Thiên sư chấp vị II- Quyển 2- Chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chả hiểu sao hôm nay ngồi hơn 5 tiếng đồng hồ mới gõ xong025. Ách, có lẽ truyên sẽ phải ngưng làm cho tới 3/7 mới có thể tiếp tục được, sau 3/7 là ta thi xong, nghỉ hè, đến lúc đó có lẽ lại đều đặn 1,2 ngày 1 chương a. 

Chương7

thumb_1349449262

Niếp Hành Phong lái xe quay về nơi mình ở, trước mắt thỉnh thoảng có hình ảnh hiện lên, đó là một hiện tượng không tốt, hơn nữa lại là khi lái xe, nhưng không có biện pháp, hai ngày này sự tình phát sinh liên tiếp tràn ngập trong đầu anh, không có cách nào đuổi đi.

Xe chạy đến trước một ngã tư đường lớn, khi chờ đèn đỏ, màn hình TV trên tường tòa cao ốc phía trước đang phát tin quảng cáo thời trang, nhìn các loại quần áo khác nhau mặc trên người nữ nhân trên màn ảnh, Niếp Hành Phong sửng sốt, đột nhiên nghĩ tới một việc.

Anh nhớ tới tại sao lại cảm thấy chiếc váy Vệ Tiểu Huệ mặc hôm nay lại có cảm giác quen mắt, trước kia anh xem qua tư liệu của La Kỳ, trong đó có gắn kèm ảnh chụp, La Kỳ cũng mặc cùng một loại váy maxi, thật giống như là một mốt thịnh hành, mọi người liền như ong vỡ tổ mà chạy theo mua…

Điện thoại vang lên, cắt đứt phỏng đoán ngắn ngủi của Niếp Hành Phong, ánh mắt đảo qua chỗ ngồi của Trương Huyền, là di động của Trương Huyền đang không ngừng chớp động đèn tín hiệu.

Niếp Hành Phong cầm lại, thấy hiện ra là Hỉ Duyệt Lai gọi đến, anh do dự một chút, ấn nút nghe máy.

“Tôi là bạn của Trương Huyền, cậu ấy vừa rồi để quên máy trên xe tôi, xin hỏi tìm cậu ấy có chuyện gì?”

Vừa nghe không phải Trương Huyền, Hỉ Duyệt Lai chuẩn bị ngắt điện thoại, Niếp Hành Phong đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, vội hỏi: “Có phải cậu ấy nhờ cậu giám định kết quả đã có phát hiện?”

“Di? Anh biết chuyện này?” Hỉ Duyệt Lai khó hiểu hỏi.

“Vụ án này tôi cùng làm với cậu ấy.”

“Vậy a.”

Trương Huyền phá án vốn luôn là hiệp khách độc hành, nghe nói có người hợp tác với cậu, Hỉ Duyệt Lai giật mình mà tặc tặc miệng, “Tôi nói với anh cũng được, nhờ anh chuyển đến cậu ấy, tôi ở trên tay vịn cầu thang tìm được mấy dấu vân tay mờ, từ hình dáng so sánh phân tích, thuộc về nữ nhân, máu trên mặt đất phản ứng là nhóm máu AB loại RH âm tính, thuộc nhóm máu hiếm, có thể thu nhỏ phạm vi hung thủ…”

“Cậu còn ở cảnh cục sao? Tôi lập tức qua.”

“Này, tôi còn không biết anh là ai.”

“Tôi là Niếp Hành Phong, một chốc sẽ tới, xin đến tìm Ngụy cảnh quan trong tổ trọng án nói qua một chút, bảo cậu ta chờ tôi.”

Tin tức Hỉ Duyệt Lai mang đến giống như từ trong bóng tối tìm được ánh mặt trời, khiến trước mắt Niếp Hành Phong chợt sáng lên, không nói hai lời, lập tức quay xe chuyển hướng tới cảnh cục.

Sau một khắc, Niếp Hành Phong đúng giờ tới cảnh cục, Ngụy Chính Nghĩa được gọi đến, đợi trong phòng làm việc của tổ trọng án rồi, Hỉ Duyệt Lai đã ở đó, tò mò mà nhìn vị nam tử trẻ tuổi anh tuấn chạy vào.

“Làm phiền có thể đem băng thu hình ngày La Kỳ mất tích mở lại một lần được không?”

Vào tổ trọng án, Niếp Hành Phong không rảnh hàn huyên, trực tiếp nói với Ngụy Chính Nghĩa. Ngụy Chính Nghĩa đối với anh tuyệt đối là nói là nghe, vội vàng phân phó cấp dưới đem tài liệu cùng băng ghi hình ngày hôm ấy lấy ra.

Ba người đứng trước màn hình cùng nhau quan sát hình ảnh, đây là sau khi La Kỳ mất tích, sau ba lần phát tin bộ hài cốt xuất hiện, Ngụy Chính Nghĩa nhìn hồi lâu cũng không nhìn ra vấn đề gì, nhưng thấy thần sắc Niếp Hành Phong nghiêm trọng, vì vậy không dám nói nhiều, ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh.

