Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 5

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương 5

images (13)

Quan hệ tình nhân đơn giản như vậy đã được xác định rồi, đối với tính cách rộng rãi của Trương Huyền, Niếp Hành Phong không biết là nên vui hay buồn, nhưng, cuối cùng cũng tạm thời đem người túm lại được rồi. Nhân lúc Trương Huyền đi tắm rửa, Niếp Hành Phong đi chuẩn bị cho xong bữa sáng, loay hoay chiên trứng trong chảo, nghĩ thầm, có lẽ mình nên theo Tiểu Ly lãnh giáo thêm một chút tài nghệ nấu nướng mới được.

Sau khi ăn xong, Niếp Hành Phong mang Trương Huyền đi tới phòng thay đồ để chọn áo, bộ quần áo hôm qua Trương Huyền mặc khi lăn qua lăn lại làm chuyện tình ái muội kia đã bị bẩn, không thể mặc tiếp.

Phòng thay đồ có một loạt tủ quần áo, xếp đủ các loại kiểu dáng trang phục, Trương Huyệt mở ra cửa tủ, thấy bên trong một loạt trang phục, hóa đá ba mươi giây.

Oa a, cửa hàng quần áo cũng không nhiều quần áo bằng ở nhà chiêu tài miêu, hơn nữa, tựa hồ đều chưa có mặc qua, quá xa xỉ, xem ra, làm thiên sư có kiếm được nhiều mấy, cũng không hơn được so với tổng tài a.

Mắt xanh đảo qua, tàn nhẫn trừng Niếp Hành Phong, “Anh hơi quá đáng đó, nhiều quần áo mới như vậy mà không cho mặc, cho em mặc đồ cũ!”

Buổi sáng Niếp Hành Phong đưa cho Trương Huyền áo trong quả thật là cũ, anh là cố ý, nhìn người yêu mặc quần áo chính mình từng mặc, có cảm giác có loại tiếp xúc thân mật.

Tự động bỏ qua sự lên án của Trương Huyền, Niếp Hành Phong nói: “Quần áo ở đây em cứ tùy tiện mặc, nếu như em có quần áo cũ, cũng có thể cầm lại đây, anh không ngại mặc.”

Thật sao? Câu nói cuối cùng kia không thể nghi ngờ đã lấy lòng Trương Huyền rồi, lửa giận biến mất không còn, vui vui vẻ vẻ cầm qua bộ trang phục hưu nhàn Niếp Hành Phong chọn cho chính mình mà mặc.

“Hôm nay em có việc gì không?”

Niếp Hành Phong dựa vào bên cạnh trắng trợn mà thưởng thức bức tranh người yêu thay quần áo, Trương Huyền đã không để ý, Niếp Hành Phong lại càng không cần phải để ý, trước mặt người mình yêu, anh cũng không nguyện làm quân tử làm gì.

“Đưa tình báo lấy được cho lão bản.”

“Nghĩ ngơi trước đã, xế chiều rồi đi.”

Sau một đêm xuân tiêu, Niếp Hành Phong cũng không muốn để Trương Huyền mới sáng sớm đã phải khổ cực đi chạy án như vậy, Trương Huyền đồng ý, tới phòng khách, uống ca cao Niếp Hành Phong pha giúp cậu, thuận tiện đem đĩa tư liệu lấy được tiếp tục kết nối với chiếc laptop mang theo; trong

đĩa là bộ hình ảnh chiếc vòng kim cương rất đặc biệt, phía dưới còn có một loạt bản vẽ thiết kế liên quan, xem ra là mẫu thiết kế trang sức mới của Mạch Lan.

Niếp Hành Phong nhăn mi lại. Trôm bản vẽ thiết kế, đây là vượt qua phạm vi nghiệp vụ của văn phòng trinh thám, nói chính xác hơn, đây là phạm tội, anh không ngại cho Trương Huyền chạy án tróc gian nhàm chán, nhưng không muốn để cậu nhúng tay vào loại hoạt động nguy hiểm này.

“Sau này đừng làm loại việc này, bị phát hiện, sẽ phải ngồi tù.”

“Yên tâm, bọn em đã điều tra qua, thiết kế mà Mạch Lan nhận được giải thưởng có vấn đề, cho dù bị phát hiện, cô ta cũng không dám báo cảnh sát.”

“Có vấn đề?”

“Có thể cô ta nhờ người khác vẽ hộ. Anh xem, phong cách các tác phẩm của cô ta trước sau không đồng nhất, loại thiết kế này có lẽ sẽ không ngừng đổi mới, nhưng phong cách sẽ không thay đổi.”

Trương Huyền đem một ít thiết kế trước đây của Mạch Lan cho Niếp Hành Phong xem, quả nhiên so với thiết kế vòng kim cương thua kém rất nhiều, Tả Thiên kỳ thật cũng biết điểm này, mới nhận vụ này, vừa lúc bộ dáng Trương Huyền đúng là loại hình yêu thích của Mạch Lan, bảo cậu đến nhận vụ án, vụ án trước kia của cậu thì chuyển sang cho Hỉ Duyệt Lai.

Đang nói, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng chít chít, hai người quay đầu nhìn, bên ngoài cửa sổ thủy tinh hiện lên thân ảnh của Nghệ, sau đó đâm thẳng một cái, vọt tiến vào, vỗ cánh bay vòng trong khoảng không thấp thấp trong phòng khách, thuận tiện không quên quan sát kết cấu phòng ốc.

“Không phải chứ? Mấy chục tầng lầu cao như thế mà nó cũng có thể bay vào?” Trương Huyền khó tin nói.

“Nó vốn là thức thần.”

Niếp Hành Phong nhịn cười, vào phòng bếp lấy lon bia, dơi nhỏ nói cảm ơn, rồi không khách khí mà tiếp lấy, bay lên bay xuống, hưng phấn mà nói: “Phòng thiết kế thật đẹp, là nhà của anh sao, chủ tịch? Lão đại, tối qua ngươi không về, ta lo ngươi xảy ra chuyện gì, chạy đi tìm, không nghĩ tới ngươi lại ở chỗ này.”

Không ai trả lời, Nghệ rất khó hiểu mà nhìn hai người một chút, nghiêng nghiêng đầu, cảm thấy giữa bọn họ có cái gì đó kỳ quái.

“Lão đại, ngươi không sao chứ?”

“Không có việc gì, ta cùng chủ tịch thảo luận vụ án, đừng ầm ĩ.”

