Thiên sư chấp vị II-quyển 2- Chương 5

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyể 2 

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương này ta xin có lời cảnh báo đến nhưng người yếu bóng vía như ta, tốt nhất là không nên đọc vào ban đêm.th_4

110712_11164511072012h3

Chương 5

“Cô gái kia hình như xem trọng cậu a.” Lái xe đi, Niếp Hành Phong trêu ghẹo.

Đến dò hỏi không thu hoạch được gì, ngược lại có cảm giác bị xếp đặt một đường, Trương Huyền uể oải, nghe xong lời này, dùng sức vỗ lên trán.

“Tôi quả nhiên là đẹp trai đến người quỷ đều mê a, chủ tịch, xin lỗi đã đoạt mất danh tiếng của anh.”

“Không sao.” Niếp Hành Phong nghẹn cười: “Tôi một chút cũng không thèm để ý.”

“Nhưng tôi để ý a.” Ngón tay thon dài của Trương Huyền trên đầu gối gõ gõ như đánh dương cầm, thở dài nói: “Lão nhân kia siêu giảo hoạt, cái gì cũng hỏi không ra.”

“Ông ta nói ông ta không phải thiên sư, nhìn bộ dáng không giống như là nói dối.”

“Tôi thấy cũng không phải, thiên sư làm sao lại đem nhà xây dựng âm trầm như vậy, còn cúng đàn tro cốt, dưỡng tiểu qủy, bản thân tôi cảm thấy cách làm này rất giống với ngự quỷ sư, trang sức quan tài ông ta đưa cho Tây Môn Tuyết và La Kỳ rất tà môn.”

“Ngự quỷ sư?”

“Ngự quỷ sư cũng là người trong giới, nhưng là tà đạo, thông qua thao túng oan hồn tà ác để đi giết người hoặc để làm một mục đích nào đó, tôi thấy Nhược Diệp cũng không đơn giản.”

Nghe Trương Huyền nói như vậy, Niếp Hành Phong có chút lo lắng, ” Vậy sao cậu còn lấy cái dây chuyền quan tài kia?”

“Đây là trang sức làm từ quan tài đã có người chết nằm qua, chỉ có thể ngộ không thể cầu, tôi muốn biết ông ta đang đùa thành cái dạng gì.”

Trương Huyền vung vẩy cái vòng trang sức quan tài, tùy ý quan tài nhỏ lúc ẩn lúc hiện trong không trung, Niếp Hành Phong nhìn lướt qua, “Cậu có để ý không, Mộc Thanh Phong đưa cho La Kỳ và Cúc Tinh Tinh dây chuyền mạ vàng, còn cậu và Tây Môn Tuyết lại là bằng gỗ?”

“Đây là sự khác biệt giữa có trả tiền và miễn phí.” Trương Huyền rất không vui mà lầm bầm.

Nhưng, nếu như Mộc Thanh Phong thật sự là ngự quỷ sư, chuyện này liền khó giải quyết rồi. Bình thường thân thể của người có cảnh giới làm được ngự quỷ sư đã dẫn theo đủ âm khí rồi, tựa như Mộc Thanh Phong, trên người hoàn toàn không có sức sống, nhưng muốn nói ông ta là quỷ, lại không mang tử khí, loại đan xen giữa người và quỷ kiểu đó là khó ứng phó nhất, hơn nữa, cậu còn chưa dám xác định việc La Kỳ cùng Tây Môn Tuyết gặp chuyện không may có liên quan gì đến Mộc Thanh Phong hay không.

Nghĩ muốn gọi điện cho Cúc Tinh Tinh, bảo cô đem cái trang sức quan tài kia tháo xuống, nhưng cậu biết Cúc Tinh Tinh nhất định sẽ không đồng ý. Trong lòng một người sau khi đã có chấp niệm rồi, tựa như chén nước, không thể cho thêm bất cứ vật gì tiến vào nữa, nhưng nếu Tây Môn Đình cầm dây chuyền quan tài mà không có việc gì, Trương Huyền có thể lạc quan mà nghĩ Cúc Tinh Tinh tạm thời sẽ không có chuyện gì.

“Đừng suy nghĩ nhiều quá, chuyện gì chung quy cũng sẽ có biện pháp giải quyết.” Đem Trương Huyền tiễn về nhà, khi rời đi Niếp Hành Phong còn dặn dò cậu.

“Biết rồi, có chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho anh.” Trương Huyền sau khi xuống xe, cười hì hì nói với anh.

Sao cứ có cảm giác sự tình vĩnh viễn theo cậu ngay cả khi cùng một chỗ? Niếp Hành Phong bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lái xe ra ngoài.

Xe đi trên đường, điện thoại di động vang lên, là Ngụy Chính Nghĩa, nói cho anh biết đã có kết quả nghiệm thi, hỏi anh có muốn đến cảnh cục xem một chút hay không, Niếp Hành Phong do dự một chút, liền đáp ứng.

Mặc dù biết hài cốt không phải La Kỳ, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn thúc giục khiến anh muốn tiến thêm một bước để biết rõ nội tình. Nhất định là gần đây lăn lộn cùng ở một chỗ với tiểu thần côn quá lâu, lây phải tính hiếu kỳ của cậu ta rồi, trên đường đến cảnh cục, Niếp Hành Phong bất đắc dĩ mà nghĩ.

Đi tới cảnh cục, Ngụy Chính Nghĩa đang ở phòng làm việc chờ anh, dẫn anh đến phòng giám định, Niếp Hành Phong hỏi: “Đây thuộc về tư liệu nội bộ, cậu nói cho tôi biết có thể có phiền toái hay không?”