Theo màn ảnh di động, La Kỳ xuất hiện, cô ta đi rất chậm, hành động có chút cứng ngắc, sau khi cô xuất hiện, hình ảnh trên màn hình bắt đầu không ngừng xuất hiện những đường vân chớp động kịch liệt, như là TV kiểu cũ bị nhiễu tín hiệu, theo đường vân xuất hiện lặp đi lặp lại, làm cho người ta có cảm giác hình ảnh có thể tùy thời biến mất.

“Tình tiết quan trọng như vậy mà cậu không đề cập với tôi.” Nhìn hiện tượng hình ảnh quái dị, Niếp Hành Phong thì thào nói.

Ngụy Chính Nghĩa nhức đầu, “Hẳn là do đĩa không tốt làm ra đi? Cái này rất quan trọng sao? Mặc dù hình ảnh rất tệ, nhưng vẫn là nữ sinh La Kỳ không sai đi.”

Đúng là La Kỳ không sai, nhưng thật sự là cô ta nguyên bản sao?

Người khác có lẽ không nhìn ra, nhưng đối với Niếp Hành Phong đã có kinh nghiệm thông linh mà nói, liếc mắt một cái liền nhìn ra La Kỳ có điểm không thích hợp. Khí tràng của cô ta rất yếu, thậm chí không cách nào tụ thành hình thể đầy đủ, cho nên màn ảnh với sinh ra trạng thái đường vân nhiễu như vậy.

Niếp Hành Phong đem hình ảnh đảo trở lại trước khi La Kỳ xuất hiện một giờ, sau đó ấn phát hình, hình ảnh bắt đầu chuyển động, sau nửa giờ, một nữ sinh vội vã chạy vào, vào phòng có tủ giữ đồ bình thường, Niếp Hành Phong đem hình ảnh cắt đến trong phòng kia, chỉ thấy nữ sinh chạy vội tới trước một ngăn tủ, sau khi mở ra, đem đồ gì đó tồn giữ bên trong lấy ra, trong nháy mắt liền đi, cô ta nhìn qua rất luống cuống, khi rời đi còn làm rơi điện thoại xuống đất, sau khi nhặt lên thì vội vàng rời đi.

Niếp Hành Phong ấn tạm dừng, gương mặt cô gái hiện lên rất rõ ràng trước màn hình theo dõi, Ngụy Chính Nghĩa đột nhiên kêu to: “Đây không phải là Vệ Tiểu Huệ sao?”

“Có thể đem hình ảnh tủ giữ đồ phóng lớn ra hơn một chút được không?” Niếp Hành Phong đem hình ảnh hơi lui về phía trước quay về vài khắc, dừng lại đến nơi Vệ Tiểu Huệ mở cửa giữ đồ, hỏi.

Hỉ Duyệt Lai thuần thục chuyển động ấn nút, rất nhanh hình ảnh được phóng lớn, mặc dù vì liên quan tới góc độ ống kính theo dõi, không cách nào thấy đầy đủ bên trong ngăn tủ, nhưng trong góc có lưu lại một mạt bóng chứng thật suy nghĩ của Niếp Hành Phong.

Cái khăn lụa đỏ kia là do Vệ Tiểu Huệ hoảng hốt bỏ quên lại, bị người dùng tiếp đến là Trương Huyền phát hiện ra, loại trùng hợp này anh có phải có thể coi là thiên ý hay không, La Kỳ trên trời có linh thiêng đã mượn danh bọn họ tìm ra hung thủ?

“Chủ tịch, anh có phải phát hiện ra cái gì hay không?” Ngụy Chính Nghĩa ở bên cạnh hỏi.

Niếp Hành Phong không trả lời, tâm lý dậy sóng mãnh liệt.

Trong dây chuyền quan tài của hài cốt có viết chữ R vốn là chữ viết tắt tên tiếng Anh của Phó Vũ, vậy hẳn là của La Kỳ, nhưng hài cốt không phải La Kỳ, anh ngay từ đầu đã phạm phải sai lầm chí mạng–trên người có trang sức quan tài, chưa chắc đã là chủ nhân của món đồ trang sức.

“Lập tức kiểm tra một chút dấu vân tay cùng nhóm máu của Vệ Tiểu Huệ.”

“Cái này đơn giản, trong trường học hàng năm đều có kiểm tra sức khỏe, muốn kiểm tra nhóm máu không khó, vân tay kia tôi sẽ nghĩ biện pháp khác.”

Trong khẩu khí Niếp Hành Phong mang theo khí thế không cách nào kháng cự, Hỉ Duyệt Lai theo bản năng trả lời.

Khi ý thức được không thích hợp, Ngụy Chính Nghĩa bất an nói: “Tôi đã cho Vệ Tiểu Huệ trở về, có muốn phái người lập tức giám thị cô ta hay không?”

“Trước chờ có thêm kết quả đã.”

Mặc dù Niếp Hành Phong cơ hồ có thể khẳng định Vệ Tiểu Huệ làm ra những chuyện như vậy, nhưng tới một khắc cuối cùng, lại không cách nào đưa ra phán đoán chính thức.

Thừa lúc Hỉ Duyệt Lai đi kiểm tra, Ngụy Chính Nghĩa hỏi Niếp Hành Phong: “Sao anh lại hoài nghi Vệ Tiểu Huệ? Cô ta hình như cũng không có một điểm liên quan gì đến vụ án này?”

