Thiên sư chấp vị II – Quyển 1 – Chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị phần II

Quyển 1

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

Chương này H hụt a!07

Chương 6

tải xuống (6)

Trương Huyền lựa chọn địa điểm để vui chơi là một câu lạc bộ cao cấp, Niếp Hành Phòng nhìn cánh cửa trước mặt một chút…

Ý niệm đầu tiên nảy lên trong đầu chính là– tiểu thần côn có đủ tiền để trả sao?

“Anh đã từng tới nơi này hay chưa?” Trương Huyền ở bên cạnh hỏi.

Niếp Hành Phong gật đầu, mặc dù công việc tiếp đãi khách hàng luôn do Niếp Duệ Đình phụ trách, nhưng một số bữa tiệc xã giao thật sự không từ chối được, anh cũng sẽ ra mặt, cho nên anh có rất nhiều thẻ hội viên của rất nhiều câu lạc bộ, mà nơi này chính là một trong số chúng.

“Có thẻ hội viên thì có ích lợi gì? Anh có mang không?”

“Không mang, nhưng tôi có nhớ mật khẩu.”

Vì cung cấp chất lượng phục vụ tốt nhất, rất nhiều câu lạc bộ đều thiết lập mật khẩu hoặc dấu vân tay chứng nhận, cho nên dù quên mang theo thẻ hội viên cũng không sao.

Nghe giải thích như thế, đôi mắt xanh của Trương Huyền lập tức tỏa ra ánh cười trong suốt, rất thân thiết mà tiếp cận đến gần, “Chủ tịch, anh không ngại giúp đỡ bằng hữu mà chia sẻ một ít tài nguyên không dùng đến chứ?”

“Tôi để ý a!”

Bấm a bấm, Niếp Hành Phong giúp Trương Huyền bấm mở mật mã, xác thực mà nói, là bị Trương Huyền kéo vào trong ngực, cầm ngón tay dùng sức bấm. Nhưng một chuỗi mật mã dài như vậy làm cho Trương Huyền thẳng thắn tặc lưỡi, nhỏ giọng khen ngợi: “Chủ tịch thật là lợi hại, con số lớn như vậy anh cũng có thể nhớ nổi.”

“Cậu quên tôi là đang làm nghề gì rồi?”

Niếp Hành Phong đem dãy số ấn rất chậm lên màn hình máy tính tinh thể lỏng, hy vọng Trương Huyền có thể nhớ kỹ, nhưng anh rất nhanh liền phát hiện chính mình dụng tâm lương khổ cuồn cuộnTrường Giang đều đổ ra biển đông cả, tên kia đông ngắm tây thu, căn bản không thấy nút bấm.

Quân tử ái tài, đạt được hữu đạo. Mạc danh kỳ diệu, anh nghĩ tới những lời này.

Vào câu lạc bộ, Trương Huyền ngồi trên quầy bar, tuy tiện chọn cốc rượu, phẩm rượu, thuận tiện hưởng thụ đãi ngộ cấp xa hoa. Mới vừa rồi sau khi xác nhận mật khẩu, nhân viên phục vụ có cho cậu một cái thẻ tiêu phí tạm thời, lúc ăn thì quét thẻ là được, chi phí thanh toán tự động khấu trừ vào tài khoản của hội viên, không cần tiền mặt, nếu không với tiền lương của cậu, ở chỗ này uống rượu, chỉ sợ có lẽ đã đau hết tâm can.

“Ở chỗ này ôm cây đợi thỏ, thật có thể gặp được Cố Tử Triều sao?” Niếp Hành Phong ở bên cạnh hỏi.

Đáp lại là ánh mắt kinh ngạc của Trương Huyền quăng tới, anh cười cười: “Cậu cố ý tới nơi này, không phải vì điều tra anh ta sao?”

“Bị anh nhìn ra rồi.”

Tư liệu nói Cố Tử Triều thường hay đến câu lạc bộ này nhất, cho nên cậu mới chạy đến đây thử vận. Cậu không thích cái tên biến thái háo sắc kia, lại càng không muốn chiêu tài miêu vì anh ta mà gặp phải cái gì hung hiểm, vì  vậy rốt cuộc hạ quyết tâm điều tra, lại không nghĩ rằng sẽ bị nhân gia liếc mắt một cái đã nhìn thấu.

Trương Huyền phồng phồng hai má, đem ánh mắt chuyển tới trên chén rượu, nhỏ giọng nói: “Dù sao nhàn rỗi không có việc gì làm, đến tiêu khiển một chút, thuận tiền tra án thôi.”

