Thiên sư chấp vị II- Quyển 2- Chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất  Tiếu

Chương 6

images (26)

Cúc Tinh Tinh ở trong một khu nhà ở cao tầng, sau khi cô mời Trương Huyền và Niếp Hành Phong vào nhà, nói đây là nhà người thân thuê, một hộ gia đình vừa mới chuyển đi, bây giờ bỏ không, cho nên cô liền tạm thời chuyển vào.

Nghe xong Cúc Tinh Tinh tự thuật, Trương Huyền hỏi: “Vậy sau khi cô ngất đi thì xảy ra chuyện gì?”

“Không biết, tôi tỉnh lại liền phát hiện mình đang nằm ở trên giường ký túc xá, rất sợ hãi, nên mới tạm thời quyết định chuyển ra.” Nhớ tới mội màn tối hôm qua, Cúc Tinh Tinh trong lòng vẫn còn sợ hãi, sờ sờ cái ót, nơi đó rất đau, chứng minh hết thảy đều không phải là ảo giác.

“Cho nên, cô không thấy được người ngã xuống kia là ai.”

“Ừ, nhưng tôi dám khẳng định không phải La Kỳ.”

Mặc dù trên người người kia có mùi nước hoa La Kỳ thường dùng. Về phần nữ tử xuất hiện trong ký túc xá có phải La Kỳ hay không, Cúc Tinh Tinh cũng có chút không rõ, thoạt đầu thì dường như giống, nhưng La Kỳ sẽ không gây cho cô cảm giác quỷ dị loại này.

“Cô ấy nói hộ thân phù không thấy, muốn tìm lại?”

Cúc Tinh Tinh gật đầu, tay theo bản năng mà nắm lấy trang sức dây chuyền trên cổ, tựa hồ may mắn là nó ban phúc; Trương Huyền vốn đang muốn khuyên cô tháo xuống, thấy tình cảnh này, không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng.

“Cô có biết người này không?”

Niếp Hành Phong đưa một bức phác thảo đơn giản qua cho Cúc Tinh Tinh.

Đây là bức tranh anh sáng sớm tranh thủ vẽ, là sinh viên theo dõi bọn họ trong vườn trường ngày hôm qua, Cúc Tinh Tinh sau khi nhìn, lập tức nói: “Cậu ta là Phó Vũ bên hệ Lịch sử, có lần gặp mặt trong hội liên nghị, sau đó La Kỳ còn đề cập qua về cậu ta với tôi, nhưng cậu ta rất hướng nội, không quá vui vẻ nói chuyện, đôi bên cũng rất ít liên lạc. Cậu ta có vấn đề gì?”

“Không có gì, tùy tiện hỏi thôi.”

Hỏi xong, Trương Huyền sau khi lại dặn dò Cúc Tinh Tinh cẩn thận mọi việc, cùng Niếp Hành Phong tạm biệt rời đi. Cúc Tinh Tinh đóng cửa lại, sau khi khóa cửa, do dự một chút, lại cài thêm xích dự phòng lên, tựa vào trên cửa ngẩn người.

Cô thông minh đoán ra Trương Huyền còn rất chuyện che dấu chưa nói. La Kỳ không phải mất tích rồi sao? Tại sao lại cố ý đêm khuya quay lại tìm bùa hộ thân? Trong óc hiện lên hình phác thảo Phó Vũ, cô đột nhiên tới tới La Kỳ có đoạn thời gian từng không chỉ một lần đề cập về nam sinh này với cô, nhưng sau đó lại thấy không đề cập đến nữa, bây giờ nhớ lại, cô tựa hồ hiểu ra cái gì.

Cúc Tinh Tinh trở lại phòng ngủ, mở laptop, click vào blog của La Kỳ, nhìn hồi lâu, cũng không tìm được đầu mối gì. Cô có chút ủ rũ, nếu có, cảnh sát và trinh thám đã sớm phát hiện rồi, đâu đến phiên cô tìm ra?

Lại tùy ý click mở mấy trang web La Kỳ thường truy cập, cũng không thu hoạch được gì, Cúc Tinh Tinh đang định bỏ cuộc, đột nhiên nhớ tới trước kia cô cùng La Kỳ dùng chung một trang web tư nhân, bên trong có một vài bản nhạc cùng tùy bút các cô thích, sau đó La Kỳ bận quá, trang web liền hoàn toàn chuyển cho cô, nhưng cô lại cũng không dùng, trang web hoàn toàn vắng vẻ, bây giờ Cúc Tinh Tinh muốn vào thì mới phát hiện mật mã bị thay đổi, thử mấy cái, đều bị báo mật mã sai.

Sẽ là cái gì đây? Cúc Tinh Tinh tận lực suy nghĩ. Theo phần lớn thói quen của La Kỳ thì chỉ dùng tên người hay ngày sinh làm mật mã, sẽ không có thay đổi quá nhiều, nhưng tên người trừ những cái hay dùng ra, cô thật sự không nghĩ ra cái khác.

Không có đầu mối, Cúc Tinh Tinh tùy ý di chuột, đột nhiên nhớ tới Phó Vũ. La Kỳ từng đề cập qua với cô về tên tiếng Anh của Phó Vũ, cô thử tên rain mà La Kỳ chuyển mã ra, nhấn phím enter, trang web rốt cuộc cũng như ý mở ra.

Từng trang từng trang nhật ký hiện ra, Cúc Tinh Tinh vội vã click vào để đọc, càng đọc càng giật mình, đến cuối cùng, tay run lên, chuột thiếu chút nữa thì rơi xuống mặt đất.

Lấy lại bình tĩnh, cô lập tức cầm điện thoại di động lên muốn liên lạc với Phó Vũ, nhưng lại nhớ ra mình căn bản không biết số của cậu ta, sau khi chần chừ liền chuyển sang gọi cho Vệ Tiểu Huệ, Vệ Tiểu Huệ cùng khoa với Phó Vũ, hẳn là sẽ biết.

