Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương này em Huyền có nguy cơ bị anh Phong bắt gian tại trận

images (9) T1eWtAXhtoXXahrdM9_073109.jpg_310x310T1f_B6XbdyXXbj7jA4_053453.jpg_210x10002684852_3_1

images (8).

Chương 2

Sáng sớm, Hoắc Ly ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng, chỉ cần nó lúc rảnh rỗi tới nơi này, công việc nấu cơm liền do nó đảm nhận, trù nghệ của dơi nhỏ so với Trương Huyền cũng chỉ khá hơn một chút, vì vậy tự động lui về sau, cùng Tiểu Bạch xem TV ở phòng khách.

Bữa sáng rất nhanh đã bày lên bàn, lúc ăn cơm Trương Huyền còn chưa xuất hiện, ba con vật đồng thanh nói tối qua cậu uống nhiều rượu nhất, cho nên Niếp Hành Phong không đi gọi cậu, tra án rất mệt, cuối tuần cho cậu ngủ nhiều một chút đi.

Sau khi ăn xong, Niếp Hành Phong ở phòng khách xem báo sớm, còn ba con vật thì tụ lại một chỗ chơi cờ nhảy. Trước kia lúc chỉ có Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch, đều là đánh điện tử, bây giờ có thêm dơi nhỏ, vì vậy điện tử chuyển thành cờ nhảy, cờ nhảy có thể có sáu người chơi cùng một lúc, Niếp Hành Phong từ giễu nghĩ nhà bọn họ muốn tiếp tục thu về thêm ít nhất ba người nữa cũng không thành vấn đề.

Bên ngoài mưa to như trút nước, khó có được một ngày cuối tuần, cư nhiên lại có mưa to, so với tiếng mưa to gió lớn bên ngoài, phòng khách có vẻ yên tĩnh hơn chút.

“Chín giờ rồi, sao không có ai gọi tôi rời giường, bị muộn mất rồi!”

Một tiếng kêu to đánh vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi, Trương Huyền lập tức lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra, Niếp Hành Phong thấy trước mắt nhoáng lên, chỉ thấy cậu chạy vào toilet, rất nhanh lại đi ra, vừa sửa sang lại đầu tóc vừa nhào tới trước bàn ăn, tiện tay cầm qua bánh mì trên đĩa, cắn hai miếng liền chạy ra ngoài.

“Dơi nhỏ, đem cặp công văn của tôi đến đây.” Tiếng nói rơi lại, Trương Huyền đã chạy tới cửa.

Không ai di chuyển, ba con vật đang chơi cờ nhảy tạm dừng tay, rất nhất trí mà đồng loạt quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, trên đó ghi rõ rành rành hôm nay là ngày chủ nhật.

“Trương Huyền, cậu tăng ca cuối tuần sao?” Niếp Hành Phong xem báo, thuận miệng hỏi.

“A! Ha ha ha, tôi ngủ hồ đồ rồi, tưởng hôm nay là thứ hai.”

Được nhắc nhở, Trương Huyền sau khi sửng sốt mấy giây, cuối cùng tỉnh táo lại, rất vui vẻ mà xoay người trở về, “Thì ra là chủ nhật, cảm giác mất đi một ngày kiếm lời a.”

Niếp Hành Phong ngẩng đầu, Trương Huyền hiển nhiên còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nhãn đồng phủ sương mù, thủy lam như sóng, cười hì hì ngồi trở lại bàn ăn bắt đầu ăn sáng.

Người này vĩnh viễn đều lạc quan như vậy.

Niếp Hành Phong cảm giác cần phải đả kích cậu một chút, đặt báo xuống, thản nhiên nói: “Tối hôm qua mục tiêu vẫn không xuất hiện, có phải tin tình báo của cậu sai rồi không?”

Không phòng bị, Trương Huyền đang cắn bánh mì vô thức gia tăng lực độ, không cẩn thận cắn trúng đầu lưỡi, đau đến nhãn đồng nhất thời nhiễm một tầng nước gợn xinh đẹp, hai ba cái đem cái bánh mì nhai hết, sau đó chạy đến trên ghế sa lon nằm xuống.

“Buồn ngủ quá, nhất định là tối hôm qua uống rượu còn chưa tỉnh, chủ tịch để tôi ngủ thêm lát nữa đã.”

Nhất định là có điều mờ ám!

Nhìn một chút người đang chuẩn bị ngủ bù ở bên cạnh chân mình, lại nhìn một chút ngay cạnh, ba con vật lập tức đem đầu rời đi, một loạt phản ứng chứng minh suy đoán của Niếp Hành Phong, mi gian xẹt qua tia cười lạnh, anh cảm thấy cần phải cùng tiểu thần côn nói chuyện một chút rồi, phương thức trừng trị kinh tế tựa hồ không tệ?