Vụ án khách hàng giao cho tiểu thần côn cũng đã làm xong, căn bản không cần phải cố ý chạy tới điều tra Cố Tử Triều, cậu làm vậy đơn giản là vì lo lắng cho mình, cũng không đồng ý thừa nhận, thật sự là xoay chuyển hiếm có của cậu, nhưng không cần bày ra ánh mắt như vậy a, lại càng làm cho người ta cảm giác thật quá đáng yêu.

Niếp Hành Phong lấy khuỷu tay đụng đụng Trương Huyền. “Vậy mời tôi uống chén rượu a, suất ca.”

Ngồi xuống không lâu, thì có người theo tới bắt chuyện cùng Trương Huyền. Câu lạc bộ này tiêu chuẩn rất cao, tới nơi này hưởng thụ đều là những người có chút thân phận, nhưng với Trương Huyền, người nào đó có chiêu tài miêu đẹp trai, vì vậy bèn lấy danh nghĩa bằng hữu hẹn gặp để làm cớ ứng phó. Tại câu lạc bộ lăn lộn hơn hai giờ, rượu cao cấp uống cũng không ít, đáng tiếc Cố Tử Triều vẫn không có xuất hiện.

“Vận khí của chúng ta hôm nay không tốt lắm a.” Trương Huyền thở dài.

“Không phải a, đào hoa vận của cậu tương đối tốt.”

Thời gian hơn hai giờ, Trương Huyền đã được bắt chuyện đến mười mấy lần, đối với phần mị lực cuốn hút cả nam lẫn nữ này Niếp Hành Phong xem thế là đủ rồi. Cậu tựa như khối lam bảo thạch của tự nhiên, cho dù không trải qua bất cứ tạo hình gì, cũng không che đậy được chút nào ánh sáng rực rỡ chói lòa ấy.

Trương Huyền liếc mắt nhìn Niếp Hành Phong một cái, “Tôi sao lại cảm thấy có mùi chua a.”

“Bởi vì cậu uống rượu mơ.”

“Rõ ràng là người nào đó đố kị a.”

Người nào đó? Đố kị? Niếp Hành Phong trừng mắt nhìn lại Trương Huyền, “Tôi?”

“Kỳ thật anh cũng rất không tệ a, không cần tự ti, nếu như anh là thật thể, danh tiếng nhất định vượt qua tôi, cho chính mình một chút tin tưởng a.” Trương Huyền an ủi vỗ vỗ bả vai Niếp Hành Phong.

“Tôi không tự ti!” Người sau nghiến răng nghiến lợi.

Mạch máu bên thái dương đột biến nảy lên, Niếp Hành Phong cảm giác ở cùng Trương Huyền một chỗ, chính mình huyết áp bình thường có thể coi là xác xuất cực kỳ nhỏ bé.

Không chú ý đến Niếp tổng tài rống giận, Trương Huyền nhìn chằm chằm chén rượu trước mắt lầm bầm: “Anh nói, có phải tên kia bị dọa, tạm thời làm rùa rụt đầu rồi? Nếu không chính là trực tiếp đi gay bar chơi đùa? Tôi không muốn ở nơi như vậy theo dõi…”

Rất rõ ràng là lấy dung mạo chính mình, nếu như chạy đi gay bar, chỉ sợ không còn máu để mà về a.

Đi, không đi, đó là một vấn đề, nhưng vì chiêu tài miêu đáng yêu…

“Có lẽ không cần cậu phiền não rồi.” Niếp Hành Phong từ trạng thái phát điên tỉnh táo lại, thấy ở cửa câu lạc bộ chợt xuất hiện bóng người quen thuộc, anh nhắc nhở Trương Huyền.

Cố Tử Triều sau khi tiến vào, ở trong câu lạc bộ nhìn lướt qua, rất nhanh liền nhìn thấy được Trương Huyền đang ngồi trước quầy bar, bước nhanh tới, điều này làm cho Niếp Hành Phong không thể không thừa nhận, Trương Huyền thật sự rất hấp dẫn người, cậu cho dù ngồi bất động, cũng có thể đem cá vững vàng câu vào tay.

“Chào, thật khéo a.” Cố Tử Triều đi tới gần Trương Huyền bắt chuyện: “Tôi có thể ngồi ở đây chứ?”

“Di? Bác sĩ Cố? Anh cũng tới nơi này chơi? Mời ngồi mời ngồi.”

Trương Huyền bày vẻ mặt kinh ngạc kiêm kinh hỉ khiến Niếp Hành Phong bực mình cười rộ lên, nếu như anh không biết trước sự tình, nói không chừng cũng sẽ bị qua mặt a, người này không làm ngôi sao thật sự làm mai một tài năng trời cho của cậu.

