Thiên sư chấp vị II- quyển 2- chương 9

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Quyển 2

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Ậy, lúc trước đọc 5 phút hết một chương, giờ dịch 5 tiếng hết  một  chapth_4

Chương 9

T1ILzPXgXdXXb94fQ9_073357.jpg_310x310 9631078_212556267000_2

Từ Hữu Niên sợ đến sắc mặt trắng bệch, sợ hãi kêu lên: “Cô làm gì vậy?”

“Nếu hắn đã không chống giữ được bao lâu, vậy còn giữ làm gì? Hắn chết rồi, nữ nhân kia cũng biến mất theo, sẽ không còn tiếp tục đối nghịch cùng chúng ta.”

“Nhưng, giờ chúng ta cần năng lực của anh ta.”

Từ Hữu Niên muốn khóc thét, cậu ta biết Vệ Tiểu Huệ làm như vậy hơn phân nửa là xuất phát từ lòng ghen ghét với La Kỳ, dù là bây giờ cô ấy chỉ là một con rối không đủ hồn phách, cho nên đồng thời sợ hãi Vệ Tiểu Huệ độc ác, cũng vừa lo lắng cho an nguy của chính mình.

“Đừng lo, chúng ta vẫn ổn.” Vệ Tiểu Huệ âm hiểm cười, ánh mắt chuyển hướng tới Niếp Hành Phong.

Niếp Hành Phong tiến đến nâng Nhược Diệp dậy, trước ngực anh ta bị thủng một lỗ to, máu cuồn cuộn chảy ra, sắc mặt trắng bệch, muốn nói cái gì đó nhưng tựa hồ là hữu tâm vô lực, La Kỳ đúng như lời Vệ Tiểu Huệ nói, như tượng gỗ bị mất điều khiển, chỉ biết nắm lấy tay Nhược Diêp ngẩn người.

“Không sao, tôi lập tức mang anh đi điều trị, sẽ tốt lên thôi.” Niếp Hành Phong cùng Nhược Diệp một điểm cũng không quen, nhưng thấy anh ta thống khổ như vậy, tâm lý vẫn là không nhịn được khó chịu, liên thanh an ủi.

“Đừng để ý việc chết mất một người, nếu như ngươi còn muốn sống, thì giúp bọn ta.” Vệ Tiểu Huệ đi tới trước mặt Niếp Hành Phong, hướng anh mỉm cười nói: “Ta nghe lão nhân kia nói ngươi cương khí rất mạnh, đủ để giúp chúng ta thắp lửa, ngoan ngoãn hợp tác, đối với ngươi tốt hơn.”

Đạo phù đưa qua, Niếp Hành Phong không tiếp, nhìn Vệ Tiểu Huệ, loại tươi cười tà ác đến cực điểm này khiến trái tim người ta băng giá, thật giống như nhìn một kẻ bán linh hồn cho ma quỷ, thứ còn lại chỉ là dục vọng cùng điên cuồng thuộc về dã thú.

“Tôi trước giờ chưa từng thấy nữ nhân nào xấu như cô!” Anh lạnh lùng nói.

Tươi cười trên mặt Vệ Tiểu Huệ cứng lại, đột nhiên phát ra tiếng thét chói tai, giơ tay hướng trán Niếp Hành Phong chộp tới, “Ngươi đi chết đi!”

Không thể nào tránh né, Niếp Hành Phong dưới tình thế cấp bách đột nhiên nghĩ đến đạo phù thuận tay bỏ vào túi, vội vàng lấy ra, tiếp bàn tay Vệ Tiểu Huệ phóng tới, kêu to: “Trương Huyền!”

Niếp Hành Phong không biết phù chú, nhưng đối với anh mà nói, bất cứ phù chú gì cũng không chấn động bằng cái tên Trương Huyền này, có lẽ, bản thân hai chữ Trương Huyền đã chính là phù chú cường đại nhất, chỉ cần tin tưởng như vậy.

“A…”

Đạo phù trên tay Vệ Tiểu Huệ lóe lên kim quang chói lòa, cô ta kêu thảm lùi tay về, lửa cháy dấy lên, tay phải của cô ta trong nháy mắt chỉ còn lại là bạch cốt ảm đạm, đạo phù di chuyển trên khớp xương không ngừng phát ra tiếng vang răng rắc quái dị.

“Đi mau!”

Nhược Diệp hợp lực cùng Niếp Hành Phong, ngón tay trong không gian vẽ lên, Niếp Hành Phong chỉ cảm thấy trước mắt hình như có vệt nước thoảng qua, sóng vang rung động, đã không còn thấy bóng dáng Vệ Tiểu Huệ và Từ Hữu Niên.

“Đây là xảy ra chuyện gì?”

“Tôi mượn lực lượng âm hồn tạm thời đem bọn họ tách ra rồi.”

Nhược Diệp rất suy yếu, nằm trên mặt đất, ngửa đầu nhìn Niếp Hành Phong, cầm chặt tay anh, chậm rãi nói: “Tôi đã tính sai, không nghĩ tới một tử hồn sẽ có pháp lực lớn như vậy, nhưng cô ta nói không sai, cương khí trên người anh đích thực rất mạnh.”

Trên người Nhược Diệp máu còn đang không ngừng cuồn cuộn chảy ra, sắc mặt trắng bệch, dấu hiệu biểu thị tính mạng đang đi đến hồi kết, ngực bị phá một lỗ lớn, khiến Niếp Hành Phong muốn nghĩ biện pháp giúp anh ta cầm máu cũng hữu tâm vô lực.

Nhìn một chút La Kỳ đang đờ đẫn ngồi xổm bên cạnh, Niếp Hành Phong cười khổ, hơi trầm tư, lấy ra một đạo phù, dùng bật lửa đốt lên, không nhìn âm hồn quỷ quái vây hai bên, không ngừng mặc niệm tên Trương Huyền, bây giờ  hy vọng duy nhất, là Trương Huyền có thể nghe được tiếng gọi của chính mình.

