Thiên Sư Chấp Vị II-Quyển 1-Chương 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị phần 2

Quyển 1images (3)

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất  Tiếu

Chương này sẽ có dội bom chocolate07

images (9)

Chương 1

Buổi chiều, Niếp Hành Phong lái xe tới Niếp trạch. Em trai Niếp Duệ Đình mới vừa rồi đột nhiên gọi điện thoại đến nói nhà có việc gấp, bảo anh gấp rút đến đây, làm anh không dám chậm trễ, sau khi xử lý xong công việc, lập tức lái xe chạy đến.

Nhà lớn bị bọc trong một mảnh đen kịt, đây là cảnh tượng trăm năm khó gặp. Niếp gia luôn luôn ngày đêm sáng trưng, chứng kiến sân nhà lớn trong bóng đêm rờn rợn, Niếp Hành Phong có loại cảm giác âm trầm u ám, anh tùy tiện dừng xe lại, chạy vọt vào trong nhà.

Công tắc đèn không có phản ứng, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là sờ soạng tiến vào phòng khách. Chung quanh rất yên lặng, anh híp lại con mắt, phát hiện thấy trong bóng tối có mấy bóng người lay động rất mờ ám, khả nghi, đột nhiên nhìn thấy loại sự việc này, khiến anh thấy có chút sởn gai ốc.

“Ông nội! Ông nội!”

Gọi đến số điện thoại của Niếp Duệ Đình, thì nhận được thông báo tắt máy, lại gọi đến số điện thoại của Niếp trạch, bên cạnh cũng không hề có tiếng vang, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là lớn tiếng gọi hỏi.

Tách!

Đèn phòng khách chợt sáng lên, theo đó là tiếng hát, một đám người đồng loạt xuất hiện rồi tiến vào, đi ngay hàng đầu là Niếp Duệ Đình với chiếc bánh sinh nhật đang cầm trên tay, Niếp Hành Phong khóe miệng co quắp một chút. Anh hiểu rồi, này là giúp cho những tên cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, liền bắt anh tới làm trò cười đây.

“Sinh nhật vui vẻ!”

Phùng Tình Tình cùng Hoắc Ly đầu đeo một cái nón sinh nhật bóng loáng trông rất buồn cười, đi theo sau là tất cả những người làm thuê cho Niếp gia, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt vui mừng; bị bọn họ cùng nhau sắp đặt một màn, Niếp Hành Phong quả thật rất muốn mắng người, bất quá nể ông nội, đành nuốt nghẹn trở vào.

“Niếp đại ca, mau kéo vải trên ghế dựa!” Hoắc Ly rất vui vẻ nói.

Sau ót Niếp Hành Phong nhất thời hiện ra N cái chấm hỏi, Niếp Duệ Đình phì cười rộ lên: “Tiểu Ly phát âm không tốt, thật đáng ngạc nhiên a, ngay cả sinh nhật chính mình cũng có thể quên, đại ca anh đúng là làm người đủ hồ đồ rồi. Vì muốn tạo cho anh một ngày sinh nhật khó quên, mọi người đã cùng nhau có suy nghĩ này, thế nào, có ngạc nhiên không a, có vui không a?”

Chỉ có kinh, không hỉ. Lại nhìn quỷ ảnh anh tuấn đi theo phía sau Niếp Duệ Đình, Niếp Hành Phong tức giận nói: “Mọi người tổ chức chúc mừng sinh nhật thì tổ chức, đi bố trí cái tràng cảnh quỷ khí dày đặc này làm cái gì?”

“Chúng ta chỉ tắt đèn, làm gì có âm trầm a?”

“Còn nói không âm trầm, cái kia…”

Nói được nửa, lại dừng cương trước bờ vực, thấy mọi người vẻ mặt kỳ quái, Niếp Hành Phong đột nhiên hiểu rõ mới vừa rồi thứ lất phất lất phất tung bay không phải do Niếp Duệ Đình làm cho hiện ra, mà là hợp với tình hình mà tự động bay tới.

