Thiên sư chấp vị II- quyển 2- Chương 8

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Ta đã trở lại rồi!11 10 09

Chương 8

Niếp Hành Phong đi vào Mộc gia, phát hiện bày trí bên trong lại quay trở lại bộ dáng lúc đầu, bốn phía âm trầm, gió xuyên qua chạc cây, phát ra âm thanh kẽo kẹt quỷ dị, âm hồn nhiều bất thường, dường như đều từ bên ngoài tụ tập vào đây, âm khí tràn ngập khắp đình viện khiến kẻ khác hít thở không thông, cảnh trí hỗn loạn mông lung, như là không gian bị vặn vẹo.

Đi xa một chút, phía sau truyền đến tiếng lẹp xẹp nhẹ nhàng, vang vang ngừng ngừng, lúc đêm vắng, mang theo cảm giác kinh hãi rợn người. Niếp Hành Phong tự cho là lá gan không nhỏ, nhưng giờ phút này cũng tê dại da đầu, không đơn giản là vì tiếng vang kích thích, mà phần nhiều là vì bầu không khí âm trầm tràn ngập nơi này khiến anh rất khó chịu.

Niếp Hành Phong nghiêng người tránh vào phía sau cánh cửa, rất nhanh, âm thanh quỷ dị kia chậm rãi tới gần, anh mới hiểu được, âm thanh khi vang khi dừng kia là do người nọ khi đi tạo thành, người đó giống mình, đều thấy sợ sệt.

“Là ai?” Niếp Hành Phong đột ngột từ sau cửa hiện ra, quát hỏi.

Người nọ sợ đến phát ra môt tiếng kêu kỳ quái, đợi khi thấy là Niếp Hành Phong nhờ ánh trăng, mới thở phào nhẹ nhõm: “Là tôi, Từ Hữu Niên, trinh thám tiên sinh.”

“Là cậu?” Rất ngoài ý muốn, Niếp Hành Phong hỏi: “Cậu nửa đêm canh ba tới nơi này làm gì?”

Từ Hữu Niên mặc đồ thể thao, trên vai còn có một cái túi lớn, như là tùy tiện dạo chơi ngoại thành trong tiết thanh minh, bị hỏi, cậu ta cười khổ: “Tôi đến tìm người, nhà trường nghe đồn truy nã Vệ Tiểu Huệ, tôi từng nghe cô ta nói muốn tới nơi này, nên tới tìm thử.”

Ánh mắt đảo qua trang phục của Từ Hữu Niên, Niếp Hành Phong trong đầu còn mấy cái đầu mối còn chưa thể tập hợp trong nháy mắt nổi lên, anh bất động thanh sắc nói: “Tôi cũng đến tìm bằng hữu, nếu gặp được, không bằng cùng nhau tìm.”

“Được a, tôi cũng sợ hãi cái nơi âm khí um tùm thế này, may là giờ có bạn.”

Từ Hữu Niên sảng khoái mà đáp ứng, theo Niếp Hành Phong sóng vai mà đi, Niếp Hành Phong hỏi: “Chuyện Vệ Tiểu Huệ các cậu cũng biết rồi?”

“Cô ta giết Cúc Tinh Tinh, lại làm bị thương hai cảnh sát, đã sớm lan truyền khắp trường học rồi, bạn học một thời, cho dù cô ta giết người, tôi cũng hy vọng cô ta có thể sớm ra đầu thú kịp thời, cho chính mình một cơ hội.”

“Tôi không biết bạn học các cậu tình sâu như vậy.” Niếp Hành Phong cười lạnh.

“Anh nói cái gì?”

Niếp Hành Phong đột nhiên cầm tay Từ Hữu Niên, sau đó kéo qua trang giấy cậu ta đang muốn cất vào trong túi của mình, mở ra là một đạo phù, nhưng không giống với đạo phù bình thường Trương Huyền hay vẽ, trên phù lục là hình vẽ quái dị.

“Hắc hắc, nơi này âm trầm như vậy, tôi nghĩ muốn cho anh một đạo phù trừ tà, anh làm gì mà khẩn trương như vậy?” Từ Hữu Niên cười xấu hổ, nhưng tiếng nói suy yếu đã tiết lộ lo lắng của cậu ta.

“Là trừ tà, hay là dẫn quỷ tới giết tôi?” Niếp Hành Phong xé đạo phù, thản nhiên nói: “Đêm đó ác quỷ tới đối phó với Trương Huyền, kỳ thật là do đạo phù này của cậu đưa tới đúng không?”

“Tôi không hiểu.”

“Ngày đó khi nói chuyện phiếm ở trường học, cậu cứ ngồi cạnh Trương Huyền, nhất định là có cơ hội nhét quỷ phù này lên người cậu ấy!”

Niếp Hành Phong đối với ý kiến vì quan tài dẫn tới của Trương Huyền nửa tin nửa ngờ, mới vừa rồi sau khi thấyTừ Hữu Niên xuất hiện, một ý nghĩ quái dị đột nhiên hiện ra. Cùng lúc với khi Từ Hữu Niên dẫn quỷ đến giết người, Trương Huyền đi tìm cậu ta, Tây Môn Tuyết cũng đi tìm cậu ta, cậu ta đối với việc này lại có nghiên cứu, chỉ cần làm một vật dẫn đặt ở trên người bọn họ, thuật ngự quỷ liền được tạo thành.

“Tại sao tôi lại phải làm như vậy? Giết La Kỳ và Cúc Tinh Tinh là Vệ Tiểu Huệ!”

“Ai nói La Kỳ và Cúc Tinh Tinh đã chết? Cảnh sát bắt giữ Vệ Tiểu Huệ hình như chỉ nói cô ta tấn công cảnh sát mà thôi?”

