Thiên Sư Chấp Vị II-Quyển 1- Chương 4

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị phần 2

Quyển 1

83-74

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

images (9)

Chương 4

Một người một hồn ở trên mặt cỏ đánh nhau vì thế đem chuyện theo dõi đối tượng đã làm xong hoàn toàn quên luôn, nghe thấy hai người kia thân thiết đã hết, bắt đầu nói chuyện phiếm, Trương Huyền ra hiệu ý bảo Niếp Hành Phong tạm thời ngừng đùa giỡn, cậu phải làm việc.

Nội dung chuyện phiếm rất không thú vị, đó là những lời âu yếm mập mà mập mờ, Trương Huyền nghe được mà phát bực, chợt nghe Hứa Khả Chân nói: “Anh không nhìn nhầm chứ, hắn ta thật sự đi đến loại câu lạc bộ đêm đó?”

“Đương nhiên, đáng tiếc lúc ấy anh không mang theo camera. Tối hôm qua anh cố ý cầm camera đi, ai ngờ đợi hồi lâu, hắn lại không tới.”

“Hắn vừa mới bị đánh cướp, nào có tâm tình đi câu lạc bộ đêm? Anh nhớ kỹ khi có cơ hội, nhất định phải chụp lại, nếu có ảnh chụp, sẽ không sợ hắn không nói cho chúng ta tin tức nữa.”

“Em cũng quan tâm đến lão nhân nhà mình quá nhỉ?” Nam nhân mỉa mai thuận theo hỏi rõ.

“Em quan tâm đến bệnh tình của ông ta còn không phải là vì anh, anh ghen cái gì chứ?”

Hai người lại tiếp tục trêu ghẹo nhau trong chốc lát, mới trước sau ra khỏi nhà nhà hàng. Hứa Khả Chân gọi tắc xi rời đi, Trương Huyền thu thập xong đồ đạc của mình, lại tiếp tục theo dõi.

“Tư liệu thu thập cũng đủ rồi, cậu còn theo dõi làm gì?” Niếp Hành Phong ngồi ở phía sau cậu đặt câu hỏi.

“Xem một chút xem còn có phát hiện khác không, thù lao lần này không thấp, phải làm cho khách hàng có cảm giác nhận được vật vượt qua giá trị đáng có.”

Tắc xi chạy rất nhanh, Trương Huyền cũng gia tăng mã lực, cùng lúc trong chốc lát, đột nhiên xe cấp bách phanh lại, Niếp Hành Phong không phòng bị, cả người lao về phía trước, linh thể cùng thân thể Trương Huyền đan xen giao nhau thay đổi cùng một chỗ mất một hồi, mới chậm rãi tách ra, nhìn về đèn đỏ phía trước, anh nghiến răng nghiến lợi: “Cậu cố ý!”

“Không.” Sắp bẫy Niếp Hành Phong một lần, Trương Huyền rất vui vẻ, cười tủm tỉm: “Tôi cố ý a!”

Theo dõi rất nhàm chán, Hứa Khả Chân đầu tiên là cùng bạn bè hẹn uống trà chiều xong, tiếp đến lại cùng nhau đi mua sắm, đợi đến lúc ăn cơm, cô ta một mình một người vào một quán trà trang trí đẹp và thanh tịnh, Trương Huyền theo ở phía sau, nghe cô ta cùng phục vụ nói chuyện, tựa hồ là đã cùng ngước hẹn trước.

Trương Huyền ngồi trong nhã gian gần đó, cầm menu nhìn lướt qua, nói: “Cho tôi cốc nước trắng.”

Thấy tay phục vụ vẻ mặt cổ quái mà lui ra, Niếp Hành Phong chưa bao giờ thấy may mắn vì chuyện thân phận mình bị ẩn giấu như bây giờ.

“Trương Huyền, cậu cũng keo kiệt quá rồi.” Anh cười khổ.

“Một cốc nước trắng ba mươi đồng, nước nhà tôi uống đến một tháng cũng không đến ba mươi đồng a!”

Cái miệng nhỏ nhắn của Trương Huyền bình luận này nọ việc sản xuất từ nước suối, trải qua tinh lọc chế biến thành nước lọc, cố gắng phân biệt nó cùng nước máy có chỗ bất đồng nào, cuối cùng cho ra kết luận–quán trà này quả nhiên là hắc điếm!

Thiết bị nghe lén truyền đến tiếng sàn sạt, có tín hiệu truyền tới, Trương Huyền vội vã ngoắc Niếp Hành Phong lại gần, lời thoại không rõ ràng, nhưng nghe được cuộc trò chuyện này tựa hồ không quá vui vẻ.

“Tôi chỉ là muốn biết nhiều chút về bệnh tình của chồng, sẽ không làm khó cho anh.” Hứa Khả Chân nói.

“Chỉ cái này cũng đã rất làm khó tôi rồi, đây là tuân theo đạo đức nghề nghiệp, Tần phu nhân.” Lần này là thanh âm một nam nhân.

“Vậy, với số này, anh cũng có thể hài lòng rồi đi?”

“Này…”

“Kỳ thật, tôi làm vậy cũng chỉ vì quan tâm đến ông ấy, anh thông cảm một chút đi. Gần đây ông ấy tâm tình nóng nảy, hỉ nộ bất thường, như thay đổi thành người khác, tôi rất lo lắng a.”

