Thiên sư chấp vị II – Quyển 2 – Chương 4

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editer: Nhất Tiếu

images (21)  images (19) poppy-red-silk-scarf

Chương 4

Ngày hôm sau, hai người theo ước định đến đại học Gia Hoài, sau khi Cúc Tinh Tinh nhận được điện thoại của họ, liền mời bọn họ tới ký túc xá của chính mình.

Cúc Tinh Tinh là một nữ sinh vô cùng xinh đẹp, vóc dáng cao ráo, quần jean bó sát càng tôn dáng, càng thể hiện ra vẻ tinh tế yểu điệu, khi cô mở cửa nghênh tiếp Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền, hai người cũng ngẩn người, không hẹn mà cùng nhìn vào chiếc khăn lụa đỏ trên cổ của cô.

Màu đỏ diễm lệ chói mắt, giống chiếc khăn thấy tại câu lạc bộ golf hôm qua đến lạ thường.

“Tôi ghét màu đỏ.” Trương Huyền lầm bầm trong miệng.

Cậu không thấy màu đỏ là vui mừng, cái loại đỏ này, sẽ chỉ làm cậu liên tưởng đến máu tanh, tràn ngập bạo lực, giết chóc, là màu sắc tử vong.

Cúc Tinh Tinh hiểu lầm việc hai người sững sờ, rất hiển nhiên, vị mỹ nữ này đã quen được người khác ngắm nhìn, hơn nữa đối tượng lại là hai nam nhân xuất sắc.

Tiếp nhận danh thiếp Trương Huyền đưa qua, cô cười hỏi:  “Tại sao trinh thám bây giờ đều đẹp trai như vậy?”

“Tất cả mọi người đều nói vậy.” Trương Huyền làm ra một vẻ mặt tươi cười hoàn mỹ, nhưng sau đó lập tức bị đầu gối của Niếp Hành Phong đụng một chút.

“Kỳ thật tôi cũng không giúp được gì các anh, những gì cần nói thì đều đã nói cho vị trinh thám dễ nhìn lần trước đến rồi.” Cúc Tinh Tinh mời hai người ngồi xuống, rót trà, nói: “Mặc dù tôi cùng La Kỳ quan hệ rất tốt, nhưng chưa từng nghe qua cô ấy nói có bạn trai, tôi cảm thấy có thể là cô ấy cãi nhau nên nói lung tung thôi, La Kỳ tính tình lãnh đạm, đối với người khác phái căn bản không quan tâm.”

“Tính tình lãnh đạm?” Trương Huyền tưởng tượng một chút bộ dáng La Kỳ trong ảnh chụp, gương mặt mỉm cười ngọt ngào như vậy thấy thế nào cũng không giống như là tính tình lãnh đạm.

Cúc Tinh Tinh do dự một chút, nhỏ giọng nói: “Có một bí mật, La Kỳ trước đó đã nói qua với tôi. Cô ấy vốn là thạch nữ(phụ nữ có bộ phận sinh dục bị dị dạng), cho nên loại chuyện theo bạn trai bỏ trốn này là chuyện hoang đường.”

“Thạch nữ!” Đáp án ngoài sức tưởng tượng, Trương Huyền rất kinh ngạc: “Cô khẳng định?”

“Loại chuyện này tôi đâu thể nói bừa? Chúng tôi là đồng học cùng khoa, tôi đã nói qua với cảnh sát, nhưng bọn họ lại không tin.”

Niếp Hành Phong hỏi: “Cô lúc trước có nói, chẳng lẽ cô cho rằng La Kỳ đã gặp chuyện bất trắc?”

Cúc Tinh Tinh trong mắt dâng đầy vẻ lo lắng, “Đại sư nói cô ấy có kiếp nạn, để cho cô ấy nhốt mình trong nhà, ngày đó khi cô ấy mất tích tôi có gọi điện khuyên cô ấy sớm trở về một chút, nhưng cô ấy nói cùng người nhà cãi nhau, không muốn trở về, ở sân golf giết thời gian, khi đó tôi có loại cảm giác bất an, sau đó lại nghe cô ấy mất tích, tôi rất sợ, còn cố ý đi xem bói giúp cô ấy, là quẻ tử.”

Không nghĩ sinh viên đại học cũng tôn sùng bói toán như vậy, Niếp Hành Phong nhìn Trương Huyền một chút, không biết với tiểu thần côn mà nói, đây có được tính là một chuyện tốt hay không.

“Các cô thường xuyên đến câu lạc bộ đánh golf?”

“Đúng vậy, là hội viên VIP, nhưng gần đây tôi bận chuyện thi tuyển người mẫu, nên không đi.”

