Thiên sư chấp vị II-Quyển 1-Chương 3

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị phần 2

Quyển 1

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

images (6)

Chương 3

Thu dọn xong, Trương Huyền tiếp tục chạy đi tra tư liệu, sau khi tìm kiếm suốt rốt cuộc cũng tìm được vài phương pháp hồi hồn, sau đó lại chạy tới trước máy tính bắt đầu đánh đánh gõ gõ, rất đắc ý mà nói: “Đơn giản như vậy liền tìm được biện pháp giải quyết, thật muốn không bội phục chính mình cũng không được.”

“Cậu gõ cái gì?”

“Tư liệu hồi hồn, còn có cả giá cả mỗi cái.”

Trương Huyền sau khi đánh xong, tiếp đó in ra, đưa nội dung in cho Niếp Hành Phong.

Trên đó ghi theo thứ tự những phương pháp hồi hồn, đơn giản nhất là cho thân thể uống nước bùa, lấy cương khí hồi hồn, Niếp Hành Phong không xem kỹ các bước liền trực tiếp loại bỏ. Mới rồi linh hồn anh đã bị nước bùa của Trương Huyền làm cho thất điên bát đảo, nếu cho thân thể dùng nước bùa, phần trăm trực tiếp đi gặp diêm vương có thể tính tới nghìn phần.

Trừ nước bùa, còn có cách dùng lực hồi hồn, xướng kinh hồi hồn, hoặc là gọi hồn, bất quá loại nào cũng đều ghi rõ chỉ có thể tại lúc thời gian âm khí cực thịnh mới có thể phát huy công hiệu, Trương Huyền ở bên cạnh rất săn sóc mà giải thích: “Mười lăm âm lịch mỗi tháng nửa đêm âm khí thịnh nhất, nói cách khác nếu anh không uống nước bùa, vậy chỉ có thể đợi nửa tháng sau.”

Nửa tháng cũng không tính quá dài, Niếp Hành Phong đồng ý, rồi lật xem giá cả mỗi loại, không khỏi bị hù dọa đến giật mình.

Phí vật phẩm năm vạn, phí cúng bái một vạn, phí dầu năm nghìn, phí ăn ở dựa theo ngày ở để tính, nhưng có thể thương lượng kết quả, phía dưới phần báo giá còn rất chu đáo có một cái chữ ký a.

Người này thật sự liền đem mình làm kẻ coi tiền như rác a, khó trách lúc nãy lại có lòng tốt mời mình ăn. Niếp Hành Phong ngẩng đầu nhìn Trương Huyền, nhẹ giọng nói: “Tôi nhớ kỹ cậu đã nói, chúng ta là bằng hữu.”

“Nhưng bằng hữu cũng phải ăn cơm mà!” Trương Huyền lời lẽ đầy chính nghĩa: “Nếu như không phải bằng hữu, tôi đã lấy nhiều hơn, nhiều nhất giảm cho anh bảy phần rồi, chủ tịch anh không phải muốn cả đời sống kiểu trôi nổi dập dềnh chứ?”

Không muốn, bất quá, cái gì mà phí dầu mỡ a? Chẳng lẽ giờ đạo sĩ làm phép còn dùng dầu?

“Là phí cho xe của tôi, vừa rồi kéo anh về nhiều người nặng hơn, xăng lên rất nhanh, một lần đương nhiên không tốn bao nhiêu, nhưng anh là muốn trụ nửa tháng a, nếu như anh đồng ý uống nước bùa, hạng mục này tôi sẽ thay anh giảm đi.”

“Không cần, cậu cứ việc lấy đi.”

Mấy vạn đồng đối với Niếp Hành Phong cũng không phải con số lớn, anh tùy ý để Trương Huyền càn quấy, rất thoải mái mà cầm bút ký tên chính mình lên giấy.

“Cậu học đạo thuật mấy năm rồi?” Ký hết chữ, Niếp Hành Phong thuận miệng hỏi.

Hợp đồng thuận lợi tới tay, Trương Huyền rất vui vẻ, đem hợp đồng cẩn thận cất xong, cậu giơ lên ba ngón tay.

“Ba năm!?”

Học ba năm, liền có dũng khí trả giá trên trời như vậy, Niếp Hành Phong đột nhiên thấy mình học vài chục năm tài chính quả thực là lãng phí.

“Ba tháng.” Trương Huyền rất bình tĩnh mà sửa lại cho đúng.

“A!” Đáp án rất kinh hoàng, trừ than vãn ra, Niếp Hành Phong không nghĩ ra được câu từ ứng đối nào khác.

“Chủ tịch, anh đừng bày ra cái bộ mặt bị lừa gạt như vậy có được không? Trên đời này có một từ gọi là năng khiếu trời sinh, tin tưởng tôi, tôi chỉ học đạo thuật ba tháng đủ để mạnh hơn người nghiên cứu nhiều năm, ít nhất cũng chỉ có tôi nhìn thấy sự tồn tại của anh đúng không?”

Nói cũng đúng, bất quá làm cho Niếp Hành Phong buồn bực nhất là, tại sao ngay cả Nhan Khai cùng Tiểu Bạch đều không nhìn thấy mình, mà một thiên sư hạng ba như Trương Huyền nửa chừng xuất đạo lại có thể nhìn thấy? Chẳng lẽ trời cao nhất định tàn nhẫn đem vận mệnh của anh cùng tiểu thần côn cột lại hay sao?