Một lúc lâu, đột nhiên có tiếng gõ đánh truyền đến, bức tường âm hồn lung lay muốn ngã, nương theo tiếng thét chói tai của Vệ Tiểu Huệ, là tiếng hí rống hưng phấn của quỷ quái, tựa hồ đang giúp cô ta cố gắng vọt vào. Đạo phù đã cháy hết, Niếp Hành Phong không chút do dự tiếp tục đốt lá thứ hai.

Trên người anh mang theo không nhiều đạo phù, nhưng thế cục trước mắt thế này, anh chỉ có thể làm như vậy, về phần sau khi Vệ Tiểu Huệ tiến vào thì đối phó như thế nào, đến lúc đó rồi tính.

Lão thiên chưa cho Niếp Hành Phong có thời gian lo lắng, theo đạo phù không ngừng thiêu đốt, rất nhanh, một loạt tiếng bước chân truyền đến, không khí chung quanh nhất thời âm lãnh vài phần, gió lạnh táp qua, ngọn lửa trên cái bật lửa trong nháy mắt bị dập tắt, Niếp Hành Phong không nhịn được run rẩy một chút, tưởng do âm hồn quấy phá, ai ngờ trong không gian hắc ám rất nhanh vang lên tiếng kêu vui sướng.

“Chủ tịch, thật là anh a, tôi không có hoa mắt đi!”

Là Trương Huyền, linh phù của anh có tác dụng rồi!

Niếp Hành Phong theo tiếng đi tới, chỉ thấy Trương Huyền từ xa xa đá đá đạp đạp chạy tới, kết giới âm hồn đối với cậu mà nói chỉ là thùng rỗng kêu to, bay loạn chạy trốn, trong tay không ngừng lay động ánh lửa lục quang, phía sau còn có một đoàn quỷ hồn mặt mũi hung dữ đi theo.

Niếp Hành Phong trong lòng nảy mạnh, hô hấp bắt đầu khó khăn, ý niệm vui vẻ trong đầu còn chưa kịp nảy lên, đã rất nhanh nhận ra hiện thực tàn khốc trước mắt– tiểu thiên sư nhà anh giờ đang bị quỷ truy, may là lục quang này không phải là quỷ, là gậy phát sáng a.

Chuẩn bị thật đầy đủ a.

“Chủ tịch anh có đạo phù? Thật tốt quá, cho ta.”

Thấy đạo phù trong tay Niếp Hành Phong, Trương Huyền rất vui vẻ, thuận tay tóm lấy, phá không bay đi, phù lục đỏ thắm rồng bay phượng múa hóa thành kim quang chói lọi, đem toàn bộ đám lệ quỷ nhe nanh kia vây ở giữa, không cách nào tiếp tục tới gần bọn họ được, lại không thể rời đi, chỉ có thể nghiến răng phát ra tiếng hét phẫn nộ, nhất thời, trong không gian là một mảnh quỷ khóc sói tru.

Pháp thuật tại thời khắc mấu chốt rốt cuộc phát huy tác dụng, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ tay, quay đầu hỏi Niếp Hành Phong, “Chủ tịch, anh sao cũng tới đây?”

“Tôi sợ cậu bị nguy hiểm, tới tìm cậu.”

“Tôi chỉ là đang theo chơi đùa luyện tập với nhà ma, bây giờ nguy hiểm hình như là các anh…Các?” Ngắm người đang hấp hối trên mặt đất, Trương Huyền tạm thời đem người từ số ít chuyển thành số nhiều.

Lúc này không có tâm tình cùng Trương Huyền đấu võ mồm, Niếp Hành Phong kéo cậu đến bên cạnh Nhược Diệp, hỏi: “Cậu có thể cứu anh ta không?”

“Oa a, ưng trảo Thiết bố sam hả, làm thành lỗ lớn như vậy, anh bảo tôi cứu thế nào? Tôi là thiên sư, không phải thiên sứ.” Liếc mắt nhìn Niếp Hành Phong mặt trắng không còn chút máu, Trương Huyền nói.

Thật sự không thể cứu sao?

Nghĩ đến Nhược Diệp vì giúp bọn họ mà tự nguyện nhảy vào thế giới chết, Niếp Hành Phong rất hối hận. Anh sớm nhìn ra Vệ Tiểu Huệ độc ác và tàn nhẫn, nếu như sớm nhắc nhở Nhược Diệp, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện.

“Trước cầm máu cho anh ta đã, người bình thường tuyệt đối không sống được, nhưng người này vốn là đồ đệ của lão nhân kia, nói không chừng còn có thể cứu sống.”

Trương Huyền liên điểm trước ngực Nhược Diệp, theo ngón tay di động của cậu, một liên kết kim tuyến hiện ra, hình thành hình thất tinh bắc đẩu.

“Thất tinh định hồn, tôi mới vừa học được.” Cậu dương dương tự đắc nói.

Không nhìn Trương Huyền khoe khoang, Niếp Hành Phong hỏi: “Tại sao dùng nguyên thần xuất khiếu làm chuyện nguy hiểm như vậy? Cũng không nói với tôi?”

“Tôi nghĩ đã tìm ra hung thủ a.” Cảm giác được tức giận của Niếp Hành Phong, Trương Huyền ngẩng đàu nhìn anh, trong lam mâu nổi lên thủy quang mờ ảo giống như ủy khuất, ” Vốn muốn đi nhanh về nhanh, ai ngờ gặp phải chút chuyện ngoài ý muốn, mới trì hoãn lâu như vậy.”

“Ngoài ý muốn?” Tim Niếp Hành Phong lại nảy lên.

