Thiên sư chấp vị II – Quyển 1 – Chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 1

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

autopro-sym-wolf-SB125Ni-4

Ta dò với từ khóa xe Tiểu cừu thì ra được có mỗi hình này, thôi quăng tạm.

Chương 7
Trương Huyền vọt đi tắm rửa, thần thanh khí sảng mà đi ra, bữa sáng đã được dọn lên bàn rồi, Nghệ đang cầm nửa can bia ở cạnh bàn tự rót tự vui vẻ, Niếp Hành Phong cúi đầu ăn cơm, bầu không khí an tĩnh đến mức gần như là dị thường.
Trương Huyền nhìn nhìn Niếp Hành Phong. Mặc dù chiêu tài miêu bình thường cũng rất yên lặng, nhưng trực giác khó ưa nói cho cậu biết, hôm nay chiêu tài miêu không thích hợp, rất không thích hợp a!
“Anh có phải đang tức giận hay không? Nếu như tối hôm qua tôi thật sự làm chuyện gì quá phận, anh đừng để trong lòng, tôi là bị người ta bỏ thuốc mà, có một số việc không khống chế được chính mình đúng không?”
Nghĩ tới nghĩ lui, Trương Huyền nghĩ không ra nguyên nhân gì, duy nhất chỉ có thể là tối hôm qua chính mình phát tác bạo lực, đem chiêu tài miêu làm bao cát để tập luyện a, nhưng cậu cũng không phải cố ý mà, nếu như thực sự tức giận, vậy quá lắm là cho anh ta đánh lại, dù sao chính mình đánh cũng không chết.
“Tôi không tức giân.”
Chỉ là có chút mất mát thôi, nhưng thấy bộ dáng đáng thương hề hề của Trương Huyền, Niếp Hành Phong lại muốn cười. Thật sự không có biện pháp với người này, cậu ta không chỉ là mi tinh của chính mình, mà còn là khắc tinh kiếp này của mình a. (NT: nàng nào hiểu mi tinh là gì thì bảo cho ta với: 楣星)
“Xế chiều ngày hôm qua ta đã chụp được ảnh hẹn hò của Hứa Khả Chân rồi, cô ta vốn là muốn đi thẩm mĩ viện, bất quá điện thoại của nên không đi nữa, nhưng bọn họ cái gì cũng chưa làm a.”
Nghệ uống hết bia, đem camera bỏ túi đưa cho Trương Huyền, Trương Huyền nối thông tuyến xong, rất nhanh trong máy tính đã hiện lên hình ảnh Hứa Khả Chân cùng Cố Tử Triều ở cùng một chỗ, bối cảnh là phòng làm việc của Cố Tử Triều.
Cái tên bác sĩ biến thái này thật là bận rộn a, ban ngày đi làm, buổi tối còn chạy đi câu lạc bộ đêm lêu lổng, thấy thế nào cũng không giống bộ dáng như là đầu vừa mới bị đả thương.
“Đây không phải tình nhân của Hứa Khả Chân rồi!” Trương Huyền lầm bầm búng một ngón tay lên đồ ngốc dơi nhỏ.
Nghệ theo dõi rồi chụp không ít ảnh, bất quá tựa hồ không có tác dụng lắm, từ đầu tới cuối đều là hình ảnh nói chuyện với nhau.
Trương Huyền mang tai nghe, muốn nghe một chút nội dung ghi âm cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng lại cái gì cũng không nghe được, hiển nhiên Cố Tử Triều vì bảo vệ riêng tư của bệnh nhân, nên trong phòng làm việc đã gắn thiết bị làm nhiễu sóng.
Thiết bị nghe lén bình thường không phát huy được tác dụng, chỉ có thể từ khuôn mặt tươi cười của Hứa Khả Chân mà suy đoán, xem ra cô ta từ Cố Tử Hướng lấy được không ít thông tin rồi.
Hứa Khả Chân lấy được tin tức, hẳn là sẽ nói cho Phùng Dũng, vậy tại sao Phùng Dũng còn đi uy hiếp Cố Tử Hướng?
Niếp Hành Phong nhăn mặt cau mày, hỏi Nghệ: “Hứa Khả Chân sau khi cùng anh ta gặp mặt, có liên lạc với ai hay không?”
“Có a, nhưng không biết là ai, cô ta nói chuyện đã hoàn thành rồi, sau đó cúp điện thoại.”