Xế chiều Trương Huyền sửa sang lại tư liệu công việc của cậu, Niếp Hành Phong ở bên cạnh xem TV, tiết mục rất nhàm chán, vì vậy anh đem tầm mắt chuyển tới trên người Trương Huyền.

Trương Huyền lúc làm việc rất nghiêm túc, lông mi dài mảnh rủ xuống, toàn bộ tinh thần vẻ mặt đều chăm chú, môi dưới có chút chu ra, cong thành hình cung đáng yêu, nhìn cậu, Niếp Hành Phong đột nhiên có cảm giác trống ngực đập mạnh, một loại tình cảm kỳ lạ bỗng nhiên dâng lên trong lòng.

“Chỉ làm trinh thám không tốt sao? Tại sao còn muốn kiêm luôn chức thiên sư?” Rốt cuộc không nhịn được, anh hỏi.

“Tôi là do lão bản nhặt về, giúp anh ta làm việc cũng là vì nuôi sống chính mình, làm thiên sư thuần túy là do ngẫu nhiên phát hiện chính mình có linh lực, cho nên liền làm thôi.” Trương Huyền gõ bàn phím trả lời.

“Nhặt về?”

“Đúng vậy, mấy tháng trước tôi xảy ra tai nạn xe, bị xe đụng hỏng đầu, trừ tên ra, cái gì cũng không nhớ, vừa lúc tôi được lão bản thấy được, liền thu tôi về. Anh ta vừa nóng tính vừa tham tài, nhưng làm người cũng không tệ lắm, cho tôi việc làm, nếu không tôi ngay cả nơi này cũng không được vào ở.” Trương Huyền nói rất bình thản, như là thuật lại chuyện của người khác.

“Cậu bị mất trí nhớ?”

Trái tim Niếp Hành Phong lại nhảy lên một chút, nhớ tới chuyện tai nạn xe của chính mình, đối với Trương Huyền có chút đồng bệnh tương liên, “Cậu có đi tìm bác sĩ hay không? Để bọn họ giúp cậu tìm lại trí nhớ đã mất?”

“Không có, tôi chỉ mất trí nhớ, cũng không bị biến thành ngu ngốc, làm gì có đồ đần nào đem tiền ném vào cái động không đáy kia.”

“Nhưng, cậu không muốn biết chuyện trước kia của mình sao? Trước kia cậu là ai? Đang ở nơi nào? Còn có những bạn bè nào?”

“Nhớ được đối với tôi giúp được gì sao? Lại nói, chuyện quá khứ hai mươi mấy năm của chủ tịch anh đều có thể nhớ kỹ sao?” Làm xong việc, Trương Huyền khép lại máy tính, hướng Niếp Hành Phong mỉm cười hỏi.

Ánh chiều tà làm cho đôi mắt màu lam kia toát ra thần thái xa cách, Niếp Hành Phong cơ hồ không có cách nào rời đi tầm mắt, hoảng hốt nói: “Đương nhiên không thể, cũng có một ít chuyện tự nhiên sẽ quên.”

“Thì đó, trí nhớ quan trọng nhất định sẽ không quên, cho dù đã quên, đến một ngày cũng sẽ nhớ lại, nếu như vĩnh viễn không nhớ lại được, vậy chỉ có thể chứng minh, phần anh quên đi đối với anh một chút cũng không quan trọng, nếu không quan trọng, vậy anh cần gì nhất định phải nhớ lại chứ?”

“Trương Huyền, cậu vòng vo khiến tôi choáng rồi.” Niếp Hành Phong cười khổ.

Bất quá, anh vẫn đang rất cảm kích Trương Huyền, lần trò chuyện này đã giúp anh thông suốt một số vấn đề phức tạp, suy nghĩ phiền muộn tựa như

mớ len rối, được một đôi tay khéo léo dễ dàng gỡ mở.

Nhìn ánh mặt trời, Niếp Hành Phong đột nhiên cảm giác được ly hồn chưa hẳn đã là một sự kiện xấu, vậy mấy vạn đồng trả cũng rất đáng giá.

Cơm tối như trước là mì luộc, bất quá Niếp Hành Phong cũng không ngạc nhiên, cơm nước xong, Trương Huyền cầm ra cho anh áo ngủ của bản thân, là đồ cũ, nhưng rất vừa người, chiều cao cùng hình thể của hai người cũng không sai biệt lắm, ở chung cũng có nhiều cái tiện.

Ghế sa lon ở phòng khách có thể để ngủ, bất quá Trương Huyền chỉ có một bộ chăn mền, tuy nói linh thể ngủ không bị đông lạnh, nhưng người ta nếu đã đồng ý trả tiền, cậu cũng không có ý để Niếp Hành Phong ngủ ghế sa lon, lại cũng không muốn ủy khuất chính mình, vì vậy sau khi cân nhắc quyết định để Niếp Hành Phong ngủ cùng chính mình trên giường, cũng may là giường đủ rộng, ngủ được hai người.

“Anh nếu không ngủ được, thì đi chung quanh dạo chơi đi, người bình thường khó có được trải nghiệm làm linh thể ngắm cảnh, ngàn vạn lần không nên bỏ qua.” Trước khi ngủ, Trương Huyền hảo ý nhắc nhở.

Không cần a, nơi này rất tốt.

Trừ người nhà ra, Niếp Hành Phong chưa bao giờ cùng người khác ở qua, càng không có chuyện để người khác lưu lại nhà.

