Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương 1

    W020090904621059410638TOTTs_bar

Anh thật muốn giết tiểu thần côn kia!

Mày kiếm xinh đẹp hơi nhíu, tay xiết chặt chiếc ly đế cao, cho biết tâm trạng của anh bây giờ có bao nhiêu không tốt, tiếng nhạc jazz du dương mất đi công hiệu làm thư giãn lòng người, ngược lại càng như liều thuốc kích thích, khiến lửa giận trong lòng anh càng cháy mạnh thêm.

“Trương Huyền chết tiệt!”

Nếu như tâm linh tương thông, giờ phút này, Trương Huyền sẽ rất vinh hạnh mà phát hiện, đêm nay chính mình đã bị chủ tịch đại nhân thân ái ân cần thăm hỏi không dưới hai mươi lần.

Cái mông như bị một cái tay không quá an phận mà hữu ý vô ý đụng tới, sống lưng Niếp Hành Phong theo bản năng cứng đờ, nhưng lại chỉ nhấm nháp đồ uống trong ly, không phản ứng nhiều hơn.

Ở trong loại quán bar nhiệt tình đến cơ hồ có thể nói là thối nát thế này, rất khó hy vọng ra vào nước bùn mà không bị nhiễm bẩn, càng huống chi anh đang mặc thành bộ dáng này.

Kiểu tóc nguyên bản rất ổn không còn, thay thế vào đó là màu tóc phun nhuộm thành loạn thất bát tao, còn đeo cả hoa tai, cùng quần bó sát làm lộ ra đường cong hoàn mỹ của thắt lưng và mông, càng khiến anh căm tức chính là chiếc áo sơ mi bán trong suốt, cổ áo thấp khiến da thịt trước ngực không được che lại mà lộ hết ra ngoài, khiến những ánh mắt dừng lại suồng sã trên người, làm cho anh có loại xúc động muốn trực tiếp cài lại cúc cổ áo.

Nhưng, hiển nhiên điều đó là không có khả năng, bởi từ lúc trước khi Niếp Hành Phong xuất môn, Trương Huyền cũng đã rất có khả năng dự đoán mà trực tiếp đem tất cả cúc trước ngực anh giật đứt, gọi thành mỹ danh– gợi cảm. Không sai, bây giờ anh đang… Thực sự con mẹ nó gợi cảm!

Chân mày Niếp Hành Phong xoắn lại, rất không phong độ mà dùng lời thô tục ân cần thăm hỏi trên người cái tên thần côn khởi xướng kia.

Anh bị sao mà lại đi đáp ứng cái yêu cầu quá phận loại này của Trương Huyền? Uống đồ uống, Niếp Hành Phong phiền não nghĩ– nếu như lúc ấy anh không lên cơn sốt, vậy nhất định là Trương Huyền đã dùng pháp thuật gì đấy với anh, tên thần côn chết tiệt kia!

Thời gian luân chuyển tự động đảo ngược về một vòng, trở lại buổi sáng cuối tuần ấy.

Niếp Hành Phong bị Trương Huyền gọi một cuộc điện thoại gọi về biệt thự, anh còn đang vì có thể ở cùng tên kia cuối tuần mà vui vẻ, thì một bộ quần áo hoa lệ ném đến, rồi sau đó, Trương Huyền ghé sát vào anh, vẻ mặt tươi cười lấy lòng.

Niếp Hành Phong trong lòng rung lên cảnh báo, cảm giác ý nghĩ của chính mình lúc trước tuyệt đối là tự mình đa tình.

Qủy nhiên, sau một trận ân cần thăm hỏi, dâng trà, vuốt rồng ân cần trôi qua, Trương Huyền hai tay tạo thành hình chữ thập trước ngực, vẻ mặt thẳng thắn thành khẩn mà nói rõ thỉnh cầu cùng mục đích của cậu ta– ăn mặc gợi cảm một chút thay thế cậu ta đến quán bar giám thị mục tiêu con mồi.

Sau khi nghe xong, ý niệm đầu tiên toát ra trong đầu Niếp Hành Phong chính là một tát đem tên kia từ trên lầu đi xuống. Có thể cũng nhìn ra tâm tình không tốt của anh, Trương Huyền tiếp tục cẩn cẩn dực dực mà cầu xin: “Chủ tịch giúp hỗ trợ đi mà, chỉ một lần này thôi, tuyệt không có lần sau!”

Nếu như có thể, cậu cũng không muốn để chiêu tài miêu bán đứng nhan sắc, đáng tiếc bản thân lần trước không cẩn thận làm bại lộ thân phận, đồng sự khác trong văn phòng trinh thám lại cũng không có thời gian hỗ trợ, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể nghĩ tới chủ tịch đại nhân thân ái, không chỉ là bởi vì làm dân không chuyên theo dõi thì ngược lại không dễ bị phát hiện, mà chủ yếu chính là, với dung mạo khí chất của Niếp Hành Phong, muốn điều tra cái gì, tuyệt đối là dễ như trở bàn tay.

Lúc ấy là thấy lợi tối mắt cũng tốt, là bị sắc đẹp Trương Huyền dụ dỗ cũng được, Niếp Hành Phong từ bé đã lăn lộn trong thương giới quỷ quyệt bão táp liền thật sự không chống lại được lời khẩn cầu ấy, gật đầu đáp ứng, sau đó đêm ấy liền bị mặc lên một thân trang phục gợi cảm, đi tới quán bar Trương Huyền chỉ định ôm cây đợi thỏ.