Ngụy Chính Nghĩa làm giấy truy nã Vệ Tiểu Huệ như thế nào Niếp Hành Phong không biết, nhưng cứ nói bừa lừa Từ Hữu Niên, Từ Hữu Niên quả nhiên tưởng thật, sắc mặt sợ hãi, không ngừng lui về phía sau.

 “Cậu cùng Vệ Tiểu Huệ liên thủ lừa gạt Cúc Tinh Tinh, Cúc Tinh Tinh trong lúc kinh hoảng, không nghe ra thanh âm trong điện thoại là của cậu, nghĩ cậu chính là Phó Vũ, sau khi lừa biết địa chỉ nơi ở của cô ấy, cậu đã đi giết cô ấy. Cúc Tinh Tinh trước khi chết viết chữ R không phải chữ cái mở đầu của Rain, mà là từ tiếng Anh, trung văn cổ, tự nhiên tự sinh sôi nảy nở mà đến, cái này chắc cậu không biết đi?”

“Nói hươu nói vượn, đều là do Vệ Tiểu Huệ làm, người phụ nữ kia điên rồi, cô ta nói thích tôi, cho nên muốn nữ nhân nào tiếp cận tôi đều phải chết, giết La Kỳ không tính, đêm đó còn chạy đi giết Cúc Tinh Tinh, nếu không có tôi kịp thời ngăn cản, đánh ngất Cúc Tinh Tinh, cô ta sớm đã bị phát hiện rồi. Tôi thật vất vả mới gần hoàn thành mục tiêu, đều bị cô ta phá cho nát vụn,  thật vừa xấu vừa nát lại vừa ngu xuẩn!” Trước sự hù dọa của Niếp Hành Phong, Từ Hữu Niên thiếu kiên nhẫn, thoáng cái đều phun ra.

Niếp Hành Phong kỳ thật cũng là sau khi Từ Hữu Niên xuất hiện mới nghĩ ra ý nghĩa chữ R Cúc Tinh Tinh lưu lại. Anh đoán Từ Hữu Niên hẳn là nói thật, Vệ Tiểu Huệ có thể tưởng rằng Cúc Tinh Tinh đến chết đều cho rằng người hại cô ấy là Phó Vũ, cho nên mới không xóa đi chữ R, mượn cơ hội tốt giá họa cho Phó Vũ, có lẽ đây là đầu mối duy nhất Cúc Tinh Tinh nghĩ đến có thể lưu lại trước khi chết, nhưng bây giờ giả thuyết này chưa dùng được, cho dù giết người không phải Từ Hữu Niên, cậu ta cùng vụ hung án này cũng có liên quan trực tiếp.

Nghĩ muốn tiến đến bắt người, Từ Hữu Niên nhưng lại đi trước anh một bước, móc súng lục từ trong túi ra, nhắm ngay vào anh.

Bất ngờ vì thân là học sinh mà Từ Hữu Niên lại mang súng trên người, Niếp Hành Phong lớn tiếng quát: “Cậu đã không giết người, vậy có biết hậu quả của việc nổ súng hay không?

“Giết người, tôi giết người, anh bức tôi, tôi cũng sẽ giết anh!”

“Giết người nào?” Trong lúc hỏi, Niếp Hành Phong lại tiến gần từng bước.

“Vệ Tiểu Huệ a, nhưng giết thế nào cũng không chết, anh nói xem cô ta có phải là rất kinh khủng hay không? Cái loại phụ nữ mất trí điên cuồng đó, cô ta còn bảo tôi tới nơi này, anh nói tôi sao lại không dám đến?”

Có thể là bị tà khí âm trầm của không khí xung quanh kích thích, Từ Hữu Niên bị áp lực trong nháy mắt phẫn nộ đều bạo phát đi ra, trong tiếng thét lớn liền bóp cò súng, Niếp Hành Phong vội tránh về sau cột trụ, đạn xuyên qua cửa sổ, đánh vào trong sương phòng, phía hũ sứ truyền đến tiếng vỡ nát, Niếp Hành Phong bản năng cảm thấy không ổn, kêu to: “Dừng tay!”

Đã không còn kịp rồi, theo tiếng súng, tiếng va chạm chuyển động gào thét kịch liệt từ trong sương phòng vang lên, lập tức Niếp Hành Phong nhìn thấy rất nhiều âm hồn bộ dáng quái dị tranh nhau từ bên trong du đãng đi ra, hướng tới gần bọn họ.

Khác hoàn toàn với du hồn quanh quẩn trong đại viện không chủ, hồn phách này rõ ràng mang theo lệ khí và sát ý, Từ Hữu Niên không nhìn thấy cái gì, chỉ nghe tiếng vang quỷ dị từ bốn phương tám hướng truyền đến, rồi sau đó, tấm ván cửa sổ gỗ ầm ầm sụp đổ, trong đêm lạnh nghe mà đinh tai nhức óc.

“Chạy mau!”

Niếp Hành Phong hướng trạch viện trước mặt chạy tới, Từ Hữu Niên tâm lý sợ hãi, cũng bản năng chạy theo sau, nhưng hai người rất nhanh đã bị âm hồn đuổi tới vây quanh. Niếp Hành Phong trên người cương khí quá nặng, chúng nó không dám vây đến gần, vì vậy chúng cùng tấn công Từ Hữu Niên, cắn xé cánh tay, bộ dáng ngoan lệ, tựa hồ muốn đem cậu ta tách rời cắn nuốt, Từ Hữu Niên không nhìn thấy được cái gì, chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, nhịn không được thống khổ kêu to.

“Thối lui!”