Nhưng Trương Huyền là một ngoại lệ, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cậu, anh liền thấy chính mình có một loại cảm giác quen thuộc mãnh liệt chưa bao giờ có, bọn họ nếu nói là bằng hữu, chi bằng nói là lão hữu tri giao, cho dù chia lìa nhiều năm, cũng sẽ nhớ kỹ tính cách yêu ghét của đối phương, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến anh không chút đi theo Trương Huyền về nhà.

Trương Huyền trên người tỏa ra mùi thơm thản nhiên, là mùi nước hoa anh quen thuộc, tựa vào bên cạnh cậu, Niếp Hành Phong cảm giác rất bình yên, sau khi xảy ra nhiều chuyện ly kỳ cổ quái như vậy, anh rốt cuộc cũng có thể buông lỏng chính mình ở nơi này.

Niếp Hành Phong ngủ rất trầm, bất quá mộng đẹp không dài, anh rất nhanh bị một trận tiếng vang quái dị làm bừng tỉnh. Thanh âm ma sát sột soạt, vang lên triền miên vô tận, anh mở mắt ra, phát hiện âm thanh là từ cách vách truyền tới, trong tiếng rên rỉ còn kèm theo cả tiếng cót két của giường, anh mặt đỏ lên, biết đó là cái gì rồi.

Nhìn Trương Huyền một chút, còn đang ngủ say, hình như trong không khí có mùi thơm trong veo truyền đến, làm cho trái tim Niếp Hành Phong đập nhanh một cách kỳ lạ, bàn tay vuốt qua mái tóc kia, lại thần xui quỷ khiến, dời đến phía xương quai xanh tinh xảo lộ ra bên ngoài áo ngủ, đường cong tinh tế, làm anh nghĩ muốn dọc theo xúc cảm như tơ kia tiếp tục đi xuống phía dưới…

Trương Huyền đúng lúc này lại mở mắt, Niếp Hành Phong sợ đến vội rụt tay lại, may là người kia đang trong cơn tức giận nên không chú ý đến động tác mờ ám của anh, nâng cước đạp lên vách tường kia, mắng: “Kháo, nửa đêm canh ba các ngươi gọi hồn cũng không cần dùng sức như vậy a!”

Đáp lại cậu chính là tiếng phụ nữ khàn khàn hét chói tai, dường như khiêu khích, bức tường mỏng dưới động tác dốc sức ở cách vách cùng đạp tường ở bên này hai mặt cùng giáp công mà rung động đến kịch liệt. Ngủ không nổi nữa, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là ngồi dậy, hỏi: “Bọn họ mỗi đêm đều như vậy?”

“Đúng vậy, đêm nào cũng là đêm xuân, cũng không sợ suy thận.”

Loại sự tình này làm người ta suy thận, người nghe chỉ sợ cũng không tốt hơn, mỗi đêm đều nghe, chẳng lẽ tiểu thần côn có thể chịu được?

“Chỗ chung cư này bị cắt xén nguyên vật liệu, làm tường mỏng đến như vậy!” Trương Huyền bất bình mà nói, mở đèn, nhìn Niếp Hành Phong một chút, đột nhiên cười rộ lên, “Chủ tịch anh đỏ mặt rồi nha, ngây thơ quá, loại sự tình này quen dần là được rồi, nhìn tôi a.”

Niếp Hành Phong mặt đỏ không phải vì nghe xuân tiêu, mà là e sợ ngại ngùng động tác vừa rồi đã làm với Trương Huyền, suy nghĩ hồi lâu liền cho ra kết luận–nhất định là do bị âm thanh mờ ám kia nháo, nếu không cho dù anh không có bạn gái, cũng không thể tùy tiện đối với một nam nhân phát tình.

Trương Huyền đi giày chạy ra phòng khách, chỉ lát sau cầm lại một cái đĩa.

Ban đầu Niếp Hành Phong còn tưởng rằng cậu là bị kích thích, muốn xem AV, còn muốn xấu hổ xem cùng nhau, ai ngờ sau khi cậu nhấn nút, mở lên chính là giai điệu hùng tráng nam nhi phải tự mình cố gắng vươn lên, lại nhìn đến Trương Huyền theo nhạc khúc nào đó bắt đầu vận động mò tôm rất kỳ quái, tổng tài đại nhân luôn trầm tĩnh tự chủ rốt cuộc cũng hoàn toàn bị chấn đổ.

“Trương Huyền, cậu làm cái gì vậy?” Anh rất gian nan mà đặt câu hỏi.

“Đi bộ trên gió a, phàm là người tu đạo nhất định sẽ đi bước trên gió. Con bà nó, dù sao cũng không ngủ được, vậy luyện công cũng được lắm, chủ tịch cũng đến luyện cùng nhau đi, cách vách kia bạo mạnh mẽ vậy, chưa hết một tiếng đồng hồ, sẽ không kết thúc công việc đâu.” Trương Huyền nghiêm trang mà đẩy quyền luyện bước, thuận tiện gợi ý Niếp Hành Phong.

“Cậu chơi một mình đi.”

Đối với thần kinh thô to của Trương Huyền đã bội phục tới trình độ không còn gì để nói, Niếp Hành Phong nằm xuống, lựa chọn bịt mắt che tai.