“Không sao a, tất cả mọi người đều đã biết rồi, giống như trước kia thôi.”

“Giống như trước kia?”

Phát giác chính mình lỡ miệng, Ngụy Chính Nghĩa đánh tiếng cười ha ha, kịp thời đem báo cáo nghiệm thi đưa qua, nghiêm túc mà chuyển đề tài: “Thi thể bạch cốt hóa nguyên nhân do khí hậu và bị ôxy hóa cần thời gian bất đồng, từ trạng thái của khối hài cốt này phân tích ra, cô ấy tử vong ít nhất đã hơn nửa năm.”

Nói là báo cáo nghiệm thi, trên thực tế chính là kiểm tra hài cốt, bởi vì thời gian đã lâu, rất nhiều chi tiết cụ thể không cách nào kiểm chứng, chỉ có số liệu đại khái–giới tính nữ, tuổi trong khoảng hai mươi tới ba mươi, nhóm máu AB loại RH âm tính, thai nhi trong khoang bụng được dự đoán là hình thành ít nhất đã bốn tháng trước khi cô ta tử vong, xương sống có dấu hiệu uốn cong lệch vị trí, xương cánh tay phải hơi lớn, chứng minh người chết là sinh viên hoặc nhân viên văn phòng, quen dùng tay phải.

“Nhóm máu RH âm tính xem như là nhóm máu hiếm, đây là đầu mối rất trọng yếu, đáng tiếc hôm nay tôi điều tra danh sách số người mất tích trong một năm gần đây, nhưng không tìm được người mất tích tương ứng, câu lạc bộ bên kia cũng không hỏi ra cái gì, khối hài cốt này thật giống như là từ trong không khí hiện ra.” Ngụy Chính Nghĩa cười khổ.

Xem ra nữ nhân này không có quan hệ gì với La Kỳ, ngày hôm qua Niếp Hành Phong xem qua tư liệu, La Kỳ nhóm máu O.

“Thậm chí cũng không nhìn ra là tự sát hay là bị giết?”

“Tôi không dám chắc, nhưng ít ra cô ta không phải chết ở trong nước. Bên trong xương sọ không có cát nhỏ, loại trừ khả năng sau khi nhảy hồ tự sát có thể sẽ giãy dụa, nhưng vì nguyên nhân gì sau khi cô ấy tự sát thì rơi vào trong hồ, hoặc là bị giết sau đó giấu thi thể trong hồ thì còn chờ điều tra, trước mắt tôi đem trọng điểm tập trung bên trong câu lạc bộ đánh golf.”

Thi thể xuất hiện trong sân golf, nhân viên công tác trong câu lạc bộ là bị hiềm nghi lớn nhất, Ngụy Chính Nghĩa nghĩ như vậy rất có đạo lý, nhưng cái trang sức quan tài kia chung quy cứ chớp lên trước mắt Niếp Hành Phong, anh có loại cảm giác, đây là vật chứng rất quan trọng, thậm chí là chìa khóa có thể giải khai tất cả mọi bí ẩn.

Suy nghĩ của Ngụy Chính Nghĩa cùng anh khác đường nhưng cùng đích, “Còn có dây chuyền quan tài kia cũng rất kỳ quái, R đến tột cùng là tượng trưng cho cái gì? Tên người, địa danh hay là biểu tượng gì đó?”

Mặc kệ là đại biểu cho cái gì, nhưng nó đối với người chết nhất định là rất trọng yếu, cho nên đến chết vẫn gắt gao nắm lấy.

Niếp Hành Phong lại không kìm được nhớ tới dây chuyền Cúc Tinh Tinh đeo trên cổ, kim quang dưới ánh mặt trời lóng lánh, bên trong trang sức của cô ta thì lại viết cái gì?

Cúc Tinh Tinh tham gia luyện tập trước cuộc thi tuyển người mẫu trở về, đã là mười hai giờ tối, theo quy định thì sinh viên không được phép tham gia loại thi tuyển này, cho nên cô làm rất vội, hôm nay trở về muộn như vậy là vì xảy ra chút tình huống tạm thời, tất cả mọi người đều đang luyện tập, cô không tiện về sớm trước.

Lấy ra chìa khóa mở cửa lớn ký lúc xá dưới lầu, đi vào trong, bảy tầng lầu không có thang máy, chỉ có thể đi thang bộ đi lên. Sinh viên nghỉ lại cuối tuần vốn cũng rất ít, khu nhà lầu ồn ào ban ngày giờ phút này dị thường an tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của cô cộp cộp cộp cộp quanh quẩn trong không gian, đi hết hai tầng, cô đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân theo lên.

Không giống như là tiếng bước chân của học sinh bình thường, mà là thong thả, không nhanh không chậm mà từng chút tới gần. Cúc Tinh Tinh tâm lý có chút sợ hãi, cẩn cẩn dực dực quay đầu lại, người nào cũng không có, tiếp tục vươn người xuống dưới lầu xem một chút, cũng không thấy có người, chỉ có chính bóng cô chiếu lên tường, bị ngọn đèn kéo rất dài.

Có lẽ là nghe lầm, Cúc Tinh Tinh an ủi chính mình, nhưng không gian yên tĩnh làm cho cảm giác không yên bắt đầu nhanh chóng bành trướng, cô không dám đứng lại lâu, lấy hết sức co giò chạy lên lầu. Cô không tiếp tục quay đầu lại, cho nên không nghe được nơi yên lặng hồi lâu đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, trong không gian không thấy dấu vết bất cứ kẻ nào, chỉ có bóng đen nhợt nhạt kéo dài trên tường theo tiếng bước chân nhẹ nhàng di động hướng lên.