Điện thoại thông, nghe Cúc Tinh Tinh hỏi số điện thoại di động của Phó Vũ, Vệ Tiểu Huệ có chút kỳ quái, “Cậu sao lại bắt đầu tìm cậu ta? Tôi có số của cậu ấy, nhưng đang nói chuyện với cậu, không nhìn được, cậu cúp máy trước, chờ tôi nhớ rồi thì nói lại cho.”

Sau khi ngắt điện thoại, Vệ Tiểu Huệ gọi điện lại, nói cho cô biết số. Cúc Tinh Tinh nói cảm ơn, theo số điện thoại gọi qua, sau khi máy thông liền nghe được thanh âm đối phương, cô vội vàng nói: “Là Phó Vũ đúng không? Tôi là bạn cùng phòng của La Kỳ, Cúc Tinh Tinh, tôi vừa mới tra được một ít nội tình có liên quan đến sự mất tích của La Kỳ, muốn nói chuyện với cậu, phiền cậu tới đây một chút có được không?”

Phó Vũ đáp ứng, hỏi nơi ở của Cúc Tinh Tinh, nói lập tức đến tìm cô. Cúp điện thoại, Cúc Tinh Tinh lại tiếp tục gọi đến số của Trương Huyền, chuẩn bị nói cho cậu, nhưng suy nghĩ một chút lại bỏ qua, cô muốn được La Kỳ cùng Phó Vũ đồng ý trước, bản thân không có quyền đem chuyện của bọn họ nói cho người khác.

Trên đường đến đại học Gia Hoài, Trương Huyền gọi điện thoại dặn Nghệ bảo vệ Cúc Tinh Tinh, lại hỏi Niếp Hành Phong: “Anh nói, La Kỳ muốn tìm bùa hộ thân liệu có phải là cái dây chuyền quan tài kia không?”

Mặc kệ nữ sinh kia xuất hiện trong ký túc xá là người hay quỷ, Trương Huyền đều cho rằng cô ta chính là La Kỳ. Chẳng lẽ cô ta làm mất dây chuyền quan tài, cho nên trở về tìm? Chung quy là không cố ý hù dọa bạn cùng phòng đi?

“Hẳn là vậy.”

Nhớ tới động tác nhỏ của Cúc Tinh Tinh khi kinh hoảng nắm lấy dây chuyền, Niếp Hành Phong đoán, nữ nhân này nhiều hay ít đều có chút tố chất thần kinh, các cô thà tin một chút vào thứ hư vô như bùa hộ thân làm cột trụ tinh thần, cũng không tin vào cố gắng của chính mình. Từ mấy lần viếng thăm Mộc Thanh Phong của La Kỳ có thể nhìn ra, cô rất tín nhiệm ông ta, nếu như bị rơi mất dây chuyền, vậy mặc kệ chuyện gì xảy ra, bọn họ cũng sẽ trở về tìm.

“Nhưng, Phó Vũ lại có liên quan gì đến chuyện này?”

“Đừng hỏi, đầu tôi quá lớn rồi.” Trương Huyền khoa trương dường như nắm rồi kéo tóc chính mình, rên rỉ: “Cũng đừng nói với tôi bộ hài cốt trong sân golf có liên quan đến vụ án tôi theo, tôi sẽ bạo phát.”

Tiểu thần côn quả nhiên trong một câu, liền giẫm tới trước cửa sự kiện, Niếp Hành Phong có loại cảm giác, bộ hài cốt kia cùng sự mất tích của La Kỳ tuyệt đối có liên quan, chỉ là bọn họ nhất thời không tìm được sợi dây liên kết kia.

Vào trong đại học Gia Hoài, Trương Huyền tìm cớ trà trộn vào ký túc xá nữ, đi tới phòng của Cúc Tinh Tinh trên tầng cao nhất. Cửa đóng, nhưng cái này không làm khó được cậu, móc ra chìa khóa vạn năng đã điều tra chuẩn bị, đem cửa mở ra, Niếp Hành Phong đối với hành vi tùy ý làm bậy của Trương Huyền rất bất đắc dĩ, lúc này trừ trầm mặc ra, cũng chỉ có thể là phối hợp.

Trong phòng lưu động khí tức âm lệ nhàn nhạt, cảm giác rất giống âm khí của Mộc gia, điều này càng khiến Trương Huyền xác định Mộc Thanh Phong nhất định biết nội tình việc La Kỳ mất tích, nói không chừng lại còn là người khởi xướng.

Trong không khí của cầu thang thoát hiểm vẫn còn lưu lại rõ ràng, nhưng ánh sáng rất mờ, có thể thấy vào buổi tối, sẽ không có nhiều sinh viên đến nơi này, càng đừng nói là lúc cuối tuần tất cả mọi người không còn ở đây. Kẻ sau khi Cúc Tinh Tinh ngất đi thì đưa cô quay về ký túc xá không có khả năng là bạn học của cô, nói không chừng còn là kẻ đã tập kích cô ta.

Trương Huyền đạp đạp mép cầu thang đi xuống dưới, trên tay vịn mơ hồ có vết lau chùi, bậc thang góc tường cũng có dấu vết va chạm, trên mặt đất có vết màu đỏ sẫm, là vết máu, xem ra người đánh lén lúc ấy bị va đập rất nặng. Người thứ nhất đánh lén muốn giết Cúc Tinh Tinh, người thứ hai thì chỉ đánh ngất cô, ngăn cản cô phát hiện ra chân tướng, nói cách khác bọn họ cho dù không phải đồng bọn, cũng nhất định có liên lạc với nhau.