Nhưng, chờ một lúc, Niếp Hành Phong mới phát hiện ra chính mình có điểm không ổn. Anh không thèm để ý việc theo dõi giúp Trương Huyền, nhưng tuyệt đối thống hận việc nằm vùng trong loại quán bar sắc tình thế này, hơn nữa lại còn là lấy thân phận MB.

Niếp đại tổng tài ở trong quán bar theo dõi một giờ, đếm ra đã bị trên mười vị nam nam nữ nữ làm phiền, mới hậu tri hậu giác nghĩ đến– nguyên lai trong trường hợp nào đó trang phục cũng đại biểu cho những hàm nghĩa đặc biệt.

“Trương Huyền, khoản nợ này tôi sẽ chậm rãi tính toán với cậu!”

Đang thân thiết ân cần thăm hỏi Trương Huyền, tay cầm ly đột nhiên run lên, khí tức cổ quái tàn nhẫn ngoan lệ mạnh mẽ bức tới chỗ Niếp Hành Phong. Trong lòng nhịn không được hoảng sợ, anh ngước mắt lên, phát hiện ra thân ảnh một người phụ nữ mặc hồng y lờ mờ chiếu trên quầy bar, máu tươi từ trên trán cuồn cuộn chảy xuống, tóc dài bị thấm ướt đãm, cơ hồ hoàn toàn áp lên da đầu, khuôn mặt vì máu dính đầy mà không cách nào nhìn rõ, chỉ thấy con ngươi xám trắng đang hung hăng nhìn anh.

Đồ uống trong ly thủy tinh kịch liệt rung lên, tay anh không khống chế được mà run rẩy. Đến tận bây giờ, Niếp Hành Phong cũng đã tiếp xúc với một ít sự kiện quỷ quái, nhưng chưa từng thất thố như bây giờ, oán hận cường đại xuyên thấu qua không gian tăm tối, không hề giữ lại mà truyền tới anh.

Sống lưng đột nhiên bị đụng một chút, Niếp Hành Phong lấy lại tinh thần, ảo ảnh trước mắt chợt biến mất, nhưng trong nháy mắt, mồ hôi lạnh lại tràn đầy cả trán, đối với khiêu khích phía sau không thể nào để ý tới.

Không thấy anh có phản ứng, cái tay kia càng thêm càn quấy, ngón tay theo xương sống anh nhẹ nhàng di chuyển, theo sau là làn gió thơm đánh tới, một phụ nữ mặc váy maxi đỏ thẫm ngồi xuống bên cạnh anh, nữ nhân dựa vào rất gần, khiến Niếp Hành Phong cơ hồ không cách nào bỏ qua cổ áo trễ lộ ngực cùng phong tư ngạo nhân của cô ta.

“Vóc dáng của anh thật tốt.” Cô ta khen ngợi nói, mắt xanh như nước, lộ ra tươi cười diễm tình: “Trước kia ở đây không gặp qua anh, xưng hô thế nào đây?”

Không thể phủ nhận, đó là một phụ nữ đẹp, tóc dài cuộn sóng lớn, mi dài tinh xảo, ngũ quan sâu, hình dáng khuôn mặt mang theo nét đẹp của châu Âu, đáng tiếc cô ta dựa vào quá gần, đến nỗi Niếp Hành Phong có thể thấy rõ kính sát tròng màu lam cô ta đang đeo. Không nhịn được nhăn mặt cau mày, anh thích chính là màu xanh tự nhiên của Trương Huyền, có thể tùy tâm tình mà màu mắt biến hóa tự nhiên, không phải loại tận lực chải chuốt trang điểm thế này.

“Có chuyện gì?”

Tâm tình còn chưa hoàn toàn trở lại sau màn hồi tưởng đột ngột mới rồi, Niếp Hành Phong không muốn để ý tới cô ta, cầm lấy ly thủy tinh, bất động thanh sắc mà thoát ra khỏi bàn tay đang vuốt ve làm càn trên lưng mình, nhưng cái tay kia lập tức chuyển qua trên đùi anh, nữ nhân nghiêng đầu nhìn anh, giọng nói khiêu khích giống với mùi nước hoa trên người cô ta, tràn ngập hấp dẫn.

“Bạn tôi tạm thời lỡ hẹn, nhưng tựa hồ như tôi đã tìm được món điểm tâm rất tuyệt, có hứng thú không?”

“Hứng thú?”

“Nhà anh hay nhà tôi? Yên tâm, sẽ không trả ít hơn so với cố chủ của anh.”

Nữ nhân này không thể nghi ngờ là kẻ táo bạo nhất đêm nay đến bắt chuyện, nhưng Niếp Hành Phong không có hứng thú với kẻ tự động đưa đến cửa, nghiêng người tránh khỏi bàn tay khiên khích, thản nhiên nói: “Tiểu thư, xin hãy tự trọng chút!”

Sắc mặt nữ nhân thay đổi, nổi giận đùng đùng đứng lên, trừng anh cười lạnh: “Đã đi bán, còn giả bộ thanh cao cái gì!”

Nói xong, vung túi xách, xoay người rời đi. Thanh âm của cô ta không lớn, nhưng người chung quanh đều nghe được thanh thanh sở sở, Niếp Hành Phong thấy trong nháy mắt liền có một loạt ánh mắt dừng lại trên người mình.