『Trương Huyền, trong đời cậu, đã bao giờ trải qua bi thương chưa? 』Anh nhắm mắt lại, tự hỏi tự đáp: 『 Hẳn là không có, cho dù có, cậu cũng có năng lực biến bi thương chuyển hóa thành niềm vui.』

Vận động tự cường của Trương Huyền so với tiếng hoạt động mạnh ở cách vách càng mạnh hơn, thế nên bên kia không chịu nổi âm nhạc ầm ĩ quấy nhiễu, mấy lần đập tường kháng nghị. Vận động sôi nổi đến tận khi ánh sáng bắt đầu xuất hiện sau mấy tiếng đồng hồ mới chịu ngừng lại. Nhân lúc rạng sáng Trương Huyền đắc ý đi ngủ, chờ đến khi thức dậy, bên ngoài mặt trời đã lên cao rồi.

“Cậu tối qua ngủ không đủ, ngủ thêm một lát đi.” Niếp Hành Phong đang ở phòng bếp nấu cơm, nghe được tiếng bước chân, anh không quay đầu lại, thuận miệng nói.

“Di, chủ tịch anh thay tôi làm bữa sáng?” Xoa xoa hai mắt mông lung, Trương Huyền rất ngạc nhiên hỏi.

“Chờ cậu nấu cơm, tôi sợ cậu lại nấu mì.”

Bị một câu nói đánh gục, Trương Huyền rất không có ý tứ mà cười rộ lên.

Bữa sáng chỉ là bánh mì kẹp trứng đơn giản, bất quá đối với Trương Huyền mà nói, đã rất thịnh soạn rồi, liền xông lên phía trước gắt gao ôm chặt Niếp Hành Phong một chút.

“Chủ tịch, yêu anh chết mất!”

Lần này thật sự là kiếm được lời, nuôi một chiêu tài miêu không chỉ chiêu tài, còn có thể nấu cơm, thật muốn nuôi anh ta cả đời. Bị hương thơm của đồ ăn sáng chinh phục, Trương Huyền khẳng khái quyết định miễn trừ tiền phí ăn ở nửa tháng này cho Niếp Hành Phong.

Thức dậy lúc rạng sáng biếng nhác, làm nổi bật thêm màu xanh thẳm trong đôi mắt kia, làm Niếp Hành Phong có chút thất thần, tiện đà trái tim lại bắt đầu thẳng thắn nhảy lên đập kịch liệt.

Từ sau khi cùng Trương Huyền quen biết, trái tim anh thật giống như muốn bãi công, lúc nhanh lúc chậm, tần suất mất cân đối nghiêm trọng, ước nguyện trong bữa tiệc sinh nhật sẽ không phải linh nghiệm rồi chứ? Nhưng, anh chỉ đến là nữ, chứ không phải…

Suy nghĩ phiền não bi cắt đứt, Trương Huyền hỏi: “Tôi hôm nay muốn đi công ty, chủ tịch có muốn đi cùng tôi không?”

Niếp Hành Phong đáp ứng, dù sao anh đợi ở nhà cũng không có việc gì, cách ngày mười lăm còn hơn nửa tháng, liền tạm thời để chính mình nghỉ ngơi phóng túng cũng được a.

Sau bữa sáng, hai người xuất môn đi làm, Trương Huyền vừa kéo chiếc xe đáng yêu của cậu ra, liền thấy tác hồn ti kia cũng lập tức hiện ra, Niếp Hành Phong lập tức lắc đầu.

Anh không nghĩ muốn lần thứ hai bị người đem làm diều giấy mà thả, hơn nữa, càng quan trọng hơn là bây giờ ít nhất anh đã có thể chạm vào đồ vật rồi, nếu giống như ngày hôm qua bay đâm thẳng đầu vào xe cộ, cho dù là linh thể thì anh cũng chịu không được.

“Vậy ngồi sau xe đi, tôi chở anh” Trương Huyền đội mũ bảo hiểm, ngồi lên xe, khởi động máy.

『 Xe này của cậu, phía sau còn có cái gì để ngồi?』

Nhìn chiếc xe trước mắt, Niếp Hành Phong trong lòng lầm bầm, hai đại nam nhân ngồi chung, chỉ sợ chỉ thấy người không thấy xe mà thôi, hơn nữa bọn họ lại đều là người có vóc dáng thon cao loại này.

Bất quá anh là linh thể, hẳn là không quá có vấn đề gì đi? Niếp Hành Phong thôi miên mình ngồi lên, Trương Huyền đem thân thể di di lên phía trước, để cho anh có chỗ ngồi lên.

“Chủ tịch, ôm lấy thắt lưng tôi, ôm chặt a, nêu không anh bay đi, tôi không bắt lại được đâu.”

Chiếc xe đáng thương lúc Trương Huyền mở máy liền trong tiếng gào rú phóng ra ngoài.

Sự thật là cũng không có xấu hổ như vậy, vì Niếp Hành Phong là linh thể, thân hình rất nhẹ, anh nói là ngồi cùng ở trên xe, chi bằng nói là dập dềnh, nếu như không phải hai tay ôm lấy thắt lưng Trương Huyền, nói không chừng thật sự sẽ bị xe quăng ra phía sau a.

“Chủ tịch, may là anh không phải hồn phách bình thường, nếu không cùng âm hồn tiếp xúc gần sát như vậy, tôi nhất định sẽ bị đông lạnh thành băng a.” Lái xe, miệng Trương Huyền cũng không nhàn rỗi.

Niếp Hành Phong không đáp lời, chỉ mỉm cười.