Không biết có phải do cùng tòa nhà cổ có quan hệ hay không, gần đây du hồn lệ quỷ ngày càng có xu thế xuất hiện nhiều hơn. Anh từng nói bóng nói gió nhắc nhở qua ông nội, đáng tiếc Niếp Dực căn bản không để trong lòng, sau khi thấy trong nhà hết thảy đều bình an, anh cũng không lại nói thêm cái gì, chỉ là có chút kỳ quái–trong phòng có treo pháp khí trấn tà, tại sao những thứ vấy bẩn còn có thể tụ tập đến? Xem ra anh cần được cố vấn một chút từ các nhà chuyên gia.

Sau khi bánh kem sinh nhật cùng rượu sâm banh được bày ra, Niếp Duệ Đình kéo Niếp Hành Phong đến trước bàn, đối diện với ánh nến của chiếc bánh ngọt.

“Đại ca, mau ước một điều đi.”

Ánh nến tỏa ra, chập chờn mông lung, tựa như tâm cảnh của anh lúc này, Niếp Hành Phong suy nghĩ một chút, nói: “Ước cho người nhà cùng bằng hữu vĩnh viễn bình an khỏe mạnh.”

Nói xong tâm nguyện, muốn thổi nến, lại bị Niếp Dực ngăn cản, “Hãy vì chính cháu ước mà một điều đi.”

Đáp lại ánh mắt kỳ quái của Niếp Hành Phong, lão nhân mỉm cười nói: “Trong ngày sinh nhật hai mươi bảy tuổi của cháu, cháu không hy vọng chính mình có thể có thu hoạch ngoài ý muốn sao?”

“Đúng rồi đúng rồi, tỷ như anh được bầu thành thanh niên kiệt xuất nhất năm nay; tiền kiếm được đếm không xuể, cũng một vị mỹ nữ nào đó tình cờ không hẹn mà gặp…” Phùng Tình Tình ở bên cạnh hữu nghị nhắc nhở.

Hai điều trước chỉ cần cố gắng là có thể đạt được, chẳng cần nói gì đến nguyện vọng, còn một điều phía sau, Niếp Hành Phong trực tiếp chối bỏ rồi. Gần đây trừ công việc ra, anh cảm thấy về phương diện tình cảm một chút cũng không dậy nổi hứng thú, thế giới này có rất nhiều mỹ nữ, nhưng có thể  làm cho chính mình động tâm thì… Anh suy nghĩ một chút, thật đáng tiếc khi phát hiện ra, một người cũng không có.

Như vậy thì ước một điều — trong vòng ba ngày, nếu như gặp gỡ được người có thể khiến cho chính mình động tâm, thì nhất định sẽ lấy cô ấy làm vợ.

Niếp Hành Phong nhắm mắt lại nói điều ước, thổi tắt nến trên bánh kem. Hoắc Ly sớm đã chờ hết nổi, vội vàng lấy dao cắt bánh ngọt, Niếp Duệ Đình lại kéo Niếp Hành Phong đến bên cạnh, rất bát quái hỏi: “Đại ca, anh đã ước điều gì vậy, nói cho em nghe một chút.”

“Niếp Duệ Đình tên đại đần này, điều ước sao có thể tùy tiện nói cho người khác!” Phùng Tình Tình đem một khối bánh cắt xong nhét vào trong miệng Niếp Duệ Đình, thay Niếp Hành Phong giải vây.

Miếng bánh kem quá lớn, Niếp Duệ Đình bị sặc thẳng đến ho khan, Nhan Khai kịp thời ở trên lưng ở phía sau lưng cậu vỗ hai cái, rồi vừa kéo cậu đến ngồi xuống xe lăn.

Nhan Khai xem như là linh hồn theo sau Niếp Duệ Đình, Niếp Duệ Đình mấy tháng trước từng trải qua một vụ tai nạn xe nghiêm trọng, mặc dù sau đó được âm lực của Nhan Khai trợ giúp, chỗ xương sống bị gãy cũng từ từ lành lại, đã có thể dựa vào gậy chống để bước đi, nhưng bất quá đứng thẳng một thời gian dài vẫn sẽ thấy mệt nhọc, cho nên bình thường đều có chuẩn bị xe lăn.