Hàm răng nghiến lại vang lên ken két, anh có phải hay không nên cảm tạ tiểu thần côn kia, đã cho chính mình lưu lại một kỉ niệm tuyệt vời như vậy–Tổng tài niếp thị muốn bán mình, anh muốn nhìn xem ai có thể mua nổi!

Ngồi chờ cả đêm, người phải đợi không xuất hiện, nhưng người không đợi thì lại liên tiếp không ngừng mà chạy tới bắt chuyện…Càng chuẩn xác mà nói, là làm phiền, ngoài ra còn gặp phải quỷ, sau khi trở về anh nhất định sẽ không tha cho tên kia, không, bây giờ sẽ không tha!

Cơn giận ngất trời, Niếp Hành Phong không nhịn được nữa, lấy điện thoại ra, gọi một cú cho Trương Huyền đang thảnh thảnh thơi thơi nghỉ ngơi hưởng thụ trong biệt thự kia.

Điện thoại tiếp thông, thanh âm Trương Huyền tràn ngập sức sống truyền ra:『 chủ tịch, anh khổ cực rồi! 』 “Mục tiêu không xuất hiện, cậu rốt cuộc còn muốn tôi ở chỗ này chờ bao lâu?” Nhịn xuống tức giận, Niếp Hành Phong hỏi.

Nếu giờ phút này mà là đối mặt nói chuyện, Niếp Hành Phong sẽ thấy rất rõ bên trán Trương Huyền trong nháy mắt chảy ra một giọt mồ hôi lạnh, may là điện thoại đã che dấu đi mọi điều, Trương Huyền nâng tay vuốt mồ hôi, cười làm lành: 『 chờ thêm một chút, chờ thêm một chút a, chủ tịch, bình tâm một chút chớ nóng vội , quay về tôi sẽ giúp anh xoa bóp có được hay không? 』 âm cuối mang theo nồng đậm ý tứ lấy lòng, tâm tình Niếp Hành Phong trong nháy mắt thư sướng hơn rất nhiều, hỏi: “Cậu đang làm gì?”

『 nghiên cứu vụ án. 』Trương Huyền nói đồng thời tắt phụt âm lượng của rạp chiếu phim gia đình.

Hoắc Ly ở bên cạnh muốn đâm phá lời nói dối của cậu, bị Tiểu Bạch một cái miêu trảo tát qua, lập tức tắt âm, Nghệ ôm chai bia, tựa vào tủ âm tường bên cạnh rất thông minh mà nhận định tình thế, án binh bất động.

Niếp Hành Phong cười lạnh một tiếng, chẳng thèm đâm thủng lời nói dối của Trương Huyền, “Tiểu Ly cùng Tiểu Bạch ở đó chơi có vui không?”

『 Rất vui a, tôi đối với động vật nhỏ luôn rất có lòng yêu thương mà. 』 Trương Huyền khoe khoang xong, lại cẩn cẩn dực dực hỏi: 『 chủ tịch, có phải không khí quán bar cũng không tệ lắm hay không?』 “Nhận được sự quan tâm, tôi bị mười mấy người đến bắt chuyện.”

Khẩu khí bình thản, nhưng Trương Huyền tuyệt đối nhìn ra hỏa khí ẩn dấu bên trong, chiêu tài miêu nhất định đã phát hiện ra trò đùa của mình rồi, tâm lý cậu rơi lộp bộp một tiếng, mồ hôi lạnh không khỏi lại rơi xuống, cười hắc hắc nói: 『Bị bắt chuyện, vậy chứng minh chủ tịch vô cùng có mị lực a, nhưng nhớ kỹ, nhất định không được để bị chiếm tiện nghi a. 』Trong nhắc nhở mang theo ý tứ hàm ý độc chiếm, tâm tình ấm ức của Niếp Hành Phong hơi thấy nhẹ bớt, nhìn quanh quán bar, không nhìn thấy bóng dáng nữ quỷ kia, hy vọng chỉ là hồn phách đi ngang qua, anh an ủi mình, nói: “Yên tâm, tiện nghi của tôi không phải dễ bị chiếm như vậy, tùy tình hình tiếp tục liên lạc.”

『 Được được được a, hết thảy cẩn thận, theo dõi đồng thời cũng đừng quên hưởng thụ, thích cái gì cứ việc gọi, tôi mời, đừng khách khí với tôi.』Người này, chỉ biết cầm tiền công ty đến mua chuộc nhân tình.

Niếp Hành Phong cười, ngắt điện thoại mới nhớ tới mục đích mình gọi điện cho Trương Huyền là muốn khởi binh vấn tội, nhưng khi nghe được thanh âm cậu ta, cư nhiên đem mục đích ban đầu ném đi không còn một mảnh.

Vỗ vỗ cái trán, anh bất đắc dĩ nghĩ, chính mình quả nhiên là đối với tiểu thần côn kia một chút biện pháp cũng không có.

Trong biệt thự, Trương Huyền vừa mới buông điện thoại, liền thấy ba con vật sáu con mắt khiển trách lập tức trừng lại, Hoắc Ly tức giận bất bình nói: “Đại ca anh hơi quá đáng rồi, không phải mục tiêu nói đêm nay tạm thời hủy bỏ kế hoạch sao? Tại sao không để Niếp đại ca trở về?”