Anh từ nhỏ đã bão xe, nhưng lại thiếu hứng thú với xe máy, trong đó nguyên nhân lớn nhất chính là chán ghét cùng người khác tiếp xúc thân mật, bất quá bây giờ loại cảm giác này cũng không xấu, trên người Trương Huyền mang theo loại khí tức anh thích, dựa vào cảm giác rất thân thuộc, cái loại cảm thụ này cũng càng rõ ràng, cũng không rõ chính mình tại sao lại đối với một người có thể nói là xa lạ lại có cảm giác thân thiết kỳ lạ này, anh chỉ biết, trong giờ khắc này, anh tin vào truyền thuyết về duyên phận.

Thân thủ dùng sức ôm lấy thắt lưng Trương Huyền, thắt lưng của cậu rất tinh tế,  nhưng lại đầy mềm dẻo, là chứng minh cho quá trình rèn luyện lâu dài, ôm như vậy khiến Niếp Hành Phong có loại lỗi giác có thể đưa cậu hòa tan vào trong cơ thể anh vậy, lái xe rất ổn, nhưng Niếp Hành Phong lại cảm giác trong lòng nảy lên bất thường, dần dần, nhịp tim hòa chung nhịp đập với người nào đó, trầm ổn mà nhu hòa.

Công ty của Trương Huyền thiết lập ở một gian trong một tòa nhà lớn, cánh cửa treo lên tấm biển ghi Tả thiên trinh thám, bên cạnh còn ghi ngắn gọn những hạng mục nghiệp vụ chủ yếu, trong đó có bốn chữ cố vấn tâm linh vô vùng bắt mắt, Niếp Hành Phong đoán kia nhất định là công lao của Trương Huyền.

“Chị Vi Vi khỏe chứ, mấy ngày không gặp, chị hình như lại thon thả hơn nhiều a.” Trương Huyền đi vào, cùng cô thư ký Đỗ Vi Vi rất thân thiết mà chào hỏi.

Đỗ Vi Vi vốn là có cốt cách mỹ nữ, vóc người thon cao, ăn mặc cũng hết sức gợi cảm, nhìn váy cũng ngắn đến không thể ngắn hơn, Niếp Hành Phong một lần nữa cảm thán, bây giờ nhận người làm trong tổ trinh thám điều kiện quan trọng cũng là xem tướng mạo vóc người rồi a.

Được ca ngợi, Đỗ Vi Vi rất vui vẻ, đưa một ít số điện thoại của hộ khách ghi chép được giao cho Trương Huyền, làm hồi báo, Trương Huyền đem đồ uống nóng lúc đến đã mua đưa cho nàng. Đỗ Vi Vi tiếp lấy, nhưng lại cong miệng nói: “Giúp anh tiếp nhiều điện thoại như vậy, lại chỉ cho một chén đồ uống nhỏ vậy a.”

“Khi có thời gian rảnh tôi sẽ mời chị Vi Vi ăn cơm, chị xem chỗ nào được, liền nói lại cho tôi biết.”

Tiểu thần côn hiểu được làm thế nào để lấy lòng một cô gái, không, có lẽ cậu ta hiểu được làm thế nào để lấy lòng mọi người xung quanh. Trên người cậu ta có loại mị lực có thể khiến cho người ta dễ dàng buông lỏng cảnh giác, mặc dù chính mình lăn lộn trong thương giới lâu như vậy, cũng đồng dạng không thể kìm lại mà tin cậu.

Ý nghĩ này khiến Niếp Hành Phong đột nhiên có chút buồn bực.

Lão bản Tả Thiên bất quá là một nam nhân đứng đắn, cũng là một người đẹp trai dễ nhìn, cùng Trương Huyền bất đồng chính là, anh ta giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ nho nhã, người không biết thân phận của anh ta có lẽ sẽ cho rằng anh ta thật ra là một thầy giáo hoặc là học giả.

Tả Thiên nhận lấy tư liệu Trương Huyền giao ra, thuận tiện lấy một vụ khác đẩy tới.

Trương Huyền không tiếp, mà chạy sang một bên uống trà, “Lão bản, đừng nói với tôi lại là vụ án bắt gian tại giường được không? Loại này giao cho Lương Lương làm đi, cậu ta sở trường nhất là nó mà.”

“Lương Lương cùng Tề Ngộ vừa mới tiếp vụ khác đi ra ngoài rồi, nếu không tôi cũng không tìm cậu, cậu lại chịu khổ một chút đi, cuối tháng tôi sẽ cho cậu nhiều hơn một hồng bao.”

“Vậy còn anh? Anh hình như rất nhàn nhã a, chính mình tự đi làm là được rồi.” Hoàn toàn không làm cho lão bản đổi ý, Trương Huyền lo lắng phẩm trà.

“Tôi gần đây bị bên đối đầu theo dõi, không thoát thân ra được.”

Tả Thiên khổ não mà nắm nắm tóc, cái động tác nhỏ làm cho tên nam tử thành thục này trong lúc vô ý lộ ra một tia tính khí trẻ con, anh ta chạy tới, đem tư liệu vụ án mới nhét cho Trương Huyền, “Hỗ trợ giúp nào, huynh đệ.”

Niếp Hành Phong ở bên cạnh liếc mắt xem, là loại theo dõi tróc gian, người ủy thác theo dõi tên là Tần Chiếu, làm nghề buôn đồ cổ, đối tượng Tần Chiếu muốn bọn họ theo dõi là người vợ mà ông ta tái giá Hứa Khả Chân.