Cúc Tinh Tinh một hơi chạy lên lầu cuối phòng mình, bởi vì khẩn trương nên khi mở cửa khiến chìa khóa rơi xuống đất, may là thuận lợi giữ cửa mở ra rồi. Cô chạy vào trong, vừa mới chuẩn bị thở ra, đột nhiên cả người lại đông cứng tại chỗ.

Có một nữ tử tóc dài đang đứng ở đầu giường La Kỳ, cúi đầu lục lọi tìm cái gì đó. Trong phòng không bật đèn, nhưng ánh trăng lạnh như băng đem thân ảnh của cô ta rất rõ ràng mà ánh lên trên mặt đất, ánh mắt rơi xuống bóng dáng kia, Cúc Tinh Tinh thở phào nhẹ nhõm, vì chính mình nhát gan mà buồn cười, thử dò xét mà gọi: “Kỳ Kỳ?”

Nữ tử không để ý đến cô, chỉ thấp giọng thì thào tự nói: “Không thấy rồi, bùa hộ thân của ta không tìm được rồi…”

Giọng nói đờ đẫn, không thuộc về giọng nói của La Kỳ, nhưng cảm giác cô ta mang đến cho chính mình, lại rõ ràng chính là La Kỳ, Cúc Tinh Tinh có chút sợ hãi, không tiếp tục có dũng khí gọi cô ta, lần tay trên tường, nghĩ muốn bật đèn lên.

Nữ tử lại đột nhiên vùng dậy, đem Cúc Tinh Tinh đẩy ra, chạy ra ngoài, Cúc Tinh Tinh vội vã đuổi theo. Cô lá gan không lớn, nhưng đã cùng La Kỳ là bạn tốt nhiều năm, rất muốn biết cô ấy đã xảy ra chuyện gì, ai ngờ vừa đuổi tới cuối hành lang thì lại không phát hiện thấy thân ảnh La Kỳ.

Đứng ở trước cửa thông đạo an toàn, Cúc Tinh Tinh do dự một chút, đẩy cửa đi vào, sau khi chạy xuống hai bậc thang liền vươn người xuống phía dưới xem, cũng không thấy được bóng dáng La Kỳ, ngay cả tiếng bước chân cũng không nghe được nửa điểm.

Cho dù cô ấy có chạy nhanh đi chăng nữa, cũng không có khả năng ngay cả âm thanh cũng không phát ra đi?

Nghĩ đến từ khi chính mình đuổi theo ra đến đây cũng không nghe thấy tiếng bước chân, Cúc Tinh Tinh đông cứng tại chỗ. Không gian vô cùng tăm tối khiến cho cô bắt đầu nghĩ lại mà sợ, muốn xoay người trở về, phía sau đột nhiên truyền đến mùi thơm, lập tức chiếc khăn lụa đỏ quàng trên cổ bị người phía sau dùng sức túm chặt, hô hấp trong nháy mắt nghẹn tại cổ họng, cô cố sức giãy dụa, muốn tránh thoát khỏi gọng kìm xiết chặt, nhưng lại vì đang đứng ở bậc thang dưới, khí lực hoàn toàn không thể sử dụng, chỉ cảm thấy đôi tay kia càng lúc càng xiết chặt, khăn lụa như dây treo cổ đòi mạng, đem tất cả hô hấp của cô thít chặt quay về trong lồng ngực.

Trước mắt bởi vì thiếu dưỡng khí mà có chút trắng xóa, Cúc Tinh Tinh liều mạng giãy dụa hai tay, trong lồng ngực như muốn nổ tung, huyết sắc khiến khuôn mặt cô đỏ bừng lên. Trong giãy dụa lung tung, tay tựa hồ mò được một vật thể cứng rắn, cô theo bản năng nắm lấy ném về phía sau, vào giữa mặt người.

Đối phương đau đớn kêu lên một tiếng, tay xiết thoáng lỏng ra, Cúc Tinh Tinh nhân cơ hội giãy ra, trong lúc xô đẩy người nọ chạm vào dây chuyền quan tài trên cổ cô, trong tiếng kêu sợ hãi bị lam quang đánh văng ra, thân thể không đứng vững, bị Cúc Tinh Tinh từ trên cầu thang đẩy xuống, đầu liên tục đập lên mặt đất, rồi bất động.

Cúc Tinh Tinh kinh hãi còn chưa bình tĩnh lại, tựa vào lan can cầu thang không ngừng phát run, hơn nửa ngày mới chú ý tới thứ vừa rồi dùng để công kích đối phương chính là điện thoại di động, cô cuống quýt mở ra, gọi điện tới cho Trương Huyền. Hết thảy đều phát sinh quá nhanh, ngơ ngác nhìn thân thể dưới lầu vẫn không nhúc nhích, cô không biết chính mình có phải đã giết người hay không, dưới loại tình huống này cô không dám gọi cho người khác, chỉ nghĩ đến Trương Huyền.

Đáng tiếc, điện thoại di động vang lên rất nhiều tiếng cũng không có người nào nghe máy, Cúc Tinh Tinh tức đến phát khóc, kinh hoàng thất thố khiến tay run rẩy lợi hại hơn. Nhìn một chút thân thể dưới lầu kia, tóc dài che phủ khuôn mặt cô ta, nhìn không thấy được dung mạo, một thân váy maxi trắng kẻ sọc, tựa hồ giống với La Kỳ, ngay cả mùi nước hoa vừa rồi cũng là mùi Gucci La Kỳ thích dùng, nhưng, người này không phải La Kỳ, bản năng trực giác nói với Cúc Tinh Tinh, cô ta không phải La Kỳ.

