Thiên sư chấp vị II-quyển 3-chương 8

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vì II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Chương 8

pfcj03263_6 pfcj03263_18

 

200910315225

Nhưng sự thật chứng minh, suy tính của Trương Huyền có sai lầm. Đại môn Mộc gia khóa kín, du hồn dã quỷ trong ngoài đại viện nguyên bản vẫn lảng vảng biến mất sạch sẽ, Trương Huyền không gọi cửa, đơn giản từ trên tường vây nhảy vào, ai ngờ bên trong sân cỏ dại mọc đầy, bởi vì lâu không có người quét dọn, đã trở nên hoang vu.

“Qúa thất lễ rồi, chuyển nhà cũng không nói cho chúng ta một tiếng.”

Trương Huyền thuận theo đường đá đi vào, tro cốt nguyên bản thờ cúng trong phòng trở thành một mảnh hỗn độn, rất nhiều hũ tro cốt bị đánh vỡ trên mặt đất, tro bụi xám trắng tản mát khắp nơi, lộ vẻ thê lương; tiếp tục đi vào bên trong, trong phòng bài trí quan tài đã trống không không còn một vật, trên mặt đất có chút vụn gỗ quan tài thưa thớt, vậy có thể nói đường thông đến thế giới chết đã biến mất vô tung.

Đây không phải chuyển nhà, mà là xảy ra biến cố rất lớn, khiến Mộc Thanh Phong vội vã rời đi, hơn nữa còn phong bế thông lộ đến thế giới chết, phá đi âm khí của nơi này.

“Bọn họ có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Trương Huyền hậu tri hậu giác hỏi.

“Hy vọng bọn họ không có việc gì.”

Niếp Hành Phong cảm giác được đạo hạnh cường đại của Mộc Thanh Phong, là ngự quỷ sư, cho dù xảy ra chuyện gì, hẳn ông ta cũng có thể có năng lực tự bảo vệ mình.

Không tìm được Mộc Thanh Phong, Trương Huyền rất buồn bực mà lái xe trở về. Hai người đồng đạo quen biết bên cạnh đều không nhờ được, xem ra tổ sư gia là có lòng muốn khảo nghiệm pháp lực của cậu a, cho nên, chỉ có thể cố gắng thôi.

Trở lại Hứa gia đã là vào ban đêm, vợ chồng Hứa Đức Khải ngoan ngoãn ngồi trong kết giới của Trương Huyền không dám di chuyển, thấy bọn họ trở về, thở phào nhẹ nhõm, muốn hỏi, Trương Huyền đã mở miệng.

“Đói chết mất, có gì ăn tối không?”

“Có mì ăn liền.”

Cái gì? Cậu tân tân khổ khổ đi bắt quỷ, chỉ được mời ăn mì gói?

Bị lam mâu tàn nhẫn trừng, Hứa Đức Khải cười khan: “Tôi tạm thời đuổi người làm đi rồi, chúng tôi buổi tối cũng ăn mì gói.”

Kỳ thật là người làm sợ tai họa giáng xuống đầu, tự động chào từ giã. Vợ chồng Hứa Đức Khải đều không biết nấu cơm, lại sợ nữ quỷ đột nhiên xuất hiện, cho nên cơm tối liền chấp nhận ăn như vậy, Tiểu Uyển vì bóng nhựa đỏ bị lấy đi, cùng Hứa Đức Khải nháo loạn, bị anh ta nhốt trong phòng chứa đồ dưới hành lang.

Niếp Hành Phong có cảm giác nam nhân này căn bản là không thèm để ý đến con gái của mình, lại cương quyết muốn giữ quyền giám hộ cô bé, bây giờ coi như tự ăn quả ác, nếu như lúc ấy anh ta làm việc còn lưu lại cho mình chút đường sống mà nói, có lẽ sẽ không dẫn tới tình trạng ngày hôm nay.

Ăn mì xong, Trương Huyền bảo vợ chồng Hứa Đức Khải về phòng, Hứa Đức Khải mở cửa phòng chứa đồ, Tiểu Uyển ôm đầu gối ngồi lui tận bên trong cùng, trừng to mắt nhìn bọn họ, tỏ rõ địch ý.

“Anh sẽ bắt quỷ đi, sau này không cần sợ nữa.”

