Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển  3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương 6

Sáng sớm, Trương Huyền bị một trận ồn ào đánh thức, sau khi biết nguyên nhân tạo ra âm thanh kia là dơi nhỏ, liền tiện tay lấy đạo phù Thiên cương đặt bên cạnh đầu quăng ra ngoài. Từ sau lần bị ác quỷ của đạo thuật mao sơn đuổi giết, Trương Huyền liền không rời tay khỏi đạo phù, cho dù ngủ, gối đầu cũng tuyệt đối bỏ vào vài đạo linh phù trấn sát.

Không biết là bây giờ mới sáu giờ sáng hả, duy nhất có sáng cuối tuần có thể có thời gian nằm lỳ trên giường mà cư nhiên có dũng khí đánh thức cậu, dù là thức thần cũng giết không ta. Cúi đầu mắng một tiếng, đạo phù như có linh hồn xuyên qua cánh cửa bay ra bên ngoài, đuổi giết vị thức thần thất bại kia.

Bên hông được một cánh tay duỗi tới ôm lấy, đem nửa người Trương Huyền vừa mới ngẩng lên kéo lại về giường, Niếp Hành Phong cười nói: “Gần đây đạo thuật của em mạnh hơn nhiều rồi, có phải là lại cố sức tu luyện hay không?”

Hoàn toàn không có, nhưng không thể phủ nhận, từ sau khi quen biết Niếp Hành Phong, đạo thuật của cậu có thể nói là một ngày đi ngàn dặm, cho nên nói, chiêu tài miêu tuyệt đối là báu vật của cậu, ngoại trừ không chiêu tài ra, còn thì tinh thông mọi thứ, ngay cả chuyện trên giường cũng phối hợp hết sức tuyệt vời ăn ý, khiến cậu thoải mái đến ngay cả ý niệm phản công trong đầu cũng không có.

“Ngủ tiếp một lát đi, anh đi nấu cơm.” Hôn nhẹ lên mặt Trương Huyền, Niếp Hành Phong nói.

Anh ngồi lên mặc quần áo, thấy thân thể xích lõa của anh, Trương Huyền lập tức trừng lớn mắt, toàn bộ cơn buồn ngủ tiêu tan. Khi cậu tập trung vào nhiệt tình hoan ái, không có nhiều thời gian thưởng thức, bây giờ ngắm một chút, vóc người chiêu tài miều quả nhiên rất mềm dẻo cường tráng, tuyệt đến mức khiến người ta chảy nước miếng. Thân hình hoàn mỹ chuyển động, lại không khiến người ta cảm thấy quá cơ bắp, sáng sớm đột nhiên lại có cảnh mỹ nam xinh đẹp như vậy, tâm tư Trương Huyền không nhịn được lại rục rịch muốn đứng lên.

Qúa mất hình tượng, cuống quýt nhắm mắt lại, may là Niếp Hành Phong không chú ý tới, mặc áo ngủ, đi xuống lầu.

Sau khi xuống lầu, Niếp Hành Phong sửng sốt. Vẫn còn sớm, nhưng trong đại sảnh đã tụ tập rất nhiều người, em trai cùng Nhan Khai, tiểu hồ ly cùng Tiểu Bạch, khó trách Nghệ lại ầm ĩ như vậy, đạo phù vừa rồi Trương Huyền ném ra bị Nhan Khai bắt lấy, thấy mình, cung kính đưa lên bằng hai tay.

Xem ra Nhan Khai đã biết mình có thể nhìn thấy anh ta, hơn nữa…Nhìn một chút vẻ mặt quái dị của tất cả mọi người, Niếp Hành Phong đột nhiên có chút lúng túng, dơi nhỏ cuống quýt hướng về Niếp Hành Phong, lắc đầu thanh minh: “Không phải do ta tiết lộ, ta chưa từng nói cái gì, là em trai của ngươi phát hiện ra.”

“Hắc hắc, là Nhan Khai cảm ứng được, đại ca, anh lần nay ra tay đúng thật là rất nhanh.”

Trong lời giải thích ẩn giấu huyền cơ, nhưng Niếp Hành Phong đang ở trong tình thế quẫn bách nên bỏ qua, tìm cớ đi nấu cơm bỏ vào phòng bếp. Anh vừa mới rời đi, mấy người trong đại sảnh đã nhìn nhìn lẫn nhau, Tiểu Bạch giơ miêu trảo lên, ở trên mặt đất vỗ vỗ: “Chấp nhận đánh cuộc thì phải chấp nhận chịu thua, mau đưa tiền.”

“Tiểu Bạch thật lợi hại, thật đúng như ngươi nói, Niếp đại ca cùng đại ca nhanh như vậy đã ở cùng một chỗ rồi.”

Đánh cuộc thua tiền, Hoắc Ly không thèm quan tâm, rất sùng bái nhìn Tiểu Bạch, Nghệ cũng rất khó hiểu: “Tại sao ngươi dám khẳng định bọn họ sẽ tiến triển nhanh như vậy?”

Tiểu Bạch vẫy vẫy lỗ tai, rất khốc mà trả lời: “Bí mật làm ăn, thứ không trả lời.”

“Bộ dáng các ngươi thật sự là rất muốn biết bí mật a.” Vấn đề mấu chốt chưa nắm được, dơi nhỏ cắn móng vuốt thở dài.

Niếp Duệ Đình rất không tình nguyện mà đưa tiền, nói: “Một con mèo như ngươi muốn nhiều tiền thì có ích lợi gì?”

Dưới sự rèn luyện của Nhan Khai, cậu đã từ từ quen với sự thực mèo và dơi có thể nói chuyện, còn hăng hái bừng bừng mà tham gia cái cuộc đánh cược này. Vốn là đánh cuộc anh trai cùng Trương Huyền sau khi gặp lại cũng phải qua lại mất mấy năm, sau khi trí nhớ khôi phục mới yêu nhau, không nghĩ tới chỉ mới mấy tháng mà bọn họ đã lăn lên giường rồi, thân làm em trai, cậu cư nhiên lại không hiểu anh trai bằng một con mèo, tiền này thua thật sự rất không cam lòng.

“Vô dụng, nhưng dùng gấp hạc chơi cũng tốt a.” Tiểu Bạch vui vẻ thu tiền của Niếp Duệ Đình, thuận miệng nói.