Tiểu Bạch cùng dơi nhỏ đồng loạt gật đầu, đồng ý với thuyết pháp của Hoắc Ly.

“Bây giờ báo cho anh ấy, để bị anh ấy đuổi giết sao?”

Có lẽ hẳn là đem “sao” bỏ đi, là tuyệt đối sẽ bị đuổi giết, cho nên, cậu không phải không nói, mà là không dám nói a. Bắt tổng tài Niếp thị giả làm MB, cuối cùng đối tượng giám thị lại không xuất hiện, chiêu tài miêu không bộc phát núi lửa mới là kỳ quái, cậu vừa rồi cũng là lương tâm đấu tranh hồi lâu, mới quyết định không nói ra.

“Các cậu…sẽ không bán đứng tôi chứ?” Ánh mắt đảo qua ba con vật, Trương Huyền rất hoài nghi hỏi.

Dơi nhỏ là thức thần của cậu, tạm thời không cần lo lắng, nhưng tiểu hồ ly cùng con mèo nhỏ, nhất là con mèo kia, thành thật mà nói, Trương Huyền không ôm hy vọng quá lớn.

Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch là khi đi bái phỏng Niếp gia lần trước cậu mới nhận thức, nói về những việc trải qua ngày đó, Trương Huyền đến tận bây giờ còn có chút cảm thán, không phải bởi vì tòa nhà có bao nhiêu xa hoa, mà là kinh ngạc khi thấy đông đảo du hồn vây quanh nhà, càng kinh ngạc hơn là người nhà Niếp gia đối với những thứ bay bay này thần kinh thô đến mức làm như không thấy.

Nhà ở cũng có ít hoặc nhiều du hồn vây quanh, nhưng cũng không phải tất cả âm hồn đều mang đến bất lợi cho con người, thậm chí đại bộ phận có thể nói là làm kẻ thủ hộ, nhưng làm cậu giật mình chính là, âm hồn thủ hộ của các tòa nhà cao cấp chung quanh lại không nhiều như vậy, làm cậu hoàn toàn cảm nhận được chân lý có tiền thì có thể sai khiến được cả ma quỷ.

Sau khi vào nhà bái phỏng, Trương Huyền mới hiểu được nguyên nhân âm hồn tụ tập đông đảo. Phía sau em trai Niếp Duệ Đình của chủ tịch là một thủ hộ linh muốn âm cũng không thể âm hơn, không cần phải nói, âm hồn ở đây đều là bị khí của anh ta dẫn tới, điều này khiến Trương Huyền bỏ đi suy nghĩ nguyên bản là muốn trả thù Niếp Duệ Đình, mặc dù tên kia từng nói xấu cậu là tập đoàn lừa gạt, nhưng thức thần nhà người ta so với cậu lợi hại hơn nhiều, chạy đến khiêu khích nhất định sẽ không chiếm được tiện nghi gì.

Cung kính cùng Niếp gia gia chào hỏi trò chuyện, sau đó khi mọi người đang ngơ ngác ngắm kỹ thì đem lên lễ gặp mặt, cậu tuyệt đối không tự kỷ đến mức cho rằng dung mạo của mình có thể khiến tất cả mọi người kinh vi thiên nhân, nhưng tình huống ngay lúc đó thật sự rất quỷ dị, thật giống như mọi người đang nhìn một người không có khả năng nhìn thấy, trạng thái giật mình đến không nói lên lời.

Sau đó cậu được Niếp Duệ Đình rất thân thiết mà ôm lấy, Tiểu Ly thì xông lên vui vẻ gọi cậu là đại ca, Niếp gia gia mỉm cười vuốt cằm, Tiểu Bạch cùng tên thủ hộ linh gọi là Nhan Khai kia thì chạy đến trước mặt cậu, trước sau đánh giá trên dưới cậu, ánh mắt kia giống như là đang đánh giá một món đồ cổ xem có phải là đồ giả không vậy.

Thấy hình dáng hồ ly ẩn hiện trong hình người của Hoắc Ly, Trương Huyền rất bất đắc dĩ, cậu là môn nhân thiên sư chính tông, tại sao lại muốn cùng một hồ ly xưng huynh gọi đệ?

Tóm lại, không khí buổi tiệc ngày đó náo nhiệt dị thường, Nghệ theo chân bọn họ cũng được chơi đùa tới bến, vì vậy, sau đó Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch liền thành khách quen nhà cậu, lúc rảnh rỗi thì chạy tới.

“Chi phí ngay mai tất cả tôi mời.”

Trưng cầu ý kiến không được hưởng ứng, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là nhịn đau tung đòn sát thủ, tốn chút tiền thì tốn chút tiền, chung quy vẫn khá hơn so với việc bị chủ tịch đuổi giết sau khi biết chân tướng.

“Lão đại yên tâm, là một thức thần đủ tư cách, ta sẽ không làm trái phẩm hạnh, bán đứng ngươi.” Bắt được chỗ tốt, Nghệ tuyên bố lập trường đầu tiên.

Trương Huyền đối với phẩm hạnh của thức thần dơi nhỏ trước giờ chưa từng tin tưởng qua.

Hoắc Ly lập tức gật đầu: “Đại ca, ngày mai em muốn ăn vịt nướng của khách sạn lớn Victoria.”

Hồ ly không ăn gà sao? Tại sao hồ ly nhà anh lại biến dị như vậy?