Trương Huyền ngủ không bao lâu, trên thực tế cậu căn bản không buồn ngủ, ngủ chỉ là vì trốn tránh giải thích, nghỉ ngơi trong chốc lát, mưa to bên ngoài đã yếu đi, Hoắc Ly muốn ra ngoài chơi đùa, tối qua đã giao hẹn xong, Trương Huyền không thể không tìm cách ứng phó.

Niếp Hành Phong còn đang đọc báo, tựa hồ đối với chuyện tối qua không tức giận, trong lòng Trương Huyền lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn anh, đột nhiên cảm giác không đúng, sáp đến bên người anh, hỏi: “Chủ tịch, sắc mặt anh không tốt lắm, tối qua gặp phải chuyện gì rồi?”

Niếp Hành Phong sửng sốt, nhớ tới quỷ ảnh thoáng thấy qua trong quán bar kia, gật đầu.

Gần đây pháp thuật của tiểu thần côn có thấy mạnh lên, chỉ là trùng hợp gặp phải quỷ hồn, cậu cũng có thể cảm giác được.

“Cái này cho anh.”

Vừa nghe chuyện như thế, Trương Huyền không dám chậm trễ, chạy vào phòng ngủ, khi trở ra, trong tay cầm một sợi dây chuyền diệu thạch đen đưa cho Niếp Hành Phong đeo, “Tôi vừa mới mua, bên trên có yểm thêm bùa trừ ta bảo hộ, thể chất của anh có lẽ sẽ không bị âm hồn đả thương, nhưng để chúng nó tránh xa ra vẫn tốt hơn.”

Dây chuyên diệu thạch đen xinh đẹp, ánh sáng xuyên qua, có thể thấy mơ hồ hoa văn phù chú bên trong, Niếp Hành Phong biết gia công thêm phù chú trừ tà hao tốn rất nhiều công lực, đây vốn là đồ Trương Huyền mang đi bán, nhưng lại vì lo lắng cho chính mình mà…

Trong lòng nổi lên tình cảm ấm áp, anh không động đậy, để mặc Trương Huyền đeo vòng lên cổ mình, hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Khó có khi được tiểu thần côn quan tâm một lần, cho dù bị chém tàn nhẫn, Niếp Hành Phong cũng can tâm tình nguyện.

“Cho anh a, chủ tịch anh đừng hơi tí là lại nhắc đến tiền như vậy, phải nói cảm tình!” Lam đồng xinh đẹp trừng anh một chút.

Trên trán Niếp Hành Phong hiện ra hắc tuyến, Trương Huyền mà cũng dám nói loại lời này? Là vị nhân huynh nào hơi tí là lại nhắc đến tiền?

Đem diệu thạch đen đeo trên cổ, Trương Huyền hài lòng mà gật đầu. Rất xứng với chiêu tài miêu, mặc dù tặng miễn phí có chút đau lòng, nhưng coi như là bồi thường cho tối qua đi, khiến cho đường đường là tổng tài tập đoàn tài chính trải rộng cả nước mà đi quán bar giả làm MB, cậu cũng biết chính mình có chút quá đáng a.

Thu thập xong, cả nhà ra ngoài đi chơi, trước đi tắm nước nóng, đây là đề nghị của Tiểu Bạch, tiếp đó là đi mua sắm, bị Tiểu Bạch chiếm mất một đôi vòng đính đá hàng hiệu, Trương Huyền tức giận đến cắn chặt răng, con mèo này quá phá gia, nuôi lại sủng vật này, nhà sớm muộn cũng bị nó làm cho lụi bại; buổi trưa đi khách sạn lớn Victoria ăn vịt nướng, đây là đề cử của tiểu hồ ly, giữa bữa ăn Nghệ còn muốn một bình XO brandy, từ khi quen Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch, khẩu vị của Nghệ cũng càng lúc càng lớn.

Nhìn chúng nó không kiêng nể gì mà gọi đồ ăn, hàm răng Trương Huyền nghiến đến kêu ken két, mèo đi tắm nước nóng, hồ ly ăn vịt nướng, cộng thêm dơi nhỏ uống rượu XO xa hoa, chúng nó tuyệt đối là cố ý mượn cơ hội chơi xỏ mình, sau này tuyệt đối không để dơi nhỏ ở chung với hai con vật kia, nếu không cậu sao còn có thể nuôi nổi thức thần kia?

Khách sạn năm sao phục vụ đồ ăn hương vị tuyệt đối là hạng nhất, đáng tiếc Trương Huyền lại ăn mà chẳng biết mùi vị. Cơm nước xong, cái miệng nhỏ uống nước ngọt, ánh mắt không ngừng bay đến chỗ Niếp Hành Phong, bình thường ra ngoài ăn cơm đều là chủ tịch chi tiền, sao hôm nay một chút cũng không tỏ vẻ gì? Thật sự muốn trơ mắt nhìn chính mình bị nghiền ép?