Bị quát, tiểu dơi dơi tự giác chạy đến góc tường uống bia, nhưng rất nhanh liền phát hiện chuyện càng lúc càng không thích hợp, cả đại sảnh tràn đầy bong bóng phấn hồng tung bay, nguồn gốc không thể nghi ngờ là từ hai người đang thảo luận vụ án. Nó dựng thẳng hai lỗ tai nhỏ không quân tử mà nghe lén trong chốc lát, sau đó…

“Tối qua, ngươi…. ngươi… ngươi…, các ngươi không phải là đã giao phối rồi chứ?” Bong bóng phấn hồng kết hợp với nội dung nghe được, Nghệ đột nhiên phúc tới tâm linh (khi vận may đến, thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn), phát ra tiếng thét chói tai: “Các ngươi vừa nói làm làm làm…”

Trương Huyền mục tú quét qua, sát khí lóe lên, Nghệ thấy không ổn, cuống quýt nhét móng vào miệng, nhưng lời đã nói ra, không cách nào thu hồi, vì vậy không thể làm gì khác hơn là ba mươi sáu kế, vỗ cánh bay thẳng lên trên đèn treo thủy tinh trên trần nhà, tìm chỗ trốn cho tốt.

Đáng tiếc người tính không bằng trời tình, tác hồn ti như điện bắn ra, đem tiểu dơi dơi tự cho là đã ẩn giấu tốt buộc lại, Trương Huyền vung tay lên, nó giống như diều giấy bị kéo lại, rơi xuống mặt bàn trước mặt hai người, còn rất thất bại mà lộn nhào hai cái.

“Ta thề, ta tuyệt đối không tiết lộ ra!”

Trong một chớp mắt sinh tử, Nghệ lập tức duỗi móng thề, may là móng vuốt nhỏ không bị tác hồn ti túm trụ, kịp thời vươn ra.

“Ngươi, đi tự kỷ cho ta!”

Mắt xanh của Trương Huyền híp lại, tác hồn ti lại vòng một cái, Nghệ lần nữa bị vung ra, bẹp bẹp đụng vào bức tường thủy tinh đối diện, không dám nói một câu, ôm chai bia chạy ra góc tường tự kỷ.

Cậu làm sao mà lại nhận phải  loại thức thần ngu ngốc này a, Trương Huyền rất muốn hộc máu, rất muốn cùng nó giải trừ huyết khế, đáng tiếc chú ngữ giải trừ đã quên hết, quay về phải tra lại, nhanh chóng giải trừ quan hệ chủ tớ, bắt nó đóng gói tặng người khác.

May là, nhận được chăm sóc của người yêu chiêu tài miêu, đắc ý hưởng thụ tổng tài đại nhân hầu hạ, trái tim Trương Huyền nở hoa, cảm giác làm thiên sư kỳ thật cũng không có gì không tốt, chỉ cần tìm một người yêu là tổng tài, cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ cấp tổng tài a.

Xế chiều, Niếp Hành Phong lái xe đưa Trương Huyền đến văn phòng trinh thám, tiểu dơi dơi không cam lòng tịch mịch, cũng chạy vào muốn đi nhờ xe, bị ngón tay Trương Huyền búng qua một bên, thế giới hai người, sao có thể để động vật nhỏ xông vào? Bị đối đãi bằng vũ lực, Nghệ không thể làm gì khác hơn là ôm chai bia ngậm bi nhịn đau mà chạy vào ngồi chồm hổm ở góc tường.

Trên đường đi, điện thoại Trương Huyền vang lên, là Tả Thiên, nghe nói cậu muốn đến công ty, vội nói: “Tôi bây giờ đang ở nhà khách hàng, có người bị bắt cóc rồi, cậu lập tức đến đây.”

Trương Huyền hỏi rõ địa chỉ, cúp điện thoại, Niếp Hành Phong hỏi: “Người bị bắt cóc là người thuê em lấy tư liệu thiết kế sao?”

“Không biết nữa, đi xem một chút.”

Kỹ thuật lái tốc độ của Niếp Hành Phong trong thời gian ngắn cũng khá tiện lợi, rất nhanh đã tới địa điểm Tả Thiên cung cấp–nằm ở khu dân cư xa hoa giữa sườn núi. Mày kiếm của anh khẽ nhíu, một tuần trước anh từng tới nơi này, vì đưa Nguyễn Hồng Lăng về nhà.

Xe dừng lại trước hoa viên của một căn nhà, khi bọn họ xuống xe, người làm rất kính cẩn mà mời họ đi vào, thuận tiện tò mò đánh giá chiếc xe của Niếp Hành Phong, xe trinh thám nổi danh, thật là lợi hại!

Trong phòng bày trí rất xa hoa, nhưng trong khoảng thời gian này dưới sự ảnh hưởng của Niếp Hành Phong, Trương Huyền cũng xem như đã quen với loại bày trí xa hoa này, chỉ tùy tiện nhìn lướt qua, liền đem ánh mắt chuyển lên ba người trong phòng khách.

Lão bản nhà mình, không quan trọng, trực tiếp quên đi; bên cạnh lão bản là một vị nam nhân hơn ba mươi, mi phong sắc bén, không giận mà uy, vừa nhìn đã biết không dễ chọc, cũng quên đi; tiếp tục nhìn sang bên, là một nam nhân hơi lớn tuổi, dáng vẻ đường hoàng, đáng tiếc ấn đường u ám, vẻ mặt lo âu, một bộ thảm hại bị quỷ quấn rất lâu, nếu như nơi này xảy ra án bắt có, vị này chuẩn xác là người nhà của người bị hại.

“Tới thật nhanh!”

Tả Thiên đối với sự thần tốc của Trương Huyền ca ngợi một chút, lập tức nhìn đến Niếp Hành Phong bên cạnh cậu. Tận dụng triệt để tuyệt không tha cho bất cứ cơ hội nào, Tả Thiên lập tức móc ra danh thiếp chuẩn bị giới thiệu mình, lại bị nam nhân bên cạnh ngăn cản.

“Đều là bằng hữu, cậu cũng không cần phải làm việc vô ích này.” Trình Duệ cười nhìn Tả Thiên, “Anh rất lợi hại, cư nhiên đem người yêu của Niếp tổng lôi kéo về dưới trướng rồi.”

Người yêu?

Tả Thiên nghe không hiểu, quay đầu nhìn Niếp Hành Phong và Trương Huyền. Hai người này có gian tình? Ý niệm này vừa mới nổi lên trong đầu, liền lập tức được khẳng định,  chưa nói đến gian tình, thân đường đường là tổng tài tập đoàn tài chính sẽ không làm tài xế miễn phí cho một tiểu trinh thám. Nhưng, thông tin này sao Trình Duệ lại biết?

“Mọi người quen nhau sao?” Tả Thiên khó hiểu hỏi Trình Duệ.

“Đương nhiên quen a, lần trước chúng ta cùng nhau…”

Thấy Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền đồng dạng làm vẻ mặt kinh ngạc, Trình Duệ nói được một nửa, lập tức dừng lại, tất cả mọi người phản ứng rất quái lạ khiến anh ta ý thức được, có lẽ có chút không nên nói.

“Mắt anh thật độc…”

Trương Huyền nhỏ giọng rên rỉ, chuyện mới phát sinh tối qua, hôm nay đã bị người ta một câu vạch trần, nhưng lại là người mới quen, chẳng lẽ cậu cùng chủ tịch lúc nãy thật sự rõ ràng như vậy sao?