Ngẫm lại mức độ tiêu phí của khách sạn Victoria, Trương Huyền tâm can đau đớn một chút, sau đó ánh mắt nhìn đến Tiểu Bạch, trong ba con vật thì con mèo này âm hiểm nhất, chỉ sợ một con vịt nướng thì không thu mua được.

Bị nhìn chăm chú, Tiểu Bạch ngáp một cái, lười biếng mà nói: “Yên tâm, ta không lớn miệng như vậy, loại chuyện này các ngươi người nguyện đánh một kẻ nguyện chịu, quan tâm tới chúng ta làm gì?”

Thuận lời qua cửa, Trương Huyền yên tâm, nhất phách ba chưởng,  “Chúng ta đây tiếp tục xem phim a, các tiên sinh.”

Niếp Hành Phong thì không có vận khí tốt như vậy, cùng lúc khi Trương Huyền đang hưởng thụ nhân sinh trong biệt thự, anh đang ở trong quán bar tức giận mà uống nước, kiêm, tiếp tục bị người xa lạ làm phiền.

Đợi thêm nửa giờ nữa, nửa giờ sau mà mục tiêu còn không xuất hiện, anh sẽ đi. Uống nước ngọt trong quán bar, thật là mất mặc… Không, chỉ riêng bộ trang phục đầu tóc này, cũng đã mất mặt lắm rồi, về phần nữ quỷ, ai, không nghĩ cũng được.

“Tôi có thể ngồi đây không?”

Tiếng nói nhu hòa cắt đứt suy nghĩ của Niếp Hành Phong, anh ngẩng đầu, là một nữ nhân mặc trang phục đạm nhã, cô rất đẹp, nhưng càng có nhiều khí chất văn nhã, mi gian tựa hồ có loại ưu sầu nhẹ nhàng, không giống như người thường đến nơi này.

“Mời ngồi.” Nếu như chỉ là nói chuyện bình thường, anh cũng không ngại, dù sao đám người kia rất nhàm chán.

Cô gái kia ngồi xuống, mỉm cười nói: “Cám ơn anh cho tôi cơ hội này, để đáp tạ, tôi mời anh ly rượu.”

“Cám ơn, nhưng tôi thích nước ngọt hơn.”

Cô gái không miễn cưỡng, gọi bartender yêu cầu một ly rượu nho, cùng Niếp Hành Phong cụng ly, “Anh đang đợi bạn sao? Tôi thấy vừa rồi mấy người đến đều bị anh cự tuyệt.”

“Có lẽ người đó không tới.”

Niếp Hành Phong phát hiện nữ nhân cười rất kiểu cách, khóe mắt không cười, cô chỉ cười theo thói quen.

“Cô lần đầu tiên đến đây?” Anh hỏi.

“Đúng vậy, tôi đi dạo phố, thấy quán bar này, liền thuận đường đi vào.” Nữ nhân nhìn bốn phía xung quanh, nói: “Lúc đầu cảm thấy nơi đây không thích hợp với tôi, nhưng sau đó lại phát hiện có người so với tôi càng không thích hợp hơn.”

“Có người so với cô càng không thích hợp?”

“Là anh a, anh gặp qua một nam nhân trưởng thành nào lại ở quán bar uống nước ngọt chưa?”

Nữ nhân nhìn Niếp Hành Phong, phì cười, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là cười khổ. Có biện pháp sao? Trước khi đến đây Trương Huyền năm lần bảy lượt dặn anh không được uống rượu, nói uống rượu làm lỡ việc, vì vậy anh liền thật sự ngoan ngoãn nghe lời tên kia.

“Tôi lái xe, không thể uống rượu.”

“Thật sự là một cái cớ tệ hại.”

Nữ nhân tiếp tục cười, lần này là tươi cười phát ra từ nội tâm, Niếp Hành Phong cũng cười nói: “Đích xác là rất tệ hại.”

Trong nhạc khúc du dương hai người tùy ý trò chuyện, cư nhiên trò chuyện vô cùng thoải mái, Niếp Hành Phong nhìn ra được nữ nhân có rất nhiều chuyện không vui, nhưng cô cái gì cũng không nói, khuôn mặt tươi cười thản nhiên, như là một loại do giáo dưỡng lâu ngày tạo thành.

Ba mươi phút trôi qua rất nhanh, Niếp Hành Phong uống hết nước ngọt trong chén, đang muốn cùng cô gái kia cáo từ, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gào thét chói tai, anh quay đầu, liền thấy một bóng đen hiện lên trên cửa kính thủy tinh, rồi sau đó, ầm một tiếng vang lên bên ngoài quán bar.

Tiếng thét chói tai tê liệt lòng người trong nháy mắt cắt ngang đêm đen tịch liêu, trên ngã tư đường vang lên một mảnh tiếng động lớn huyên náo ồn ào, ngay sau đó, có rất người chạy về hướng này. “Xảy ra chuyện gì?”

Quán bar nằm ở tầng một của tòa nhà thương mại cao tầng, tiếng động lớn quá mạnh mẽ, kinh động đến những khách nhân đang uống rượu tại đây, có vài người hiếu kỳ lập tức chạy ra ngoài, nữ nhân khó hiểu mà quay đầu nhìn ra ngoài, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Tôi đi xem một chút.”