Nếu vậy, cô ta là ai? Tại sao muốn tấn công mình?

Sợ run, Cúc Tinh Tinh chậm chậm đi xuống cầu thang, bởi vì khẩn trương, nắm tay rất dụng lực mà nắm chặt, trong không gian yên tĩnh chỉ nghe tiếng thở dốc đứt quãng của cô.

Cô rất sợ, nhưng càng muốn biết đối phương là ai, suy nghĩ muốn giải bỏ sự nghi ngờ thôi thúc bên trong sự sợ hãi nguyên bản.

Rốt cục đi tới trước mặt thân hình, Cúc Tinh Tinh kiềm chế hoảng loạn, đưa tay qua, muốn gạt mớ tóc dài che phủ khuôn mặt kia ra, cô sợ hãi vô cùng, đầu ngón tay không cách nào khống chế mà run rẩy không ngừng.

Tóc dài bị vén lên, nhưng không đợi Cúc Tinh Tinh thấy rõ khuôn mặt đối phương, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng gió mãnh liệt, một vật cứng đập mạnh lên đầu cô, hết thảy chìm vào trong hắc ám, cô gập người ngã xuống bên cạnh khối thân thể kia.

Trương Huyền bị tiếng chuông dồn dập đánh thức, cậu mở mắt ra, tưởng điện thoại di động, thanh tỉnh một chút mới phát hiện là tiếng vang từ máy bàn dưới nhà, nhưng kỳ quái chính là, máy bàn bên giường lại không có phản ứng.

Qua thật lâu, tiếng chuông như trước không có dấu hiệu dừng lại, từng thanh âm vang lên, trong đêm yên tĩnh hết sức chói tai. Mộng đẹp rốt cục bị hoàn toàn khua nát, thấy dơi nhỏ hoàn toàn không có ý tứ đi tiếp điện thoại, Trương Huyền rất không vui mà lầm bầm đứng lên.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, khi đi qua hành lang, cậu đột nhiên nghe thấy phía dưới phát ra tiếng chuông vang, quay đầu, đồng hồ bàn với kim dạ quang đang chỉ con số mười hai, ánh lam lờ mờ nhợt nhạt trong bóng đêm lóe lên, như mặt nạ thằng hề quái dị nào đó.

Tiếng chuông dưới lầu còn thúc dục không ngừng vang lên, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là xoay người xuống lầu. Mới vừa đi được hai bước, đột nhiên cảm thấy không đúng, từ lúc chính mình dọn đến, hình như chưa từng nghe thấy tiếng chuông vang lên đi?

Ý niệm vừa hiện trong đầu, một trận gió lớn đột nhiên từ phía sau thổi tới, cậu không nghĩ ngợi, vội vã khom lưng tránh, có cái gì đó lướt qua đỉnh đầu cậu đụng vào vách tường bên cạnh, phát ra tiếng vang ầm ầm.

Trương Huyền vội vàng quay đầu lại, nhưng lại không thấy cái gì, chỉ cảm thấy có gió kéo tới, đánh vào giữa ngực cậu, đau đến khiến cậu khom lưng cuộn lại, lập tức gió lốc nổi lên, cuốn cậu vứt vào không trung, xẹt qua lan can lầu hai, ngã xuống phía dưới, may là cậu phản ứng nhanh, hạ xuống đồng thời ổn định lại thăng bằng, rơi xuống vừa trúng ghế sa lon dưới lầu.

“Chiêu tài miêu phù hộ.”

Chỉ kịp lẩm bẩm một câu, liền cảm thấy trong đại sảnh âm phong nổi lên bốn phía, đèn thủy tinh trang trí đeo trên trần nhà bị gió thổi rào rào. Trương Huyền xoay người đứng lên, khẩn trương nhìn bốn phía, một mảnh đen thui, mắt âm dương tạm thời mất đi công hiệu, vừa nhìn không thấy tới người, cũng không thấy tới quỷ.

Nhìn không thấy bóng dáng đối thủ, Trương Huyền không dám chậm trễ, ngón út hợp với ngón áp út, ngón cái đè ngón giữa gập vào lòng bàn tay, điểm hướng mi tâm chính mình, hy vọng thuật khai thiên nhãn vừa mới học có thể có công dụng. Ai ngờ không đợi cậu đọc khẩu quyết, chỉ nghe phía sau vang lên tiếng gió, vật nặng hung hăng đập một kích ở sau lưng cậu, phổi bị đụng đau đến phiên giang đào hải, cậu trở mình ngã xuống đất, may là kịp thời lăn khỏi, tránh khỏi truy kích lần nữa của đối phương.

“Lão đại, xảy ra chuyện gì?”

Nghe được tiếng vang, Nghệ từ trong mộng bừng tỉnh, bay lại đây, chứng kiến Trương Huyền một mình trong đại sảnh liên tiếp té té ngã ngã, giật mình mà kêu to.

“Có quỷ tấn công ta, mau cầm đạo phù của ta đến đây!”

Tiến công đều là lệ quỷ, nhưng không phải chỉ có một, xuống tay độc ác, hoàn toàn không để cho cậu có cơ hội mà thở dốc, may là cậu kịp thời lập chỉ quyết bảo trụ chân khí, làm cho yêu quái khó có thể gần người, nếu không liền ngoan ngoãn chịu đòn a.