“Không cần phải hỏi, Phùng Dũng định lại kiếm một khoản, dù sao ảnh cũng đã chụp, không kiếm chút không lẽ công toi.”
Trương Huyền kết luận lại, lại nghĩ tới chuyện tối hôm qua bị Cố Tử Triều bỏ thuốc, oán hận nói: “Hy vọng Phùng Dũng có thể từ trên người tên hỗn đản kia kiếm được một khoản lớn!”
Sự thật chứng minh, Phùng Dũng làm được rồi. Tối hôm qua ghi âm Cố Tử Triều cùng Phùng Dũng nói chuyện với nhau mặc dù không rõ ràng lắm, nhưng từ những câu nói chuyện đứt quãng cũng có thể nghe ra Cố Tử Triều đáp ứng cùng Phùng Dũng giao dịch.
“Rốt cuộc vẫn là sợ bị người các phát tán chuyện riêng tư a, hừ hừ, ta cứ tố giác, trước uy hiếp hắn lấy mấy chục vạn, sau đó đem chuyện phóng túng dâm loạn của hắn đăng lên các trang web lớn, xem hắn làm sao bây giờ.”
“Đừng làm liều!”
Trương Huyền đem lời răn dạy của Niếp Hành Phong làm gió thoảng qua tai, chuyển động chuột, cố gắng tìm kiếm việc riêng tư của Cố Tử Triều. Đến khoảng buổi trưa cư nhiên tìm được không ít, nhưng, không thể không thừa nhận Cố Tử Hướng rất cẩn thận, mặc dù đi gay bar xuất hiện trên ảnh chụp, nhưng cũng rất mơ hồ, không thể một mực chắc chắn là anh ta, càng đừng nói gì đến hình ảnh 18+.
“Cậu đem mấy thứ này đi uy hiếp, không chỉ không kiếm được tiền, còn có thể bị tội đe dọa.” Niếp Hành Phong ở bên cạnh tạt một gáo nước lạnh.
“Biết rồi a.” Nếu từ trên mạng mà tìm được thông tin hữu dụng, toàn thể thành viên tổ trinh thám bọn họ sẽ không phải dùng cả ngày chạy đông chạy tây để mà thăm dò đầu mối rồi, cậu chỉ là nhám chán làm trò tiêu khiển thôi.
Thông qua tin tức của Nghệ, Trương Huyền biết Hứa Khả Chân không tái cùng Phùng Dũng liên lạc, cậu đoán Hứa Khả Chân thuận lợi lấy được tư liệu rồi, sợ bị người hoài nghi, sắp tới sẽ không cùng Phùng Dũng hẹn gặp, vì vậy sau khi đem ảnh chụp thu thập được và băng ghi âm sửa sang lại xong, xế chiều cùng ngày đưa cho lão bản.
“Chủ tịch, như thế nào trong một đêm, xe nhỏ của ta lại biến thành hỗn tạp thế này rồi?”
Trước khi xuất phát, Trương Huyền sau khi đi ba vòng quanh chiếc xe một thân nước sơn loang lổ của mình, vẻ mặt mê man mà nhìn Niếp Hành Phong.
“Cậu cưỡi tạm trước đã, sau đó tôi sẽ bồi thường cho cậu một chiếc xe mới.” Thân là linh thể, trừ việc bỏ ra tờ chi phiếu trống, anh còn có thể làm cái gì đây?
“Không phải vấn đề tiền bạc, tôi chỉ lo lắng nó có thể hay không kéo được anh hồi hồn a.”
Trương Huyền than vãn, chở Niếp Hành Phong đến tổ trinh thám.
Hôm nay thành viên tổ trinh thám tụ họp gần như đầy đủ hết, trừ Tả Thiên lần trước nhìn thấy, Đỗ Vi Vi, Hỉ Duyệt Lai, còn có hai người nam tử trẻ tuổi, mọi người ngồi vây quanh cùng một chỗ uống trà trưa. Trương Huyền tiến đến vỗ vỗ bả vai hai người bọn họ, đối với Niếp Hành Phong nói: “Vị này là kiểu băng sơn trăm năm không cười, quý chữ như vàng gọi là Tề Ngộ, còn con hổ biết cười này gọi là Lương Lương, bọn họ là sống chết có nhau, Tiêu không rời Mạnh.”
Theo như Trương Huyền giới thiệu, một người khuôn mặt lãnh đạm, một người vẻ mặt tươi cười, nhưng đều là đẹp trai hạng nhất, làm cho Niếp Hành Phong lần nữa cảm thán một chút tài tuyển chọn tiêu chuẩn của lão bản công ty này a.