“Có, hơn nữa quan hệ rất lớn. Cúc Tinh Tinh hôm nay mới chuyển nhà, biết địa chỉ trừ tôi cùng Trương Huyền ra, ngoài Phó Vũ, còn lại một người có thể biết chính là Vệ Tiểu Huệ, hung thủ không thể nhanh như vậy đã tìm được Cúc Tinh Tinh, khiến tôi không cách nào không nghi ngờ cô ta.”

“Nhưng Cúc Tinh Tinh không nói địa chỉ cho Vệ Tiểu Huệ, cô ấy là trực tiếp gọi điện cho Phó Vũ.” Nói một nửa, Ngụy Chính Nghĩa đột nhiên dừng lại, tựa hồ nghĩ tới cái gì, “Chẳng lẽ số điện thoại Vệ Tiểu Huệ đưa cho Cúc Tinh Tinh không phải số của Phó Vũ?”

Nếu như giả thiết thành lập, vậy nguyên nhân điện thoại của Cúc Tinh Tinh bị đập nát bấy sẽ không còn là nan đề nữa rồi, máy tính nói không chừng cũng là do Cúc Tinh Tinh tra ra được đầu mối liên quan, mà khiến hung thủ không thể không làm như vậy, về phần những đồ điện trong nhà cũng bị đạp  nát vụn bất quá chỉ để che mắt người khác.

Ngụy Chính Nghĩa tiếp tục nói: “Nói cách khác Vệ Tiểu Huệ còn có đồng bọn nam, nghe điện thoại của Cúc Tinh Tinh, khi biết được nơi ở của cô ấy sau khi hẹn gặp, Vệ Tiểu Huệ giả làm Cúc Tinh Tinh gọi điện cho Phó Vũ, hẹn thời gian gặp mặt bất đồng, nhằm vu oan giá họa, nhưng điều kiện tiên quyết của giả thuyết này là căn cứ vào việc Phó Vũ vô tội, tại sao anh lại tin Phó Vũ là bị hãm hại?”

“Bởi vì quá trùng hợp, nếu như Phó Vũ có thể bình tĩnh mà sắp xếp hiện trường, tiêu hủy chứng cớ, như thế nào lại có thể để người phát hiện ra hai bàn tay đầy máu tươi?”

Niếp Hành Phong rất hối hận, nếu như anh sớm xem băng ghi hình ở sân golf, nói không chừng sẽ phát hiện ra Vệ Tiểu Huệ xuất hiện, Cúc Tinh Tinh có thể sẽ không bị chết uổng.

Rõ ràng, ngày đó Vệ Tiểu Huệ ở trong sân golf giết La Kỳ, đẩy cô ấy vào trong hồ, lúc ấy sắc trời đã tối, xung quanh lại đều là sườn dốc nhấp nhô, cho nên không ai phát hiện ra tất cả việc làm của cô ta, sau đó cô ta vội vàng rời đi, bởi vì kinh hoảng nên đã bỏ quên cái khăn lụa kia, sau đó rời đi chính là hồn phách của La Kỳ, đúng là cái hồn phách này đã nhiễu loạn lối suy nghĩ của mọi người.

Về phần nguyên nhân Vệ Tiểu Huệ giết người, Niếp Hành Phong bây giờ không thể nào biết được. Vệ Tiểu Huệ tựa hồ đối với vẻ ngoài và phẩm vị của La Kỳ cùng Cúc Tinh Tinh rất để ý, váy maxi, khăn lụa, nước hoa, đều vô tình hay tận lực mà đi bắt chước các cô ấy, theo hướng cực đoan, có lẽ chính là ghen ghét.

Hỉ Duyệt Lai rất nhanh mang tin tức mới đến, trong giọng nói tràn ngập sùng bái đối với Niếp Hành Phong: “Nhóm máu của Vệ Tiểu Huệ đúng là nhóm AB loại RH âm tính, vân tay tôi cũng thông qua bạn học của cô ta lấy được rồi, bây giờ đang trong kiểm nghiệm. Chủ tịch, anh thật sự là quá lợi hại a! Nhưng có một chút khiến tôi không hiểu, đó là ngay lúc ngã bị thương, trên mặt Vệ Tiểu Huệ hẳn là lưu lại vết thương rất nặng, nhưng trên mặt cô ta lại hoàn hảo không hư tổn gì a.”

“Cái này…Không quan trong.” Niếp Hành Phong không có cách nào khác trả lời vấn đề này, mặc dù anh đã nghĩ ra đáp án.

“Lập tức phái người giám thị Vệ Tiểu Huệ, kể cả người cùng cô ta tiếp xúc.”

Ngụy Chính Nghĩa đem lệnh phát xuống, lại cho đồng sự lọc qua một lần nữa băng ghi hình theo dõi trong tòa cao ốc Cúc Tinh Tinh ở, trước đó bọn họ chỉ thấy có Phó Vũ bắt thang máy trên băng ghi hình, hy vọng lọc lại lần nữa có thể tìm thấy hình ảnh của Vệ Tiểu Huệ hoặc người khả nghi khác, như vậy, thì có thể có chứng cớ xác thực khởi tố cô ta.