Tiếng hô trong trẻo nhưng lạnh lùng, Nhược Diệp từ bên trong chạy đến, thấy một màn này, vội vàng niệm chỉ quyết, trong miệng lẩm bẩm, ác linh la hét thối lui về phía sau, Nhược Diệp lập tức lại ném ra đạo phù, phá không bay đi, đem chúng nó trấn trụ, quay đầu lại quát hỏi: “Ai cho các anh nửa đêm tới đây!?”

“Trương Huyền ở đâu?” Cùng lúc đó, Niếp Hành Phong hỏi ngược lại.

Nhược Diệp có chút mờ mịt, “Cậu ta không có tới, sư phụ đang tĩnh tu, các anh lập tức đi ngay, nơi này âm khí quá nặng, người bình thường nửa đêm tới đây, nhẹ thì nằm trên giường mấy ngày, nặng thì mấy tháng.”

Vừa dứt lời, nòng súng đen ngòm đã đặt trên mi tâm của anh ta, Từ Hữu Niên lạnh lùng nói: “Lập tức dẫn tôi đi gặp sư phụ anh!”

“Không.” Nhược Diệp mặt không đổi sắc mà đáp lại, tựa hồ trong mắt anh ta, súng kia bất quá chỉ là món đồ chơi hù dọa người.

“Đi ngay lập tức!”

Tiếng hét mặc dù hung ác, nhưng Nhược Diệp lại hoàn toàn không có ý thỏa hiệp.

Niếp Hành Phong không thừa nhận Nhược Diệp có thể trừ ma thu yêu, thì có bản lĩnh đao thương bấp nhập, thấy trạng thái điên cuồng của Từ Hữu Niên, thực sự sợ cậu ta tức giận lên sẽ nổ súng, vội nói: “Dừng tay, cậu muốn xông vào, không sợ bị quỷ truy?”

Từ Hữu Niên dùng tay kia móc từ trong túi ra mấy tấm đạo phù, quơ quơ trước mắt Niếp Hành Phong. So với việc nhìn không thấy quỷ hồn, thì hậu quả của việc không hoàn thành được nhiệm vụ càng khiến cậu ta sợ hãi hơn.

Vệ Tiểu Huệ nói giúp cậu ta tìm được thứ cậu ta muốn, bảo cậu ta đến, cậu ta mặc dù sợ, nhưng không thể không đến, trước khi đến đã có chuẩn bị, vừa rồi chỉ là do bất ngờ không kịp phòng ngự, chưa kịp xuất ra đạo phù mà thôi.

“Anh ở phía trước dẫn đường, nếu không tôi giết anh ta!” Cậu ta đe dọa Niếp Hành Phong.

Nhìn một chút nòng súng đen ngòm kia, Niếp Hành Phong không nói nhiều, xoay người đi vào trong, Từ Hữu Niên lôi kéo Nhược Diệp đuổi theo ở phía sau.

“Không được đi!”

Nhược Diệp phản đối đều bị hai người không nhìn đến.

Niếp Hành Phong đã tới một lần, nên đi rất nhanh, Nhược Diệp ở phía sau lạnh lùng nói: “Anh cư nhiên biết cửu cung bát quái.”

“Tôi chỉ là có trí nhớ tốt.”

Niếp Hành Phong nhớ kỹ đường nhỏ lần trước, nếu như đổi lại bố trí đình viện một chút, anh có thể đã lúng túng, đồng thời cũng may Ngao Kiếm đã phá đi quỷ lừa đường nơi này, nếu không anh cả đêm đều quanh quẩn không thể đi vào.

Đi tới nơi tiếp khách của Mộc Thanh Phong, Niếp Hành Phong trực tiếp đi vào trong màn trướng, Mộc Thanh Phong đang ở trong quan tài gỗ nghỉ ngơi, anh đoán Nhược Diệp mới vừa rồi cũng ở trong quan tài gỗ, cho nên mới không nghe ngay thấy được tiếng khắc khẩu của Từ Hữu Niên và anh.

“Chính là nơi này!”

Thấy quan tài gỗ, Từ Hữu Niên trên mặt lộ ra thần tình hưng phấn cổ quái, đẩy Nhược Diệp ra, vọt tới trước một cái quan tài, lấy tay kéo rơi giấy niêm phong bên trên, Nhược Diệp muốn ngăn cản, đã không còn kịp.

Niếp Hành Phong đẩy ra quan tài còn lại là nơi Mộc Thanh Phong ngày đó đã nằm qua, nhưng bên trong trống trơn, thấy ánh mắt kinh hoảng của Nhược Diệp, trong lòng anh vừa động, muốn chạy vội tới chỗ Từ Hữu Niên bên kia, lại bị Nhược Diệp giữ lại.

“Không thể qua, đó là thế giới chết, không phải nơi chúng ta có thể đi!”

“Thì ra bọn họ muốn tìm chính là nơi này, đem đồ giấu trong quan tài gỗ, khó trách tìm không ra.”

Từ Hữu Niên thì thào nói, thăm dò bên trong quan tài, không gian bên trong tựa hồ rất lớn, phòng lại không đốt đèn, tối đến mức cái gì cũng không nhìn được, cậu ta còn đang nghi hoặc, đột nhiên phía sau lưng bị một lực mạnh tác động, cậu ta không phòng bị, chúi đầu rơi vào, thấy tình cảnh này, Nhược Diệp thất kinh.

“La Kỳ?”