Trong tư liệu còn có kèm theo ảnh chụp Hứa Khả Chân, tuổi khoảng đầu ba mươi, bộ dáng rất đẹp, bất quá lại là cái loại đẹp rẻ tiền, trên người mang rất nhiều châu báu, ngược lại  lại che mất đi sự thanh tú của cô, loại vụ án này khó trách làm Trương Huyền hứng thú không cao, bất quá…Hai tròng mắt đảo xuống chút nữa, dừng tại chỗ ghi thù lao, không khỏi cười.

Trương Huyền nhất định sẽ tiếp, với giá cả từng này.

Qủa nhiên, Niếp Hành Phong từ trong cặp lam nhãn kia thấy được quang mang sáng lạn, không phải ảo giác, quang mang ở giữa lóe sáng hình đĩnh vàng nhỏ trong bảo khố tựa hồ có thể bay ra bất cứ lúc nào.

Chữ tiền phủ xuống, Trương Huyền không nói hai lời, thống khoái tiếp nhận. “Trong vòng ba ngày, tôi sẽ giải quyết cho anh.”

Kế tiếp lại một lần nữa lướt gió cùng xe máy, mục đích là——thiên đường mua sắm xa hoa.

Người thuê cung cấp tư liệu nói Hứa Khả Chân rất thích tới nơi này, Trương Huyền ở chung quanh khu thương mại dạo qua một vòng, vận khí của cậu rất tốt, rất nhanh liền thấy Hứa Khả Chân tại một thẩm mỹ viện, vì vậy Trương Huyền chạy đến quán cà phê đối diện tìm một vị trí ngồi xuống chờ.

Thẩm mỹ viện kia làm dạng cửa sổ thủy tinh nên thuận tiện hơn cho việc theo dõi, từ nơi này quan sát, có thể thấy rõ ràng cảnh tượng ở ngã tư đối diện.

Trương Huyền gọi cho chính mình một tách ca cao nóng, uống một ngụm, lại lấy ống hút bỏ vào trong tách, đưa cho Niếp Hành Phong, “Uống từ từ, đừng để cho người ta thấy chất lỏng tự động bay lên.”

Niếp Hành Phong nhẹ nhàng hút một cái, chất lỏng hương vị ngọt ngào mang theo tình cảm đặc biệt khó tả, anh phát hiện tiểu thần côn này nhìn như tùy tiện, nhưng kỳ thật rất tinh tế, cậu ta thông qua rất nhiều động tác nhỏ quan tâm chính mình.

“Phụ nữ nếu như vào thẩm mỹ viện, không hết ba năm giờ sẽ không đi ra a.”

Trương Huyền lầm bầm lấy ra máy tính, bắt đầu tra tư liệu có liên quan đến Tần Chiếu, công ty Tần Chiếu có mạng lưới làm ăn rất lớn, xem ra đồ cổ sinh ý tương đối thịnh vượng, bất quá xem qua một chút ảnh chụp vị này, Trương Huyền lắc đầu thở dài: “Người này thật sự làm làm Hứa Khả Chân cũng còn dư tuổi, già như vậy, nhất định là không thỏa mãn lão bà được, không leo tường mới là lạ.”

Tần Chiếu nhìn qua khoảng sáu mươi tuổi đầu, khuôn mặt khôn khéo quắc thước, rất có phong độ, đáng tiếc đầu năm nay phong độ là độc quyền của người trẻ tuổi.

Hứa Khả Chân từng là người mẫu, bất quá nhiều lần thay đổi, sau  lại qua người giới thiệu nhận thức cùng Tần Chiếu, kết hôn hơn ba năm. Trương Huyền di chuột, từ miệng phát ra tiếng huýt sái, nói thầm: “Lão nhân này có tiền như vậy, cũng khó trách Hứa Khả Chân đồng ý gả cho.”

Màn hình máy tính có gắn lớp bảo vệ mỏng, Niếp Hành Phong ở bên cạnh không nhìn rõ, không thể làm gì khác hơn là bay qua phía sau Trương Huyền dựa vào cậu để xem. Tiếp xúc như vậy có chút mập mờ, bất quá Niếp Hành Phong rất nhanh bị những số liệu hiện ra trên màn hình hấp dẫn, Tần Chiếu thu nhập được công khai, còn có quan hệ giao tiếp của Hứa Khả Chân…vân vân, việc bí mật của Tần Chiếu sẽ không có hướng bọn họ khai báo, chỉ có thể là do tiểu thần côn làm một ít thủ đoạn bất chính.

“Cậu xuất thân là chuyên viên vi tính sao?” Hiểu biết kỹ thuật đến kinh hồn, không có tri thức máy tính thâm hậu thì không có khả năng làm được, dáng tiếc lại dùng tại loại việc này.

“Không phải a.” Trương Huyền còn đang hứng thú trên số liệu kia, “Xem ra Tần Chiếu có rất nhiều sinh ý đồ cổ không thông qua con đường bình thường, khó trách lại có tiền như vậy.”

Loại sinh ý này nhiều khi sẽ không sạch sẽ, Niếp Hành Phong cũng không cảm thấy kỳ quái, dựa vào vô cùng sát, mùi thơm thuộc về cơ thể Trương Huyền khiến anh có chút không tập trung, nhưng tựa hồ Trương Huyền lại không để ý cùng anh đụng chạm, di động con chuột, tiếp tục điều tra tình hình giao tình của Hứa Khả Chân.