Niếp Duệ Đình lảo đảo một cái. Cầm tiền gấp hạc chơi, chuyện này chỉ có con mèo nghĩ ra, thấy ngay cả tiền âm phủ của Nhan Khai nó cũng thu, Niếp Duệ Đình rất vô lực, trong lòng âm thầm thề, tương lai vô luận thế nào, tuyệt đối không để con mèo tham tài này tiến vào nhà bọn họ.

Cuối cùng đến phiên Nghệ, nó rất xấu hổ mà chớp chớp mắt: “Nhưng mà, ta không có tiền a, dù ta với Nhan Khai cùng là thức thần, nhưng các ngươi cũng biết chủ nhân nhà ta có bao nhiêu keo kiệt.”

Trương Huyền có bao nhiêu keo kiệt không cần phải nói mọi người cũng biết, Tiểu Bạch không làm khó nó: “Đồ vật cũng được a.”

“Vậy, đưa ngươi cái này.”

Nghệ bới trong túi bảo bối hồi lâu, móc ra môt vật thể màu bạc hình nửa vòng tròn, đưa cho Tiểu Bạch, “Đây là do lần trước phá án lấy được, lão đại cho ta, nghe nói rất lợi hại, nếu như dùng đúng phương pháp, có thể đem bất cứ đồ vật gì phục chế ra một bản hoàn toàn giống nhau.”

“Ồ, thoạt nhìn tựa hồ rất thần kỳ.”

Tiểu Bạch nhận lấy, mọi người cùng nhau đến gần xem, nhưng không ai xem hiểu hoa văn trên vòng bán tròn. Thấy Nhan Khai cũng lắc đầu, ý niệm muốn sử dụng cổ khí phục chế đồ giả trong đầu Tiểu Bạch đành buông xuống, nhưng nói thế nào thì đây cũng là cổ vật, vẫn là nhận lấy thì tốt hơn.

“Đồ vật quá lớn, không có cách nào để mang, cái túi nhỏ kia của ngươi là để làm gì?” Nó liếc cái túi trong tay Nghệ hỏi.

“Chỉ là túi bảo bối dùng pháp thuật để làm, rất hữu dụng, dù lớn dù nhỏ, đều có thể đựng rất nhiều đồ vật, bình thường thì ẩn hình, khi cần thì dùng pháp thuật gọi về. Pháp thuật này rất đơn giản, nếu muốn học, ta dạy cho ngươi.”

“Nếu như nói không khó, tôi cũng muốn học.”

Niếp Duệ Đình khó có được tinh thần học tập lên cao, Tiểu Ly cũng liên tục gật đầu. Nhan Khai thấy vậy rất nhàm chán, thân hình chợt lóe rời đi, dù sao cũng đang ở trong địa bàn của thiên sư, tên ngốc kia chắc không có việc gì, thủ hộ linh là anh vẫn là tạm thời nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn.

Niếp Hành Phong làm cơm xong, lúc bưng ra, tất cả mọi người đã rời đi, trên ghế sa lon chỉ có Trương Huyền vừa mới ngủ dậy.

“Người đâu?”

“Người nào?” Bị hỏi, đôi mắt xanh thẳm nhìn qua, khó hiểu hỏi.

Quên đi, vậy cũng tốt, anh còn sợ Trương Huyền thấy mấy tên kia, sẽ có cảm giác không được tự nhiên.

“Ăn cơm đi.”

Lời này kỳ thật căn bản không phải nói, thấy bàn thức ăn dọn xong trên bàn, Trương Huyền đã tự động chạy tới, trong mắt tràn đầy ý cười nồng đậm thỏa mãn, khiến Niếp Hành Phong đột nhiên phát hiện, thì ra người này thật sự rất dễ thỏa mãn.

Dù là cuối tuần, nhưng Trương Huyền không quên nhớ đến chức trách của mình, sau khi ăn xong liền gọi điện thoại cho Tả Thiên.

Từ thiết bị giám sát của bọn bắt cóc cùng việc chúng đối với hành tung của Nguyễn Hồng Lăng rõ như lòng bàn tay, cậu hoài nghi Dương gia có nội gián, muốn nhắc lão bản đừng tha cá lọt lưới, ai ngờ Tả Thiên nói anh ta đã cho Lương Lương và Tề Ngộ đến Dương gia kiểm tra qua, xác thực trong phòng khách không thấy có thiết bị theo dõi, nhưng Dương Di nói nếu không tạo thành tổn thất gì, bọn bắt cóc cũng đã chết, chuyện cũng đã rồi, không dám tin tưởng người làm thật giống chuyện ngu ngốc, cho nên không dự định lại báo cảnh sát.

『 Được rồi, Trương Huyền, đêm đó khi cậu lấy tư liệu từ Mạch Lan, không xuất hiện tình huống ngoài ý muốn nào chứ?』”Không có a, sao vậy? Tư liệu có vấn đề?”

『 Tư liệu hoàn toàn không có vấn đề, tôi đã giao cho khách hàng, người gặp chuyện không may chính là Mạch Lan, cậu không xem tin tức sao?』 Xem tin tức? Hai ngày nay cậu trừ phá án ra thì chính là lăn lên giường, đừng nói xem tin tức, ngay cả TV cũng cơ hồ không chạm qua.

Chọc chọc Niếp Hành Phong đang xem báo bên cạnh, nhưng thứ anh cầm trong tay tuyệt đối là nhật báo kinh tế, đừng hy vọng có tác dụng gì.

“Tin tức có trò vui hả, lão bản?”

『Trò rất vui, Mạch Lan điên rồi…』 “Gì?”

『 Đừng lo đừng lo, tôi vừa nghe chuyện, liền lập tức tìm người đem thiết bị giám sát ghi hình trên hành lang khách sạn đêm đó tháo ra, cậu yên tâm, tuyệt đối không kéo được đến trên người cậu. Ngày hôm qua vội phá án, tôi quên nói với cậu, thế nào? Lão bản nhà cậu đủ nghĩa khí chứ? 』  Cậu lo lắng không phải cái này.

“Sao lại bị điên?”

Cậu cùng Mạch Lan tiếp xúc một tuần, không dài, nhưng không tính là ngắn, có thể nhìn ra được nữ nhân kia tuyệt đối là một người rất khôn ngoan, sao chỉ trong chớp mắt đã liền điên rồi?