Chứng kiến một màn này, Niếp Hành Phong tự giễu mà nghĩ, quỷ ở nơi nào a, rõ ràng đây chính là thiên sứ a, đệ đệ đần nhà anh được y điều giáo so với trước kia cũng ngoan ngoãn hơn nhiều rồi, nếu tất cả quỷ trên thiên hạ này đều như thế, vậy ngày đó thiên sư đều phải đổi nghề rồi.

“Gần đây công việc thế nào rồi?” Niếp Dực hỏi.

“Không có vấn đề gì ạ.” Công ty phát triển rất thuận lợi, giá cả thị trường chứng khoán đang lên như vũ bão, nhất là Niếp Duệ Đình cũng đã trở nên ngoan ngoãn hơn mà giúp anh làm việc, làm cho anh có cảm giác thoáng cái thoải mái không ít.

“Chỗ nhà trọ ở có tốt không? Nếu cảm thấy không thoải mái thì đến ở biệt thự đi, vẫn còn một biệt viện riêng, khá là thanh tĩnh.”

“Cháu đã quen rồi, không cần phải chuyển nhà phiền toái vậy đâu.”

Thời gian trước nơi Niếp Hành Phong sống rất không an ổn, sau khi đệ đệ đề nghị, liền chuyển tới sống ở tầng trên, có thể là do đổi mới hoàn cảnh, tâm tình anh so với trước kia tốt hơn không ít.

Nghe xong lời này, Niếp Dực buông lỏng tâm, cảm giác như mất trí nhớ có đôi khi cũng không phải là chuyện xấu.

“Cháu hình như cũng không còn hút thuốc lá nữa.”

“Vì cảm thấy đối với thân thể không tốt, nên cháu cai rồi.”

Kỳ thật là do sau khi bị mắng bởi cái tên chỉ biết nhận thức có tiền kia, thì sẽ thấy không còn dậy nổi hứng thú hút thuốc lá nữa.

Vài ngày trước Niếp Hành Phong trên đường đến công ty không cẩn thận đụng phải một chiếc xe máy nhỏ, chỉ là một sự cố nhỏ, nhưng bất quá chủ nhân của chiếc xe lại rất nhanh, leo lên xe của anh, khiến anh phải hỗ trợ công việc theo dõi, sau anh mới biết được người đó gọi là Trương Huyền, vốn là một tiểu trinh thám.

Một người rất bình thường, nhưng lại gây ra cho anh một loại cảm giác khác lạ. Một đôi mắt màu xanh lam xinh đẹp, một người con trai thông minh, lời lẽ cởi mở, theo anh thấy, vậy đã là hoàn mỹ, đương nhiên, điều kiện tiên quyết lại phải là Trương Huyền phải tuyệt đối không mở miệng nhắc đến tiền.

Bất quá, cho dù đề cập đến tiền, anh lại thấy chính mình cũng không cảm thấy quá phản cảm. Không chỉ không phản cảm, ngược lại còn rất thích nghe, đến nỗi mấy ngày nay vừa nghĩ muốn cùng Trương Huyền gặp lại, Niếp Hành Phong chung quy cũng không nhịn được cười, thật nghĩ muốn đem cậu ta giới thiệu cho ông nội nhận thức, mà điều kiện tiên quyết phải là– ở trước mặt ông, ngàn vạn lần không thể để cậu ta nhắc đến tiền.

Chứng kiến Niếp Hành Phong trên mặt không kìm nổi hiện lên nét cười, lão nhân rất vui mừng, cảm giác được người cháu từ lúc bắt đầu mất trí nhớ bị vây trong bối rối mờ mịt giờ đã quay lại rồi, vốn đang muốn đưa nó ra ngoại quốc thả lỏng tâm tình, bây giờ xem ra không cần nữa rồi.

“Ta ngày mốt muốn đi nước Thái nghỉ ngơi, có hứng thú muốn đi cùng ta hay không?” Ông hỏi.

“Cháu gần đây lịch trình đã sắp xếp kín, có thể trì hoãn vài ngày sau được không ạ?” Niếp Hành Phong kỳ thật rất muốn có nhiều thời gian bồi ông nội, bất quá gần đây công việc sắp xếp rất chặt, làm anh có chút khó xử.

“Em bồi ông nội đi, em cái gì cũng không có, chỉ có thời gian.” Niếp Duệ Đình thích nhất là nhảy vào giúp vui, sau khi nghe được thì tự đề cử mình.