Bất quá sau một khắc Niếp Hành Phong liền không cười nổi rồi, bên hông bị siết chặt, bị Trương Huyền kéo lại vào trong lòng, làm cho chính mình ngồi ở trên đùi cậu.

“Cậu làm cái gì vậy!?”  Tuyệt đối chưa từng trải qua tư thế xấu hổ như vậy, Niếp Hành Phong ngay cả khuôn mặt cũng phát đen.

“Đừng lo, anh không nặng.” Mượn việc uống rượu, Trương Huyền hạ thấp thanh âm nói.

Không phải vấn đề này!

Niếp Hành Phong nhíu chặt cái trán, cảm giác được đôi khi cùng Trương Huyền giao tiếp thật quá khó khăn, trong không gian nhỏ hẹp như vậy, chính mình cao một thước tám lại bị ôm vào trong lòng nam tử, dựa sát đến mức cơ hồ vành tai và tóc mai chạm nhau, cho dù anh là linh thể, cũng rất quái lạ có phải không?

Thu được tín hiệu bực mình của Niếp Hành Phong, Trương Huyền mắt xanh nghiêm khắc trừng anh một cái, tựa hồ muốn nói: chính chủ đã tới, anh có có nơi ngồi, không lẽ cho anh ta ngồi lên bắp đùi anh?

“Cậu không sao chứ?” Cố Tử Triều không nhìn thấy Niếp Hành Phong, chỉ thấy Trương Huyền hướng về phía chén rượu trừng mắt, vội hỏi.

“Không có việc gì, tôi chỉ là có điểm say thôi.”

Sợ bị hoài nghi, Trương Huyền bỏ qua việc cùng Niếp Hành Phong trừng qua trừng lại, khuỷu tay lại sít chặt trong lòng, làm cho chính mình tư thế không quá kỳ quái.

Được rồi, bây giờ không phải là thề ước chi giao, căn bản là thân thể tương giao a, chuyện này…Gương mặt cảm giác khí tức ấm áp phả lại khi Trương Huyền nói chuyện, Niếp Hành Phong đại não trống rỗng, một câu mắng chửi người cũng không nghĩ ra.

Nghe được Trương Huyền nói say rượu, Cố Tử Triều mỉm cười mi gian xẹt qua một tia không rõ ý. Khí tức đạm nhã thanh thú, nam nhân này hợp với khẩu vị của hắn, vốn cảm thấy cậu ta có chút khinh tục, nhưng bây giờ không thành vấn đề rồi, có thể đi vào được câu lạc bộ này đều là những người có thân phận, người đẹp này đủ tư cách cùng chính mình quan hệ qua lại.

Cố Tử Triều giúp Trương Huyền chọn chén rượu whisky, hai người chạm cốc, bắt đầu tán dóc. Cố Tử Triều tinh thần rất tốt, hoàn toàn không giống bộ dáng người vừa phải chịu đòn nghiêm trọng, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là cười cười giả bộ ứng đối, lại không ngừng chuốc rượu, hy vọng có thể chuốc say anh ta, đáng tiếc tựa hồ tửu lượng của Cố Tử Triều rất tốt, uốn hết mấy chén rượu mặt cũng không đổi sắc, đề tài vừa tiếp xúc đến phương diện công việc liền lập tức lảng tránh.

“Cậu hình như đối với công việc của tôi cảm thấy rất hứng thú a, không bằng về sau gặp mặt chậm rãi trò chuyện?”

Rượu mạnh vào bụng, Cố Tử Triều sửa lại khí độ văn nhã ban đầu, nói năng bắt đầu không nghiêm túc, tới gần Trương Huyền, nói ra yêu cầu.

“Được a.”

Nhìn khuôn mặt phóng đại ra trước mắt chính mình, Trương Huyền nhịn xuống xúc động muốn quăng qua một cái bạt tay. Loại yêu cầu không có hảo ý này cậu không biết đã gặp qua bao nhiêu lần, không sao, đối phó với loại người như thế, cậu nhất định có biện pháp, sẽ  lưu lại cho anh ta một đêm tốt đẹp.

Siết chặt các khớp ngón tay, Trương Huyền vẻ mặt cười tủm tỉm.

Đang nói chuyện thoải mái, một tiếng chuông vang lên, Cố Tử Triều tiếp điện thoại đi động xong, sắc mặt hơi đổi, quay nhanh đầu sang một bên, Trương Huyền thuận theo đánh mắt nhìn qua, một nam nhân ngồi trong một góc khuất sáng, điện thoại tựa hồ là do người đó gọi tới.