Trương Huyền đang muốn nói, đột nhiên nghe được tiếng gào của Vệ Tiểu Huệ, cậu nghi hoặc hỏi: “Sẽ không phải Vệ Tiểu Huệ chứ? Chủ tịch, tôi đã tra được hung thủ rồi, thì ra không phải là lão nhân, là Vệ Tiểu Huệ, cô ta không phải người…”

Chuyện này anh đã biết rồi.

Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ, nhưng thấy Trương Huyền vẻ mặt hưng phấn, không đành lòng cắt đứt hưng phấn của cậu, hỏi: “Vậy cậu đến tột cùng ở chỗ này đụng phải cái gì?”

“Rất nhiều, hơn nữa, còn phát hiện ra một bí mật lớn.”

Thần kinh thô của Trương Huyền cho hết toàn bộ đám quỷ hồn đang nhe răng trợn mắt ở xung quanh thành không tồn tại, vui vẻ cần cù hướng về phía Niếp Hành Phong báo cáo thông tin sau khi nguyên thần xuất khiếu.

Trương Huyền sau khi làm phép làm lệch vị trí không gian thuận lợi tiến vào Mộc gia, vốn muốn tìm quan tài Mộc Thanh Phong nằm, trực tiếp bắt ông ta từ trong quan tài ra đánh cho một trận, nhưng rất nhanh liền phát hiện vị trí của chính mình không phải là ở Mộc gia, mà là một không gian hoàn toàn không biết tên. Nhưng cậu rất may mắn, trong không gian xông loạn một phen, cư nhiên đụng phải Mộc Thanh Phong, Mộc Thanh Phong đang ngồi tu luyện, đối với việc cậu đến rất khó hiểu, cũng nói với cậu trang sức quan tài là vật hộ thân, không phải chiêu tai, Trương Huyền đương nhiên không tin, hai người ông nói gà bà nói vịt hồi lâu, Vệ Tiểu Huệ đột nhiên xuất hiện, hướng Mộc Thanh Phong bắt đầu tấn công, hô to nói muốn cuốn sách vận mệnh gì đó, Mộc Thanh Phong lại nói mệnh thư chỉ có thể ở trong thế giới chết, không ai có thể mang đi, khuyên cô ta không nên tiếp tục cố chấp.

Khi đó Trương Huyền đã nhìn ra Vệ Tiểu Huệ không phải người bình thường, cậu còn chưa rõ tình huống, vì vậy thối lui sang một bên, ai ngờ không cẩn thận đụng phải đèn lưu ly trường minh bên cạnh bàn, ngã vào mép cửa…Không, có lẽ phải nói là may mắn mà mở ra con đường đến thế giới chết bị phong ấn. Vừa thấy đại môn thế giới chết mở ra, Vệ Tiểu Huệ thả người nhảy vào, cậu cũng theo sát sau đó, cùng nhau tới nơi này.

“Cậu biết rõ là thế giới chết mà vẫn còn nhảy vào?” Niếp Hành Phong có loại xúc động muốn ngất.

“Tôi thấy Vệ Tiểu Huệ liều mạng muốn tìm thứ kia, nhất định là rất có giá trị, mạo hiểm cũng đáng, tục ngữ nói phú quý trong nguy hiểm mới cầu được nha.” Chớp mắt mấy cái, Trương Huyền rất bình tĩnh mà đáp lời anh.

Sợi dây gọi là bình tĩnh trong não nhanh chóng bị chặt đứt, Niếp Hành Phong cười lạnh: “Phú quý trong nguy hiểm mới cầu được, vậy cậu cầu được rồi sao?”

“Đương nhiên là cầu được rồi, nếu không anh nghĩ tôi sao lại vẫn bị quỷ truy?” Trương Huyền cười hì hì từ trong túi móc ra một quyển sách, rất tự hào mà nói.

Khi tiến vào thế giới chết, cậu liền phát hiện quyển sách không hề thu hút  đặt ở trên một cái bàn, vì muốn lấy được, cậu còn cùng Vệ Tiểu Huệ tranh đấu hồi lâu, sau khi cướp được, lại bị đám ác quỷ kia đuổi theo, rất rõ ràng, đây là quỷ theo lệnh thủ hộ mệnh thư, trừ khi đồ vật bị truy quay về, nếu không vĩnh viễn sẽ không rời đi, đạo phù của cậu cũng đã dùng hết, đang cân nhắc suy nghĩ biện pháp trở về nhân gian, liền đụng phải Niếp Hành Phong.

Cho nên nói, chủ tịch, tuyệt đối là thần thủ hộ chiêu tài không thể thiếu trong vận mệnh của cậu.

Người này rốt cuộc là tới tra hung án, hay là đến đoạt bảo?

Niếp Hành Phong xoa trán, Trương Huyền tâm tình hưng phấn hoàn toàn không hề lan đến anh, nghĩ đến cậu vì một quyển sách không biết là gì mà đi dạo loạn trong thế giới chết, hại chính mình lo lắng lâu như vậy, Niếp Hành Phong thật muốn cho cậu một cái giáo huấn, khiến cậu sau này không còn có dũng khí làm xằng làm bậy như vậy nữa.

Sách bị nhét vào trong tay, Trương Huyền vì vui vẻ mà đôi mi thanh tú cong lên thành hình cung đáng yêu, nói: “Trước nhìn một cái, cho đã nghiền.”

Niếp Hành Phong rất muốn nói bọn họ bây giờ hẳn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng lại không đành lòng đả kích nhiệt tình của Trương Huyền, không thể làm gì khác hơn là theo ý cậu, đem sách mở ra.