“Cậu đang nói chuyện với ai vậy?” Hỉ Duyệt Lai quay đầu nhìn khoảng không không thấy người nào, khó hiểu hỏi.
“Ta dưỡng chiêu tài miêu a, muốn nhìn thì bỏ tiền ra.”
Hỉ Duyệt Lai thật sự rất nghiêm túc mà móc ví da ra, Lương Lương chộp lấy ví da của cậu đoạt qua, cười lạnh: “Cậu ta lại ăn nói ba hoa, cậu cũng tin thật hả? Cậu ta nếu thật sự tróc quỷ, sẽ không cần dựa vào tên của cậu để quảng cáo rồi.”
“Muốn nhìn ta cũng không cho đấy.”
Nói thật không ai tin, Trương Huyền không cần, sau khi đem tư liệu giao cho lão bản, lại cười hì hì chạy đến ngồi xuống cạnh mọi người. Bàn công tác trừ cà phê thơm ngát ra, còn có vài món điểm tâm tinh xảo, cậu tiện tay cầm một khối, vừa ăn vừa nói: “Hiếm khi mọi người nhàn rỗi như vậy, làm xong hết các vụ án rồi?”
“Vừa mới làm xong, đến xin phép lão bản nghỉ dài hạn, đúng lúc đụng Hỉ Duyệt Lai diễn giảng thực tập giải phẫu.” Lương Lương vừa nói chuyện, vừa ném một khối điểm tâm vào trong miệng.
Trương Huyền thấy Hỉ Duyệt Lai, người sau bắt đầu tiếp tục diễn thuyết cho cậu: “Gần đây thấy thi thể so với thấy người còn nhiều hơn, nhất là cái vụ ánh phanh thây kia, còn không biết bắt đầu từ đâu, gan phổi lá lách dạ dày thận nát bét, người chính là thịt cũng vặn, cơ cũng vặn vặn đến cảm giác “Oẹ…”
Tất cả đồng thanh, ở đây mọi người đáp lại giống nhau, lập tức có vài tập báo chí đồng thời ném tới sau ót Hỉ Duyệt Lai.
” Đủ rồi, trong lúc trà chiều cậu có thể hay không nói đề tài có chút dinh dưỡng a? Cậu cho rằng tất cả mọi người đều cùng một dạng thần kinh giống cậu hả!”
Âm nữ cao của Đỗ Vi Vi làm cho Hỉ Duyệt Lai lập tức ngậm miệng, cầm vài cái bánh quy, lặng lẽ ra khỏi bàn tiệc.
Trương Huyền không để ý mọi người mãnh liệt phản đối, đem toàn bộ điểm tâm còn lại gói lại, bỏ vào túi nhựa trong làm của riêng, cáo từ rời đi, đi tới cửa lại vị Tả Thiên kêu trở về.
“Tư liệu không có vấn đề gì, nhưng Tần Chiếu gần đây không tốt, cậu ngày mai thuận đường mang đến nhà ông ta đi, thuận tiện mang chi phiếu về, buổi sáng mười giờ, tôi đã hẹn xong giúp cậu rồi, đây là địa chỉ.”
Thuận đường?
Trương Huyền tiếp nhận tư liệu, đính kèm địa chỉ của Tần Chiếu, vị trí cùng nhà cậu nam viên bắc triệt (hoàn toàn trái ngược), thuận đường ở chỗ nào? Hơn nữa, có thể trực tiếp đem tư liệu đi đưa sao? Nếu như bị Hứa Khả Chân thấy, còn không làm lộ từ trước?
“Như thế nào a?” Nhìn ra lo lắng của Trương Huyền, Tả Thiên cười đến vẻ mặt xảo trá, “Gặp người như cậu, cho dù chỉ số thông minh có là N lần của 100, cũng sẽ không đem cậu liên tưởng đến trinh thám, điểm này tôi đối với cậu rất tin tưởng.”
“Tin cái quỷ a! Nhớ sau này phải trả phí xăng xe cho tôi a!” Trương Huyền rất đại bất kính mà đối với lão bản hừ một tiếng, kéo Niếp Hành Phong rời đi.
Tới dưới lầu, cậu đem điểm tâm đưa cho Niếp Hành Phong, “Nếp thử kỹ thuật của Vi Vi tỷ đi, siêu ngon a.”
