Thiên sư chấp vị II – Quyển 2 – Chương 2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

Chương 2

Chương này cũng edit lâu, vì ta phải mần tên nước ngoài của một số nhân vật nữa, lần này lại phải nhờ đến các bạn bên Tàng Thư Viện, chân thành cảm ơn các bạn ấy!

94df9bdd562b38 1809golf4 chilinh3_800x600 gnu1336786195 images (11) songbe tho_45258mấy sân golf này đẹp quá, mặc dù không thích đánh golf nhưng bạn vẫn muốn được đến chơi

Trương Huyền đích xác không biết đánh golf, nhưng cậu không ngại học tập một chút, hơn nữa bên người có sư phụ tốt, cộng thêm hưởng thụ nhân sinh mà ngắm trai đẹp, đối với cậu mà nói, vốn là sự hấp dẫn tuyệt đối không cách nào cự tuyệt.

Buổi sáng Niếp Hành Phong lái xe tới đón Trương Huyền, Nghệ cũng liều chết cứng rắn mà bám lên xe.

“Tiểu sủng vật kiên quyết muốn vô góp vui.” Trương Huyền vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhưng đừng lo, nó dùng ẩn thân thuật, người khác không thấy được nó.”

“Tôi lo là người khác thấy chai rượu nó ôm trong lòng.” Niếp Hành Phong mở đầu bằng một câu nói đùa, lại hỏi: “Ở đã quen chưa?”

“Không có vấn đề gì a.” Trương Huyền cười với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Việc nhà chính mình không cần làm, đồ điện gia dụng thoải mái dùng, muốn ăn gì thì gọi điện thoại nói một tiếng là OK, điểm duy nhất không được hoàn mỹ chính là không thể lái hai chiếc xe nổi danh kia xa ngoài, lái Ferrari chạy theo vụ án, theo dõi như vậy thì cũng quá rêu rao a, cho nên, chỉ có thể như trước đặt ở ga ra ở ngắm cho no mắt, lúc làm việc cậu vẫn quay lại cưỡi tiểu cừu tận dùng tài nguyên.

Đi đến câu lạc bộ đánh golf, Niếp Hành Phong lấy ra trang bị đánh bóng cho hai người, lại bảo nhân viên phục vụ mượn giúp Trương Huyền mở một tủ đựng đồ. Anh là hội viên VIP ở nơi này, có tủ chuyên dụng của mình, Trương Huyền thì dùng tủ tạm thời.

Niếp Hành Phong mua hai tách trà lạnh ở phòng nghỉ, thuận tiện cũng mua cho Nghệ một chai bia lạnh, dơi nhỏ sớm quên ý nghĩ người không cùng đường của mình, ôm chai bia mừng như điên mà chạy đến một góc hưởng thụ.

“Đây là cái mà ngươi gọi là quy tắc?” Trương Huyền trừng cái tên không hề giữ vững lập trường kia.

“Sai, quy tắc của ta là–bất cứ quy tắc gì cũng phải nhìn vào tình huống mà xử lý linh động.” Nghệ dõng dạc mà buông xuống một câu nói, rồi bay mất không thấy bóng dáng.

Uống hết đồ uống, Trương Huyền tra chìa khóa lên tủ đựng đồ có ghi con số của mình, mở tủ, đem những vật phẩm không dùng tới bỏ vào, sau khi cởi giày ra, đột nhiên thấy trong góc tủ có cái gì đó.

Cậu lấy ra xem, là một cái khăn lụa đỏ thật dài, là loại phụ kiện trang trí nữ sinh thích dùng, còn mang theo mùi thơm nhè nhẹ, cầm ở trên tay, Trương Huyền nhíu mi, trái tim đột nhiên kỳ quái mà kịch liệt nhảy lên.

Mở ra chiếc khăn lụa mỏng, màu đỏ dưới ánh đèn chói mắt, tựa như…một mảng máu lớn.

Không hiểu sao, trong lòng nhảy ra loại suy nghĩ quái dị này, ngay cả mùi hương nguyên bản thơm nhàn nhạt cũng đổi mùi, khiến cậu cảm thấy chán ghét.

“Sao vậy?” Niếp Hành Phong tiến vào, thấy Trương Huyền cầm một cái khăn lụa sững sờ, sắc mặt có chút khó coi, vội hỏi.

“Không có việc gì, mới vừa rồi trong ngăn tủ nhặt được cái này.”

Niếp Hành Phong cầm khăn lụa qua, một loại cảm giác bất an kỳ quái trong nháy mắt bao phủ lấy anh, anh đã hiểu rõ sắc mặt khó coi vừa nãy của Trương Huyền là do đâu, nhưng vẫn bất động thanh sắc mà nói: “Có thể là do người sử dụng tủ trước đó làm rơi lại, tôi cầm đến chỗ nhân viên.”

Hội viên của câu lạc bộ đều có tủ riêng, khách nhân ngẫu nhiên đến một lần như Trương Huyền không nhiều, cho nên nơi này không thường dùng đến, có khi là đồ làm rơi thật lâu cũng sẽ không được phát hiện ra.

Sau khi giao khăn lụa cho nhân viên, Niếp Hành Phong dẫn Trương Huyền đến sân tập. Nhìn Trương Huyền như rau cải thìa thế này thì không thể vào được sân bóng chính thức, chỉ có thể luyện tập vung vẩy gậy golf vài cái cho đã nghiền, Niếp Hành Phong ở bên cạnh chỉ đạo, tựa hồ cảm thấy dạy Trương Huyền chơi bóng so với chính mình đi đánh thì càng thú vị hơn.

“Lần đầu tiên chơi?” Nhìn cách Trương Huyền nắm gậy đánh golf là anh biết đây là lần đầu, nhưng Niếp Hành Phong vẫn rất nể mặt mà xác nhận lại.

“Nếu là bô-linh, tôi thường xuyên chơi.” Trương Huyền hăng hái bừng bừng mà xoay gậy đánh golf nói.

“Kỳ thật, trò này cùng bô-ling không khác nhiều lắm.”

Niếp đại tổng tài rất buồn bực mà giải thích, để Trương Huyền đứng ở trên bục đánh, đứng bên cạnh cậu, chỉ đạo: “Chân trái hơi hướng ra ngoài, trọng tâm đặt trên chân trái, người hơi tiến về phía trước, mắt nhìn kỹ bóng, thân thể đừng có cứng ngắc như vậy, thả lỏng một chút…”

Khi nói cho Trương Huyền những điều cơ bản để đánh bóng, tay cũng nắm tay để sửa tư thế sai của cậu, thân hình hai người tương đương, lại vừa dựa vào rất gần, hướng dẫn càng gần càng giống như vành tai tóc mai chạm nhau, thân thể đụng chạm rất tự nhiên chỉ ra chỗ sai.