Trước quan tài gỗ đã không còn thấy thân ảnh Từ Hữu Niên, đứng ở nơi đó là một nữ tử sắc mặt đờ đẫn, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhược Diệp cùng Niếp Hành Phong, đột nhiên thân thể nhoáng lên một cái, cũng ngã vào trong mộc quan, tựa hồ như bị vật gì kéo vào. Niếp Hành Phong giật mình, vội chạy tới trước quan tài, thăm dò xem xét, chỉ thấy bên trong một mảnh đen nhánh, âm khí lạnh lẽo dày đặc đập vào mặt, nơi nào còn thấy bóng dáng Từ Hữu Niên cùng nữ nhân kia?

Đây là nơi nào? Trương Huyền lại ở đâu?”

Trong nháy mắt, trong đầu mấy ý niệm vừa chuyển, đột nhiên, trước mắt ngân quang chợt lóe, Niếp Hành Phong mơ hồ thấy một vật thể màu bạc từ giữa lòng bàn tay mình trồi ra, rơi vào trong quan tài, là lục lạc của tiểu biên bức lần trước đưa cho anh để nói lời cảm ơn.

Không do dự, Niếp Hành Phong đẩy Nhược Diệp còn đang ngăn cản anh ra, thả người nhảy vào. Thấy bọn họ đều không muốn sống mà xông vào trong, Nhược Diệp tức giận đến dậm chân, sư phụ đang tĩnh tu, bằng năng lực của một mình anh ta căn bản không cách nào có thể phong ấn cửa vào thế giới chết, khẽ cắn môi, cũng chỉ có thể nhảy vào theo, đồng thời hạ quyết định, lật tay đem tấm đạo phù áp vào hai sườn quan tài, lập kết giới, ngừa âm hồn xâm nhập dương thế.

Hy vọng chính mình có bát tự nặng, có thể thuận lợi phá giải một kiếp này đi.

Không gian trong quan tài tựa hồ vĩnh viễn sâu vô cùng vô tận, trong lúc không ngừng rơi xuống âm khí càng lúc càng nặng, ngăn cản hai chân Niếp Hành Phong.

Cảm giác thật dính ướt, lục lạc xinh xắn kia rơi ở trước mặt anh, không rơi hẳn, mà rung rung giữa không trung có chút quỷ dị, nhưng lại vẫn như cũ không phát ra nửa điểm tiếng vang. Niếp Hành Phong vội vàng nắm lấy nó, nhìn nó trong lòng bàn tay chớp ẩn chớp hiện hai cái, liền biến mất.

“Đây là nơi nào?”

Trong không gian hắc ám truyền đến tiếng hỏi kinh hoảng của Từ Hữu Niên, cậu đánh sáng bật lửa, nhưng lập tức liền thét một tiếng chói tai, bật lửa trên tay rơi xuống đất.

Một cái đầu lâu cùng cậu ta mặt đối mặt nhìn nhau, mơ hồ dữ tợn, nói không sợ hãi là giả, nhưng một lần nữa rơi vào hắc ám càng làm kẻ khác có cảm giác sợ hãi, Từ Hữu Niên khom lưng hoảng hốt bối rối mò tìm lấy cái bật lửa, một lần nữa bật lên. Đầu lâu biến mất, nhưng chung quanh càng xuất hiện nhiều thứ cổ quái kinh dị, khuôn mặt xanh mét dày đặc, giống như trong phim quỷ thường diễn biến như vậy, khiến người ta muốn tự dối lòng mà phủ nhận đó không phải là quỷ cũng khó.

“Mới vừa rồi tôi đã nói, đây là thế giới chết, không phải nơi chúng ta nên tới.” Nhược Diệp tới bên cạnh cậu ta nói.

“Làm thế nào mới có thể tìm được Trương Huyền?” Đây mới là vấn đề Niếp Hành Phong quan tâm.

“Tôi cũng đã nói qua rồi, cậu ta không có tới đây.”

Xem ra Nhược Diệp thật sự không biết, nhưng Niếp Hành Phong đối với việc Trương Huyền ở chỗ này rất có tin tưởng, Ngao Kiếm từng nói cậu ta đang ở không gian có âm khí rất nặng, hơn nữa mới vừa rồi lục lạc cũng đã chỉ đường cho anh, bây giờ anh chỉ hy vọng là có thể nhanh chóng tìm được Trương Huyền.

“Nhân lúc âm hồn còn chưa đem chúng ta hoàn toàn cắn nuốt, các anh mau theo tôi lập tức rời khỏi đây.” Nhược Diệp nói.

Công lực của anh ta còn chưa mạnh bằng sư phụ, hơn nữa dù là sư phụ, cũng không hẳn có tự tin có thể toàn thân từ nơi này trở ra, nếu như tiếp tục trì hoãn đi sâu, bọn họ đều không thể rời đi.

“Nơi này, nhất định là nơi này, hắc hắc…”

Từ Hữu Niên không để ý đến lời khuyên bảo của Nhược Diệp, thì thào tự nói đi về phía trước, Niếp Hành Phong theo sau, Nhược Diệp ngăn không được bọn họ, lại không tìm được La Kỳ, chỉ có thể đi theo.

Ba người trong bóng đêm lần mò đi về phía trước, không gian nhìn như rộng lớn, nhưng kỳ thật rất chật hẹp, ánh lửa yếu ớt từ cái bật lửa nhỏ bé không chiếu ra được xa lắm, tiếng gào khóc liên tục của cõi âm ty, khiến cho đáy lòng người ta sợ hãi, mà Từ Hữu Niên giờ phút này tiếng cười càng âm trầm thêm vài phần.

Nhớ tới lúc trước cậu ta nói muốn tìm vật gì đó, Niếp Hành Phong trong lòng vừa động, hỏi: “Là ai thuê cậu tới?”

“Không phải!”

“Vậy tại sao cậu cố ý nửa đêm chạy tới nơi này?”