Nguyên lai là lưu lại cho chính mình.
Trên đường quay về, Niếp Hành Phong ăn điểm tâm, đột nhiên cười. Đường đường Niếp thị tổng tài dựa vào sau lưng nam nhân ăn điểm tâm, một hình ảnh không tài nào mà tưởng tượng nổi, nhưng cùng Trương Huyền ở cùng một chỗ, cảm giác như vậy lại rất tự nhiên.
Buổi sáng ngày hôm sau Trương Huyền theo địa chỉ Tả Thiên đưa cho đế nhà Tần Chiếu, lại do dự một chút hỏi Niếp Hành Phong trước khi lên xe: “Chủ tịch, anh cả ngày theo tôi chạy đông chạy tây có phải cảm thấy rất phiền hay không, nếu như anh mệt, thì ở nhà nghỉ ngơi a.”
“Không phiền.” Niếp Hành Phong cũng là mang cá tính không chịu ngồi yên, so với ở nhà buồn bực xem phim truyền hình, anh càng thích cùng Trương Huyền ở bên ngoài hóng gió hơn, hơn nữa, anh đối với vụ Tần Chiếu cũng cảm thấy có hứng thú, nhưng…
Nhìn một chút chiếc xe máy nhỏ đáng thương, Niếp Hành Phong cảm giác bởi vì chính mình xuất hiện, thời gian để nó cúc cung tận tụy vô cùng có khả năng rút ngắn.
“Sau này tôi giúp cậu đổi xe máy phân khối lớn, chạy nhanh hơn, không sợ không theo kịp vụ án.” Xác thực mà nói, Niếp Hành Phong cảm giác lái xe to dường như có phong cách hơn, xứng với Trương Huyền, xe máy nhỏ thì thích hợp nữ nhân hơn.
“Phân khối lớn a…” Lên xe, Trương Huyền suy nghĩ một chút, thương lượng: “Nếu không anh bỏ thêm chút tiền, mua giúp tôi chiếc xe đi, tôi không yêu cầu nhiều lắm, chỉ cần trình như siêu xe BMWs là được rồi.”
Siêu xe BMWs, như thế mà còn gọi là không yêu cầu nhiều?
Niếp Hành Phong ở một bên hông Trương Huyền siết chặt, mỉm cười: “Trương thiên sư, có thể nói cho tôi biết hai chữ khống chế viết như thế nào không?”
Nhà Tần Chiếu là một đình viện rất lớn, xung quanh phủ bóng cây xanh rậm rạp dày đặc, trồng toàn các loại hoa cỏ cây cối có giá trị xa xỉ, bên ngoài trang trí rất thanh nhã u tĩnh, rất có phong cách của thương nhân đồ cổ.
“Con bà nó, nguyên lai buôn đồ cổ kiếm được nhiều như vậy, ta tính đổi nghề sang trộm mộ luôn a.”Trương Huyền hậm hực nói.
Cùng phong cách bên ngoài tương ứng, bên trong bố trí cũng rất trang nhã. Trang trí bằng màu đồng cổ, khiến người ta có một loại lỗi giác tiến vào không khí cổ điển, người giúp việc mời Trương Huyền ngồi xuống, lại đem trà thơm cùng điểm tâm mang lên, nói chủ nhân lập tức tới ngay, mời cậu chờ một lát.
“Nơi này hình như ngoại trừ hai chúng ta ra, còn lại đều là đồ cổ a.”
Chủ nhân chưa tới, Trương Huyền ngồi không yên, ở trong đại sảnh tùy tiện xem xét, cuối cùng dừng lại cước bộ trước một bức tranh thủy mặc.
Đồ cổ được một lần nữa dán lại , tạo nên bức tranh vẫn còn rất mới, lộ ra cái bóng mờ của hoa văn chín cánh hoa mai, hoa văn này không thường thấy, Niếp Hành Phong suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ được ở nơi nào có loại thủ pháp dán giấy này, thấy Trương Huyền nâng cằm một bộ dáng nghiêm túc, liền giới thiệu: “Đây là tranh trúc của Văn Đồng, Văn Đồng là biểu ca của Tô Thức, rất am hiểu vẽ trúc, hung hữu thành trúc (họa sĩ đời Tống, trước khi đặt bút vẽ trúc, đã phác thảo sẵn trong đầu) là thành ngữ bắt nguồn từ người đó.
