Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 3

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Hai ngày nay mải xem phim với đọc truyện, thế là edit chậm. Có ai đã từng xem “Ở nhà  một mình” chưa? Ta thích phần 1 và phần 2 của phim nhất, ở đó có bé diễn viên chính có nước da thiên thần, có nụ cười ác quỷ, xem mà ta thấy phục trình độ hóa quỷ của bé.

Còn truyện Xuân thụ mộ vân nữa, ta đọc mà cũng muốn kiếm một truyện của tác giả Vị Lương về edit, nhưng mà Thiên sư còn chưa xong, ta không dám mơ tưởng nhiều a.

Chương 3

2164261095929868345

Buổi tối, Niếp Hành Phong đúng hẹn đến tiệc rượu, tiệc rượu hữu nghị rất nhàm chán, nếu như không phải có thể ngắm cảnh biển bên dưới, loại tụ họp này thật sự có thể nói là không thú vị chút nào, nhưng Niếp Hành Phong đối với việc thưởng thức cảnh biển không có hứng thú, tâm tư trôi nổi, đều bị màn vừa chứng kiến lúc tối chiếm đóng.
“Hành Phong, sao lại khéo như vậy.”
Thanh âm nam trung từ tính ưu nhã vang lên, Niếp Hành Phong nhăn mi lại, anh biết lại đụng phải người không muốn đụng rồi, gần đây Ngao Kiếm thật đúng như âm hồn bất tán, đi đâu cũng có thể gặp phải anh ta.
Đối với Ngao Kiếm, Niếp Hành Phong khó có thể nói là có hảo cảm, hay chán ghét. Ngao Kiếm từng giúp đỡ anh, nhưng đồng thời cũng có thể là người làm thương tổn Trương Huyền, cho nên, từ sau sự kiện kia, anh cũng tận lực tránh tiếp xúc với Ngao Kiếm, anh không nghĩ cùng người này dây dưa nhiều, gia tộc Borgia giống như rắn đuôi chuông, diễm lệ mà ưu nhã, nhưng một khi bị bề ngoài xinh đẹp của bọn họ mê hoặc, thì kết quả thê thảm tuyệt đối khó có thể tưởng tượng, anh không e ngại Ngao Kiếm, nhưng nếu có thể, cũng không muốn trở thành địch nhân của anh ta.
Xoay người, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc ngoài ý muốn, “Công tước?”
“Ngao Kiếm!” Con ngươi bạc trong mắt nam nhân xẹt qua tia bất đắc dĩ, tiến lên ôm Niếp Hành Phong một cái làm lễ gặp mặt, “Hành Phong thân mến, trí nhớ ưu tú của anh vĩnh viễn không chịu bố thí cho tôi nửa phần.”
Lễ chào hỏi của qúy tộc thượng tầng Châu Âu rất bình thường, nhưng Niếp Hành Phong luôn luôn có loại cảm giác, cái ôm của Ngao Kiếm mang theo cảm giác chiếm hữu mãnh liệt. Anh bất động thanh sắc mà nhận lấy, rồi sau đó lui lại hai bước, nói: “Thật ngoài ý muốn, tôi nghe nói anh gần đây về Italia rồi.”
“Là trở về rồi, nhưng bên kia cũng không có chuyện gì lớn, liền lập tức quay trở về đây.”
Hôm nay Ngao Kiếm mặc lễ phục dạ hội trắng. Trắng, vốn là loại màu sắc trang trọng đến chói mắt, không phải tất cả mọi người đều thích hợp mặc lễ phục trắng, nhưng không thể nghi ngờ, nó rất xứng với Ngao Kiếm, phần ưu nhã cao ngạo xuyên qua màu trắng không hề sót lại mà tỏa ra ngoài, giơ tay nhấc chân, mang theo tư thái ưu nhã của nhân vật nổi tiếng thượng tầng Châu Âu, tất cả đều hoàn mỹ như vậy, nhưng cũng vì quá hoàn mỹ, ngược lại lại khiến người ta có loại cảm giác không quá chân thật.
Ngao Kiếm vẻ mặt tươi cười, tựa hồ cũng không lưu tâm chuyện lần trước hai người chào tạm biệt không mấy vui vẻ, nhìn Niếp Hành Phong, anh ta nói: “Bởi vì còn hơn bên kia, trong nước thật sự làm cho tôi cảm thấy càng có nhiều hứng thú, nhưng tôi thấy anh đêm nay tâm tình tựa hồ không tốt lắm, có phải có liên quan đến người bạn thiên sư hạng ba đáng yêu kia của anh hay không?”
Trong lòng Niếp Hành Phong trầm xuống, không thể không nói, lực quan sát của Ngao Kiếm quá lợi hại, anh tự nhận mình đã ẩn dấu rất hoàn mỹ rồi, đáng tiếc vẫn không cách nào giấu diếm được ánh mắt đối phương.
“Anh nghĩ nhiều rồi, chúng tôi rất vui vẻ.”
“Thật sao?” Ngữ khí nam nhân nhẹ nhàng cao lên, ánh mắt xẹt qua phía sau Niếp Hành Phong, mỉm cười nói: “Vậy sao cậu ta lại cùng nữ nhân khác thân thiết như vậy, lại không để ý đến anh?”