Từ Hữu Niên trầm mặc, nhưng cuối cùng đánh không lại không gian âm trầm, nheo mắt lại, cực lực không nhìn quỷ ảnh tán loạn trước mặt, nói: “Tôi giết Vệ Tiểu Huệ, muốn nhanh chóng chấm dứt chuyện này.”

“Cô ta còn sống, đó chỉ là phán đoán của cậu.”

Đây đương nhiên không phải phán đoán của Từ Hữu Niên, Niếp Hành Phong rất rõ ràng Vệ Tiểu Huệ đã không phải người bình thường nữa rồi, đây cũng là phỏng đoán khi cô đến bái phỏng Mộc Thanh Phong, là nguyên nhân bị cự tuyệt vào cửa, Mộc Thành Phong mù, nhưng lại so với bất luận kẻ nào đều thấy rõ ràng hơn cả.

“Không, cô ta đã chết, bởi vì tôi đã giết cô ta rất nhiều lần.” Từ Hữu Niên âm trầm nói: “Hết thảy đều không hợp lý, chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi muốn chuyển trường, rời khỏi cái nơi đáng chết này, còn cả con phụ nữ đáng chết kia!”

“Người mà cậu làm việc cho nhất định cho cậu không ít chỗ tốt đi?”

Nếu không Từ Hữu Niên không thể nào đeo đồng hồ vàng, mặc hàng hiệu, Niếp Hành Phong bất động thanh sắc hỏi.

Khi đối thủ khẩn trương hoặc phẫn nộ là lúc dễ hỏi ra thông tin nhất, quả nhiên, Từ Hữu Niên không cảm thấy lời nói khách sáo của anh, vô thức trả lời: “Ngay lúc đầu không nhiều lắm, nhưng tiền là thứ càng nhiều càng nghiện, chờ tới khi muốn dừng tay, đã không dừng lại được nữa. Bọn họ muốn tôi giúp bọn họ tìm hiểu gì đó ở nơi này, vốn tưởng là rất đơn giản, nhưng sau khi tới mấy lần đều bị cự tuyệt vào cửa, mới biết được chuyện này không dễ dàng.”

“Cho nên cậu tìm La Kỳ hỗ trợ, sao không tìm Vệ Tiểu Huệ?”

“Anh không biết nữ nhân Vệ Tiểu Huệ kia có bao nhiêu sống chết quấn triền, ngủ mấy lần, liền ầm ĩ bắt người ta phụ trách, tôi đã sớm muốn đá cô ta, vừa lúc ngẫu nhiên thấy La Kỳ bí mật gặp gỡ Phó Vũ, La Kỳ rất thống khổ thân phận trạch nữ của cô ta, cho nên tôi bảo cô ấy tới nơi này xin trợ giúp.”

Trong tình yêu phụ nữ vốn ngốc nghếch nhất, nghe nói chỉ cần đến Mộc gia cầu khẩn, là có thể giống nữ tử bình thường mang thai được, La Kỳ cơ hồ xem cậu ta là ân nhân. Cô tìm đến chỗ Mộc Thanh Phong mấy lần, đem việc thấy cùng nghe được ở chỗ này đều nói cho cậu ta, còn nghe cậu ta giấu Phó Vũ chuyện thầy tướng số, Từ Hữu Niên lừa cô nói là muốn cho Phó Vũ một cái kinh hỉ, kỳ thật là có ý định khác, nếu như chuyện không thành, có thể tìm cơ hồ gặp gỡ La Kỳ cũng không tồi, cậu ta tin tưởng với bản lãnh của chính mình có thể đem La Kỳ đoạt lại từ trong tay Phó Vũ.

Nhưng cậu ta lại đánh giá thấp trái tim ghen ghét của phụ nữ, đêm đó cậu ta theo lời hẹn tới địa điểm gặp mặt La Kỳ, không nghĩ tới xuất hiện lại là Vệ Tiểu Huệ, Vệ Tiểu Huệ đem dây chuyền quan tài của La kỳ đưa cho cậu ta xem, còn dương dương đắc ý nói cô ta đã giết cái nữ nhân hoành đao đoạt ái kia. Sau khi cậu ta nghe xong, cơ hồ muốn điên rồi, La Kỳ từng trong điện thoại nói đã thấy rất nhiều việc lạ trong Mộc gia, muốn cùng cậu ta gặp mặt nói chuyện, nhưng nữ nhân đáng chết kia lại cứ nhất định ở nơi này giết cô ấy.

Cậu ta lúc ấy rất sợ hãi, sợ việc Vệ Tiểu Huệ giết người trong sân golf bị phát hiện, sẽ liên lụy đến mình, nhưng phẫn nộ còn nhiều hơn, rõ ràng là nhiệm vụ sẽ lập tức được hoàn thành, lại bị người làm rối, trong cơn phẫn nộ, cậu ta đem Vệ Tiểu Huệ ấn trên mặt đất, dùng sức bóp cổ cô ta, chờ khi cậu ta phục hồi tinh thần, tất cả đã kết thúc, cậu ta chỉ nhìn thấy máu chảy đầy đất, từ dưới thân nữ nhân chậm rãi chảy ra…

“Cậu cũng biết, Vệ Tiểu Huệ lúc ấy đã mang thai?” Niếp Hành Phong lạnh lùng hỏi.

Anh chán ghét loại ý kiến chuyện tình cảm vô phương cưỡng ép, nếu không thích một người, thì ban đầu sẽ không đi trêu chọc cô ấy, nếu không thì phải có trách nhiệm cho cô ấy hạnh phúc, nhưng đây là một nam nhân ích kỷ chỉ biết nghĩ đến mình.