Trương Huyền an ủi hoàn toàn không có hiệu quả, Tiểu Uyển chưa từng thèm để ý đến cậu, để mặc cha lôi kéo về phòng ngủ, Diêu Y Y ghét cùng ở một chỗ với cô bé, vì vậy đi sang phòng ngủ cách vách. Trương Huyền lần lượt ở cửa phòng họ lập kết giới Thiên Cương, khiến âm hồn không cách nào tiến vào, cuối cùng, bảo Niếp Hành Phong cũng cùng trốn đi.

“Anh lưu lại giúp em.”

“Anh cương khí nặng như vậy, anh ở đây, lệ quỷ cũng không dám đến, chờ sau khi quỷ xuất hiện, anh quay lại giúp em trấn trận có được hay không?”

Trương Huyền đem Niếp Hành Phong lừa vào phòng, lập xong kết giới, thuận tiện quăng cho Nghệ một ánh mắt, bảo nó trông chừng Niếp Hành Phong. Đây là người yêu chiêu tài của cậu, vô luận thế nào, cậu cũng sẽ không làm một màn trong ảo giác của mình trở thành sự thật.

Sau khi đem tất cả mọi người an bài xong, Trương Huyền một mình trở lại phòng khách, móc ra tác hồn ti, quấn quanh cổ tay, tác hồn ti vọt lên kết giới phía trên, đan lấy nhau tạo thành hình lưới, rồi sau đó triệt hồi kết giới trên mặt đất, tắt đèn, chỉ chừa ngọn đèn nhỏ ở hành lang bên cạnh, ngồi xếp bằng trên ghế sa lon.

Hứa gia bốn phía tràn ngập âm khí, đêm đến âm khí không khỏi nặng thêm, trăng tròn càng khiến âm khí đông lại thuận lợi, thiên thời địa lợi nhân hòa cậu đều không có được, cho nên, chiêu tài miêu thân ái, xin nhất định phải phù hộ pháp thuật của cậu kịp thời phát huy.

Đợi thật lâu, cũng không thấy ác quỷ xuất hiện, Trương Huyền mệt mỏi, ngáp một cái, thân thể nghiêng ngả chạy đi mộng Chu Công. Đang ngủ say, một trận âm khí mãnh liệt ập đến, Trương Huyền giật mình rùng mình một cái, mở mắt.

Phía trước âm khí xoay tròn, nữ quỷ bị vây giữa kết giới của tác hồn ti, tóc dài dính máu theo âm phong thẳng tắp bay lên, oán hận nhìn thẳng Trương Huyền, phát ra tiếng gào oán độc.

Đơn giản như vậy liền tóm được con mồi, Trương Huyền bản thân cũng hơi hết hồn một chút, đứng lên, đến gần nữ quỷ. Thấy cậu tới gần, nữ quỷ giãy dụa càng kịch liệt, nhưng không cách nào thoát được trói buộc cường đại của tác hồn ti, khuôn mặt tràn đầy máu của cô ta dưới sự oán hận vô cùng vặn vẹo, móng tay dài ra, móng tay xám trắng như độc xà không ngừng vung loạn, khó khăn lắm với ép được đến gần hai má Trương Huyền nhưng lại vì khí lực không đủ mà rút lại.

“Cần gì đây?” Trương Huyền căn bản không đem công kích của  nữ quỷ ngoan lệ kia để vào mắt, thản nhiên nói: “Cô đã chết, cũng đã giết rất nhiều người rồi, oán khí tích tụ cũng nên tiêu tán đi thôi.”

“Đó là do bọn chúng đáng chết!” Nữ quỷ khàn giọng hét to: “Trộm tác phẩm thiết kế của ta đi tham gia thi đấu; vì tiền làm chứng giả; trên tòa ăn nói bừa bãi vu khống ta; còn nam nhân kia, ta chịu được hắn sau lưng ta cùng tình nhân lêu lổng, chịu được hắn cưỡng chiếm tài sản thuộc về ta, nhưng tại sao ngay cả con gái của ta hắn cũng không buông tha!?”

“Bọn họ làm chuyện trái lương tâm sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng, nhưng cô nếu tiếp tục làm chuyện tàn nhẫn, chỉ tăng thêm nghiệp chướng của bản thân thôi, không cách nào luân hồi.”

Tiếng nói nhẹ nhàng lãnh đạm như gió, phẫn nộ của nữ quỷ tựa hồ dịu lại, chậm rãi đình chỉ giãy dụa, hạ mi mắt, giống như đang suy nghĩ hàm ý trong lời nói của Trương Huyền.

“Đến đây đi, tôi giúp cô đi luân hồi.”