Lại chờ thêm chốc lát, thấy Niếp Hành Phong hoàn toàn không tỏ vẻ gì, Trương Huyền nhận mệnh rồi, cầm lấy hóa đơn chạy đi quầy tính tiền, hy vọng có thể yêu cầu giảm giá chút, nếu không thì cấp tấm thẻ giảm giá cũng được.

Nhìn Trương Huyền ủ rũ cúi đầu mà ngồi gần đó, Niếp Hành Phong cười, bọn Tiểu Bạch chơi xỏ sao anh lại không nhìn ra? Hơi động não chút, là có thể đoán ra nguyên nhân bên trong, cho nên cố ý làm bộ mọi chuyện không liên quan đến mình, ngẫu nhiên nhìn tiểu thần côn phải chi tiền, cảm giác rất không tệ, để xem cậu còn dám lấy mình làm trò cười hay không.

Trương Huyền rất nhanh trở về, nhìn vẻ mặt là biết không xin được yêu cầu giảm giá rồi, Niếp Hành Phong trong lòng âm thầm thở dài, trong khách sạn năm sao lại yêu cầu giảm giá, cũng chỉ có tiểu thần côn có dũng khí nói ra đi.

“Kế tiếp đi đâu chơi?” Anh cố ý hỏi.

“Tôi mệt rồi, về nhà thôi.”

Một ngày đi dạo kết thúc, hai hồng bao mới lấy được không còn thừa lại mấy, Trương Huyền quyết định về nhà, nếu không tiền lương tháng này cũng bị gạt hết.

Mọi việc cũng nên một vừa hai phải, Niếp Hành Phong đồng ý về nhà, không để cho ba con vật kia tiếp tục nói thêm yêu cầu.

Trên đường đi qua một tiệm bánh ngọt, nhìn Trương Huyền một chút phấn chấn cũng không dậy nổi, Niếp Hành Phong đem xe quẹo vào chỗ đỗ xe bên cạnh, tiểu thần côn thích ăn đồ ngọt, có thể dùng bánh ngọt dỗ cậu vui vẻ.

Để mọi người chờ trong xe, Niếp Hành Phong đi vào, chọn vài loại bánh ngọt bọn họ thích, thấy số lượng bánh daifuku dâu tây tuyết trong quầy hàng không còn nhiều, đó là món Trương Huyền thích nhất, liền nhờ nhân viên cửa hàng lấy thêm, đúng lúc này, một nữ nhân vội vã chạy vào, nói với nhân viên cửa hàng: “Tôi cũng lấy bánh daifuku dâu tây tuyết, làm phiền bọc lại giúp tôi.”

“Tiểu thư, là tôi lấy trước.”

Nhân viên cửa hàng gật đầu, đồng ý với lời nói của Niếp Hành Phong, nữ nhân rất mất hứng: “Tôi cố ý đội mưa đến mưa, để anh ta đợi một lát đi.”

“Đây là số lượng có hạn.” Nhìn một chút còn có sáu cái bánh daifuku dâu tây tuyết, Niếp Hành Phong nói: “Không bằng chúng ta mỗi người một nửa được không?”

“Tôi muốn toàn bộ, một nam nhân như anh cùng nữ nhân tranh làm gì? Muốn ăn thì ngày mai có thể trở lại mua.”

Thái độ lên mặt nạt người của nữ nhân khiến Niếp Hành Phong có chút không hài lòng, nhưng không muốn làm khó nhân viên cửa hàng, anh cũng bỏ qua tranh chấp.

Không mua được bánh daifuku dâu tây tuyết, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác là chọn hai cái bánh daifuku thảo mai, đang muốn thanh toán, chợt thấy gió lạnh phất đến, tay run lên, ví tiền không cầm chắc, rơi xuống đất, khi anh khom người nhặt ví tiền, đột nhiên thấy khoảng không phía trước có một đôi chân lơ lửng, lãnh ý đúng là từ nơi đó truyền đến.

Tay lại không nhịn được run lên, Niếp Hành Phong ngẩng đầu, vừa vặn đối diện cùng một đôi mắt xám trắng, khuôn mặt quỷ hồn bị huyết sắc phủ kín, thấy không rõ, nhưng có loại trực giác, cô ta chính là quỷ anh xuất hiện tại quán bar tối hôm qua.

Nữ quỷ đứng ở quầy tiền, đờ đẫn nhìn về hướng này, khí tức lạnh như băng khi bọn họ không hề giữ lại mà toàn bộ truyền lại; thấy quỷ nhiều lần, Niếp Hành Phong cũng không thấy sợ, nhưng tay vẫn không tự chủ được mà run rẩy như cũ, phần oán khí mãnh liệt kia ảnh hướng tới anh, cơ hồ có thể phá vỡ linh lực bảo hộ của diệu thạch đen.