Bị hỏi, Từ Hữu Niên có chút không dám ứng đối, nhưng lập tức kinh hãi mà nói: “Nhưng, cô ta vẫn sống, ngày hôm sau rất có tinh thần mà xuất hiện trước mặt tôi, anh không thể tưởng tượng được lúc ấy tôi có bao nhiêu sợ hãi? Tôi rõ ràng đã sờ qua mạch của cô ta, xác nhận là cô ta đã chết!”

Trong lúc hoảng sợ, cậu ta chạy đến nơi giấu thi thể, hoảng sợ phát hiện thi thể  đã biến mất, hơn nữa Vệ Tiểu Huệ tựa hồ cũng đã quên hết thảy sự việc phát sinh trước đó, cứ như bình thường đối đãi với cậu ta. Cậu ta vô cùng sợ hãi, lại vừa không dám nói với ông chủ, đơn giản hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, lại lần nữa giết cô ta, ai ngờ ngày hôm sau cô ta lại như trước xuất hiện, cố chấp như oan hồn đòi mạng.

“Có lẽ cô ta chỉ là không biết chính mình đã chết.”

Chấp niệm có đôi khi sẽ cường đại đến mức không cách nào khống chế, mặc dù Niếp Hành Phong không biết tại sao Vệ Tiểu Huệ có thể giống như người bình thường tồn tại ở dương gian, nhưng anh có thể khẳng định một điều, lý do khiến Vệ Tiểu Huệ cố chấp như vậy là Từ Hữu Niên.

“Cậu mất nhiều tâm tư như vậy, rốt cuộc là muốn tìm cái gì từ Mộc gia?”

“Là một quyển thập thế mệnh thư.” Do dự một chút, Từ Hữu Niên vẫn là trả lời: “Bọn họ nói Mộc Thanh Phong nhìn quyển sách ấy, mới có thể biết được vận mệnh thế nhân, nhưng bọn họ lại không dám trực tiếp tìm đến ông ấy, bởi vì ông ta vốn là ngự quỷ sư.”

“Thập thế mệnh thư?” Niếp Hành Phong cười nhạt: “Biết thì sao? Người ta có thể thay đổi vận mệnh sao?”

“Có thể, bọn họ nói, dùng tác thiên thu có thể sửa.”

Niếp Hành Phong cảm giác được nam nhân này điên rồi, không, là kẻ thuê cậu ta làm chuyện này điên mất rồi, chỉ có người điên mới có thể bất chấp tất cả để theo đuổi vô vọng một cái gì đó như vậy.

Đang muốn hỏi tiếp người chủ điên cuồng kia là ai, đột nhiên lại cảm thấy có chút không thích hợp. Từ Hữu Niên đi rất chậm, nguyên bản cậu ta đi song song cùng anh thì bây giờ lại bị tụt xuống một đoạn, hơn nữa, anh vẫn không nghe thấy thanh âm Nhược Diệp, trong không gian dày đặc chỉ có những tiếng kêu quỷ dị, như là gào thét, hoặc như cười nhạo.

“Các cậu sao lại đi chậm như vậy?” Anh còn đang vội tìm Trương Huyền, nhưng tốc độ đi bộ của hai người này khiến anh rất bất đắc dĩ.

“Nước chảy mạnh, vốn đã không đi nhanh được rồi.” Từ Hữu Niên đương nhiên mà trả lời anh.

Niếp Hành Phong sau lưng lập tức toát mồ hôi lạnh, dưới chân căn bản không có nước, anh rất khẳng định.

Xoay người lấy cái bật lửa trong tay Từ Hữu Niên, hướng đến trên đùi cậu ta, một khuôn mặt bất ngờ hiện lên đập vào mắt, Vệ Tiểu Huệ đang ôm chặt lấy hai chân Từ Hữu Niên, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm anh, máu dọc theo nửa gương mặt ngẩng lên kia không ngừng chảy xuống, khi nhìn rõ ràng một màn này, Từ Hữu Niên phát ra một tiếng thét to bén nhọn theo bản năng ra sức vung chân, muốn đem thứ đang quấn lấy cậu ta vứt xuống.

Thấy khuôn mặt trắng bệch của Vệ Tiểu Huệ, Niếp Hành Phong cũng thiếu chút nữa quăng luôn cái bật lửa. Anh gần đây lá gan đã luyện đến rất cường đại rồi, nhưng ngoài loại tình huống bất thường này, ai có thể nghĩ đến Vệ Tiểu Huệ bọn họ một mực đi tìm lại xuất hiện bằng trạng thái kinh khủng kiểu này?

Từ Hữu Niên còn đang phát điên, không ngừng đá chân, ánh sáng ngọn đèn nhỏ như hạt đậu, căn bản không cách nào nhìn rõ dưới chân Từ Hữu Niên, ầm ĩ khiến Niếp Hành Phong phiền não, rốt cuộc nhịn không được nói với Vệ Tiểu Huệ: “Cô không phải nữ quỷ Nhật Bản, có thể không dùng dáng bò mà xuất hiện hay không?”

Một hồi lâu, Vệ Tiểu Huệ đột nhiên hỏi: “Tôi chết rồi, thật sao?”

Niếp Hành Phong im lặng, anh biết vừa rồi anh cùng Từ Hữu Niên nói chuyện, Vệ Tiểu Huệ đều nghe được.

Cái bật lửa cháy đã có chút nóng lên, Niếp Hành Phong tắt đi, trong bóng tối lại nghe tiếng Vệ Tiểu Huệ cười hắc hắc nói: “Không sao, tôi chết rồi, cũng sẽ vẫn ở lại bên người anh ấy.”