“Ông ấy đích thật có khuynh hướng tự sát.” Nam nhân suy  nghĩ một chút nói: “Để cho tôi nghĩ một chút rồi tôi sẽ cho cô câu trả lời thuyết phục, lần sau  thì gặp tại phòng làm việc đi, tôi gần đây có chút phiền phức, không thể thường xuyên ra ngoài.”

“Tôi biết tôi biết, anh bị kẻ gian đánh cướp, phải chú ý an toàn một chút, vậy sau khi xác định thì anh hãy liên lạc với tôi a.”

Nghe thấy nam nhân tính tiền rời đi, Trương Huyền lầm bầm nói: “Một bên cùng tình nhân hẹn hò, một bên quan tâm bệnh tình lão công, nữ nhân này thật đúng là đủ bận rộn a.”

Hứa Khả Chân không đi ngay, mà gọi một cuộc điện thoại, nghe khẩu khí nũng nịu của cô ta, đối tượng hẳn là Phùng Dũng.

“Hắn nói muốn suy nghĩ một chút, bất quá nghe khẩu khí, hẳn là sẽ hỗ trợ.”

Bên kia không biết nói gì, Hứa Khả Chân còn nói: “Đương nhiên phải chụp, lo trước khỏi họa mà, nói không chừng chúng ta còn có thể nhân cơ hội kiếm được một khoản. Mới vừa rồi hắn nói lão kia có khuynh hướng tự sát đấy, xem ra bệnh cũng thật sự không nhẹ, yên tâm, em có chừng mực.”

“Nữ nhân này sẽ không phải là muốn mưu sát chồng, tranh đoạt gia sản chứ…Chủ tịch, anh nắm tôi đau quá a!” Cổ tay bị Niếp Hành Phong gắt gao nắm chặt, Trương Huyền lấy lại tinh thần, không nhịn được cười oán giận: “Anh dựa gần chút nữa, tôi sẽ hô phi lễ đó.”

Coi nhẹ bị cười nhạo, Niếp Hành Phong nhăn mi lại một chút, nói: “Mới vừa rồi nam nhân kia cùng Hứa Khả Chân gặp mặt tôi có nhận thức.”

“Anh quen sao?”

“Là Cố Tử Triều, cái bác sỹ tâm lý kia a.”

Đôi mắt đen của Niếp Hành Phong lộ ra thần sắc phức tạp. Thế giới này quá nhỏ rồi a, ít nhất vào giờ khắc này, anh cho là như vậy.

“Không nghĩ tới đầu năm nay bác sỹ tâm lý cũng kiếm được tiền như vậy, Cố Tử Triều danh tiếng nhà riêng xe cộ ba cái đều có, rất 3C a.”

Ở bên ngoài chạy một ngày, về đến nhà, Trương Huyền đương nhiên đem nhiêm vụ làm cơm gian khổ giao cho Niếp Hành Phong, còn mình thì dựa vào ghế sa lon xem xét những tài liệu có liên quan đến Cố Tử Triều.

“3C?” Niếp Hành Phong trong lúc nhất thời không hiểu được.

“Chủ tịch anh có phải là người địa cầu không a, CAR, CASH, CREDIT CARD, đây là 3C.” Trương Huyền rất xem thường mà nói.

Không cùng tiểu thần côn so đo, Niếp Hành Phong thuần thục tháo vát, đem cơm tối làm xong, bưng lên bàn, mỉm cười nói: “Nói như vậy, cậu cũng là 3C a. Tiền mặt, thẻ tín dụng cậu cũng có, xe máy dù nhỏ, cũng là CAR mà.”

Trù nghệ của Niếp Hành Phong cũng không phải là quá xuất sắc, nhưng so sánh cùng với Trương Huyền, như vậy đã là cao hơn bao nhiêu cấp rồi, sung sướng đắc ý ăn đồ ăn anh làm, Trương Huyền cảm giác thấy cuộc sống cho tới bây giờ chưa bao giờ tốt được bằng như vậy.

Hứa Khả Chân đã về đến nhà, từ thiết bị nghe lén có thể nghe ra, quan hệ vợ chồng của bọn họ thật sự không tốt, đối với nhau lãnh đạm miễn cưỡng, rồi sau đó Hứa Khả Chân vào phòng tắm, thiết bị nghe lén hoàn thành sứ mạng lịch sử ngắn ngủi của nó rồi, tiếng vang biến mất hẳn.

“Tôi lần đầu biết thiết bị nghe lén cũng là sản phầm dùng được một lần.” Đang ăn cơm, Niếp Hành Phong trêu ghẹo.

“Chỉ dùng cho những tình huống khẩn cấp thôi.”

Trương Huyền đoán có thể Hứa Khả Chân đã thay quần áo rồi, thiết bị nghe lén tất nhiên không thể phát huy công hiệu, người làm công đem quần áo đi giặt có lẽ sẽ cho nó là hạt bụi mà phủi xuống, bất quá may là tư liệu hôm nay thu được đủ để bồi thường tổn thất, cho nên cậu không quan tâm.

Cơm nước xong, Trương Huyền tiếp tục lên mạng tìm kiếm tin tức của Cố Tử Triều, đang tiếc tra xét hồi lâu chỉ nhìn thấy được trang web cố vấn tâm lý của anh ta, những tư liệu bệnh nhân có liên quan thì nửa điểm cũng không tra được.

“Người này cư nhiên lại là người trong nghề, người trong bệnh viện lớn cũng chưa từng trang bị mạng lưới phòng ngự kiên cố giống như anh ta, đáng ghét, tôi không tin không phá được!”