Gió phất qua, thổi bay tờ giấy trên bàn, Cúc Tinh Tinh cúi người nhặt lên, một sợi dây chuyền từ cổ áo cô lộ ra, màu vàng lóe sáng, không ngờ lại là mặt trang sức quan tài.

“Trang sức cô đeo đây cũng là do đại sư đưa cho?”

Dây chuyện bị nhìn thấy, Cúc Tinh Tinh có chút không tự nhiên.

“Là sau khi La Kỳ mất tích, tôi đi giúp cô ấy xin quẻ, thuận tiện hướng đại sư cầu, nghe nói chỉ cần mang theo bên người, có thể mọi sư như ý, các anh có phải cảm thấy loại thuyết pháp mê tín này rất buồn cười không?”

“Không đâu, rất đẹp.” Trương Huyền hợp thời mà khen ngợi, lập tức hỏi: “Có thể cho tôi biết tên đại sư kia được không? Tôi trùng hợp cũng là người thích xem bói, có thời gian rảnh, muốn tự mình tới xem thử một chút.”

“Đại sư tên Mộc Thanh Phong, ở vùng ngoại ô, nhưng tính tình ngài ấy rất quái lạ, không phải bất kỳ kẻ nào cũng được thấy, phải có duyên mới được.” Cúc Tinh Tinh đem địa chỉ của Mộc Thanh Phong nói cho Trương Huyền, chính là nơi bọn họ tới tối hôm qua.

“Cô từ đâu nghe được chuyện có liên quan đến vị đại sư ấy?”

Cậu ngày hôm qua lên mạng kiếm lâu như vậy cũng chỉ tra được bề ngoài mà thôi, Trương Huyền rất buồn bực, xem ra kỹ thuật hack của mình còn cần phải nâng cao.

“Là La Kỳ nói cho tôi biết. Trước khi cô ấy gặp chuyện không may một tuần vẫn thần thần bí bí, sau đó tôi hỏi vài lần, cô ấy mới cho tôi biết phải đến đâu để tìm Mộc đại sư.”

La Kỳ mất tích cùng Mộc Thanh Phong có quan hệ sao? Nhưng chính mình lại không tính ra vị trí của cô ấy, chứng minh đã có người động tay động chân, làm người tu đạo, Mộc Thanh Phong hẳn có bản lĩnh này?

“Tôi có thể xem một chút dây chuyền của cô được không?”

Cúc Tinh Tinh đem dây chuyền quan tài gỡ xuống, đưa cho Trương Huyền. Vật phẩm trang sức tinh xảo, cùng cái trên bộ hài cốt kia không khác nhau, cậu muốn mở nắp quan tài, thì bị Cúc Tinh Tinh ngăn cản.

“Không thể xem, là bí mật.”

Niếp Hành Phong nhớ tới trong lòng cái quan tài của hài cốt kia có viết chữ R, trong lòng vừa động, hỏi: “La Kỳ cũng có dây chuyện giống vậy sao?”

“Có a, cũng là loại màu vàng này, là tôi phát hiện ra dây chuyền, hỏi tới rồi mới biết được chuyện Mộc đại sư, nhưng cô ấy không chịu nói cho tôi biết bên trong dây chuyền là cái gì

“Có phải đem nguyện vọng viết vào bên trong, thì có thể thành hiện thực?”

“Đại sư không nói, nhưng chắc là như thế, tôi sau khi đeo nói thì mọi việc đều như mong muốn, ngay cả cuộc thi tuyển người mẫu khắc nghiệt ngày hôm qua cũng đã được thông qua, mất tiền không vô ích a.”

“Mất tiền?” Đối với chữ mẫn cảm nhất này, Trương Huyền lập tức hỏi tới.

“Đương nhiên phải mất tiền, như vậy mới có thể thể hiện lòng thành.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Đại sư nguyên bản không muốn ban cho tôi, tôi cầu hồi lâu rồi mới mua được đến tay, mất năm vạn.”

“Năm vạn!” Trương Huyền kêu to.

Mẹ ơi, một món trang sức nhỏ mà những năm vạn, không biết còn tưởng nó là vàng nguyên chất a, cái tên Mộc Thanh Phong kia là cướp sao?

Niếp Hành Phong trừng mắt liếc Trương Huyền một cái, đắt thì có đắt chút, nhưng cũng không cần phải giật mình như vậy chứ?

“Chuyện này cô có nói qua với Tây Môn Tuyết không?”

“Đương nhiên không, người kia nhìn vô cùng lí trí a, sao có thể tin tưởng chuyện này? Các anh cũng ngàn vạn lần không nên nói ra a, đại sư dặn qua không được nói với người ngoài.”