“Nếu tất cả mọi người đã nhận thức, vậy không cần nói nhiều nữa.”

Tả Thiên chỉ vào nam nhân sắc mặt lo âu kia: “Vị này là Dương Di tiên sinh, buổi sáng khi phu nhân của ông ấy xuất môn đã bị người ta bắt cóc, bọn bắt cóc không cho phép báo cảnh sát, cho nên Trình tiên sinh mời chúng ta đến đây.”

Trình Duệ cùng Dương Di vốn là thế giao (quan hệ nhiều đời), lại quen biết rộng, cho nên sau khi Dương Di nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, đã nghĩ đến tìm anh ta hỗ trợ đầu tiên; để cam đoan thê tử bình an, ông ta cự tuyệt báo cảnh sát, vì vậy Trình Duệ liên lạc với Tả Thiên, sau đó liền liên lạc tới Trương Huyền.

Sao cậu cứ có cảm giác cả văn phòng trinh thám chỉ có mình cậu là người lao động, tìm kẻ trộm, theo dõi thần bí, toàn bộ đều giao cho cậu làm, cậu có khả năng sẽ lao động đến chết a.

Nhìn ra Trương Huyền mất hứng, Tả Thiên nhỏ giọng nói: “Mấy tên kia đều ở xa, cũng chỉ có thể gọi cậu, yên tâm, tháng này sẽ để…”

Trương Huyền lập tức giơ ra ba đầu ngón tay phát sáng, Tả Thiên nắm chặt tay, vẻ mặt thống khổ mà nói: “Được rồi, ba cái thì ba cái.”

Tiểu thần côn thật sự lúc nào cũng không quên bắt chẹt một khoản a. Niếp Hành Phong nhìn mà buồn cười, anh biết Trương Huyền nếu nói là muốn hồng bao, chi bằng nói là thích thú với trò xảo trá.

Giao dịch nói xong, Trương Huyền không nói hai lời, bắt đầu làm việc. Tả Thiên đã đem thiết bị theo dõi lắp đặt xong, mới vừa rồi bọn bắt cóc đã gọi tới một lần, yêu cầu một ngàn vạn tiền chuộc, Dương Di lập tức đáp ứng chuẩn bị, điều kiện là bọn họ cam đoan thê tử an toàn, bọn bắt cóc đồng ý rồi.

“Bọn bắt cóc là tay mới, nhưng Dương tiên sinh anh tốt nhất hạn chế người giúp việc qua lại một chút.” Nghe Dương Di nói thê tử là ra ngoài mua sắm thì bị bắt cóc, Trương Huyền đề nghị.

Bọn bắt cóc có kinh nghiệm sẽ không chọn bắt cóc vào cuối tuần, hơn nữa còn muốn một ngàn vạn tiền chuộc, cho nên đối phó với bọn họ, Trương Huyền không quá lo lắng, nhưng loại chuyện này sợ nhất là có nội gián, bọn bắt cóc đối với việc đi lại của Dương phu nhân nắm rất rõ, cho nên cần phải chú ý hành động của người làm một chút.

Dương Di đi ra ngoài phân phó, Trương Huyền nhân cơ hội hỏi Tả Thiên gia thế của Dương gia. Trình Duệ nói với bọn họ Dương Di là bác sĩ tâm lý, danh tiếng rất tốt, hơn nữa sản nghiệp gia tổ Dương gia để lại rất nhiều, lại nằm trên khoảng đất vàng, riêng tiền cho thuê mỗi tháng đã thu vào gần trăm vạn, cho nên bọn bắt cóc bắt chẹt đòi ông ta một ngàn vạn tiền chuộc cũng không phải bắn tên không đích (ví với lời nói hành động không mục đích rõ ràng, không sát thực tế).

Vợ Dương Di nhỏ hơn so với ông ta rất nhiều, hai người chưa có con, nhưng tình cảm rất tốt, khi thê tử bị bắt cóc biểu hiện lo lắng của ông ta có thể nhìn thấy rất rõ, Trình Duệ còn đem ảnh vợ chồng bọn họ cầm tới cho mọi người xem, nói bọn họ ân ái hòa thuận đến thế nào.

“Đây là vợ ông ta?”

Thấy ảnh chụp chung, Niếp Hành Phong kinh ngạc, nữ nhân trong ảnh đúng là Nguyễn Hồng Lăng mà anh ngẫu nhiên gặp được đêm đó.

Có đôi khi thế giới khiến người ta có cảm giác nó thật sự rất nhỏ, nhưng đồng thời cũng nói cho anh biết, nếu như Nguyễn Hồng Lăng là Dương phu nhân, vậy, sự ân ái hòa thuận đều là giả tạo, đêm đó Nguyễn Hồng Lăng biểu hiện rất cô đơn, thậm chí hướng người mới quen như mình phát sinh yêu cầu.

Dương Di rất nhanh đã trở về, người làm vì chứng minh mình trong sạch cũng rất hợp tác, phương diện tiền chuộc cũng đã chuẩn bị tốt, cuối tuần muốn rút tiền cũng không phải dễ dàng, nhưng may là gần tới cuối tháng, tiền cho thuê thu được cũng đỡ đi được rất nhiều. Nghe tin như thế, đôi mi thanh tú của Trương Huyền cau lại, nhưng cái gì cũng không nói, đem thiết bị theo dõi giấu vào trong túi du lịch, chuẩn bị xong công tác theo dõi.

Tả Thiên phụ trách an ủi Dương Di, nói dựa theo kinh nghiệm bọn bắt cóc chỉ vì đòi tiền, sau khi lấy được tiền sẽ không làm khó thê tử của ông ta, Trình Duệ thì ngồi cạnh nhìn Niếp Hành Phong, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì.

“Trình tiên sinh, chúng ta trước kia có gặp qua sao?” Niếp Hành Phong rốt cuộc nhịn không được hỏi.

Mặc dù cùng tồn tại trong thương giới, nhưng Niếp Hành Phong cũng không cùng Trình Duệ trực tiếp tiếp xúc qua, nhưng mới vừa rồi lại phát hiện anh ta nhìn mình và Trương Huyền với ánh mắt rất kỳ quái, tựa như đối với bọn họ rất quen thuộc.

“Không, chưa từng gặp, có thể ở chỗ này nhận thức Niếp tổng, thật sự là hạnh ngộ.”

Một phen thăm dò qua ý tứ lời nói và sắc mặt, Trình Duệ phát hiện Niếp Hành Phong và Trương Huyền rất không thích hợp, bọn họ hình như quên một số sự tình, cho nên, dưới tình huống không rõ tình trạng, anh vẫn bảo trì im lặng thì tốt hơn.

Thấy Trình Duệ không nói, Niếp Hành Phong cũng không tiếp tục hỏi nhiều, dù sao đối với anh mà nói, đó cũng không phải chuyện gì quá quan trọng.