Dặn dò xong, Ngụy Chính Nghĩa nói với Niếp Hành Phong: “Xem ra chữ R ở hiện trường kia là do Vệ Tiểu Huệ cố tình mượn tay Cúc Tinh Tinh viết xuống, dùng để giá họa Phó Vũ, tôi thiếu chút nữa thì bị cô ta lừa.”

Nếu nói như vậy thật, chữ viết sẽ không đứt quãng, như là dùng hết khí lực trong người để viết tuyệt bút, nhưng Niếp Hành Phong không nghĩ về chi tiết này quá nhiều, anh gọi điện cho Trương Huyền, nghĩ muốn nói cho cậu biết phát hiện mới, nhưng máy bàn ở biệt thự vang thật lâu, không có người tiếp máy.

“Tôi đi tìm Trương Huyền, có tin tức gọi điện cho tôi.”

Tạm biệt Ngụy Chính Nghĩa, Niếp Hành Phong lái xe chạy về biệt thự. Trời đã hoàn toàn tối đen, mấy ngày này xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng may là tình tiết vụ án có manh mối, nghĩ đến vụ án Trương Huyền phụ trách có thể lập tức tra ra manh mối, Niếp Hành Phong thở phào nhẹ nhõm, tưởng tượng thấy sau khi thuận lợi lấy được hồng bao vào tay, bộ dáng tiểu thần côn mặt mày hớn hở, trên mặt anh không nhịn được mà hiện ra nụ cười.

Tới biệt thự, rất ngoài ý muốn, bên trong là một mảnh tối đen, cái loại cảm giác này rất giống với đêm đó khi Trương Huyền bị ác hồn tập kích, Niếp Hành Phong tâm đập mạnh một cái, vội vã nhảy xuống xe, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa đi vào.

“Trương Huyền!”

Anh ấn công tắc đèn, ở trong nhà tìm một vòng, không thấy được Trương Huyền, Nghệ cũng chẳng biết đi đâu, suy nghĩ một chút, lại xoay người đi xuống tầng ngầm. Trương Huyền rất thích xem phim ở tầng ngầm, nếu đổi là người khác, có lẽ không có cái loại an nhàn thoải mái này, nhưng nếu là Trương Huyền, Niếp Hành Phong cam đoan, bất cứ chuyện gì không có khả năng đều có thể hóa thành có thể trên người cậu.

Rạp chiếu phim ở đại sảnh tầng ngầm qủa nhiên có ánh sáng, Niếp Hành Phong đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Nghệ cấp tốc bay đến, cánh ở trước mặt anh dùng sức vẫy vẫy, ý bảo anh đừng có lên tiếng.

Liếc mắt một cái liền thấy Trương Huyền nằm giữa đại sảnh, trái tim Niếp Hành Phong nhảy mạnh, vội vàng chạy qua, thấy cậu nằm thẳng trên một bát quái phù được dùng bằng bút lông đỏ thắm vẽ ra, Niếp Hành Phong nhìn không hiểu, nhưng biết đây là phù chú, xung quanh điểm đầy ngọn nến, trong không khí có mùi tùng hương nhàn nhạt, Trương Huyền hai mắt nhắm nghiền, đối với sự xuất hiện của anh không nghe không hỏi.

“Xảy ra chuyện gì?” Trong lòng biết không ổn, Niếp Hành Phong vội hỏi.

Dơi nhỏ nhức đầu: “Không biết a, lão đại nói phải giúp anh tìm hung thủ, sau khi ra ngoài một chuyến, trở về liền bố trí xong pháp trận như thế này, để ta hộ pháp ở bên cạnh.”

“Đây là trận gì? Tại sao Trương Huyền lại biến thành như vậy?”

“Loại pháp trận đạo gia này ta không hiểu biết nhiều, nhưng hẳn là nguyên thần xuất thể…, nến đỏ sáng lâu, tùng hương dẫn hồn, có thể cho nguyên thần lão đại an toàn trở về vị trí cũ.”

Thân nến trên bức họa phù lục màu vàng, ánh nến sáng tối chập chờn, khiến gương mặt Trương Huyền che phủ một tầng sắc màu u ám, Niếp Hành Phong trong lòng vô cùng hoảng loạn, lại không dám đi đến chạm vào cậu, hỏi: “Pháp trận này có phải rất hung hiểm hay không?”

“Còn phải xem đạo hạnh từng người.”

Qủy biết đạo hạnh của tiểu thần côn kém đến cỡ nào, hơn nữa ngay lúc này trên người cậu còn có thương tổn!

『 Yên tâm, tôi sẽ không để cho Cúc Tinh Tinh chết uổng . 』

Khi chia tay Trương Huyền từng nói với anh như vậy, anh không nghĩ tới đồ ngốc này vì điều tra chân tướng vụ án mà bất kể sống chết như vậy. Từ từ nhắm lại hai mắt, Niếp Hành Phong nhớ lại khi chính mình rời đi, Trương Huyền đi tìm Mộc Thanh Phong, sau đó xảy ra biến cố gì, khiến cậu phải dùng nguyên thần để theo đuổi điều tra đầu mối.

Niếp Hành Phong cho tới bây giờ chưa từng hối hận đến như vậy, anh không nên vì cái chết của Cúc Tinh Tinh mà giận Trương Huyền, anh biết nếu như không có lời trách cứ của chính mình, lấy tính cách của Trương Huyền, tuyệt đối sẽ không dùng biện pháp nguy hiểm như vậy, anh nhớ tới tia cười biểu lộ trong đôi mắt khi Trương Huyền nói không thèm để ý.