“Bảo bối, xin lỗi, tôi có việc gấp, sau này liên lạc lại.” Cố Tử Triều đẩy qua ly huyết Mary vừa được đưa lên, cho Trương Huyền một nụ cười xin lỗi, đứng dậy rời đi.

“Đáng chết, anh ta vừa rồi gọi tôi là gì!?” Nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Tử Triều đi đến góc kia, Trương Huyền nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Bảo bối!” Niếp Hành Phong nhìn có chút hả hê mà trả lời.

Chỗ ngồi cuối cùng cũng có chỗ trống, anh vội vàng ngồi trở lại. Trương Huyền đêm nay uống không ít rượu, con mắt say rượu sáng rực rỡ, không tự kìm hãm mà toát ra phong tình làm cho anh thấy tim đập nhanh không dứt, may là Cố Tử Triều đã kịp thời rời đi, nếu không…

Lau mồ hôi lạnh trên trán, Niếp Hành Phong bất đắc dĩ mà nghĩ, chính mình cả đời đều không thể sánh với Liễu Hạ Huệ.

“Di di!”

Trương Huyền kỳ quái mà nhìn anh, lại nhìn quét qua rượu trên quầy bar, mắt xanh lộ ra vẻ khó hiểu: “Chủ tịch, tại sao cùng là một từ, anh gọi lên thì lại đáng yêu như vậy a? Anh uống rượu hả? Loại thanh âm tràn ngập hấp dẫn thế này sau này tốt nhất nên ít nói ra, rất dễ châm hỏa trên người a…Cũng đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn tôi, tôi sẽ coi nó xem như yêu cầu…”

Tiểu thần côn tốt nhất sau này nên đeo thêm cái mắt kính, anh bây giờ rõ ràng là đang căm tức, yêu cầu cái gì!

Để tránh chính mình bị tức đến hộc máu, Niếp Hành Phong bỏ qua việc cùng Trương Huyền cãi cọ.

Chén rượu huyết Mary được bày ra rất tiếc không được động qua, Trương Huyền cầm lại, một bên nhấm nháp, một bên lấy thiết bị nghe lén ra nghe.

Mới vừa rồi khí Cố Tử Triều rời đi, cậu có đem thiết bị nghe lén dính lên trên quần áo của anh ta, đáng tiếc hiệu quả nghe lén không được tốt lắm, trong quán bar âm nhạc rất lớn, Cố Tử Triều cùng người nam nhân kia nói chuyện với nhau lại rất nhỏ, nghe không được rõ, bất qua nhìn thân hình  nam nhân kia, hẳn là Phùng Dũng.

“Không nghĩ tới Phùng Dũng nhanh như vậy đã đem ảnh chụp đến rồi, người này không làm trinh thám thật sự là phí tài, hắc hắc, bị uy hiếp rồi, xem tên biến thái kia còn dám lại làm loạn hay không.” Trương Huyền nhìn có chút hả hê mà nói.

Phùng Dũng xuất ra một xếp giấy đưa cho Cố Tử Triều, nhìn kích thước thì có vẻ là ảnh chụp, cách khá xa, thấy không rõ vẻ mặt Cố Tử Triều, nhưng khẳng định là vẻ mặt rất khó coi a.

『 không nghĩ tới. . . 』

『. . . Một cái giá . . . Tiết lộ. . . 』

 

『. . . Ngẫm lại. . . Nhân tiện . . . 』

 

『 cảnh sát. . . 』

“Đi câu lạc bộ bị yêu sách rồi, ảnh chụp nhất định rất đáng giá, chủ tịch anh đi xem một chút, có phải hay không rất hương diễm a?”

Không nhìn thấy hình ảnh trong ảnh chụp, lại không nghe thấy nội dung nói chuyện, tâm Trương Huyền rất ngứa a, xúi giục Niếp Hành Phong, lại bị bác bỏ cái một.

“Tôi không nhàm chán như vậy!”

Đi gay bar là loại sự tình riêng tư của người khác, Niếp Hành Phong hoàn toàn không có hứng thú, bất quá Phùng Dũng uy hiếp trắng trợn ngoài dự liệu của anh, anh cảm giác thấy với tâm kế của Cố Tử Triều, hẳn là sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy, nếu như đem quân đánh phản lại, vậy công việc của Phùng Dũng liền có nguy cơ nguy hiểm rồi. Hứa Khả Chân không phải nói Cố Tử Triều đồng ý cho bọn họ tư liệu của Tần Chiếu sao? Tại sao anh ta còn muốn làm điều thừa?