“Cậu không thể đi!”

Nhan Khai ở phía sau Niếp Duệ Đình bác bỏ, tay áo dài phất một cái, chiếc xe lăn liền tự động chuyển hướng, một đường đi tới góc phòng tĩnh lặng.

“Tại sao?” Biết rõ Nhan Khai nói như vậy nhất định là có lý do của y, Niếp Duệ Đình rất không cam lòng mà nhỏ giọng nói.

“Cậu thấy qua người nào ngồi xe lăn mà đi du lịch chưa?”

“Anh nói như vậy căn bản là phân biệt đối xử với người tàn tật, tôi cũng đã có thể bước đi được rồi, du lịch không thành vấn đề!” Đối với việc Nhan Khai  tác phong càng lúc càng chuyên chế độc tài thì rất bất mãn, Niếp Duệ Đình không nhịn được phản bác.

“Trừ phi cậu cả đời ngồi xe lăn để giác ngộ!”

“Anh!”

Nhịn lại nhẫn, mới rốt cục mang tức giận nhịn xuống, nghĩ đến việc chính mình muốn hoàn toàn khỏe lại còn phải trông cậy vào tên quỷ này, Niếp Duệ Đình miễn cưỡng làm cho ngữ khí chính mình hòa hoãn lại, hỏi: “Vậy anh hãy cho tôi một lời giải thích hợp lý đi!”

“Bởi vì là tôi nói, nên cậu phải nghe theo.” Nhan Khai thản nhiên hỏi: “Lý do này đã đủ chưa?”

“Đáng chết a!”

Loại ngữ khí khiêu khích thế này thì ngay cả Phật Tổ cũng phải nổi giận, Niếp Duệ Đình đem nửa cái bánh ngọt ném đi.

“Meo meo!”

Bánh ngọt xuyên qua thân thể Nhan Khai bay về phía sau, vô tư nện lên mặt Tiểu Bạch, bọt bơ sữa chảy xuống, khiến mèo con cứ như vừa tắm gội toàn thân. Không có các nào mắng chửi người, nó phát ra tiếng kêu kháng nghị càu nhàu rất không thoải mái, tiểu hồ ly muốn cười lại không dám cười, bận rộn lấy khăn tay giúp nó lau sạch.

“Hành Phong ca ca, anh không cảm thấy Niếp Duệ Đình gần đây rất kỳ quái sao?” Phùng Tình Tình tiến sát vào Niếp Hành Phong, nhỏ giọng hỏi.

“Làm sao vậy?”

“Ngàn vạn lần không được!” Niếp Hành Phong vội quát bảo ngưng lại.

Không biết tại sao, anh đối với cái bóng quỷ luôn theo bên đệ đệ kia chung quy lại đặc biệt có loại cảm giác tốt, trực giác cho rằng quỷ đi theo Niếp Duệ Đình, không chỉ không làm tổn thương cậu ta, mà còn có thể là tốt đối với cậu.

Thấy Phùng Tình Tình kinh ngạc nhìn mình, Niếp Hành Phong lúc này mới phát giác là mình đã phản ứng quá độ, vội nói: “Em đừng quản Duệ Đình, nó luôn luôn đều là thần kinh như vậy.”

Nhìn Tiểu Bạch một thân bị bơ sữa đổ lên, Niếp Duệ Đình cũng cảm thấy chột dạ, thấy con mèo nhỏ nhìn chằm chằm chính mình, mắt mèo lóe ra quang mang màu lam sâu kín, cậu có chút sợ hãi. Truyền thuyết mèo đen thông linh, cậu thấy con mèo nhà này càng kinh khủng hơn nữa, toàn thân trừ tên là trắng, còn lại từ trong ra ngoài cái gì cũng đen đến không thể đen hơn, nếu làm nó cáu lên thì…

Niếp Duệ Đình run rẩy, không kìm nổi tâm tình liền hướng đến bên người Nhan Khai dựa dựa vào, nói: “Ông nội một mình đi du lịch thì tịch mịch, không bằng cho Tiểu Ly đi theo bồi người đi, mang theo cả Tiểu Bạch nữa, nó nhất định thích vào giúp vui.”