Cùng Trương Huyền ở chung một chỗ đã lâu, Niếp Hành Phong biết đó là linh thể trong lòng có oán niệm không cách nào siêu sinh, nhưng không hiểu tại sao lại cứ luôn xuất hiện trước mặt mình? Muốn nhờ giúp siêu sinh, Trương Huyền mới là lựa chọn chính xác.

Hoảng hốt nghĩ kĩ, quỷ ảnh đã không còn thấy, nữ nhân kia cũng thanh toán xong, khi rời đi, cười nói với Niếp Hành Phong: “Anh đẹp trai, sắc mặt anh rất khó nhìn, không mua được bánh ngọt cũng không cần tức giận như vậy chứ? Ngày mai nhớ đi sớm một chút a.”

Đối với người như thế thật không có biện pháp, Niếp Hành Phong cười cười, đi tới quầy thanh toán. Nhân viên cửa hàng khi thối tiền lẽ, anh tiềm thức mà nhìn một chút bên ngoài cửa hàng, bên ngoài một mảnh mưa bụi mênh mông, cái gì cũng không nhìn rõ, chỉ thấy thân ảnh bản thân ánh lên trên cửa sổ gỗ, Niếp Hành Phong sửng sốt, đột nhiên nhận ra một việc.

Tối qua là anh nhìn lầm, quỷ ảnh trong quầy bar trừng anh kia không phải là đứng ở trước mặt anh, mà là ở phía sau anh, cái anh đã thấy là cái bóng chiếu ra trên quầy bar thủy tinh, mà lúc ấy người duy nhất gần phía sau anh, là nữ nhân nhảy lầu tự sát kia, nói cách khác quỷ ảnh tàn nhẫn nhìn chằm chằm không phải anh, là nữ nhân kia.

Có lẽ, mới vừa rồi quỷ ảnh nhìn cũng không phải anh, mà là người ở quầy tính tiền phía trước kia.

Niếp Hành Phong xoay người lao ra khỏi cửa hàng bánh ngọt, tiếng gọi của nhân viên cửa hàng thối tiền lẻ bị anh vứt ở sau người, đẩy cửa chạy ra, trái phải nhìn quanh, nữ nhân vừa cùng anh tranh bánh ngọt kia đang băng ngang qua đường. Đường tắc, khiến người ta dễ dàng sinh ra ý muốn đi nhanh, nhìn nữ nhân che cây dù hồng biến mất trong làn xe, Niếp Hành Phong trong lòng giật mình, vội kêu lên: “Quay lại!”

Một tiếng la bén nhọn vang lên đè lên tiếng kêu của Niếp Hành Phong, anh vội chạy qua, liền thấy nữ nhân bị một cái xe máy chạy qua đường va ngã, nhưng tựa hồ không bị thương, rất nhanh liền bò lên, người lái xe máy vội vã xuống xe xin lỗi, nữ nhân cũng không có ý bỏ qua, phẫn nộ mà la hét.

Niếp Hành Phong thở phào nhẹ nhõm, đối với lo nghĩ quá nhiều của chính mình cảm thấy buồn cười, mới vừa xoay người rời khỏi, một tiếng nổ vang lên sau người, anh vội vàng quay đầu, người lái xe chỉ ngây ngốc đứng đó, nữ nhân cũng không thấy, một nhánh cây chặn ngang cùng xe cộ trong đó, chung quanh yên tĩnh trong chốc lát, nhưng rất nhanh tiếng kêu kinh hoảng liền liên tiếp mà vang lên.

Niếp Hành Phong tiến lên, lập tức bị một màn trước mắt làm sợ ngây người——nhánh cây gẫy rơi mang theo cả cành lá nửa đáp trên kính chắn gió của xe, nửa khác phủ lên trên người nữ nhân, nữ nhân ngã trên đất, cành lá rậm rạp chắn hết hơn nửa thân hình cô ta, máu không ngừng mãnh liệt chảy ra từ giữa cành lá, theo nước mưa tràn ra, màu đỏ tiên diễm lãnh lệ, ngưng tụ khí tức tử vong.

“Không liên quan đến tôi!”

Người lái xe máy cuối cùng cũng hồi thần, thấy Niếp Hành Phong, tựa như rơi xuống nước với được nhành cây cứu mạng, xông lên trước nắm lấy cánh tay anh kêu to: “Thật sự không liên quan đến tôi, cô ta bị nhánh cây rơi xuống đè ngã!”

“Báo cảnh sát cứu người!”

Niếp Hành Phong bỏ qua nam nhân đang hoảng loạn, tiến lên cẩn cẩn dực dực lấy ra nhánh cây bao trùm trên người nữ nhân, trong lúc va chạm, một loại cảm giác oán hận phẫn nộ trong nháy mắt truyền tới đại não, tay anh run lên, theo bản năng buông lỏng nhánh cây.