“Chủ tịch…Không thích hợp a…” Cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, Niếp Hành Phong lấy lại tinh thần, thấy Trương Huyền dùng sức phe phẩy đầu.

“Cậu không thoải mái?” Mặt Trương Huyền có chút ửng hồng, hô hấp dồn dập, Niếp Hành Phong vội vàng đỡ lấy cậu.

Trương Huyền nâng đầu, được Niếp Hành Phong dìu đỡ lung lay đứng lên, rên rỉ nói: “Trúng chiêu rồi, nhanh rời khỏi đây!”

“Cậu sẽ không phải là…” Nhìn vẻ mặt xuân tình của Trương Huyền, Niếp Hành Phong cũng biết là chuyện gì xảy ra rồi, nhưng cũng rất kỳ quái, “Tôi không thấy được anh ta có hạ dược cậu.”

“Anh ta hạ trong chính chén rượu của mình.” Cậu vội vàng chạy đi, nếu ở chỗ này dược lực phát tác, cậu không dám cam đoan sẽ có hậu quả như thế nào.

Bình thường vì thu thập tình báo mà Trương Huyền thường xuyên ghé qua câu lạc bộ đêm, đương nhiên biết cách hoạt động của loại thuốc này, cho nên khi được mời rượu cậu đều rất cẩn thận, nhưng không nghĩ Cố Tử Triều sẽ cho thuốc vào trong rượu của chính mình, sự thật chứng minh, người nọ quả nhiên biến thái!

Nguyên lai tham ăn gây họa a.

Nghe nói Cố Tử Triều tự bỏ thuốc vào trong rượu của chính mình, Niếp Hành Phong yên tâm. Có vài người thích dùng thuốc để đạt kích thích, nhưng chỉ dùng để tán tỉnh, liều thuốc sẽ không nhiều, chỉ bất quá Trương Huyền may mắn lần đầu nếm thử, mới có cảm giác mãnh liệt một chút.

Cười nhẹ mà dìu cậu đi ra ngoài, gió đêm kéo tới, Trương Huyền dùng sức lắc lắc đầu, cảm giác được nhẹ nhàng khoan khoái hơn một chút rồi, cậu lung lay đi tới chỗ để xe, kéo xe máy của bản thân ra.

“Cậu làm gì vậy?”

“Về nhà a, không thể ở chỗ này phát tình được?” Đầu còn choáng váng, nhưng thần trí rất thanh tỉnh, cậu đương nhiên muốn nhân lúc còn thanh tỉnh để chạy về nhà.

“Tình trạng này mà cậu cũng dám lái xe!”

Niếp Hành Phong một tay đỡ lấy Trương Huyền, một tay tiếp nhận xe, tâm lý thấy may mắn vì chính mình theo đến, nếu không chắc chắn tin tức say rượu đụng xe ngày mai sẽ lên trang nhất của báo.

Anh ngồi lên xe, vừa đỡ Trương Huyền ngồi sau chính mình, cũng may đêm khuya yên tĩnh, bộ dáng Trương Huyền treo lơ lửng ngồi ở trên xe không bị ai phát hiện.

“Anh lái xe như vậy, sẽ bị người trông thấy mất.”

“Ngồi vững chưa, ôm chặt thắt lưng tôi!”

Đối với lời say rượu của Trương Huyền Niếp Hành Phong một mực bỏ qua, lúc này anh còn tâm tình nào đi để ý người khác? Anh trông nom một mình tiểu thần côn đã là cố hết sức rồi.

Trương Huyền tựa hồ lẩm bẩm một vài câu gì đó, nhưng mà vẫn là dựa vào anh, có thể sợ té xuống, hai tay gắt ao ôm thắt lưng của anh, Niếp Hành Phong dậm chân ga, đem xe lái ra ngoài.

Xe chạy không lâu, xuất hiện tình huống, hai cái tay ở trên thắt lưng anh rất không an phận mà sờ loạn, Trương Huyền tựa đầu vào cổ anh, cười khúc khích: “Chủ tịch, anh bình thường thường xuyên rèn luyện sao? Một chút thịt thừa cũng không có.”

“Thành thật một chút!”

Người say rượu đối với lời khiển trách là có lực miễn dịch a, Trương Huyền không chỉ đem lời Niếp Hành Phong làm gió thoảng qua tai, tay còn ngày càng táo tợn hơn tiếp tục di động xuống dưới.

“Còn có cơ bụng, sao có thể như vậy? Toàn ngồi trong phòng làm công việc lãnh đạo mà vóc người cư nhiên so với tôi có quyền đạo đai đen còn tốt hơn a!?”