Đại bộ phận bằng hữu đồng sự trong công việc trước kia của cô ta nhận thức, nam nhân bằng hữu tính không ít, nhìn ra được cô ta là loại nữ nhân hay tìm chỗ dựa để dễ thành công.

Trương Huyền nhìn máy tính, tiện tay cầm chén ca cao nóng, nhấp một ngum qua ống hút, Niếp Hành Phong rất muốn nhắc nhở cậu cái ống đó anh đã dùng qua, nhưng nhìn cậu uống vui vẻ, câu nói kia theo bản năng nuốt trở vào.

Trong quán cà phê mục rỗng chờ cả nửa canh giờ, Hứa Khả Chân rốt cuộc cũng làm xong, đi đến quầy tính tiền. Trương Huyền vội vã chạy ra, chờ sau khi Hứa Khả Chân đi ra, cậu giả bộ lơ đãng bước qua, đụng vào Hứa Khả Chân một chút, Niếp Hành Phong thấy rõ, trong nháy mắt thân thể đụng chạm, Trương Huyền đã đem một món đồ nhỏ bỏ vào trong túi đồ của cô ta.

Sau khi Hứa Khả Chân bắt xe tắc xi rời đi, Trương Huyền cũng lái xe theo sau, Niếp Hành Phong hỏi: “Cậu giả bộ để thiết bị trên người cô ta, không sợ bị cô ta phát hiện?”

“Chỉ là một con chip rất mỏng, không dễ dàng bị thấy được, hơn nữa túi kia chỉ là trang trí, cô ta hẳn là không biết dùng đến.”

Sau nửa giờ, xe tắc xi dừng tại một nhà hàng cấp năm sao, xem ra Hứa Khả Chân là muốn dùng bữa trưa ở chỗ này.

“Không, tôi ngửi được mùi vị bất thường.” Trương Huyền cười hì hì nói: “Chủ tịch ở chỗ này chờ tôi, tôi lập tức quay lại.”

Bên cạnh nhà hàng có một công viên rất lớn, giữa trưa, bên trong không có ai, Trương Huyền dừng xe xong, chạy vào trong nhà hàng. Biết cậu là muốn đi thám thính tin tức, Niếp Hành Phong cũng chẳng muốn đi theo, nằm xuống trên mặt cỏ, lấy khuỷu tay làm gối, nhìn mây trắng trên trời, đột nhiên tự giễu mà cười.

Trời đẹp thế này, anh dĩ nhiên lại cùng tiểu thần côn chơi trò chơi bắt gian nhàm chán này, nếu như đổi lại vài ngày trước, anh nhất định sẽ cho là mình điên rồi, nhưng bây giờ anh lại thấy thật may mắn vì mình có thể tránh ra khỏi cuộc sống đầy rẫy rắc rối phức tạp này, lánh tại một vùng trời khác hưởng thụ nhân sinh tự tại.

Trương Huyền rất nhanh trở về, khóe miệng hiện ý cười thản nhiên, rất rõ ràng là đã đắc thủ rồi, từ yên sau của xe máy, lấy ra một tấm vải nilon, trải ra xong, sau đó đem những đồ vật có hình dạng giống nhau để lên trên, ngoài đồ ăn uống ra, còn có loại trang bị hình dáng như phim hoạt hình Niếp Hành Phong chưa từng thấy.

“Đây đều là do tôi cải tiến qua, đồ hoạt hình không dễ dàng hấp dẫn sự chú ý.” Trương Huyền ở cạnh Niếp Hành Phong xếp bằng ngồi xuống, bắt đầu điều đông tai nghe con chuột nhỏ bằng hạt gạo trong tay, dư thừa hăng hái tựa như liên hoan trong tiếp đạp thanh.

“Chủ tịch, ăn chút điểm tâm đi, lúc này đang phải đợi, nam nhân kia xem ra rất biết chăm sóc hình thể a .”

“Hứa Khả Chân không phải đên ăn trưa cùng bằng hữu sao?”

“Là vậy, bất quá là đang trên giường, cùng người đồng sự trước của nàng.”

Trương Huyền mở máy tính, trong giới bằng hữu của Hứa Khả Chân tìm ra ảnh chụp nam nhân kia. Nam nhân kia tên là Phùng Dũng, là giám sát sân khấu, hai người quen biết vì công việc, tiện đà gặp gỡ, sau lại chia tay, không lâu sau Hứa Khả Chân kết hôn, chính là theo như lời Trương Huyền nói, Phùng Dũng bộ dáng cao lớn khôi ngô, cùng Hứa Khả Chân rất xứng đôi.

Trương Huyền đem thẻ từ nhỏ gắn vào máy tính, hình ảnh rất nhanh hiện lên, là loạt ảnh Hứa Khả Chân sau khi từ thẩm mỹ viện đi ra, bắt xe, xuống xe, vào nhà hàng, còn cùng Phùng Dũng gặp mặt, hình ảnh cùng nhau vào phòng, ngay cả bày biện bố trí trong phòng cũng chụp tới, trong ảnh Hứa Khả Chân cùng Phùng Dũng đều mặc đồ ngủ, quan hệ ra sao không cần nói cũng biết.

Người này ngay cả trong phòng cũng có thể trà trộn vào, Niếp Hành Phong đối với thủ đoạn nhỏ của Trương Huyền không biết là nên bội phục hay bất đắc dĩ, hỏi: “Cậu chụp khi nào?”