Tây Môn Tuyết không hỏi Cúc Tinh Tinh chuyện bói toán, xem ra anh ta đã thông qua con đường nhỏ khác để tra đến chỗ Mộc Thanh Phong, như vậy chuyện anh ta bất tỉnh có phải hay không có liên quan đến Mộc Thanh Phong?

Trương Huyền bắt đầu cảm giác được con đường trinh thám của mình bắt đầu gánh nặng đường xa a.

Lại tiếp tục trò chuyện trong chốc lát, Cúc Tinh Tinh hiển nhiên đối với hai vị nam nhân anh tuấn này rất có hảo cảm, chủ động nói: “Tôi giúp các anh liên lạc một chút đến bạn bè khác của La Kỳ, xem có thể hỏi ra cái gì hay không.”

Cô gọi điện cho mấy vị bạn học, may là hẹn gặp được ở phòng nghỉ dưới lầu, không mất bao nhiêu thời gian, các bạn học đã lục tục chạy tới. Từ Hữu Niên cũng tới, phong độ của anh ta rất tốt, hơn nữa tính tình thoải mái, tựa hồ rất được hoan nghênh trong trường, khi nói chuyện phiếm, không ngừng có nữ sinh lại gần chào hỏi cùng anh ta.

Bất luận là lúc nào, mọi người đối với người có vẻ ngoài xuất chúng vĩnh viễn cũng không có sức chống cự, điều này khiến việc hỏi thăm của Trương Huyền vô cùng thuận tiện, mọi người hỏi một đáp mười, không khí rất nhiệt tình, nhưng đáng tiếc, không tìm được đầu mối gì đáng giá, Tây Môn Tuyết vốn là trinh thám xuất sắc, cái gì cần tra thì anh ta cũng đã tra qua, lớn nhỏ không sót đều viết trong tư liệu.

Đang trò chuyện, có một nữ sinh đi qua trước cửa phòng nghỉ, thấy bọn họ, lập tức dừng cước bộ, đi vào, kéo một cái ghế qua, ngồi xuống bên cạnh Từ Hữu Niên, cười hỏi: “Mọi người tụ tập cùng một chỗ, đang nói chuyện gì vậy?”

Sắc mặt Từ Hữu Niên đột nhiên có chút khó coi, không có đáp lại, Cúc Tinh Tinh rất có ý mà xoa dịu không khí, đem Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong giới thiệu với cô ta, còn nói: “Cô ấy tên là Vệ Tiểu Huệ, cùng là thành viên trong tổ âm nhạc với La Kỳ, kéo đàn vi-ô-lông rất giỏi.”

Trương Huyền nhưng lại ngẩn người, cậu phát hiện Vệ Tiểu Huệ chính là vị nữ sinh đã xuất hiện trước cửa Mộc gia tối hôm qua, nhưng tựa hồ Vệ Tiểu Huệ không nhận ra bọn họ, thản nhiên hướng bọn họ gật đầu một cái, xem như là chào hỏi, lực chú ý rõ ràng là đặt ở trên người Từ Hữu Niên.

Vệ Tiểu Huệ vóc dáng không cao, có chút béo, tướng mạo không tính là xuất chúng, mặc dù quần áo thoạt nhìn xa xỉ, nhưng mặc ở trên người cô ta, bởi vì phối không hợp, khiến người ta có loại cảm giác đáng tiếc, nước hoa cũng phun dày đặc, nhìn ra được, cô ta không hiểu nhiều về cách dùng trang phục của chính mình.

Trương Huyền vốn cùng Từ Hữu Niên ngồi cạnh nhau, vì Vệ Tiểu Huệ mạnh mẽ chen vào, cậu không thể không đem ghế tận lực chuyển tới hướng bên cạnh, một loại khí tức quái dị theo đó truyền đến, cậu nhíu mi, không phải âm khí, nhưng tuyệt đối không phải cảm giác cậu thích, may là, mùi rất nhanh biến mất, bị mùi nước hoa ngọt ngấy che đi.

Thấy Trương Huyền cau mày, Từ Hữu Niên hướng cậu cười cười xin lỗi, Trương Huyền cười lại, đối với tình cảnh của Từ Hữu Niên vô cùng đồng tình– quả nhiên, có đôi khi bộ dáng đẹp trai cũng là một chuyện rất phiền toái a.

Nghe xong Cúc Tinh Tinh giải thích, Vệ Tiểu Huệ kỳ quái hỏi: “Lần trước không phải cảnh sát cũng đến điều tra qua rồi sao? Sao lại tới tra nữa?”

“Muốn nhìn một chút xem có đầu mối nào lưu lại không.” Trương Huyền trả lời.

“Cho dù có, cũng không còn lại trong vườn trường, gia thế của La Kỳ rất tốt, có lẽ các anh nên đến đo điều tra đi.”