Ra lệnh một tiếng, dơi nhỏ bay vù đến phòng ngủ Trương Huyền, bắt lấy mớ đạo phù rồi lại nhanh chóng bay trở về. Trương Huyền tiện tay đón lấy, vung lên không, trên đạo phù vẽ phù chú đỏ thắm phát ra ánh kim quang, hắc ám bị ánh sáng thiêu đốt, âm hàn trong không gian tức thì truyền đến, Trương Huyền dựng hai ngón tay, đạo phù trong chú ngữ hóa thành một đoàn lửa, quát: “Yêu ma quỷ quái, phân tán chân hình, phá!”

Hỏa quang bất chợt tán ra, trong âm thanh hí rống thê thảm, không gian mơ hồ hiện ra mười mấy quỷ ảnh màu trắng dữ tợn, trong tay đều cầm gậy nanh sói, bay tán loạn thần tốc trong đại sảnh, không ngừng hướng cậu tập kích.

“Chết tiệt, dùng cái loại đạo thuật hạng ba này cùng ta chơi đùa!”

Đạo thuật mặc dù thối nát, nhưng quỷ mị nhiều quá cũng không xong, tiểu quỷ ngay lúc này hiện nguyên hình, lệ khí quá nặng, thét chói tai vung côn gậy. Âm côn kia hiển nhiên là có bị rót pháp lực, mỗi lần vung một chút, liền mang theo trận trận âm phong, Trương Huyền ứng phó không kịp, trong lúc chống đỡ không cẩn thận bị trúng vài cái.

Nghệ nhìn sốt ruột, vội xông lên trước ngăn cản. Nó đạo hạnh không cao, nhưng tiểu quỷ nhìn thấy nó đều theo bản năng né tránh, ngược lại cùng nhau vây công Trương Huyền; Nghệ tức giận đến trong không trung cuống quýt đảo quanh, đột nhiên quay một vòng, ngân quang bắn ra, thân hình dơi nhỏ đã hóa thành thiếu niên tóc trắng, đoản đao loan nguyệt phát sáng, nắm ở hai tay, hét lớn một tiếng hướng quỷ hồn đánh tới, nhất thời quỷ khóc sói tru, bạch quang phá thân, quỷ ảnh lập tức tiêu tán vô tung, rơi xuống mặt đất, hóa thành hình nhân giấy nho nhỏ màu trắng.

Trương Huyền nhân cơ hội niệm chỉ quyết, hai tay chắp lại cùng duỗi, hai ngón tay tả hữu mở ra, từ từ hợp lại, bày trận thiên la địa võng, quát:

“Càn khôn mượn vị, lôi điện tề hành, thần binh tật hỏa theo pháp lệnh, kỳ hỏa, diệt tà!”

Ánh lửa vàng theo tiếng quát bay đầy trời, đem quỷ mị còn lại đều nhốt lại, sau một trận hí rống thê lương, các bóng trắng đều tiêu tán trong lửa, đợi ngọn lửa tiêu tan, trên mặt đất rất nhiều những hình nhân giấy không được lành lặn.

Ánh lửa vàng khiến Nghệ có chút sợ hãi, lệ khí lập tức tiêu tán, biến trở về bộ dáng dơi nhỏ, vỗ cánh bay đến bên cạnh Trương Huyền, gấp giọng hỏi: “Lão đại, ngươi thế nào rồi?”

Trương Huyền không trả lời, dựa vào tường chậm rãi ngồi xuống, đột nhiên ho khan kịch liệt một trận, một búng máu trào ra, cảm giác vô cùng mệt mỏi cuốn sạch thần trí. Lần này bị thương không nhẹ, đều nhờ mấy hình nhân giấy đáng chết này ban tặng.

Cậu nhờ Nghệ đi đem chén nước đến, đem phù lục trị thương đốt trong không trung, hòa cùng nước uống vào, sau đó theo vách tường liền thuận thế nằm xuống.

Trong mơ hồ một trận chuông lại vang lên, lần này là thanh âm của điện thoại di động, Trương Huyền phân phó Nghệ,

“Đem điện thoại di động của ta lại đây.”

Điện thoại di động rất nhanh đã đưa đến tay Trương Huyền, dơi nhỏ nói: “Là chủ tịch.”

Vừa nghe là chiêu tài miêu, Trương Huyền nhất thời lên tinh thần vài phần, vội vã ấn nút nhận điện thoại, chỉ nghe thanh âm Niếp Hành Phong ở đầu bên kia dồn dập truyền đến,『 Trương Huyền, cậu không sao chứ? 』

Niếp Hành Phong đêm nay ngủ không sâu, nằm trên giường, tâm lý luôn có một loại cảm giác không yên không nói nên lời, trong hoảng hốt cảm thấy Nhan Khai đã tới một lần, nhưng lập tức liền rời đi. Nhan Khai là thần thủ hộ của Niếp Duệ Đình, luôn theo cậu ta không rời khỏi, anh ta đến chỗ này của chính mình nhất định là do cảm giác được gì, điều này khiến Niếp Hành Phong càng bất an, vì vậy lập tức gọi điện tới chỗ Trương Huyền.

Cậu cùng chiêu tài miêu quả nhiên tâm linh tương thông mà, Trương Huyền nghe được rất thoải mái, cười cười nói: “Không tốt lắm, vừa mới cùng quỷ đánh một trận.”