“Trương Huyền!”

Một bên điều khiển xe máy, một bên còn lo lắng Trương Huyền có ôm chắc hay không, sợ cậu té xuống, trừ quát nhẹ ra, Niếp Hành Phong thật sự không có bản lãnh ứng phó cậu rồi.

“Chủ tịch, anh hung dữ với tôi!”

Tiếng nói rất ủy khuất, làm cho Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn công phu sư tử hống cũng bỏ qua luôn, nhỏ giọng lừa cậu: “Ngoan ngoãn không phải là tốt sao? Có việc về nhà rồi nói.” Xe đã rất nhỏ, Trương Huyền còn lộn xộn như vậy, chính mình thật sự không có biện pháp khống chế thăng bằng.

“Được a, vậy về nhà sờ tiếp a.”

Bị lừa, Trương Huyền quả nhiên thành thật hơn rất nhiều, Niếp Hành Phong vừa mới thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe cậu kêu to: “Chủ tịch!”

Lo lắng cậu không thoải mái, Niếp Hành Phong theo bản năng quay đầu lại, ai ngờ đôi môi mềm mại, cùng môi mềm của Trương Huyền tiến tới phối hợp rất vừa vặn, Trương Huyền tựa trên vai anh, mắt xanh lóe ra tia cười vì mưu kế được thực hiện, mị nhãn như tơ xinh đẹp lạ thường.

Ầm…

Trong đầu nháy mắt trống rỗng, có một hình ảnh nhanh chóng hiện lên trước mắt, tạt bay tất cả thần trí của Niếp Hành Phong. Chờ phục hồi tinh thần lại, xe nhỏ bởi vì mất thăng bằng mà ngã văng ra ngoài, anh cùng Trương Huyền theo quán tính văng lên giữa không trung.

Trong nháy mắt rơi xuống, Niếp Hành Phong theo bản năng đem Trương Huyền ôm vào ngực. Anh là linh thể, cho dù rơi lần nữa cũng không có việc gì, nhưng Trương Huyền không giống, anh cũng không muốn sự cố của tiểu thần côn sớm mai được lên trang nhất trên báo.

Kết quả của anh hùng cứu mỹ nhân chính là–

Phịch!

Thân thể hai người đồng thời đều rơi tự do, Niếp Hành Phong rất không may làm cái đệm thịt. Anh đau đến chau mày, mặc dù linh thể té không vấn đề gì, nhưng anh bị nước bùa của Trương Huyền biến thành nửa thật thể, cảm giác đau đớn giống như người bình thường, hơn nữa trong lòng có thêm một sức nặng ngàn cân, không ngất xỉu thật sự là kỳ tích.

“Chủ tịch, chúng ta ngã cùng rồi? Tôi đã biết kỹ thuật điều khiển xe của anh siêu xui xẻo a, anh càng muốn cậy mạnh, té đau không a? Còn có xe của tôi…” Ghé vào trong lòng Niếp Hành Phong, Trương Huyền lẩm bẩm càu nhàu.

“Tôi không sao.” Có tiến bộ, ít nhất trong tâm lý tiểu thần côn, địa vị chính mình còn vượt qua chuyện xe máy hỏng.

Niếp Hành Phong ôm Trương Huyền, nằm thẳng trên mặt cỏ ven đường, mắt nhìn bầu trời đêm, cười khổ: “Trương Huyền, tại sao tôi cảm giác từ khi gặp được cậu, bản thân trở nên thật xui xẻo? Nhưng vì sao cho dù xui xẻo, tôi lại còn rất vui?”

Xe nhỏ đáng thương ngã vào ven đường, bởi vì vài lần nhào lộn, nước sơn toàn thân sáng bóng bị cọ xước rất nhiều, có thể đoán được trong tương lai không lâu, chính mình sẽ đau đớn bị vận rủi quấn theo. Niếp Hành Phong nhận mệnh mà thở dài, nâng xe máy dậy, lại nâng chủ nhân của cái xe máy dậy.

Trương Huyền đã hoàn toàn say, căn bản ngồi không yên, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là cho cậu ngồi phía trước xe, ôm chặt cậu vắt qua xe, sau đó vươn người lên nắm lấy tay lái. May là Trương Huyền say rượu người không say, rất tự nhiên tiến vào nằm gọn trong lòng anh, kề sát vào trong ngực anh đem anh làm cái đệm lót để dựa vào, nhượng cho anh không đến mức không cách nào khởi động được xe máy.