“Cố Tử Triều chỉ số IQ rất cao.”

Đây là do Niếp Duệ Đình khi giới thiệu anh ta với anh đã nói. Trên thực tế, qua mấy lần cùng Cố Tử Triều tiếp xúc, Niếp Hành Phong cũng nhìn ra anh ta ứng biến nhanh nhạy, hơn nữa nơi anh ta xem bệnh đều là của những người có chút thân phận, trình độ bảo mật tương đối mà nói nhất định cũng rất cao, Niếp Hành Phong thậm chí phỏng đoán đêm đó kẻ gian đột nhập cướp bóc mục đích không phải tiền tài, mà là muốn tìm kiếm tư liệu của người nào đó.

“Vậy kẻ gian kia có thể hay không là do Hứa Khả Chân thuê đến a?” Không tìm được văn kiện, không thể làm gì khác hơn là dùng đến tiền?” Mạng lưới phòng ngự đáng chết lại không phá đi vào được, Trương Huyền rất căm tức hỏi.

“Cô ta không có lá gan lớn như thế đâu, hơn nữa, chỉ là hỏi bệnh tình, không đến mức tìm kẻ cướp giết người.” Ngày đó kẻ gian cho anh một kích trí mạng như vậy, không chút lưu tình, điểm này làm cho Niếp Hành Phong thấy rất kỳ quái. Kẻ gian có che mặt, nếu lo lắng bị thấy mặt thật, lại không đuổi tận giết tuyệt đối với anh, chỉ có thể nói, phần ác độc kia chứng tỏ sự bạo gan của hung thủ.

“Vừa lúc hai sự kiện gộp chung cùng nhau, tôi giúp anh điều tra, anh không muốn minh bạch chuyện mình bị ăn một gậy sao?” Trương Huyền cầm điện thoại di động bấm nút gọi.

“Tiểu Hỉ Tử, cậu bên kia có bận không? Giúp tôi một chút, có liên quan đến vụ án Cố Tử Triều, có thể tìm ra một số tư liệu điều tra nội bộ hay không? Càng tường tận rõ ràng càng tốt, tôi cần dùng, đêm nay cầm đến cho tôi.”

Tiểu Hỉ Tử tên thật là Hỉ Duyệt Lai, cậu ta ở trong tổ trinh thám chủ yếu phụ trách làm chân chạy việc, nghề nghiệp chủ yếu là làm thực tập sinh bố trí canh gác tìm kiếm tri thức dữ liệu, cho nên nhân mạch bên trong rất rộng, một ít tư liệu nội bộ nếu như Hỉ Duyệt không lấy được tới tay, chắc chắn sẽ chẳng có ai là có thể lấy được.

Niếp Hành Phong nghe không thấy đầu dây bên kia trả lời, nhưng thấy đôi mi thanh tú của Trương Huyền rất nhanh nhíu chặt lại, rống to: “Giữa trưa ngày mai! Nếu cậu không đến trước giữa trưa, lợi tức lần đánh bài thua lần trước sẽ tăng gấp đôi!”

Hiệu ứng hoàn mỹ của tiền tài, Niếp Hành Phong lập tức thấy đôi mày nhíu chặt của Trương Huyền giãn ra, sau đó, hài lòng mà ngắt liên lạc.

“Cậu luôn uy hiếp đồng nghiệp của mình như thế này sao?” Anh không nhịn được cười.

“Không, khi tôi thua tiền bọn họ, chiêu này sẽ không dùng được a.”

Đôi tình lữ ở cách vách có thể do sợ Trương Huyền mở bài nam nhi tự mình cố gắng vươn lên, buổi tối yên lặng không một tiếng động, dĩ hòa vi quý. Niếp Hành Phong ngủ trước còn nghe thấy Trương Huyền ở trong phòng khách đang cố gắng đột nhập mạng lưới phòng bị của Cố Tử Triều, tiếng gõ bàn phím kêu tanh tách đi cùng với anh tiến vào mộng đẹp.

Sáng sớm tỉnh lại, Niếp Hành Phong cảm giác lồng ngực khó chịu thì hơi hoảng, anh di động giật giật thân thể mình, mới nhớ tới đây là giường của Trương Huyền, mà giờ phút này, chủ nhân của chính chiếc giường chẳng kiêng nể gì mà làm phiền anh—— đầu gối lên ngực anh, tay ôm lấy thắt lưng của anh, đồng thời một chân còn gắng chen vào giữa hai chân anh, chăn bông đã sớm bị đá bay, bây giờ Trương Huyền dùng chính là chăn bông của anh.

Động tác cùng buổi sáng ngày hôm qua không hề sai khác, Niếp Hành Phong nằm thẳng không nhúc nhích—— toàn thân đều mềm, chỉ có một nơi là cứng rắn lợi hại, muốn động cũng không dám động.

Qua hồi lâu, cảm giác nhiệt mới chậm rãi tiêu tan, không thể nghi ngờ đây là một quá trình gian nan. Trương Huyền thanh tú đẹp đẽ có đôi khi sẽ khiến cho người ta quên đi sự khác biệt về giới tính, Niếp Hành Phong không phải Liễu Hạ Huệ, nhưng cũng không bừa bãi tới mức đem bằng hữu vừa mới nhận thức vài ngày ra làm đối tượng phát tiết, một bên nguyền rủa thần kinh to sợi của tiểu thần côn, một bên nhẹ nhàng đẩy cậu ra, xuống giường chuẩn bị bữa sáng, vừa nấu cơm đồng thời vừa cân nhắc sau này chính mình có nên ra ghế sa lon ngủ hay không, cứ đè nén chính mình mỗi ngày như vậy không được tốt lắm, cho dù anh bây giờ chỉ là linh thể.