Tên kia là nói dối, đối với lời nói của chính mình, cậu ta căn bản là rất để ý!

Niếp Hành Phong đứng lên, xoay người đi ra ngoài, Nghệ vội vã đuổi theo hỏi: “Chủ tịch, anh đi đâu vậy?”

“Đi tìm đồ ngốc kia trở về!”

Niếp Hành Phong bằng tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà Mộc Thanh Phong, đại môn Mộc gia đóng chặt, không quản được nhiều như vậy, anh nhấc chân đá văng cánh cửa, chạy vào, âm hồn vây quanh hai bên bị lệ khí của anh sát đến, đều trốn sang một bên.

Trở ra, Niếp Hành Phong lập tức hiểu ra nguyên nhân làm phép của Trương Huyền. Đồng dạng kiến trúc, nhưng chung quy lại có cảm giác nơi đó không giống, chung quanh du đãng không ít bóng dáng hồn phách mờ ảo, âm trầm đáng sợ, hành lang cổ quái kia mặc kệ anh đi thế nào cũng không đi được tới cuối, giống như là quỷ ngăn đường, đi vài vòng cuối cùng đều là quanh quẩn về lại cửa.

Trương Huyền có thể là cũng đi không vào, mới lựa chọn dùng phương thức lấy nguyên thần trực tiếp đi vào không gian bên trong. Nếu truyền nhân đạo gia như Trương Huyền mà cũng đối với bố cục này thúc thủ vô sách, chính mình càng không cần phải nói, Niếp Hành Phong bỏ qua cố gắng vô ích, rời đi, lái xe dọc theo con đường trở về.

Chuyện không xong còn ở phía sau, trên đường Ngụy Chính Nghĩa gọi điện cho anh, nói với anh Vệ Tiểu Huệ phát hiện ra cảnh sát giám thị cô ta, đột nhiên bắt đầu công kích, sau khi đâm bị thương bọn họ, từ tầng năm nhảy xuống chạy trốn, cậu ta đã xin lệnh bắt giữ, toàn bộ truy nã Vệ Tiểu Huệ; mặt khác, Hỉ Duyệt Lai đã đem tới kết quả kiểm nghiệm, vân tay trên tay vịn của thông đạo cầu thang an toàn trùng khớp với dấu vân của Vệ Tiểu Huệ.

“Kỳ quái chính là, từ trạng thái ngã xuống của Vệ Tiểu Huệ, trán cùng cánh tay của cô ta có thể bị thương rất nặng, nhưng, trên người cùng trên mặt cô ta không có vết thương, hơn nữa trạng thái hung ác khi cô ta tấn công cảnh sát một điểm cũng không giống nữ nhân bình thường có thể làm được, cô ta thậm chí không sợ bị thương, tô nghi là cô ta đã bị oan hồn nhập thân rồi, chủ tịch, anh nói có đúng không?”

Ngụy Chính Nghĩa đã từng theo Trương Huyền học qua một ít pháp thuật, bất quá đạo hạnh không sâu, chỉ suy đoán bằng trực giác; Niếp Hành Phong bây giờ không có tâm tình nào đi trả lời loại vấn đề này, ừ một tiếng, nói cậu ta nếu có tin tức mới, tùy thời cùng chính mình liên lạc, sau đó cúp điện thoại.

Lòng rất loạn, anh không biết chính mình bây giờ nên làm thế nào mới có thể tìm được Trương Huyền, Vệ Tiểu Huệ cũng được, hung phạm khác cũng được, anh căn bản không để trong lòng, anh bây giờ chỉ lo lắng cho Trương Huyền, so với Trương Huyền, tất cả những thứ khác đều trở thành không quan trọng.

Trở lại biệt thự, Niếp Hành Phong dừng xe xong, đang định vào, chợt nghe có người gọi anh.

“Hành Phong.”

Quay đầu, một chiếc xe màu đen dừng tại ven đường, anh biết, đó là xe của Ngao Kiếm, phong cách lam bảo kiên cố, khí thế đường hoàng giống như chủ nhân của nó, quả nhiên Ngao Kiếm từ trên xe bước xuống, đi tới trước mặt anh.

“Xảy ra chuyện gì? Vừa rồi trên đường thấy anh chạy xe như bão, có chút lo lắng, liền theo lại đây.”

Niếp Hành Phong phiêu mắt nhìn xe của Ngao Kiếm, ngồi ở vị trí phó lái là một cô nàng ngoại quốc xinh đẹp, xem ra Ngao Kiếm đang chuẩn bị cùng mỹ nữ đi cuồng hoan, phía sau còn có một chiếc xe, đang chậm rãi dừng lại.

“Xảy ra vấn đề nhỏ.”

Con ngươi bạc của Ngao Kiếm toát ra thần thái lóa mắt khiến ánh trăng cũng phải lu mờ đi vài phần, bị anh ta nhìn chằm chằm, Niếp Hành Phong cảm thấy được nói dối là chuyện không có khả năng.