Niếp Hành Phong sửng sốt, thuận theo ánh mắt Ngao Kiếm nhìn về sau, lập tức giật mình phát hiện tiểu thần côn đang bị anh ân cần thăm hỏi nhiều lần trong lòng cũng đang xuất hiện trong hội trường, đang cùng người ta nói chuyện phiếm, bên cạnh còn có một mảnh hoa hoa lá lá. Nữ nhân tối qua anh thấy cũng ở đây, còn rất thân thiết mà lấy tay khoát lên khuỷu tay Trương Huyền, sắc đỏ của chiếc găng tay tơ tằm khiến Niếp Hành Phong nhìn dị thường chói mắt.
Sắc thái âm u trong mắt chỉ lóe lên trong khoảnh khắc, trước mặt Ngao Kiếm, anh muốn khiến mình bảo trì trấn định. Bình tĩnh, là điều kiện quan trọng để quyết định thắng bại.
“Lực khống chế của anh so với tôi tưởng tượng thì mạnh hơn đấy.” Tiếng cười khẽ vang lên bên tai, Ngao Kiếm ghé sát vào anh, nhẹ giọng nói: “Nếu như đổi là tôi, nữ nhân kia bây giờ chết đi là được rồi, bất cứ kẻ nào tơ tưởng người của ta, đều không có tư cách sống thêm!”
“Giết chóc, không phải phương thức giải quyết duy nhất.” Mỉm cười, Niếp Hành Phong đáp lại.
Có người khách lại đến bắt chuyện với Ngao Kiếm, khiến Niếp Hành Phong có thể thoát ra khỏi áp lực vô hình của Ngao Kiếm, hít một hơi thật sâu, sau đó chỉnh lại nụ cười ôn hòa, chậm rãi đi tới trước mặt Trương Huyền, thục nữ có danh tiếng đối với anh rất quen thuộc, lập tức nhiệt tình đi tới cùng anh chào hỏi.
Niếp Hành Phong lịch sự mà đáp lễ, ánh mắt rơi vào trên người Trương Huyền, một thân tây trang Gianfran coferre màu thẫm, thắt cà vạt xám sáng, kiểu tóc trước sau như một phóng khoáng bị chỉnh thành hình cố định, khóe môi khẽ nhếch, tươi cười thản nhiên câu lễ, giơ tay nhấc chân lộ ra vẻ hào phóng tao nhã của một nhân sĩ thành công, nhưng lại càng khiến Niếp Hành Phong thấy hàm răng cắn càng chặt. Anh không nhìn lầm thì, đó là quần áo anh để ở biệt thự, tiểu thần côn chết tiệt này, dám mặc quần áo của anh chạy tới làm loạn!
“Niếp tiên sinh, để tôi giới thiệu, vị này chính là Trương Huyền tiên sinh, là bậc thầy thiết kế thời trang mới từ Mỹ về.”
Hiểu lầm ánh mắt Niếp Hành Phong trừng Trương Huyền, nữ nhân bên cạnh vội giới thiệu bọn họ. Tiếp xúc gần, Niếp Hành Phong phát hiện mình đối với vị nữ sĩ này có chút ấn tượng, cô ta là Mạch Lan, là người thiết kế trang sức, thường xuất hiện trên một số tạp chí thời trang, nhưng Niếp Hành Phong đối với cô ta không có hứng thú, chỉ nhìn thẳng Trương Huyền.
Bậc thầy thiết kế thời trang mới từ Mỹ trở về?
Niếp Hành Phong cười lạnh, thật đúng là lớn gan, nhưng chỉ nhìn tướng mạo cùng khí độ một cách đơn thuần, thật lòng mà nói, Trương Huyền đích xác có tư chất hơn người.
Đột nhiên thấy Niếp Hành Phong, Trương Huyền cũng rất kinh ngạc, mắt xanh lộ ra tia chột dạ ngắn ngủi, lập tức trên mặt liền mang tươi cười bất tận, rất nhiệt tình mà duỗi tay về phía anh.
“Là tổng tài tập đoàn Niếp thị Niếp tiên sinh đúng không? Thật cao hứng khi được quen anh.”
“Không nhận nổi vinh hạnh này.” Niếp Hành Phong nâng tay nắm lại, mỉm cười nói: “Quần áo của cậu hôm nay rất vừa người, thì ra là tự mình thiết kế a.”
Chiêu tài miêu cười đến thật âm trầm.
Trương Huyền mượn cớ mời Niếp Hành Phong uống rượu mà kéo anh qua một bên, một bên rót rượu cho anh một bên nhỏ giọng nói: “Chủ tịch, tôi đang tra án, tôi van anh, đừng làm lộ a.”
“Thì ra một tuần nay cậu theo mỹ nữ cùng nhau phá án, chúc mừng.”
“Anh hình như căn bản không có ý chúc mừng?”
Trương Huyền thấy Niếp Hành Phong, không chỉ không có ý chúc mừng, còn có thể bỏ đá xuống giếng, nhưng nhìn vẻ mặt lạnh băng của anh, trong lòng ngược lại rất vui vẻ, lần đầu phát hiện, ý thức độc chiếm của chiêu tài miêu cũng mạnh mẽ như vậy.
Mạch Lan đi lại đây, Trương Huyền vội xoa bóp cánh tay Niếp Hành Phong, dùng ánh mắt van xin; thật sự là không có biện pháp đối với người này, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là nói: “Cẩn thận.”
Nhìn Trương Huyền bị lôi đi, không muốn làm khó cậu, Niếp Hành Phong đi nơi khác, cùng người khác uống rượu nói chuyện phiếm, bất quá tầm mắt luôn không nhịn được mà liếc về phía Trương Huyền, cậu cùng Mạch Lan đang thân thiết nói chuyện với nhau, nữ nhân dựa vào rất gần, trong vẻ mặt tràn ngập ái muội.