Vệ Tiểu Huệ nói rất thành khẩn, nhưng Trương Huyền chung quy vẫn cảm giác được trong lời nói có chút vị chua, cậu liếc mắt nhìn nữ sinh kia một cái, quả thực, cùng La Kỳ và Cúc Tinh Tinh so sánh, Vệ Tiểu Huệ thật sự là quá bình thường a.

“Xin lỗi, tôi còn có việc, phải đi trước.”

Cắt đứt cuộc trò chuyện, Từ Hữu Niên vội vã cáo từ rời đi. Anh ta cả người thoạt nhìn tựa hồ rất bối rối, ngay cả áo khoác ngoài vắt trên ghế cũng quên cầm, Cúc Tinh Tinh cầm lấy vội vàng đuổi theo đưa cho anh ta, hai người vóc dáng đều thon cao, tuấn nam mỹ nữ đứng chung một chỗ, hết sức vui mắt.

“Bọn họ thoạt nhìn rất xứng đôi a, là người yêu sao?” Nhìn Vệ Tiểu Huệ, Trương Huyền hữu ý hỏi.

Vệ Tiểu Huệ sắc mặt lập tức đen lại, đồng học khác cười nói: “Không phải đâu, người theo đuổi Tinh Tinh có rất nhiều.”

Vừa tán dóc trong chốc lát, thấy không hỏi được gì, hai người cáo từ đi ra, dọc theo vườn trường râm mát mà đi, Niếp Hành Phong cười nói: “Có thể nhận ra là Vệ Tiểu Huệ rất thích Từ Hữu Niên, nhưng không thể có kết quả.”

Anh chung quy vẫn có cảm giác Từ Hữu Niên hình như rất sợ Vệ Tiểu Huệ, là một người con trai lại sợ phụ nữ như nước lũ với mãnh thú, như vậy có thể chứng minh, Vệ Tiểu Huệ thật sự là một hy vọng cũng không có.

Trương Huyền không đáp, cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.

Niếp Hành Phong dừng đùa giỡn, thần sắc bắt đầu nghiêm túc, “Làm sao vậy?”

“Mới vừa rồi Vệ Tiểu Huệ gây cho tôi một loại cảm giác rất kỳ quái.”

Đó là loại khí quái dị không cách nào giải thích, Trương Huyền suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra đó là cái gì. Chuyện liên quan đến Vệ Tiểu Huệ, trên tư liệu của Tây Môn Tuyết không ghi chép nhiều lắm, tựa hồ chỉ có thành tích ưu tú, cùng La Kỳ không giao tiếp nhiều…

“Cậu sẽ không nói cô ấy là quỷ chứ?” Niếp Hành Phong đùa cậu.

Một đôi lam quang lập tức quét đến, Trương Huyền cười lạnh: “Chủ tịch, anh sẽ không cho rằng với thân là đệ tử môn hạ thiên sư, tôi ngay cả người hay quỷ cũng phân không rõ chứ?”

Rồi rồi, xem thường truyền nhân thiên sư chính tông, là anh không đúng, Niếp Hành Phong ngừng công kích mà giơ hai tay, chứng minh chính mình đã sai, sau đó lại thông minh mà nói sang chuyện khác.

“Tại sao Vệ Tiểu Huệ lại biết nhà của Mộc Thanh Phong? Cô ta muốn cầu cái gì?”

“Nếu như theo lời của cô ta, có thể điều muốn cầu sẽ rất nhiều a.”

Gia thế giống nhau, vóc người giống nhau, tướng mạo giống nhau, nếu muốn đóng gói chính mình cần rất nhiều tinh lực a? Trương Huyền không để ý vấn đề này, cậu bây giờ rất uể oải, bộ hài cốt trong sân golf kia không phải là La Kỳ, nếu là Thạch nữ, cô ấy căn bản không có khả năng mang thai, nói cách khác chính mình muốn đem hai cái gắn vào làm một, đầu mối đào móc ra lại khiến ý nghĩ tan vỡ rồi.

“Vậy cái khăn lụa đỏ kia anh thấy sao? Cúc Tinh Tinh tình cờ cũng có một cái.”

“Năm nay màu đỏ thịnh hành.”

Mặc dù nói như vậy, nhưng nhớ tới cái khăn lụa đỏ tươi kia, Niếp Hành Phong có chút không thoải mái, tựa hồ có tác động từ xa, xuyên qua màu đỏ tươi kia hướng anh nói cái gì đó.

Nhưng, cho dù cái khăn lụa trong câu lạc bộ vốn là do La Kỳ lưu lại, cũng không thể nói lên cái gì, La Kỳ sau khi rời khỏi câu lạc bộ mới xảy ra chuyện, hơn nữa, bọn họ cũng biết bộ hài cốt kia không phải La Kỳ, đúng không?