Niếp Hành Phong ngửi thấy được trên người Trương Huyền có mùi thơm CK thanh nhã, không phải là loại nước hoa đặc biệt nhất, nhưng được Trương Huyền sử dụng, liền mang một sức dụ hoặc trí mạng, làm anh không cách nào kháng cự.

Chung quy hình như là khí tức cực kỳ quen thuộc, quấn quýt lâu dài, nhưng nếu hỏi anh đã từng tiếp xúc qua ở đâu, anh lại không cách nào trả lời được, anh chỉ biết, có một loại ràng buộc, anh muốn kéo dài mãi mãi, mặc kệ phải trả bất cứ giá nào.

“Chủ tịch?”

Niếp Hành Phong lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện mình thực sự đã dựa vào quá gần rồi, anh có chút bối rối, vội vã lui lại phía sau, Trương Huyền

nhìn anh, vẻ mặt giảo hoạt cười: “Anh có phải đã thành thói quen tự nhiên rồi không?”

“Cái gì?”

“Thường xuyên mang nữ sinh đến, mượn việc hướng dẫn ăn đậu hũ?”

“Đánh bóng đi!” Niếp Hành Phong trầm mặt xuống, xoay người đi đến vị trí đánh bên cạnh.

Lỗ tai mèo đỏ rồi a, Trương Huyền hé miệng cười rộ lên. Nếu như đổi là người khác, lúc này nhất định sẽ giống như quả bón đánh golf, bị cậu đập cho nhừ tử, nhưng đối tượng lại là chiêu tài miêu, tựa hồ cảm giác có sự bất đồng a. Thành thật mà nói, cậu không chán ghét loại tiếp xúc cực kỳ thân mật mập mờ này, ngược lại, còn có loại cảm giác an tâm kiên định.

Tiền tài là hậu thuẫn cực mạnh, những lời này quả nhiên không sai…

Niếp Hành Phong ở bên cạnh làm động tác luyện tập, thuần túy là vì bồi Trương Huyền, nhưng thần kinh vận động của Trương Huyền rất mạnh, không cần nhiều thời gian, đã đánh được bóng hữu mô hữu dạng (muôn hình muôn dạng), nhàn nhã tự tại vung gậy đánh golf, nói với anh: “Chủ tịch mời tôi chơi bóng, buổi tối tôi mời anh đi ăn được không?”

“Đến nhà cậu, nếm thử trù nghệ của cậu đi.”

“Nhưng, tôi chỉ biết nấu mì a.”

“Cũng không tệ.”

Ánh nắng có phần gay gắt, luyện tập trong chốc lát, Niếp Hành Phong nhờ người nhặt bóng mua hộ hai chai đồ uống, kéo Trương Huyền đến một bên nghỉ ngơi, Nghệ không tiếp tục xuất hiện nữa, khiến anh thấy có điểm kỳ lạ.

“Nó đi đâu rồi?”

“Có lẽ uống rượu xong, quay về xe ngủ a.”

Thức thần cậu dưỡng cùng cậu đều là theo chủ nghĩa hưởng thụ trời sinh, Trương Huyền không để ý mấy, uống đồ uống hỏi: “Xế chiều đi đâu chơi đây?”

“Tôi còn chưa nghĩ tới.”

“Đi tắm biển? Tắm nước nóng? Phòng tập thể hình? Ừm, xem phim hình như cũng không tệ, không bằng đến nhà tôi xem rạp chiếu phim trong nhà?”

Thật đúng là một tên có tinh thần, muốn làm hoạt động gì Niếp Hành Phong cũng thấy không sao cả, chỉ cần cùng Trương Huyền ở cùng một chỗ, tâm tình anh liền vô cùng tốt, bàn luận tiết mục tiêu khiển tiếp theo.

Ngay lúc đang trò chuyện vui vẻ, có một tiếng nói rất đột ngột mà nhảy vào, “Hành Phong thân ái, thì ra anh cũng đến chơi bóng.”

Vẻ mặt Niếp Hành Phong cứng đờ, quay đầu, nam nhân mặc một thân đạm bạch hưu nhàn cười đi tới, bên cạnh còn có một vị nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ thanh nhã, là Ngao Kiếm và bác sĩ tư nhân của anh ta.

“Thật cao hứng khi gặp được anh ở chỗ này.”

Ngao Kiếm tiến lên phía trước ôm nhẹ Niếp Hành Phong một cái, đây là lễ nghi ưu nhã cao quý, nhưng lại khiến anh tự dưng có loại kháng cự, tránh khỏi đôi mắt ngân sắc ngưng tụ ý cười, anh thản nhiên đáp lễ: “Thật là khéo a, Borgia tiên sinh.”

“Ngao Kiếm.” Ngao Kiếm cười dài mà sửa lại: “Hành Phong thân ái, tại sao anh mãi không nhớ được tên tiếng Trung của tôi?”

Anh ta còn muốn ôm lần nữa, nhưng có có người không nhìn được nữa mà mạnh mẽ chen vào, Trương Huyền hướng anh ta mỉm cười: “Vị này chính là Ngao Kiếm tiên sinh sao? Để tôi sửa giúp anh một chút về thói quen nói tên tiếng Trung trước đã, đem tên phía trước định ngữ bỏ đi, tiếp theo ở phía sau nhớ thêm từ tiên sinh vào, đây là cách gọi lễ phép.”

“Thật sao? Cảm ơn cậu đã nhắc nhở.” Ngao Kiếm hạ mi, khóe miệng cười lộ ra ý vị thâm trường, quay đầu nhìn Niếp Hành Phong, anh từ lúc nào lại quen biết bằng hữu vui tính như vậy a? Giới thiệu với một chút được không?”

“Trương Huyền.”

Trương Huyền cướp lời tự giới thiệu, Niếp Hành Phong muốn ngăn cũng không kịp nữa, nam tử trẻ tuổi cũng tiến về phía trước tự giới thiệu: “Tôi là Lạc Dương, là bác sĩ tư nhân của Ngao Kiếm tiên sinh, giờ đang công tác ở bệnh viện Thánh An, xin được chỉ giáo nhiều.”

Tiếng nói đạm bạc thanh nhã, tựa như cảm giác Lạc Dương đem đến cho mọi người. Anh ta cũng không cao lớn, lại đứng phía sau Ngao Kiếm, nhưng tuyệt đối khiến người ta không thể bỏ qua, khác với khí tức đường hoàng của Ngao Kiếm, anh ta tươi cười nội liễm mà ôn hòa, quang mang trong mắt lưu động, là mà tím lãnh đạm xinh đẹp thần bí, Niếp Hành Phong nhìn Lạc Dương, anh biết, người có thể ở cùng một chỗ với Ngao Kiếm, lại không bị khí thế của anh ta áp chế, nam tử này không đơn giản.

“Hạnh ngộ hạnh ngộ.”