Sách vốn là sách đóng buộc chỉ, thoạt nhìn rất cổ xưa, cũng rất mỏng, nhưng khi Niếp Hành Phong mở ra thì phát hiện dù anh mở thế nào, cũng không mở đến cuối, trang giấy giống như tăng nhanh, không ngừng xuất hiện ở bên trong, tia sáng theo từng trang sách lật giở, từ khe hở bên trong lóe ra, trong nháy mắt chiếu sáng cả không gian, trên bốn vách tường hiện ra chữ vàng, ẩn hiện thay đổi, giống như là máy chiếu, hình ảnh chữ viết theo thứ tự lật giở hiện ra bất đồng, nhưng kiểu chữ khó hiểu, giống như chữ triện thượng cổ đồ đằng, trừ tên người, những chữ khác đều không thể phân biệt được.

“Oa a, thật thần kỳ!” Trương Huyền ngẩng đầu nhìn chữ vàng trên vách, phát ra tiếng khen ngợi từ đáy lòng, nhưng lập tức lại thở dài nói: “Đáng tiếc có xem cũng không hiểu, chủ tịch, anh hiểu không?”

Niếp Hành Phong trong lòng giật mình, mơ hồ cảm giác có chút ấn tượng, nhưng trong nhất thời lại không thể nhớ nổi đã gặp qua ở đâu, đang muốn đóng sách lại, chợt nghe có một tiếng rống to thê lương: “Đưa sách cho ta!”

Chấn động ầm ầm vang lên, Vệ Tiểu Huệ phá mở kết giới của Nhược Diệp, vọt tiến vào, thấy sách trong tay Niếp Hành Phong, liền xông lại cướp đoạt, Trương Huyền muốn ngăn, liền bị cô ta một chưởng đẩy ra, tay cô ta đã bị đạo phù đốt thành bộ xương, trên khớp xương tay có dấu vết một đồ án hình hỏa đen như mực, giống như có thể chuyển động, bừng bừng cháy, phụ trợ trên bạch cốt trông hết sức kinh khủng.

Trương Huyền bị đẩy hai cái liền té ngã, nghĩ muốn vỡ đầu cũng không nghĩ ra Vệ Tiểu Huệ tại sao lại đột nhiên trở nên mạnh như vậy, mắt thấy Niếp Hành Phong gặp nguy hiểm, vội gọi: “Chủ tịch cẩn thận!”

Niếp Hành Phong kịp thời trốn thoát khỏi công kích của Vệ Tiểu Huệ, áo sơ mi bị xương tay bén nhọn của cô ta cắt đứt, trong lúc né tránh mệnh thư bị rơi xuống đất, Từ Hữu Niên nghĩ muốn chạy tới nhặt, nhìn một chút quỷ mị mặt mũi hung dữ vây bốn phía xung quanh, vẫn là không dám, gọi Vệ Tiểu Huệ: “Mau đưa sách cho tôi!”

Vệ Tiểu Huệ muốn đến lấy, lại bị Niếp Hành Phong đẩy ra, sau cùng lấy ra đạo phù, áp vào cánh tay kia của cô ta. Hết thảy phát sinh rất đột ngột, anh không thể giải thích mệnh thư kia rốt cuộc là vật gì, nhưng rõ ràng là không thể giao nó cho Vệ Tiểu Huệ.

Vệ Tiểu Huệ phát ra tiếng kêu thét thảm thiết, ngọn lửa trên phù lục bùng cháy trong nháy mắt đem tay trái của cô ta cũng thiêu hủy, chỉ chừa bạch cốt u mịch. Cô ta thẹn quá hóa giận, hai cái xương tay hướng ngực Niếp Hành Phong chộp tới, lại bị Trương Huyền kịp thời xông về phía trước, chắn trước mặt, chưởng cốt chụp trên ngực Trương Huyền, ngọn lửa quỷ dị kia nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt lan tràn toàn bộ xương tay, xương đầu ngón tay nhọn, so với lưỡi dao còn tàn nhẫn ác liệt hơn vài phần, đâm xuyên qua ngực cậu.

Niếp Hành Phong trước mắt tối sầm, đợi khi thần trí quay lại, đã thấy Trương Huyền ngã trên mặt đất, trên ngực không thấy vết thương, nhưng thân ảnh lại nhợt nhạt hơn, đạo phù vây khốn ác quỷ của cậu bị mất đi khống chế, một trận la hét vang lên, đem bọn họ vây ở giữa, giống như muốn cắn nuốt vào bụng.

Niếp Hành Phong trong đầu một mảnh hỗn loạn, cúi người muốn ôm lấy Trương Huyền, nhưng tay lại lướt qua trên người cậu như lướt vào khoảng không. Nguyên thần bị thương nặng, không cách nào tiếp tục tụ lại thành hình, khóe miệng Trương Huyền tràn ra máu tươi, thân ảnh lúc ẩn lúc hiện, suy yếu giống như lúc nào cũng có thể tiêu tán.

“Trương Huyền!” Niếp Hành Phong gọi lớn, dồn sức gọi, như là muốn gọi nguyên thần bị đánh tan tác của Trương Huyền quay về.

Anh không cách nào chạm được đến Trương Huyền, tay run rẩy chạm vào mi gian của cậu, nghĩ muốn chia sẻ thống khổ của cậu, nhưng lại phát hiện chính mình vẫn là bất lực. Trái tim bối rối mờ mịt nảy lên, cảm giác quen thuộc đột nhiên vây trụ lấy anh, trước mắt lờ mờ xẹt qua một ít hình ảnh hỗn độn, thương tâm, tuyệt vọng, bị dứt khoát rời bỏ, khiến anh ngay cả tiếp tục nhớ lại cũng không có dũng khí.

“Đừng rời đi, xin cậu…” Anh thì thào nói.

Trước mắt trở nên mơ hồ, ánh nước không theo khống chế che đi tầm mắt anh, rồi sau đó, rơi xuống.

“Chủ tịch…”

Bọt nước nhẹ nhàng rơi trên lông mi Trương Huyền, lông mi tinh tế có chút run rẩy, mi mắt mở ra, Trương Huyền giơ tay lên, Niếp Hành Phong vội vàng nắm lấy, kinh hỉ phát hiện hai bàn tay gắt gao nắm lấy nhau.