“Tôi vĩnh viễn không thể hiểu nổi suy nghĩ của nữ nhân.” Sau hồi lâu, Trương Huyền lầm bầm: “Vào đông trời giá rét như vậy mà còn có thể mặc được váy ngắn, đến khi trời cực nóng thì ngược lại thích đeo khăn lụa vây cổ, anh nói đây là hợp mốt hay là có bệnh?”

Niếp Hành Phong trên trán lập tức hiện ra ba đường hắc tuyến hoàn mỹ, anh cố gắng loại bỏ khả năng, tiểu thần côn cư nhiên lại để mắt đến nữ nhân xung quanh.

“Cậu vĩnh viễn không cần phải hiểu đâu.” Anh tức giận mà nói.

Bởi vì chính mình sẽ không để cho cậu có cơ hội.

“Còn có a, chủ tịch, anh nói trong dây chuyền quan tài của Cúc Tinh Tinh có viết cái gì? Cô ấy cũng muốn hướng quan tài ký gửi nguyện vọng sao?”

Cúc Tinh Tinh gia thế rất tốt, từ tính cách đến lời ăn tiếng nói của cô, nam sinh theo đuổi cô cũng không ít, nhân sinh của cô tựa hồ đã rất hoàn mỹ rồi, Trương Huyền không nghĩ ra được là cô còn muốn theo đuổi cái gì.

“Còn hơn cô ta, cậu hẳn là càng nên quan tâm việc tại sao La Kỳ lại đi xem bói? Cô ấy mới là vai chính của vụ án.”

“Nói cũng đúng.” Trương Huyền đột nhiên kéo kéo Niếp Hành Phong, kề sát vào anh, nhỏ giọng nói: “Có người theo dõi chúng ta.”

Niếp Hành Phong kỳ thật cũng đã sớm chú ý tới, hai người còn chưa ra khỏi vườn trường, sinh viên qua lại rất nhiều, nhưng người theo dõi kia hiển nhiên không phải kẻ trong nghề, rất dễ dàng bị phát hiện. Niếp Hành Phong nhận lấy gương nhỏTrương Huyền đưa qua, nâng qua vai hướng về phía sau xem, đó là cách Trương Huyền làm mỗi khi dùng đạo cụ nhỏ, không nghĩ tới lại có công dụng ở chỗ này.

Theo dõi bọn họ là một nam sinh cao cao gầy gầy, tướng mạo thanh tú đơn thuần, cậu ta nói là theo dõi, chi bằng nói là theo đuôi không bỏ, cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy người theo đuôi ngốc như vậy, Trương Huyền cười nói: “Có muốn bắt cậu ta lại hỏi một chút không?”

“Quên đi, chúng ta còn có việc, hơn nữa lần sau còn đến.”

Dù sao cũng đã biết được bộ dáng của nam sinh kia rồi, nếu muốn tra một chút cũng sẽ không quá khó khăn, rất nhanh đã đến giữa trưa, bọn họ muốn đến Mộc gia, không có thời gian trì hoãn ở chỗ này, Niếp Hành Phong suy nghĩ một chút, đột nhiên xoay người, thấy chính mình bị phát hiện, nam sinh sợ đến xoay người bỏ chạy.

“Chủ tịch, không nghĩ tới anh cũng sẽ đùa dai như vậy.” Trương Huyền ở bên cạnh phụt một cái cười rộ lên.

“Gần mực thì đen.” Cả ngày theo tiểu thần côn lăn lộn ở cùng một chỗ, Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ phát hiện ra chính mình bị ảnh hưởng rất sâu.

Đi tới nhà Mộc Thanh Phong, đúng lúc mặt trời đã lên cao chói chang, xung quanh cửa không còn một tia dấu vết của âm hồn, thấy tình cảnh này, Niếp Hành Phong đã rõ nguyên nhân đối phương từ chối gặp mặt tối hôm qua.

Trương Huyền gõ cửa, cánh cửa vốn khép hờ, két một tiếng mở ra, lộ ra con đường rải đá cuội thật dài bên trong. Cuối con đường nhỏ cánh cửa gỗ đỏ sậm mở rộng, mái hiên cong đỏ thắm, xem kết cấu kiến trúc thì phỏng chừng là quang cảnh trăm năm; trong viện câu liễu buông rủ, cho dù thái dương tươi đẹp lên cao, vẫn như trước không che được hết âm hàn trong đình viện, Niếp Hành Phong không khỏi giật mình rùng mình một cái.

“Xin đi theo tôi.”

Thình lình một tiếng nói vang lên sau lưng, hai người lại càng hoảng sợ, quay đầu lại, là một nam tử trẻ tuổi đang đứng trước tường chỗ khuất, vì ngược sáng, không thấy được rõ tướng mạo của người đó, nhưng hình dáng ngũ quan rất thanh tú, lại có một cỗ khí tức băng lãnh khác thường, theo nam tử hướng về phía bọn họ.