『Có bị thương không? 』

“Không…” Lời vừa dứt, ho khan rất không ủng hộ mà trào đến, Trương Huyền oán hận lau đi vết máu chảy ra khóe miệng, nói: “còn may, tôi không gục sớm như vậy.”

『Đưa máy cho Nghệ đi! 』

Không rõ lắm, Trương Huyền đưa máy cho Nghệ, nhìn dơi nhỏ liên tục gật đầu, rồi sau đó ngắt điện thoại di động, cậu hỏi: “Chủ tịch nói gì?”

“Nói ta chăm sóc tốt cho ngươi, anh ta lập tức đến đây.”

“Cũng hơn nửa đêm rồi, anh ta lăn qua lăn lại làm gì?”

Trong miệng oán giận, nhưng trên mặt lại hiện ý cười, Trương Huyền khép lại mi mắt, phân phó: “Ta trước ngủ một giấc, chờ chủ tịch tới, nhớ đánh thức ta.”

Niếp Hành Phong bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới biệt thự, dùng chìa khóa dự phòng mở cổng, vừa mới đi vào, đã bị lệ khí tràn ngập bên trong làm cho đình trệ hô hấp. Đại sảnh giống như bị bão gió quét qua, một mảnh hỗn độn, Trương Huyền cuộn tròn trong góc tường, Nghệ ở bên cạnh chăm sóc cậu.

“Suỵt, cậu ta ngủ thiếp đi thôi.” Thấy Niếp Hành Phong tiến vào, Nghệ vội vã suỵt một tiếng làm khẩu hình im lặng.

Niếp Hành Phong đi tới bên người Trương Huyền, cậu rũ đầu xuống, ngủ rất trầm, trên trán cùng khóe miệng đều dính vết máu, căn bản không giống như cậu vừa mới nói là “Vẫn tốt.”

“Cậu ấy bị thương?”

“Bị chút nội thương, nhưng cậu ta có uống nước bùa, hẳn là không có việc gì.”

Trên vạt áo có dính vết máu nhìn hết sức chói mắt, tưởng tượng cảnh Trương Huyền một mình đối mặt với địch thủ đến không thể chống đỡ vô cùng nguy hiểm, Niếp Hành Phong vừa đau lòng vừa tức giận, trừng mắt liếc Nghệ một cái, rất muốn mắng nó.

Tựa hồ cảm giác được tức giận của Niếp Hành Phong, Nghệ sợ đến lập tức vỗ cánh bay đến góc tường, cắn móng vuốt nhỏ nhỏ giọng nói: “Ta cũng hết sức rồi, nhưng quỷ này rất hung ác…”

Niếp Hành Phong thở dài, cảm thấy bây giờ giận cá chém thớt với người khác cũng chẳng ích gì, khom lưng ôm lấy Trương Huyền, đưa lên phòng ngủ lầu hai.

Khi lên lầu Trương Huyền tựa hồ tỉnh dậy, mơ hồ hỏi: “Chủ tịch?”

“Đừng nói, ngoan ngủ một giấc đi, tôi trông cho cậu.”

Trương Huyền không tiếp tục trả lời, mi mắt một lần nữa khép lại, tùy ý Niếp Hành Phong ôm lên giường trên phòng ngủ, lại trầm trầm ngủ say.

Nghệ cẩn cẩn dực dực theo vào, thấy Niếp Hành Phong không có dấu hiệu tiếp tục tức giận, mới đem chuyện vừa phát sinh kể sơ qua lại một lần, cuối cùng lại do do dự dự nói: “Lão đại trước kia hình như đã từng bị thương rất nặng, nội tức của cậu ta so với người bình thường còn muốn yếu hơn, cho nên dù dùng khẩu quyết pháp thuật, cũng không có cách nào phát huy sức mạnh thực sự, mạnh mẽ vận công ngược lại càng tăng thêm gánh nặng cho thân thể cậu ta.”

“Đã từng bị thương nặng?” Khi nghe vài chữ như thế, trái tim Niếp Hành Phong như nhấn mạnh, vội hỏi: “Muốn trị thương thì làm thế nào?”

Nghệ cuống quýt lắc đầu: “Ta nói bị thương là chỉ nội tức, chỉ có người tu đạo mới có thể cảm giác được, từ bề ngoài vốn nhìn không ra. Lão đại chỉ là yếu một chút, hoãn lại là được rồi, không có việc gì a, nhưng, nếu như ngươi lo lắng, độ ít khí cho cậu ta cũng được, ngươi cương khí rất mạnh, vừa lúc bù trừ cho nhau.”

Lần trước Trương Huyền mạnh mẽ vận công nên hôn mê bất tỉnh, dơi nhỏ cũng nói vậy, mặc dù Niếp Hành Phong không biết biện pháp độ khí có thực sự có tác dụng hay không, nhưng chung quy thử so với không thử vẫn tốt hơn. Chờ sau khi Nghệ rời đi, anh cúi đầu phủ kín môi Trương Huyền, đem khí tức chậm rãi truyền vào trong miệng cậu.

Người ngủ say phát ra tiếng nói mê trầm thấp, lưỡi mềm run rẩy mà có chút co duỗi, quấn lấy lưỡi của anh. Niếp Hành Phong tâm thần rung động, theo bản năng nghênh đón cái hôn kia, nhưng lập tức nghĩ tới chính mình bây giờ là đang truyền khí, vội vã đẩy ra dây dưa của Trương Huyền, tĩnh tâm đem khí theo miệng truyền qua.