Liên tưởng đến một màn vừa hiện lên trong nháy mắt vừa rồi ngoài cửa sổ, Niếp Hành Phong trong lòng có loại dự cảm không tốt lắm, đứng dậy vội vã đi ra ngoài.

Phía trước quán bar là vỉa hè rộng rãi dành cho người đi bộ, nhưng giờ phút này vây đầy người, trong đám người không ngừng truyền đến tiếng hô báo cảnh sát, gọi xe cứu thương… Niếp Hành Phong chen vào giữa đám người, liền thấy một nữ nhân nghiêng người ngã trên mặt đất, sợi tóc rơi trên khuôn mặt trắng bệch, thân hình nhỏ co quắp, chất lỏng huyết sắc không ngừng cuồn cuộn chảy ra, đèn đường sáng choang, đem tất cả chiếu đến rõ ràng.

Là nữ nhân vừa mới tiếp cận anh, mặc dù tóc dài che phủ hơn phân nửa khuôn mặt cô ta, nhưng váy maxi đỏ, tóc dài cuộn sóng có thể chứng minh thân  phận cô ta. Niếp Hành Phong ánh mắt đảo qua một chiếc giày cao gót rơi bên cạnh, đột nhiên nhớ tới Trương Huyền từng nói qua —— nếu như giày rơi trong sự cố, là đại biểu cho việc người ấy hết hi vọng cứu chữa, bởi vì gan bàn chân gắn liền với ngũ âm chi kết, hồn phách mất đi áp chế, đã từ trong ngũ âm thoát ra.

“Là tự sát sao?”

“Hẳn là vậy, mới vừa rồi tôi thấy cô ta quanh quẩn trên mái nhà, cảm thấy không ổn, liền gọi điện báo cảnh sát, ai ngờ vừa gọi xong, cô ta liền nhảy.”

Bên người truyền đến tiếng thì thầm, Niếp Hành Phong ngẩng đầu nhìn đỉnh tòa nhà. Tòa nhà có năm sáu tầng, chung quanh có đèn nê ông sáng, mọi chuyện trên sân thượng từ phía dưới có thể thấy được rõ ràng, nữ nhân sau khi chơi đùa trong quán bar, đã đi lên sân thượng, từ trên đó nhảy xuống.

“Oẹ…”

Tiếng kêu kìm nén thống khổ vang lên bên cạnh, Niếp Hành Phong quay đầu lại, thấy là nữ tử vừa cùng mình nói chuyện phiếm, cô ấy có thể là bị máu tanh kích thích, có chút chịu không được, che miệng chạy vội tới góc tường nôn.

Niếp Hành Phong vội vàng chạy qua, giúp cô vuốt lưng, chờ cô đỡ hơn, lại đến nhờ phục vụ quán bar lấy cho chén nước, đưa cho cô, nữ nhân sau khi uống hết, hướng anh cười cười xin lỗi.

“Xin lỗi, làm phiền anh rồi.”

Uống hết nước, khuôn mặt tái nhợt của nữ nhân hơi hồng lên, ánh mắt đảo qua hiện trường tai nạn, xe cứu thương đã đến, nhân viên cứu hộ vội vàng cấp cứu cho người tự sát, cô thở dài: “Thật đáng thương, sao lại luẩn quẩn trong lòng, muốn tự sát như vậy?”

Niếp Hành Phong muốn chặn lời cô, đã không còn kịp, Trương Huyền nói qua trước mặt người chết kiêng kỵ nhất là nói loại từ ngữ này, rất dễ bị ám theo, bây giờ chỉ có thể hy vọng nữ nhân nhảy lầu kia không nghe thấy a.

Đỡ cô gái trở lại quán bar, bởi vì sự cố nhảy lầu đột ngột phát sinh, quán bar có chút hỗn loạn, Niếp Hành Phong thanh toán tiền, nghĩ muốn cùng cô gái cáo từ, đã thấy cô gái tựa vào trước quầy bar không ngừng xoa trán, tựa hồ rất khó chịu, anh do dự một chút, hỏi: “Cô thoạt nhìn không thoải mái, tôi đưa cô về được không?”

“Không cần phiền phức như vậy, chỉ cần giúp tôi gọi taxi là tốt rồi.”

“Sự cố vừa mới phát sinh, bây giờ sợ là không dễ gọi taxi, xe tôi ở ngay gần đây, sẽ không phiền.”

Niếp Hành Phong không phải là người quá nhiệt tâm, nhưng cô gái có vẻ rất khó chịu khiến anh không cách nào bỏ mặc, chỉ là tiễn một đoạn đường, sẽ không mất nhiều thời gian.

Nữ nhân không tiếp tục kiên trì, đáp ứng đề nghị của Niếp Hành Phong, tại bãi đỗ xe ven đường, Niếp Hành Phong thấy hiện trường sự cố có không ít cảnh sát, anh vội quay đầu, sợ Ngụy Chính Nghĩa ở đây, thấy anh, sẽ kéo anh lại cùng nhau phân tích vụ án.

Đi tới bãi đỗ xe, Niếp Hành Phong mở cửa ghế phó lái, mời cô gái lên xe, sau đó chuyển tới ghế lái, khởi động xe, đi theo địa chỉ nữ nhân vừa nói.