Nghe ra là âm thanh của người tối hôm qua, nhưng Trương Huyền rất nghi hoặc, người này từ đâu mà hiện ra?

Nam tử trực tiếp đi lên phía trước, cả sân tựa hồ là kiến tạo dựa theo kiến trúc quái dị nào đó, lộ ra không khí cổ điển nồng đậm, khi đi qua một gian sương phòng, Trương Huyền đảo mắt qua cửa sổ nửa đóng, thấy bên trong bày rất nhiều đồ lập đàn cúng, như là hũ tro, còn dán phù chú vàng phong ấn.

“Anh chính là Mộc đại sư?” Trương Huyền hỏi.

“Không, Mộc Thanh Phong là sư phụ tôi, tôi chỉ là người hầu, tên là Nhược Diệp Trường Không, các anh có thể gọi tôi là Nhược Diệp.” Nam tử trả lời rất khách khí, cũng rất xa cách, tiếng nói như đóng băng trong tủ lạnh, mang theo lãnh ý tiêu điều.

Tên kỳ quái. Trương Huyền nghiêng đầu suy nghĩ, nhớ không ra nổi trong trăm họ có cái họ Nhược Diệp này, nhưng nhìn bộ dáng lãnh đạm của đối phương, bỏ qua ý niệm hỏi trong đầu.

Đi đến đại sảnh, Nhược Diệp sau khi mời bọn họ ngồi xuống, liền xoay người đi ra ngoài. Đại môn đóng cửa, tựa hồ đem tất cả ánh mặt trời bên ngoài cũng đóng lại, trong phòng tối tăm, thản nhiên lộ ra không khí ẩm thấp. Thấy sau ghế chủ tọa có tấm màn trướng, Trương Huyền đi lên trước xốc lên, bên trong là một không gian rất lớn, âm khí tận trời, xếp đặt vài cỗ quan tài dựa song song vào tường, bên trên còn dán một ít đạo phù màu trắng, phù lục này khác với cái bình thường cậu vẫn viết, cậu xem không hiểu ý nghĩa.

“Sao lại cứ có cảm giác chúng ta đi vào tiệm quan tài a?” Trương Huyền tự giễu mà cười, đi tới trước một cái quan tài, đẩy đẩy cái quan tài, nói: “Chủ tịch, anh nói xương khô sẽ không dao động cho hợp với tình hình chứ?”

“Đừng hồ đồ.”

Niếp Hành Phong cũng bị tràng cảnh quỷ dị này làm cho kinh hãi, theo trực giác mà quát bảo Trương Huyền ngưng lại, đáng tiếc Trương Huyền hoàn toàn không đem cảnh cáo của anh để vào tâm, trong chớp mắt gõ gõ quan tài, chẳng hề để ý mà cười: “Quan tài gỗ lim thượng đẳng, có thể nằm ở bên trong, xem như chết cũng mãn nguyện.”

“Không được nói!”

Cái miệng quạ đen này, cậu ta nói cái gì khó nghe vậy, giờ phút này, Niếp Hành Phong đột nhiên rất chán ghét  giọng điệu coi thường sinh tử kia của Trương Huyền, tựa hồ là một loại tiên đoán không lành.

“Không được quấy rầy chủ nhân nghỉ ngơi.”

Một tiếng gầm nhẹ từ phía sau bọn họ truyền đến, tiếng nói bén nhọn, trong không gian âm u dị thường rợn người. Hai người quay đầu lại, thấy một nữ tử trẻ tuổi tóc dài, không biết cô ta tiến vào trong phòng lúc nào, hơn nữa còn kề sát sau lưng bọn họ, sắc mặt trắng bệch, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm bọn họ.

Niếp Hành Phong trong lòng trống rỗng không ngừng nổi lên âm lãnh. Anh từ nhỏ luyện võ, không có khả năng người khác đi đến gần như vậy mà vẫn không hề hay biết, thậm chí chỉ cách có nửa thước, nhưng anh lại không thể nghe được tiếng hít thở của nữ tử.

Trương Huyền đi tới, cùng nữ tử đứng đối nhau, xuyên thấu qua thân thể cô ta cậu tựa hồ thấy bên trong trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn, mang theo khí tức mục nát. Cậu liếc mắt nhìn nữ tử dao động, rất rõ ràng thấy được chân cô ta không hề chạm đất, một hồn tam phách rất nhẹ, giữ không được thân thể của cô.

Niếp Hành Phong bên cạnh, vì vậy Trương Huyền chưa nói gì, lại nói giỡn: “Sao ở chỗ này người bước đi lại giống hệt như quỷ vậy, một chút thanh âm cũng không có?”