Ông nội Niếp Hành Phong rất yêu thích sưu tầm cổ vật, anh từ nhỏ mưa dầm thấm đất, cũng hiểu được một hai, Trương Huyền nghe xong giới thiệu này, mắt xanh lập tức tràn ngập ánh sáng lưu chuyển, khen: “Tranh quý của Văn Đồng, thật đẹp!”
“Thì ra Trương tiên sinh cũng cảm thấy có hứng thú với tranh cổ.” Thanh âm già nua từ phía sau truyền đến, Tần Chiếu tới.
Tiểu thần côn không phải là với tranh cổ cảm thấy hứng thú, mà là với giá trị của tranh cổ cảm thấy hứng thú, mỉm cười, Niếp Hành Phong trong lòng trả lời.
Bản thân Tần Chiếu nhìn qua so với trên ảnh chụp còn muốn già hơn rất nhiều, trạng thái tinh thần tựa hồ rất kém, bước đi đều phải dựa vào cây trượng, nhìn ra được ông ta vì tiếp khách mà cố gắng tân trang vẻ ngoài, nhưng vẫn không cách nào che dấu đi phần già nua kia.
Mùi tử khí, khi cùng Tần Chiếu đối mặt, Trương Huyền nhịn không được nhíu mày.
Trên người Tần Chiếu mang theo khí tức tử khí mãnh liệt, là điềm báo trước sắp đi vào thế giới bên kia, Trương Huyền có đôi khi rất chán ghét cảm giác thông linh của bản thân, bởi vì loại cảm ứng mãnh liệt này làm cho cậu thấy rất không thoải mái.
Trong lòng nảy lên phiền muộn, cậu đột nhiên nghĩ thông suốt một việc—— Tần Chiếu nhờ tổ trinh thám điều tra vợ mình, có lẽ là đã biết chính mình không lâu sau sẽ chết đúng không?
Chủ khách sau khi ngồi xuống, Trương Huyền đem tư liệu đưa qua, Tần Chiếu rút ra, tùy tiện nhìn lướt qua rồi thả trở về, rất sảng khoái mà móc ra chi phiếu, sau khi ký xong, đưa cho Trương Huyền.
Tiền dễ dàng tới tay, Trương Huyền cũng chưa có ý rời khỏi, cùng chủ nhân uống trà trò chuyện đồ cổ thiên nam địa bắc, có Niếp Hành Phong ở bên cạnh nhắc nhở, cậu coi như nói được đâu ra đấy.
Tần Chiếu tựa hồ không nghĩ tới tiểu suất ca làm công việc trinh thám cũng có hiểu biết về đồ cổ, khơi gợi lên hứng thú trò chuyện, hai người đi từ trước đồ đồng thời Tần cho tới đồ sứ cận đại, đang trò chuyện vui vẻ, Hứa Khả Chân từ bên ngoài đi vào.
“Nhà có khách à.” Cô ta dừng lại cước bộ, thuận miệng đánh tiếng bắt chuyện.
“Là bằng hữu tới bàn sinh ý đồ cổ.” Tần Chiếu mặt không chút thay đổi mà trả lời.
Hứa Khả Chân cúi đầu đi lên lầu hai, hai người nói chuyện với nhau lộ ra vẻ xa cách rõ ràng, hơn nữa còn có ảnh chụp này, xem ra đoạn quan hệ vợ chồng này không duy trì được bao lâu rồi.
Trương Huyền cố ý bỏ qua tia không hài lòng chợt lóe lên trong mắt Tần Chiếu, tiếp tục thảo luận để tài đồ cổ của cậu.
“Tôi có một vị bằng hữu đối với ngân khí cổ cảm thấy hứng thú, nhất là loại bàn long thệ khí (NT: ta chịu không dịch được, chỉ dịch được thệ là bói thôi) , không biết Tần tiên sinh có thu thập được hay không?”
“Bói toán…Cũng có, nhưng không nhiều lắm.”
“Vậy còn loại này?”
Trương Huyền cầm bút vẽ nhanh vài cái lên giấy, đưa cho Tần Chiếu, Niếp Hành Phong nhìn lướt qua, phác họa thật sự rất xấu, kỳ quái chính là Tần Chiếu cư nhiên có thể vừa nhìn thì hiểu.
Gương mặt tiều tụy tựa hồ như không có biểu hiện dị thường, nhưng trong nháy mắt đồng tử co rút đã bại lộ tâm tình áp lực nặng nề của chủ nhân, ông ta ghê tởm, sợ hãi, càng sâu hơn là, muốn trốn tránh.