Thì ra, nước mắt không phải độc quyền của thương tâm, có đôi khi, cũng là đại biểu của hy vọng.

“Tôi biết cậu nhất định sẽ không có việc gì.” Anh nói, mang theo vui sướng khi mất đi mà lấy lại được.

“Sẽ không.” Cầm tay Niếp Hành Phong, Trương Huyền bật người đứng lên, cười đùa cợt nhả nói: “Còn chưa đem tiền trên người anh gạt lấy hết, tôi sao có thể can tâm mà chết?”

Tươi cười trên mặt Niếp Hành Phong cứng đờ, được rồi, anh thừa nhận, bất cứ điều gì cũng không nên mong chờ ở Trương Huyền quá cao.

“Đưa mệnh thư cho tôi!” Trương Huyền đi lên trước, vươn tay về phía Vệ Tiểu Huệ.

Vệ Tiểu Huệ cùng Từ Hữu Niên đã lấy được sách, tiếc là lại bị quỷ mị giữ của bao quanh, căn bản không cách nào chạy thoát, thấy Trương Huyền bình yên vô sự, Từ Hữu Niên vội nói với Vệ Tiểu Huệ: “Cô nhanh đuổi hắn đi.”

Thừa dịp Vệ Tiểu Huệ công kích Trương Huyền, Từ Hữu Niên cầm sách bỏ chạy, lại bị Niếp Hành Phong tiến đến ngăn cản, “Đó là thứ không thuộc về cậu, cậu vẫn còn chấp mê chưa tỉnh sao?”

“Cút ngay!”

Từ Hữu Niên vung quyền tấn công, lại bị Niếp Hành Phong đi trước nện cho một quyền ngã trên mặt đất, đau đến kêu to, nhưng sách vẫn gắt gao nắm trong tay không chịu buông.

Tình nhân bị đánh, Vệ Tiểu Huệ bỏ qua công kích Trương Huyền, vọt tới bên cạnh Niếp Hành Phong, lửa cháy đen như mực trên xương tay thiêu đốt, liền như u minh quỷ hỏa, gắt gao quấn trụ lấy Niếp Hành Phong.  Âm khí quá nặng, Niếp Hành Phong khó thở, vội vàng tránh ra, gương mặt lại không cẩn thận bị xương ngón tay thật dài vẽ ra một vết máu.

“Dừng tay!” Thấy Niếp Hành Phong bị thương, Trương Huyền phát hỏa, quát to.

Cậu dưỡng chiêu tài miêu béo ú sao có thể trơ mắt để người khác thương tổn! Trương Huyền lạnh mắt, cổ tay buông xuống, kim ti tác lãnh đạm đã quấn quanh tay, phá không quăng ra, ngân long song phù bay vọt ra hướng về phía Vệ Tiểu Huệ.

“Đi luân hồi, ta sẽ bỏ qua cho ngươi!”

Nữ nhân không nói chuyện, ngoan lệ mà nhìn cậu, đột nhiên hét to một tiếng, tránh khỏi kim ti tác đánh về phía cậu.

Không tiếp tục do dự, Trương Huyền tay vung lên, dây bạc đã đem cô ta chặn tại không trung, lập tức niệm chỉ quyết, vẽ ở trên không, quát: “Càn khôn mượn vị , lôi điện tề hành, thần binh tật hỏa nghe lệnh, cầu hỏa, tru tà!”

Hỏa long men theo kim tác bay lên không hướng về phía Vệ Tiểu Huệ, nhanh chóng đem cô ta vây trụ, ác ma quỷ quái hai bên không chịu được khí phách cương hỏa, đều thối lui, trong ánh lửa, Vệ Tiểu Huệ rất nhanh hóa thành một đống xương, thê thảm mà kêu to, quay đầu nhìn Từ Hữu Niên, tựa hồ muốn cầu hắn giúp đỡ, nhưng Từ Hữu Niên lại thừa dịp Niếp Hành Phong không chú ý, cầm sách xoay người bỏ chạy, nhìn cũng chưa từng nhìn qua cô ta.

Vệ Tiểu Huệ phát ra một tiếng hô tuyệt vọng, cư nhiên giãy ra khỏi trói buộc của liệt hỏa, nhắm về phía Từ Hữu Niên, ôm chặt lấy cậu ta, lửa cháy màu đen trên xương tay của cô ta bùng lên, đồng thời bao phủ lấy bọn họ.

“Cứu mạng a…”

Tiếng kêu cứu thê thảm của Từ Hữu Niên từ trong lửa truyền đến, Trương Huyền vội đem kim ti tác vung tới, cuốn lấy Từ Hữu Niên, nhưng làm thế nào cũng không có cách đem cậu ta từ trong lửa lôi ra. Lôi ra chỉ có quyển sách kia, trang bìa bị thiêu hủy, may là bên trong không có bị hủy, Trương Huyền huýt sáo một cái, đem sách cất vào trong túi mình.

Lửa cháy còn đang thiêu đốt, ánh lửa màu đen hoa mỹ, như là ngọn lửa bùng lên từ địa ngục, âm trầm quỷ quyệt, đồng thời lại vừa tràn ngập hấp dẫn.

“Lão Thiên a, tôi cho tới bây giờ chưa từng thấy qua ngọn lửa nào xinh đẹp như vậy.”

Trương Huyền vừa mới khen ngợi xong, đã bị Niếp Hành Phong vỗ nhẹ một chút: “Cứu người!”

“Buông tha thôi.”