Lần này có kinh nghiệm, Niếp Hành Phong lái xe tốc độ cao——so với chậm rì rì ở trên đường hóng gió, anh thà mạo hiểm nhanh một chút trở về, đã trễ thế này, hẳn là không có người chú ý tới xe nhỏ không có người điều khiển tự động chạy nhanh đi.

Xe máy khi lướt qua đường biên ngang lấy tốc độ vèo vèo bay nhanh tới, từ xa xa nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy có người đang trong trạng thái quái dị ngồi nghiêng ngả ở trên xe, xe máy tùy ý tự động phi nhanh, một cảnh sát giao thông khi đi đến trạm kiểm soát giao thông, trong lúc vô ý chứng kiến cảnh tượng quái dị này đã đánh đổ cà phê vừa mới mua trở về.

“Sư huynh, tên kia vượt quá tốc độ…”Thái điểu sư đệ ở bên cạnh nhắc nhở.

“Vượt tốc không phải vấn đề, vấn đề chính là…” Lão thái điểu vẻ mặt trắng bệch mà nhìn cậu, “Tại sao tôi không nhìn thấy có người lái xe?”

Bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, đồng thời phát ra một tiếng hét thảm: “U linh xe máy!”

Do đó, bởi vì Trương Huyền say rượu khiến Niếp Hành Phong gia tăng tốc độ, truyền thuyết đô thị thần bí lại được viết thêm một chương mới.

Về đến nhà, Niếp Hành Phong vừa vào cửa đã bảo Nghệ ra hỗ trợ, nhưng anh rất nhanh phát hiện ra tình trạng của nó so với chủ nhân không tốt hơn được bao nhiêu, treo ngược trên một dây thép ở góc tường, trong lòng ôm can bia giống như ôm bảo bối, ngủ so với Trương Huyền càng say sưa hơn.

Quên đi, đành phải chính mình làm vậy.

Niếp Hành Phong đỡ Trương Huyền vào phòng ngủ, lại thay áo ngoài cho cậu, khi cởi nút áo anh đột nhiên có loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ, tựa hồ không lâu trước kia, anh cũng từng chăm sóc qua một người say rượu như vậy.

Là Niếp Duệ Đình sao?

Niếp Hành Phong suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới đệ đệ, mặc dù cảm giác không quá đúng, nhưng trừ Niếp Duệ Đình ra, anh thật sự không nhớ nổi ở đâu còn có vị đại nhân nào có đủ tư cách để nhận sự phục vụ của anh.

“Chủ tịch…”

Quần áo thoát hết, Trương Huyền cũng tỉnh dậy, thân thủ bắt được cổ tay Niếp Hành Phong, mắt xanh khép hờ nhìn anh, đồng tử trong suốt như gợn sóng, toát ra vẻ xuân tình khôn cùng, làm cho trái tim Niếp Hành Phong không nhịn được mà đập mạnh.

Tiếng gọi khàn khàn lộ ra vẻ khiêu khích, bẻ gãy nốt tia lý trí cuối cùng, Niếp Hành Phong thần trí ngẩn ngơ một chút, chợt thấy áo siết chặt, bị Trương Huyền nắm lấy kéo vào trong lòng, lập tức một nụ hôn thơm mát cay nồng rơi xuống trên môi anh.

Không có chút phản kháng, ý niệm phản kháng hoàn toàn không hiện lên trong đầu, Niếp Hành Phong liền thuận thế ôm lấy vòng eo Trương Huyền, cùng cậu quấn quýt hôn sâu.

Thở dốc do triền miên đến cực điểm, thân thể dây dưa cùng một chỗ, là sự quyến rũ hoàn mỹ nhất, Niếp Hành Phong đáp lại tác cầu của Trương Huyền, nhưng khi tay đối phương đặt ở bên hông của anh, xúc cảm lạnh như băng làm thần trí anh đột nhiên rõ ràng, theo bản năng đẩy Trương Huyền ra.

Không rõ Niếp Hành Phong tại sao nửa đường phanh lại, đôi mi thanh tú của Trương Huyền hơi nhíu, rất bất mãn mà nhìn anh, lập tức lại vươn người ôm lấy cổ anh, ở bên cạnh vành tai anh nhẹ nhàng thổi khí.

“Chủ tịch…”

Giọng mũi nồng đậm, mang theo ý vị rơi vào trong tình dục, nhưng lần này Niếp Hành Phong không có đáp lại, mà là đem cậu đè lại về trên giường, lập tức hạ đao tay xuống. Cổ bị đánh trúng, Trương Huyền thở nhẹ một tiếng, rốt cục an tĩnh lại.