“Đi ra ngoài!” Đối với lời nói của cậu không hề phản ứng, nữ tử chỉ đờ đẫn lặp lại.

“Cô rất không lễ phép a, nói như thế nào thì chúng tôi cũng là khách của chủ nhân cô.”

Trương Huyền vừa dứt lời, đầu vai đã bị nữ tử túm lấy, khí lực cô ta rất lớn, chỉ dùng tay trái đã đem Trương Huyền kéo ngã.

“Không được vô lễ.”

Thanh âm thản nhiên đồng thời vang lên, nữ tử lập tức buông lỏng tay, đờ đẫn thối lui lại…Phải nói là bay tới bên cạnh. Không gian truyền đến tiếng lách cách cọ xát quái dị, Trương Huyền tìm kiếm nơi âm thanh truyền đi, chỉ thấy một cái quan tài bên cạnh bị di chuyển, một vị lão giả tóc bạc chậm rãi ngồi dậy.

Tá thi?( xác chết vùng dậy )

“Người trẻ tuổi, ta vẫn còn đang sống rất tốt, nơi này chỉ là chỗ nghỉ ngơi của ta.” Nhận thấy nghi hoặc Trương Huyền, lão nhân mỉm cười nói.

“Ngủ trong quan tài? Đông ấm hè lạnh, ý hay.”

Trương Huyền ha hả cười rộ lên, cậu rất muốn đề nghị lão nhân hẳn là nên hợp thời mà mặc thêm kiện thọ y( áo liệm; áo mặc cho người chết), chứ không phải là quần áo bình thường.

“Ta quen ngủ ở chỗ này rồi, hy vọng không hù dọa đến các cậu, hơn nữa chỗ này là nơi là mỗi người đều phải đến, đúng không?”

Lão giả từ trong quan tài đi ra, dẫn bọn họ ra tiền thính. Vóc dáng ông ta rất cao, râu tóc bạc trắng, ánh mắt nhìn qua có chút đục, nhìn bộ dáng tựa hồ đã tám, chín mươi tuổi, nhưng vẻ mặt lại hồng nhuận, dáng đi mạnh mẽ, như là đang lúc trung niên. Sau khi ngồi xuống tại đại sảnh, Nhược Diệp đem trà mang vào, tay trái Nhược Diệp tựa hồ có tật, châm trà thì dùng tay phải.

Hai người đầu tiên là tự giới thiệu, nghe xong tên Niếp Hành Phong, lão nhân nhíu mày, hiện lên vài phần buồn vô cớ, lẩm bẩm nói: “Họ Niếp a.”

Chẳng lẽ lão đầu quái dị này nhìn ra cái gì? Trương Huyền nhìn Niếp Hành Phong một chút, cố ý nói: “Kỳ thật chúng tôi đều rất nghèo, muốn đến hỏi lão tiên sinh một chút đường tiền tài.”

“Thật sao?”

Lão nhân thản nhiên nói một câu, liền không nói tiếp, có chút lạnh lẽo, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là cúi đầu phẩm trà, phát hiện nữ tử kia không biết đã biến mất lúc nào, cậu đột nhiên rất muốn biết cái gọi là cương thi cũng không phải cương thi, nói là quỷ cũng không phải quỷ kia đến tột cùng là cái gì? Có thể dưỡng được loại quái vật này nhất định không phải là người bình thường.

“Xin lỗi, hai mắt ngài hình như không được tiện?”

Mới vừa rồi đối mặt Niếp Hành Phong có nhìn mắt Mộc Thanh Phong một chút, nhưng nhìn ông ta hành động giống người thường, không khỏi có chút khó hiểu.

“Ta sinh ra hai mắt đã mù, chỉ có thể nhìn thấy thứ mọi người không nhìn thấy.” Lão nhân mỉm cười nói, trong đôi mắt đờ đẫn lưu chuyển một loại tia sáng cơ trí.

“Có thể nhìn thấy thứ mọi người không nhìn được? Ví dụ?”

“Ví như ta thấy các cậu huyết quang đại thịnh, mỗi ngày quỷ hồn xuất hiện bên người đều nhiều hơn là người sống, hai người không có mạng cách nhưng lại hết lần này tới lần khác đều may mắn còn sống trên thế gian, một người chí cương chí dương, một người chí âm chí tà, các cậu ở cùng một chỗ, sau này chỉ biết là sẽ không ngừng có phong ba, tự thu xếp đi.”

Đôi mi thanh tú của Trương Huyền gắt gao nhíu lại với nhau.