Tiểu thần côn đến tột cùng là tiếp vụ án gì? Niếp Hành Phong rất buồn bực.
Mạch Lan vốn là thành phần tri thức độc thân, lại làm nhà thiết kế, ai lại đi nhờ thám tử điều tra cô ta? Hơn nữa nhìn Trương Huyền cùng cô ta thân mật với nhau, như vậy căn bản không phải là đang phá án, mà là đang lôi kéo đi?
Niếp Hành Phong có chút không yên lòng, cùng bạn bè hàn huyên hồi lâu nhưng lại phát hiện không biết là đang nói gì, chờ khi nhìn lại Trương Huyền, đã không thấy cậu cùng Mạch Lan đâu rồi. Hội trường có không ít người, Niếp Hành Phong thử tìm một chút, nhưng lại không tìm được.
Đang do dự, một quả bóng nhựa màu đỏ đột nhiên lăn qua, va vào chân Niếp Hành Phong, liền sau đó, một cô bé tám tuổi đuổi theo, thấy anh, lập tức dừng cước bộ, đứng cách đó không xa nhìn anh, cũng không đến gần.
“Là bóng của em sao?”
Cô bé mặc một bộ váy đỏ đáng yêu, nhưng thoạt nhìn có chút sợ hãi. Niếp Hành Phong cười, cùng cô bé ôn hòa chào hỏi, lại cúi người nhặt bóng, đúng lúc này, gió lạnh nổi lên, quả bóng đỏ bị thổi lăn về phía trước, đồng thời lúc Niếp Hành Phong nhặt bóng, thì thấy được quỷ ảnh với vẻ mặt đầy máu mơ hồ kia đứng ở đối diện.
Là nữ quỷ xuất hiện ở hiện trường sự cố trước kia, nhưng sát khí của cô ta hôm nay tựa hồ không nặng như vậy, chỉ đứng ở đó, hai mắt đờ đẫn mà nhìn về phía trước, hình ảnh mơ hồ, có loại cảm giác đơn bạc có thể tùy thời biến mất, người qua lại tới lui không ngừng xuyên qua trên người cô, càng làm cảm giác kia thêm sâu sắc hơn.
“Xin lỗi, con gái của tôi không hiểu chuyện, mang phiền toái cho anh rồi.”
Một đôi vợ chồng vội vàng chạy tới, nam nhân rất ngại ngùng cùng Niếp Hành Phong chào hỏi, lại kéo con gái đến trước mặt, muốn bắt cô bé cúi đầu xin lỗi, nhưng cô bé chỉ liếc mắt nhìn Niếp Hành Phong một cái, tiếp nhận quả bóng trong tay anh, rồi yên lặng rời đi.
“Không sao, con gái anh rất đáng yêu.” Niếp Hành Phong nghĩ một đằng nói một nẻo.
Ánh mắt của cô bé rất lãnh mạc, mang theo địch ý rõ ràng, không giống với vẻ mặt của trẻ con, nhưng trang phục của cha mẹ cô bé không tầm thường, nam nhân hơn ba mươi, phong độ nhẹ nhàng, trong tươi cười mang theo khôn khéo đặc biệt thuộc về thương nhân, đáng tiếc sắc mặt lại lộ vẻ khó coi. Trong lúc trò chuyện, Niếp Hành Phong thấy vợ anh ta muốn đưa cô bé kia kéo về, nắm lấy tay cô bé, động tác kia rất thô bạo, nhưng cô bé cũng không nói gì, ôm bóng cúi đầu nhu thuận mà đứng bên bọn họ.
Chờ bọn họ rời đi, Niếp Hành Phong lại nhìn chung quanh hội trường, phát hiện quỷ ảnh đã không thấy đâu rồi, trong lòng có chút hoảng hốt, trực giác cho thấy, nữ quỷ xuất hiện là đại biểu tử vong sắp xảy ra, nhưng lần này cùng hai lần trước bất đồng, hội trường nhiều người như vậy, anh căn bản không biết mục tiêu nữ quỷ muốn lấy mạng là ai.
Nếu như Trương Huyền ở đây, có lẽ có thể nhìn ra được…
“Đang tìm Trương Huyền sao?” Ngao Kiếm đúng lúc xuất hiện, nhìn Niếp Hành Phong, vẻ mặt trong lòng hiểu rõ cùng ánh mắt mỉm cười: “Cậu ta cùng nữ nhân kia đi thuê phòng rồi, muốn tìm cậu ta, tôi có chìa khóa gian phòng kia đấy.”
Đối diện với mắt bạc của Ngao Kiếm, Niếp Hành Phong ý nghĩ nguyên bản muốn từ chối biến mất.
Anh không tin Trương Huyền sẽ vì tra án mà không có giới hạn lăn lộn với nữ nhân, nhưng không thể nghi ngờ, lời nói của Ngao Kiếm thành công mà chạm vào điều không vui của anh. Trong lòng đang mâu thuẫn đấu tranh, một đằng cho rằng mình nên tin tưởng Trương Huyền, một đằng thì lửa ghen tuông không ngừng đốt cháy lý trí của anh.
“Đi theo tôi.”
Ngao Kiếm vứt lại một câu, liền đi thẳng về phía trước. Anh ta không quay đầu lại, tựa hồ tin rằng Niếp Hành Phong nhất định rẽ đi theo, sự thật đúng như anh ta sở liệu, Niếp Hành Phong theo tới.