『Không chỉ điên, còn cắt đứt đến bốn đầu ngón tay của mình! Nghe nói nếu phục vụ sinh không đến kịp thời, con ngươi của cô ta cũng không giữ được, nhưng chuyện này cùng chúng ta không liên quan, không nói nữa. Kỳ thật tôi muốn nói chính là, vừa rồi có người mới ủy thác một vụ án, thù lao còn hơn gấp mười lần vụ án kia của Dương Di, tôi vốn muốn từ chối, vừa lúc gọi điện cho cậu, nhân tiện thương lượng với cậu một chút, xem có muốn tiếp hay không.』”Anh tên bại gia tử này, thù lao cao như vậy anh cư nhiên muốn từ chối? Án gì, tôi tiếp!”

Vụ án của Dương Di hoa hồng là bao nhiêu, Tả Thiên chưa nói, nhưng từ gia thế của Dương gia mà xét, tuyệt đối là rất nhiều, thù lao so với của ông ta còn hơn gấp mười lần, Trương Huyền cảm thấy nếu vụ này mà không tiếp, quả thực thiên lý khó tha.

Bị mắng, Tả Thiên cười khổ: 『Trên trời không tự dưng rơi xuống miếng bánh, người đó nói là án thần bí, cho nên tôi mới do dự. 』  Thù lao cao như vậy, chứng minh thứ muốn bắt tuyệt đối là ác quỷ, anh không tin đạo thuật hạng ba của Trương Huyền có thể trấn được ác quỷ, không, người này có thể không biết được bao nhiêu bao thuật a.

Nghe nói là án thần bí khác, Trương Huyền càng lên tinh thần, đó là thế mạnh của cậu a, sao lại không tiếp?

“Đem địa điểm nói cho tôi biết, tôi đi xem một chút rồi bàn tiếp.”

Bình thường loại tình huống này là biểu hiện của tiếp nhận, Tả Thiên còn muốn khuyên nữa, thì nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm lẩm nhẩm tiền hoa hồng, anh tức giận đến nhức đầu, chẳng muốn nói thêm, sau khi nói cho Trương Huyền địa chỉ khách hàng, lập tức cúp điện thoại.

“Xảy ra chuyện gì?” Niếp Hành Phong kỳ thật hơn phân nửa tâm tư đặt trên người Trương Huyền, chờ cậu ngắt điện thoại, liền buông tờ báo đang xem hỏi.

Trương Huyền chạy đi tìm báo sớm, trong chuyên mục sự kiện tìm được tin tức có liên quan đến việc Mạch Lan điên cuồng tự hại mình, đưa cho Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong sau khi thấy, thần sắc khẽ biến.

“Sao có thể như vậy?”

Trên tin tức nói khi phục vụ sinh đi qua hành lang, nghe được trong phòng Mạch Lan truyền ra tiếng vang kịch liệt, anh ta đẩy cửa đi vào, liền thấy Mạch Lan đang cầm dao gọt hoa quả đâm vào mắt chính mình, tay phải đầm đìa máu tươi, trên bàn bên cạnh còn một vũng máu, tựa hồ là đoạn ngón tay đứt rời.

Phục vụ sinh thiếu chút nữa bị dọa ngất ngay tại chỗ, vội gọi người đến cứu viện, sau khi Mạch Lan được mọi người ngăn lại ngừng hành động tự hại mình, nhưng một con mắt vẫn bị thương nhẹ, không ngừng kêu to có người hại cô ta, nhưng, sau khi điều tra chứng thật lúc ấy trong phòng ngoài Mạch Lan ra thì không có ai khác, mà từ lực độ chặt đứt ngón tay cùng quan sát vết thương, vết thương là do chính cô ta tạo nên, về phần nguyên nhân, bởi  vì trạng thái tinh thần của Mạch Lan bất ổn cực độ, cho nên còn đợi điều tra sau.

“Qúa khoa trương, nào có người nào tự hại mình như vậy? May là chủ tịch anh kịp thời đem em xách chạy đi, nếu không bị hại có thể chính là em a, em đã nói anh là chiêu tài miêu của em mà.” Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vẻ mặt Niếp Hành Phong lại nghiêm trọng: “Đối với một nhà thiết kế mà nói, hai mắt và tay chính là tính mạng, Mạch Lan cho dù trạng thái tinh thần có vấn đề, cũng không có khả năng làm như vậy.”

“Sai!” Trương Huyền phe phẩy ngón tay chỉnh lại: “Đối với một nhà thiết kế mà nói, quan trọng nhất là linh cảm, không có một phần trăm linh cảm, 99% mồ hôi chỉ là một thùng nước thải.”

Niếp Hành Phong hết nói nổi rồi, anh chỉ biết muốn cùng tiểu thần côn chính thức tâm linh tương thông còn phải cần một đoạn đường rất dài.

Trong đầu bỗng nhiện hiện lên quỷ ảnh xuất hiện trong chớp mắt tại tiệc rượu, Mạch Lan đột nhiên điên cuồng có phải là do cô ta gây nên hay không? Hay chỉ đơn thuần là trùng hợp?

Anh hy vọng là cái sau, như vậy…

“Chủ tịch, anh đừng giống như thấy ngày tận thế như vậy, chỉ là ngoài ý muốn thôi, không liên quan tới chúng ta!” Niếp Hành Phong lấy lại tinh thần, liền thấy Trương Huyền ở bên cạnh hung hăng trừng anh.

“Anh cái gì cũng chưa nói…”

X quang màu lam lại ngoan lệ thêm vài phần, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là giơ tay xin hàng, được rồi, anh thừa nhận chính mình đã có ý nghĩ như vậy.

Buổi tối, Trương Huyền đổi lại quần áo xong, mang theo pháp khí tới nơi cần phải trừ quỷ, theo lời Tả Thiên đi đến địa chỉ để gặp khách hàng.

Tả Thiên nói với cậu đối phương hy vọng cậu tới càng sớm càng tốt, nhưng Trương Huyền vẫn gần như nằm lỳ ở nhà cả ngày rồi mới xuất môn. Mấy ngày nay các vụ án cứ xoay quanh liên tục, đã có chút ăn không tiêu rồi, cậu có thân bất tử, nhưng không có nghĩa là sẽ không mệt, về phần ác quỷ, dù sao ban ngày ban mặt cũng không đi ra, đi vào buổi tối thích hợp nhất, nói không chừng vận khí tốt, trực tiếp gặp được, thu thập cho xong chuyện.