Đồng hồ sinh lý của Trương Huyền rất chuẩn, Niếp Hành Phong vừa mới bưng bữa sáng lên bàn, sau một khắc cậu đã chạy tới báo danh, thấy cặp mắt xanh kia có chút đỏ lên, Niếp Hành Phong cau mày hỏi: “Cậu tối hôm qua có phải đã làm việc rất khuya hay không?”

“Đến ba giờ sáng a, tôi đem mạng lưới phòng ngự của Cố Tử Triều đánh hạ rồi sau đó mới đi ngủ.” Trên mặt Trương Huyền nửa điểm mệt mỏi cũng không có, ngược lại bởi vì phá được pháo đài mà vẻ mặt hưng phấn.

“Tra không được tư liệu thì có thể nghĩ biện pháp khác, ngủ muộn quá không tốt cho thân thể.” Niếp đại tiên sinh dặn dò người khác mà quên đi trước kia anh cũng là thuộc bộ tộc chim cú mèo.

“Yên tâm đi, không chết được.”

Trương Huyền nói xong, đột nhiên hình như nhớ tới cái gì đó, vươn người lại gần lại gần phía Niếp Hành Phong, rất nghiêm túc hỏi: “Chủ tịch, nếu như tôi nói, tôi có thân bất tử, anh có tin hay không?”

“Thân bất tử!?”

Niếp Hành Phong giật mình nhìn Trương Huyền, lời nói giống như vậy hình như ở nơi nào đó đã nghe qua, nội dung không thể tưởng tượng nổi, cũng tuyệt đối có thể tin, bởi vì người đó là Trương Huyền.

“Lừa anh thôi, đồ ngốc!” Hài lòng thu được hiệu quả thị giác, Trương Huyền bật cười, ngã lên trên mặt bàn.

Một hộp khăn giấy từ bên cạnh phóng tới, chính xác nện xuống cái ót của cậu.

Sau khi ăn xong, Trương Huyền đem những thông tin có liên quan đến bệnh tình Tần Chiếu tối hôm qua tra được đưa cho Niếp Hành Phong xem, thông ít ít đến đáng thương, tuyệt đối không đáng cho cậu phấn đấu đến quá nửa đêm.

Tần Chiếu tổng cộng đi gặp bác sĩ tâm lý năm lần, tư liệu nói ông ta nghiện rượu, bi quan cố chấp, hoạt động xã giao ít, hay xuất hiện hiện tượng nghe hay thấy ảo giác, thậm chí còn có khuynh hướng tự sát.

“Hứa Khả Chân vội vã lo lắng tìm biết bệnh tình lão công của cô ta, cũng không phải có lòng tốt gì, nếu Tần Chiếu chết, gia sản đều thuộc về cô ta, cũng đủ để dụ dỗ người ta phạm tội rồi.” Trương Huyền nhún nhún vai.

“Xem những ca bệnh khác một chút.”

“Tối hôm qua tôi xem rất nhiều rồi, đều là những nhân vật thuộc xã hội thượng lưu, nếu như tung ra, chậc chậc, tuyệt đối có thể kiếm được một khoản…”

Chống lại tầm mắt sắc bén của Niếp Hành Phong, trái tim nhỏ của Trương Huyền đang ở trong ảo tưởng kiếm tiền nhảy lên đập thình thịch. Chiêu tài miêu lạnh mặt, hoàn toàn có hiệu quả chấn nhiếp, cậu không dám lại ăn nói lung tung, cười hì hì nói: “Tôi chỉ là tùy tiện nói một chút a.”

Trong máy tính hiện ra một chuỗi danh sách bệnh nhân, chính theo như lời Trương Huyền nói, có rất nhiều người có tiếng tăm, bất quá Niếp Hành Phong chú ý không phải cái này, mà là ghi chép ca bệnh của bọn họ, nội dung viết rất chi tiết, không giống Tần Chiếu, chỉ được viết rất ít .

“Đây không giống với tác phong của Cố Tử Triều, số liệu trong máy tính đã bị cắt bỏ đi.” Niếp Hành Phong nói.

“Là hành vi của kẻ gian đột nhập hành hung kia? Không đúng, nếu là hắn, nhất định sẽ trực tiếp xóa bỏ toàn bộ, không cần phải lưu lại một phần, tôi càng có cảm giác đây là do chính Cố Tử Triều xóa bỏ.”

Ý nghĩ của Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong không hẹn mà gặp, hai cười liếc nhau, cùng lúc bật cười—— thì ra tâm hữu linh tê (tâm linh tương thông) có đôi khi cũng đúng.

Buổi sáng Trương Huyền không đến công ty, gọi một cuộc điện thoại, nói tiếp tục theo dõi Hứa Khả Chân, bất quá Niếp Hành Phong biết đó là lấy cớ. Ngày hôm qua bọn họ đem Hứa Khả Chân điều tra rất rõ ràng, người phụ nữ kia  sau khi đi dạo điên cuồng, nhất định sẽ ở nhà nghỉ ngơi cả ngày, nói cách khác Trương Huyền cũng có thể ở nhà lười biếng cả ngày.