Điện thoại của bọn bắt cóc rất nhanh gọi lại, nói cho bọn họ biết thời gian cùng địa điểm giao tiền, lại vừa cảnh cáo bọn họ đừng giở trò bịp bợm, nếu không lập tức giết con tin.

Tả Thiên đem túi du lịch lớn đã sắp xếp đựng tiền chuộc cho Trương Huyền, dặn dò cậu cẩn thận. Anh ta vốn muốn đi theo Trương Huyền, nhưng lại bị Trình Duệ ngăn cản, có Niếp Hành Phong ở bên cạnh Trương Huyền, anh ta tin tưởng cậu có thể ứng phó hết thảy, Tả Thiên lưu lại ngồi chờ là được rồi.

Khi đi ra ngoài Trương Huyền muốn cái chìa khóa xe của Tả Thiên, xe chủ tịch chơi khốc không thành vấn đề, nhưng làm theo dõi không tiện sử dụng đến, vẫn là xe cũ của lão bản thực dụng hơn.

“Tôi tự có chừng mực.”

Đi tới một cửa hàng tổng hợp cỡ lớn của khu dân cư dưới chân núi mà bọn bắt cóc chỉ định, theo yêu cầu của bọn họ đem túi du lịch bỏ vào tủ gửi đồ, chìa khóa của tủ gửi đồ để trên cái móc treo bên cạnh, sau khi chuẩn bị sắp xếp xong tất cả, Trương Huyền tựa vào trong góc xa xa tự giễu: “Bị bắt cóc cũng có cái phúc, em cuối cũng cũng tính rõ được một ngàn vạn là nặng bao nhiêu.”

Rất nhanh, một nam nhân đội mũ lưỡi trai đi đến mở tủ gửi đồ, lấy túi du lịch ra, bước nhanh ra khỏi cửa hàng tổng hợp; Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong theo sát phía sau, thấy người đó một đường đi xuống bãi đỗ xe, ngồi lên một chiếc xe minibus

Niếp Hành Phong để chính Trương Huyền theo dõi chặt, mình thì đi đem xe lại, đúng lúc xe minibus khởi động chạy đi, Trương Huyền nhảy lên xe Niếp Hành Phong, hai chiếc xe một trước một sau rời khỏi bãi đỗ.

Xe minibus chạy rất chậm, vì không bị muốn bị phát hiện, Niếp Hành Phong không dám theo quá sát, nhưng chiếc xe kia hình như cố ý để bọn họ đi vòng quanh, ở trên giải đất phồn hoa không ngừng vòng qua vòng lại.

“Trương Huyền, chiếc xe kia có chuyện.”

“Không thể nào, thiết bị theo dõi cho thấy túi tiền còn ở trong xe.”

Trương Huyền cũng hiểu được hành vi cổ quái của bọn bắt cóc, đoán không ra ý đồ của bọn chúng, nhưng ít nhất bọn họ chưa mất dấu tiền.

Lại qua mười phút, Niếp Hành Phong trực giác thấy không thích hợp, vì vậy bỏ qua việc theo dõi, trực tiếp đuổi nhanh theo chiếc xe phía trước kia, đem nó chặn ngang lại, người lái xe không phòng bị, sợ đến cấp bách thắng mạnh xe.

“Anh, các anh muốn cướp?”

Không để ý tới tài xế lắp bắp, Trương Huyền trực tiếp mở cửa xe, nhưng tìm tất cả các góc trong xe đều không tìm được cái túi du lịch.

Cậu bỗng nhiên phát giác đại sự không ổn, lập tức tìm kiếm trên thân người tài xế, rống to: “Tiền đâu? Túi du lịch anh lấy trong cửa hàng tổng hợp đâu?”

Người nọ vẫn ngồi trong xe của anh ta, chờ sau khi anh ta lên xe, liền đem một đồ vật trong túi du lịch lấy ra, nhét vào túi anh ta, sau đó đi xuống xe, anh ta cũng biết không phải chuyện tốt gì, nhưng không cưỡng lại được hấp dẫn từ tiền của đối phương.

Trương Huyền từ trong túi của tài xế móc ra thiết bị theo dõi, cùng Niếp Hành Phong nhìn nhau, đều biết là bị bọn bắt cóc trêu đùa rồi.

Xe minibus khá cao, xe dưới bãi đỗ lại nhiều, kẻ bắt cóc từ ghế phó lái bên kia xuống xe, sau đó trốn đến xe khác bên cạnh, khoảng cách khá xa nên bọn họ căn bản không cách nào thấy được, đối phương rất thông mình khi để lại thiết bị theo dõi cho bọn họ, khi bọn họ bị móc câu thì trốn thoát.

“Chết tiệt!”

 Sớm biết đã để cho Nghệ đi theo, cho dơi nhỏ làm theo dõi tuyệt đối mạnh hơn cái thiết bị theo dõi này. Nhìn một chút vị nam nhân sợ đến run lập cập trước mặt này, thấy thế nào cũng không giống kẻ bắt cóc. Mất dấu theo dõi, Trương Huyền rất căm tức, một quyền đấm thẳng lên đầu xe.

Một ngàn vạn a, cậu ngay cả cơ hội kiểm tra cũng không có, liền bị người khác đánh cắp lừa đi, sao có thể can tâm!

“Bây giờ không phải lúc tức giận, ngẫm lại xem chúng ta còn có biện pháp khác không?”

Còn chưa biết nguyên nhân thực sự khiến Trương Huyền tức giận, Niếp Hành Phong an ủi cậu, bọn họ bây giờ quan trọng nhất là nhanh chóng tìm được người, đề phòng bọn bắt cóc giết con tin.

“Có!” Trương Huyền lầm bầm cười lạnh, lôi ra thiết bị theo dõi bọn bắt cóc bỏ lại.

Chú tìm người vừa mới học còn chưa dùng qua, mượn cơ hội này thử xem. Trên thiết bị theo dõi có lưu lại khí tức của kẻ bắt cóc, cậu không tin làm theo y chang lại không tìm được người, được rồi, còn có Nghệ, tiểu thức thần cậu nuôi, lúc này không dùng thì đợi đến khi nào?

Đêm tối, vùng ngoại ô, trong một tòa biệt thự trống trải.

Ánh trời chiều tiến vào tòa nhà, đem bốn vách tường chiếu ra màu đỏ sẫm quỷ dị, trong phòng có hai người đang khẩn trương đi lại. Loại chuyện bắt cóc này không phải lần đầu làm, nhưng không biết tại sao, lần này tâm lý luôn luôn có loại khiếp đảm nói không lên lời, bên trong âm lạnh, càng tăng thêm phần bất an kia.

“Mẹ kiếp, ngôi nhà này nhất định có chuyện, trời nóng mà lại lạnh như thế.”