Vệ Tiểu Huệ quá cố chấp, phần chấp niệm kia vượt xa dẫn đắt của kim ti tác, Trương Huyền lầm bầm: “Nếu như tương lại pháp thuật của tôi luyện được cao minh hơn một chút, nói không chừng còn có thể cứu người, nhưng lần này, chúng ta đành give up thôi.” (give up: bỏ cuộc)

Niếp Hành Phong không tiếp tục nói nhiều, kỳ thật anh rất rõ kết quả này, chỉ có thể nói, hết thảy cũng do lòng tham của Từ Hữu Niên.

Ánh lửa sau một màn cháy đẹp nhất rốt cuộc cũng từ từ lụi tắt, gậy phát sáng đã sớm bị thiêu cho không thành hình, Trương Huyền bật sáng hai cái, thấy Vệ Tiểu Huệ đã biến thành một đống tro bụi, Từ Hữu Niên ngã trên đất, toàn thân đều bị thiêu đốt, cũng may là không bị biến thành than.

Xem ra quỷ hỏa kia đối với người không có tác dụng quá lớn, nhưng có một chút kỳ quái, không thấy hồn phách Vệ Tiểu Huệ, là cô ta đã sớm mất đi hồn phách sao? Hay là do pháp thuật của mình quá mạnh mẽ, đem hồn phách người ta cũng thiêu luôn rồi?

Trương Huyền đảo đảo con ngươi, cảm giác chuyện này hay là không nên thẳng thắn nói với chiêu tài miêu thì tốt hơn.

“Xem ra chúng ta có thể thuận lợi rời đi rồi.”

Phía trước dấy lên ánh sáng, điểm sáng không lớn, nhưng trong bóng tối là tất cả hy vọng, Niếp Hành Phong mơ hồ cảm thấy, đó là có người chỉ dẫn cho bọn họ.

Nhược Diệp đã ngất đi, Niếp Hành Phong muốn tiến lên cõng anh ta, lại bị Trương Huyền ngăn lại, lầm bầm: “Tôi không cõng trư nướng.”

Nhìn một chút Từ Hữu Niên đã gần thành trư nướng bên cạnh, Niếp Hành Phong nhận mệnh. Cõng lên Từ Hữu Niên, Trương Huyền phụ trách Nhược Diệp, lại không thể để lạc La Kỳ, liền dùng kim ti tác cột trên tay cô ấy, hướng điểm sáng kia đi tới. Qủy mị thủ hộ mệnh thư mới vừa rồi bị cương hỏa dọa, không dám tiếp tục đến gần bọn họ, lại không cam lòng rời đi, chỉ theo sau ở phía xa xa.

Nhìn đường đi không dài, nhưng lại đi thật lâu, cho đến khi đi tới chỗ điểm sáng, bọn họ mới phát hiện đó thì ra là một cánh cửa, ánh sáng từ bốn phía khe hở của cánh cửa chiếu đến, từ xa nhìn lại, giống như một khe sáng.

Niếp Hành Phong nâng tay đẩy cửa, cảm giác được chính là một loại tình cảm ấm áp, rung động như nước di chuyển, anh không tự chủ bị hút vào, chờ đứng vững thân thể, phát hiện nơi này đúng là đình viện của Mộc gia, dưới chân dẫm lên bên dương của vòng âm dương, phía trước là tia nắng ban mai, đã là lúc rạng sáng.

“Chúng ta ở chỗ nào vậy?”

Trương Huyền đứng bên cạnh Niếp Hành Phong đánh giá, rất không giải thích được, chỗ cậu rời đi rõ ràng là nơi Mộc Thanh Phong đang tĩnh tu.

“Cám ơn cậu đã dẫn bọn họ trở về.”

Theo giọng nói, Mộc Thanh Phong từ trong phòng đi ra, thần sắc rất bình tĩnh, tựa hồ giống như sớm đã biết bọn họ phải gặp nhau.

Trương Huyền đột nhiên có chút mất hứng: “Này, chúng tôi ở dưới đó đánh tới nhiệt hỏa ngất trời, ông nhưng lại nằm trong quan tài làm một giấc, hơi quá đáng a.”

“Số kiếp của mỗi người phải là chính mình hóa giải, người ngoài không giúp được các cậu.”

Mộc Thanh Phong mù, nhưng giờ phút này, Niếp Hành Phong cảm giác thấy ông ta kỳ thật cái gì cũng có thể nhìn thấy, lão nhân trong tươi cười tràn ngập cơ trí, giống như đang tán dóc, lại như là đang nhắc nhở bọn họ.

“Ngài thật sự là ngự quỷ sư sao?” Anh cung kính hỏi.

Trong mắt Mộc Thanh Phong không gợn sóng sợ hãi, lạnh nhạt nhìn về phía trước: “Đây là số mệnh của chúng ta, từ khi sinh ra đã có vận mệnh nhất định, tôi như thế này, Nhược Diệp cũng vậy, cùng chúng tôi dây dưa các cậu nhất định sẽ bị phiền toái quấn thân, cho nên tôi mới nói, nơi này không phải nơi các cậu nên tới.”

“Vậy, những tro cốt được thờ cúng thì sao?” Trương Huyền không nhịn được lòng hiếu kỳ.

“Đều là cô hồn từ nam chí bắc thôi, nơi này chỉ là nơi chốn cho chúng nó tạm thời nghỉ ngơi, ngự quỷ sư cũng có khi là người dẫn đường, dẫn chúng nó đến nơi mà chúng nên đi.” Mộc Thanh Phong mỉm cười, tiếp lấy Nhược Diệp, lại hỏi Trương Huyền: “Cậu đã xem mệnh thư rồi đi?”

Biết rõ lão nhân nhìn không thấy, Trương Huyền lại không dám chống lại ánh mắt ông ta, cuống quýt lắc đầu phủ nhận: “Mệnh thư nào? Không biết.”

“Đó là truyền thuyết có thể thông hiểu thế nhân trên dưới thập thế mệnh thư, tiền nhân vì tránh phiền nhiễu không tất yếu, đem sách thờ phụng trong thế giới chết, nhưng vẫn như trước có người có lòng tham nghĩ đến nó.”