“Tôi chưa từng thấy loại ngân khí cổ này, cậu là từ đâu thấy được?” Tần Chiếu hỏi, thanh âm có chút phát rít.
Trương Huyền chớp chớp cặp mắt xanh xinh đẹp, một bộ vẻ mặt chó con vô hại, “Bằng hữu nói cho tôi a, thành thật mà nói tôi cũng không biết, còn tưởng rằng Tần tiên sinh là người trong nghề, sẽ gặp qua.”
“Không, tôi không thấy qua!” Tần Chiếu sau khi quả quyết chối bỏ, đứng lên hạ lệnh trục khách: “Xin lỗi, đến thời gian hẹn gặp khách hàng của tôi rồi.”
“Vậy ông có hình ảnh cùng loại hay gì đó vân vân không…”
Trương Huyền còn muốn hỏi tới, liền bị Niếp Hành Phong kéo lại, “Quên đi, ông ta đã đủ sợ hãi rồi, cậu đừng đem lão đầu hù dọa đến phát bệnh.”
“Cho dù không hù dọa, ông ta cũng không được mấy ngày nữa.” Trương Huyền lầm bầm nói khẽ, nhưng cũng ngoan ngoãn rời đi.
Chân tướng không phải nghẽn, là bị che lại, cậu thừa dịp rèn sắt khi còn nóng, từ chỗ Tần Chiếu chầm chậm đem bí mật moi ra.
Đi ra đến cửa đại sảnh, đột nhiên một tiếng kêu sợ hãi vang lên, Hứa Khả Chân từ trong phòng lầu hai lao xuống, đứng ở đầu cầu thang, hai tròng mắt thất thần nhìn phía trước.
“Xảy ra chuyện gì?” Tần Chiếu hỏi.
Trương Huyền đã trở lại thân chạy lên lầu, lúc Hứa Khả Chân suy sụp ngã xuống đất, trước khi cô ta sắp lăn xuống cầu thang thì kịp thời đỡ lấy, làm cho Niếp Hành Phong không thể không thừa nhận, năng lực phản ứng của tiểu thần côn thật sự vô cùng xuất sắc.
Hứa Khả Chân sắc mặt tái nhợt, miệng nửa khép nửa mở, lầm bầm lời nói không rõ ý tứ hàm xúc, trên mặt đất bên cạnh truyền đến tiếng vang nhỏ, ánh sáng chớp tắt trên điện thoại di động, như đang còn đang trong lúc nói chuyện, Trương Huyền vội vã cầm lên.
Đầu dây bên kia một mảnh hỗn độn, có tiếng kêu sộ hãi, có tiếng ồn ào, còn có tiếng bước chân dồn dập, đan vào nhau tạo ra một không gian rất hỗn loạn.
“Này, có người không? Xảy ra chuyện gì? Nói đi a!”
Trương Huyền hướng về phía điện thoại di động rống hơn nửa ngày, mới nghe được một người run rẩy cao thấp đáp lại: “Là, là bằng hữu Phùng giám sát sao? Anh ấy, anh ấy vừa mới xảy ra chuyện…”
“Gặp chuyện không may?”
“Anh ấy không cẩn thận ngã từ trên sân khấu xuống…”
Nửa giờ sau,Trương Huyền chạy tới hiện trường bục sân khấu Phùng Dũng phụ trách, nhìn thấy sân khấu vừa mới dựng xong, cậu vỗ lên cái trán.
Không nên ôm hy vọng rồi, từ một nơi cao như vậy ngã xuống, nếu như Phùng Dũng không có việc gì, vậy khẳng định là lão thiên gia đầu xảy ra vấn đề.
Đầu lão thiên gia đương nhiên sẽ không xảy ra vấn đề, cho nên, rất nhanh Trương Huyền đã từ nhân viên công tác chỗ hiện trường nghe được tin tức tử vong của Phùng Dũng. Xác thực mà nói, Phùng Dũng ngã xuống sân khấu tử vong tại chỗ, dưới đài vẫn còn bãi máu chưa được dọn sạch sẽ đã chứng minh đây là sự thực.
Vài cảnh sát đến hiện trường kiểm tra, nhưng chỉ là làm cho có lệ, tất cả các nhân viên công tác đều làm chứng lúc ấy Phùng Dũng ở trên sân khấu bố trí, sau khi nhận được thì đột nhiên chạy xuống dưới sân khấu, nhưng vì giẫm phải khoảng không nên trượt chân ngã xuống.