Trương Huyền hiển nhiên đối với Lạc Dương rất có hảo cảm, bắt tay anh ta trước, sau khi bắt chuyện xong, tiếp theo mới là Ngao Kiếm. Khung xương bàn tay rõ ràng, thuộc về nam nhân tài hoa khí phách, khi hai tay nắm lấy lẫn nhau, khí tức Ngao Kiếm có phần cực đoan bá đạo âm lãnh truyền đến cho cậu, Trương Huyền bất động thanh sắc hướng đối phương cười cười, dùng sức nắm chặt tay, nói: “Sau này còn xin chỉ giáo nhiều.”

“Được.” Ngao Kiếm cũng cười, đường môi cong thành hình cung nhợt nhạt, rất có hứng thú mà nhìn chằm chằm Trương Huyền, tựa hồ muốn nhìn thấu qua đôi mắt xanh kia đọc được suy nghĩ của cậu lúc này.

Niếp Hành Phong không cho Ngao Kiếm cơ hội này, thu dọn chai đồ uống rỗng trên bàn, kéo Trương Huyền rời đi, “Tiếp tục luyện tập đi.”

“Lạc Dương, chỗ này cảnh vật được lắm, không bằng chúng ta cũng đến chơi?” Nhìn quanh bốn phía một chút, Ngao Kiếm nói.

“Đề nghị không tồi.” Ánh tím trong mắt Lạc Dương xao động, cầm lấy dụng cụ chơi bóng, khi đến cạnh Ngao Kiếm, thấp giọng mỉm cười nói: “Xin lỗi, mới vừa rồi đã đoạt mất danh tiếng của anh.”

“Tôi hoàn toàn không nhìn ra anh có ý tứ xin lỗi.” Ngao Kiếm cũng mỉm cười trả lời: “Nhưng nếu đối tượng là anh, tôi không ngại.”

Ngao Kiếm chọn vị trí đánh bên cạnh Niếp Hành Phong, khiến cho ý niệm muốn tránh đi trong đầu của Niếp Hành Phong chết non, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là tiếp tục luyện bóng, nhưng đánh bóng rất không tập trung. Anh thấy Lạc Dương tự giảng giải điều cốt lõi để chơi bóng cho Trương Huyền, hai người tựa hồ chơi rất thân, Lạc Dương có loại khí chất ôn hòa như ngọc, mặc dù nhìn như lãnh đạm, vẫn khiến người ta không tự chủ được mà muốn tới gần. Trương Huyền hiển nhiên là bị khí tức lãnh đạm kia hấp dẫn, chỉ lo nói chuyện phiếm, ngay cả bóng cũng quên đánh, cái đồ ngốc tiểu thần côn này!

“Gần đây thế nào?” Cắt đứt suy nghĩ của Niếp Hành Phong, Ngao Kiếm hỏi.

“Công việc coi như thuận lợi.”

“Không, tôi là hỏi thân thể của anh.”

Ngao Kiếm đi tới bên người Niếp Hành Phong, dựa sát vào anh nhìn chăm chú: “Khí sắc anh thoạt nhìn không tệ, nhưng có chút tâm thần không yên, có phiền não gì sao?”

Đôi mắt màu xám bạc rất ôn hòa, nhưng đồng thời lại mang theo sự sắc bén nhìn thấu tất cả, Niếp Hành Phong trước kia không tiếp xúc với Ngao Kiếm nhiều lắm, nhưng chung quy vẫn cảm giác lần này gặp lại, khí phách trên người anh ta càng mạnh hơn rồi, áp đảo toàn bộ khí tức nho nhã tươi cười, càng làm cho lòng người sinh kính sợ, xem ra kinh nghiệm lần trước tìm được đường sống trong cõi chết đã có ảnh hưởng rất lớn đối với Ngao Kiếm.

“Tôi không có phiền não.”

Đáp lại ánh mắt đối phương chiếu tới, tựa hồ có loại đấu đá vô hình, Niếp Hành Phong thản nhiên nói: “Chỉ là một số vấn đề nhỏ cũng không gọi là phiền não được.”

Ngao Kiếm nhún vai, “Vậy nếu có cái gì không vui, lúc nào cũng có thể tới tìm tôi, chỉ cần tôi có thể giúp, tuyệt đối sẽ không từ chối.”

Niếp Hành Phong tâm tình phiền loạn không giấu được hai mắt anh ta, nhưng nam nhân thông minh không hỏi, đúng mực dùng lại đề tài.

“Chủ tịch, Lạc tiên sinh muốn tới sân bóng chơi bóng.”

Trương Huyền đúng lúc mà đi tới, gậy đánh golf vung vẩy một chút, trùng hợp ngăn cách Niếp Hành Phong và Ngao Kiếm, đề nghị: “Không bằng chúng ta cùng đi đi? Chơi thật so với ở đây luyện tập thú vị hơn nhiều.”

Niếp Hành Phong mắt lập tức nhìn Lạc Dương đang đi tới, Lạc Dương hướng anh cười cười mà xin lỗi: “Tôi chỉ là thuận miệng đề cập một chút.”

Với cá tính của Trương Huyền, mức độ thuận miệng đề cập tới một chút này cũng đã là đủ rồi, Niếp Hành Phong đối với Trương Huyền đang hăng hái bừng bừng nói: “Câu lạc bộ không cho phép tay mới chơi vào sân.”

“Không sao, tôi đi nói một chút, tôi nghĩ điểm mặt mũi ấy tôi vẫn có.” Ngao Kiếm mỉm cười nói.

Niếp Hành Phong đột nhiên có loại cảm giác, Lạc Dương tuyệt đối không đơn giản, Ngao Kiếm sẽ không vì một câu nói của một bác sĩ tư nhân mà đáp ứng hỗ trợ, đương nhiên, có lẽ Lạc Dương nói như vậy, căn bản là ý của Ngao Kiếm, nhưng, mặc kệ là loại nào, cũng đều có thể chứng minh, hai người này đã ăn ý đến trình độ hoàn mỹ thiên ý vô phùng.

Có Ngao Kiếm ra mặt giao thiệp, Trương Huyền so với tay mơ còn tay mơ hơn được phép tiến vào sân bóng, khi bắt đầu đánh bóng cậu đối với Niếp Hành Phong nói: “Chúng ta nhất định phải trắng được tên mắt trắng kia!”

“Mắt trắng?” Niếp Hành Phong nhất thời chưa phản ứng lại kịp.

“Là Ngao Kiếm a, anh ta có lai lịch như thế nào, nói chung đối với anh động tay động chân, anh lại không trở mặt.” Có dũng khí trắng trợn làm trò quấy rối sủng vật trước mặt gia chủ, Trương Huyền đối với Ngao Kiếm nửa điểm thiện cảm cũng không có .