Hôm nay anh lái chính là chiếc Ferrari năm nay vừa mới sản xuất, nữ nhân không hiểu nhiều về xe, nhưng vẫn có thể nhìn ra được giá trị xa xỉ của chiếc xe này, lại quay đầu nhìn Niếp Hành Phong. Không thể không nói nam nhân này vẻ ngoài rất xuất sắc, nhưng điều hấp dẫn người khác không phải là dung mạo của anh, mà là ở phong độ giơ tay nhấc chân đầy ôn nhã, cùng săn sóc, một người như vậy lại đi làm loại nghề nghiệp này, cô chỉ có thể nói là thật đáng tiếc mà thôi.

“Anh làm nghề này, kỳ thật cũng là thân bất do kỷ đúng không?” Cô cẩn cẩn dực dực mà lựa từ.

“Làm nghề này?” Niếp Hành Phong lặng đi một chút, mới phản ứng lại với ý tứ của cô gái, nhớ tới bị Trương Huyền bắt ép, anh cắn răng nói: “Thân bất do kỷ.”

“Tình nhân của anh đối với anh rất tốt, đây là chuyện rất may mắn.” Nếu như không may, đã không mua chiếc xe sang quý như vậy cho anh, nữ nhân nghĩ.

“Tôi không có tình nhân.”

Niếp Hành Phong hàm răng nghiến càng chặt, anh rất muốn đem tiểu thần côn kia làm tình nhân, nhưng đáng tiếc người ta đến tận bây giờ một điểm tỏ vẻ cũng không có, thật đủ tức giận.

“Nói vậy cũng là, cái kia… cũng không tính là tình nhân.”

Thấy Niếp Hành Phong thần tình lãnh đạm, nữ nhân nghĩ rằng chỉ là quan hệ bao dưỡng, tình nhân xác thực là gọi không thích hợp, thở dài nói: “Kỳ thật làm chuyện này cũng không có gì không tốt, người còn sống, chung quy vẫn sẽ không thể không làm một số chuyện cho dù không muốn làm.”

Niếp Hành Phong cả khuôn mặt đều đen lại, suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng không cần phải giải thích, nghe ngữ điệu ưu thương của nữ nhân, xem ra gia cảnh của cô dù tốt, nhưng thật ra cũng không vui vẻ gì, vì vậy cũng mặc cho cô nghĩ loạn đi.

Sau nửa giờ, Niếp Hành Phong theo lộ tuyến cô gái cung cấp mà dừng ở sườn núi của một khu nhà cao cấp.

“Nhà tôi ở ngay trước, tôi xuống ở đây là được rồi.”

Hiển nhiên là cô gái không muốn để người khác thấy có người đưa mình về nhà, Niếp Hành Phong dừng xe xong, muốn xuống xe thay cô mở cửa xe, tay lại bị giữ lại, nữ nhân nói: “Cám ơn anh đã tiễn tôi về.”

“Chỉ là thuận đường thôi.”

“Thật là một cái cớ tệ hại.”

Nữ nhân cười, khoảng cách hai người rất gần, Niếp Hành Phong có thể thấy rõ nhiệt tình cùng chờ mong toát ra trong mắt cô gái, rồi sau đó, môi thơm tới gần, tựa hồ muốn hôn anh, Niếp Hành Phong vội vã lắc mình né tránh.

“Tiểu thư, về đến nhà cô rồi.”

“…Anh là quân tử.”

Nụ hôn thất bại, lại như có loại nhẹ nhõm trút được gánh nặng, cô gái một lần nữa quay về dựa vào chỗ ngồi, nhẹ giọng nói: “Hàn huyên cả đêm, anh vẫn không hề hỏi tên tôi.”

Hình như cái đó là không cần thiết đi?

Niếp Hành Phong xuống xe, đi tới trước cửa chỗ phó lái, giúp cô mở cửa xe, nữ nhân xuống xe, hướng anh mỉm cười nói: “Tôi là Nguyễn Hồng Lăng, hy vọng chúng ta còn có thể gặp mặt, tiên sinh yêu uống nước ngọt.”

Theo tiếng lộp cộp của giày cao gót, thân ảnh Nguyễn Hồng Lăng dần dần đi xa, Niếp Hành Phong đem xe vòng trở lại phương hướng vừa đi. Đã khuya rồi, anh bây giờ chỉ muốn sớm chạy về nhà, về phần Nguyễn Hồng Lăng nói muốn sớm gặp mặt đã bị anh vứt ra sau đầu.

Về đến nhà, xác thực mà nói, là trở lại nhà Trương Huyền, trong biệt thự một mảnh tối đen, Niếp Hành Phong mở cửa, cũng không mở đèn, mà quen thuộc đi xuống rạp chiếu bóng gia đình ở tầng hầm, nếu như đoán không sai, Trương Huyền nhất định ở bên trong xem phim.

Vừa mở cửa ra, mùi rượu liền truyền đến trước mặt, bên trong chỉ có chiếc đèn nhỏ, phía trước màn hình lớn còn đang phát sóng phim hành động mới ra năm nay, nhưng bốn vị đại nhân xem phim…Niếp Hành Phong quét mắt khắp sảnh, Hoắc Ly hóa thành nguyên trạng hồ ly cuộn tròn ở giữa đuôi mà ngủ, Tiểu Bạch ngửa mặt nằm trên lưng nó, Nghệ ôm chai bia dựa vào chân bàn tròn bên cạnh, Trương Huyền thì ghé vào trên thảm trải sàn ngủ say.