Tên râu quai nón lầm bầm đánh giá bốn phía, trong phòng trang trí xa hoa, nhưng lại chung quy vẫn có cảm giác âm trầm, nếu không phải căn nhà có chuyện, biệt thự ở khu vực tốt loại này sao có thể bán ra với giá thấp như vậy?

“Lão đại còn chưa vêf, có muốn đi tiếp ứng một chút không?”

“Chờ một chút. Tên kia không mời cảnh sát, chỉ có hai gã thám tử, lão đại muốn cho rơi bọn chúng thì rất dễ.” Người nam nhân tướng mạo trắng trẻo xoa dịu.

Bên ngoài truyền đến tiếng động cơ, hai người chờ sốt ruột đồng loạt chạy vội tới cửa sổ, liền thấy một cái xe nhỏ dừng trước biệt thự, theo sau, lão đại cầm một túi du lịch lớn, từ trên xe đi xuống. Hai người mừng rỡ, vội mở cửa nghênh đón.

“Thành công?” Râu quai nón hỏi.

Lão đại không nói chuyện, chỉ đem túi du lịch ném tới trước mặt bọn họ.

Râu quai nón mở ra, thấy tiền mặt buộc thành từng xấp bên trong, hắn mừng rỡ lấy ra một xấp, sau khi xác nhận thì cười ha hả: “Không phải tiền giả, con bà nó, một ngàn vạn thật đúng là lấy thật dễ dàng.”

Tiền chuộc này không phải làm một số lượng nhỏ, khi bọn họ làm theo kế hoạch cũng không nghĩ sẽ lấy tiền tới tay thuận lợi như vậy, ngay khi nhìn thấy tiền trọn vẹn nằm trước mặt, lại nhìn lẫn nhau một phen, râu quai nón chỉa chỉa lên lầu, hỏi: “Làm sao bây giờ?”

“Làm.” Nam nhân bề ngoài trắng trẻo có tiền trở mặt, thản nhiên nói.

“Không giống với kế hoạch, nếu như nói ra…”

“Người chết sẽ không nói.” Lão đại nói.

Kế hoạch không phải của bọn hắn, nhưng bọn hắn tự thân làm, dựa vào cái gì vất vả một phen, tới lúc đó bọn họ chỉ có thể lấy ba phần?

Lão đại lên tiếng, râu quai nón không hề phản bác, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng: “Có lẽ động thủ trước còn có thể cố gắng dùng thêm một chút.”

“Mày, cũng chỉ nhớ có mỗi loại chuyện này.”

Tiền đã thuận lợi tới tay, trong biệt thự hẻo lánh này, có một bữa tiệc tuyệt vời đang chờ, nghĩ tới quang cảnh đó, ba người không khỏi kiêng nể gì mà cười ha hả, ai cũng không chú ý tới có một bóng đen bay vào từ đại môn mở rộng.

Trời chiều kéo dài bóng, làm căn nhà càng thêm âm u, âm phong phất qua, thảm đá màu trắng nhạt ngoài cửa nổi lên màu đỏ sậm, phủ kín một mảnh, như từng bị chất lỏng nào đó làm bẩn, tuy đã trải qua lau dọn tỉ mị, nhưng vẫn không cách nào hoàn toàn xóa đi dấu vết lưu lại.

Nghĩ đến mĩ thực xinh đẹp sắp được ăn, đám đàn ông tạm thời bỏ qua việc chia tiền chuộc, xông lên lầu. Rất nhanh, trên lầu truyền đến tiếng thét chói tai của người phụ nữ, lập tức đồ dùng trong nhà vang lên tiếng va chạm ầm ầm, bóng đen mờ nhạt nguyên bản đứng ở cửa nhất thời trở nên đỏ tươi, quỷ ảnh theo tiếng thói chói tai của người phụ nữ nổi lên run rẩy kịch liệt, rống một tiếng, bay lên lầu.

Nguyễn Hồng Lăng đang chạy trên hành lang, nhưng lập tức bị râu quai nón đuổi kịp ngã trên mặt đất. Khi ngã xuống cô theo bản năng che lấy bụng dưới, đầu đập lên mặt đất, lại bị nam nhân nắm lên hung hăng tát một cái, hai người khác cũng theo sát mà lên, bắt lấy hai tay giãy dụa của cô, đem áo của cô xé xuống.

“Van cầu các người buông tha cho tôi, tôi cái gì cũng không nói…”

“Tiểu mỹ nhân, bây giờ nói gì cũng đã chậm.” Lão đại hắc hắc cười lạnh.

Hắn thích nhất là thưởng thức tràng cảnh người yếu bị khi dễ nhưng không cách nào phản kháng, sẽ khiến hắn có được khoái cảm cao nhất. Vung tay lại cho Nguyễn Hồng Lăng một cái tát, nhìn cô bị đánh đến gần ngất đi, đang chuẩn bị tiếp tục, chợt thấy hai má mát lạnh, gió lạnh thổi tới, mang theo hàn khí thấu xương, tinh thần không khỏi giật mình run lên.

Từ phía cửa sổ đóng chặt, gió thổi tới quá cổ quái, hắn ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện cả không gian âm u đáng sợ, không trung trước mặt có một quỷ ảnh màu đỏ bay qua, không phải ảo giác, quỷ ảnh mắt đỏ dữ tợn, như ác quỷ mới bò ra khỏi địa ngục, hung tợn mà nhìn chằm chằm vào mình.

“Có quỷ!”

Nghe lão đại kêu thảm, hai người kia cũng buông Nguyễn Hồng Lăng ra, quay đầu nhìn xem, lập tức liền thấy một khuôn mặt màu đỏ đột nhiên lao đến trước mặt bọn họ. Gió âm lãnh kéo tới, râu quai nón đứng mũi chịu sào, bị cuốn bay lên không, ngã mạnh xuống lầu.

“Mọi việc có gì thì thương lượng, không nên dùng vũ lực giải quyết a…”

Nói chuyện không phải bọn bắt cóc, mà là Nghệ vừa vặn chạy tới. Lúc Trương Huyền gọi về, dựa vào trực giác động vật, nó đuổi tới nơi này trước, mới từ cửa sổ thủy tinh vọt vào, liền chứng kiến một màn tàn nhẫn ngoan lệ này, trơ mắt nhìn người đàn ông ngã đầu đánh thẳng xuống sàn nhà, nó muốn cứu nhưng lại hữu tâm vô lực, quanh nữ quỷ tràn ngập khí tức oán hận bạo lực, nó thật không dám tới gần quá.

Thấy kẻ xấu là người bị hại, dơi nhỏ cũng an tâm, may là không phải Nguyễn Hồng Lăng. Trương Huyền chỉ bảo nó hỗ trợ cứu Nguyễn Hồng Lăng, chưa nói cứu người xấu, bây giờ nhiều nhất là giúp đỡ bằng miệng thôi.

“Giết người chỉ tăng thêm tội nghiệt của ngươi, không thể thuận lợi siêu sinh.”