Không phải anh không cách nào cự tuyệt hấp dẫn của Ngao Kiếm, mà là anh quá để ý mồi nhử kia, về phần quỷ ảnh mới chợt lóe qua, đã bị anh ném ra xa xa sau đầu rồi.
Thang máy chậm rãi mà chạy lên trên, Ngao Kiếm mỉm cười hỏi Niếp Hành Phong, “Thấy cậu ta, anh định nói gì?”
“Ngủ ngon.” Niếp Hành Phong thản nhiên nói.
Tâm tình so với vừa rồi tựa hồ đã bình ổn hơn rất nhiều, anh kết luận Trương Huyền dù to gan tới đâu, cũng không dám không coi anh ra gì mà cùng nữ nhân thuê phòng.
Mặc dù, anh cùng Trương Huyền chỉ là quan hệ chủ nhà cùng khách trọ, cho dù Trương Huyền thuê phòng, anh cũng không có tư cách nói gì, nhưng, cho dù thừa nhận điều này, anh vẫn bình tĩnh chắc chắn Trương Huyền không dám, ngay cả phần tự tin này chính anh cũng không biết từ đâu mà tới.
Ngao Kiếm từ cười mỉm biến thành cất tiếng cười to: “Hành Phong, tôi rất thích tính khôi hài của anh, thật hy vọng có một anh cũng đi mở cửa phòng tôi, cùng tôi nói ngủ ngon.”
“Chỉ sợ tôi phải để anh thất vọng rồi.”
“Chưa chắc, chuyện tương lai ai biết được.”
Đi tới trước một gian phòng ở tầng ba mươi, Ngao Kiếm mở cửa phòng, Niếp Hành Phong theo anh ta đi vào, nhưng lập tức phát hiện không đúng. Trong phòng rất an tĩnh, căn bản không giống có người ở, anh xoay người muốn rời đi, nhưng Ngao Kiếm đã đi trước một bước đóng cửa phòng lại.
“Trung Quốc không phải có câu 『 Đã đến, thì nên ngồi lại』 sao? Cần gì phải đi vội như vậy?”
Trên mặt nam nhân tràn ngập tươi cười giảo hoạt khi mưu kế được thực hiện, đi tới trước tủ rượu, rót hai ly rượu Brandy, một ly đưa đến trước mặt Niếp Hành Phong.
“Không ngại cùng tôi uống chén rượu chứ? Hành Phong thân ái.”
Niếp Hành Phong nheo lại hai mắt, trong nhãn đồng lãnh ý tỏa ra bốn phía: “Anh gạt tôi!”
Tươi cười của Ngao Kiếm vẫn không thay đổi, mày kiếm nhướn lên: “Từ khi chúng ta quen biết đến nay, tôi đã từng lừa gạt anh sao?”
Niếp Hành Phong bình tĩnh nhìn anh, hai người đứng rất gần, anh có thể thấy rõ trong con mắt bạc tản mát ra bá khí cùng sự chiếm hữu, nếu như có thể, nam nhân này nhất định rất hy vọng áp chế chính mình, đạt được dục vọng chinh phục. Anh ta vẫn chưa động thủ, không phải không muốn, mà là đang hưởng thụ khoái cảm khi quặp được lấy con mồi, đợi khi con mồi uể oải đến không chịu nổi khi bị truy kích, mới không lưu tình mà giết chết.
Anh sẽ không để cho anh ta có cơ hội này, trong trận chiến này, chính mình tuyệt sẽ không phải kẻ thua!
Nhìn Ngao Kiếm đem chén rượu uống cạn, Niếp Hành Phong cũng ngửa đầu đem rượu một hơi uống cạn, lập tức vung tay, ly thủy tinh vẽ trên không trung một đường vòng cung xinh đẹp, rồi rơi xuống nát bấy trên mặt đất.
“Đây là thói quen của gia tộc Borgia các anh, có phải không” Nhìn Ngao Kiếm, anh bất động thanh sắc mà nói.
“Anh rất hiểu tôi.”
Ngao Kiếm gật đầu, giơ cao tay, lại một tiếng vỡ vụn trong trẻo vang lên, cổ tay Niếp Hành Phong bị xiết chặt, bị Ngao Kiếm kéo áp lên tường, thân hình hướng anh đè tới, trong con ngươi bạc lấp lánh thần thái ái muội cố chấp, tươi cười dạt dào.
“Yên tâm mà uống rượu như vậy, không sợ tôi bỏ thêm thuốc bên trong sao?”
Tiếng nói từ tính tràn ngập mê hoặc, nhưng bị Niếp Hành Phong không để ý đến, thản nhiên nói: “Tôi tin anh sẽ không dùng phương thức hèn hạ ấy.”
“Tôi có thể xem đó là một lời khen được chứ?”
Nam nhân mỉm cười tiếp tục đến gần, Niếp Hành Phong cơ hồ có thể cảm giác được khí tức của anh ta khi nói chuyện phả ra bên tai mình. Thấy anh không tránh né, Ngao Kiếm có chút đắc ý, đang chuẩn bị tiến hành động tác thân mật hơn, chợt thấy bên sườn đau đớn, thân thể không thể khống chế lui về phía sau, chờ anh ta đứng vững thân hình, Niếp Hành Phong đã đứng đối diện anh ta, trên ngón tay là chiếc chìa khóa nhẹ nhàng lay động.
