Thiên sư chấp vị II- Quyển 3- chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor:  Nhất Tiếu

Chương 7

tải xuống

“Chiêu tài miêu, chiêu tài miêu, chiêu tài miêu…”

Sáng sớm khi Niếp Hành Phong đang nấu cơm, Trương Huyền cũng không nhàn rỗi, nằm ở trên giường càu nhàu lẩm bẩm. Tối hôm qua đầu óc cậu mọc mầm rồi, cư nhiên thần xui quỷ khiến mà muốn rời đi, chiêu tài miêu vừa tốt vừa có ánh vàng rực rỡ như vậy thì sao có thể dễ dang buông tha? Để tránh sự kiện giống vậy phát sinh, cậu muốn nghĩ một biện pháp đem mèo giữ chắc.

“Em đang gõ gì vậy?” Sau khi ăn xong, nhìn Trương Huyền đang cầm laptop của cậu gõ không ngừng, Niếp Hành Phong hỏi.

“Không có gì.” Nói giỡn, kế hoạch còn chưa làm xong, cậu sao có thể để chiêu tài miêu phát hiện được? Trương Huyền hỏi ngược lại: “Hai ngày này anh có điều tra chuyện nhà Hứa gia không?”

“Không.”

Hai ngày nay tâm tình anh không tốt, ngay cả chuyện công ty cũng giao cho cấp dưới quản lý, càng đừng nói tới Hứa gia chả có chút nào liên quan.

Ngày đó anh để mặc Trương Huyền một mình bỏ đi, chính là hy vọng mình có thể bình tâm để suy xét tốt những lời Trương Huyền nói. Anh biết Trương Huyền kỳ thật nói không sai, hơn nữa mỗi người làm việc đều có tiêu chuẩn chuẩn của họ, anh không có quyền bắt Trương Huyền phải làm mọi việc  theo suy nghĩ của mình.

Cho nên anh tôn trọng quyết định của Trương Huyền, không đi nhúng tay vào chuyện này. Vị nữ quản gia kia gặp bất trắc đích thực làm anh cảm thấy tiếc nuối, nhưng đúng như điều Trương Huyền hy vọng anh có thể hiểu rõ–mỗi thế giới đều có quy tắc trò chơi thuộc về nó, có khi liều lĩnh nhúng tay vào sẽ chỉ làm kết quả càng thêm tệ hại, hơn nữa Nhan Khai đã nói với anh sắp tới nên tránh chỗ âm, kỵ chuyện pháp sự, anh liền hoàn toàn cảm nhận được dụng ý của Trương Huyền khi cự tuyệt vụ án từ đầu.

Cậu lo lắng cho anh, dùng phương thức gián tiếp này, rất ngốc, nhưng lại khiến anh thích.

“Em quyết định nhận rồi.” Trương Huyền nhẹ giọng nói, đầu không nâng, tay còn đang gõ như bay trên bàn phím.

“Trương Huyền, em không cần…”

“Không cần cái gì?” Lần này đầu ngẩng lên, ánh mắt xanh thẳm rơi lên người Niếp Hành Phong, “Chuyện có thể kiếm tiền sao lại không nhận?”

“Nhưng…”

Trương Huyền giơ tay lên, rất có khí thế mà hướng anh hất hất, “Đưa ví cho em.”

Không rõ cho nên, Niếp Hành Phong móc ví da đưa cho cậu, Trương Huyền cầm tới tay, cắn cắn môi dưới, ví da thật tinh xảo, thật muốn làm của riêng, đáng tiếc tiêu chuẩn thiên sư không cho phép.

Ngón tay thon dài trên ví da sờ sờ, mở ra, sau khi rút ra hai tờ tiền mặt, đem ví da vứt lại cho Niếp Hành Phong. Hai tờ tiền mặt kẹp giữa hai ngón tay, giống động tác niệm đạo phù bình thường khi tróc quỷ, đẹp trai đến mức khiến Niếp Hành Phong có chút thất thần.