Theo thường lệ, Niếp Hành Phong lái xe, Nghệ ngồi ở sau xe. Đối với dơi nhỏ sống chết quấn lấy đòi theo, Trương Huyền rất bất đắc dĩ, cũng không dám nói nó là phiền phức, nói không chừng nếu đả kích tới cái linh hồn bé nhỏ kia, lại muốn chạy đi tự kỷ, quay về lại bị Tiểu Ly cùng Tiểu Bạch nói cậu không biết yêu thương động vật; về phần Niếp Hành Phong, Trương Huyền kỳ thật cũng không đồng ý cho anh đi theo, chiêu tài miêu mặc dù có cương khí hộ thể, nhưng mệnh cách thuần âm, là thể chất quỷ hồn thích nhất, nếu không cẩn thận sẽ bị hút đi cương khí, như vậy cái được không bù đủ cái mất.

Nhưng Niếp Hành Phong với Nghệ giống nhau, đều không thể thuyết phục, vì vậy Trương Huyền chỉ có thể cam chịu dẫn bọn họ đi theo.

Bên ngoài trời đang mưa, bầu trời u ám, nhưng cũng may là địa chỉ không khó tìm, lại là khu dân cư xây dựng giữa sườn núi, chỉ là cách nhà Dương Di khá xa, cơ hồ là tới đỉnh núi.

Dừng xe xong, Trương Huyền xuống xe, đưa mắt nhìn quanh, vì trong mưa, ngọn núi xa xa xanh xanh, cảnh tượng thoát tục, đáng tiếc căn nhà này hoàn toàn không được linh khí của núi rừng chiếu cố đến, căn nhà cao ba tầng trên dưới một mảnh tử khí, ngay cả bầu trời phía trên đỉnh cũng rất u ám, ngày mưa, quả nhiên là khí trời mà các âm hồn thích nhất.

Tiếp bọn họ là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, thấy anh ta, Niếp Hành Phong sửng sốt.

Là nam nhân ngày đó anh gặp tại tiệc rượu, anh ta còn có một cô con gái rất nhu thuận. Nhưng thật sự làm Niếp Hành Phong giật mình không phải sự ngẫu nhiên này, mà là khí sắc của nam nhân kia: thần sắc trắng bệch suy sụp, cả hốc mắt cũng lõm xuống, tựa như vừa mới qua cơn bạo bệnh. Ngày đó sắc mặt anh ta cũng không tốt lắm, nhưng tuyệt không tệ đến mức này.

“Là anh?” Nam nhân cũng nhận ra Niếp Hành Phong, cùng anh chào hỏi.

“Tiên sinh là người trừ quỷ sao? Xin hãy nhanh đuổi ác quỷ trong nhà chúng tôi đi, chỉ cần các anh có thể đuổi cô ta đi, bao nhiêu tiền không thành vấn đề!”

Người nói là vợ của nam nhân, sau khi cô ta tiến vào không đợi ngồi xuống mà đã bắt đầu vội vã nói. Cô ta cũng tiều tụy vô cùng, lớp trang điểm tỉ mỉ tô vẽ xinh đẹp không che dấu được phần hoảng sợ bên trong, thanh âm vội vàng lại khàn khàn, đỡ cô ta vào là một bà cô béo cũng gật đầu liên tục.

Một quả cầu đỏ đột nhiên lăn từ bên ngoài vào tới đây, nữ nhân không phòng bị, sợ đến thất thanh kêu to, lập tức một cô bé chạy vào, thấy bọn họ, có chút sợ hãi, sững sờ đứng ở cửa.

“Biến qua môt bên đi!”

Nữ nhân đang phiền muộn, bị cô bé quấy rối hù dọa, tức giận mà mắng bé; bà cô béo vội vàng nhặt bóng lên, kín đáo đưa cho cô bé, lại thuận tay đem bé túm ra ngoài, động tác có chút thô bạo.

Niếp Hành Phong nhíu nhíu mày, nam nhân cũng rất mất hứng, nói: “Tiểu Uyển còn nhỏ, em mắng nó làm gì?”

“Loại dạy dỗ này phải bồi dưỡng từ nhỏ.” Phát giác chính mình thất lễ, nữ nhân đè thấp thanh âm giải thích.

Trương Huyền phát giác âm khí theo lúc bọn họ nói chuyện lại đè nặng thêm vài phần. Cậu không phải chưa từng có kinh nghiệm khu quỷ, nhưng chưa từng có cảm giác mãnh liệt như lần này, khí tức oán hận chí âm, tựa như lửa cháy, ngông cuồng đem tất cả những người liên quan đều đốt cháy toàn bộ.

Mi mắt nâng lên, cậu thấy nữ quỷ đã đứng phía sau vợ chồng kia.

Cô ta tới rất gần, cơ hồ tới mức dán dính lẫn nhau, vẻ mặt máu chảy không ngừng, đến nỗi tóc dài buông xuống cũng bị huyết sắc thấm ướt, con ngươi u ám, nhìn chằm chằm bọn họ.

Bốn phía phòng khách dán rất nhiều đạo phù, trên người hai vợ chồng đều đeo ngọc khí trừ tà, nhưng không thể ngăn cản nữ quỷ tới gần, có thể thấy được phần oán khí kia đạt tới mức độ nào.

Ánh mắt nữ quỷ hướng lại, trong đầu Trương Huyền chợt hiện lên hình ảnh một người bị vật nặng quăng tới đập đến thê thảm, máu trong nháy mắt tràn đầy đất, trong lòng cậu giật mình, phát hiện người bị thương cư nhiên là Niếp Hành Phong, thần trí lập tức quay lại, tim còn đập mạnh không ngừng. Chết tiệt, cậu cư nhiên bị oán khí của nữ quỷ đầu độc.

“Chuyện bắt đầu từ nửa tháng trước, ác quỷ đột nhiên chạy đến nhà tôi nhiễu loạn, còn không từ thủ đoạn đả thương chúng tôi, tôi trước sau đã mời mấy vị chuyên gia, đạo phù thật ra cũng mua không ít, nhưng không có tác dụng lớn.”

Nam nhân tên Hứa Đức Khải, là một giám đốc siêu thị dây chuyền, nửa tháng trước trong nhà bắt đầu có quỷ nháo, anh ta cùng vợ là Diêu Y Y còn có quản gia, chính là nữ nhân béo kia đều chịu khổ mấy lần bị thương, Hứa Đức Khải vén tay áo, trên cánh tay có không ít vết thương xanh tím, xem ra đều là kiệt tác của nữ quỷ.