Nữ nhân đã không thể cứu, nhánh cây cũng không thô, nhưng cành cây bén nhọn xuyên qua đầu cô ta, cành lá lục nhạt bị nhiễm máu đỏ sẫm, nữ nhân còn mở nửa mắt, khuôn mặt xinh đẹp vì sợ hãi mà vặn vẹo kịch liệt.

“Chủ tịch, xảy ra chuyện gì?”

Từ khi Niếp Hành Phong lao ra khỏi cửa hàng bánh ngọt, Trương Huyền đã cảm thấy không thích hợp, theo sát chạy tới; liền chứng kiến một màn thảm thiết trên đường cái, thoáng giật mình, lập tức đem Niếp Hành Phong từ giữa lòng đường kéo đến ven đường.

Cảnh sát cũng xe cứu thương rất nhanh chạy tới. Cảnh sát giao thông ứng đối mà tạm thi hành đổi lại đường xe chạy, khiến dòng xe tách ra khỏi hiện trường sự cố, tình trạng kẹt xe giảm bớt, ngoài những xe có kính chắn gió bị nhánh cây đè lên, nhưng xe khác cũng bắt đầu chậm rãi rời đi.

Cảnh sát khác phụ trách rửa sạch hiện trường, mưa to như trút nước, rất nhanh đem máu rửa sạch xuống cống thoát nước gần đó, người chứng kiến nước bọt tung bay mà trình bày lại sự cố xảy ra với phóng viên chạy tới hỏi han tin tức, rất nhanh, Niếp Hành Phong thấy một cái khăn trắng phủ xuống, ở trên mặt nữ nhân, trên mặt đất chỉ còn lưu lại một cây dù hồng.

Biết cô ta đã vô vọng cứu chữa, Niếp Hành Phong trong lòng có loại khó chịu không nói lên lời, tử thần tựa như thích cùng anh chơi trốn tìm, chung quy lúc anh lơ đãng thoáng qua, khiến anh cảm thụ sinh tử khó lường.

“Chỉ là chuyện ngoài ý muốn, đừng khổ sở.”

Cánh tay bị bóp nhẹ một chút, bên tai truyền đến tiếng an ủi vụng về của Trương Huyền, tâm tình tối tăm của Niếp Hành Phong đột nhiên tốt lên.Trương Huyền không am hiểu việc an ủi người, đổi lại là cậu trước kia, nhất định sẽ không săn sóc như vậy, loại để ý này, có lẽ là một loại dấu hiệu của thích đi.

“Cám ơn.”  Niếp Hành Phong nhẹ giọng nói.

Chung quanh rất ầm ĩ, Trương Huyền không nghe đến, ánh mắt đảo qua hiện trường sự cố phía trên. Hai bên đường trồng rất nhiều cây nhãn, bởi vì thời gian dài không tu bổ, có một ít cành cây xòa ra trên đường, mùa hè có bóng râm, có thể che đi ánh mặt trời chói chang, nhưng đồng thời cũng mang đến rất nhiều tai họa ngầm, tỷ như sự cố vừa mới rồi, nhánh cây khô mục không chống nổi mưa to cả ngày, gãy rơi xuống, đâm trúng đầu nữ nhân đứng dưới.

“Nhưng, nhánh cây không phải quá thô, sao có thể xuyên vào người?” Hoắc Ly đứng cạnh Trương Huyền, rất không giải thích mà hỏi.

Niếp Hành Phong nhìn một chút phần đầu của nhánh cây, chỉ to bằng hai ngón tay, dưới tình huống bình thường, có thể ngay cả đả thương bình thường cũng không làm được, nhưng lại lấy mạng nữ nhân vừa rồi.

Nhớ tới một màn cơ hồ có thể nói là máu chảy thành sông vừa rồi, trong lòng Niếp Hành Phong nảy lên một cái, đó không giống như là sự cố ngoài ý muốn khiến nhánh cây tự nhiên rơi xuống, giống như là có người cầm nhánh cây, hung ác đam xuyên qua não gây chết người, luồng cừu hận kia, mặc dù chỉ đứng bên cạnh người chết, cũng có thể cảm nhận được mãnh liệt.

“Đi thôi đi thôi, nếu đồ đệ đến, lại nói chúng ta là sứ giả thần chết a.”

Thấy sắc mặt Niếp Hành Phong không tốt, Trương Huyền không nói hai lời, lôi kéo anh rời đi. Niếp Hành Phong cảm thấy khí tức âm lệ cậu đương nhiên cũng cảm nhận được, nguyên nhân chính là như thế, cậu lại càng không muốn cho Niếp Hành Phong ở chỗ này lâu, chuyện tiếp nhận phỏng vấn gây náo động thì giao cho người khác làm là được rồi.