Cảm giác âm khí trước mắt thoáng giảm bớt, Trương Huyền vươn tay đến, ai ngờ nữ quỷ đột nhiên ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười. Điệu cười âm trầm quỷ dị, Trương Huyền thấy không ổn, chỉ thấy cô ta hung tợn nhìn chằm chằm chính mình, trong tiếng rống bén nhọn, móng tay xám trắng vung lên, tác hồn ti không kìm được phần oán niệm mãnh liệt ấy, trong nháy mắt bị xé thành bốn năm mảnh, Trương Huyền cuống quýt đọc chú ngữ, tay kéo sợi ngân ti run lên, đem tác hồn ti bị đứt một lần nữa nối lại thành một.

Song, vội vàng nắm ngân ti mà không kịp ngăn âm khí tràn đến, ngực cậu bị luồng khí xông tới, một trận huyết khí cuồn cuộn, liền sau đó trên mặt đau xót, bị móng tay bén nhọn của nữ quỷ xẹt qua, máu lập tức chảy xuống.

“Thối lui!”

Một đạo linh phù phá không bay tới, đính vào giữa trán nữ quỷ, cô ta hét to một tiếng, thân ảnh lập tức trở nên nhợt nhạt, nhưng oán khí không giảm, khí lưu cường đại tán loạn không gian, đồ dùng vật dụng trong đại sảnh đều bị gió cuồn cuộn nổi lên làm dao động, bay loạn trong không trung, trong phòng nhất thời loạn thành một đoàn.

Niếp Hành Phong đỡ lấy Trương Huyền, thấy vết máu trên mặt cậu, lo lắng lập tức hóa thành phẫn nộ, phẫn nộ với nữ quỷ ngoan lệ.

“Em sao rồi?”

“Không chết được.”

Vừa rồi động tác ném đạo phù của Niếp Hành Phong, là tay ngang chính cống, sức mạnh lại vô cùng hùng hậu, đó là đạo phù Trương Huyền vẽ, nhưng cậu biết mình tuyệt đối không thể phát ra phần khí thế bá đạo kia.

Mới vừa đứng vững thân hình, đã thấy một lọ gốm xoáy thẳng đến trước mặt, Trương Huyền vội kéo Niếp Hành Phong tránh ra, mắng: “Em không phải đã bảo anh chờ trong phòng sao? Anh ra đây làm gì?”

“Lo cho em a.”

Mới vừa rồi nếu anh không chạy tới kịp, nói không chừng Trương Huyền đã bị ác quỷ đả thương rồi, nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự tôn của cậu, Niếp Hành Phong thay đổi thuyết pháp, đang nói thì Nghệ cũng vỗ cánh bay qua.

“A, cảnh tượng náo nhiệt a.”

“Nơi này không cần ngươi, đi bảo vệ người nhà Hứa gia đi.”

Đem dơi nhỏ đuổi đi, thấy âm phong không chỉ không ngừng, ngược lại càng có xu hướng mạnh bạo hơn, đồ vật không ngừng bị cuồn cuộn bay lên, rầm rầm mà bay qua, trong mắt xanh của Trương Huyền nổi lên lo lắng.

Cậu đã đột ảnh chụp và đồ dùng cũ, cho dù có tồn lưu một chút, oán niệm của nữ quỷ cũng không có khả năng mạnh như vậy. Ánh sáng trong con ngươi chợt ngưng tụ, đột nhiên thấy sau thân hình nữ quỷ tụ một đoàn sương âm hắc, đó là hậu quá do trước khi chết nguyền rủa tạo thành, thì ra cô ta ngoan lệ không đơn giản chỉ là do oán hận của chủ nhà trước thêm vào, mà còn thuộc về nguyền rủa của chính cô ta, chú ngữ như vậy, mặc kệ cô ta có báo được thù hay không, bảy bảy bốn chín ngày sau hồn phách đều tan thành mây khói.

“Ngươi vì báo thù mà ngay cả luân hồi cũng buông bỏ?”

Đó là loại chấp niệm Trương Huyền không cách nào giải thích được, nhưng cậu có chút hiểu rõ, tình thế đêm nay của La Tú Châu là bắt buộc.