Niếp Hành Phong khóe miệng co quắp một chút, mắt bạc vốn là dấu hiệu được gia tộc Borgia tự hào nhất, lại bị Trương Huyền châm chọc là mắt trắng, nói thật ra, tiểu thần côn thực sự không có tư cách cười nhạo người khác mắt trắng.

“Chuyện liên quan đến anh ta sau này nói.” Niếp Hành Phong rất bình tĩnh mà đánh bóng, dừng lại đề tài này.

Sự thật chứng minh, nếu cậu muốn thắng được Ngao Kiếm, lấy trình độ chơi bóng trước mắt của Trương Huyền thì còn kém quá xa, nhưng rất hiển nhiên, Ngao Kiếm cũng không có ý đồ tranh đấu trong trận bóng, thành tích anh ta trước ba người, nhưng là không vượt quá nhiều, rất nể mặt mà chiếu cố đến mặt mũi của bọn họ.

“Đừng quá để ý được mất, kỳ thật lái xe bóng trên mặt cỏ thưởng thức phong cảnh, đối với bản thân là một loại hưởng thụ tốt nhất.” Ngao Kiếm nhẹ nhàng đánh lên quả bóng, nhìn nó chậm rãi tiến vào lỗ golf phía trước không xa, nói: “Đẹp nhất chính là phong cảnh trên đường đánh bóng, đáng tiếc đại đa số mọi người đều vì muốn đánh bóng thuận lợi vào lỗ, mà quên đi ven đường có rất nhiều điều tốt.”

Lời nói rất triết lý, khiến Niếp Hành Phong đối với Ngao Kiếm có chút thay đổi cách nhìn. Gia tộc Borgia cùng anh không phải người cùng đường, nhưng không thể phủ nhận, trong cá tính của Ngao Kiếm có chỗ khiến anh tán thưởng.

“Tôi chỉ biết lần này anh sẽ phải đền rất nhiều tiền.” Trương Huyền ở bên cạnh sát phong cảnh mà lầm bầm.

Cảm giác chơi bóng trong sân và lúc luyện tập hoàn toàn khác nhau, đoạn đường đi tới, mặt cỏ bị gậy đánh golf của cậu tàn phá thảm hại, mặc dù chưa từng đánh golf, cậu cũng biết mặt cỏ ở đây là tấc đất tấc vàng, xem ra Ngao Kiếm lần này phải bồi thường không ít rồi.

“Không sao, từ từ sẽ được.” Niếp Hành Phong an ủi cậu.

Đáp lại chính là Trương Huyền ra sức đánh một cú, đánh bóng đồng thời cũng làm trên mặt thảm cỏ xanh xuất hiện một vết lõm lớn xinh đẹp, cú đánh tàn nhẫn khiến Niếp Hành Phong cơ hồ cho rằng cậu là cố ý, không thể làm gì khác hơn là nhịn cười, đem bóng của mình đánh bay đi.

“Quên đi, tôi từ bỏ, các anh đánh tiếp đi.” Sai lầm lẫn nữa xuất hiện, Trương Huyền bản thân cũng rất xấu hổ.

Kỳ thật Ngao Kiếm nói đúng, còn hơn chơi bóng, cậu càng thích thưởng thức phong cảnh nơi này hơn, cát sa hồ nước, dãy núi bụi cây, còn có hồ nhân tạo, cảnh đẹp gì cần có đều có, nếu như có bày thêm cái dù che nắng, cùng chiêu tài miêu ở chỗ này uống trà, mới thật là chuyện vô cùng thích ý.

Nhặt bóng lên, phóng tới lỗ bên cạnh, sau đó dùng gậy đánh nhẹ một cái, lạch cạch một tiếng, bóng thuận lợi xuống lỗ rồi, Trương Huyền rất hài lòng mà đem bóng nhặt ra, quay đầu lại làm động tác thành công với ba người, ý tứ chính là chính mình đã thắng a.

Lạc Dương không nhịn được cười: “Trực tiếp đem bóng ném vào lỗ không phải là càng đơn giản hơn sao?”

“Bởi vì cậu ta vừa muốn đi đường tắt, nhưng lại đồng thời muốn có được khoái cảm lúc đạt được thành công.” Ngao Kiếm mỉm cười giải thích.

Vốn anh ta chỉ cảm thấy hứng thú với Niếp Hành Phong, giờ phút này đột nhiên cảm thấy Trương Huyền tựa hồ so với trong tưởng tượng của anh ta thú vị hơn nhiều, đó là loại cá tính hoàn toàn bất đồng với Niếp Hành Phong, có bọn họ ở đây, nhân sinh tựa hồ cũng trở nên hoàn mỹ hơn rất nhiều, điều này khiến anh ta đối với hành trình lần này của mình tràn ngập mong đợi.

Ba người tiếp tục chơi bóng, Trương Huyền thì luyện tập động tác một mình trên mặt cỏ, dần dần cùng mọi người tác ra, lúc đánh một cú hướng tới sườn dốc, cậu đánh bóng bằng lực quá mạnh, bóng theo sườn dốc bay ra ngoài, sau đó rơi vào hồ nhân tạo phía trước.

Trương Huyền chạy xuống theo, đứng ở bên hồ thăm dò một chút, mặc dù cậu đối với việc bóng có thể đánh vỡ quy luật trọng lực, tự trồi lên trên mặt nước không ôm bất cứ hy vọng gì, nhưng nhân sinh có đôi khi vẫn sẽ có chút chuyện nhỏ ngoài dự tính phát sinh, trên mặt hồ mênh mông lan tỏa ánh sáng nhàn nhạt rất nhanh trồi lên một vật thể màu trắng, rồi sau đó, chậm rãi trôi về hướng cậu.

Trương Huyền vội dùng gậy đánh golf khua mặt hồ, để bóng có thể thuận lợi trôi tới gần, nhưng cậu lập tức phát hiện cái thứ kia không phải là bóng, mà là so với bóng lớn hơn rất nhiều lần, rất nhanh, cả vật thể trồi lên trên mặt nước.

Là một bộ hài cốt người nguyên vẹn, dưới ánh mặt trời, lan tỏa màu sắc trắng hếu.

Trương Huyền ngừng thở, ngây người nhìn hài cốt trôi tới gần, lúc này mới hồi phục tinh thần, kêu to: “Chủ tịch! Chủ tịch mau tới a!”

Nghe được tiếng kêu cấp bách của Trương Huyền, Niếp Hành Phong lập tức chạy tới, xa xa nhìn, thấy cậu sững sờ đứng bên hồ, trên mặt hồ trước mặt còn trôi nổi một bộ hài cốt, hốc mắt đã thành cái động trống rỗng hung hãn mà trừng mắt nhìn bầu trời.