Ai nói đạo phù kia vô dụng? Không có nó ban phúc, các người căn bản đã không chịu được nổi cho tới hôm nay, Trương Huyền cười lạnh.

“Có nguyên nhân gì không, các anh có đầu mối gì không?”

Niếp Hành Phong cũng thấy được nữ quỷ kề sát phía sau bọn họ, là nữ quỷ anh gặp mấy lần trước, mặc dù trên mặt nữ quỷ đều là máu, không thấy rõ bộ dáng, nhưng thân y phục màu đỏ sậm như máu, còn có khí tức oán độc, chứng minh anh không nhận lầm.

“Không có.” Ba người cùng nhau phủ nhận, trái lại giấu đầu lòi đuôi càng cho thấy trong đó có ẩn tình khác.

“Âm khí quá nặng, bọn họ không cứu được nữa.” Nghệ đứng trên vai Trương Huyền bình luận.

Đối với vợ chồng này cùng nữ nhân béo kia đều thiên âm hối ám, mặt đầy hắc khí, là tướng tử vong, quỷ ở gần phía trước mà lại không hề cảm ứng được, càng không có thuốc chữa, Nghệ mặc dù là kẻ tu đạo pháp thuật bình bình, nhưng nhãn lực vẫn phải có.

“Các anh lúc nào hành động?” Hứa Đức Khải nhìn bọn họ, tha thiết hỏi.

Mắt lạnh đảo qua vẻ mặt xanh xao của nam nhân, Trương Huyền đứng lên, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, án này chúng tôi không cách nào tiếp được.”

“A, có ý tứ gì?”

Vừa nghe nói không nhận, Hứa Đức Khải  khẩn trương lập tức đứng lên theo, Diêu Y Y vội vàng nói: “Tiền không thành vấn đề, các anh muốn bao nhiêu, cứ việc nói, chỉ cần trong phạm vi chúng tôi có thể chi trả được.”

“Tôi nghĩ, anh chị hiểu lầm ý tôi rồi.”

Trương Huyền nhìn một chút quỷ hồn phiêu đãng phía sau vợ chồng kia, oán khí theo cô ta càng tới gần càng dồn ép mãnh liệt, cô ta không sợ mình, phần kiêu ngạo kia như cảnh cáo cậu, chớ xen vào việc của người khác.

Khí tức tử vong mãnh liệt vây quanh bên cạnh vợ chồng Hứa Đức Khải, là điềm báo mạng bọn họ không còn lâu nữa, xem ra cừu oán giữa bọn họ chỉ có thể dựa vào cái chết để hóa giải, không phải chuyện mình có khả năng nhúng tay vào, Trương Huyền nói: “Tôi không có bản lĩnh cứu các người, xin khuyên một câu, nên cầu khẩn nhận lỗi nhiều chút, có lẽ còn có cơ xoay chuyển.”

Nói xong, không để ý Hứa Đức Khải ngăn cản, kéo Niếp Hành Phong rời đi, ngồi trên xe, dùng ánh mắt chỉ huy Niếp Hành Phong lái xe.

Tiểu thần côn càng ngày càng bá đạo rồi, Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ, nhưng không muốn ở trước mặt người ngoài cùng cậu tranh chấp, sau khi lái xe rời đi, mới hỏi: “Tại sao lại từ chối?”

“Không giúp được, thiên sư cũng không phải vạn năng.”

Mọi việc có nhân thì có quả, từ lời của hai vợ chồng nhà đó, bọn họ nhất định đã làm việc trái với lương tâm, ác quỷ có lẽ có thể trừ, nhưng sự nguyền rủa thì đành bất lực, chỉ càng gia tăng tuyệt vọng căm hờn của lời nguyền chứ không hóa giải được, cậu không cần phải vì người như thế hao tốn sức lực.

“Nữ quỷ kia anh biết, trong quán bar cùng trên đường đều là cô ta ở giữa giết người. Mạch Lan điên vào tối hôm đó, anh đã thấy cô ta ở tiệc rượu, cô ta bây giờ đang đuổi theo vợ chồng Hứa Đức Khải, nhất định là muốn hại bọn họ, chúng ta phải ngăn cô ta lại.”

Nữ quỷ xuất hiện liên tiếp hai ba lần trước mặt anh, có lẽ có cỗ lực lượng sâu xa gợi ý anh đi ngăn cản tai họa phát sinh, mà Trương Huyền rõ ràng là thiên sư, Niếp Hành Phong không hiểu sao cậu lại muốn cự tuyệt.

Kỳ thật trong vụ án bắt cóc của Nguyễn Hồng Lăng nữ quỷ xuất hiện kia cũng là cô ta, thấy Niếp Hành Phong không phát hiện chuyện này, Trương Huyền cũng không giải thích, chỉ nói: “Em bất lực, trên đời này có một loại người không thể cứu được, chính là người đáng chết, em không nhận làm ăn với người chết, đây là quy củ của em.”

Cậu không nghĩ để Niếp Hành Phong dính quá nhiều vào những người chết đó, lại càng không muốn cho anh tiếp tục nhúng tay vào chuyện này, thế giới ma quỷ bọn họ có thể ngẫu nhiên nhúng tay, nhưng không có khả năng trông nom chính thức mọi chuyện, cũng giống với thế giới động vật, có mối dây chuyền sinh vật thuộc về chúng nó, nếu như phá hủy một trong số chúng, nhìn như giải cứu, nhưng trên thực tế sẽ khiến cho hỗn loạn càng nhiều thêm.

Quan trọng hơn là, cậu không muốn Niếp Hành Phong có chuyện.

“Cái gì là người nên chết? Sống hay chết là việc thiên sư quyết định được sao?”

Một người tiếp một người chết ngay trước mặt bọn họ, tiểu thần côn nhưng lại ở đây cường điệu quy củ của cậu, Niếp Hành Phong rất tức giận, cho nên xem nhẹ tầng hàm ý sâu xa trong giọng nói của Trương Huyền.

Bị hỏi, Trương Huyền cười lạnh: “Sinh tử đương nhiên tôi không quyết định được, tôi cũng không phải Diêm vương gia!”

Cãi vã ầm ĩ khó thấy, Nghệ nhận biết tình hình, ôm chai bia cẩn cẩn dực dực trốn tới sau ghế phía dưới, cảm giác không gian hắc ám chật hẹp vẫn an toàn hơn a.