Trương Huyền lại bắt đầu đau đầu. Bình thường cậu oán hận khi tiếp vụ án quá tẻ nhạt, nhưng cũng không hề thích loại án phức tạp đến ngang với tiểu thuyết suy luận thế này, cậu là kẻ mạnh về bắt quỷ, không phải bắt người.

Lấy ra điện thoại, Hỉ Duyệt Lai gọi đến. Tối hôm qua phát sinh sự kiện quá kỳ bí, tạm thời không cách nào báo cho cảnh sát, cho nên Trương Huyền nghĩ đến Hỉ Duyệt Lai trước tiên, lấy khuôn mặt búp bê của Hỉ Duyệt Lai, muốn trà trộn vào rất dễ dàng, thực tập pháp y có quân cờ lợi hại như vậy, không trắng không được.

Điện thoại thông máy, Trương Huyền đem đại khái tình huống nói cho Hỉ Duyệt Lai, để cậu ta mang đủ dụng cụ tới hiện trường xem xét. Sau khi dặn dò xong, lại đến khoa lịch sử tìm Phó Vũ, nhưng nghe bạn học của Phó Vũ nói ngày hôm qua cậu ta đã rời khỏi trường học, còn chưa về, loại chuyện này cuối tuần thường có, ai cũng không để ý, Trương Huyền nói dối mình là anh họ xa của Phó Vũ, nói xong vài câu khách sáo, rất dễ dàng lấy được số điện thoại của cậu ta.

Rời khỏi phòng học, Trương Huyền gọi điện cho Phó Vũ, nhưng không ai nghe máy, thử mấy lần đều vậy.

“Có muốn quay lại tiếp tục hỏi thăm bạn học của cậu ta thêm một chút không?” Không liên lạc được với Phó Vũ, Trương Huyền trưng cầu ý kiến của Niếp Hành Phong.

Niếp Hành Phong đồng ý, vì vậy hai người quay lại tiếp tục trò chuyện cùng các sinh viên. Vừa lúc tới giờ cơm trưa, trong bữa cơm thêm bia hối lộ, mấy bạn học kia tranh nhau lên tiếng nói chuyện mình biết, nhưng đáp án không hoàn toàn như ý nguyện. Tính cách Phó Vũ có vẻ cô độc, các bạn học cũng không hiểu rõ cậu ta, chỉ biết là trong nhà cậu ta không hòa hợp, bình thường ít khi về nhà, ngày lễ cũng dùng để làm việc, có đoạn thời gian có thể là làm quen với bạn gái, từng hỏi qua bạn cùng phòng xem con gái thì thích quà gì, nhưng cậu ta không đề cập đến bạn gái là ai, bạn cùng phòng cũng không hỏi nhiều.

Nghe đến đó, Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong nhìn nhau, hai người đồng thời cùng nghĩ tới một khả năng.

Sau khi tạm biệt các sinh viên, đúng lúc Hỉ Duyệt Lai gọi đến, nói đã lấy mẫu xong, phải về làm xét nghiệm kiểm tra.

“Lần sau tới nơi nữ nhân ở thế này thì không nên tới tìm tôi, khi thu thập mẫu bị nữ sinh phát hiện, còn tưởng tôi là sắc lang, may là tôi qua loa lấy cớ giữ gìn sửa chữa định kỳ. Tôi nói thế nào cũng là một pháp y tinh anh tương lai, sao có thể bị mang danh hiệu sắc lang?” Sau khi báo cáo xong, Hỉ Duyệt Lai mới mở ra oán giận không kiêng nể.

“Đừng càu nhàu nữa, lão bản nói vụ án này lo liệu đẹp, cuối tháng sẽ cho mỗi người hai cái hồng bao.”

Dù sao cũng không phải tiền của mình, Trương Huyền vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, quả nhiên khi nghe mỗi người có hai cái hồng bao, Hỉ Duyệt Lai nửa câu oán giận cũng không có, nói trước tiên phải về cảnh cục giám định sau đó thì cúp điện thoại.

“Về nhà thôi.”

“Nhưng, tôi rất muốn đến tiệm quan tài của Mộc gia hỏi một chút a.”

Nhìn một chút sắc mặt Trương Huyền, Niếp Hành Phong rất lo lắng thân thể của cậu không chống đỡ được, vì vậy không nhìn cậu lầm bầm, kéo cậu lên xe, quyết định về nhà. Qủa nhiên xe đi được nửa đường, Trương Huyền liền ngủ thiếp đi, tựa vào trên ghế ngồi mà lầm bầm từng từ từng từ, Niếp Hành Phong nhìn mà buồn cười, đem cậu kéo qua, cho cậu mượn bả vai làm đệm dựa miễn phí.

Bị Niếp Hành Phong ép buộc, về đến nhà Trương Huyền liền ngoan ngoãn nghỉ ngơi trên ghế sa lon, Niếp Hành Phong thì ở bên cạnh lên mạng xem tình trạng thị trường cổ phiếu công ty. Nhưng anh có chút không yên, sau trưa trời quang đãng, ánh mặt trời chiếu lên người Trương Huyền, thân thể có chút cuộn lại, như một chú mèo con lười biếng, hình ảnh yên bình này khiến Niếp Hành Phong suy nghĩ miên man.

Làm việc, nhân tiện thưởng thức mỹ nam nghỉ ngơi, quả nhiên là cảnh đẹp ý vui. Đáng tiếc cảnh đẹp không kéo dài, trong yên tĩnh, Trương Huyền đột nhiên mở mắt, Niếp Hành Phong thấy trong mắt cậu lam quang xẹt nhanh qua, đôi mi thanh tú hơi nhíu, lập tức ngồi dậy.

“Sao vậy?”

“Cúc Tinh Tinh xảy ra chuyện rồi.”