Một lúc lâu sau, đôi mi nhíu chặt của Trương Huyền giãn ra, khí tức từ từ trầm ổn xuống. Thấy cậu ngủ sâu rồi, Niếp Hành Phong lúc này mới buông lỏng trái tim, nằm dựa vào bên giường cậu.

Ngày mai để tiểu thần côn đem vụ án của La Kỳ trả lại, anh không muốn lại nhìn thấy cậu bị thương, lại càng không có dũng khí tưởng tượng cậu sẽ giống như Tây Môn Tuyết hôn mê bất tỉnh như vậy.

“Sau này mặc kệ phát sinh chuyện gì, tôi đều nhất quyết ở bên bảo vệ cậu, không cho cậu tiếp tục bị thương tổn.” Tựa vào bên cạnh Trương Huyền, Niếp Hành Phong nhẹ giọng nói.

Chiêu tài miêu đang hôn cậu!

Trương Huyền sáng sớm tỉnh lại, mở mắt ra đầu tiên là chứng kiến một màn chính mình đang bị hôn, hình ảnh rất đủ lực đánh vào, khiến đại não của cậu có chút chậm chạp, nhưng công năng tự động chữa trị đã lập tức khởi động, nguyên bản thần trí hỗn độn thoáng cái đã tỉnh lại, hai mắt trừng thật to, nghĩ muốn xác nhận lại xem chính mình có phải bị hoa mắt hay không.

Xác nhận không có lầm, chiêu tài miêu quả nhiên đang hôn cậu, Trương Huyền trong nháy mắt đông cứng tại chỗ, kinh ngạc vì sự lớn mật của Niếp Hành Phong, càng kinh ngạc vì chính mình không chỉ có không vì bị chiếm tiện nghi mà không hài lòng, ngược lại còn có loại hưng phấn nóng lòng muốn thử.

“Chủ, chủ tịch…”

“Cậu tỉnh rồi?”

Phát giác Trương Huyền tỉnh lại, Niếp Hành Phong cuống quýt thối lui, bề ngoài bình tĩnh che dấu nội tâm hỗn loạn, giải thích: “Nghệ nói độ khí có thể khiến cậu sớm có chuyển biến tốt, cho nên…thành như vậy.”

Dơi nhỏ có nói độ khí khi cần cứu gấp, nhưng cũng chưa nói độ khí chẳng khác gì hôn môi, anh mới đầu đích xác vốn mang tâm tư giúp người, nhưng là trong tiếp xúc khi độ khí vô cùng đơn giản kia chậm rãi đã thay đổi bản chất.

“A, nguyên lai là độ khí.” Trương Huyền buông tha, tâm lý đột nhiên có loại mất mát nói không nên lời, nhưng lập tức lại cười, mi mắt nhu thuận mà cong lên, “Tôi đây có phải là nên cám ơn anh hay không?”

“Không cần, nhớ đúng hạn giao tiền thuê phòng là được rồi.”

Xấu hổ trong tiếng cười chìm xuống, thấy Trương Huyền thờ ơ như không, Niếp Hành Phong đoán cậu có thể thật sự không để ý, tâm buông xuống, tiến tới sờ sờ trán cậu, hỏi: “Cảm giác tốt hơn chưa?”

“Tốt hơn nhiều rồi, anh độ khí có tác dụng.”

Trương Huyền ngồi lên, cảm giác đích xác so với tối hôm qua tốt hơn nhiều, xem ra cương khí của chiêu tài miêu thật đúng là hiệu quả, vậy sau này phải tìm cớ độ khí nhiều hơn mới được.

Nghệ đã làm bữa sáng xong rồi, Niếp Hành Phong đem bữa sáng bưng đến phòng ngủ, thấy Trương Huyền rất có tinh thần mà đem cơm ăn sạch, trái tim vẫn treo lên lúc này mới dần dần buông xuống.

“Tối qua rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao đột nhiên có quỷ tấn công cậu?”

“Là thuật ngự quỷ trong đạo thuật mao sơn.”

Cách làm là lấy máu người dẫn dắt từ xa, đem âm hồn chết oan giữ lại trên hình nhân giấy, có thể làm thức thần hình nhân giấy nghe theo mệnh lệnh của người kia làm chuyện gì đó, kể cả giết người. Âm hồn lệ khí càng lớn, năng lực của thức thần càng mạnh mẽ, Tây Môn Tuyết hẳn là đã trải qua cảnh ngộ giống cậu, biết đối thủ lợi hại, cho nên mới cảnh cáo Tây Môn Đình không nên nhúng tay, nhưng người làm phép đối với cậu càng âm độc hơn, tập kích tối hôm qua không đơn giản là muốn làm cậu tán hồn, căn bản là muốn dồn cậu vào chỗ chết.

Phá tan an ổn của âm hồn, đưa bọn họ kiên quyết dẫn lên để cho chính mình sai sử ép buộc, không phải là việc mà người bình thường có thể làm, mà là hạng ngự quỷ sư cường giả, chuyện tối qua càng khiến Trương Huyền nhận định chuyện này có liên quan đến Mộc Thanh Phong, người cậu nhận định có thể là một ngự quỷ sư!

Niếp Hành Phong xem xét lại tin nhắn trong máy bàn, không có bất cứ biểu hiện gì, vậy chuông cũng không thể vô cớ mà cứ kêu vang, dơi nhỏ đi theo phía sau anh, nói: “Tối hôm qua tôi cái gì cũng không nghe được a, xem ra ngự quỷ sư là muốn đối phó lão đại, cho nên dùng pháp lực khống chế suy nghĩ của cậu ta.”