“Chuyện gì xảy ra?” Niếp Hành Phong hỏi, tâm lý có đã có loại cảm giác, lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

“Không biết, tôi đến nhặt bóng, liền thấy thứ này nổi lên rồi.” Trương Huyền vẻ mặt vô tội mà nhìn anh, “Chủ tịch, nếu như tôi nói đây là bộ xương tiêu bản của đại học y khoa, anh có tin không?”

“Thật tình mà nói, tôi rất muốn tin tưởng.”

Bất quá trên thực tế, điều đó căn bản không có khả năng, kẻ nào lại đem tiêu bản ném xuống hồ nhân tạo ở sân golf chứ?

Ngao Kiếm cùng Lạc Dương chạy tới, thấy hài cốt, Ngao Kiếm mày kiếm nhướng lên, ý vị thâm trường mà nói: “Nhân sinh thật sự là khắp nơi có kinh hỉ.”

Lạc Dương nhưng lại không nói chuyện, thần sắc bình tĩnh, nhìn bộ hài cốt kia, trong đôi mắt tím hiện lên một tia khó hiểu, nhưng lập tức liền che dấu lại.

“Có thể là do trượt chân rơi xuống nước hay không?” Trương Huyền an ủi mình, mặc dù chính cậu đối với cái giả thuyết này cũng không ôm chờ mong.

Ánh mặt trời chiếu xuống hồ nước lóe lên, kim quang trên xương tay thi thể chợt lóe, Trương Huyền tò mò mà đến gần, dùng gậy đánh golf vớt lấy cái gì đó đang trĩu xuống trên tay hài cốt kéo lên, Niếp Hành Phong muốn ngăn cậu lại, thì đã muộn.

Đó là một thứ dạng hình hộp chữ nhật dài khoảng 4cm, ở mép rủ xuống cái xích vàng nho nhỏ, như là dây chuyền, hoặc là móc điện thoại di động; có dạng hình hộp chữ nhật mạ một lớp màu vàng, dưới sự đung đưa lay động của Trương Huyền, mặt trên vật thể trơn bóng, thì ra bên trong trống rỗng, cả vật thể thoạt nhìn như là loại hộp đựng con dấu đại diện thương mại, nhưng cấu tạo trên rộng dưới hẹp sẽ chỉ khiến người ta liên tưởng tới quan tài.

Trương Huyền nhặt vật trang sức lên trái phải xem một chút, phát hiện dưới đế được khảm vài kim cương nhân tạo tinh tế, cậu còn muốn tiếp tục nhìn kỹ, thì đã bị Niếp Hành Phong quát bảo ngưng lại, khiến cậu làm rơi xuống đất.

Nhìn bộ dáng luyến tiếc của Trương Huyền, Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ. Chưa từng thấy tên nào thần kinh thô như tên này, trên tử thi treo cái gì đó cũng dám lấy tay lộn xộn, hơn nữa cái này nói không chừng là vật chứng, di chuyển mấy cái này, chỉ biết tự tìm phiền toái cho mình, dẫu gì thì cậu ta cũng đang làm việc ở văn phòng trinh thám, sao ngay cả điểm thường thức ấy mà cũng không biết.

“Tôi thấy, nên là nhanh báo cảnh sát đi.” Lạc Dương tỉnh táo mà nói ra nhận xét của bản thân.

Sau khi báo cảnh sát, Ngao Kiếm lại liên lạc với người phụ trách câu lạc bộ, rồi sau đó, mọi người ở bên hồ chờ cảnh sát đến, Trương Huyền rất nhàm chán, nhìn chằm chằm cái đồ trang sức quan tài kia lầm bầm: “Cái kia rốt cuộc là cái gì?”

“Thấy quan phát tài, chỉ là một loại dây chuyền nhỏ dùng để làm bùa hộ thân thôi.” Niếp Hành Phong nói.

Ngao Kiếm cười, trong giọng nói không phải không có chế nhạo: “Nhưng phần lớn, quan tài không đại biểu cho tài vận.”

Tiếng chuông vang lên, Trương Huyền mở điện thoại di động ra, là Tả Thiên gọi đến, lúc cậu tiếp máy bên đối diện lập tức nói ngay:『đại ca, cái gì cũng đừng nói, tôi biết hôm nay vốn là cuối tuần, biết cậu không muốn bị quấy rầy, bất quá sự vụ có việc gấp, cậu lập tức đến đi, là án lớn, vụ này mà thành công, cuối tháng sẽ cho cậu một cái hồng bao lớn a. 』(hồng bao: tiền thưởng)

“Hừ, hồng bao không phải vạn năng, phúc lợi công nhân viên chức của tôi đâu?”

『 Tôi van cậu, cứu gấp như cứu hỏa, cùng lắm thì khi phá an xong xuôi, tôi thả cho cậu kỳ nghỉ dài mới . 』

“Tôi chỉ muốn nghỉ bây giờ! Văn phòng sự vụ cũng không phải chỉ có một mình tôi.”

Tả Thiên cũng không phải ông trời, để cậu chạy việc hai mươi bốn giờ, quan trọng nhất là bây giờ có chuyện thú vị càng hấp dẫn cậu hơn, so sánh ra, vụ án của lão bản cậu thật sự không có hứng thú nhiều lắm.

『 Người trong văn phòng công vụ không ít, nhưng biết về thần quái không phải chỉ có một người thôi sao? Bảng hiệu là tôi giúp cậu đặt ra, cậu không phải muốn nói tất cả những gì cậu nói đều là cậu ba hoa khoác lác đấy chứ! 』

“Nhưng…”

『 cứ vậy đi, lập tức đến ngay, càng nhanh càng tốt. 』

Điện thoại cúp rồi, Niếp hành gió vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì?

“Văn phòng trinh thám có việc gấp, lão bản động kinh gọi tôi trở về.”

Lúc đầu thổi phồng khoác lác là mình có thể giải quyết sự kiện thần bí, bây giờ Trương Huyền tất nhiên phải chịu trách nhiệm, Tả Thiên vội vã tìm cậu như vậy, nhất định là có chuyện rất quan trọng, gọi lại gọi, có lẽ cậu nên về.

“Chủ tịch, tôi đi trước, nơi này anh hỗ trợ giúp được không?”

Cái gì? Người đầu tiên phát hiện hiện trường phải rời đi? Để cho anh đi ứng phó với cảnh sát?

Niếp Hành Phong cười khổ, nhưng cũng không còn cách nào cự tuyệt: “Được rồi, nếu có chuyện gì, tôi sẽ liên lạc lại với cậu.”

Anh đem chìa khóa xe đưa cho Trương Huyền, Trương Huyền từ chối: “Tôi bắt tắc xi là được rồi.”

Mặc dù tiền đi tắc xi đắt chết người, nhưng sau này cậu sẽ quấn lấy lão bản đòi trả.

“Cậu đang vội, cứ lái xe cho tiện.”