Âm phong dưới oán niệm thúc dục càng thêm ngoan lệ, cuối cùng ngay cả ghế sa lon, bàn tròn vật dụng cỡ lớn cũng không chống nổi gió xoáy mãnh liệt, bay lên đập về hướng bọn họ. Trương Huyền không ngừng vung tác hồn ti ngăn cản đồ vật đánh tới, công kích ùn ùn kéo đến hết lần này đến lần khác, tiếp không tiếp nổi, cậu rốt cuộc bị chọc giận, mắng to: “Con cọp không phát uy, ngươi cho ta là chiêu tài miêu!”

Tiện tay giật lấy đạo phù trong tay Niếp Hành Phong, phá không ném ra, quát: “Kim mộc thủy hỏa thổ, thống nhiếp vạn linh, bình định!”

Đạo phù hóa thành một tia vàng kỳ lạ xẹt qua phía trên đại sảnh, trong tiếng hô điều khiển, âm phong đột nhiên dừng, đồ vật vốn đang lơ lửng bay loạn trong không trung, sau đó đều hạ xuống. Pháp lực chưa từng có hiệu quả tuyệt đối như vậy, Trương Huyền tự giật mình, nghiêng đầu nhìn Niếp Hành Phong.

Không nghĩ tới đạo phù quá tay chủ tịch lại gia tăng công hiệu, vậy sau này càng không thể vứt bỏ anh, không chỉ không thể vứt, còn phải càng giữ chặt được bao nhiêu thì phải cố mà giữ.

Hồn phách nữ quỷ đã bay tới phòng ngủ trên lầu, nhưng mới vừa tới gần, đã bị một đạo kim quang đánh trúng, thân hình bị đánh tan, kêu thảm biến mất không thấy tung tích.

“Nữ nhân này còn rất lý trí.”

Đại sảnh quá tối, bốn phía âm khí bao phủ, Trương Huyền nhất thời tìm không thấy cô ta trốn đi đằng nào, duổi một tay, Niếp Hành Phong cùng cậu phối hợp ăn ý, đạo phù lập tức đặt lên, Trương Huyền sau khi tiếp nhận, tiện tay phát sáng, chung quanh âm khí dày đặc, cũng không thấy tung tích nữ quỷ.

Phải nhanh tìm được cô ta, mặc dù trước cửa phòng ngủ có kết giới, nhưng không thể ngăn trở nữ quỷ có oán khí càng lúc càng nặng. Trương Huyền đang nghĩ, chợt nghe trên lầu vang lên tiếng kêu thảm thiết, lập tức cửa phòng bị đẩy ra, Diêu Y Y chạy ra, tựa vào trên lan can, thất hồn lạc phách mà nhìn bọn họ.

“Xảy ra chuyện gì?”

Không có tiếng trả lời, có cái gì đó từ trong tay Diêu Y Y rơi xuống, nảy lên trên sàn nhà trước mặt Trương Huyền, dưới ánh lửa, mặt ngoài của quả bóng nhựa tản ra màu đỏ quỷ dị, giống ánh lửa, như đang tràn đầy máu tươi.

Niếp Hành Phong vội mở đèn, chỉ thấy sắc mặt Diêu Y Y trắng bệch, hai mắt trợn to, hiển nhiên là bị quả bóng nhựa đỏ kia dọa sợ không nhẹ. Trương Huyền không biết cô ta từ đâu phát hiện ra quả bóng, nhưng cũng không có thời gian hỏi nhiều, nói: “Mau trở về phòng!”

Vẫn không có trả lời như trước, rồi sau đó, đầu Diêu Y Y đột nhiên gục xuống, lộ ra quỷ ảnh đứng phía sau cô ta, lập tức, thân thể cô ta bay qua lan can, ngửa mặt ngã trước mặt Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong. Máu chảy như trút, từ cổ họng phun ra, móng tay bén nhọn của nữ quỷ từ phía sau đâm phá qua yết hầu của cô ta, cô ta nằm thẳng ở nơi đó, trong con mắt trừng lớn đã mất đi sức sống.

“Chết tiệt!”

Mắt thấy có người ở trước mặt chính mình vẫn mất mạng, Trương Huyền giận dữ, tác hồn ti phá không bắn ra, nữ quỷ tránh không được, hồn phách bị đánh mạnh một roi, đau đến lớn tiếng kêu thảm thiết, đang lúc này, cửa một gian phòng khác cũng bị đẩy ra, Tiểu Uyển lao tới, thấy cô bé, nữ quỷ ngẩn ra, Trương Huyền thấy không ổn, kêu to: “Mau trở về!”

Nhưng đã chậm, thân ảnh nữ quỷ nhoáng một cái, bay đến rồi đuổi tới trước mặt Hứa Đức Khải, túm chặt cổ họng anh ta, móng tay xám tráng càng thêm sắc bén, đâm vào da thịt anh ta.