“Vậy nơi chúng ta đi tới thì sao? Nếu ngài sợ sách bị kẻ bụng dạ khó lường đoạt được, sao không hoàn toàn phong bế nó?” Niếp Hành Phong hỏi.

“Đó là vì lòng ta còn có mối bận tâm, không cách nào cho âm hồn mượn không gian làm nơi tụ tập để thuận lợi đầu thai, thế gian có thế giới sống thì cũng có thế giới chết, không cách nào hủy đi, mà làm ngự quỷ sư, chúng ta cũng muốn có không gian như vậy để cùng âm hồn trao đổi, đừng lo, không có khả năng có người lấy được mệnh thư, nhưng…” Mộc Thanh Phong hỏi Niếp Hành Phong: “Tôi có thể biết là ai đã đưa cậu vào hay không?”

Niếp Hành Phong do dự một chút, anh vô thức cho rằng nói ra cái tên Ngao Kiếm không phải là một lựa chọn thông minh.

Mộc Thanh Phong cũng không hỏi, thâm thúy cười: “Không nói cũng được, nhưng, có thể đưa cậu vào không phải người đơn giản, cậu nên cẩn thận với người đó.”

Ông ta đỡ lấy Nhược Diệp xoay người rời đi, Niếp Hành Phong vội hỏi: “Ngài từng xem qua mệnh thư kia sao?”

Mộc Thanh Phong không quay đầu lại, cười mà không đáp, hỏi ngược lại: “Cậu nói xem?”

Niếp Hành Phong không biết, nếu như Mộc Thanh Phong xem qua mệnh thư, tự nhiên sẽ biết vận mệnh của mọi người, nhưng có cảm giác, ông ta tựa hồ cũng không hiểu quá rõ ràng.

Mộc Thanh Phong đi xa rồi, tay áo Niếp Hành Phong mới bị Trương Huyền túm túm, “Chủ tịch, tôi phải hồi hồn rồi, mau bắt lấy tôi, cho anh đi nhờ, cùng nhau trở về.”

Niếp Hành Phong lúc này mới phát hiện thân ảnh Trương Huyền dần dần biến nhạt, anh vội nhìn một chút Từ Hữu Niên còn nằm trên mặt đất, muốn hỏi cậu nên làm cái gì bây giờ, nhưng đã không còn thời gian rồi, không thể làm gì khác hơn là vội vàng nắm lấy tay Trương Huyền, lập tức trước mắt là một trận xoay tròn kịch liệt, sau khoảnh khắc hắc ám ngắn ngủi, bịch một tiếng, rơi xuống trên mặt đất.

Sống lưng ngã trúng lên mặt đất, Niếp Hành Phong đau đến chau mày, mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là trần nhà vẽ hoa văn quen thuộc, bốn phía là hương tùng thơm mát thanh u, nến đã tắt, Trương Huyền nằm bên cạnh chính mình, đồng dạng cũng chớp mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà trên đỉnh đầu.

“Cậu lần sau hồi hồn có thể nhẹ nhàng chút có được hay không!” Niếp Hành Phong tức giận nói.

Anh cũng không phải hiệp khách thần kỳ biết bay, bị ngã nặng như vậy, trước mắt thực muốn ngất, khiến anh cực độ hoài nghi chính mình có khả năng bị ngã thành chấn động não nhẹ hay không.

“Hắc hắc, lần sau nhất định sẽ cải tiến.”

Mang theo một người sống, có thể thuận lợi hồi hồn, đã là rất không tệ rồi, nhưng đem chiêu tài miêu làm ngã hỏng cũng không phải chuyện vui sướng gì. Trương Huyền rất khẩn trương mà sáp lại gần, nâng tay trái phải xoa bóp trên người Niếp Hành Phong, công khai xoa bóp, kỳ thực thuần túy là quấy rối.

Nghệ đã tỉnh, bay qua hỏi: “Lão đại, các ngươi đã trở về, có phát hiện gì đặc sắc hay không? Nói nghe một chút.”

“Phát hiện đặc sắc? Đương nhiên là có.”

Bị hỏi, Trương Huyền tạm thời buông tha việc làm phiền Niếp Hành Phong, từ trong túi móc ra thập thế mệnh thư, dương dương tự đắc nói: “Ai nói không có khả năng lấy được mệnh thư? Tôi không phải đã lấy được rồi sao! Đến, xem vận mệnh của chủ tịch và dơi nhỏ như thế nào?”

“Thập thế mệnh thư? Là vật gì?” Dơi nhỏ tò mò mà đến gần.

Trương Huyền cẩn cẩn dực dực mở sách ra. Vật qua thiên tân vạn khổ mới đoạt được, đương nhiên là bảo bối, ai ngờ không đợi cậu mở ra hoàn toàn, liền thấy giữa trang sách có chút khô vàng, giống như bị đốt cháy, mép sách cuộn lên, từ từ biến thành đen sẫm, cuối cùng hóa thành tro bụi, tiêu tán trong tay.

“Xảy ra chuyện gì? Đây là xảy ra chuyện gì?”

“Có lẽ…” Nhìn Trương Huyên phát điên ở bên cạnh cũng dơi nhỏ chưa rõ tình huống, Niếp Hành Phong hiểu rõ hàm ý câu nói của Mộc Thanh Phong, nhẹ giọng nói: “Thứ trong thế giới chết căn bản không có cách nào đưa được đến nhân gian, nó sẽ lại quay về nơi thuộc về chính mình thôi.”

Mệnh thư không lấy được tới tay, đối với Trương Huyền mà nói, kỳ thật cũng không phải đả kích gì quá lớn, với chính cậu mà nói—— không cách nào biết trước được tương lai mới càng tràn ngập kích thích hơn.