Vừa nghe đi du lịch, trong lòng Hoắc Ly đã liên tục gật đầu, bất quá cẩn thận ngẫm lại, lại cúi đầu, “Không được a, Tiểu Bạch cùng cha em…Không, là con chó nhỏ đáng yêu em nuôi sinh bệnh mất rồi, em không đi được a.”

Tiểu Bạch cùng phụ thân nó Xích Diễm trên người đều bị thương, phải tĩnh dưỡng, phụ thân còn nói có nó bên người, bọn họ sẽ tốt hơn được một chút, cho nên nó không có cách nào bỏ hai người lại mà đi du lịch.

“Em sẽ bồi gia gia đi.” Phùng Tình Tình nói: “Vừa lúc em có bài tập thực tập, vậy chọn địa điểm ở nước Thái đi, đi nước thái đến chùa miếu ăn năn hối lỗi giúp mọi người xin thần linh phù hộ a.”

Bài tập kia sẽ không phải là của câu lạc bộ thần bí đi?

Thấy Phùng Tình Tình hai mắt trong suốt, Niếp Hành Phong cảm giác phán đoán của mình phân nửa không sai. Từ sau khi Phùng Tình Tình tham gia cái câu lạc bộ thần bí kia, cả người cũng trở nên cổ cổ quái quái, anh có chút lo lắng, nói: “Đừng xin loạn thần thánh, cẩn thận xúc phậm thần linh.”

“Em biết rồi, Hành Phong ca ca, anh mới có hai mươi bảy tuổi, sao lại giống ông lão càm ràm lẩm bảm rồi!” Phùng Tình Tình rất xem thường mà làm một cái mặt quỷ với anh.

Tiết mục chúc mừng sôi nổi lấy kinh hãi làm mở màn, lấy say bí tỷ mà kết thúc. Sau khi Niếp Hành Phong đưa mấy con heo say rượu đuổi về phòng, anh tắm qua một cái, trở về phòng ngủ của chính mình.

Đêm nay không uống nhiều rượu lắm, ý nghĩ rất thanh tỉnh, dù sao cũng không ngủ được, anh ở máy tính lên, bắt đầu duyệt tin tức trên những trang web về vấn đề thần quái.

Không tra không biết, tra rồi mới phát hiện, nguyên lại ngành thần toán bây giờ nổi tiếng như vậy, từ chiêu hồn trừ quỷ, cho tới đoán chữ tính quẻ, đủ loại, cái gì cần có đều có. Nhìn tổng hợp những trang web cung cấp bởi nhà tư liệu tình báo, Niếp Hành Phong cười khổ một tiếng– Không nghĩ tới đầu năm nay ác quỷ hoành hành, thầy tướng số may mắn, làm thiên sư so với làm công nhân viên chức nhỏ còn có tiền đồ hơn nhiều.

Tư liệu tin tức thì nhiều, nhưng ngược lại không biết nên tìm đến ai, Niếp Hành Phong tùy ý di chuyển trang, rất nhanh, trong hàng rừng tin tức, ” Chào mừng đến với truyền nhân thứ bảy mươi hai của dòng họ Trương thiên sư chính thống.” một dòng chữ chuyển động hấp dẫn ánh mắt anh nhìn lại, phía sau viết chế độ phục vụ hai mươi tư giờ, vì vậy anh theo số điện thoại liên lạc được đăng mà gọi tới.

Tiếng chuông vang lên hai lần, thanh âm rõ ràng của một người vang lên truyền đến: “Xin chào, đây là tổ trinh lám Tả thiên linh dị, ra vui được phục vụ ngài.”

Thời gian trong nháy mắt ngưng trệ, Niếp Hành Phong khi nghe thanh âm kia thì đồng thời, vội vã móc ví da ra, bên trong là danh thiếp Trương Huyền lưu lại cho anh, anh đem số điện thoại trên máy tính cùng trên danh thiếp xác nhận lại, không sai, số điện thoại giống nhau, chỉ là người liên lạc bất đồng.

“Trương…Huyền?”

Thanh âm rất giống, bất quá Niếp Hành Phong rất khó tin tưởng loại trùng hợp này– vài ngày trước đụng xe với anh, rồi cùng trinh thám hạng ba kia làm công việc theo dõi cư nhiên lại là cái người phóng khoáng thần bí? Anh chần chừ một chút, không xác định hỏi.