“Biến, đừng có quấn quýt lấy ta! Mau cút ra!”

Loạn đá trúng Vệ Tiểu Huệ tựa hồ bị đá bay đến nơi khác, Từ Hữu Niên lập tức móc súng ra vung loạn xạ trong không gian, Niếp Hành Phong vội vàng tắt đi cái bật lửa vừa mới bật sáng, để tránh Từ Hữu Niên trong lúc điên cuồng, cũng cho chính mình vài phát súng.

“Mau đưa bật lửa đây!” Từ Hữu Niên rống to.

“Buông khẩu súng trước đã.”

Đáp lại Niếp Hành Phong chính là vài tiếng súng, Từ Hữu Niên hồng hộc thở gấp, gào thét lớn để anh bật sáng bật lửa, nhưng rất nhanh đã có một thanh âm bình thản cắt đứt tiếng hô của Từ Hữu Niên: “Súng ở chỗ này vốn là vô dụng, cậu nếu tiếp tục nổ súng lung tung, sẽ nhiễu loạn ổn định của không gian.”

Một vòng lửa màu lam nhạt bắt đầu phát sáng, Nhược Diệp cầm đạo phù đứng cạnh bọn họ, lam quang chập chờn nhảy lên, so với cái bật lửa thì sáng hơn nhiều. Lửa cháy rất chậm, như nến đỏ, một vòng lửa lấy đạo phù làm trung tâm, chậm rãi tỏa ra trong không gian, làm âm hồn lệ quỷ chung quanh không dám tới gần.

Từ Hữu Niên cuống quýt nhìn bốn phía, không còn khuôn mặt khiến người khác hoảng sợ, cậu ta thở phào nhẹ nhõm: trong lòng vẫn còn sợ hãi hỏi: “Nữ nhân kia đi rồi sao?”

Ngay sau lưng cậu a.

Nhìn quỷ ảnh kề sát phía sau Từ Hữu Niên, Niếp Hành Phong không biết nên nói thế nào mới tốt. Vệ Tiểu Huệ bị thương, trên mặt đỏ trắng lẫn lộn, càng âm trầm thêm vài phần, Từ Hữu Niên nếu liếc mắt nhìn một cái, nói không chừng sẽ thật sự chết ngất ở chỗ này.

Anh không thể làm gì khác hơn là hỏi Nhược Diệp, “Mới vừa rồi anh đi đâu?”

“Cách đó không xa, chỉ là bị âm khí tạm thời tách ra mà thôi. Thế giới chết vốn là sư phụ tôi mượn không gian linh cữu sáng tạo ra, sẽ tùy thời có âm hồn tụ tập di động, tôi mới vừa tìm được La Kỳ, nghe được tiếng súng, vì vậy vội vàng chạy tới.”

Thấy bên cạnh Nhược Diệp là thân ảnh nữ tử tóc dài tung bay, Từ Hữu Niên nhịn không được kêu to lùi về phía sau, Niếp Hành Phong rất lo lắng cậu ta sẽ đụng phải nữ quỷ phía sau, may là nữ quỹ đã lui, tránh cho tiếng gào thét lại một lần nữa phát sinh.

“Cô là La Kỳ?” Nhưng khuôn mặt nữ sinh kia căn bản không phải La Kỳ.

“La Kỳ lúc đầu đến bái phỏng, sư phụ liền nhìn ra thiên mệnh của cô ấy không dài, cho nên cho cô ấy một cái quan tài vàng trấn vận, đáng tiếc cô ấy vẫn như cũ không tránh khỏi.”

La Kỳ khi chết quan tài vàng bị cướp mất, nhưng vì vẫn có quan hệ, vài tia hồn phách tạm thời tụ lại, bằng bản năng đi tới Mộc gia. Thân thể này là do Mộc Thanh Phong cất dấu, cho hồn phách tạm thời không cách nào luân hồi lưu lại sử dụng, bởi vì hồn phách không đủ, Nhược Lá đem một hồn một phách của mình cho cô mượn tạm, cho nên cô nhìn qua thì thần trí hỗn độn, như tượng rối gỗ, vẫn đi theo bên cạnh Nhược Diệp.

“Thì ra quan tài vàng là có dụng ý này.”

Nghĩ đến Trương Huyền lấy được là quan tài gỗ, Niếp Hành Phong thở phào nhẹ nhõm, xem ra lão nhân đưa cho cậu quan tài gỗ là xuất phát từ ý tốt, không phải theo lời Trương Huyền là muốn lấy mạng.

“Đừng nói nhiều như vậy, mau cùng tôi rời đi, tôi đạo hạnh còn thấp, nếu như chúng ta tiếp tục tách ra, tôi không nhất định sẽ có đủ năng lực tìm ra các anh một lần nữa.” Nếu như vừa rồi không phải vì tìm kiếm mọi người, anh ta đã không sử dụng hỏa phù, nhìn ngọn lửa trên đạo phù so với lúc mới rồi lại yếu đi một chút, Nhược Diệp biết linh lực của mình đang hạ thấp, vị vậy vội vàng thúc dục.

“Tôi trước tìm Trương Huyền đã.”

“Cậu ta không có khả năng ở chỗ này, đến thế giới chết ngoài một con đường là quan tài gỗ ra, không còn đường khác…”

“Có.” Thanh âm lạnh lùng cắt đứt lời Nhược Diệp, là Vệ Tiểu Huệ. “Khi ta từ thế giới sống Mộc Thanh Phong tu hành tới, thiếu chút nữa đã lấy được quyển sách kia, lại bị tên vừa cổ quái vừa đần độn kia quấy nhiễu, còn dùng đạo phù đả thương ta!”