Hô…

Niếp Hành Phong thở hổn hển, ngồi vào bên giường, nhìn Trương Huyền một chút, cậu bị nhắm mắt lại, trầm trầm thiếp đi, nâng tay mơn trớn gương mặt hồng nhuận của cậu, đổi lại chính là lời nói mớ không rõ ý tứ hàm xúc.

Nếu như không phải cậu bị hạ dược, có lẽ tôi sẽ không cự tuyệt.

Yên lặng nhìn vẻ mặt khi ngủ của Trương Huyền, Niếp Hành Phong nghĩ.

Dùng dược đem lại mối quan hệ rất mỏng manh, sẽ chỉ làm cho anh cảm thấy sợ hãi như đi trên miếng băng mỏng, ràng buộc như vậy lại thành xiềng xích, vây khốn chính mình, cũng vây khốn Trương Huyền.

Dòng nước lạnh như băng không ngừng từ trên đầu xả xuống, không ngừng xối lên thân thể Niếp Hành Phong, thẳng đến khi dục vọng giảm xuống. Anh dựa lưng vào vách tường phòng tắm mà tự giễu nghĩ, tại sao kẻ khởi xướng có thể ở bên kia vui vẻ ngủ, mà chính mình lại ở chỗ này tự ngược?”

“A…”

Sáng sớm, Niếp Hành Phong đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, trong phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng rống to. Phịch, tiểu biên bức bị chấn động từ trên dây kẽm té xuống, xoa mắt, còn chưa rõ tình huống, lập tức một trận gió thổi đến, nó rất không may mà bị gom vào trong gió lớn, bị Trương Huyền một cước đá bay đi thật xa.

“Chủ tịch!” Không chú ý tới gia phó thức thần đáng thương kia, Trương Huyền mắt xanh trừng thật to, nhìn chằm chằm Niếp Hành Phong,  “Tối hôm qua…”

Niếp Hành Phong cũng nhìn lại cậu, một đầu mái tóc bị vê loạn, mắt xanh ướt át sắp rơi ra giọt nước, người này mới sáng sớm đã làm ra bộ dáng hấp dẫn chính mình đến vậy, thật sự đáng đánh!

Chiêu tài miêu tựa hồ rất không cao hứng, tối hôm qua có phải hay xảy ra chuyện gì?

Bằng bản năng trực giác, Trương Huyền vô thức mà xoa cổ. Trí nhớ tối hôm qua chỉ kéo dài đến lúc ra khỏi câu lạc bộ đêm, sau đó đại não của cậu liền trống rỗng, nhưng nhìn vẻ mặt chiêu tài miêu, tựa hồ bị chính mình lăn qua lăn lại không ít.

“Chuyện gì xảy ra? Cổ của tôi đau quá.

Đương nhiên sẽ không nói đó là hậu quả do chính mình hạ thủ, Niếp Hành Phong thản nhiên nói: “Ngủ bị sái cổ, có gì phải kinh ngạc.”

“Cái kia…Tối hôm qua, tôi có hay không đối với anh…”

Dược không đáng sợ, đáng sợ chính là có thể dễ dàng dẫn phát hạt nhân bạo lực trong cơ thể người ta.

Cậu từng vì uống rượu bị hạ thuốc của một tên hỗn đản, liền đem tên kia đập dẹp đến một tuần không xuống được giường, cẩn cẩn dực dực nhìn trộm nét mặt của Niếp Hành Phong, Trương Huyền rất lo lắng tối hôm qua bản thân cũng hạ độc thủ với chiêu tài miêu thân ái.

“Không có!” Nghĩ đến màn kiều diễm xuân quang kia, trống ngực của Niếp Hành Phong lại nảy, lập tức lắc đầu bác bỏ.

“Vậy là tốt rồi.” Trương Huyền như trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Niếp Hành Phong tay xới cơm khựng lại, chậm rãi buông, sau đó, tình cảm nào đó không ngừng lay động trong lòng cũng chậm rãi buông xuống.

Nếu như tiểu thần côn lo lắng cùng anh phát sinh ràng buộc gì đó như vậy, anh cũng sẽ không bức bách cậu, cũng không nỡ bức bách cậu. (NT: A, hiểu lầm a, hiểu lầm lớn a, anh mà biết sự phát thế nào cũng cười đến không khép miệng lại được vì Huyền Huyền đối xử với anh khác một trời một vực so với người khác a. Ta ghét hiểu lầm, hu hu…)

images (18)images (19)images (20) images (21) images (22)tải xuống (7)

 Hết chương 6.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II – Quyển 1 – Chương 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s