Mới vừa cảm thán xong, đã nghe Trương Huyền gọi phía trước: “Tiểu dơi dơi, ngươi cũng thấy tử khí trên mặt bọn họ rồi, ngươi nói xem ta nói có đúng không?”

“Nghệ, chẳng lẽ trừ ma vệ đạo không phải bổn phận của người sao?” Lần này là Niếp Hành Phong hỏi tới.

“Đừng hỏi ta, ta chỉ là một con vật.” Tránh không thoát, Nghệ cắn móng vuốt nhỏ nói.

Bây giờ làm thức thần cũng khó a, hai bên đều không thể đắc tội.

May là Trương Huyền tiếp lời, cười lạnh: “Trừ ma vệ đạo, vậy cũng phải xem đối tượng là ai!”

Cậu không tin những người Hứa Đức Khải mời trước kia có đạo hạnh thấp hơn mình, bọn họ cũng thúc thủ vô sách, chỉ có thể chứng minh nữ quỷ đến lấy mạng là có lý do thực sự của cô ta, đối với loại ác nhân, cậu không có hứng thú chơi trò nghịch thiên sửa mệnh.

Niếp Hành Phong không tiếp tục phản bác, nhưng ngay cả dơi nhỏ cũng có thể cảm giác được khí áp trong xe lúc này có bao nhiêu thấp, vì vậy càng chui sâu vào góc tối, nỗ lực đem chính mình giấu đi.

Sau một trận trầm mặc, Niếp Hành Phong nói: “Nếu không, tiền trừ quỷ anh bỏ ra, nếu em lo năng lực một người không đủ, chúng ta có thể hợp sức với những người khác…”

“Đừng tưởng tiền là vạn năng!” Trương Huyền mắt xanh liếc anh, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ khó thấy: “Nếu anh cảm thấy mình thật sự có năng lực trách trời thương dân, vậy tự đi cứu người là được rồi, đừng kéo tôi vào!”

“Trương Huyền…”

“Dừng xe!”

Xe dừng lại bên đường, Trương Huyền nhảy xuống xe, vung tay lên, cửa xe do sức nặng mà phát ra tiếng phanh rầm một cái, căn bản không để ý tới tiếng gọi của Niếp Hành Phong, cậu đã xoay người rời đi.

Dơi nhỏ vội vỗ cánh, đuổi theo: “Các ngươi chia tay sao?”

Trương Huyền mặt âm trầm không đáp, sau khi đi một đoạn, định thần lại, đột nhiên nhớ ra lần này vì theo Niếp Hành Phong ra ngoài, cậu không cầm theo ví tiền, mà nơi này dường như còn cách biệt thự rất xa…

“Tiểu dơi dơi, ngươi xem xem, xe chủ tịch còn đỗ lại không?” Không thể quay đầu lại, cậu không thể làm gì hơn là nhờ Nghệ trợ giúp.

“Đã sớm đi rồi, ngươi xuống xem một lát anh ta đã lái xe đi.”

Chiêu tài miêu chết tiệt kia!

Trương Huyền oán giận mà nghĩ, lập tức ánh mắt chuyển tới trên người Nghệ, “Ta không mang tiền, ngươi có không?”

“Có một ít, không thể ngồi xe tắc xi, chỉ có thể ngồi xe bus.”

Bị hỏi, Nghệ đáng thương mà móc từ trong túi bảo bối ra vài đồng tiền xu. Đây là có được khi cùng Tiểu Bạch và Tiểu Ly chơi cờ nhảy kiếm được, mặc dù nó không hy vọng Trương Huyền sẽ trả lại khoản tiền này, nhưng chủ nhân gặp nạn, làm thức thần, đương nhiên phải hai cánh đâm đao có đúng không?

Dựa vào tiền tích góp của dơi nhỏ, Trương Huyền cuối cùng cũng tránh khỏi vận mệnh đi bộ về nhà. Trở lại biệt thự, lấy một chai bia lạnh, một hơi uống vào.

Kỳ thật, vừa rồi chủ tịch nói cũng không phải là không có đạo lý a, tại sao ngươi lại phát cáu nhiều như thế?” Dơi nhỏ đem vấn đề đã tuyển chọn kỹ trong vùng an toàn trước đó ra hỏi, tránh lại bị tác hồn ti trói gô.

Tại sao phát giận?

Kỳ thật cậu cũng không biết, có lẽ cậu chỉ không hy vọng Niếp Hành Phong thực sự cho rằng cậu quan tâm đến tiền như vậy. Nếu đổi lại là trước kia, dù biết Hứa Đức Khải không cứu được nữa, nói không chừng xem đến phần tiền kia, cậu cũng sẽ nhận vụ án, nhưng, khi có một người để lo lắng, rất nhiều suy nghĩ cũng trở nên bất đồng.

Cậu sợ ảo giác mình thấy sẽ trở thành sự thật, lệ quỷ không sợ hãi gì chính là đáng sợ nhất, vì báo thù, có thể ngay cả hồn phi phách tán cũng không tiếc, cậu không thể để Niếp Hành Phong đi mạo hiểm tính mạng.

“Lão đại, ngươi nếu muốn gọi điện thì gọi đi.” Thấy Trương Huyền không ngừng nghịch điện thoại, Nghệ rất quan tâm mà nói.

Tâm tư bị nhìn ra, Trương Huyền trừng mắt nhìn dơi nhỏ một cái. Quên đi, vừa rồi phát giận là cậu không đúng, gọi điện nhận sai thôi.

Ấn gọi nhanh số của Niếp Hành Phong, tín hiệu truyền đi nhưng lại không thể tiếp thông, Trương Huyền thử mấy lần đều không thành công, không thể làm gì khác hơn là từ bỏ, có lẽ chiêu tài miêu còn đang tức giận, không muốn nhận.

Cơm tối Trương Huyền gọi điện thoại đặt đồ ăn, thuận tiện lại gọi cho Niếp Hành Phong, vẫn là âm thanh báo bận như trước, điều này khiến tâm tư cậu có chút trầm xuống, Niếp Hành Phong không phải người dễ nổi giận, trừ phi là hết sức tức giận, tức giận đến nỗi ngay cả điện thoại cũng không muốn nghe.

Lúc ấy cậu nói quá nặng sao? Không phải chỉ là cãi vã vài câu thôi sao, người yêu nào mà sẽ không cãi nhau chứ?  Nào có ai như chiêu tài miêu nói trở mặt liền trở mặt? Ngay cả một cơ hội xin lỗi cũng không cho?