Ngao Kiếm tiềm thức mà sờ túi áo bên trái, đương nhiên, bên trong đã trống không, lúc này mới hiểu được dụng ý của Niếp Hành Phong khi để mặc anh ta tới gần. Một màn bị xếp đặt, anh ta ngược lại cười cười, khóe miệng gợi cảm mà cong lên: “Anh sao biết tôi để chìa khóa trong túi bên trái?”
“Anh nói anh không gạt tôi.” Trên mặt Niếp Hành Phong là ý cười thản nhiên: “Tôi nhớ là anh quen để vật nhỏ trong túi bên trái.”
“Cảm ơn sự để ý của anh với tôi.” Ngao Kiếm nhún vai: “Anh thắng rồi, Hành Phong thân ái.”
“Vậy, ngủ ngon, công tước.” Niếp Hành Phong rất lịch sự mà làm lễ ngủ ngon về phía Ngao Kiếm, sau đó xoay người rời đi.
Nhìn thân ảnh anh biến mất sau cửa, ý cười Ngao Kiếm trên mặt càng sâu: “Hy vọng lần sau anh cũng có thể thắng.”
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Lạc Dương từ thư phòng đi ra, Ngao Kiếm không quay đầu lại, nói: “Anh thấy đấy, Niếp Hành Phong không dễ đối phó.”
“Đó là ngài hạ thủ lưu tình.” Lạc Dương thản nhiên nói: “Có thể khiến anh ta ngoan ngoãn tới đây, ngài đã thắng, anh ta có nhược điểm trí mạng, ngài thì không.”
“Thật sao?” Ngao Kiếm xoay người, đi tới bên nam tử nho nhã lịch sự mà không mất đi sự lạnh lùng trước mặt, nhìn anh nói: “Có lẽ anh ta cũng không có, chờ khi anh ta chiếm được lực lượng cường đại trên người Trương Huyền, người kia đối với anh ta mà nói sẽ không còn tác dụng nữa.”
Con ngươi màu tím xinh đẹp của Lạc Dương đột nhiên co rụt lại, nhưng mi mắt buông xuống đã che khuất đi biến hóa vừa thoáng hiện ra, nói: “Vậy ngài nên ra tay trước khi anh ta có được Trương Huyền, chuyện này đối với ngài mà nói cũng không khó.”
“Có lẽ còn hơn Niếp Hành Phong, Trương Huyền mới càng giống người cùng đường, anh nói xem?”
Nam nhân lại tiến sát thêm vài phần, trong tươi cười mang theo vài phần vô lại, nhưng khuôn mặt tuấn mỹ đủ để khiến kẻ khác lâm vào cuồng dại này lại không có bất cứ tác dụng gì với Lạc Dương, loại áp sát quá độ này đã sớm thành thói quen, Lạc Dương sắc mặt không có nửa điểm biến hóa.
“Tôi tạm thời bảo trì trung lập.”
“Đáp án này thật không thú vị.” Không nhận được sự đồng tình, Ngao Kiếm không thèm để ý, tiếp tục nhìn chằm chằm Lạc Dương, ngay lúc anh ta cảm giác chính mình có chút không chịu nổi, đột nhiên nói: “Nhiều năm như vậy rồi, mắt của anh vẫn mang theo nét đẹp giống như năm đó.”
Đề tài đột nhiên đi lệch, làm Lạc Dương ngẩn ra, mi mắt nâng lên, đối diện với ánh mắt cười đùa của Ngao Kiếm. Mắt trái đột nhiên có chút nóng lên, anh biết con mắt kia lại biến sắc rồi, đôi mắt thường xuyên chịu qua thần lực của Ngao Kiếm không chịu nổi khí chất bức bách cường đại của đối phương, ánh sáng chuyển hóa thành màu hổ phách, như viên ngọc cùng màu xinh đẹp sáng long lanh, đáng tiếc bên ngoài lại hiện đầy vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, đột nhiên nhìn lại, giống như một khối mỹ ngọc do không cẩn thận làm vỡ, mà tạo thành khuyết điểm không cách nào bù đắp lại.
“Xin lỗi, khiến anh nhớ lại chuyện không vui trước kia.”
Mi mày Ngao Kiếm khó có được lúc nhăn lại, nâng tay xoa nhẹ con mắt trái của Lạc Dương, đợi khi buông ra, vết rạn nứt trên con mắt hổ phách đã biến mất, như châu ngọc trong suốt, xinh đẹp hoàn hảo không chút tỳ vết.
“Khi nào anh nghĩ thông suốt, tôi sẽ khiến đôi mắt anh hóa thành màu như vậy.”
“Nếu như phải đổi, màu xanh dường như tốt hơn.”
Ngao Kiếm không hiểu lắm, nhướn mi, chỉ thấy trên mặt Lạc Dương hiện lên tươi cười xinh đẹp khó thấy được: “Màu xanh cùng với màu hổ phách, là màu mắt tiêu chuẩn của mèo Ba Tư.”
“Lạc Dương, từ khi đến đây, anh cũng học được cách nói giỡn rồi.” Ngao Kiếm thở dài, xoay người rời đi: “Theo tôi đi xuống hội trường một chút đi, xem có thể có thu hoạch gì ngoài ý muốn không.”
Nhìn bóng lưng Ngao Kiếm, Lạc Dương tươi cười hóa thành sâu sắc. Anh không phải không nghĩ thông suốt, mà không muốn nghĩ thông, nếu hai mắt đều hóa thành màu sắc thuộc về Ngao Kiếm, thì đại biểu cho việc anh đã hoàn toàn thần phục anh ta, cũng chẳng khác nào chính mình không còn khả năng ở bên cạnh anh ta lâu hơn được nữa. Không ai hiểu rõ anh ta hơn so với chính mình, người này, vĩnh viễn chỉ cảm thấy có hứng thú với chinh phục, cho nên, trước khi chính mình đạt được mục đích, sẽ không đáp ứng đề nghị kia.