Vừa rồi trong lúc nửa mộng nửa tỉnh Nghệ đã dùng tâm ngữ liên lạc với cậu. Pháp thuật hai người đều không cao siêu, dùng tâm ngữ khá hao tâm tổn sức, không phải việc gấp, Nghệ sẽ không dùng phương thức này tìm cậu, cho nên khi nghe nói Cúc Tinh Tinh gặp chuyện không may, Trương Huyền có loại dự cảm xấu.

Trực giác Trương Huyền vốn luôn luôn là chuyện tốt thì mất linh chuyện xấu thì lại linh, hơn nữa trăm phần trăm chuẩn xác, cho nên, khi bọn họ chạy tới nơi ở của Cúc Tinh Tinh, khi thấy đám người vây quanh bên dưới, cậu chỉ biết lúc này đây, trực giác lại lần nữa chứng minh độ chuẩn xác của nó.

Cùng Niếp Hành Phong đi tới tầng lầu Cúc Tinh Tinh ở, nhìn cửa nhà cô bị vây bởi dải tuyến cảnh giới màu vàng, Trương Huyền vội chạy tới; cảnh sát muốn ngăn cản cậu, thấy Niếp Hành Phong đi theo, vì vậy thả ra, thấy tình cảnh này, Trương Huyền rất hâm mộ mà nói: “Chủ tịch, anh thật lợi hại, cảnh cục thật giống như nhà anh mở a.”

Niếp Hành Phong cười khổ, anh cũng có loại cảm giác này. Ngụy Chính Nghĩa thì không cần phải nói rồi, anh em khác trong cảnh cục đối với anh cũng giống như bạn cũ, bây giờ thì ngay cả tiểu cảnh sát này cũng bị lây bệnh rồi, đối với anh tất cung tất kính, làm anh không nhịn được hoài nghi, chính mình đến tột cùng là tổng tài tập đoàn tài chính, hay là cảnh sát cao cấp.

“Chủ tịch anh đến rồi.”

Ngụy Chính Nghĩa ở bên trong kiểm tra hiện trường, ngẩng đầu thấy Niếp Hành Phong tiến vào, bước lên phía trước chào hỏi. Khi cậu ta thấy Trương Huyền phía sau, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, cố định ở một chỗ nhìn chằm chằm vào Trương Huyền, liều mạng thuyết phục rằng chính mình bây giờ đang nằm mộng, nếu không là bị chủ tịch lây bệnh rồi, xuất hiện ảo giác rồi.

Mạc danh kỳ diệu bị nhìn chăm chú, Trương Huyền bản năng sờ sờ mặt, quay đầu nhìn Niếp Hành Phong, “Trên mặt tôi có gì kỳ quái sao?”

“Không có.” Xinh đẹp không chút tỳ vết.

“Vậy thì người này bị trúng tà.”

Trương Huyền làm ra kết luận, đem Ngụy Chính Nghĩa còn đang ngẩn người đẩy sang một bên, đi vào.

Ngụy Chính Nghĩa lấy lại tinh thần, lập tức hướng bên cạnh dùng sức giẫm xuống chân một tiểu cảnh sát, tiếng thét chói tai truyền đến, cậu ta gật đầu.

“Là đau, không phải là mộng.”

Trong phòng tựa hồ trải qua một hồi tranh đấu kịch liệt, bừa bộn không chịu nổi, máy tính TV trên bàn bị đập nát bấy, Cúc Tinh Tinh cúi người quỳ rạp trên mặt đất, gương mặt cứng ngắc trắng bệch chứng thật cô đã tử vong, một bãi máu từ phía dưới thân thể cô chảy ra, nhiễm đầy sàn nhà xung quanh, cả không gian tràn ngập mùi máu tanh ngọt, Trương Huyền nhăn mặt cau mày, không thể nghi ngờ, đây là mùi cậu ghét nhất.

“Tôi vốn vẫn canh ở cửa, sau đó không biết tại sao, có một luồng âm khí rất mạnh truyền đến, tôi bị chấn động hôn mê, chờ tôi tỉnh lại, thì đã biến thành như vậy rồi, xin lỗi…”

Dơi nhỏ ẩn hình co rút trong góc tường, ôm lấy lon bia đáng thương trông mong mà giải thích, một bộ “Tất là là ta sai, xin hãy trừng phạt ta đi!” Vẻ mặt tự bế, tựa hồ chỉ cần Trương Huyền nói một câu, nó liền lập tức lấy cái chết tạ tội.

Trương Huyền đi vào phòng trước đó vẫn không cảm thấy cái gì âm khí mãnh liệt, nhưng Nghệ sẽ không nói dối, đây có thể coi là ưu điểm số một duy nhất của dơi nhỏ, hơn nữa việc đến nước này, mắng nó cũng vô dụng. Cậu lắc đầu, làm một động tác tay ra hiệu quên đi.

Nghệ như được đại xá, ôm lon bia dùng sức hướng góc tường co rút, tiếp tục đi tự kỉ.

“Anh là sư phụ…À không, Trương Huyền đúng không?”

Ngụy Chính Nghĩa đến gần bắt chuyện, thuận tiện lại mượn cơ hội đem Trương Huyền trên dưới trái phải đánh giá một phen.

Nhìn, thật sự quá giống, bản phục chế cũng không có khả năng giống thật như vậy, chủ tịch rốt cuộc là đào móc ở đâu ra a?

Trương Huyền gật đầu, thật sự đoán không ra tại sao sau khi nhìn thấy mình, vị cảnh sát mặc thường phục này lại vẫn một bộ trúng giải thưởng lớn… Không, xác thực mà nói, là khuôn mặt ngu ngốc sau khi trúng gió.

Cậu nhìn Niếp Hành Phong một chút, Niếp Hành Phong cũng không rõ, không thể làm gì khác hơn là để bọn họ tự giới thiệu: “Vị này chính là tổ trưởng tổ trọng án sĩ quan cảnh sát Ngụy Chính Nghĩa, trọng án hình sự do cậu ta phụ trách, vị này chính là Trương Huyền, bằng hữu của tôi.”