“Em không nhận làm ăn với người chết, nhưng chưa nói là không nhận của anh.” Dương dương tự đắc, Trương Huyền mỉm cười nói: “Lần này chi phí trừ quỷ anh trả, đây là đặt cọc, sau đó phần còn lại thanh toán hết một lần, tính anh giá cho người yêu, giảm bảy phần.”
Cảnh đẹp liên tiếp như sóng nước lưu động, trong lòng Niếp Hành Phong đột nhiên khẩn trương. Anh biết Trương Huyền làm như vậy là có dụng ý, cậu không muốn để mình lưu lại tiếc nuối, cho nên, thà đi ngược lại với nguyên tắc làm việc. Cậu kỳ thật không cần phải làm như vậy, vì dù cậu đưa ra lựa chọn gì, anh cũng sẽ nhất định ủng hộ cậu.

“Cám ơn.” Không phải cảm ơn cậu nhận sinh ý này, là cảm ơn sự cảm thông của cậu.

“Không cần cảm ơn, dù sao em lấy tiền làm việc.”

Nhận tiền, Trương Huyền lập tức triển khai công việc, bắt đầu điểu tra Hứa gia, xem nữ quỷ theo chân bọn họ là có quan hệ gì.

Hứa gia có chút danh vọng, cũng không khó tra, Trương Huyền rất nhanh tìm được tư liệu liên quan, còn có một ít ảnh chụp nhà bọn họ trước kia. Cậu chỉ vào hình người phụ nữ trên ảnh chụp cả nhà hỏi Niếp Hành Phong.

“Anh xem cô ta có phải trông nhất quen mắt không?”

“Là nữ quỷ kia.”

Gầy, tóc dài, cũng không tính là quá đẹp, nhưng có loại khí chất dịu dàng, Niếp Hành Phong vẫn không thấy rõ bộ dáng nữ quỷ, nhưng trực giác nói cho anh biết, nữ quỷ đúng là người phụ nữ trong ảnh chụp. Tiểu Uyển đứng cạnh cô ta và Hứa Đức Khải, một nhà ba người cười rất vui vẻ, nhất là người phụ nữ, cùng hình tượng oán độc phẫn hận của cô ta bây giờ tưởng như hai người.

“Thì ra cô ta vốn là vợ đầu của Hứa Đức Khải.”

Nữ nhân kia tên La Tú Châu, tên rất bình thường, nhưng trong lĩnh vực thiết kế trang sức thì cô không hề tầm thường. Trương Huyền lật xem các tác phẩm thiết kế của cô, chậc chậc miệng, “Trong ý tưởng thiết kế thì hình như cô ấy có thiên phú đặc biệt, giống như em có thiên phú với phù chú.”

Câu cuối kia Niếp Hành Phong tự động bỏ qua, nói: “Thiết kế kia của Mạch Lan rất giống với phong cách tác phẩm của La Tú Châu.”

“Anh nghi Mạch Lan sao chép ý tưởng tác phẩm của cô ấy?”

Nếu như nói vậy, nguyên nhân nữ quỷ xuất hiện tại tiệc rượu sẽ không khó giải thích rồi. Đối với một nhà thiết kế mà nói, hai mắt cùng tay giống như tính mạng, cho nên La Tú Châu mới có thể lựa chọn đoạt đi tay của Mạch Lan, bởi vì so với giết cô tay thì chuyện này càng làm cho cô ta thống khổ hơn.

“Có lẽ so với sao chép ý tưởng còn tồi tệ hơn, chính là sau khi trộm lấy rồi thì chuẩn bị đem đi tham gia dự thi.” Niếp Hành Phong sau khi xem xong tư liệu nói.

Đều là nhà thiết kế, La Tú Châu cùng Mạch Lan có quan hệ rất tốt, bị bạn tốt trộm đi tác phẩm yêu thích đi tham gia dự thi, đối với La Tú Châu vừa ly dị mà nói không thể nghi ngờ chính là hai đả kích lớn, cho nên cô ta mới có thể hóa thành lệ quỷ chạy tới trả thù, như vậy, người ủy thác văn phòng trinh thám Tả Thiên trộm lại tác phẩm thiết kế là ai?