Trương Huyền nhìn một chút cầu thang bên cạnh rìa sân khấu, lại xem một chút chỗ cách cầu thang một đoạn có một bãi máu, thật rợn người.
“Từ điểm rơi nhìn xuống, Phùng Dũng không giống như là bị trượt chân rơi xuống từ cầu thang, mà là trực tiếp từ sân khấu ngã xuống, trong điện thoại Hứa Khả Chân cùng anh ta nói cái gì đó, đến nỗi khiến anh ta xúc động đến mức quên cả vị trí của cầu thang.”
Hứa Khả Chân lúc ấy khẳng định là nghe được thanh âm Phùng Dũng gặp chuyện không may, mới có thể bị kích động đến thần kinh bất thường, đến trước khi bọn họ rời khỏi Tần trạch vẫn chưa hồi phục lại, nhìn tình trạng của cô ta, Trương Huyền đối với việc từ chỗ cô ta có thể hỏi thăm được gì đó thật không quá lạc quan.
“Án này thật siêu nhàm chán, cố chủ không còn sống được lâu nữa, tình địch cũng đã chết, vợ lại còn suy sụp tinh thần, thật không biết là chúng ta bận rộn cái gì.” Trên đường về nhà, Trương Huyền thở dài.
Hồi lâu không thấy Niếp Hành Phong đáp lại, cậu quay ra sau lưng một chút, “Chủ tịch, anh ngủ hả?”
“Không có, chỉ là không quá thoải mái.”
Lòng tham, máu tanh, tử vong, đều là hình ảnh anh ghét nhìn thấy nhất, có lẽ, mặc kệ trải qua bao lâu, anh đều không thể thích ứng được với vòng tuần hoàn vô hạn như vậy.
Tựa vào sau lưng Trương Huyền, mùi thơm đạm nhã trên cơ thể cậu chậm rãi làm tan đi bất an trong Niếp Hành Phong. Trương Huyền trên người có loại khí tức bình thản, làm anh không tự chủ được muốn tới gần, vì vậy, đem khuỷu tay càng ôm chặt hơn, nói: “Khi đi qua cửa hàng bánh kẹo kia thì dừng lại một chút.”
Đường về nhà căn bản không cùng đường với cửa hàng bánh kẹo a! Tiểu cừu (là tên xe máy của Trương Huyền, từ giờ sẽ gọi em nói là thế) của cậu dù là uống sữa dê nhưng cũng cần dùng tiền a, trời biết giờ xăng dầu có bao nhiêu đắt đỏ!
Nhưng, cảm giác được chiêu tài miêu ôm lấy không tệ, dựa vào khuôn mặt siêu cấp đẹp trai, Trương Huyền tha thứ cho yêu cầu quá phận của Niếp Hành Phong, đánh đường vòng đến cửa hàng bánh kẹo.
“Muốn ăn gì, tôi mời.” Dừng xe lại, Trương Huyền nói.
“Chocolate lần trước cậu mua cũng không tệ.”
Hai người đi vào, hôm nay khách hàng trong cửa hàng bánh kẹo không đông lắm, một người đang đứng trả tiền nhìn thấy Trương Huyền, sau khi sửng sốt thì nở nụ cười, đi tới cùng cậu chào hỏi: “Thật khéo a, tôi càng ngày càng thấy chúng ta hữu duyên.”
Oan gia ngõ hẹp! Âm hồn không tan! Cố Tử Triều!
Nhìn thấy vùng giữa lông mày Trương Huyền bắt đầu xoắn xuýt lại, Niếp Hành Phong có chút xấu hổ: “Xin lỗi, tôi quên anh ta cũng thích đến nơi này mua đồ ngọt.”
Nhân viên cửa hàng đem điểm tâm gói xong đưa cho Cố Tử Triều, cái hộp thật lớn, Trương Huyền liếc mắt nhìn một cái, nghĩ thầm, ăn nhiều như vậy, anh ta không sợ bị tiểu đường à.
“Thì ra cậu cũng thích ăn bánh ngọt, để tôi giúp cậu chọn, mấy loại này không tệ đâu, nếm thử xem.”
Cố Tử Triều tự chủ trương mà giúp Trương Huyền chọn vài loại, nhờ nhân viên cửa hàng gói lại xong, lại hỏi cậu: “Buổi tối có rảnh không? Chúng ta đến nhà hàng ngồi có được không?”