Vừa nghe là cảnh sát tổ trọng án, Trương Huyền lập tức lên hứng thú, đem Ngụy Chính Nghĩa kéo đến bên cạnh, móc ra các loại đạo phù tùy thân mang theo, bắt đầu không kiêng nể đẩy mạnh tiêu thụ.

“Chào Ngụy cảnh sát, tôi làm việc bên văn phòng trinh thám Tả Thiên, văn phòng trinh thám chúng tôi ngoài nghiệp vụ bình thường ra, còn phụ trách dịch vụ thần quái chiêu hồn tróc quỷ, định thần thu kinh trọn bộ bậc nhất(kinh: kinh hoàng, kinh hãi…). Làm cảnh sát, nhất là cậu lại là loại cảnh sát phải phụ trách trọng án, cả ngày liên quan đến oan án cùng người chết, dễ gặp quỷ nhất, đến làm hai lá bùa bình an thế nào? Có tai ngăn tai, không tai chiêu phúc, đồ tốt mà ở nhà hay du lịch nhất định phải có, một đạo phù hai ngàn tám, mua hai lá tính cậu năm nghìn, mua nhiều tặng nhiều, giá cả ưu đãi phải chăng…”

Niếp Hành Phong có loại xúc động muốn đá Trương Huyền một cước xuống lầu, Ngụy Chính Nghĩa lại dựng thẳng tai mắt mà nghe. Ai ya, đây tuyệt đối không phải bản phục chế, cậu rất khẳng định mà nghĩ, người này tuyệt đối chính là sư phụ, trên đời không có người thứ hai có thể như sư phụ mà lừa gạt…À không, kiếm tiền như vậy.

Ngụy Chính Nghĩa vừa vui vẻ lại vừa kích động, cũng không nghĩ nhiều đến tột cùng Trương Huyền là từ đâu nhảy ra, như trúng tà thò tay lấy ra ví da.

“Sư phụ, tôi mua!”

Niếp Hành Phong rất muốn đá Trương Huyền, đồng thời cũng đem Ngụy Chính Nghĩa cùng đá đi.

May là hiện trường giết người bị phong tỏa, phóng viên không thể tới gần, nếu không chỉ nhìn thấy một cách đơn thuần một màn này, người ta nhất định sẽ cho rằng cảnh sát đang làm giao dịch bất lương.

Không nhìn hai người kia, Niếp Hành Phong đi tới bên cạnh Cúc Tinh Tinh, nữ tử đáng thương này dưới thân tràn đầy vết máu, pháp y đem thi thể cô lật qua, trước ngực cô có mấy chỗ bị đâm, trang sức quan tài theo chuyển động rơi ra khỏi cổ áo, dưới ánh mặt trời tỏa ra kim quang nhàn nhạt. Mới vừa rồi ngón tay phải của cô tiếp xúc với mặt đất dùng máu viết thành một ký tự nho nhỏ, không quá rõ ràng, tựa hồ là do cô cố sức lưu lại trước khi chết, nhìn qua như là chữ “R”.

Trong tiềm thức, Niếp Hành Phong nhớ tới chữ “R” trong trang sức quan tài của bộ hài cốt kia.

Hai người phải chăng ám chỉ cùng một ý?

“Đầu và mặt người chết bị tổn thương mức độ nhẹ, vết thương chí mạng là một dao ở bụng, dấu vết đánh nhau trên hiện trường là ngụy tạo, trên thực tế, người chết sau khi bị đâm ở bụng, nguyên nhân là do mất máu quá nhiều, không có khả năng còn khí lực để vật lộn.”

Lão pháp y vừa nói, vừa đem vật phẩm liên quan bỏ vào túi tang vật. Hung khí là một con dao cán ba gờ bình thường, bị ném bên cạnh thi thể, vết máu trên lưỡi dao đã khô, đích xác là con dao đã đoạt mạng Cúc Tinh Tinh.

Niếp Hành Phong nhìn nơi Cúc Tinh Tinh nằm ngã lúc đầu, nơi đó không có lưu lại mảnh vụn, ngược lại sau lưng của cô có dính rất nhiều mảnh vụn, sự thật chính là theo như lời pháp y nói, hiện trường vật lộn là do hung thủ ngụy tạo, nhưng, tại sao hắn lại muốn ngụy tạo? Đã có thời gian ngụy tạo, tại sao không làm mất đi đầu mối Cúc Tinh Tinh lưu lại, là do sơ sẩy sao?

“Tiếc là điện thoại di động cũng rơi nát vụn rồi, không có cách nào khác để theo dõi điều tra.” Trương Huyền cùng Ngụy Chính Nghĩa “giao dịch đạo phù” xong, đã chạy tới phát biểu ý kiến.

“Không cần phải theo dõi điều tra.” Ngụy Chính Nghĩa rất chân chó mà lại gần giải thích: “Hung thủ đã bị bắt rồi, là bạn học của người chết, tên Phó Vũ.”

“Cái gì?”

Phó Vũ bị hàng xóm phát hiện tại hiện trường hung án, lúc ấy hai tay cậu ta đều là máu, vẻ mặt kinh hoàng mà chạy ra, người hàng xóm kia sợ đến lập tức gọi điện báo cảnh sát, sau đó trong lúc thẩm vấn cậu ta giải thích là Cúc Tinh Tinh gọi điện thoại gọi cậu ta tới, nhưng cậu ta vừa đến thì liền thấy Cúc Tinh Tinh ngã trong vũng máu, máu trên tay của cậu ta là do bị dính phải khi nghĩ muốn cứu người, về phần nguyên nhân Cúc Tinh Tinh hẹn gặp cậu ta, cậu ta nói là vì La Kỳ.