Khuyên giải không có nửa điểm tác dụng, trong tiếng dông dài của tiểu dơi dơi, cái nam nhân vẻ ngoài trắng trẻo kia phát ra một tiếng gầm rú thê thảm, hai tay bị cưỡng ép bẻ gẫy, cổ lập tức bị vặn sang một góc độ khác thường; lão đại thấy huyết quang vẩy ra trước mắt, quỷ ảnh dữ tợn, sợ đến mất mật, muốn chạy, nhưng chân đã sớm không còn khí lực, miễn cưỡng bò về phía trước vài bước, chân liền bị túm lấy quăng đi, cả người đâm ra khỏi cửa sổ lầu hai ngã xuống bên ngoài.

“Không nhìn thấy, cái gì cũng không nhìn thấy.”

Nghệ dùng cánh che mắt, thôi miên mình, nhưng động tác kế tiếp của nữ quỷ khiến nó không cách nào tiếp tục nhìn không nữa. Âm phong đại thịnh, đi tới gần Nguyễn Hồng Lăng đang bất tỉnh, quỷ ảnh đưa tay ra, Nghệ thấy âm khí theo đầu ngón tay cô ta truyền tới trên người Nguyễn Hồng Lăng.

“Không được!” Không có cách nào tiếp tục giả chết, Nghệ quát to một tiếng, vọt lên, “Người xấu mặc ngươi giết, nhưng người này là của ta, nếu không rời đi, ta đánh cho ngươi hồn phi phách tán!”

Lệ mục của nữ quỹ trừng đến, thoáng chôc hàn quang lạnh như băng, oán niệm khiến tiểu dơi dơi không tự kìm hãm được mà rùng mình một cái, nhưng không cách nào lùi bước. Miệng niệm tâm pháp, ngân quang đột nhiên lan ra, thân hình dơi dơi hóa thành thiếu niên tóc trắng, một đoản đao chập lại, phân ra nắm trên hai tay, làm thủ thế muốn tấn công.

“Nếu không ly khai, ta thật sự sẽ động thủ!”

Nữ quỷ đột nhiên nâng mắt, hai mắt huyết sắc tràn đầy sát khí cùng oán khí, Nghệ sợ đến cuống quýt lui về phía sau, còn đang lo sợ bất an mà nghĩ mình có thể đánh thắng được đối phương hay không, thì nghe có tiếng người rống cao: “Dừng tay!”

Một đạo linh phù kim quang trên không phóng tới, thoáng chốc chiếu sáng không gian nguyên bản u tối này, thân hình nữ quỷ nhất thời biến mất vô tung. Nghệ quay đầu, Trương Huyền khó khăn từ bên ngoài tiến vào, mặt trầm như nước, ngón tay còn giữ một đạo phù.

Khí tức chí tà ngoan lệ trong nháy mắt ngăn chặn âm khí trong phòng, Nghệ rùng mình một cái, lập tức biến trở về bộ dáng tiểu dơi dơi, ôm chai bia lủi vào góc tường. Nó thích khí tức của Trương Huyền, nhưng giờ phút này phần tà khí thật sự quá khủng bố, khiến nó không thể không lựa chọn tránh né.

Thuận lợi đem oán linh đánh tan, Trương Huyền âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đạo hạnh của cậu thuộc loại gợn sóng, mạnh yếu không thể tự mình khống chế hoàn toàn được, vừa rồi nhìn là tình huống khẩn cấp, không suy nghĩ nhiều liền ra tay, may là có chủ tịch đi theo bên người, mặc dù chiêu tài miêu chiêu tài không có bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng một thân cương khí này không chê vào đâu được, không có anh ở bên cạnh, công lực chính mình tuyệt đối không cách nào phát huy đến trình độ cường ngạnh như vậy.

Trương Huyền là theo chú tìm người chạy tới, bởi vì kẹt xe, cậu tới so với Nghệ chậm hơn một chút, mới vừa vào biệt thự, liền không nhịn được bị kiềm hãm hô hấp.

Oán khí mãnh liệt tràn ngập các góc biệt thự, có người từng tử vong ở chỗ này, oán niệm không cách nào hóa giải, dẫn đến càng lúc càng nặng, đến nỗi vừa mới vào đêm, nơi này đã âm trí dày đặc, không mở đèn, cơ hồ không thấy rõ cảnh tượng trong phòng.

Sắc mặt Niếp Hành Phong so với Trương Huyền không đẹp hơn được bao nhiêu. Anh không giống Trương Huyền tu luyện tâm pháp đạo gia, có thể rất nhanh đã đem không khỏe dời đi, mặc dù âm khí không cách nào tạo ảnh hưởng không tốt tới anh, nhưng tâm tình chung quy không thể thoải mái được, may là Trương Huyền kịp thời duỗi tay ra nắm lại, hai tay nắm lấy nhau, trong vô hình trung giúp anh giảm bớt khó chịu.

Đi qua thang lầu đầy vết máu, đi tới lầu hai, tràng diện càng đầy máu tanh, chân tay bị dứt ra, còn có cơ thể người chết, rất thê thảm rơi tán loạn trên mặt đất. Niếp Hành Phong không đành lòng nhìn, tiến lên nâng Nguyễn Hồng Lăng dậy, trên người cô âm khí khá nặng, hai tay ôm bụng dưới, đã hoàn toàn lâm vào hôn mê.

“Em thấy, chúng ta cần phải gọi điện cho đồ đệ rồi.” Mở đèn lên, nhìn một màn máu tanh, Trương Huyền nói.

Nhận được điện thoại báo cảnh sát, Ngụy Chính Nghĩa rất nhanh đã dẫn người tới, phía sau còn có xe cứu thương đi theo.

Tràng diện đẫm máu tanh, mấy cảnh sát tay mơ vừa đến liền nôn ra thất điên bát đảo, nhưng công việc cứu hộ cũng rất đơn giản, trừ Nguyễn Hồng Lăng bị chấn kinh dọa ngất ra, ba tên bắt cóc đã được chứng thật tử vong, nhân viên cứu hộ đem Nguyễn Hồng Lăng đỡ đến phòng ngủ làm kiểm tra đơn giản trước, ba cỗ thi thể thì tự động phân chia công việc cho tổ trọng án.

Ngụy Chính Nghĩa sau khi nhìn hết tràng cảnh máu đổ, thần sắc bình tĩnh mà đi tới trước mặt Niếp Hành Phong và Trương Huyền.

Sau khi nhìn chăm chú thâm tình một trận, Ngụy Chính Nghĩa đột nhiên ôm lấy Trương Huyền khóc lớn: “Tôi biết mà, chủ tịch, sư phụ, hai người các anh ở gần một chỗ nhất định là tai họa nhân gian tới, đồ đệ tôi tiền lương thật sự không cao lắm, các anh giơ cao đánh khẽ, đừng hai ba ngày lại tạo một huyết án có được hay không?”

“Tôi thề, tôi chỉ đang truy án bắt cóc a.” Trương Huyền cũng mang vẻ mặt muốn khóc.