Trong TV phát sóng bộ phim truyền hình nhàm chán, hai người cũng thấy thiếu sự hứng thú, Trương Huyền tùy tiện chuyển kênh, chuyển tới kênh tin tức, vừa vặn có tin tức lập tức xuyên thẳng vào.

Bối cảnh ở gần vịnh biển, gần đó đứng đầy cảnh sát, người đưa tin cho biết lúc sáng sớm xác chết nát kinh khủng hiện rõ ra ở vịnh, nghi là do thủy triều tạt trửo lại lên bờ. Màn hình kéo ra xa, có thể mơ hồ thấy một góc va li du lịch cỡ lớn, cảnh sát đang khám nghiệm hiện trường, Ngụy Chính Nghĩa cùng Sở Phong cũng ở trong đó, bọn họ cũng thuộc tổ trọng án, thấy bọn họ xuất hiện, Niếp Hành Phong biết lần này lại là một vụ án lớn.

“Mỗi ngày đều có vụ án giết người a.” Tử vong đối với Trương Huyền mà nói là một chuyện rất nhàm chán, lầm bầm đổi kênh nói.

Tới gần giữa trưa, chuông cửa vang lên, một nam sinh mặc trang phục sinh viên đại học chạy vào, bộ dáng mi thanh mục tú, thần tình rất vui vẻ, đương nhiên, nếu như không nhìn đến tình trạng một thân như gà nhúng nước của cậu ta.

Trương Huyền cười to: “Lại vừa trúng chiêu rồi hả? Nói với cậu mấy lần rồi, tới nhà tôi, nếu như không trăm bước thần thông, tuyệt đối nhớ kỹ phải mang theo dù.”

“Không có lần sau, tôi sau này tuyệt đối sẽ không trở lại!”

Hỉ Duyệt Lai chạy vào phòng tắm cầm lấy chiếc khăn lông, một bên lau mặt, một bên đem cái đĩa mang trong người đưa cho cậu, “Tư liệu ở bên trong, xem xong thì lập tức hủy, tôi còn có việc, lần sau gặp.”

“Cậu đang truy vụ án gì hả, sao vội như vậy?”

Thấy Niếp Hành Phong bưng trà lại đây, Trương Huyền nhanh tay lẹ mắt, lủi qua lấy thân thể che khuất, nhận lấy trà, may là Hỉ Duyệt Lai đang vội vàng lau mặt, không chú ý tới chén trà từ giữa không trunng bay tới.

Cậu nhận trà Trương Huyền đưa, uống xong một hơi, nói: “Không phải là vụ án của tổ trinh thám, là án bầm thây, tôi hỗ trợ kiểm tra thi thể, lão gia tử chết không thả người, tôi trộm chạy đến đây thế này, nếu bị ông ta phát hiện, không lột da tôi mới lạ.”

“Có phải cỗ thi thể phát hiện tại bãi biển vào sáng nay không?”

“Chính là nó đấy. Hung thủ rất tàn nhẫn, nhưng cũng rất chuyên nghiệp, đem thi thể phá hủy, hàm răng vân tay cũng hủy không còn một mảnh, đừng nghĩ tìm ra…A, tôi có phải là đang tiết lộ vụ án hay không?”

Trương Huyền hậu tri hậu giác liếc nhìn đồng nghiệp một cái, cầm qua cái chén, đem cậu ta đẩy ra ngoài cửa, “Vậy mau trở về làm việc đi, tôi nghĩ ngoài cậu ra, sẽ không ai đối với thi thể có hứng thú đâu.”

Hỉ Duyệt Lai đi rồi, Niếp Hành Phong hỏi Trương Huyền, ” Các cậu cũng kiêm luôn nghề tay trái, có phải do lão bản trả tiền lương không đủ nhiều hay không?”

“Không, chúng tôi chỉ là một cùng chung niềm yêu thích——Tiền trường như chiến trường, chết không nhượng lại cho địch.”

Trương Huyền đem đĩa mang theo nhét vào máy tính, mở văn kiện ra. Tư liệu Hỉ Duyệt Lai mang đến quả nhiên rất tường tận, kể cả vóc người đặc thù của hung phạm, kết quả khám nghiệm hiện trường và ý kiến suy luận.

Căn cứ vào miêu tả của Cố Tử Triều, kẻ gian thân hình cao lớn lực lưỡng, sau khi bị anh ta phát hiện liền không nói hai lời hướng anh ta tập kích, trong lúc cọ xát sau gáy Cố Tử Triều bị đụng vào mép bàn té xỉu, kẻ gian lại đả thương Niếp Hành Phong sau đó hoảng hốt chạy trốn. Thư phòng có dấu vết lục lọi tìm kiếm không kiêng nể gì, kết luận sơ bộ mục đích của kẻ gian là tiền mặt hoặc tư liệu bệnh nhân, nhưng những tư liệu đã được Cố Tử Triều chứng thật là không mất gì, cho nên giả thuyết trước đó có thể là lớn hơn, nhưng bởi vì hiện trường không lưu lại bất cứ dấu vân tay nào làm đầu mối, cho nên điều tra bị vây trong chướng ngại.

“Hung thủ từng cùng Cố Tử Triều xảy ra xô xát mạnh, nhưng lại không lưu một điểm đầu mối, thậm chí ngay cả chó nghiệp vụ cũng không thể tìm ra mùi của hắn, cậu không cảm thấy rất kỳ quái sao?” Nhìn tư liệu, Niếp Hành Phong như nghĩ tới cái gì đó.