“Hứa Đức Khải thật sự là một kẻ cặn bã, sau khi ngoại tình thì ép La Tú Châu ly hôn, còn lấy lý do La Tú Châu thần kinh suy nhược nên đoạt lấy quyền giám hộ Tiểu Uyển, khiến La Tú Châu trong tuyệt vọng ôm con nhảy lầu tự sát, may là đứa trẻ không có việc gì, nhưng vì kinh hách quá độ, cho nên bị mất tiếng.

“Nhảy lầu tự sát?”

Nhớ tới lời đồn ở tòa biệt thự ở vùng ngoại ô kia, Niếp Hành Phong vội hỏi Trương Huyền, “Khi Nguyễn Hồng Lăng bị bắt có nữ quỹ xuất hiện có phải La Tú Châu không?”

“Đúng a, di, em không nói cho anh biết sao?” Trương Huyền chớp chớp mắt, rất vô tội nhìn anh.

“Em không nói!”

“Hắc hắc, vậy có thể là em quên mất.”

Sợ Niếp Hành Phong phát hiện lúc đó mình cố ý giấu diếm, Trương Huyền cười hắc hắc gạt qua kiểm tra, may là Niếp Hành Phong không tiếp tục hỏi nhiều, nói: “Vậy tìm tiếp xem hai người bị giết có quan hệ gì với La Tú Châu.”

Thân phận hai người kia cũng tra rất dễ, nữ nhân nhảy lầu ở quán bar vốn là thư ký của Hứa Đức Khải, mà người còn lại là luật sư anh ta mời đến khi xét quyền giám hộ. Niếp Hành Phong nghĩ đến miệng lưỡi lợi hại của nữ nhân tại cửa hàng đồ ngọt, không khó tưởng tượng, trên tòa án để thắng quan tòa, cô ta sẽ nói ra những lời khó nghe đến mức nào. Gia đình không có, thậm chí ngay cả thân sinh cốt nhục cũng bị phán cho người khác, La Tú Châu hận nữ luật sư kia như thế nào không cần nói cũng biết; về phần vị thư ký kia cùng quản gia, hẳn là được nam chủ cho không ít chỗ tốt, giúp anh ta làm chứng giả, điều này đối với La Tú Châu mà nói, đều là hành vi không cách nào tha thứ.

Nhưng một người mới chết hơn một tháng thành quỷ, dù oán niệm sâu đến đâu, cũng không có khả năng hung hãn đến mức có thể tùy ý giết người, Trương Huyền suy nghĩ một chút, gọi điện cho Ngụy Chính Nghĩa, bảo cậu ta tra một chút sự tình phát sinh ở tòa biệt thự trước kia.

Ngụy Chính Nghĩa rất nhanh đã gọi lại, nói cho cậu tư liệu tra được—— vài chục năm trước nữ chủ nhân trước của tòa biệt thự bị bệnh ở bên trong, chồng cô ta là một công tử trăng hoa, sau khi vợ chết, người đó vì kinh doanh không tốt, gia nghiệp ngày càng suy sụp, không có biện pháp nào khác ngoài đem từng cái bất động sản bán đi, nghe nói đến cuối cùng nam chủ nhân kia bị vây trong nghèo túng khốn khổ, lại không ngừng bị người bức trả nợ, cuối cùng tự sát.

“Em nghi là do oán khí của nữ chủ nhân kia quấy phá?” Sau khi Trương Huyền buông điện thoại, Niếp Hành Phong hỏi.

“Cái này cũng có thể. Tâm nguyện chưa thành, không có cách nào siêu sinh, dần dần sẽ hóa thành oán linh, tiếp đó lại cộng thêm oán khí của La Tú Châu, thảo nào lại cường đại như vậy.” Trương Huyền lướt nhanh lịch vạn niên, đứng dậy thu thập hành trang, ” Đến Hứa gia bố trí trước, mỗi khi nữ quỷ giết người, sức mạnh sẽ lớn hơn, ấn theo âm lịch bây giờ là giữa tháng, trăng tròn cực âm, oán niệm của cô ta sẽ đạt tới đỉnh điểm, cô ta nhất định là muốn ra tay trong đêm nay.”