Thanh âm lạnh lẽo đột nhiên vang lên ở sau người, Từ Hữu Niên sợ đến liên thanh gào thét quái ngữ, quay đầu thấy khuôn mặt màu máu của Vệ Tiểu Huệ, cậu vô thức hướng về Nhược Diệp phía sau dựa vào, rồi lại cùng La Kỳ mặt đối mặt, bị La Kỳ đưa tay gắt gao chế trụ yết hầu, cô vốn giống một pho tượng có thể co duỗi, trong nháy mắt ráp lại, dễ dàng bóp cổ Từ Hữu Niên.

“Là ngươi hại ta, ngươi hại ta!”

La Kỳ thì thào kêu lên, trên tay tăng lực, Từ Hữu Niên bị bóp đến không thở nổi, súng cũng không cầm chắc, rơi xuống đất, Nhược Diệp muốn kéo La Kỳ ra, nhưng lại phát hiện cô nắm rất chặt, không thể giựt ra.

“Buông anh ấy ra!”

Thấy Từ Hữu Niên bị tấn công, Vệ Tiểu Huệ vọt tới, thân thủ bóp cổ La Kỳ. Gặp lại tình địch, hết sức đỏ mắt, tràng diện rất nhanh biến thành hai quỷ bóp cổ nhau, Nhược Diệp nhân cơ hội vươn tay đánh ra, đem các cô tách ra, Niếp Hành Phong đem Từ Hữu Niên kéo đến chỗ an toàn, hỏi Nhược Diệp: “La Kỳ bây giờ không phải là con rối sao? Sao lại biến thành như vậy?”

“Không biết, hồn phách chiếm cứ tạm thời, hẳn là không có năng lực suy nghĩ, tôi cũng không biết La Kỳ như thế nào lại nhớ lại chuyện trước kia.”

Nhược Diệp rất nhức đầu, trực giác cảm thấy La Kỳ biến thành như vậy, có quan hệ rất lớn tới Niếp Hành Phong và Trương Huyền. Lần trước bọn họ đến bái phỏng, La Kỳ đã bắt đầu không thích hợp, cô ấy tựa hồ nhớ tới sự việc trước kia, cư nhiên nửa đêm chạy về ký túc xá tìm quan tài vàng, may là anh kịp thời chạy tới, dùng ẩn thân thuật đem người mang đi, nếu không còn không biết gây ra bao nhiêu phiền toái.

Từ Hữu Niên tạm thời an toàn rồi, lập tức đem lực chú ý chuyển tới cuốn thư Vệ Tiểu Huệ vừa nhắc đến. Mục tiêu có hi vọng rồi, cậu ta rất khẩn trương, miễn cưỡng ngăn lại cảm giác sợ hãi với Vệ Tiểu Huệ, đem ánh mắt điều chỉnh đến giữa không trung, tận lực khiến mình tránh tiếp xúc cùng ánh mắt Vệ Tiểu Huệ, kinh hãi hỏi: “Cô nói cuốn sách kia là gì?”

“Chính là thứ anh vẫn muốn a, em muốn giúp anh cầm đến, nhưng lão gia hỏa kia nói em đã chết, căn bản không cần tới thứ kia, mới vừa rồi các anh cũng nói như em như vậy…”

Nói tới đây, Vệ Tiểu Huệ rất thương tâm, hướng Từ Hữu Niên đi đến, hỏi: “Em chết rồi, có phải hay không sẽ không đẹp?”

“Không, cô vẫn giống như trước kia.”

Thấy Vệ Tiểu Huệ đi tới, Từ Hữu Niên sợ đến muốn chết, rất muốn nói cô ta vốn đã không xinh đẹp, có chết hay không cũng không liên quan, nhưng bây giờ còn đang có chuyện nhờ đến cô ta, không dám nói ẩu nói tả, một cậu nói qua, lập tức hỏi: “Vậy sách đâu?”

“Sách bị tên gọi là Trương Huyền kia đoạt đi rồi, em đuổi theo hắn, không nghĩ tới sẽ gặp phải mọi người.”

“Là cô bảo tôi tới, tôi đương nhiên sẽ tới rồi.”

Lời nói trái lương tâm, khiến Niếp Hành Phong thật muốn lập tức đâm thủng lời nói dối của Từ Hữu Niên, nhưng nhìn một chút ánh lửa của đạo phù trên tay Nhược Diệp, ánh nến có chút tối, liền không tiếp tục muốn thêm chuyện. Nhược Diệp vì vận công khống chế lệ tính của La Kỳ, cương khí không đủ, khiến ánh lửa đốt nhanh hơn, âm hồn xung quanh không hề kiêng kỵ, bắt đầu từ từ quây tụ về phía bọn họ, Niếp Hành Phong biết không còn bao nhiêu thời gian, anh phải nhanh tìm ra Trương Huyền mới được.

Tại thời điểm này ý nghĩ của Niếp Hành Phong và Từ Hữu Niên khác đường nhưng cùng đích, hỏi: “Làm thế nào mới tìm được thiên sư hạng ba kia?”

“Đừng trì hoãn nữa, tôi sắp chống giữ không được bao lâu.”

Nhược Diệp vừa mới nói xong, đột nhiên sắc mặt cứng đờ, cả người sững lại. Một bàn tay từ sau lưng anh thẳng tắp mà đâm xuyên qua, rõ ràng xuyên thấu qua ngực, anh lung lay, cùng lúc với cái tay kia rụt về mà suy sụp ngã xuống đất, Vệ Tiểu Huệ lấy tay tiếp nhận đạo phù lửa của anh ta, hỏa quang toát ra dưới bàn tay dính đầy máu lộ ra màu sắc yêu dị.

Hết chương 8.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s