Lạc Dương đi tới, khiêm nhượng cắt ngang hai người: “Tôi còn có việc trong bệnh viện, không bằng để tôi đưa Trương tiên sinh về công ty.”

“Sao lại có thể không biết xấu hổ mà làm phiền anh.” Trương Huyền trong miệng nói vậy, nhưng trên mặt hoàn toàn không có ý cự tuyệt.

Lạc Dương cười, tươi cười hòa tan khí tức nguyên bản lạnh băng, “Không sao, dù sao cũng thuận đường.”

Việc đi nhờ xe cứ quyết định như vậy, Trương Huyền lúc gần đi đem Niếp Hành Phong kéo qua một bên nhỏ giọng dặn dò: “Quay về sẽ gọi điện thoại cho anh, còn nữa, cẩn thận tên mắt trắng kia.”

“Cậu cũng cẩn thận.” Nhịn cười, Niếp Hành Phong trả lời cậu.

Trương Huyền chân trước vừa mới rời đi, Ngụy Chính Nghĩa chân sau đã dẫn người chạy tới hiện trường, vừa nhìn thấy Niếp Hành Phong, cả khuôn mặt cậu ta đều đen lại, dùng sức vỗ trán, rên rỉ: “Chủ tịch, đừng nói với tôi, hài cốt này là do anh phát hiện a!”

Tại sao vừa mới yên ổn mấy tháng, cậu lại có cảm giác phiền phức lại hiện ra? Chủ tịch chiêu phiền toái vĩnh viễn mạnh hơn chiêu tài a, anh vừa mới từ trong hôn mê tỉnh lại, sao không thể tiếp tục an ổn mấy ngày a?

“Xác thực mà nói, người phát hiện sớm nhất là một người bằng hữu của tôi tên là Trương Huyền, nhưng cậu ấy có việc nên đi trước rồi.”

“Trương Trương Trương…Trương gì?” Hai chữ tuyệt đối cấm kỵ, cảnh sát cao cấp Ngụy Chính Nghĩa anh dũng quả cảm khó có được dịp bắt đầu cà lăm.

“Trương Huyền.” Ngao Kiếm ở bên cạnh có ý tốt mà bổ sung.

Sợ Ngụy Chính Nghĩa truy cứu việc Trương Huyền rời đi, Niếp Hành Phong vội vàng giải thích: “Kỳ thật chúng tôi xem như đồng thời phát hiện ra, khi nhặt bóng thì bộ hài cốt này đã nổi lên rồi, đơn giản vậy thôi.”

“Không, vụ án có thể bị anh phát hiện tuyệt đối không thể đơn giản.” Ngụy Chính Nghĩa nói như chém đinh chặt sắt.

Hài cốt được mò vớt đến bên hồ, có thể thấy được trạng thái đã hư thối rữa nát đến mức hoàn toàn thành một bộ xương, đầu lâu cũng không còn sợi tóc nào, hài cốt ngâm lâu dài trong nước có không màu sắc tăm tối, mà là loại màu trắng chói mắt, hài cốt nhẵn bóng trắng như tuyết, như là đã trải qua xử lý đặc biệt, đúng theo như lời Trương Huyền nói, giống như bộ xương tiêu bản trong học viện y học.

Cái dây chuyền quan tài kia được giữ trong túi vật chứng, Ngụy Chính Nghĩa cầm tới hỏi Niếp Hành Phong, “Cái này là phát hiện ở trong hài cốt?”

“Lúc ấy nó treo trên xương tay người chết, Trương Huyền có cầm lên xem, sau lại bị tôi dọa nên là rơi trên mặt đất.”

Niếp Hành Phong có chút lo lắng Ngụy Chính Nghĩa sẽ truy cứu việc Trương Huyền tự tiện di chuyển vật chứng, nhưng sự thật chứng minh, lo lắng của anh hết thảy đều dư thừa, nghe anh nói xong, trên mặt Ngụy Chính Nghĩa lộ ra tia cười cổ quái.

“Ha ha, không sao, dù sao ở trong nước lâu như vậy, cũng không có khả năng lưu lại vân tay gì đó, nhưng thứ này nhìn qua thật sự vô cùng tinh xảo.”

Ngụy Chính Nghĩa phe phẩy túi vật chứng, sau khi mở nắp hình hộp chữ nhật, bị kẹt lại trên đỉnh, không gian bên trong rất nhỏ, chỉ có thể để một tờ giấy nhỏ hoặc một cái kim châm…Vật nhỏ, nhưng bên trong cũng không có cái gì, dưới đáy chỉ có một chữ “R” nho nhỏ viết bằng bút dầu.

“Chủ tịch, anh hẳn là cảm thấy rất hứng thú.” Ngụy Chính Nghĩa đưa cho Niếp Hành Phong.

Không, anh đối với cái loại chuyện ngoài ý muốn này tuyệt đối nửa điểm hứng thú cũng không có!

Nhưng đồ đã đưa tới trước mắt, Niếp Hành Phong không cách nào cự tuyệt, đành tiếp lấy, nhìn chính giữa món trang sức nhỏ này một chút, chữ R màu đen dưới phụ trợ nền màu vàng của đáy trở nên hết sức bắt mắt.

“Thứ đồ trang sức kỳ quái, tạo hình quan tài rốt cuộc là có ý nghĩa gì?”

Vị này không phải là cao cấp cảnh sát sao? Tại sao lại muốn tới hỏi chính mình?

Niếp Hành Phong trả lại vật chứng, “Tôi không biết, loại đồ cổ quái hiếm lạ gì đó, chỉ sợ chỉ có Trương Huyền mới cảm thấy hứng thú.”

Ngụy Chính Nghĩa lại vừa run lên, xấu hổ cười thối lui sang một bên, ở nơi không người lập tức gọi điện thoại cho Niếp Duệ Đình, vừa bắt máy cậu đã nhỏ giọng hỏi: “Không phải anh nói chủ tịch gần đây tâm tình tốt hơn nhiều rồi sao? Sao lần này sau khi tỉnh lại thì bệnh tình càng nghiêm trọng hơn rồi?”

“Càng nghiêm trọng hơn? Nào có?” Niếp nhị công tử đang phấn đấu vùi đầu vào công việc chồng chất chưa nghe rõ ràng.

“Cũng đã xuất hiện ảo giác huyễn thính rồi, còn không nghiêm trọng? Anh ấy có phải đã khôi phục được một đoạn trí nhớ rồi không? Hôm nay anh ấy đụng phải một vụ án, ở trước mặt tôi không ngừng nhắc đến tên sư phụ!”

“Hả, đại ca lại gặp phải chuyện kỳ lạ rồi? Còn nhắc tới Trương Huyền?” Niếp Duệ Đình không dám tin mà kêu to.