“Một mình em?” Thấy Trương Huyền hùng hùng hổ hổ, nói hành động là hành động, Niếp Hành Phong rất lo lắng.

Mắt xanh đảo qua, “Ai nói một mình em, không phải còn có anh sao?”

“Đối với em thì không giúp bắt quỷ được.”

“Sẽ bỏ tiền là được.” Trương Huyền kéo tay Niếp Hành Phong, cười hì hì nói: “Đó là cội nguồn năng lượng của em.”

Hứa Đức Khải đối với sự viếng thăm đột ngột của Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong rất giật mình, nhưng thấy khí sắc của anh ta, tổ hai người bắt quỷ càng giật mình hơn. Chỉ bất quá ba ngày không gặp, Hứa Đức Khải đã gầy đến mức gần giống đầu lâu, Diêu Y Y cũng không trang điểm, trên người mang đầy kim sức trừ tà, đáng tiếc không có tác dụng, âm khí trên mặt bọn họ so vói trước quá nặng, là dấu hiệu tử vong đến gần.

Nữ quỷ chưa xuất hiện, có thể là vì tạm thời ẩn thân ngưng tụ thực lực, nhưng khắp phòng đều tràn ngập khí tức tối tăm tĩnh mịch, là oán hận của cô ta lưu lại.

Trương Huyền đẩy lại tiền Hứa Đức Khải muốn lấy lòng cậu, “Tiền không nhất định phải đề cập đến, giá tiền tôi ra các người không trả nổi đâu.”

Móc ra đạo phù, áp vào vách tường có âm khí nặng nhất, lại vẽ phù chú trừ tà trên bàn tay hai vợ chồng bọn họ, vốn đang muốn vẽ cho Tiểu Uyển, cô bé sợ người lạ, nhìn thấy cậu lập tức chạy vào phòng ngủ, gọi thế nào cũng không chịu mở cửa.

Nữ quỷ hẳn là sẽ không thương tổn con mình, nếu không khi nhảy lầu sẽ không liều chết đem cô bé ôm vào trong ngực. Trương Huyền không có thời gian dây dưa với Tiểu Uyển, xoay người quay lại phòng khách, điểm lên chu sa, ở trong đại sảnh đi bộ pháp, vẽ lên phù Bắc đẩu thiên cương, ấn ký chu sa đỏ tươi khi cậu yên lặng niệm phù chú hóa thành kim quang từ từ tán đi.

“Kết giới này có thể ngăn cản oan hồn tiến vào, nếu như các người cảm thấy không ổn, thì tạm thời vào trong kết giới trốn, còn có, đem tất cả vật phẩm có chứa màu đỏ trong nhà toàn bộ thu hồi về.”

“Vật phẩm màu đỏ?”

Trương Huyền liếc Hứa Đức Khải một cái, “Vợ trước của anh rất thích màu đỏ đúng không?”

Khi La Tú Châu nhảy lầu tự sát là một thân hồng y, vài người chết không bình thường trên người ít hoặc nhiều đều mặc đồ màu đỏ, Trương Huyền nghĩ đó có thể là yếu tố dẫn phát lệ tính của nữ quỷ, mặc dù không dám khẳng định, nhưng có thể tránh đương nhiên là muốn tận lực tránh đi.

Hứa Đức Khải sắc mặt trắng nhợt, thấy Trương Huyền xoay người rời đi, cuống quýt đuổi theo hỏi: “Trương tiên sinh ngài không ở lại trừ quỷ sao?”

“Tôi còn có chuyện khác phải làm, buổi tối sẽ trở về. Đừng lo, pháp chú nơi này có thể tạm thời ngăn lại oán khí của quỷ, cô ta sẽ không động vào các người.”