Niếp Hành Phong ra khỏi phòng Ngao Kiếm, tươi cười trên mặt lập tức trầm xuống, nhìn chìa khóa trên tay, đi đến số phòng ghi trên đó. Nếu không phải vì lấy chìa khóa, anh sẽ không phải cùng Ngao Kiếm đấu trí, tên tiểu thần côn hỗn đản nào đó, tốt nhất cậu ta nên cho anh một lời giải thích hợp lý, nếu không đừng hy vọng anh sẽ dễ dàng tha cho cậu ta!
Đi tới trước một gian phòng trên tầng cao nhất, dùng chìa khóa mở ra, may là, bên trong không khóa trái, giúp Niếp Hành Phong dễ dàng vào phòng. Căn phòng bày biện xa hoa chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ, anh đang do dự có nên đi vào trong hay không, thì nghe tiếng Trương Huyền từ trong phòng ngủ truyền ra.
“Tắm xong chưa?”
Tiếng gọi giống như sợi dây lôi kéo, thành công mà dẫn Niếp Hành Phong tới phòng ngủ, đẩy cửa ra, nhất thời đen mặt. Trương Huyền xích lõa nửa người trên tựa vào chiếc giường king size, vẻ mặt tươi cười dụ dỗ, tầm mắt đi xuống, Niếp Hành Phong càng tức giận, tây trang xa hoa nổi tiếng đắt tiền cũng cởi rồi, chỉ mặc quần lót, mà hình như quần lót cũng là của anh, tiểu thần côn mới không nỡ dùng tiền mua quần lót xa hoa đắt tiền như vậy.
Người này cư nhiên dám mặc quần lót của anh mà theo nữ nhân lêu lổng!
Sợi dây lý trí đứt đoạn ngay tại chỗ, Niếp Hành Phong giờ phút này chỉ có một ý niệm trong đầu, chính là đem Trương Huyền từ tầng cao nhất một cước đá xuống.
“Chủ, chủ tịch?”
Thấy Niếp Hành Phong, tươi cười quyến rũ trên mặt Trương Huyền thành công chuyển thành khiếp sợ, vội từ trên giường mà nhảy xuống, vẻ mặt khẩn trương hỏi: “Anh anh anh, anh sao lại tới đây?” “Mười giây, mặc quần áo vào cho tôi, lập tức đi ra!” Niếp Hành Phong lạnh lùng mà ra lệnh.
Nữ nhân kia không có ở đây, nhưng cho dù ở đây, Niếp Hành Phong cũng sẽ coi cô ta như không tồn tại. “Nhưng mà, tôi còn chưa…”
“Một, hai, ba!”
Chữ bốn còn chưa phát ra, Trương Huyền đã rất nghe lời, lấy tốc độ ánh sáng mà mặc lại quần áo, không kịp đeo caravat, đã bị Niếp Hành Phong kéo ra ngoài, cậu không nhịn được kêu thảm thiết: “Rời đi như vậy, sẽ bị phát hiện, vụ án của tôi…”
“Shut up!” (Câm miệng)
Một bụng tức giận, nhưng lại không nỡ phát ra nửa phần với Trương Huyền, Niếp Hành Phong nghiến răng đến kêu ken két, nghiêm mặt lôi cậu ra khỏi phòng. Hai người đi quá nhanh, ai cũng không chú ý tới một đầu khác của hành lang, một thân ảnh đang lơ lửng ở giữa không trung; sau khi chờ bọn họ rời đi, quỷ ảnh đi tới trước gian phòng, bảng số gian phòng màu vàng kim theo cô ta tới gần trong nháy mắt hóa thành màu đỏ, rồi sau đó, quầng huyết sắc càng lúc càng lớn, đem thân ảnh hoàn toàn hấp thụ.
Mạch Lan tắm rửa xong, tùy tiện lấy áo ngủ mặc vào rồi trực tiếp tới phòng ngủ, nam nhân anh tuấn đang chờ cô, cô dự cảm đêm nay sẽ có thể có một thể nghiệm mới thật tuyệt vời.
Nhưng, trong phòng ngủ không có một bóng người, cô có chút khó hiểu, xoay người đi tới thư phòng, vẫn không có ai, gọi hai tiếng, đáp lại là tiếng đóng cửa mạnh, là tiếng cửa phòng khách. Tiếng vang kịch liệt khiến Mạch Lan lại càng hoảng sợ, vội xoay người, thình lình, một gương mặt đầm đìa máu bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.
“A…”
Nhiều năm quen biết, cho tới giờ phút này đối mặt với khuôn mặt mơ hồ kia, cô vẫn có thể dễ dàng nhận ra đối phương là ai. Chột dạ, còn có sợ hãi đồng loạt kéo tới, Mạch Lan sợ đến ngã trên mặt đất, muốn đứng lên chạy trốn, nhưng lại không cách nào động đậy nổi, tựa như có một sợi dây vô hình trói buộc cô. Cô run rẩy, sợ hãi mà nhìn quỷ ảnh chậm rãi bay về phía mình, gần đến khi chỉ còn khoảng cách một thước.
“Cô, cô không phải đã…Cô muốn thế nào? Đừng giết tôi, tôi cái gì cũng đáp ứng…”
“Tôi tới lấy lại thứ thuộc về mình.”