Mặc dù cậu là thiên sư, nhưng cũng không có khát vọng thấy quỷ như vậy a! Nghề này dù làm không tốt , chỉ nhìn một cách đơn thuần đã biết nữ quỷ vừa rồi lệ khí ngoan độc, nếu sớm biết truy án bắt cóc cũng có thể truy ra đến quỷ, cậu ngay từ đầu nhất định sẽ đem vụ án giao cho Hỉ Duyệt Lai.

“Tôi cũng thề, hai người các anh kiếp trước nhất định có cừu oán với tôi!”

May mà, một nhân viên cứu hộ kịp thời xuất hiện ngăn trở thầy trò hai người tiếp tục than thở, Ngụy Chính Nghĩa nghe cậu ta nói xong, sắc mặt thay đổi, nói với bác sĩ: “Lập tức đưa đến bệnh viện.”

“Xảy ra chuyện gì?” Niếp Hành Phong hỏi.

“Nguyễn Hồng Lăng mang thai rồi, bác sĩ lo va chạm và kích thích vừa rồi có thể khiến cô ấy xảy thai.”

Dương Di theo Tả Thiên cùng Trình Duệ chạy tới biệt thự, vừa tiến vào liền vọt tới bên cạnh Nguyễn Hồng Lăng đang nằm trên cáng, nhìn cũng không nhìn túi du lịch đựng đầy tiền trước mặt kia; khi nghe bác sĩ nói Nguyễn Hồng Lăng đã có thai hơn hai tháng, ông ta ngây ngẩn cả người, khóe miệng không ngừng co quắp, không thể nói là khóc hay cười.

“Ông ta hình như bị động kinh a.”

Dơi nhỏ bay đến bên cạnh Nguyễn Hồng  Lăng, nhìn cô một chút, lại nhìn một chút vị ba tiêu chuẩn này, có lòng tốt nhắc nhở: “Đừng lo lắng, lão bà của ngươi mặc dù âm khí trên người có điểm nặng, nhưng sẽ không sinh non, nhưng ta thấy ông lớn tuổi hơn lão bà của ông quá nhiều, vẫn là chiếu cố chính ngươi một chút, cẩn thận đừng để hài tử thành mồ côi từ trong bụng mẹ…”

“Nghệ, ngươi đi tự kỷ cho ta!”

Rõ ràng là dơi, sao lại trời sinh ra cái miệng quạ đen? Trương Huyền mắt đao quét ngang, tiểu dơi dơi rất tự giác mà vỗ vỗ cánh bay đi.

Nguyễn Hồng Lăng được đưa đến bệnh viện, Trương Huyền cùng đám người Niếp Hành Phong thì theo Ngụy Chính Nghĩa về cảnh cục lấy khẩu cung.

Thân phận của ba gã bắt cóc kia đã rất nhanh điều tra ra, đều là ba nhân vật trong phái hắc đạo, từng vì hành vi phạm tội trộm cắp cưỡng gian mà ngồi tù nhiều lần. Từ việc sắp đặt giám sát trong xe của lão đại suy đoán, lần này là có kế hoạch hợp tác bắt cóc, sau khi lấy được tiền chuộc, có ý muốn cường bạo con tin nữ, nhưng, về sau ba người lại chết một cách kỳ lạ. Ngụy Chính Nghĩa không tìm ra được chút đầu mối.

Một người ngã từ tầng hai gãy cổ, một người hai tay cùng cổ bị bẻ gãy, một người khác bay ra bên ngoài biệt thự, đầu đập vào góc dàn hoa, xương sọ vỡ vụn tử vong, tràng diện như vậy thấy thế nào cũng không phải là việc người bình thường có thể làm được, Nguyễn Hồng Lăng đang mang bầu càng không thể đột nhiên có thể bộc phát sức mạnh siêu nhân, đem ba người giết chết, sau đó tiếp tục hôn mê.

Qủa nhiên, có chủ tịch và sư phụ tham dự vào án mạng, báo cáo tuyệt đối không thể viết xong.

Tiếng răng đánh lập cập vang lên, Ngụy Chính Nghĩa tìm nơi phát ra âm thanh, là Thường Thanh tới giao tư liệu.

“Qủy nháo, nhất định là có quỷ nháo! Tôi vừa mới tra qua, nữ chủ nhân trước kia của tòa biệt thự đã bệnh chết ở bên trong, sau đó biệt thự vẫn để không,  hai năm trước mới có người mua lại, nữ chủ nhà mua lại sau đó hơn một tháng trước đã nhảy lầu tự sát ở ngôi biệt thự, còn ôm theo con của cô ta.”

Muốn nói trong cảnh cục người nào lá gan nhỏ nhất, vậy tuyệt đối không ai ngoài Thường Thanh, nhưng điều anh ta nói khiến Niếp Hành Phong chú ý.

Trước khi cảnh sát tới, anh đại khái đã xem qua hiện trường, nhớ rõ thảm đá trên bãi đất ở trước huyền quan có vết màu nâu, vậy đó hẳn là nơi nữ chủ nhân kia rơi xuống, có thể cùng vì nguyên nhân đó, biệt thự mới bán ra với giá thấp như vậy, lại bị bọn bắt cóc nhìn trúng, lợi dụng phòng trống làm cứ điểm bắt cóc.

Lấy khẩu cung xong, Ngụy Chính Nghĩa quyết định trực tiếp viết sau khi ba kẻ bắt cóc lấy được tiền chuộc, vì tiền phát sinh xung đột, khiến đồng vu quy tận (cùng đến chỗ chết; cùng huỷ diệt). Báo cáo rất kịch bản hóa, nhưng chung quy so với oán quỷ còn có sức thuyết phục hơn, dù sao mọi việc lấy cớ như thế cũng không phải lần đầu viết, hẳn là có thể gạt qua được vòng kiểm tra.

Nguyễn Hồng Lăng sau khi được đưa đến bệnh viện, rất nhanh liền tỉnh lại, may là không động thai khí, nhưng Dương Di từ chối cho vợ tiếp nhận điều tra.

Hiểu rõ sự lo lắng của ông ta, Ngụy Chính Nghĩa cũng không miễn cưỡng nhiều, chuẩn bị cứ vậy kết án, để người nhà người thụ hại viết một cái chứng từ rồi tùy tiện viết một phần kết là được rồi.

“Đây coi như là vận đen qua cơn may đến, Dương Di hơn bốn mươi tuổi đầu, lão bà mới có thai lần đâu tiên, sao có thể không quý? Xem ra trong khoảng thời gian ngắn hưng phấn của ông ta đè cũng không xuống nổi, tôi nói anh nghe, anh có thể mượn cơ hội này lấy của ông ta một khoản, ông ta tuyệt đối sẽ làm kẻ tiêu tiền như rác.” Ra khỏi cảnh cục, Trình Duệ cười nói với Tả Thiên. Làm lão hữu của Dương Di, nhưng lại cho Tả Thiên cái chủ ý đểu này, Niếp Hành Phong có chút buồn cười, anh đoán Tả Thiên vì phải cho Trương Huyền ba cái hồng bao, nhất định sẽ không chút keo kiệt đi lừa gạt người khác.