Mắt lạnh nhìn bộ dáng hoảng sợ của nam nhân, Trương Huyền rất muốn nói nữ quỷ muốn giết các người thì đã sớm động thủ rồi, cô ta là đang thưởng thức bộ dáng giãy dụa trước khi chết này của các người đấy, đồ đần!

Ra khỏi Hứa gia, sau khi lên xe, Trương Huyền thấy Niếp Hành Phong không nhịn được cười, cậu nhướn nhướn mi, hỏi: “Chủ tịch, có chuyện gì đáng cười sao?”

“Không, chỉ là nhìn động tác của em vừa rồi bố trí kết giới rất đẹp trai.”

“Đó là đương nhiên!” Được tán dương, Trương Huyền rất đắc ý: “Không ai nói với anh, nam nhân lúc chăm chú làm việc là có mị lực nhất sao?”

Khóe miệng Niếp Hành Phong co quắp một chút, bất động thanh sắc mà đem tiếng trong tai vặn vẹo, che đi câu kế tiếp của Trương Huyền.

Lái xe đến trước cửa biệt thự Hứa gia, Niếp Hành Phong xuống xe, nhìn một vùng tối tăm kia, mày có chút nhăn lại, Trương Huyền nhưng lại trực tiếp vượt qua tuyến dây cảnh giới, đi tới trước cửa, móc ra chìa khóa vạn năng mở cửa.

“Vừa rồi quên hỏi chìa khóa Hứa Đức Khải, may là mang đầy đủ mọi đạo cụ.”

Trong tiếng lầm bầm, cửa mở, dơi nhỏ dẫn đầu vỗ cánh bay vào, lập tức bị âm khí ép đến, bay vòng về, lại vọt ra.

Hiện trường tuy có lau dọn qua, nhưng đại sảnh và trên hành lang vẫn hiện đầy vết máu nhỏ như cũ, xuyên thấu qua nhan sắc đỏ sậm này, có thể tưởng tượng ra tràng cảnh lúc đó có bao nhiêu thảm thiết. Nguyễn Hồng Lăng gặp phải thủ đoạn hiểm độc, may mà cô ấy mang thai hài tử, kích phát tình mẫu tử trong La Tú Châu.

“Em cho rằng chủ nhà trước kia sẽ lưu lại gì đó sao?”

Cho dù là sau trưa, trong phòng vẫn vô cùng âm lãnh như cũ, Niếp Hành Phong theo Trương Huyền đi đến phòng kế bên, hỏi.

“Nếu may mắn sẽ gặp.”

Người chết vì bệnh hồn phách lưu lại tại chỗ, chỉ có thể nói nơi này có thứ gì đó khiến cô ta cố chấp lưu luyến, Trương Huyền nghĩ nếu như có thể tìm được, ít nhất có thể cho nữ nhân kia buông tha chấp niệm, thuận lợi siêu sinh, mà sau khi cô ta rời đi, oán khí trong hồn phách La Tú Châu sẽ ít đi một phần, dường như sẽ dễ đối phó hơn.

Trương Huyền tùy tiện dạo qua một vòng trên lầu liền bỏ qua, xoay người xuống tầng hầm. Hứa gia sau khi mua tòa biệt thự này, không dùng thường xuyên, nếu có di vật lưu lại, cậu cảm thấy hầm ngầm có khả năng lớn hơn.

Thấy Trương Huyền dùng thủ pháp đồng dạng đem cửa tầng hầm mở ra, Niếp Hành Phong không có gì để nói, vị này không có đủ tư cách của thiên sư, nhưng tuyệt đối đủ tư cách của một trinh thám.

Tầng hầm rất cổ, bóng đèn tựa hồ đã hỏng, Trương Huyền sai Nghệ mở đèn pin chiếu sáng. Theo tính thích cất dấu của Nghệ, trên cơ bản, túi bảo bối của nó cùng túi của Đoraemon là giống nhau, đầy đủ mọi loại đồ vật, cần cái gì đều có.