“Vậy sao cậu còn liều lĩnh như vậy muốn đem sách mang về?”

Niếp Hành Phong thích nhất chính là tính cách của Trương Huyền vĩnh viễn có thể đem thương tâm chuyển thành vui sướng, nhưng đồng thời cũng không nhịn được muốn trêu đùa cậu.

“Có thể kiếm tiền a, có mệnh thư, nói không chừng có thể trở thành nhà tiên tri vĩ đại nhất thế kỷ.”

Giấc mộng này, Niếp Hành Phong nghĩ tiểu thần côn hẳn là vĩnh viễn cũng không có khả năng thực hiện được a.

Chuyện chấm dứt vào xế chiều ngày hôm sau, sân golf lại phát hiện một thi thể nữ trong hồ nhân tạo, sau khi xem xét thì xác nhận người chết là La Kỳ, nguyên nhân tử vong là do xương sọ bị vật cứng gây tổn thương, kỳ quái chính là đã lâu như vậy, thân thể khuôn mặt người chết lại hoàn toàn không bị biến dạng, giống như chỉ ngủ thiếp đi.

Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền nghe được chạy tới cảnh cục hỏi han tin tức, đụng phải người nhà đến nhận thi thể, La Nhan thất thanh khóc rống, không ngừng nói nếu như lúc đầu đối với em gái không quá nghiêm khắc, sẽ không dẫn đến hậu quả như vậy.

“Trên đời không có nếu như, chỉ có nhân quả.” Một màn cực kỳ bi ai không hề cảm động đến Trương Huyền, cậu tựa vào tường nhỏ giọng nói.

Mọi việc có nhân thì có quả, cũng không phải đến khi hối hận, muốn quay đầu, là có thể bắt đầu lại một lần nữa.

Phó Vũ cũng tới, ngơ ngác đứng ở bên cạnh mà nhìn, bởi vì Ngụy Chính Nghĩa không đề cập với La gia chuyện cậu ta cùng La Kỳ gặp gỡ, cho nên không ai chú ý tới cậu ta, chỉ có Ngụy Chính Nghĩa đi qua, đem cái trang sức quan tài kia trả lại cho cậu ta, vỗ vỗ vai cậu, nói nên nén bi thương.

Phó Vũ mở ra dây chuyền quan tài, khi thấy chữ viết bên trong, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, vành mắt đỏ lên, nhưng lại nén xuống không dám khóc.

Nhược Diệp cũng tới, còn mang theo nữ quỷ như hình với bóng kia. Niếp Hành Phong phát hiện ngay lúc nữ quỷ kia nhìn thấy Phó Vũ, nguyên bản vẻ mặt đang đờ đẫn liền nhu hòa lại, lập tức hồn phách từ trong thân thể bay ra, vẻ ngoài nhợt nhạt, là bóng dáng lờ mờ của La Kỳ.

Cô bay tới bên cạnh Phó Vũ, ôn nhu nhìn cậu, nâng tay muốn chạm đến, rồi lại lạc vào khoảng không, Nhược Diệp ở phía sau, nhẹ giọng đọc thần chú chuyển sinh, nói: “Tâm nguyện đã thành, cần lên đường thôi.”

La Kỳ nhìn Phó Vũ trong ánh mắt có chút không muốn, nhưng thân ảnh lại theo chú ngữ đang đọc chậm rãi biến nhạt, cô hướng Nhược Diệp cùng Trương Huyền, Niếp Hành Phong hơi gật đầu cảm ơn, cuối cùng tiêu tán trong không gian.

Độ người chuyển sinh thành công, Trương Huyền đi tới trước mặt Nhược Diệp, nhỏ giọng nói: “Anh không có việc gì chứ? Ngực bị người ta đục một lỗ lớn, còn bị trọng thương, thật đủ tráng kiện a.”

Nhược Diệp bất động như núi, mỉm cười: “Nhược Diệp kia đã chết.”

“Đã chết?”

“Tôi trời sinh có bốn hồn tám phách chín mạng, có chín cơ hội sống lại lần nữa, giờ còn thừa lại bảy lần.”

“Mèo chín mạng?” Trương Huyền nổi lên kính nể, chăm chú đánh giá trên dưới Nhược Diệp, vô cùng hiếu kỳ hỏi: “Trừ tối hôm qua ra, anh còn chết lúc nào nữa?”

Nhược Diệp biến sắc, nhưng lại cười cười, không nói gì.

Tiểu thần côn thật sự là ở đâu cũng hồ nháo, Niếp Hành Phong đi qua, bất động thanh sắc mà giẫm cho cậu một cước, Trương Huyền đau đến nhăn mi, nhưng vẫn không chịu buông tha, hỏi tới: “Bốn hồn tám phách chín mạng rất lợi hại a, loại dị năng này ngày sau có học được không a?”

Nhược Diệp phải rời đi, nghe xong lời này, quay đầu hỏi: “Nếu như bốn hồn tám phách chín mạng đổi lại là không còn tâm, cậu vẫn hâm mộ sao?”

Trương Huyền vô thức mà xoa nhè nhẹ ngực mình, lại nhìn Nhược Diệp, rất muốn hỏi anh ta có phải là tâm thật sự hay không, đáng tiếc Nhược Diệp đã xoay người rời đi.

“Vô tâm?” Cậu lầm bầm: “Vậy thì thôi đi, tôi cảm thấy làm người bình thường sống vẫn vui hơn.”

313 1346506541jdUmjXw2

长明灯

Hết chương 9.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- quyển 2- chương 9

    • hì hì, thì tình hình vẫn là qua được môn nào thì hay môn đó thôi, ta còn đang tự hỏi ngày xưa sao ta lại đi chọn cái khoa khó nhằn thế này mà đâm đầu vào, hắc hắc, hoàn quyển 2 òi, nốt cái lời cuối sách nữa là bắn sang quyển 3^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s