“Là có liên quan đến Trương Huyền sao?” Trên mặt Ngao Kiếm biểu lộ tia cười ôn nhã, hoàn toàn nhìn không ra ngoan lệ mà người thuộc gia tộc Borgia nên có.

Niếp Hành Phong nhíu mày, hỏi ngược lại: “Anh điều tra tôi?”

“Không có, anh đừng đa nghi, tôi chỉ là có điểm thần kỳ nho nhỏ của giác quan thứ sau, anh cũng biết, mẹ tôi khi còn sống là một vị thông linh sư rất có danh tiếng mà.”

“Lần đầu nghe thấy.” Nói xong, Niếp Hành Phong xoay người rời đi, anh không có tâm tình cùng Ngao Kiếm nhiều chuyện, giờ khắc này Trương Huyền sinh tử còn chưa biết.

“Có lẽ, tôi có thể giúp anh.” Đi theo phía sau anh, Ngao Kiếm không nhanh không chậm mà nói.

Niếp Hành Phong quay đầu nhìn anh ta, muốn từ trong đôi mắt người này nhìn ra xem có bao nhiêu thành ý, Ngao Kiếm nhún nhún vai, “Lòng nghi ngờ của anh chính là khuyết điểm rất nặng, nhưng tôi có thể nói cho anh, tình huống bằng hữu của anh không quá tốt, cảm giác thông linh nói cho tôi biết, cậu ta đang ở trong không gian không thuộc về mình thống khổ giãy dụa.

“Đi theo tôi.”

Được cho phép vào cửa, trên mặt nam nhân lộ ra tia cười, con ngươi ngân bạc lóe lên, phát ra quang mang làm tan hắc ám.

Con cá quá thông minh, không dễ dàng mắc câu, nhưng không sao, y có kiên nhẫn buông cần, dù sao thời gian đối với y mà nói, chỉ là con số mà thôi, y thích loại cảm giác thao túng tất cả này, chậm rãi buông cần.

“Cám ơn anh đã tín nhiệm tôi, Hành Phong thân ái.”

Anh không phải là tín nhiệm Ngao Kiếm, mà là không còn lựa chọn nào khác, có lẽ anh nên tìm Nhan Khai hỗ trợ, nhưng có loại trực giác, Nhan Khai sẽ ngăn cản anh mạo hiểm, cho nên, anh chỉ có thể làm như vậy.

Đi tới tầng ngầm, tình huống bên trong cùng lúc anh rời đi không khác nhau, Nghệ đang ngảo ngược ở trên tường ngủ gà ngủ gật, nghe được thanh âm, vỗ vỗ cánh bay qua, nhưng sau một khác, chai rượu ôm trong lòng lăng không bay tới, ném thẳng về phía đầu Ngao Kiếm.

Sự tình xảy ra đột ngột, Niếp Hành Phong chưa kịp phản ứng, nhưng chai rượu bay đến gần khi cách Ngao Kiếm vài cm, liền như đụng vào một khối thủy tinh trong suốt, bắn ngược lại, rơi xuống mặt đất.

“Sao ngươi lại mang người lạ tới? Ta chán ghét mùi trên người hắn!” Dơi nhỏ vỗ cánh, trong không trung tức giận mà rống to.

“Ta cũng vậy, cũng không thích ngươi.” Ngao Kiếm lơ đễnh, mỉm cười rồi hạ mi.

“Fuck you!” Một cái móng vuốt nhỏ phát sáng hiện ra, rất đẹp mà so với giơ ngón giữa.

Niếp Hành Phong vỗ vỗ cái trán, đối với thức thần còn có khí thế tương đương với chủ tử rất bất đắc dĩ.

Mặc dù tính cách của Nghệ vui buồn đều rất cực đoan, nhưng cho dù nó không thích chính mình, cũng sẽ không nói ra ác ngôn như vậy, có thể nhìn ra nó rất chán ghét Ngao Kiếm, càng không xong chính là Ngao Kiếm có thể nhìn thấy nó.

“Xin lỗi, sủng vật nhà tôi thường quen phá phách như vậy.”

“Không sao, quản lý sủng vật tôi rất thành thạo, đối với kẻ không biết nghe lời tôi biết phải giáo huấn nó thế nào.”

Trên mặt Ngao Kiếm vẫn mang mỉm cười như trước, nhưng ý cười trong mắt đã ngưng tụ ở chỗ sâu, nhìn chằm chằm Nghệ, anh ta không lên tiếng, nhưng Nghệ nghe được vô cùng rõ ràng bên tai có một thanh âm lạnh lùng đang nói——lâu rồi không gặp, Yên Bắc Bức.

Thân thể run lên, trực giác dơi nhỏ thấy được luồng khí lạnh vọt tới, vội vỗ cánh hướng về phía Niếp Hành Phong, tìm che chở.

Mội tiếng vang đánh tới, tựa như sét đánh giữa không trung, cánh bị tia chớp đánh tới, Nghệ phịch một tiếng, từ giữa không trung ngã xuống sàn nhà; Niếp Hành Phong đang cúi người khẩn trương nhìn kỹ Trương Huyền, nghe được thanh âm ngẩng đầu nhìn lên, dơi nhỏ đã nằm ngửa trên sàn nhà, hôn mê bất tỉnh.

“Tôi chỉ làm nó hôn mê đi, lúc này nó không cần phải tồn tại.”