Đèn sáng, Trương Huyền phát hiện nơi này chất đống rất nhiều đồ hỗn tạp, nhìn hình thức vật phẩm, niên đại đã rất lâu, phía trên phủ một tầng bụi dày, hẳn là đồ của chủ nhà trước. Hứa Đức Khải sau khi mua biệt thự, bởi vì nơi này không dùng đến, nên cứ để đó không dùng đến, nhưng có vài thứ tựa hồ bị thay đổi, lớp bụi phía trên có lưu lại dấu vết cọ xát, Trương Huyền cau mày mắng.

“Bọn chuột chết tiệt này!”

Âm khí nguyên bản trong tầng hầm bị tiếng gầm giận dữ của Trương Huyền đánh bay, nhìn cậu khom lưng ghé vào đống đồ bỏ đi gì đó đảo loạn, Niếp Hành Phong có chút buồn cười, cũng đi đến bên cạnh hỗ trợ tìm kiếm. Lăn qua lăn lại nhiều giờ, trừ một ít ảnh chụp cũ, thư từ cùng đĩa nhạc, thì không thu hoạch được gì.

“Đây đúng là trai tài gái sắc.” Trương Huyền lật xem ảnh chụp.

Trong ảnh chụp ố vàng là đôi nam nữ trẻ tuổi rất xứng đôi, hạnh phúc dựa vào cùng một chỗ, đáng tiếc cảnh đẹp không dài, tên công tử trăng hoa kia sau khi kết hôn không lâu liền ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, cuối cùng vợ bệnh chết cũng không ở bên cạnh.

Niếp Hành Phong cầm đĩa nhạc đen, đĩa nhạc là đĩa giao hưởng Bradms sản phẩm của công ty EMI, loại đĩa đen cổ điển này rất có giá trị sưu tầm, tiếc là bị bỏ lại chỗ này rất phí của trời.

“Vậy cho ta đi.”

Nghe nói có giá trị, hai mắt Nghệ lập tức trợn tròn, bay đến trước mặt Niếp Hành Phong xin xỏ. Niếp Hành Phong nhìn Trương Huyền, Trương Huyền đối với loại phương thức sưu tầm bất kể tốt xấu này của dơi nhỏ rất vô lực, đỡ lấy đầu, “Cho nó đi, cho nó đi.”

Lại tiếp tục tìm kiếm thêm một lát, không tiếp tục phát hiện vật phẩm trọng yếu gì, nhìn một chút không còn bao nhiêu thời gian, Trương Huyền đem thư từ ảnh chụp thu lại, đem ra, ném ở trong sân, giơ ra một đạo phù cháy sáng, ném lên trên, nhất thời ánh lửa nổi lên bốn phía, vật cũ rất nhanh bị đốt cháy sạch sẽ.

“Có thể còn có tồn lưu hay không?” Niếp Hành Phong hỏi.

“Có lẽ, nhưng thiêu hủy là chủ yếu, có thể đánh tan được ít nhiều chấp niệm của nữ quỷ. Kỳ thật biện pháp ổn thỏa nhất là đem cả căn nhà thiêu hủy, nếu như sau đó chủ tịch anh đáp ứng bồi thường.”

Việc này hình như không liên quan đến bồi thường? Căn bản là phải vào ngồi tù có được hay không!

Trời chiều hạ xuống, mang theo màu sắc thê lương, trong lòng Niếp Hành Phong đột nhiên có loại lo lắng nói không nên lời. Anh không tin chỉ đốt chỗ di vật này, là có thể hóa giải oán niệm của nữ quỷ, án này giải quyết không tốt, anh không thể để mặc Trương Huyền một mình mạo hiểm.

Lấy điện thoại gọi cho Niếp Duệ Đình, thủ hộ linh theo sau cậu tựa hồ pháp lực rất cao, nếu như nhờ anh ta hỗ trợ, mức độ bảo đảm kể ra cao hơn một chút.

Nhưng, chuông vang lên thật lâu cũng không thấy Niếp Duệ Đình tiếp máy, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là chuyển sang gọi cho Hoắc Ly, Hoắc Ly cũng không biết.

“Hai ngày nay đều không thấy Niếp ca ca a, em tưởng anh ấy đi công tác.”