Mọi người chia tay trước cửa cảnh cục, Trình Duệ muốn đi bệnh viện thăm Nguyễn Hồng Lăng, Tả Thiên cũng bị anh ta mạnh kéo đi cùng, Trương Huyền đem tin tức tới tay tối qua đưa cho Tả Thiên, lại tiện tay cho anh ta hai lá bùa bình an, bảo anh ta chuyển giao cho Dương Di.

“Tên kia gần đây bị quỷ quấn thân, khí vận rất thấp, cho ông ta làm vật tùy thân, có lẽ thời khắc mấu chốt có thể giúp ông ta ngăn được một kiếp.”

“Nói cứ như thật vậy.” Tả Thiên đối với đạo thuật của Trương Huyền trăm phần trăm không tin, lầm bầm tiếp lời.

Sau khi tách ra, Trương Huyền đi đến Dương gia để đổi xe. Trên đường lái xe về nhà, Niếp Hành Phong nói: “May là Nguyễn Hồng Lăng không có việc gì.”

Kỹ thuật theo dõi của tiểu thần côn quá kém, thời gian mình đi lấy xe ngắn như vậy mà cậu đã làm mất dấu kẻ bắt cóc, may là mặc dù quá trình có kinh khủng một chút, nhưng cuối cũng cũng chấm dứt trọn vẹn.

Trương Huyền không đáp lại, nghiêng đầu liếc anh, “Chủ tịch, anh quen Nguyễn Hồng Lăng đúng không?”

Tay lái trong tay Niếp Hành Phong thoáng trượt một cái. Không thể phủ nhận, trong một số chuyện giác quan thứ sáu của Trương Huyền rất mạnh, anh cũng không biết Trương Huyền sao lại chú ý tới.

“Lần trước bị em gạt đi quán bar làm theo dõi, từng gặp qua cô ấy.”

Nghe Niếp Hành Phong nói xong, đôi mi thanh tú của Trương Huyền hơi nhíu: “Chuyện này anh không đề cập với em.”

Không phải ảo giác, trong xe tràn ngập mùi giấm chua nồng đậm, Niếp Hành Phong cười khổ. Anh không phải cố ý không đề cập tới, mà là cảm thấy không cần thiết, nếu không phải có sự kiện bắt cóc lần này, anh cùng Nguyễn Hồng Lăng tuyệt đối không có khả năng gặp lại, nhất là chuyện Nguyễn Hồng Lăng muốn hôn anh, có giết anh anh cũng không thể nói thẳng cho Trương Huyền biết.

Sẽ bị đánh sao? Từ lúc đấy nồng độ chua trong xe đã vượt chỉ tiêu quy định.

May là Trương Huyền không quấn quýt lấy hành vi giấu diếm của anh, nói: “Nghe anh nói vậy, tình cảm vợ chồng của bọn họ tựa hồ không tốt lắm, nhưng em thấy Dương Di rất để ý cô ta, biểu hiện của Dương Di hôm nay không giống đang diễn trò, cũng không cần phải diễn trò.”

Vấn đề tình cảm của vợ chồng người ta sẽ không liên quan gì đến chuyện trinh thám, Niếp Hành Phong hỏi: “Nữ quỷ xuất hiện trong biệt thự kia có phải chính là nữ chủ nhân một tháng trước nhảy lầu tự sát không?”

Khi anh đi vào quỷ ảnh đã bị đạo phù kim quang của Trương Huyền đánh tan rồi, không thấy rõ, nhưng Trương Huyền đối với vấn đề này lại thiếu hăng hái: “Có lẽ, lại nói tiếp cô ta coi như là cứu Nguyễn Hồng Lăng một mạng, âm khí trên người Nguyễn Hồng Lăng là nữ quỷ muốn giúp cô ấy trấn kinh mà lưu lại, có thể cô ta muốn giúp Nguyễn Hồng Lăng bảo trụ thai nhi.”

“Nói như vậy, cô ta cũng coi như là quỷ tốt.”

Trương Huyền nhún nhún vai, “Không có cái gọi là tốt xấu, chỉ là do duyên phận mà thôi.”

Oán khí của nữ quỷ rất nặng, nếu không quỷ hồn chết chưa tới trăm ngày không có khả năng có sức mạnh cường đại như vậy.

Oán khí nặng như vậy là không có cách nào siêu sinh, có lẽ một người không còn thần khí sẽ hóa thành oán linh, nhưng, quy định của thiên sư là quỷ không phạm cậu, cậu không phạm quỷ, nếu người ta thấy cậu xuất hiện, đã nhường đường rồi, cậu cần gì lại phải đi đuổi tận giết tuyệt?

Hai người ăn cơm bên ngoài, trở lại nhà Niếp Hành Phong, đã là mười giờ đêm, dơi nhỏ hình như đoán được Trương Huyền nhất định sẽ về bên này nghỉ ngơi, đã sớm trở về, đảo người ngáy ngủ trên đèn thủy tinh tại đại sảnh.

Thấy chai bia trong lòng Nghệ đổi loại, Niếp Hành Phong hỏi: “Không biết nó có ăn cơm không?”

“Anh cho rằng nó sẽ để chính mình bị đói sao?” Trương Huyền cười lạnh.

Tên đang đi vào cõi thần tiên mộng đẹp trên đỉnh đầu bị bỏ qua không thèm để ý, Niếp Hành Phong kéo Trương Huyền vào phòng tắm tầng hai, nói: “Đi tắm trước đi, đêm nay nghỉ ngơi sớm một chút.”

Trương Huyền tựa vào cửa không nhúc nhích,  trong mắt xanh ý cười loan loan: “Chủ tịch, em có thể xem đây là một yêu cầu không?”

Niếp Hành Phong kỳ thật không có ý tứ sâu xa, tối hôm qua một đêm xuân tiêu, hôm nay lại đụng đại án, anh lo thân thể Trương Huyền không chịu được, nhưng bây giờ xem ra, chính mình hoàn toàn không cần phải lo lắng, tinh thần Trương Huyền rất tốt, đôi mi thanh tú nhướng lên, sóng mắt liễm diễm, toát ra phong tình khó gặp.

Nhịp tim trong nháy mắt chậm nửa nhịp, lực kiềm chế tuyên bố đã cạn, tay vung lên, đem Trương Huyền kéo đến gần, đặt lên cửa thủy tinh trong phòng tắm, cùng anh dán sát vào nhau.

“Có lẽ, tắm uyên ương là một lựa chọn không tồi.” Ghé vào bên tai Trương Huyền, Niếp Hành Phong nhẹ giọng nói.

Hết chương 5.

 

Advertisements

2 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s