Ngao Kiếm mỉm cười, nâng tay xoa nhẹ thiên âm của Trương Huyền, trong nháy mắt có chút nhăn mày, nội tức rất yếu, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh cường đại, thân thủ hạng ba, công lực hạng nhất, nếu như giải đi phong ấn của cái xác này, sức mạnh của cậu ta sẽ tương đối cường đại, cũng nhất định sẽ càng sống tự tại hơn, nhưng cậu ta lại cam nguyện sống khuất dưới cái bóng tầm thường này.

Tại sao?

Ngao Kiếm không nghĩ ra, đơn giản là không hề muốn nghĩ, y muốn không phải là đáp án, mà là kết quả, người này đối với chính mình hữu dụng, là quân cờ có thể lợi dụng, y luôn luôn sẽ không bỏ qua.

Con mắt bạc lưu động, nhìn Niếp Hành Phong bên cạnh, anh đang rất khẩn trương, thậm chí đã quên bình tĩnh che dấu đi nội tâm bất an, làm cho anh thoạt nhìn yếu đi rất nhiều, Ngao Kiếm không thích con mồi quá yếu, sẽ làm mất đi niềm vui thú săn bắn của y.

“Tôi không cảm giác được ý niệm của Trương Huyền, không gian chỗ cậu ta âm khí quá cường đại, ngăn chặn nguyên khí tinh thần thuộc về con người.”

“Cậu ấy có thể thuận lợi quay về không?”

“Tôi chỉ biết là rất hung hiểm.” Ngao Kiếm tránh nặng tìm nhẹ mà nói, thưởng thức sự khẩn trương của đối thủ đối với lời y nói, cũng là một trong những niềm vui thú.

“Vậy,” Niếp Hành Phong suy nghĩ, hỏi: “Nếu như biết địa điểm, anh có thể đưa tôi tiến vào không?”

Ngao Kiếm nhíu mày, lập tức lại cười rộ lên, “Rất nguy hiểm, anh nên suy nghĩ kỹ.”

“Tôi quen rồi.”

Quen với nguy hiểm, cũng quen ở bên người Trương Huyền, anh biết đêm nay Ngao Kiếm xuất hiện không phải là vì ngẫu nhiên, nhưng ngay lúc này, anh chỉ có thể lựa chọn tin tưởng, anh lấy tính mạng chính mình ra đánh cuộc, đánh cuộc Ngao Kiếm sẽ không lựa chọn kết quả đôi bên cùng thất bại, ít nhất, anh ta cũng sẽ không không có mục đích mà khiến chính mình tử vong.

“Anh đã có quyết tâm, vậy tôi cũng không ngại thử một chút, tôi nghĩ mẹ mình trên trời có linh có thể sẽ phù hộ, để tôi sử dụng thuận lợi phần thông linh thuật kia.”

Niếp Hành Phong thay Trương Huyền châm thêm ngọn nến mới, lại đến phòng cậu cầm chút đạo phù bình thường cậu hay dùng, sau đó mang Ngao Kiếm rời khỏi biệt thự. Xe của Ngao Kiếm còn đứng ở ven đường, nhưng cô gái ngồi ở ghế phó lái đã không thấy, Ngao Kiếm rất tỏ vẻ quý ông mà vì anh mở cửa xe, Niếp Hành Phong khi lên xe mới phát hiện người ngồi ở ghế sau là Lạc Dương.

Lạc Dương tồn tại nhìn như đột ngột, rồi lại rất tự nhiên, tựa như nơi có Ngao Kiếm, nếu như không có anh ta, sẽ làm thiếu đi tia sáng mỹ lệ.

Ngao Kiếm mời Niếp Hành Phong lên xe, cho xe chạy, nói: “Từ sau trận tai nạn xe kia, cơ thể tôi liền trở nên rất kém cỏi, cho nên mặc kệ đi nơi nào, cũng quen có bác sĩ đi cùng rồi.”

Kỳ thật anh ta không cần phải giải thích bất cứ điều gì, bởi vì Niếp Hành Phong đã sớm nhìn ra khác biệt của Lạc Dương, có đôi khi ý nghĩ của người gia tộc Borgia anh có lẽ không có cách nào giải thích, nhưng nếu đối tượng là Lạc Dương, như vậy cần phải nói riêng rồi. Ngao Kiếm rất tín nhiệm Lạc Dương, mà người này, cũng đáng nhận được tín nhiệm, có thể nhìn ra, cô gái vừa rồi là do Lạc Dương đuổi đi, sự thấu hiểu Ngao Kiếm của anh ta sớm đã vượt qua giới tuyến của một người bác sĩ rồi, nếu nói anh ta là bác sĩ của Ngao Kiếm, chi bằng nói anh ta là chấp sự càng chính xác hơn.

“Anh đang lo lắng.” Lái xe, Ngao Kiếm dùng khóe mắt nhìn lướt qua Niếp Hành Phong, nói: “Không cần lo lắng, nhân sinh chung quy sẽ phát sinh rất nhiều chuyện không tưởng tượng được, nhưng đại đa số, việc ngoài ý muốn chỉ có thể khiến chúng ta hơi bị nhiễu loạn, sẽ không thay đổi phương hướng nhân sinh của chúng ta.”