Phía đối diện trậm mặc vài giây, lập tức bộc phát ra tiếng kêu vui mừng: “Chủ tịch? Chủ tịch, thật là anh? Di, anh cư nhiên nửa đêm gọi điện thoại đến làm tôi kinh hỉ, còn tưởng rằng là có khách nào của công ty cơ.”

“Xin lỗi, tôi muộn như vậy mà còn tìm cậu, có thể hay không…”

“Không phải là không, một ngày hai mươi tư giờ, anh có thể tùy tiện làm phiền…À không, là liên lạc với tôi. Anh nếu vẫn không có gọi tới, tôi còn tưởng rằng anh đã đem tôi bỏ quên đấy, tôi mấy ngày nay đều suy nghĩ tới anh, ngay cả nằm mơ đều muốn!”

“Nghĩ tới tôi?”

Đối với lời than vãn trách móc vừa truyền đến, Niếp Hành Phong cảm thấy rất muốn cười. Anh kỳ thật vẫn muốn liên lạc với Trương Huyền, chỉ bất quá mấy ngày nay quá bận, nên phải trì hoãn lại, nhưng giờ phút này nghe xong câu thoại vừa rồi, mặc dù cách biểu đạt có hơi kỳ quái, nhưng cảm giác không xấu, trong lòng vương vấn một loại tình cảm ấm áp.

“Đúng thế, anh đụng hỏng cái xe của tôi, nói là bồi thường một cái mới, kết quả là sau khi chia tay cũng không có liên lạc lại, làm tôi lo lắng anh không giữ lời, có thể không nghĩ tới sao?”

Tươi cười trên mặt Niếp Hành Phong trở nên cứng đờ, cảm giác phần tình cảm ấm áp vừa mới rồi thuần túy chỉ là tự mình đa tình.

“Trương Huyền.” Anh hít sau hai cái, cắt đứt lời lẩm bẩm lải nhải của đầu thoại bên kia, nói: “Tiền xe tôi nhất định sẽ bồi thường cho cậu, điểm này xin cậu yên tâm.”

“Yên tâm, yên tâm mà, anh là chủ tịch của tôi a.” Vấn đề bồi thường được giải quyết, Trương Huyền rất vui vẻ, nói: “Anh tìm tôi có phải có chuyện gì hay không?”

Thì ra thời đại này ngay cả thiên sư cũng chú ý bảo đảm rồi? Ngậm lại lựa chọn của chính mình vừa mới rồi, Niếp Hành Phong tự giễu mà cười cười, anh quả thật là đã bị cái câu chào mời kia câu trụ, tiểu trinh thám về phương diện kiếm tiền thì đầu óc thật đúng là linh quang.

Đầu bên kia vẫn đang líu lo không ngớt: “Chủ tịch anh bị dính phải khí âm rồi? Loại sự tình này nhỏ nhưng lớn, vấn đề nhỏ nếu không sớm giải quyết sẽ gây thành đại họa về sau, về phần giá tiền, anh cứ yên tâm, chúng ta vốn là bằng hữu, tôi tuyệt đối đưa cho anh giá cả hợp lý…”

Những lời thế này sao lại nghe quen tai đến như vậy? Hơn nữa cho dù là những câu không rời khỏi chữ tiền, nhưng anh lại không hề có cảm giác chán ghét, biết rõ tìm cái tên trinh thám hạng ba cố vấn vấn đêf thần bí không phải lựa chọn tốt, nhưng anh vẫn tin Trương Huyền.

“Vậy chừng nào cậu rảnh, chúng ta hẹn gặp.”

“Chỗ chúng tôi thời gian co dãn rất lớn, tùy thời đều có khoảng không, lấy thời gian của anh làm chuẩn đi.”

Niếp Hành Phong nhìn một chút lịch trình của chính mình, hai ngày này thời gian sắp xếp thật đúng là đầy, chỉ có trong vòng năm đến bảy giờ chiều anh có hẹn với một bác sĩ tâm lý họ Cố. Vậy hủy cuộc hẹn đi, đổi thành cùng Trương Huyền hẹn gặp, dù sao anh cũng không có ý định tiếp tục đến gặp bác sỹ tâm lý.