“Rất nhiều mũi cũng có thể làm nhiễu khứu giác chó nghiệp vụ, càng huống chi hung thủ có chuẩn bị mà đến.”

“Có chuẩn bị mà đến…”

Từ hành vi kẻ gian dùng gậy đánh golf tiện tay quơ được đả thương mình, có thể thấy hắn hành hung giết người là mang tính bột phát, cũng không phải có chuẩn bị mà đến. Nhưng, ngay cả như vậy, hiện trường cũng không lưu lại nửa điểm đầu mối, chứng minh hắn là một kẻ hung tàn vô cùng tỉnh táo, mà chính mình, thuần túy chỉ là xui xẻo bị kéo vào sự kiện này.

Nhưng, Cố Tử Triều tại sao lại xóa ghi chép trong máy tính?

“Hoàn toàn không để lại dấu vết tại hiện trường, chứng minh hung thủ cũng là kẻ IQ cao a.” Nhìn Niếp Hành Phong một chút, Trương Huyền duỗi lưng một cái, cười nói: “Bất quá, suy đoán vạn điều, không bằng hãy đi ngàn dặm, dù sao xế chiều hôm nay tôi cũng muốn đi gặp bác sĩ tâm lý, chủ tịch, anh có nghi vấn gì, đến lúc đó chậm rãi kiểm tra đi.”

Nhìn cặp mắt xanh lóe ra tia sáng giảo hoạt, Niếp Hành Phong thấy sau lưng gió lạnh thổi qua, có loại lỗi giác bị cho vào tròng.

Căn phòng trang trí tao nhã tĩnh mịch, nhạc khúc du dương chậm rãi phiêu tán, tổng tài đại nhân của tập đoàn Niếp thị giờ phút này đang ở trong phòng thưởng thức giai điệu đẹp, kiêm…làm kẻ trộm!

Nếu như hành động này bị người khác phát hiện, anh thề, nhất định sẽ giết cái tên tiểu thần côn đã bức thượng Lương Sơn kia! (là chuyện 108 anh hùng Lương Sơn Bạc, do bị áp bức quá nên các anh hùng đã lên Lương Sơn để vùng dậy khởi nghĩa.)

Biết rõ chính mình bây giờ là linh thể, không thể bị phát hiện, nhưng trái tim không nghe sai sử cứ nảy lên cao thấp đánh loạn, kịch liệt đến mức anh không cách nào khống chế. Không có biện pháp, lớn như vậy rồi, đừng nói rình trộm phòng người, ngay cả ý niệm loại này cũng chưa từng xuất hiện qua ở trong đầu.

Lần đầu tiên là loại chuyện này, trái tim hoảng loạn là rất bình thường, Niếp tổng tài an ủi chính mình, nhưng lại không cẩn thẩn làm rơi ống bút trên bàn, may là anh nhanh tay lẹ mắt, trước khi ống bút kịp rơi xuống đất đã kịp thời đỡ lấy,  kết quả của hữu kinh vô hiểm là——trên người ra một thân mồ hôi lạnh.

Ngoài thư phòng truyền đến tiếng Trương Huyền cùng Cố Tử Triều tán dóc, bọn họ tựa hồ trò chuyện rất vui vẻ, nhưng tình cảnh của Niếp Hành Phong không được khoái trá như vậy. Rèm cửa rổ kéo rất kín, ở nơi ánh sáng ít thế này mà tìm kiếm văn thư đối với anh mà nói tuyệt đối là nhiệm vụ siêu nặng nề, đáng ghét hơn chính là người khởi xướng giao nhiệm vụ này cho anh bây giờ lại dang nhàn nhã tự đắc ở bên ngoài mà nói chuyện phiếm!

Niếp Hành Phong không biết Trương Huyền cùng Cố Tử Triều hẹn gặp lúc nào, càng không đoán ra Trương Huyền sao lại có năng lực hẹn được, anh chỉ biết chính mình lúc ấy nhất định là bị Trương Huyền đầu độc rồi, mới có thể đồng ý với cậu tới tìm văn kiện.

Anh là hồn phách, hoàn toàn có thể thừa dịp đêm khuya vắng người đường hoàng mà tiến vào điều tra, căn bản không cần tại lúc Cố Tử Triều đang làm việc mà mạo hiểm, đang tiếc Trương Huyền một câu chối bỏ đề nghị của anh.

“Thức đêm đối với da tay không tốt, tôi ghét nửa đêm canh ba phải làm việc!”

Là vị tiên sinh nào tối hôm qua công phá trang web lăn qua lăn lại tới quá nửa đêm? Không lẽ là quỷ!

“Chủ tịch…”

So với ánh sáng rực rỡ của đôi bảo thạch màu lam, càng hơn nữa là giọng mũi năn nỉ kia, thần trí Niếp Hành Phong lập tức bay lên không, lời phản bác đều quên sạch không sót lại tí gì, ngược lại nghe theo Trương Huyền bài bố, cùng cậu đến gặp bác sỹ.

Nhưng là, anh ở trong thư phòng tìm nhiều giờ, lại không thu hoạch được gì. Văn kiện bản thảo không ít, nhưng không tìm thấy tư liệu có liên quan đến Tần Chiếu, ghi chép xếpdày đặc trên giá sách làm cho Niếp Hành Phong từ bỏ ý niệm tra xét trong đầu, đem trọng điểm chuyển tới ngăn kéo bàn làm việc. Ngăn kéo bị khóa, nhưng không làm khó được anh, lấy ra chiều khóa vạn năng Trương Huyền đưa trước đó để mở ngăn kéo, tâm lý oán hận nghĩ, tiểu thần côn thực sự trang bị đầu đủ hết.