Nếu quả thật là vậy, Niếp Hành Phong nghĩ, anh cùng Trương Huyền nhận thức tuyệt đối là việc ngoài ý muốn lớn nhất trong nhân sinh của đời người, hơn nữa, tính mạng của anh cũng vì cậu mà biến đổi.

“Anh giúp tôi, tôi muốn biết lấy cái gì làm điều kiện?” Không nghĩ để Ngao Kiếm nhìn ra bất an của bản thân, Niếp Hành Phong thay đổi đề tài.

“Chỉ là giúp một chút mà thôi, hơn nữa còn chưa biết có thành công hay không, anh hỏi như vậy, thật giống như chúng ta đang đàm phán buôn bán.”

“Mọi việc vẫn là sớm nói rõ ràng tốt hơn, tôi không quen thiếu nhân tình của người khác.”

“Vậy…” Trong giọng nam nhân mang theo ý ngả ngớn: “Nếu như tôi nói, lấy điều kiện là anh cùng tôi gặp gỡ, anh có đáp ứng không?”

Niếp Hành Phong quay đầu nhìn Ngao Kiếm, trên sườn mặt cương nghị tựa hồ nổi lên tươi cười, anh không biết Ngao Kiếm là đang nói giỡn, hay là có thâm ý khác, nhưng rất khẳng định mà cự tuyệt: “Không!”

Ý cười trên mặt Ngao Kiếm càng sâu: “Anh xem, cho dù tôi đưa ra điều kiện, anh không thích không phải cũng giống như cự tuyệt sao? Cho nên, lần này cứ như vậy đã, chờ ngày nào đó anh chính thức nợ nhân tình của tôi, tôi sẽ nhớ kỹ để cho anh hoàn lại.”

Xe dưới chỉ dẫn của Niếp Hành Phong rất nhanh đã tới Mộc gia, hai người xuống xe, đi tới đại môn bị Niếp Hành Phong đạp nát vụn, Ngao Kiếm nhìn một chút bốn phía, nói: “Nơi này rất âm.”

Kỳ thật khí tức âm trầm so với lần trước Niếp Hành Phong đến giảm đi rất nhiều.

Anh rất khó hiểu, sắp đến nửa đêm, lúc này không phải là thời khắc âm hồn hung hăng ngang ngược nhất sao? Nhưng tại sao chung quanh lại là một mảnh sạch sẽ đến kỳ quái? Âm hồn quỷ quái đều không biết đi nơi nào, ánh trăng xuyên thấu qua nhánh cây, tĩnh mịch nhu hòa.

“Vào thôi.” Ngao Kiếm đẩy ra đại môn, trục cửa bị gãy, cánh cửa hoàn toàn rơi trên mặt đất.

Niếp Hành Phong ngạc nhiên nhìn anh ta, Ngao Kiếm nói: “Tôi ở bên ngoài làm phép, anh có thể tiến vào, bên trong âm khí rất nặng, chúc anh thuận lợi.”

Niếp Hành Phong đi vào, Lạc Dương đi tới bên cạnh Ngao Kiếm, thản nhiên nói: “Ngài vốn có thể trực tiếp ở biệt thự làm phép đưa anh ta tiến vào mà.”

“Có thể, nhưng làm như vậy, sẽ giảm đi rất nhiều vui thú, nhìn người khác lâm vào trong tâm tình lo âu bất an không cách nào tự kiềm chế, đối với ta mà nói, là hưởng thụ lớn nhất.”

Chỉ tiếc Niếp Hành Phong so với trong tưởng tượng của y trấn định hơn rất nhiều, còn có cái loại biết rõ không cách nào tín nhiệm y, nhưng lại vẫn quyết đoán đem áp bảo (một loại đồ để đánh bạc thời xưa) đặt trên người y, y thưởng thức phần dùng khí này, trong nhân sinh sau này, y sẽ chế tạo nhiều chuyện ngoài ý muốn nhỏ khác, xem cực hạn của người này đến tột cục là ở mức nào.

Lạc Dương rất bất đắc dĩ mà nhìn Ngao Kiếm, “Ngài chung quy vẫn là như thế a.”

Trong bóng tối gió lạnh phất qua, có đạo nhân ảnh chần chừ đến gần, sau khi nhìn đến bọn họ tựa hồ như muốn chạy trốn, Ngao Kiếm mở miệng gọi hắn lại.

“Nếu như mục đích của ngươi là muốn đi vào, ta có thể hỗ trợ.”

Tiếng nói trầm thấp từ tính, mang theo sức dụ hoặc khiến người ta không thể cự tuyệt, người kia rốt cục không nhịn được đi tới, nhưng vẫn cẩn thận hỏi: “Anh muốn thù lao là gì?”

“Không cần, dù sao việc này đối với ta mà nói chỉ là nhấc tay chi lao.”

Ánh trăng lộ ra, chiếu sáng khuôn mặt nam nhân, trong con ngươi bạc chớp động tia cười ôn hòa, dung nhan hoàn mỹ, chỉ trong chớp mắt đó, khiến người ta tưởng rằng thấy được thiên sứ, nếu như nói thiên sứ có thật trên đời này.

 

tienthienbatquai images (28) Hết chương 7.  

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- Quyển 2- Chương 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s