Lời khai của Phó Vũ khiến kẻ khác khiếp sợ, cậu ta chính là bạn trai của La Kỳ, hai người xuất phát từ sự giống nhau vì gia đình trói buộc, ngoài ý muốn lại chơi rất thân, gặp gỡ hơn nửa năm, nhưng vì thân phận xa cách, cho nên vẫn không công khai. Sau khi La Kỳ vô duyên vô cớ mất tích, cậu ta rất lo lắng, lại không biết nên làm thế nào, hai tuần nay vẫn luôn lo sợ bất an, Cúc Tinh Tinh liên lạc tới cậu, nói là có liên quan tới việc La Kỳ mất tích, cậu ta lập tức chạy tới đây, ai ngờ vừa đến lại phát hiện một màn kinh khủng như vậy.

“Tôi thật sự không giết người, xin hãy tin tôi!” Trong phòng thẩm vấn, Phó Vũ ôm đầu nức nở hô.

Vệ Tiểu Huệ chứng thật lời khai của Phó Vũ. Khi cô bị Cúc Tinh Tinh đột ngột hỏi số điện thoại của Phó Vũ, liền cảm thấy rất kỳ lạ.

Kỳ quái, cho nên sau khi nghe Cúc Tinh Tinh gặp chuyện không may, lập tức chạy tới cảnh cục, nhật ký trò chuyện điện thoại của cô đích xác hiện ra lần liên lạc trước khi Cúc Tinh Tinh gặp chuyện không may.

“Muốn tiếp tục thẩm vấn Phó Vũ sao?” Nhìn máy thu hình giám thị trong phòng thẩm vấn, Niếp Hành Phong hỏi Ngụy Chính Nghĩa.

“Ừ, đến trước mắt, Phó Vũ là nghi phạm lớn nhất, tôi hoài nghi việc La Kỳ mất tích có liên quan đến cậu ta, Cúc Tinh Tinh hẳn là phát hiện ra quan hệ của bọn họ, tìm tới cậu ta, vì vậy cậu ta giết người diệt khẩu, cũng thuận tiện đập bể máy tính cùng điện thoại của Cúc Tinh Tinh, ý đồ phá hủy chứng cớ, R chính là chứng cứ tốt nhất, đó là chữ cái mở đầu trong tên tiếng anh của Phó Vũ.” Ngụy Chính Nghĩa giải thích.

Anh cảm thấy hỗn độn nhất chính là chữ R kia.

Niếp Hành Phong nhìn kỹ Phó Vũ trong phòng thẩm vấn, rất hiển nhiên, Phó Vũ là loại người ngại ngùng hướng nội, chưa bao giờ gặp phải tình huống này, sau khi bị luân phiên tra hỏi, sắc mặt cậu ta trở nên trắng bệch, ánh mắt có chút dại ra, đã tới ranh giới không cách nào chống đỡ.

Một người như vậy, cho dù cho cậu ta một cây đao, cậu ta cũng nhất định không dám giết người.

“Chủ tịch, đừng để bị bề ngoài của tội phạm lừa gạt, bây giờ 80% kẻ giết người đều là những tên nhìn như thành thật lương thiện. Sư phụ, uống trà.”

Ngụy Chính Nghĩa chậm rãi mà nói xong, lại tiếp nhận trà nóng cấp dưới mang đến, vội vàng hiếu kính Trương Huyền đang ở một bên phát đạo phù, chén của Niếp Hành Phong rõ ràng chỉ là tiện đường.

Không để ý loại đãi ngộ bất công này, Niếp Hành Phong quay đầu lại nhìn Vệ Tiểu Huệ trong một căn phòng cung cấp lời khai khác. Cô ta hôm nay mặc váy maxi màu hồng nhạt mỏng, chiếc váy thoạt nhìn xa xỉ, cũng rất đẹp, nhưng mặc ở trên người cô ta lại hơi lộ vẻ thấp lùn, rõ ràng là có chút không phù hợp, gần đây hình như rất thịnh hành loại váy maxi này, anh trước đây từng nhìn thấy qua ở nơi nào đó.

Vệ Tiểu Huệ biểu hiện rất bình tĩnh, đối đáp trôi chảy, Niếp Hành Phong nhíu nhíu mày, có một loại trực giác, chuyện không đơn giản giống như Vệ Tiểu Huệ nói, nhưng, cô ta còn muốn giấu diếm cái gì?

Ngụy Chính Nghĩa đưa dây chuyền quan tài của Cúc Tinh Tinh cho Niếp Hành Phong xem, bên trong quan tài chỉ thả một tờ giấy rất nhỏ, khác với dây chuyền bảo tồn trong túi vật chứng, trên tờ giấy viết chính là—— thuận lợi tiến vào cuộc thi đấu người mẫu.

Thì ra, đây là nguyện vọng của cô ấy a.

Niếp Hành Phong không tự chủ được nhớ tới khi Cúc Tinh Tinh nghịch ngợm yêu cầu bọn họ giữ bí mật, nhưng cô gái ấy đã không bao giờ có thể tỉnh lại nữa.

Dây chuyền quan tài tỏa ra kim quang mê hoặc, dưới đáy có bảy hạt cườm hòa cùng ánh sáng chói mắt, quan tài quan tài, đến tột cùng là thấy quan phát tài? Hay là quan tài lấy mạng đoạt hồn?

“Chủ tịch, cũng đã xem xong hết rồi, chúng ta trở về thôi a?”

Khi Niếp Hành Phong quan sát cảnh sát thẩm vấn, Trương Huyền cũng không nhàn rỗi, trong cảnh cục tạm thời không có việc gì làm liền đi phát đạo phù cho mọi người, đi một vòng, cư nhiên còn không đủ bán, không khỏi vạn phần hối hận khi xuất môn không mang theo nhiều một chút, vì vậy báo cho Niếp Hành Phong, chuẩn bị lập tức trở về viết nhiều đạo phù một chút, trở lại cảnh cục bán.