Trong ngăn kéo bày đủ cái loại văn kiện hiệp ước, Niếp Hành Phong lật giở một chút, ánh mắt rơi vào một quyển sổ ghi chép bìa da màu hồng, vẻ  ngoài rất bắt mắt, anh không nhịn được cầm lên.

Là nhật ký ghi chép hàng ngày, ghi một ít ca bệnh tâm đắc, Niếp Hành Phong tùy tiện lật xem, phát hiện vài tờ cuối cùng nét bút cuồng thảo, chứng minh tâm tình Cố Tử Triều khi viết có bao nhiêu không ổn.

——để chứng minh chính mình không nói dối, hôm nay Tần Chiếu mang đồ đến cho tôi, ông ta nói chính nó đã làm thần trí ông ta rối loạn, nhưng khi tôi nhìn thì đó chỉ là một món đồ trang sức bằng bạc, cùng lắm thì là có hoa văn điêu khắc cổ quái một chút thôi.

——trời ạ, tôi nhìn thấy cái gì đây? Thật sự khó có thể tin!

——tôi nghĩ, tôi đã hiểu rõ một chút tâm tình của Tần Chiếu rồi. Nhưng món đồ bằng bạc cổ như vậy, hẳn là bên trong pha tạp nguyên tố nào đó mang tính phóng xạ ảnh hưởng tới suy nghĩ của đại não, có lẽ tôi nên tìm bằng hữu hỗ trợ xem xét một chút.

——nên làm gì bây giờ, tôi không nên hiếu kỳ mạnh mẽ như vậy, tôi muốn trả lại nó, không, phải phá hủy nó!

Ca bệnh sau đó, chữ viết không còn cuồng thảo nữa, Niếp Hành Phong thấy không rõ lắm, muốn tới dựa vào cửa sổ bên kia, nhưng lại không cẩn thận đụng phải giá áo bên cạnh, phát ra tiếng vang nặng nề.

Không xong!

Nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài đã dừng, Niếp Hành Phong vội vàng đem quyển sổ thả lại vào ngăn kéo, nhanh chóng khóa lại, nháy mắt khi anh đem chìa khóa bỏ vào túi, cửa mở, đèn được bật sáng, Cố Tử Triều đi vào, nhìn xung quanh thư phòng, vẻ mặt cảnh giác.

Không phải ảo giác, trong nháy mắt ấy, từ trong mắt đối phương Niếp Hành Phong thấy được khẩn trương cùng âm tàn. Cố Tử Triều đánh giá bốn phía một chút, sau đó hướng về phía Niếp Hành Phong đi đến; biết rõ anh ta không có khả năng nhìn thấy mình, Niếp Hành Phong vẫn theo tiềm thức né sang một bên.

“Xảy ra chuyện gì?”

Trương Huyền hợp thời mà xuất hiện, thấy cậu, sắc mặt Cố Tử Triều bình thản lại, xoay người, mỉm cười nói: “Không có gì, có thể là tôi nghe lầm.”

“Chúng ta hôm nay trò chuyện tới đây thôi vậy, cám ơn anh đã giúp tôi giải đáp nghi hoặc.” Trương Huyền nghĩ muốn dẫn Cố Tử Triều ra ngoài phòng khách, ai ngờ vừa mới xoay người, tay đã bị Cố Tử Triều kéo lại.

“Lưu lại phương thức liên lạc đi, cậu vẫn chưa nói cho tôi biết số điện thoại, có phải hay không tâm lý vẫn còn băn khoăn? Như vậy tạo áp lực không tốt đối với thể xác và tinh thần của cậu.” Ngữ điệu của Cố Tử Triều có chút kỳ quái.

Trương Huyền giãy ra khỏi lôi kéo của anh ta, “Không cần a, ha ha, tôi đột nhiên cảm thấy mình vẫn là thích nữ sinh hơn…”

“Rất nhiều người cũng đối với tính hướng của mình không thể hiểu rõ, cho nên, cậu có thể nếm thử.”

Cố Tử Triều đem cánh cửa Trương Huyền vừa mới mở ra đóng trở lại, cũng lấy tay chặn lại cánh cửa, vây cậu ở giữa cánh cửa và anh ta, thân thủ ở trên mông cậu hung hăng bóp một cái. (NT: ta chém, dám đụng tới Huyền Huyền, ta chém ta chém3939)

Không phòng bị, Trương Huyền hét to một tiếng, Cố Tử Triều cười rộ lên, nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cậu, nhìn cậu, ôn nhu nói: “Khuôn mặt của cậu thật đúng là hấp dẫn người a.”

Niếp Hành Phong thấy vậy trợn mắt há mồm, rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân Trương Huyền có thể thuận lợi hẹn gặp. Ngàn đoán vạn suy, cũng không nghĩ tới Cố Tử Triều đối với nam nhân cảm thấy hứng thú, hứng thú mà nhìnTrương Huyền kinh ngạc, Niếp Hành Phong đột nhiên phát hiện trong cơ thể chính mình cũng có tồn tại phần xấu tình.

“Nếu như anh miễn phí lần này,vậy tôi sẽ đến vào lần sau…” Chịu đựng cái tay kia ở trên mặt chính mình càn rỡ vuốt ve, Trương Huyền nói ra điều kiện.