“Hôm nay không được, tôi có việc, đêm mai thế nào?”
“Vậy quyết định như vậy, tôi chờ cậu.”
Bởi vì sắc lang xuất hiện, tiết kiệm được tiền mua bánh, đuổi Cố Tử Triều đi, Trương Huyền lại lấy thêm hộp chocolate rượu hình trái tim, khi nhờ nhân viên cửa hàng tính tiền, hỏi: “Vị tiên sinh mới vừa rồi thường đến đây sao?”
“Cố tiên sinh là khách hàng chính quen thuộc của cửa hàng chúng tôi, hôm nay tâm tình anh ấy không tệ, thoáng cái mua thật nhiều.”
“Cô sao biết anh ta tâm tình tốt?”
“Chính anh ấy nói a, khi tâm tình tốt sẽ ăn rất nhiều đồ ngọt, thời gian trước anh ấy lâu không tới, tôi còn tưởng anh ấy đến nơi khác mua rồi.
Tuấn mỹ, vĩnh viễn là chiêu bài giao tiếp hiệu quả nhất, nhân viên cửa hàng đối với Trương Huyền quả thực có hỏi nhất định sẽ đáp, giải thích tường tận, ánh sáng trong mắt hiện lên so với đèn màu trang trí trong cửa hàng còn sáng hơn, liền hy vọng vị tiểu suất ca này có thể có nhiều ấn tượng hơn với chính mình.
Về đến nhà, Trương Huyền đem hộp chocolate rượu hình trái tim làm phần thưởng đưa cho Nghệ, cậu nhìn ra tiểu động vật này đối với rượu cồn không có lực miễn dịch, quả nhiên, Nghệ vui mừng hớn hở tiếp nhận lễ vật a.
Niếp Hành Phong xuống bếp nấu cơm, Trương Huyền ngồi ở trên ghế salon, nhìn bóng lưng của anh thở dài: “Chủ tịch, quen được anh ngày ba bữa nấu cơm cho ăn rồi, sau khi anh đi, tôi biết làm thế nào bây giờ a?”
Niếp Hành Phong quay đầu, bốn mắt nhìn nhau.
『 tôi lưu lại nấu cơm cho cậu, hoặc là, cậu đến chỗ tôi ở cũng được a! 』 nhìn chằm chằm Niếp Hành Phong, Trương Huyền thật hy vọng anh nói như vậy.
『 nếu như cậu muốn ăn, sau này tôi có thể mỗi ngày nấu cho cậu ăn. 』 trống ngực nảy lên, Niếp hành gió cơ hồ theo ý nghĩ của Trương Huyền bật thốt ra lời nói.
“Kỳ thật a, lão đại, cậu không cần lo lắng như vậy! Đừng nhìn tôi là dơi, kỳ thật tôi cũng rất biết nấu cơm a, mặc dù làm không thể ngon được bằng chủ tịch, nhưng tuyệt đối không độc chết người. Làm thức thần, điểm nhỏ vất vả ấy tôi có thể giúp được a.”
Bốn mắt nhìn chăm chú dơi nhỏ rất không hài hòa thừa ra trong không gian, vẫy cánh tự đề cử.
Game Over.
Sau khoảng lặng ngắn ngủi, Niếp Hành Phong xoay người nấu ăn, Trương Huyền xoay người xem TV, mạc danh kỳ diệu bị bỏ qua, Nghệ khó hiểu mà gãi đầu, trong miệng nhai chocolate, phán định——loài người, quả nhiên là động vật khó lý giải nhất.

images (24) images (27)                                                                                                     images (26)

images (25)

Vì không biết BMW mà Huyền Huyền nói là xe máy hay ô tô nên thôi cứ quăng cả 2 loại vậy

BMW-HP4-0_50c41BMW HP4

images (28) images (29) Ta đặc biệt chọn mấy cái màu xanh a.

Hết chương 7.

Advertisements

2 thoughts on “Thiên sư chấp vị II – Quyển 1 – Chương 7

  1. cảm ơn bạn chủ nhà, bạn dịch mượt và rõ nghĩa lắm! ^.^~ Đang xót xa đau khổ tự kỷ sao bên nhà popo không edit tiếp phần II thì chủ nhà đã như thần tiên giáng thế cứu vớt cuộc đời tớ! Cố lên nha, những silent reader như tớ sẽ luôn ủng hộ bạn *tung hoa* *dựng lều ở trọ*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s