“Lãng phí là hành vi đáng xấu hổ nhất!” Nghe xong Niếp Hành Phong nói, Trương Huyền bác bỏ cái một: “Anh đã chi tiền rồi, sao có thể không đi? Anh cảm thấy anh không có bệnh, không có bệnh thì nói chuyện phiếm cũng tốt mà, bất quá sau này anh sẽ không muốn chạy theo mốt tìm bác sĩ tâm lý nữa đâu, mấy người đó, cho dù không có bệnh, họ cũng sẽ tự cấp cho anh một chứng bệnh thôi, sau này có gì phiền não thì cùng tôi nói chuyện, tôi chỉ nhận của anh tiền trà nước. Cứ quyết định như vậy đi, anh đến gặp bác sĩ xong rồi thì gọi điện cho tôi, vừa lúc ăn bữa tối, tôi chờ anh cùng nhau ăn. Giờ đã khuya rồi, anh nên ngủ sớm chút đi, thức đêm đối với thân thể không tốt, BYE…”

Hoàn toàn không cho Niếp Hành Phong không gian suy nghĩ, Trương Huyền lải nhải xong thì liền cúp điện thoại, đem một chủ tịch bỏ xó ở một nơi nào đó mà sững sờ.

Thật sự là một người rất có tinh thần, hy vọng cậu ta khi giải quyết mấy sự kiện thần bí cũng sẽ có tinh thần như vậy.

Nghe theo Trương Huyền dặn dò, Niếp Hành Phong bỏ ý định thức đêm làm việc, lên giường ngủ, khi chìm vào mộng đẹp, anh còn đang suy nghĩ một  việc——tiểu thần côn này, có phải trước kia anh đã từng gặp qua ở nơi nào đó hay không?

Ngày thứ hai Niếp Hành Phong đi ra ngoài làm việc, đi qua một giao lộ sầm uất, trong lúc vô ý anh trông thấy trong tủ kính của một cửa hàng tạp hóa, xếp các loại chocolate được đóng gói rất đẹp, trái tim vừa động, liền đưa xe tiến vào gần.

Đó là một gian hàng bánh kẹo rất lớn, tọa lạc ở tầng một của cửa hàng, chủ cửa hàng rất có ý tưởng đem bánh trái gói thành từng gói xinh đẹp, bày ở trong tủ kính, thu hút khách hàng. Niếp Hành Phong quả nhiên bị nó hấp dẫn, đi vào chỉ lo xem bánh kẹo, liền đụng phải một người trước mặt, anh sửng sốt, là người quen—— Chính là bác sĩ tâm lý Cố Tử Triều đã chẩn bệnh cho anh.

“Bác sĩ Cố, thật khéo.”

Cố Tử Triều cũng có chút sửng sốt, lập tức cười rộ lên, “Đúng là thật khéo, anh cũng đến đây mua bánh kẹo?”

Trước có nghe nói Cố Tử Triều thích ăn đồ ngọt, thấy trong tay anh ta hộp chocolate đóng gói đẹp đẽ, Niếp Hành Phong cười, “Bánh kẹo trong tủ kính quả thật rất mê người, tôi liền vào để xem.”

“Với cá nhân tôi, bánh ngọt của cửa hàng này cũng rất không tệ, anh nhất định phải nếm thử a.”

Cố Tử Triều tựa hồ có việc gấp, sau khi nói vài câu thì liền vội vã rời đi.

Niếp Hành Phong đi dạo trong cửa hành đồ ngọt một vòng, phát hiện nơi này ngoài bánh kẹo cùng chocolate, còn có rất nhiều loại điểm tâm, giá tiền cũng không quá đắt, anh lập tức nhớ tới Hoắc Ly, thằng bé này thích ăn nhất, nếu biết nơi này có mĩ thực, nhất định ngày cũng sẽ ghé thăm.

“Tiên sinh, nơi này có cho nếm thử, mời anh thử xem có hợp khẩu vị hay không.” Nữ nhân viên đem điểm tâm dùng thử miễn phí bưng bến trước mặt Niếp Hành Phong.