Lại thêm một người nói cậu là người mang tà khí, cậu dù nội tức không đủ, nhưng tốt xấu gì cũng là môn hạ thiên sư, sao lại thành tà đạo rồi? Phong ba không ngừng những lời này dù thật giả chưa biết, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không bởi vậy mà cùng chiêu tài miêu tách ra!

“Quên nói với ông a, lão tiên sinh, tôi nghề phụ chính là thiên sư, lại nói tiếp cũng coi như là đồng đạo với ông, loại thuật ngữ tính quẻ này tôi cũng thường xuyên dùng tới!” Ngụ ý, lời Mộc Thanh Phong nói cậu không tin.

“Ta cùng cậu không giống, ta cũng không phải thiên sư gì.”

Không phải thiên sư thì là thầy tướng số, cao hơn là người bán trang sức quan tài? Trương Huyền đô đô miệng, đang muốn phản bác, Niếp Hành Phong đã cho cậu một cái liếc mắt, khiến cậu nhẫn xuống, sau đó nói với Mộc Thanh Phong: “Kỳ thật chúng tôi hôm nay tới là muốn hướng ngài hỏi thăm tung tích một người. Ngài còn nhớ La Kỳ không? Cô ấy đã mất tích hai tuần rồi, nghe nói trước khi mất tích từng nhiều lần tới qua chỗ ngài.”

Mộc Thanh Phong thần sắc đờ đẫn, trầm mặc một hồi lâu, nói: “Là Cúc Tinh Tinh nói cho các cậu đúng không? Cô ấy đúng là vẫn không nghe ta khuyên bảo. La Kỳ vẫn tốt, cô ấy sẽ bình an rời đi, các cậu đừng quản chuyện này, cũng đừng trở lại nơi này của ta.”

Câu đầu tiên đã ngăn không được quay lại, Trương Huyền rất không cam lòng, cười hì hì hỏi: “Nghe nói các người có bán trang sức quan tài rất linh nghiệm, có thể cho chúng tôi mở mang kiến thức một chút được không?”

“Đó chỉ là do Nhược Diệp giết thời gian mà khắc ra thôi, trên bàn còn có một cái, nếu thích thì có thể lấy.”

Trương Huyền quay đầu, quả nhiên thấy trên góc bàn có một cái trang sức quan tài màu đỏ sậm, vòng trang sức màu đen, giống cái của Tây Môn Tuyết như đúc. Cậu cầm lấy trong tay, cho dù dưới ánh nắng chói chang, món trang sức vẫn như trước mang đến cho cậu cảm giác âm trầm.

Nhìn thẳng, trước mắt đột nhiên nhoáng qua một bóng người, nữ quỷ bay tới trước mặt cậu, mạnh mẽ nhìn thẳng cậu, còn hít ngửi không ngừng, Trương Huyền bị nhìn chăm chú có chút sợ hãi, nghĩ thầm cô ta sẽ không phải là quá đói, muốn ăn người chứ?

Nếu đổi lại là bình thường, bị nữ quỷ làm phiền trắng trợn như vậy, Trương Huyền đã sớm ra tay khu quỷ từ lâu rồi, nhưng bây giờ đang ở chỗ của người ta, không thể phát uy, chỉ có thể mở xê dịch mắt, nhìn nữ quỷ ẩn hình, ha hả cười nói: “Năm vạn đồng a, tôi không có nhiều tiền như vậy.”

“Tặng cho cậu đấy, cậu khí tức rất kém, thân thể càng hỗn độn, hy vọng vật nhỏ này có thể giúp cậu ngăn cản tai ương.”

Trương Huyền khóe miệng co rút, những lời này đều là của thầy tướng số bình thường thường xuyên nói lấy lệ, một chút sáng tạo cũng không có, nói thì dễ nghe, nhưng ngay cả mạ vàng cũng tiếc rẻ không cho, chỉ cho cậu một cái bằng gỗ.

“Cám ơn.”

Dù sao cũng là đồ miễn phí, không nên lãng phí. Trương Huyền đem quan tài nhỏ bỏ vào trong túi tiền, lại hỏi: “Cầm cái này, thật sự có thể thăng quan phát tài sao?”

“Cậu nói sao?” Mộc Thanh Phong từ chối cho ý kiến, chỉ mỉm cười hỏi ngược lại.

Thật sự là lão hồ ly, giọt nước không lọt, cái gì cũng hỏi không ra. Trương Huyền tức giận mà đứng dậy cáo từ, nữ quỷ lập tức bay sát theo, Nhược Diệp thấy thế, vội vã khiển trách cô ta lui ra, nữ quỷ lui xuống, nhưng hai mắt vẫn nhìn chằm chằm bọn họ, khiến Trương Huyền có cảm giác bất an kim chích sau lưng.

images (20)

Hết chương 4

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II – Quyển 2 – Chương 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s