Lạnh lùng trả lời, ngón tay lạnh như băng đặt trên tay cô, một con dao được nhét vào trong tay trái. Mạch Lan trừng to mắt, con ngươi vì sợ hãi mà giãn to, cô ta hoảng sợ phát hiện có một lực lượng kỳ dị đang khống chế mình, khống chế lối suy nghĩ của cô ta, tay nắm chặt dao đưa lên, rồi sau đó, bất ngờ hạ xuống…
Niếp Hành Phong một hơi đem Trương Huyền kéo từ phòng khách sạn tới dưới bãi đỗ xe, sau đó nhét cậu vào ghế phó lái như nhét hàng hóa, phanh một tiếng mà đóng cửa xe, chính mình cũng lập tức ngồi lên xe, chạy xe lái ra ngoài.
“Oa a, chủ tịch anh sao lại đi chơi đua xe vậy? Chậm chậm một chút, thong thả một chút a…Này, mới vừa rồi là đèn đỏ, anh không bị bệnh mù màu chứ?”
Chiếc xe trong tiếng kêu liên tiếp của Trương Huyền mà nhanh như điện giật vọt về phía trước, gặp xe vượt xe, ba loại đèn đỏ vàng xanh cũng thành một loại, hoàn toàn theo ý nguyện của Niếp Hành Phong; chiếc xe điên cuồng sau khi bão hơn mười phút, trong xe an tĩnh lại, Trương Huyền ngồi trên ghế một câu cũng không nói.
Niếp Hành Phong lúc này mới từ trong tức giận bình tĩnh lại, nhìn sắc mặt trắng bệch của Trương Huyền, vội đem xe dừng ở ven đường, hỏi: “Không thoải mái sao?”
“Đây không phải kết quả anh muốn sao?”
Xe cuối cùng cũng ngừng, Trương Huyền lúc này mới có dũng khí tháo dây an toàn, tựa lưng vào ghế hữu khí vô lực mà nói. Cậu đời này sợ nhất chính là ngồi xe bay của chiêu tài miêu, nhất là lúc anh tức giận.
Câu thừa nhận này đột nhiên từ trong đầu vọt ra, mặc dù cậu cũng không biết tại sao mình lại nghĩ như vậy.
“Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Sắc mặt Trương Huyền làm Niếp Hành Phong vừa đau lòng vừa hối hận. Anh trước kia bão xe quen rồi, tức giận hay vui vẻ đều lái xe đi bão để giải phóng tâm tình, lần này may là Trương Huyền, nếu đổi là người khác, giờ phút này sợ là đã đã nôn mạnh không ngừng rồi.
Trương Huyền xuống xe, tựa vào xe hít sâu vài hơi, cuối cùng cũng hoãn lại, cau mày nhìn Niếp Hành Phong, “Đại ca, tôi là đang tra án, anh đến kéo tôi ra làm gì? May là tin tức đã tới tay, nếu không lần này tôi sẽ không để yên cho anh!”
“Giả làm bậc thầy thiết kế thời trang, cùng nữ nhân lên giường, đây là vụ án mà cậu đang theo?”
Nhớ tới phong tình của Trương Huyền lúc trên giường mới rồi, Niếp Hành Phong vốn có vài phần áy náy trong nháy mắt chuyển thành lửa giận, xuống xe, vòng qua đến bên cạnh cậu, cười lạnh: “Vì phá án, ngay cả chính mình cũng bán?”
“Bán?” Trương Huyền nhìn Niếp Hành Phong, mắt xanh xinh đẹp tràn đầy khó hiểu, nhưng lập tức trên mặt chậm rãi nở nụ cười quỷ dị: “Chủ tịch, anh sẽ không cho rằng tôi thật sự sẽ cùng nữ nhân kia đi thuê phòng chứ?”
Không phải tưởng, các người không phải đã đi thuê phòng rồi sao?
Niếp Hành Phong tức giân mà nghĩ, nhưng không trả lời, nhìn sắc mặt hậm hực của anh, tươi cười trên mặt Trương Huyền càng lúc càng đậm, rốt cuộc không nhịn được cười rộ lên.
“Tôi van anh, tôi thật ra rất có phẩm chất của thần thám, anh nghĩ như vậy thực sự là vũ nhục nhân cách của ta a.” Cậu cười nói: “Gian phòng đó là do Mạch Lan đặt ở lâu dài, bên trong có tư liệu tôi muốn, tôi chỉ thừa dịp cô ta đi tắm mà tìm tư liệu thôi.”
Phiền muộn của Niếp Hành Phong nhất thời tan thành mây khói, anh vốn cũng không tin Trương Huyền sẽ làm ra cái loại chuyện này, chỉ là thấy cậu lấy cái lại trạng thái đó mà nằm ở trên giường, lý trí nhất thời bị lửa giận đốt cháy đến không còn một mảnh.
“Vậy, có phẩm chất thần thám, muốn tìm tư liệu phải cởi áo tháo thắt lưng lên giường chờ sao?”
“Di di.” Trương Huyền dính sát vào anh, trong mắt lóe sáng: “Chủ tịch, hình như anh đang ghen a.”
Vừa nói, một cái bình nước hoa sáng bóng tinh xảo khéo léo đưa tới trước mặt Niếp Hành Phong, nhẹ nhàng ấn xuống, làn hương thơm theo gió truyền đến, Niếp Hành Phong trước mắt một trận choáng váng, thần trí bay bổng trong khoảnh khắc, khi tỉnh lại, liền thấy Trương Huyền vẫn đứng dựa vào xe, hướng anh mỉm cười.