Đưa Niếp Hành Phong quay về trên xe, cầm chìa khóa của anh. Trên đường quay về Trương Huyền lái xe, Tiểu Bạch tựa hồ nhìn ra không ổn, cũng không nói gì, Hoắc Ly cùng Nghệ sau khi trao đổi, đề nghị: “Xuất môn thấy máu, không quá may mắn, mọi người trở về nhớ phải bái lạy tổ tiên a.”

“Được, tôi phụ trách giúp mọi người trừ tà, lấy giá hữu nghị một ngàn một người, thế nào?”

Trương Huyền lái xe hưởng ứng, đáng tiếc một trận im ắng, tiểu hồ ly đẩy đẩy Tiểu Bạch, không có dũng khí trả lời, Nghệ lầm bầm: “Vậy ta bái chính ta là được rồi.”

Về đến nhà, Trương Huyền đem Niếp Hành Phong kéo đến phòng ngủ, rót cho anh chén trà, lại tự mình xoa bóp giúp anh, thuận tiện trò chuyện vụ án đang tra. Kỳ thật nói chuyện gì cũng được, chỉ cần chiêu tài miêu đừng để tâm suy nghĩ thêm chuyện vừa rồi, tên này chiêu phiền toái tuyệt đối mạnh hơn chiêu tài, ngay cả mua bánh ngọt cũng đụng phải sự cố ngoài ý muốn, xem ra sau này thiên sư là cậu phải canh chừng hai tư trên hai tư, mới có thể bảo đảm an toàn của anh a?

Niếp Hành Phong uống trà, hưởng thụ phục vụ ấm áp khó có được, thật sự là cảm thấy mỹ mãn nồng đạm, nghĩ thầm kỹ thuật xoa bóp của Trương Huyền quả thật không tệ, người này trừ làm việc không tốt, những sự khác quả thật rất thông minh trăm sự đều thông.

“Trương Huyền.” Cắt ngang lời nói đâu đâu của Trương Huyền, Niếp Hành Phong nói: “Mới vừa rồi không phải là sự cố ngoài ý muốn.”

Trương Huyền dừng lại động tác xoa bóp, hai tròng mắt híp lại nhìn anh, Niếp Hành Phong tiếp tục nói: “Kỳ thật tối hôm qua tôi cũng đụng phải sự cố ngoài ý muốn.”

Anh đem chuyện có người nhảy lầu ngoài ý muốn tối hôm qua nói cho Trương Huyền. Kỳ thật ngay từ đầu anh đã biết nữ nhân kia không tự sát, chỉ là không muốn thêm phiền toái không tất yếu, cho nên mới tận lực né tránh, nhưng sự việc phát sinh hôm nay làm anh không cách nào tránh né, bởi vì lại có một tính mạng mỏng manh biến mất ngay trước mắt anh, anh không cách nào ngồi yên không để ý đến.

“À.”

Nói hồi lâu, chỉ đổi lại một tiếng ứng thanh đơn giản, Niếp Hành Phong đưa lưng về phía Trương Huyền, không nhìn thấy vẻ mặt cậu, không thể làm gì khác hơn là hỏi: “Cậu cảm thấy chuyện này phải như làm sao?”

“Không như thế nào cả.”

Ngón tay Trương Huyền thuần thục mà di chuyển trên lưng Niếp Hành Phong, sống lưng mềm dẻo vững chắc, lộ ra sự cường kiện thuộc về nam nhân, thực làm cho người ta thấy khó hiểu, lần trước đụng độ trong phòng tắm quá đột ngột, cậu còn chưa kịp nhìn kỹ…

“Trương Huyền!”

“A?” Lấy lại tinh thần, Trương Huyền vội nuốt nước bọt xuống, nói: “Chính là nữ nhân tối qua bởi vì bị anh cự tuyệt, nên thương tâm nhảy lầu tự sát, hôm nay lại có nữ nhân vì anh tranh bánh daifuku dâu tây tuyết, bị nhánh cây đánh trúng đúng không?”

“Không đúng!”

Người này sao lại nghe thành như thế? Niếp Hành Phong bất đắc dĩ mà nói: “Tôi muốn nói với cậu, một người phụ nữ vài phút trước còn yêu cầu có một đêm đẹp cùng tôi, sao đột nhiên lại muốn đi tự sát? Hơn nữa, cậu có gặp qua người nào bị nhánh cây nhỏ đánh chết chưa? Bọn họ gặp chuyện không may khi quỷ ảnh từng xuất hiện bên người, tôi nghi đó là oan hồn đòi mạng.”

“Vậy, anh muốn làm thế nào?”

Câu hỏi bình thản, Niếp Hành Phong ngây ngẩn cả người, anh đích xác không biết nên làm thế nào, trên thực tế, cho dù chân tướng đúng như anh nghĩ, anh cũng vẫn như trước không làm được cái gì.