Được a, tên sắc lang này quả nhiên là lành nghề, bị anh ta phi lễ là biết rồi, nếu không, cậu với danh nghĩa thiên sư thề, vị bác sỹ tâm lý háo sắc này cuối tuần tuyệt đối sẽ trải qua ở trên giường bệnh.

“Được, tôi chờ cậu lần sau trở lại.” Rất may, Cố Tử Triều lựa chọn một con đường khác.

Nhìn Trương Huyền hoảng hốt thoát ra, anh ta không đi ra ngoài cùng, mà là đóng cửa lại, xoay người đi tới ghế ngồi xuống. Niếp Hành Phong đã chuyển qua đến cửa, đáng tiếc cánh cửa đã bị đóng lại.

Phòng rất yên tĩnh, có một loại áp lực lạnh lẽo, Cố Tử Triều dựa vào ngồi ở ghế ông chủ, trên mặt là ý cười lãnh đạm. Băng gạc trên đầu anh ta đã gỡ xuống, nhưng thoạt nhìn tựa hồ rất uể oải, một lúc lâu, thở dài một hơi, mở két sắt bên cạnh ra, lấy ra một món đồ, yên lặng nhìn kỹ.

Đó chỉ vẹn vẹn là một nửa của món đồ bằng bạc hình tròn, đường kính mười mấy cm, theo hoa văn kỳ quái quấn quanh thành hình cong, ánh bạc lưu động, thấy nó, Niếp Hành Phong đột nhiên thấy một trận choáng váng đầu óc, hoảng hốt thấy lại cảnh tượng đêm đó——có người ở trong góc quơ lấy gậy đánh golf, hướng sau gáy anh hung hăng đánh tới…

Một vật từ không trung bay tới, rơi xuống trước mặt Niếp Hành Phong, đánh thức anh khỏi hồi tưởng, là dép lê của Cố Tử Triều, anh ta còn chưa phản ứng lại đây, chỉ quay đồ qua.

“Ta biết ngươi ở nơi nào!” Cố Tử Triều oán hận nhìn về vị trí Niếp Hành Phong, thấp giọng quát: “Đừng nghĩ sẽ làm ta sợ, ta sẽ không sợ đâu!”

Trên trán Niếp Hành Phong toát mồ hôi lạnh. Anh không biết Cố Tử Triều có thể nhìn thấy mình hay không, nhưng con mắt anh ta làm cho anh phát lạnh, không giống như Cố Tử Triều bình thường nho nhã kia. Từ cử động ném dép lê của anh ta có thể thấy được điều đó, tâm tình bây giờ của anh ta tương đối kích động, thậm chí tới mức của bệnh tâm thần rồi.

Một cái giày rất tức cười nằm ngửa trước mặt Niếp Hành Phong, trên giày có vết bẩn màu nâu, Niếp Hành Phong nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Cố Tử Triều. Anh ta đã đem món đồ bằng bạc cất trở lại két sắt, dựa vào ghế ông chủ nhắm mắt dưỡng thần hồi lâu, mới một lần nữa khôi phục ánh mắt bình thường ưu nhã.

“Ta thật sự không sợ đâu? Ngươi rõ ràng đã chết, hơn nữa, dù sống, ngươi cũng chết tâm đi!” Anh ta thản nhiên nói: “Trên đời này không có khả năng có vật hoàn toàn giống nhau tồn tại, ngươi bất quá chỉ là đồ dỏm, có phải không?”

Lúc Cố Tử Triều mở cửa đi ra ngoài, Niếp Hành Phong vươn người ra theo, trong nháy mắt tới gần, anh cảm giác trên người đối phương có khí tức âm lãnh quỷ dị, thuộc về ánh sáng của món đồ bạc đã làm cho thần trí Niếp Hành Phong mê man trong khoảnh khắc, tia sáng rọi tới, tình cảnh bị gậy đánh golf phang một đòn nghiêm trọng lại vừa nhanh chóng hiện lên trước mắt.

C0042962images (10)

Hết chương 4.

Advertisements

2 thoughts on “Thiên Sư Chấp Vị II-Quyển 1- Chương 4

  1. ^^ mình có bookmark nhà cũ của bạn nên mình vào được ko trở ngại nhưng thấy bạn chuyển nhà nên phải đi theo =]]
    Vậy giờ bạn sẽ chuyển qua đây lun đúng hok? để mình biết mà gom đồ theo a~~~ =]]

    • Đúng vậy, bây giờ mình chuyển nhà qua đây luôn a. Mình cũng đau lòng khi bỏ nhà cũ lắm, mấy hôm trước mày mò sửa mấy cái robots.txt hay sitemap lằng nhằng gì đấy mình gần như phát điên, nghe mấy bạn nhà nghề cao siêu hướng dẫn mà mình xém phang gẫy máy. Vì các bạn ấy chỉ hướng dẫn sửa với những người tự làm wordpress, còn như tớ hay là cậu thì đều là đăng ký trực tiếp miễn phí với trang chủ wordpress.com. Nên không có một cái hướng dẫn nào chính xác cả.
      Cuối cùng, vì không thể nào theo nổi với mấy cái lằng nhằng như thư mục gốc hay root gì gì đó, mình bỏ nhà luôn, mà lí do nữa cũng vì tự mày mò nhiều quá nên phá hết cả nhà cũ luôn rồi, chả biết sai chỗ nào mà sửa nữa.
      Và giờ, tớ oanh oanh liệt liệt chuyển hẳn nhà sang nhà mới này luôn. Cố gắng không du canh du cư nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s