Niếp Hành Phong tâm lý mơ hồ có chút ý nghĩ, rồi lại không cách nào thuận lợi hợp vào, bị Trương Huyền lôi khỏi cảnh cục, lái xe về nhà. Trên đường Trương Huyền rất vui vẻ, hát tiểu khúc, khuấy loạn tâm tư nguyên bản xúc động của anh.

Anh liếc mắt xem xét Trương Huyền một cái, “Cậu rất vui vẻ nhỉ?”

“Đó là đương nhiên, tôi vừa tìm ra và khai mở con đường sự nghiệp thần quái mới a, sau này tiếp tục nghiên cứu nhiều phù chú trừ tà phù linh, dùng đúng nơi, học để dùng.” Trương Huyền cười tủm tỉm mà nói.

Cảnh sát này thật sự là quá nhiệt tình rồi, đối với cậu có thái độ cứ như đã quen biết từ lâu, Trương Huyền đem hiện tượng này tự động kết luận là do duyên phận, giống như duyên phận giữa cậu và Chiêu tài miêu vậy.

Mi mắt Niếp Hành Phong không khỏi nhăn nhíu một chút, lơ đãng xẹt qua tia bực mình, người luôn luôn thần kinh thô cư nhiên lại thấy được, nghi hoặc mà nhìn anh, “Chủ tịch, anh hình như rất không cao hứng.”

Anh đương nhiên là mất hứng, nữ tử vài giờ trước còn cùng bọn họ trò chuyện mới qua đời, anh như thế nào có thể vui vẻ nổi?

“Cúc Tinh Tinh đã chết.” Niếp Hành Phong nhấn mạnh.

“Cho nên?”

Trong đôi mắt lam nhạt của Trương Huyền lộ ra thần sắc khó hiểu, rõ ràng là không cách nào khai thông, Niếp Hành Phong thở dài: “Một người chúng ta nhận thức vừa mới chết, cậu không cảm thấy bi thương sao?”

“Tôi bi thương, cô ấy liền có thể sống lại sao?”

“Cho dù không có cảm giác, cũng đừng ở hiện trường tử vong mà rao bán đạo phù với Ngụy Chính Nghĩa, điều này đối với người chết là rất không tôn trọng.” Ngữ khí Niếp Hành Phong không tự giác nặng thêm.

Kỳ thật anh một chút cũng không thèm để ý Trương Huyền tham tài trắng trợn, nhưng tràng diện hôm nay cho anh cảm giác không tốt, nếu như người chết là người bọn họ hoàn toàn không quen biết, thì không nói, nhưng đây là nữ sinh vừa mới cùng bọn họ trò chuyện, còn rất nhiệt tình cung cấp đầu mối cho bọn họ, anh không cách nào giải thích tại sao Trương Huyền lại đối với cái chết của cô hoàn toàn không chút động lòng.

“Tại sao tôi bán đạo phù lại là không tôn trọng cô ấy? Cô ấy đã chết a.” Nhìn Niếp Hành Phong rõ ràng là mất hứng, Trương Huyền ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích: “Hơn nữa, làm người luôn phải chết, chỉ là sớm hay mà thôi.”

Nếu như bây giờ đang nói là một người khác, Niếp Hành Phong nghĩ nắm tay mình liền lập tức có thể đấm qua, nhưng hết lần này đến lần khác lại là Trương Huyền. Anh thật sự không biết làm sao với người này, có đôi khi cậu ta nặng tình như vậy, có đôi khi lại lạnh lùng đến mức làm người ta không thể tưởng tượng nổi.

“Có lẽ, chúng ta ngay từ đầu không tìm tới cô ấy, cô ấy sẽ không chết.” Không muốn mắng Trương Huyền, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là oán hận chính mình.

Nghe ra ý ngoài lời nói của anh, Trương Huyền nhìn anh, một hồi lâu, đột nhiên nhẹ giọng hỏi: “Anh đang trách tôi?”

“Không.”

Anh biết Trương Huyền đã cố hết sức rồi, cậu phá án, tìm kiếm chứng cứ là chuyện hiển nhiên, khi phát hiện Cúc Tinh Tinh gặp nguy hiểm, cậu cũng đã phái Nghệ đi bảo vệ cô, lại xuất hiện loại kết quả ngoài ý muốn này, không ai có thể đoán trước việc ngoài ý muốn đúng không? Hơn nữa, bọn họ bây giờ có tiếp tục bi thương, người chết cũng không có cách nào sống lại, Trương Huyền không nói sai, cậu chỉ nói rõ một sự thật.

Trương Huyền không tiếp tục hỏi nhiều, điều này khiến Niếp Hành Phong rất bối rối: “Hãy nghe tôi nói, tôi thật sự không phải có ý đó.”

Trương Huyền tựa hồ mất hứng, bầu không khí trong xe căng thẳng, không gian trầm mặc khiến Niếp Hành Phong rất không thích ứng, anh tận lực tìm cách nói chuyện hòa hoãn không khí, đáng tiếc đối phương hoàn toàn không có ý đáp lại, nhắm mắt dưỡng thần, thẳng đến khi về đến nhà cũng không nói lời nào nữa.

Tới cửa nhà rồi, Trương Huyền xuống xe, thấy cậu trước đó chưa mời mình vào, Niếp Hành Phong thật sự không cách nào chủ động đưa ra yêu cầu thăm viếng, do dự một chút, gọi cậu lại.

Trương Huyền xoay người, lam mâu khó hiểu mà nhìn anh.

“Cẩn thận thân thể.” Giờ phút này, nói xin lỗi tựa hồ cũng làm người ta cảm thấy không hợp, Niếp Hành Phong vội vàng nghĩ ra câu này.