Cơm tối ăn chẳng biết vị, trước khi ngủ Trương Huyền lại kiên nhẫn gọi điện thoại, tiếng báo bận thiếu kiên nhẫn truyền đến. Nằm trong ổ chăn, nhớ tới ôn nhu triền miên tối hôm qua, trong lòng cậu có điểm trống rỗng, cư nhiên cảm thấy mất ngủ khó gặp được. Ngủ không được, vì vậy đứng lên tập bộ pháp, còn lôi kéo Nghệ cùng luyện, lăn qua lăn lại cả đêm, rạng sáng mới đi vào giấc ngủ.

Trong hai ngày sau, Niếp Hành Phong không nhận điện, số lần Trương Huyền gọi đến cũng càng ngày càng ít đi, vốn lo chiêu tài miêu thật sự không biết tự lượng sức mình mà đi tìm người khác trừ quỷ, muốn cho Nghệ đi xem một chút, nhưng về sau lại nghĩ, anh bên kia có Nhan Khai là thức thần bảo vệ lợi hại như vậy, sao có thể có việc gì? Vì vậy bỏ qua.

Đến ngày thứ ba, Trương Huyền thấy trên báo sự kiện xuất bản cùng ngày đưa tin có người ở khu mua sắm trượt chân ngã xuống cầu thang, tử vong tại chỗ, người chết chính là người quản gia béo của Hứa gia, sau khi cậu xem hết, đem báo ném qua một bên.

Không biết Hứa Đức Khải có cầu khẩn theo đề nghị của chính mình hay không, nhưng rất hiển nhiên, nữ quỷ không muốn buông tha họ.

Nếu như ngày đó cậu đồng ý tiếp nhận, có lẽ nữ nhân kia sẽ không phải chết, chủ tịch nhìn bài báo này, nhất định rất tức giận. Mặc dù cùng Niếp Hành Phong nhận thức không lâu, nhưng cậu cảm thấy mình hiểu rất rõ người kia, hiểu rõ tính cách của anh, còn có nhiệt tâm đối với mạng sống của anh, phần nhiệt tâm mà chính mình không có.

“Lão đại, ngươi đây là muốn làm gì? Sẽ không phải chia tay thật chứ?” Thấy Trương Huyền không nói lời nào lấy vali ra thu thập hành lý, Nghệ rất giật mình.

Trương Huyền nghiêng mắt liếc nó một cái, “Không chia tay? Chẳng lẽ đi du lịch?”

“Sao có thể nói chia là chia? Chỉ là chết một người thôi mà, ngươi gọi một cuộc điện thoại nói xin lỗi là ổn rồi.”

Nó không muốn chia ra a, cuộc sống bây giờ thật tốt, có tiền có rượu, còn có bạn chơi đùa, nếu như chủ tịch cùng chủ nhân chia tay rồi, nó sẽ biến trở về con dơi lẻ loi hiu quanh hơn nữa còn rất nghèo khổ.

Trương Huyền cười cười, mạng người rất nặng, không phải một câu xin lỗi là có thể giải quyết, nếu như thật sự đơn giản như vậy, hai ngày này chủ tịch đã không liên tiếp không nhận điện thoại của cậu.

“Quên đi, chúng ta là người tu đạo phải thanh tâm quả dục, hơn nữa ngươi không phải cũng nói chủ tịch cùng chúng ta không phải người cung đường sao?”

“Nhưng, các ngươi đã giao phối rồi a, như vậy thì không giống rồi…”

“Ngươi đi tự kỷ cho ta!”

Bị đâm trúng chỗ đau, Trương Huyền phát hỏa, ném ra đạo phù, dơi nhỏ sợ đến mức lập tức ôm chai bia bay đi.

Buổi tối, Trương Huyền cầm vali xuất môn, Nghệ rất không tình nguyện theo sát phía sau cậu, lầm bầm: “Chia tay cũng không cần phải gấp gáp buổi tối đã chuyển đi? Đã tối thế này, chúng ta nghỉ ngơi ở đâu?”

“Đến nhà lão bản.”

Trước đến nhà Tả Thiên ở hai ngày, chờ tìm được phòng xong sẽ đem bàn thờ Tổ sư gia mời qua, dù sao cũng đã chia tay rồi, nói không chừng chiêu tài miêu về sau sẽ tới đây buộc cậu rời đi, cậu cũng không muốn bị người đuổi đi, như vậy còn mất mặt hơn.

“Nhưng, người ta vừa mới ở quen a.”

Không để ý đến câu oán hận của Nghệ, Trương Huyền kéo vali ra trước cửa biệt thự, muốn bắt tắc xi, đáng tiếc khu dân cư này rất an tĩnh, buổi tối càng ít xe cộ qua lại, đợi hồi lâu cũng không thấy có xe đi qua.

“Nếu không chúng ta quay về ở một đêm được không?”

“Đừng ầm ĩ!”

Vừa nói chuyện, phía trước xẹt qua ngọn đèn, ban đầu Trương Huyền còn tưởng là xe tắc xi, nhưng lập tức phát hiện là chiếc xe màu bạc sáng chói quen thuộc. Rất nhanh, chiếc xe dừng lại bên cạnh cậu, Niếp Hành Phong từ trong xe đi ra.

Thật sự không muốn ở đây cùng chiêu tài miêu gặp mặt, Trương Huyền nhịn không được quay đầu lại mắng Nghệ, “Đều tại ngươi dây dây dưa dưa, bây giờ người ta đến đuổi người, ngươi vui rồi chứ?”

Lại là ta sai!

Dơi nhỏ trố mắt nhìn, móng vuốt nhỏ luồn vào trong miệng cắn cắn, ngửa đầu nhìn trời, thật hy vọng tháng sáu tuyết rơi, cho chủ nhân thấy mình có bao nhiêu oan uổng.

“Em…làm gì vậy?”

Niếp Hành Phong xuống xe liền thấy bên chân Trương Huyền là cái vali hành lý, giống như hình ảnh đã từng thấy, phản ứng đầu tiên của anh chính là —— tiểu thần côn muốn đi tìm phòng ở? Cậu ở chỗ này không tốt sao?

“Chuyển nhà a.” Trương Huyền hướng anh cười cười: “Đã chia tay rồi, tôi tiếp tục ở nhờ chỗ này cũng không phải phép.”

“Chia tay cái gì?” Niếp Hành Phong lại càng không hiểu ra sao, mạc danh kỳ diệu.