Hoa quả bày đầy trên bàn, vỏ đồ ăn vặt hoa quả khô, còn chai bia chất đống một bàn chứng minh, trong mấy giờ mình xuất môn, bốn tên này không kiêng nể gì mà hưởng thụ một phen.

Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ, mở đèn sáng, đem phim tắt đi, lại mở máy điều hòa không khí, tiến lên đá nhẹ Trương Huyền một cước.

“Trở về phòng ngủ.”

Người đang ngủ say cho anh vài câu lẩm bẩm ý tứ hàm xúc không rõ, Niếp Hành Phong rất muốn đá tiếp, Trương Huyền đã trở mình, sắc mặt ửng hồng chứng minh cậu đã uống rượu.

Hai gò má phiếm hồng đào mê người, Niếp Hành Phong đột nhiên cảm giác yết hầu có chút khô, xoay người ấn nút trên tường, ghế sa lon dựa vào tường dao động mở ra, hình thành một cái giường ngủ rộng thùng thình, anh ôm ngang lấy Trương Huyền, bế tới trên giường, lại lấy cái thảm lông đắp cho cậu.

“Chủ tịch…”

Tiếng lầm bầm gọi nhẹ thành công mà làm ngừng bước Niếp Hành Phong, ngồi trở lại bên giường, nhưng anh rất nhanh phát hiện đó chỉ là Trương Huyền nói mớ, đôi môi nhẹ nhàng mấp máy, lông mi tinh mịn tùy theo hô hấp mà nhẹ nhàng rung động, hoàn toàn không có dấu hiệu mở mắt.

“Cậu lại vừa làm tôi giật mình.”

Biết Trương Huyền sẽ không tỉnh lại, Niếp Hành Phong nâng tay làm càn mà gạt ra tóc trên trán cậu, khiến bản thân có thể nhìn cậu rõ hơn, chỉ có lúc này, anh mới không che dấu tình cảm trong lòng, an tâm mà ngắm kỹ khuôn mặt này.

Là bắt đầu từ khi nào thì để ý cậu? Hoặc, căn bản là không phải bắt đầu, phần quan tâm này nguyên bản đã tồn tại thâm căn cố đế trong lòng mình, trí nhớ có lẽ sẽ quên, nhưng, phần cảm giác yêu mến để ý ấy giống như bản năng, không cần bất cứ thứ gì gợi nhớ.

Nhớ tới tình cảnh ngày đó Trương Huyền tới bái phỏng ông nội, Niếp Hành Phong nhíu mi, có loại trực giác, người nhà trước kia đã nhận thức Trương Huyền, nhất là ông nội, đối với người lần đầu đến thăm viếng bái phỏng, ông sẽ không có vẻ mặt ôn hòa như vậy, thậm chí có thể nói là sủng ái, đó là thái độ chỉ biểu hiện ra với người trong nhà.

Nhưng, anh cái gì cũng không hỏi, cũng có lẽ là không dám hỏi, có vài thứ, có lẽ làm rõ rồi, sẽ mất đi sự tốt đẹp vốn có, anh sợ kết quả như vậy phát sinh, hơn nữa, như bây giờ thì cũng không tệ phải không? Ít nhất Trương Huyền cũng nhận được sự đồng ý của người nhà.

Xoa tóc Trương Huyền, cảm nhận hương thơm đặc biệt thuộc về cơ thể cậu, Niếp Hành Phong phát hiện cảm giác khô khan ở yết hầu càng mãnh liệt, tay dần dần di động xuống dưới, thuận theo sợi tóc đi đến xương quai xanh tinh xảo dưới cổ áo, anh mỉm cười, cúi đầu hôn lên cánh môi khẽ mở kia, tiện đà, dò xét đi vào, không kiêng nể mà xâm lược

Nhiệt độ cơ thể nhẹ nhàng theo nụ hôn kịch liệt mà nóng dần lên, Niếp Hành Phong thật vất vả mới khắc chế được tình cảm của chính mình, từ môi Trương Huyền rời đi, trống ngực đập mạnh, anh cười khổ, là ai nói anh quân tử? Nhìn người vẫn như trước đang chìm vào mộng đẹp, đối với khiêu khích của anh không nghe không thấy, Niếp Hành Phong oán hận nghĩ, bây giờ anh hận không thể đem người này lột da phá cốt, ăn hết toàn bộ a.

Anh ở hầu gian của Trương Huyền cắn nhẹ một cái, coi như trừng phạt, sau đó đứng lên đi ra đại sảnh. Đối với người thần kinh siêu thô, anh thật sự không có biện pháp, không thể buông ra, lại không dám để lộ tình cảm của chính mình, sợ hù dọa khiến cậu chạy trốn, cho nên, vẫn là cứ từ từ mà đến, dù sao bọn họ cũng có nhiều thời gian.

    8MangoDrapedLongSilkDress139.99dam-maxi-du-tiec1357282952-21TedBakerPleatedMaxiDress199dam-maxi-dai-mau-do-011602671875_955746392.220x220

Hết chương 1

Advertisements

5 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 1

  1. Ở phần 1 anh công lạnh lùng, menly, bao nhiêu, quyền lực bao nhiêu thì ở phần 2 hoàn toàn ngược lại. công tuy là 1 nhưng làm cho người khác cảm thấy không tồn tại chất công trong anh nữa làm cho truyện trở nên nhàm chán nhưng dù gì cũng cám ơn nàng đã tốn nhiều thời gian và công sức để edit

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s