“Đó là cái gì?”
“Là tinh dầu làm người ta trong nháy mắt lâm vào mê hoặc. Yên tâm, tôi chỉ cho anh thể nghiệm nho nhỏ một chút mà thôi.” Trương Huyền đem lọ nước hoa bỏ lại vào túi, trắng mắt liếc Niếp Hành Phong một cái, “Anh cho là tôi sẽ hai tay trống trơn đi làm tình báo sao? Vốn định dùng tinh dầu này làm Mạch Lan hôn mê sau khi đắc thủ, ai ngờ anh đột nhiên xông tới, vừa rồi đi như vậy, sau đó nhất định sẽ bị cô ta phát hiện.”
Thì ra, tất cả đều là chính mình lo lắng vô ích sao, anh sớm nên biết Trương Huyền dù có chút điểm tham tài, nhưng làm việc không phải không có nguyên tắc, nhưng lúc ấy phần ghen tuông bận tâm kia che mờ tâm trí anh, mà lời Ngao Kiếm cũng có công trợ giúp khơi lên ảnh hưởng. Trước mặt Ngao Kiếm thì phong độ tài giỏi có thừa mà sau khi đụng tới Trương Huyền, thì hoàn toàn bị đánh quay về nguyên hình, anh không có cách nào bảo trì bình tĩnh, cũng…không muốn bảo trì phần bình tĩnh đó.
Bởi vì, trước mặt Trương Huyền, bất cứ ngụy trang gì đều không còn quan trọng, anh hy vọng người này có thể thấy con người chân thật hoàn hoàn chỉnh chỉnh của anh.
“Xin…lỗi.” Niếp Hành Phong rất ảo não mà nói.
“Được rồi, dù sao thông tin cũng đã tới tay, xem xét phần ghen đấy của anh, quyết định tha thứ cho anh.”
Trương Huyền cười đến quá sức độ lượng, nhưng Niếp Hành Phong có loại cảm giác, anh không thể quá khinh địch buông tha mình như vậy, đoạn thời gian tương đối dài sau này đại khái sẽ bị nghiền ép đi?
Vậy…thì tùy ý cậu nghiền ép a.
“Nói lại, anh sao biết tôi ở gian phòng nào?”
Chống lại ánh mắt khó hiểu của Trương Huyền, Niếp Hành Phong không cách nào trả lời, anh không muốn nhắc đến Ngao Kiếm trước mặt Trương Huyền, may là Trương Huyền không hỏi nhiều, tiếp tục cười xuy xuy, bị cậu cười đến có chút giận, Niếp Hành Phong giả bộ quát: “Cậu rốt cuộc đang cười cái gì?”
“Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ, bộ dáng anh vừa rồi nổi giận đùng đùng tiến vào phòng cứ như là đang tróc gian á.”
Niếp Hành Phong mặt mũi tối sầm, rất muốn kéo căng mặt ra, nhưng nhìn Trương Huyền cười đến xuân phong đầy mặt, rốt cuộc cũng không nhịn được cười.
Lúc ấy thật sự là trong đầu phát sốt, mới có thể bất kể hậu quả mà xông vào, nếu như Trương Huyền thật sự cùng nữ nhân đang trên giường, vậy, lấy thân phận bạn bè của cậu, anh lấy lý do gì để ngăn cản?
“Không cho cười tiếp.”
Rất hiển nhiên, loại giọng điệu khiển trách này không sinh ra bất cứ tác dụng gì với Trương Huyền. Cậu vẫn như trước cười không ngừng, vừa nghĩ đến bộ dáng chiêu tài miêu bình thường bình tĩnh trầm ổn lại phát điên như vậy, thì có muốn cũng không nhịn được cười a, nam nhân này khi ghen thoạt nhìn có điểm đáng yêu, đoán được anh ghen vì cái gì, đáp án kia khiến Trương Huyền rất vui vẻ, ranh mãnh mà liếc mắt về phía Niếp Hành Phong.
Chưa bao giờ, được người để ý như thế, cảm giác hân hoan, thỏa mãn, còn có, một chút cảm động.
“Bầu trời đêm đẹp quá ha.” Lưng dựa vào thân xe ngửa đầu ngắm sao lấp lánh trên bầu trời đêm, Trương Huyền ca ngợi nói.
Niếp Hành Phong cùng cậu sóng vai mà đứng, nhìn bầu trời: “Rất đẹp.”
Gió nhẹ phất qua, đồng thời nhiễu loạn trái tim hai người, hiểu lầm được giải thích rõ ràng, cũng đem một ít tâm tư dẫn ra với người tri kỉ rồi, có chút xấu hổ, cũng có chút phấn khích, tâm tư lên xuống trầm lắng, ai cũng không dám lên tiếng trước, sợ phá vỡ sự yên lặng này.
Rốt cuộc, sau một trận yên tĩnh, Niếp Hành Phong hỏi: “Muốn ngắm sao sao?”
“Chúng ta không phải bây giờ cũng đang ngắm sao?”
“Không phải loại này, là dùng kính viễn vọng để nhìn.” Niếp Hành Phong nói: “Trong nhà tôi có, muốn xem không?”
“Được a.”
Có thể ngắm gần hơn sao đêm xinh đẹp, Trương Huyền không nói hai lời, lập tức đồng ý.

images (11)
Hết chương 3.

Advertisements

2 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s