“Chia tay a, anh đặc biệt chạy tới không phải là muốn đuổi

 đi sao?”

“Anh lúc nào thì đề cập đến chuyện chia tay?”

“Anh một mực không tiếp điện thoại không phải là muốn chia tay sao?”

“Là em vẫn một mực không tiếp điện thoại của anh có được hay không!”

Nếu không phải tiểu thần côn một mực không tiếp điện thoại của anh, anh lo cậu còn đang tức giận, cho nên mới không dám đến đây tìm cậu hay sao? Cậu sao có thể đề cập đến chuyện chia tay? Anh thậm chí ngay cả một ý nghĩ cũng chưa từng nghĩ qua. Nhìn đôi mắt kia vì chính mình rống to mà nổi lên ủy khuất, Niếp Hành Phong rất vô lực, cảm thấy cần phải cùng Trương Huyền bình tĩnh nói chuyện một chút.

“Nghệ, đem vali mang vào.”

“Không được mang!” Trương Huyền trừng Niếp Hành Phong, vali rất đầy, cậu không muốn mang ra mang vào phiền toái, có chuyện thì nói ở chỗ này là được rồi.

“Mang!”

“Không mang!”

Cái đầu nhỏ của Nghệ đảo quanh giữa hai người, siêu cấp khó xử, có ai làm thức thần vất vả như nó hay không? Một bên là chủ tử, một bên là chủ tịch so với chủ tử còn lớn hơn mấy lần, tựa hồ…Không, là tuyệt đối không thể đắc tội nổi.

“Ta…Khiêng vào thôi.”

Trong lòng đấu tranh một chút, thân thể Nghệ nhoáng lên một cái, biến thành thân hình thiếu niên, nâng vali hành lý vào nhà, Niếp Hành Phong cũng lập tức kéo Trương Huyền vào biệt thự. Đóng cửa lại, anh đem Trương Huyền áp lên bức tường bên cạnh, nâng tay khẽ vuốt tóc cậu, Trương Huyền không nhúc nhích, mặc cho anh làm càn, vuốt ve đơn giản, nhưng lại mang theo cảm giác quen thuộc vô cùng, một hồi lâu, Niếp Hành Phong nói: “Anh sẽ không nhắc đến chuyện chia tay, vĩnh viễn sẽ không.”

“Quản gia nhà Hứa gia đã chết.” Trương Huyền nhẹ giọng nói.

Niếp Hành Phong khẽ nhíu mi, “Cho nên…”

Trương Huyền nhìn anh, ánh mắt thâm thúy của nam nhân không hề gợn sóng, trừ kinh ngạc, không thể đọc được bất cứ điều gì khác, điều này khiến cậu đột nhiên tức giận mà không có lý do.

“Cho nên chia tay!”

“Anh không cách nào giải thích quan hệ nhân quả trong đó.”

“Nói đúng ra là——” Nghệ ở bên cạnh rất quan tâm mà giải thích: “Ngươi sẽ trách lão đại không ra tay giúp đỡ, khiến nữ nhân kia tử vong, cho nên muốn cùng cậu ta chia tay.”

Trương Huyền mắt sắc quét ngang, tà khí bắn tới, Nghệ sợ run lên, lập tức hóa thành dơi nhỏ, vỗ vỗ cánh biến mất không còn thấy thân ảnh.

Trong không gian tối tăm chỉ còn lại hai người bọn họ, bốn mắt nhìn nhau, Niếp Hành Phong nói: “Anh cũng không cho rằng cách làm của em là sai lầm, càng không trách em, chúng ta chỉ là quan điểm bất đồng mà thôi, anh không tới tìm em là vì em không nhận điện thoại, anh sợ em đang tức giận…”

“Cái gì mà không tiếp điện thoại của anh? Tôi vẫn luôn gọi cho anh, điện thoại di động đã bị bấm đến sắp hỏng rồi!” Trương Huyền lấy điện thoại ra đưa cho Niếp Hành Phong, cho anh xem nhật ký trò chuyện của mình, “Bồi thường máy mới cho tôi!”

“Anh rõ ràng có gọi.”

 Niếp Hành Phong đang nói thì nhìn đến nhật ký trò chuyện trên điện thoại của Trương Huyền, dở khóc dở cười. Cậu gọi điện cho chính mình đồng thời đúng lúc mình gọi cho cậu, không chỉ đụng có một lần, còn liên tục đụng, trùng hợp đến khó tin, nhưng lại hết lần này đến lần khác xảy ra với bọn họ.

Nên giải thích như thế nào? Là do tâm linh tương thông, hay là do thiên ý trêu người?

“Số lần gọi có điểm hơn nhiều, nhưng cũng không đáng cười như vậy chứ?” Trương Huyền tức giận mà nhìn anh.

“Anh cười không phải vì cái này, em xem một chút nhật ký trò chuyện trên điện thoại của anh.”

Niếp Hành Phong đưa điện thoại của mình cho Trương Huyền, sau khi Trương Huyền xem hết, không biết nói gì, những tâm tình xúc động vẫn nhiễu loạn lòng cậu hai ngày nay trong phút chốc tan thành mây khói, lập tức áo bị kéo lại, bị Niếp Hành Phong ôm vào trong lòng, hôn lên môi cậu.

Tâm thần Trương Huyền bừng tỉnh, nhưng lại ngửi được mùi thuốc lá trong miệng Niếp Hành Phong, liền một quyền đánh vào đầu anh, “Anh lại hút thuốc lá! Em ghét nhất người hút thuốc lá!”

Niếp Hành Phong ăn đau, nhưng lại không tránh: “Anh chỉ hút khi trong lòng không thoải mái.”

Nói cách khác, hai ngày qua chiêu tài miêu cũng không hề vui vẻ, có thừa nhận này, tâm tình buồn bực của Trương Huyền hoàn toàn thư sướng, tia cười trên môi chậm rãi nổi lên.

Kỳ thật, mùi thuốc lá cũng không khó ngửi như vậy.

“Giường gần nhất ở chỗ nào?” Niếp Hành Phong ghé sát lỗ tai cậu nói.

“Ghế sa lon.”

“Rất chật.”

“Vậy sàn nhà.”

Bóng tối đồng lõa cũng người có tình cảm mãnh liệt, khí tức nóng bỏng càn rỡ tràn ngập, có được, đồng thời được có được, trong không gian chỉ thuộc về hai người.

Hết chương 6.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s