Duệ Đình đi công tác, sẽ không không báo cho mình, Niếp Hành Phong có chút lo lắng, lại gọi đến Niếp gia, người làm bên kia nói cho anh, mấy ngày nay nhị thiếu gia chưa về.

“Hình như không tìm được liên minh hả?” Trên đường về Trương Huyền lái xe, quay đầu hướng Niếp Hành Phong mỉm cười.

Đôi mi thanh tú hơi nhướn, con mắt màu lam nhạt che dấu tình cảm bên trong, không biết cậu đối với mình tự ý làm chủ có tức giận không, Niếp Hành Phong nói: “Xin lỗi, anh chỉ hy vọng nắm chắc thêm một chút.”

Đáng tiếc em trai anh căn bản là giống như đồ trang trí, một chút tác dụng cũng không có, lúc muốn dùng đến cậu ta thì luôn tìm không ra người.

“Nói xin lỗi làm gì? Em cũng muốn tìm liên minh a.”

Tự tôn không phải dùng ở lúc này, mặc dù chính mình không chết được, nhưng không muốn cùng nữ quỷ liều chết, hơn nữa, bên người còn có chiêu tài miêu khiến cậu không yên lòng, cậu cùng không thể làm liều.

Trương Huyền chuyển bánh lái, lái xe hướng về vùng ngoại ô.

“Em muốn tìm Mộc Thanh Phong?”

Nếu như đối phó với ác quỷ, còn có người nào lợi hại hơn so với ngự quỷ sư? Thấy phương hướng Trương Huyền chạy đi, Niếp Hành Phong lập tức liền nghĩ tới lão nhân kia.

“Di?” Trương Huyền bất đắc dĩ mà nhìn anh, “Chủ tịch, anh không thể một lần đoán không trúng sao? Hình như ở trước mặt anh, em ngay cả một chút bí mật cũng đều không thể giữ lại.”

“Bởi vì không cần a.” Niếp Hành Phong mỉm cười nói.

images (14) images (15)

Hết chương 7.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- Quyển 3- chương 7

  1. Hắc hắc, ta trg vòng khoảng 6,7 tiếng liền Mạch đã đọc xong truyện của nàng a, vì truyện hay quá khiến ta ko có tâm tình com cho nàng a. H đọc xong rồi thấy cực kì thoả mãn. TSCV 1 ta đọc ở nhà nàng Popo và Rùa, nhg một lần lần chùng hợp tìm PN của truyện lại để ý ngay tới nhà nàng, liền ghé thăm một chút, hô hô. Nhg dù sao cũng rất cảm ơn bạn vì đã edit bộ mày tiếp rùa và popo nha.
    Ách, nhg cũng thật quá đáng quá đi, cùng là truyện kinh dị đam mỹ mà truyện này có nhg ba bốn nhà cùng dịch, ấy vậy mà truyện Lui Tán Đi, Bi Kịch!!! cũng thuộc lại này, cũng rất hay lại chỉ có mỗi nàng bên Kì Đình Tửu Quán edit, rồi suốt gần hai năm nàng ấy lại nghỉ nữa chứ. Thật đúng là bi phẫn quá đi!!!¡¡¡😭
    Nhg hình như truyện này cũng chỉ có 2 phần thôi nhỉ. Mong là vậy, nếu ko chắc mình… khô héo vì đợi chương mới mất! @-@

    • ậy, truyện này thì có những 3 phần, mà hiện ta cũng không biết Lạc tỷ có cho ra tiếp nữa không. Ta cũng đọc phần đầu bên nhà hai nàng popo và rùa, thấy các nàng ấy ngưng khoảng 3 tháng, ta bấn truyện quá nên mới edit tiếp để tự đọc, ta còn đang lo không biết có phải do ta edit tiếp mà các nàng ấy bỏ rơi truyện này không nữa.
      Còn truyện Lui tán đi, bi kịch!, ta chưa đọc a, nếu đọc thấy hay thì ta sẽ edit tiếp luôn^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s