“Có lẽ…cậu…”

Muốn nhờ Trương Huyền nghĩ xem có biện pháp nào ngăn cản loại chuyện này phát sinh, nhưng lại phát hiện bàn tay đang xoa bóp phía sau lưng mình buông lỏng ra, Niếp Hành Phong quay đầu, thấy Trương Huyền đứng lên, tựa hồ chuẩn bị ra ngoài.

“Này, cậu hình như còn chưa xoa bóp xong a?”

Xoa bóp mới làm được một nửa, anh đang hưởng thụ, tiểu thần côn cư nhiên vội dừng lại.

“Tôi mệt, không muốn xoa bóp, muốn xuống lầu nghỉ ngơi.” Trương Huyền rất ngang ngạnh mà nói: “Làm miễn phí, anh còn yêu cầu phục vụ toàn bộ hả?”

“Hình như sáng nay người nào đó còn nói mọi việc đừng nhắc đến tiền, mà nói đến cảm tình.”

“Trước khác nay khác, bây giờ tôi chỉ nhắc đến tiền. Chủ tịch, đừng chiêu phiền toái cho tôi, nhất là loại oan hồn lệ quỷ này, anh tránh được thì tránh thật xa cho tôi, nếu không, thì nhớ kỹ trước đó viết sẵn chi phiếu!” Trương Huyền hung tợn mà nói.

Niếp Hành Phong bản thân đã có cương khí rất mạnh, có thể làm cho anh thấy tâm thần không yên, có thể thấy được phần oán khí đó nặng đến nhường nào, loại lệ quỷ này, người khác trốn còn không kịp, anh còn muốn chạy theo cùng quỷ tâm sự, bảo cậu sao có thể không tức giận? Thiên sư không phải vạn năng, nhất là loại thiên sư nửa mùa như cậu.

Sau khi quăng ra câu nói, Trương Huyền nghênh ngang rời đi, để Niếp Hành Phong một mình ngồi lại cười khổ. Anh hiểu rõ ý tứ của Trương Huyền, cũng biết cậu lo lắng cho mình, chỉ là, có thể đổi loại thuyết pháp khác ôn nhu hơn không?

Buổi tối, Ngụy Chính Nghĩa gọi điện tìm Trương Huyền, báo chí đưa tin sự cố ngoài ý muốn phát sinh trên đường quốc lộ lúc xế chiều mới rồi, Niếp Hành Phong và Trương Huyền bị chụp trúng, mặc dù chỉ lộ mặt thoáng qua, nhưng vẫn bị cậu ta phát hiện ra, vì vậy gọi điện tới hỏi, lại dặn dò mãi bọn họ ít tìm phiền toái đi, nói dông nói dài hồi lâu, cuối cùng Trương Huyền cũng thấy phiền.

“Bọn tôi chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua, đụng phải mà thôi, cậu khẩn trương cái gì? Cho dù có chuyện, đừng quên nghề tay trái của tôi là gì, ai dám tìm tôi gây phiền toái?”

『 tôi biết các anh là ngẫu nhiên đi ngang qua, nhưng mà sư phụ, anh có biết anh cùng chủ tịch ở cùng một chỗ, khí tràng chiêu quỷ thực sự rất cường đại hay không? Án nhỏ các anh gặp phải, thì cũng từ chuyện nhỏ thành chuyện lớn, đại sự biến tang sự, đến bây giờ, đều không có ngoại lệ. Tôi không sợ các anh có phiền toái, là tôi sợ các anh khiến tổ trọng án chúng tôi gặp phiền toái a, công việc của chúng tôi thật sự là đã rất nặng nề rồi, xin ngàn vạn lần hạ thủ lưu tình…』 Trương Huyền đã ngắt điện thoại, nhìn một chút Niếp Hành Phong ngồi ở bên, “Anh xem, đồ đệ cũng lo lắng anh chiêu phiền toái,  cố ý gọi điện đến dặn dò.”

“Đã biết, chuyện này tôi không đề cập đến nữa được chưa?”

Kỳ thật Niếp Hành Phong hiểu rõ ý của Trương Huyền, mọi chuyện có nhân mới có quả, bọn họ không thể thay đổi, hơn nữa, tựa hồ không cần vì loại chuyện này mà cùng Trương Huyền cự nự.

Nghe Niếp Hành Phong nói như vậy, Trương Huyền hài lòng gật đầu, chiêu tài miêu chiêu tài miêu, vẫn là ngoan ngoãn làm chiêu tài miêu là được rồi.

Trong một tuần sau, Niếp Hành Phong không liên lạc được với Trương Huyền, mấy lần gọi điện thoại đều là Nghệ tiếp. Trương Huyền vừa tiếp một vụ án mới, cả ngày bận rộn đi theo dõi, không rảnh nghe điện thoại, điện thoại di động cũng ở trong trạng thái hộp thư thoại, nhắn cho cậu cậu cũng không nhắn lại, căn bản là khiến cậu trở thành người tàng hình rồi.