Đại ca hình như nói hôm nay đi đánh golf mà? Đánh golf cũng có thể gặp phải sự việc quái dị? Niếp Duệ Đình bắt đầu nhức đầu, thầm nghĩ chính mình phải chăng nên suy xét tìm cách còng tay đại ca lại trực tiếp nhốt ở trong nhà có lẽ sẽ tương đối an toàn hơn.

Nhớ tới thời gian trước có vài cuộc điện thoại quấy rối tự mạo nhận là Trương Huyền gọi tới, Niếp Duệ Đình hoài nghi không biết có phải có người biết chuyện đại ca cùng Trương Huyền trước kia hay không, có mục đích mà muốn tiếp cận anh ấy.

“Đúng a, cứ Trương Huyền Trương Huyền không dứt miệng, về phần sự kiện lần này, nói kỳ quái cũng lạ, mà nói không kỳ quái cũng lạ, chỉ là không nghĩ tới phát hiện hài cốt mà thôi.”

Phát hiện ra hài cốt không kỳ quái, kỳ quái chính là nơi phát hiện, Ngụy Chính Nghĩa trong lúc nhất thời cũng không biết nên giải thích như thế nào, để giảm nhẹ chuyện phát sinh trong câu lạc bộ, tới một mức độ nào đó để ngăn trở đội ngũ phóng viên lúc nào cũng chực chờ hành động, nếu không cậu lại phải đau đầu a.

“Tóm lại, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp anh giám sát chặt chẽ chủ tịch, anh tốt nhất nên khuyên anh ấy đi gặp bác sĩ tâm lý nhiều một chút…”

Ngụy Chính Nghĩa đang nói chuyện điện thoại phía sau truyền đến tiếng hỏi: “Cậu đang gọi điện cho ai?”

Quay đầu lại nhìn thì ra là Niếp Hành Phong, Ngụy Chính Nghĩa theo phản xạ mà lập tức cúp máy, cười hắc hắc: “Đồng nghiệp, là đồng nghiệp a. Chủ tịch, tôi nói đồng nghiệp làm giúp các anh một bản ghi chép đơn giản, mời đi bên này.”

Ánh mắt mập mờ tố cáo Ngụy Chính Nghĩa rõ ràng đang cực lực che dấu cái gì đó, khẩu khí vừa rồi nói chuyện điện thoại cũng không giống như nói chuyện với đồng sự, nhưng Niếp Hành Phong không hỏi nhiều, theo cậu rời đi.

Từ đầu đến cuối, Ngao Kiếm đều rất trầm mặc, đứng ở một bên bình tĩnh mà nhìn cảnh sát kiểm tra hiện trường, như là người ngoài cuộc đang xem kịch.

“Anh hình như một điểm cũng không bị ảnh hưởng đến.” Niếp Hành Phong không nhịn được hỏi.

Anh luôn luôn tự cao bình tĩnh, nhưng khi đụng tới loại chuyện này, tâm tình vẫn sẽ cảm thấy rất khó chịu, do sự thương xót với người chết, hoặc đối với tử vong không thể tránh được, so sánh ra, Ngao Kiếm đã rất trầm định, mặc dù mỗi thành viên của gia tộc Borgia hai tay đều dính đầy máu tanh, nhưng khi nhìn thấy hài cốt xuất hiện một cách quái dị thế này, cũng nên có chút phản ứng mới đúng.

“Anh cuối cùng cũng chú ý tới tôi rồi.” Ngao Kiếm mỉm cười nói, “Nhân sinh chung quy đều gặp phải một ít chuyện ngoài ý muốn đúng không? Chính vì những chuyện ngoài ý muốn tồn tại, nhân sinh mới có thể trở nên phong phú nhiều màu.”

Không, nhân sinh của anh phong phú nhiều màu, là từ sau khi gặp được Trương Huyền.

Trên đường quay về văn phòng trinh thám Tả Thiên, xe chạy rất nhanh, Lạc Dương tựa hồ biết Trương Huyền đang vội, nhưng anh ta không phải người nói nhiều, cho nên dọc đường đi, trong xe vẫn bảo trì trạng thái yên lặng.

“Anh cùng tên mắt trắng kia quen biết đã lâu?” Rốt cuộc, không chịu nổi loại yên tĩnh này, Trương Huyền lên tiếng.

Lạc Dương khó hiểu mà nhìn cậu, Trương Huyền giải thích: “Chính là Ngao Kiếm a.”

“Xin cậu tôn trọng công tước Borgia.” Lạc Dương quay đầu lại, tiếng nói lãnh đạm biểu lộ giờ phút này anh ta đang rất không hài lòng.

“Xin lỗi.”

Đi nhờ xe người ta, Trương Huyền không ngờ lại gây nên bầu không khí khó xử, lập tức nghiêm túc xin lỗi, Lạc Dương có chút kinh ngạc, ngược lại không  cách nào tiếp tục giữ mặt căng thẳng.

“Anh ta là công tước?”

“Công tước Spalda Borgia, anh ấy là hậu duệ của công tước Varentino, cũng là một trong những người thuộc dòng dõi công tước Italia chính thống, tôi là bác sĩ tư nhân của anh ấy, chúng tôi quen biết từ rất lâu rồi.”

Trương Huyền không biết trong thế kỷ thứ mười bốn mười lăm của lịch sử Châu Âu công tước Varentino đã mang tiếng xấu nhất trên lưng, cũng đồng thời là kẻ thống trị được hậu nhân ca ngợi, lại càng không rõ làm hậu duệ của ông ta, Ngao Kiếm có được vinh dự như thế nào, chớp mắt mấy cái, hỏi: “Theo ý anh, là rất lợi hại sao?”

Lạc Dương có chút vô lực, không thể làm gì khác hơn là gật đầu, trực tiếp nói định nghĩa: “Rất lợi hại.”

Khó trách cả Chiêu tài miêu cũng có chút kiêng kỵ với Ngao Kiếm, Trương Huyền hỏi: “Anh hình như rất sùng bái anh ta?”

“Là tôn kính.” Lạc Dương cười cười, nét mặt lạnh lùng cũng nhu hòa đi rất nhiều, “Tôi tôn trọng bằng hữu của mình.”

“Tôi chỉ tôn trọng địch nhân của tôi.”

“Hả?” Lạc Dương không rõ lắm, nên nghiêng đầu nhìn cậu.

Trương Huyền hướng anh ta cười cười, mắt xanh giảo hoạt, “Bằng hữu chỉ để quan tâm, chỉ có địch nhân mới đáng giá tôn trọng. Có câu, đừng bao giờ khinh thị địch nhân của ngươi, nếu không sẽ chết rất khó coi.”

“Suy nghĩ của cậu có điểm kỳ quái, nhưng rất thú vị, tiếc là tôi không có địch nhân.” Không có ai dám làm địch của anh ta, bởi vì phía sau anh ta là một kẻ cường đại đủ để có thể phá vỡ thiên địa vạn vật.