“Đem quan tài nhỏ này thiêu hủy đi.” Trương Huyền đem trang sức quan tài vứt cho Nghệ

Niếp Hành Phong khó hiểu hỏi: “Tại sao?”

“Thuật ngự quỷ dùng đều là hồn phách chết oan, lệ khí có thừa, đạo hạnh không đủ, không thể dẫn dắt từ xa, chúng nó căn bản không cách nào phân biệt để công kích đối tượng, tối hôm qua lệ quỷ chỉ đối phó tôi, đối với dơi nhỏ làm như không thấy, chính là xuất phát từ nguyên nhân này, có thể làm dẫn dắt gì đó, trừ quan tài nhỏ này ra, tôi không nghĩ ra cái gì khác, Tây Môn Tuyết bị tập kích, nhất định cũng là do quan tài này dẫn dắt.”

Nghệ vùng móng vuốt nhỏ đung đưa dây chuyền quan tài gỗ, có điểm không muốn, nhỏ giọng giải thích: “Tối hôm qua lệ quỷ không công kích ta, hình như là vì sợ ta a, nếu không có quan tài tràn ngập âm khí này, ta có thể còn không thể hóa thành hình người như ý nguyện đâu.”

Dây chuyền quan tài lúc ấy để lại tại phòng khách, vì thế làm cho không gian phòng khách âm khí mười phần.

Loại trang sức làm từ quan tài gỗ đã có người chết nằm qua này, Niếp Hành Phong không biết âm lực của nó mạnh đến như thế nào, nhưng dơi nhỏ nói xong tựa hồ cũng có đạo lý, suy nghĩ một chút, nói: “Vậy trước cứ giữ lại, chờ sau đó hãy đốt.”

Sau khi nghe như thế, Nghệ lập tức dùng pháp thuật đem quan tài cất vào trong túi bảo bối, quá mức nghe lời đến tựa hồ đã quên ai mới là chủ nhân chân chính của nó.

Cơm nước xong, Trương Huyền lại uống nước bùa tự chế, sắc mặt thoạt nhìn tốt hơn nhiều, Niếp Hành Phong do dự một chút, rất uyển chuyển mà nói với cậu: “Thể chất của cậu tựa hồ không thích hợp làm thiên sư, hay là chuyên tâm làm trinh thám thì tốt hơn.”

“Tôi cũng không muốn cả ngày đều dính líu đến quỷ, vấn đề là mỗi lần đều là phiền toái tự tìm tới cửa a.”

Giống như lần này, đi đánh golf cũng có thể gặp phải hài cốt, chẳng lẽ là do cậu nguyện ý sao? Nhưng Trương Huyền không để ý, mặc dù từ sau khi cùng chiêu tài miêu nhận thức, phiền toái lớn nhỏ không ngừng, nhưng cậu không bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Tùy tiện lật xem nhật ký điện thoại tối hôm qua, lại ngoài ý muốn phát hiện trước cuộc điện thoại của Niếp Hành Phong thì Cúc Tinh Tinh cũng có gọi tới.

Thời gian hiển thị là hơn mười hai giờ, đúng vào lúc cậu bị tập kích, không có chuyện khẩn cấp, Cúc Tinh Tinh sẽ không gọi cho cậu muộn như vậy, Trương Huyền cảm thấy có chút không ổn, vội vàng gọi lại vào điện thoại di động của Cúc Tinh Tinh, hơn nửa ngày điện thoại mới thông máy.

“Tối hôm qua cô có gọi điện cho tôi sao? Có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

『 cho dù gặp chuyện không may, chờ anh cùng tôi liên lạc đã sớm không còn kịp rồi. 』 Cúc Tinh Tinh bên kia tức giận nói: 『 tôi tối hôm qua thiếu chút nữa là chết rồi! 』

“Tôi lập tức qua.”

『 không cần đâu. 』 ngập ngừng một chút, Cúc Tinh Tinh nói: 『 tôi không còn ở trong trường học nữa, mà trọ ở nhà người thân. 』

Sau khi hỏi địa chỉ chỗ trọ, Trương Huyền lập tức khoác áo, Niếp Hành Phong không nói gì, cầm chìa khóa, theo cậu đi ra.

“Tôi đưa cậu đi.”

“Anh hôm nay hẳn là phải đi làm chứ?”

“Tôi vừa mới gọi điện đến công ty, mấy ngày này sẽ không qua, công việc những người khác sẽ phụ trách.”

Lão thiên ban cho anh một người em trai, không phải là vì muốn anh lợi dụng có hiệu quả sao?

images (23)

Hết chương 5.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-quyển 2- Chương 5

  1. Có chap 5 rồi, chap này toàn là quỷ. Cơ mà nhờ vậy mà anh Phong có cơ hội “độ khí” cho em Huyền, ẻm còn “ngây thơ” muốn tìm cơ hội làm nhiều hơn nữa chứ.
    Kết nhất câu cuối : “Lão thiên ban cho anh một người em trai, không phải là vì muốn anh lợi dụng có hiệu quả sao?” => Thấy sắc quên em -> chuẩn công.

      • đã sợ thì có làm gì nó cũng sợ thôi cậu à, mà mình làm chậm một phần cũng là do phải ôn thi, có lẽ bắt đầu từ ngày 11/6 sẽ phải ngưng, đến 3/7 mới quay lại được, vì là đợt thi cử mà. Híc, cứ nghĩ đến đã muốn khóc rồi, tại sao lúc nào cũng phải thi a…><

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s