“A.”

“Cái kia… Vừa rồi, kỳ thật không phải tôi trách cậu, tôi chỉ là thấy người chết là người quen, tâm tình có chút kém, tôi…”

Niếp Hành Phong cố gắng tìm từ để diễn đạt, dọc đường không khí bị tâm tình của cậu ép tới áp suất thấp rồi, đây không phải là cảm giác mà anh thích.

Trương Huyền không chuyển mắt nhìn anh, đột nhiên cười, đôi mắt lóe ra ánh xanh xinh đẹp.

“Tôi không giận, tôi vừa rồi là đang tự hỏi đầu mối, yên tâm, tôi sẽ không để Cúc Tinh Tinh chết uổng, có tin tức sẽ lập tức gọi cho anh.”

Tảng đá trong lòng tựa hồ trong nháy mắt chuyển đi, Niếp Hành Phong gật đầu.

“Đừng cố sức, nhớ liên lạc a.”

Xe rời đi, Trương Huyền nhún nhún vai, khóe miệng lộ ra một nụ cười giảo hoạt. Chiêu tài miêu quả thực lo lắng suông, cậu sao có thể làm khó chiêu tài miêu được? Mới vừa rồi có điểm tức giận, bất quá là do gia hỏa dám khiêu chiến với cậu.

Huýt sáo tiến vào cổng, dơi nhỏ ở lại trông nhà lập tức một đường lao xuống bay qua tiếp đón đại giá. Quan nhị gia trong cảnh cục, nó không sợ, nhưng không thích tới gần, cho nên được Trương Huyền cho phép về trước, thấy Niếp Hành Phong cư nhiên đi ngang qua cổng không vào, nó ngửi ra được khí tức không bình thường bên trong, vội hỏi: “Ngươi cùng chủ tịch cãi nhau sao? Có phải muốn tách ra không?”

“Muốn ta cùng chiêu tài miêu tách ra, đời này, không kiếp sau cũng không có khả năng!” Trương Huyền hung ác trừng thức thần không biết ăn nói kia một cái.

Không thể phủ nhận, vừa rồi đích xác cậu rất mất hứng với những gì Niếp Hành Phong nói, nhưng sau đó thái độ khẩn trương của Niếp Hành Phong đã khiến cậu rất hưởng thụ, cho nên, cậu sẽ đem chuyện này quản triệt để, cho người chết một cái công đạo.

“Kỳ thật, ta thấy các ngươi cộng tác cũng không tồi.”

So sánh với chính tà bất lưỡng lập, Nghệ càng quan tâm tới vấn đề đãi ngộ cuộc sống sau này của mình hơn, uống qua rượu XO xa xỉ sau đó lại đổi về uống bia, nó có thể sẽ có chút điểm không thích ứng a.

“Đem cái quan tài gỗ nhỏ kia ra cho ta xem một chút.”

Không rõ lắm, Nghệ đem dây treo quan tài đã cất vào trong túi bảo bối của mình lấy ra, ném cho Trương Huyền.

“Có vấn đề gì sao? Đầu tiên phải nói rõ, đây đã là đồ của ta, không thể thiêu hủy a.”

Dơi nhỏ thừa nhận, thứ gì vào túi bảo bối của mình rồi thì tất cả liền là của mình, hàng hóa tới tay, sẽ không hoàn lại.

Không để ý tới lời lẩm bẩm càu nhàu kia, Trương Huyền đem quan tài gỗ nhìn kỹ bên trong một lần nữa, liền phát hiện dây chuyền của La Kỳ và Cúc Tinh Tinh cùng quan tài gỗ này không cùng chất liệu, dưới đáy quan tài kia còn có bảy hạt cườm, không đơn thuần chỉ là vật trang sức, mà còn là một loại tượng trưng.

Thất tinh định hồn.

Thì ra khi Mộc Thanh Phong đem trang sức quan tài đưa cho hai cô gái kia, cũng đã biết mạng các cô chẳng còn lâu nữa, cho nên dùng thất tinh định hồn định trụ hồn phách của các cô, tới một mức nào đó có thể giúp các cô tránh né tai kiếp, dù các cô có bất hạnh tử vong, hồn phách cũng sẽ do thất tinh chỉ dẫn đi tới Mộc gia.

Trên đời này cư nhiên có ngự quỷ sư có thể dự đoán trước được số mạng, ngày đó âm hồn còn không phải mặc hắn cần thì cứ lấy sao? Trương Huyền  run rẩy một chút, trực giác cảm thấy Mộc Thanh Phong khó đối phó, đồng thời lại thấy có chút hiếu kỳ, Mộc Thanh Phong làm thế nào mà có thể thấy được vận mệnh của người khác?

“Lão đại, ngươi lại muốn đi đâu?” Thấy Trương Huyền xoay người ra ngoài, Nghệ rất khó hiểu mà đuổi theo hỏi.

“Đi thăm dò đầu mối.”

“Muốn ta hỗ trợ không?”

“Ngoan ngoãn ở lại trông nhà, chính là hỗ trợ lớn nhất rồi.”

Bị vứt lại, dơi nhỏ tức giận đến ôm lấy chai bia mà dùng sức vung vẩy giữa không trung: “Người ta tốt xấu gì cũng là thức thần, có kém đến như vậy sao? Thật sự kém đến như vậy sao?”

1images (27) 2320451815

Hết chương 6.

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II- Quyển 2- Chương 6

  1. Tem, tem của ta nha~
    Bạn Ngụy Chính Nghĩa định nghĩa về em Huyền cực đúng: “Trên đới này không có ai kiếm tiền độc hơn em”
    Bé dơi khúc cuối hơi…, tưởng tượng cảnh một con dơi ôm chai rượu bay qua bay lại mà vung vẩy, ta cảm thấy……không thể tả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s