Một tay đem camera vứt cho Niếp Hành Phong, nhỏ bằng nửa bàn tay là có thể giấu kín, cũng khó trách anh không chú ý tới, khoa học kỹ thuật phát triển đến trình độ này, cũng không biết có phải chuyện tốt không, anh hỏi: “Khách phòng của nhà hàng ra vào dễ dàng như vậy?”

“Rất dễ dàng, chỉ cần có đủ tiền hối lộ.” Loay hoay cái tai nghe, Trương Huyền thuận miệng nói.

“Trương Huyền, loại ý nghĩ này của cậu không đúng.”

Mặc dù anh vẫn cảm giác thấy phương thức biểu đạt sự yêu tiền tham tiền của Trương Huyền rất đáng yêu, nhưng vẫn cảm thấy chính mình cần phải sửa cho đúng một số quan điểm sai lầm của cậu, “Trên đời này có rất nhiều thứ so với tiền càng quý hơn.”

“Tôi đương nhiên biết, vàng, kim cương, châu báu, ngay cả đồ cổ dưới nền đất móc lên so với tiền càng quý hơn, đáng tiếc tôi với tay không có tới, cho nên không thể làm gì khác hơn là phải thiết thực một tí.”

Giữa trời quang một đạo tiếng sấm giáng xuống, Niếp Hành Phong thành công bị chấn đổ, vô lực mà té ngã trên đất, bất quá Trương Huyền không cho phép anh lười biếng, nhéo anh, đem một bộ đồ dự bị tai nghe bỏ túi quan trọng nhét vào trong lỗ tai anh, nhất thời, tiếng hổn hển thở gấp khiến kẻ khác mặt đỏ tim đập truyền tới.

“Củi khô bốc lửa a, hai người này chơi đùa đủ kịch liệt.” Nghe xuân cung bản chân thật, Trương Huyền rất nhàn nhã mà cắn miếng bánh mì, cười hì hì nói.

Thiết bị nghe lén của cậu có thể tự động ghi âm, đủ để chứng minh hành vi leo tường của người phụ nữ kia, chỉ cần đem băng ghi âm giao cho cố chủ, công việc coi như hoàn thành rồi, đương nhiên, nếu như có thể chụp được ảnh chụp, thì càng hoàn mỹ. Vụ án nhẹ nhàng như vậy liền được giải quyết, Trương Huyền tâm tình thư sướng, nhìn nhìn Niếp Hành Phong bên cạnh, sắc mặt anh ửng đỏ, sau khi cùng ánh mắt chính mình chạm nhau, rất mất tự nhiên mà tránh đi.

Ánh mặt trời xuyên qua nhánh cây, nghiêng qua một bên mặt tạo ra quang ảnh thản nhiên , Trương Huyền nhìn, không khỏi trong lòng thở dài một hơi.

Anh tuấn, trầm ổn, lắm tiền, lại còn ngây thơ như vậy, loại công tử nhà giàu này quả thực so với quốc bảo càng trân quý hơn, mèo cưng đẹp mắt như vậy, nếu như chắp tay đem anh ta đưa trở về, có thể hay không bị trời phạt a?”

Buổi chiều rất yên tĩnh, trong không gian mơ hồ truyền đến tiếng di chuyển triền miên cùng tiếng rên rỉ gợi tình, không khí rất quỷ dị, trầm mặc, hai người không nói lời nào.

Rốt cục, là Niếp Hành Phong không nhịn được nữa, nhẹ giọng hỏi: “Làm mãi công việc như vậy, cậu không chán sao?”

“Chán a, nhưng có thể nuôi sống được chính mình.” Trương Huyền nhẹ giọng trả lời.

Thiếu phụ thanh xuân không cam lòng tịch mịch, hồng hạnh xuất tường, lại bị lão công thương nhân khôn khéo phát hiện, vì vậy tróc gian tại giường, lợi dụng bắt được tư liệu ly hôn, vụ án cậu xử lý đã xong xuôi, hoàn toàn có thể biết trước được kết quả của Hứa Khả Chân. Bất quá Trương Huyền một chút cũng không đồng tình với cô ta, thích tiền không phải sai, nhưng phải đổi lấy trả giá tương ứng, đó là quy tắc trò chơi, nhưng Hứa Khả Chân đã đi ngược lại, lúc nào cũng lặp lại vụ án cùng loại, nói không phiền chán chính là gạt người.

Trả lời tràn ngập bất đắc dĩ, tựa hồ lại dùng ánh sáng rực rỡ để che đậy cô đơn của bản thân, tâm Niếp Hành Phong vừa co rút, rất hối hận vì đã đề cập đến đề tài này.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

“Ha ha, lừa gạt anh thôi!”

Trương Huyền vẻ mặt vừa chuyển, cười lớn đến ngã xuống mặt cỏ, trong lam nhãn lộ ra tươi cười vì gian kế được thực hiện, khuôn mặt tươi cười như vậy làm cho Niếp Hành Phong đột nhiên có cảm giác cậu rất giống biển.

Hết lần này tới lần khác Trương Huyền không có tự giác, tiếp tục cười nhạo: “Đối với chuyện kiếm tiền, tôi vĩnh viễn sẽ không chán ghét, đồ ngốc!”

Không nhịn được nữa, Niếp Hành Phong nhào tới, hung hăng bóp cổ cậu.

005559xqd1thdo7oopwdzvimages (8)tải xuống (1)

Tai nghe và máy ảnh theo dõi, ta hông tìm được cái tai nghe theo dõi nào hình chuột hết a!

Hết chương 3.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s