Trương Huyền hiểu lầm ý của Lạc Dương, “Có thể thấy được, người như anh, mọi người chỉ hy vọng được làm bằng hữu với anh thôi.”

Lạc Dương cười, ý tứ bị giải thích sai, không hiểu sao lại thấy ấm áp. Chân thành ngay thẳng, đây là cảm giác Trương Huyền đem lại cho anh, anh nghĩ Ngao Kiếm nhất định cũng cảm thấy hứng thú với Trương Huyền, nếu không đã không ngầm đồng ý để mình đưa cậu ta về.

“Anh cười lên trông rất đẹp.” Trương Huyền ở bên cạnh ca ngợi: “Người có màu mắt tím như anh rất hiếm thấy, nhưng màu tím rất hợp với anh.”

Lạc Dương giật mình một chút, anh không thích người khác nhắc đến màu mắt của mình, là vết sẹo sâu trong nội tâm anh đã từng thống hận nhất. Mặt có chút tái nhợt, may là tóc dài che đi phần không tự nhiên kia, chỉ thản nhiên nói: “Màu sắc của cậu cũng rất đặc biệt.”

Đôi mắt màu xanh lam nhạt, hoàn toàn khác với màu tím tuyệt diễm, cũng không có cách so sánh với màu bạc tôn quý, nhưng nó có loại thâm thúy trong veo; không cách nào nắm bắt được sắc thái, tựa như con sóng xanh biếc ngoài biển rộng, nhìn như lãnh đạm bình thản, nhưng tùy lúc cũng sẽ nổi lên những cơn sóng gió động trời.

Trương Huyền, rốt cuộc thuộc về loại nào? Hoặc, có cả hai loại?

“Kỳ thật tôi thích đôi mắt đen của chủ tích hơn, loại màu sắc bình thường, sắc thái đơn giản.”

“Cậu không thích màu mắt của chính mình sao?” Lạc Dương có chút kinh ngạc.

“Sao lại thế? Anh không biết màu mắt tự nhiên như chúng ta bây giờ được hoan nghênh đến bao nhiêu đâu, cho nên, bản thân chúng ta có thích hay không không quan trọng, chỉ cần có người thích là tốt rồi.” Hơn nữa điều kiện tiên quyết là người kia phải là chiêu tài miêu.

Dừng dừng một chút, Trương Huyền nói thêm: “Đương nhiên, trừ màu bạc.”

Lạc Dương phát hiện, Ngao Kiếm nếu muốn để choTrương Huyền có hảo cảm với mình, sẽ là một quá trình vô cùng gian nan.

“Vậy cậu có phải muốn nói có mắt đen có nhân sinh bình thường mới là hạnh phúc nhất đúng không?”

“Anh thật sự rất thông minh a.” Trương Huyền búng tay cái tách, hướng anh ta cười tủm tỉm: “Tôi quyết định sẽ làm bằng hữu với anh. Nhưng nói lại, cùng chủ tịch ở một chỗ, vĩnh viễn khỏi cần lo lắng nhân sinh tầm thường, mà cái loại không tầm thường này, tôi cũng cho rằng đó là một loại hạnh phúc.”

Lạc Dương ngây ngẩn cả người, anh chưa từng nghe qua có người lấy loại giọng điệu thỏa mãn kiểu này giảng giải về hạnh phúc của chính mình, trong một khắc ấy, anh có loại cảm giác, người này, rất đáng gặp gỡ.

Đi tới dưới lầu văn phòng trinh thám Tả Thiên, Lạc Dương dừng xe lại, Trương Huyền nói lời cám ơn rồi rời đi. Đưa mắt nhìn cậu đi vào, Lạc Dương mở máy gọi điện thoại di động.

“Tôi đưa Trương Huyền về đến công ty rồi.”

Tiếng nói từ tính của Ngao Kiếm từ đầu bên kia truyền đến: 『 nghe giọng nói của anh, nhất định trên đường trò chuyện rất vui vẻ.』

Bất cứ chuyện gì cũng đều không thể giấu diếm được người này, dù chỉ là một tiếng nói đơn giản, bọn họ đã ở cùng một chỗ trong thời gian quá dài rồi, Ngao Kiếm hiểu rõ anh, có lẽ còn hơn cả chính anh.

Nhớ tới hình dung mắt trắng kia của Trương Huyền, Lạc Dương đột nhiên có loại xúc động, muốn biết khi Ngao Kiếm nghe được chính mình bị nói như vậy, sẽ lộ ra cái loại vẻ mặt gì?

Đè nén ý niệm mãnh liệt trong đầu, anh khôi phục bình tĩnh: “Cùng Trương Huyền ở cùng một chỗ, cảm giác rất thoải mái, hơn nữa, tôi theo cậu ấy học được không ít đạo lý làm người.”

『 có đạo lý nào tôi không thể dạy cho anh sao? 』nam nhân bên kia tựa hồ có chút ăn giấm.

Đôi mi thanh tú của Lạc Dương nhướng lên, hoàn toàn có thể tưởng tượng được ánh mắt của Ngao Kiếm lúc này, vẻ mặt anh nhu hòa lại, không đáp, chỉ mỉm cười hỏi ngược lại: “Ngài có phải muốn chứng minh không gì làm khó được ngài hay không?”

『 Tại sao tôi lại phải muốn chứng minh một chuyện có thật từ trước? 』 Ngao kiếm cũng hỏi ngược lại anh.

“Bởi vì Trương Huyền so với ngài tưởng tượng còn phức tạp hơn nhiều.” Lạc Dương bốn lạng bạt ngàn cân, dễ dàng hóa giải khí thế bức tới của Ngao Kiếm, mỉm cười nói: “Khác với lời đồn, cậu ta là một người vô hại, ít nhất là trong tình huống không chọc tới cậu ta.”

『 Nếu vậy, 』 nam nhân bên kia thản nhiên nói: 『 tôi bây giờ vô cùng có hứng thú muốn biết, nếu như bị chọc tới, cậu ta sẽ có phản ứng như thế nào. 』

evolution-2-motorsport-ferrari-458-italia-1 fe6 ferrari-458-italia_1 ferrari-california-cuc-nhanh-va-cuc-nhe-1329812751-w477 ferrari-freak-out-car-wallpaperFerrari đây, thích cho Huyền Huyền dùng cái màu xanh kia kìa!

Hết chương 2.

 

Advertisements

2 thoughts on “Thiên sư chấp vị II – Quyển 2 – Chương 2

    • Bạn cũng rất muốn edit nhanh, dưng mờ sang quyển 2 chương nào cũng dài thườn thượt, lại còn có chút quỷ dị. Bạn hãi, chỉ dám edit ban ngày, mờ ban ngày gần như bạn đi học suốt, thế nên chậm è. Sẽ cố gắng edit nhanh hơn! Cố lên nào!^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s