Niếp Hành Phong nếm thử một miếng, điểm tâm thơm mát giòn giòn ngon miệng, Cố Tử Triều quả nhiên không đề cử sai, anh chọn mỗi loại một phần chuẩn bị mang về cho Hoắc Cách cùng đệ đệ, suy nghĩ một chút, lại mua thêm một hộp chocolate bơ sữa. Trương Huyền thích ăn đồ ngọt, phần quà này cậu ta nhất định sẽ thích.

Khi trả tiền, Niếp Hành Phong tâm tư hoảng hốt một chút, đột nhiên nghĩ đến, Trương Huyền có từng đề cập qua với chính mình vấn đề sở thích của cậu ta sao?

Xử lý hết một vòng công việc, Niếp Hành Phong lái xe tới văn phòng làm việc của Cố Tử Triều. Trên đường không bị tắc, anh đến sớm hơn so với thời gian hẹn, khi xuống xe, anh mở gói chocolate chuẩn bị cho Trương Huyền để ở bên cạnh ra xem, do dự một chút, rồi đem túi cầm ở trong tay.

Như thế này thì khi nói chuyện phiếm với Cố Tử Triều, sẽ phải nhắc tới chocolate, thuận tiền cũng có thể tìm cớ để rời đi sớm. Thành thật mà nói, ở chỗ này cùng với bác sĩ nói chuyện bệnh tật, anh thà rằng đi nghe Trương Huyền nói về tiền tài kinh doanh.

Đi tới văn phòng của Cố Tử Triều, trong phòng chưa tiếp đãi người nào, có thể là bởi vì cuối tuần, thư ký đã rời đi trước, Niếp Hành Phong ấn điện thoại  tiếp đãi nội bộ trên bàn, muốn thông báo cho bác sĩ Cố là mình đã tới, nhưng là tiếng chuông vang lên hồi lâu cũng không có ai tiếp máy.

Cửa sổ hoàn toàn đóng kín, nhìn không thấy cảnh tượng bên trong, Niếp Hành Phong nghĩ có thể Cố Tử Triều tạm thời không có ở đây, hoặc là đang cùng người bệnh khác nói chuyện, không cách nào tiếp điện thoại. Anh đang chuẩn bị buông ống nghe, chợt nghe đầu dây bên kia truyền đến một tiếng gầm nhẹ, ngay sau đó là tiếng bàn ngã xuống đất va chạm kịch liệt, có tiếng người thở gấp gọi: “Cứu mạng…”

Chính là thanh âm của Cố Tử Triều, Niếp Hành Phong vội hỏi: “Bác sĩ Cố, anh làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng chửi bới đánh đập mơ hồ từ tai nghe truyền đến, Niếp Hành Phong không suy nghĩ nhiều, đẩy cửa phòng vọt đi vào.

Vì đảm bảo riêng tư cho khách, ngoài cửa có dựng vài tấm bình phong, Niếp Hành Phong vòng qua bình phong, thấy trong phòng không có ai, anh lập tức chạy vào gian phòng bên trong. Đó là nơi Cố Tử Triều dùng làm thư phòng, cửa phòng thủy tinh mở ra một nửa, anh vừa mới đẩy cửa đi vào, liền thấy trái tim kịch liệt nhảy lên, trong không gian quanh quẩn một cỗ khí tức âm lãnh, bức bách thần kinh của anh, làm anh chợt thấy trước mắt choáng váng.

Lập tức gió lạnh từ phía sau lưng đánh tới, Niếp Hành Phong không kịp né tránh, chỉ cảm thấy sau đầu bị một vật cứng đập vào, anh gục về phía trước, hộp chocolate trong tay bay ra xa, nắp hộp bị phá mở, chocolate trải đầy xuống nền nhà. Trước khi thần trí lâm vào hắc ám, anh hoảng hốt chứng kiến đống hỗn độn không chịu nổi trong thư phòng trước mắt, Cố Tử Triều nằm ngửa ở phía trước chính mình, kính mắt bị giẫm nát bấy, chất lỏng màu đỏ từ đầu của anh ta chậm rãi chảy ra.

images (20)

images (19)

Hết chương 1.

Advertisements

4 thoughts on “Thiên Sư Chấp Vị II-Quyển 1-Chương 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s