Theo dõi cũng phải hai tư giờ đợi lệnh sao? Niếp Hành Phong rất không thoải mái mà nghĩ, cho dù không cách nào nghe điện thoại, ít nhất cũng phải có thời gian nhắn lại cho anh chứ, chung quy ngay cả chút thời gian cũng keo kiệt nỗ lực.

Ý nghĩ này khiến Niếp Hành Phong rốt cuộc rõ ràng, thì ra anh đã quen với sự tồn tại của người kia bên người, cho dù chỉ ở bên một chút, cũng sẽ cho anh có cảm giác an ổn, có lẽ anh còn chưa giải thích được cảm giác này, nhưng rất xác định, trong đó có để ý, có thích, còn có nhiều hơn, đó là quan tâm cùng yêu.

Anh sao lại đi yêu tên thần côn tham tài trắng trợn hay làm liều như vậy, Niếp Hành Phong không thể tránh được mà nghĩ, hơn nữa còn thấy giống như là vừa thấy đã yêu.

Lại đến cuối tuần, Niếp Hành Phong bị yêu cầu tham gia một bữa tiệc rượu trong thương giới, địa điểm là khách sạn năm sao tại hải cảng gần đó. Anh vốn muốn từ chối, nhưng nghĩ Trương Huyền từng nói muốn đến tầng cao nhất của khách sạn ngắm biển, trong lòng vừa động, vì vậy liền đáp ứng. Sau khi nhận thiếp mời, lập tức gọi điện thoại cho Trương Huyền, khó có được, lần này điện thoại cư nhiên gọi được.

“Trương Huyền, tôi…”

『 chờ một chút. 』 Lời nói bị cắt đứt, Niếp Hành Phong mơ hồ nghe được Trương Huyền nói với người ta, đối tượng tựa hồ là một phụ nữ. Rất nhanh, tất cả an tĩnh lại, Trương Huyền ép thanh âm tới rất nhỏ nói: 『 chủ tịch, tôi đang rất vội, anh có chuyện gì, nói mau.』 “Đêm nay có một tiệc rượu, tôi nghĩ cậu sẽ cảm thấy hứng thú, cho nên hỏi cậu một chút.”

『 ta không có thời gian đâu, lần sau đi, anh không có việc gì đừng gọi cho tôi, cứ vậy đi. 』 Trương Huyền nói vừa vội vừa nhanh, thanh âm nhỏ như đang làm gián điệp, sau đó lập tức lanh lẹ ngắt điện thoại, hoàn toàn không để cho Niếp Hành Phong có cơ hội phản ứng.

Cái gì gọi là không có việc đừng gọi điện cho cậu? Đối với anh mà nói, mời Trương Huyền cùng mình tham gia tiệc rượu, có ý nghĩa rất trọng đại có được hay không! Ai cũng đều biết trong trường hợp đó, mang bạn đồng hành là có ý nghĩa gì, tên kia cư nhiên có dũng khí cự tuyệt? Cậu rốt cuộc là đang tra án gì, quan trọng đến mức độ này?

Niếp Hành Phong bình tĩnh đem điện thoại ném qua một bên.

Sau khi tam làm, Niếp Hành Phong lập tức lái xe tới nhà Trương Huyền, anh không hy vọng lúc này Trương Huyền thành thật đợi ở nhà, nhưng anh sẽ đợi cậu trở về. Một tuần không gặp, từ khi anh cùng Trương Huyền quen biết là trước nay chưa từng xảy ra, cũng làm anh đột nhiên phát hiện thì ra tưởng niệm sẽ làm cho người ta phát điên như thế, rõ ràng là một người quen biết không bao lâu, nhưng lại dễ dàng khiến anh để ý tới mức độ này.

Nếu lúc đầu buộc tiểu thần côn đến công ty anh làm việc thì tốt rồi, vậy anh sẽ không giống như bây giờ hai ba ngày lại khiến cậu mất tích. Trên đường đi đến nhà Trương Huyền, Niếp Hành Phong oán hận nghĩ.

Rất nhanh đã đến nhà, một chiếc xe Ferrari đỏ rất phong cách xẹt qua trước mắt Niếp Hành Phong, rất giống chiếc anh để ở biệt thự. Anh vội vã quay đầu nhìn, liền thấy Trương Huyền ngồi trong xe, ghế phó lái còn có một nữ nhân rất đẹp, chiếc xe nhanh như điện xẹt, chớp mắt liền không thấy bóng dáng.

T1TsWvXpdjXXXXXXXX_!!0-item_picrBEHalA-9W0IAAAAAAE8iYzYx00AAA8ewLvJ4wAATyh08219300001258479130812346309113_95019300001243795130890120443446

Hết chương 2.

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s