“Buông anh ta ra!” Trương Huyền dùng tác hồn ti theo sát quấn lên linh thể cô ta, đem cô ta gắt gao trói buộc, quát: “Buông tha oán niệm, tôi giúp cô giải trừ nguyền rủa, giúp cô luân hồi!”

Lời nói hoàn toàn được được để ý đến, La Tú Châu chịu đựng cương khí mãnh liệt từ tác hồn ti truyền đến, chết không buông tay, xem ra cho dù được thoát khỏi hồn khi phách tán, cũng không muốn buông tha Hứa Đức Khải. Nghệ theo lại đây, nghĩ muốn hỗ trợ, lại không biết nên giúp thế nào mới tốt, gấp đến độ bay vòng quanh.

“La Tú Châu, nếu cô không dừng tay, thì thật sự sẽ hồn phi phách tán!”

Cảnh cáo như trước không được nhìn đến, nữ quỷ hung hăng nhìn chằm chằm Hứa Đức Khải, lành lạnh hỏi: “Anh từng thề rằng cả đời chỉ yêu ta, anh còn nhớ rõ nếu đi ngược lại lời thề sẽ như thế nào không?”

Hứa Đức Khải sợ đến toàn thân run rẩy, nói so với khóc còn khó nghe hơn: “Vợ à, anh sai rồi, tha thứ cho anh lần này…”

“Tôi không phải vợ anh, tôi chỉ là chủ nợ, vì ảnh đã phản lại ước định!”

Nữ quỷ không để ý đến thống khổ tác hồn ti mang lại cho chính mình, móng tay tiếp tục hung hăng xuyên xuống, khóe miệng lộ ra tia cười dữ tợn, như ác quỷ mới bò lên từ địa ngục đi đòi mạng.

Hoàn toàn không thể nói chuyện, Trương Huyền nhăn lại đôi mi thanh tú, không hề chậm trễ, tay trái niệm chỉ quyết, đặt lên tác hồn ti, đang muốn khởi chú trừ ta, Niếp Hành Phong vội ngăn cản cậu, hướng cậu lắc đầu, sau đó nói với La Tú Châu: “Cô muốn giết Hứa Đức Khải rất đơn giản, nhưng cô có nghĩ tới con gái của cô không?  Nếu như cô yêu cô bé, thì đừng để trong nhân sinh sau này của cô bé vĩnh viễn nhớ rằng, là mẹ của cô bé đã giết cha cô bé!”

Nữ quỷ ngẩn ra, lực cổ tay hơi yếu đi, khuôn mặt vặn vẹo cũng yên tĩnh lại, đầu chậm rãi nghiêng đi, nhìn con gái đang đứng ngây người sợ hãi ở một bên.

“Cô đã chết, nếu như chồng cô cũng chết, vậy tương lai ai chiếu cố con gái của cô? Cô nhẫn tâm để cô bé sống cuộc sống mồ côi cô độc sao?”

Nghe lời nói trầm bổng du dương của Niếp Hành Phong, Trương Huyền nhướn mi, không thể phủ nhận, chiêu tài miêu có loại năng lực rất dễ lay động lòng người. Qủa nhiên, tay nữ quỷ chậm rãi buông xuống, rốt cục hoàn toàn buông tha việc siết cổ Hứa Đức Khải, cảm giác oán niệm của cô ta đã tiêu tán một chút, Trương Huyền vung tay một cái, thu tác hồn ti về.

Dạo qua trước quỷ môn quan một vòng, Hứa Đức Khải sợ đến hồn phách đánh mất hơn nửa, sau khi được buông ra, không đứng thẳng được nữa, đặt mông ngã ngồi xuống dưới đất, lập tức ngã qua một bên, kêu to cứu mạng, đáng tiếc không ai thèm để ý đến anh ta.

La Tú Châu bay tới trước mặt con gái, ngồi xuống, vết máu trên mặt theo nụ cười chậm rãi tiêu tán, lộ ra dung nhân nguyên bản. Giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đứa con, thấy trên mặt cô là nụ cười hiền lành thuộc về người mẹ, Trương Huyền hoàn toàn buông lỏng trái tim, thu hồi tác hồn ti, chuẩn bị tùy thời kết thúc công việc.

Ai ngờ đúng lúc này, La Tú Châu đột nhiên rống to một tiếng phẫn nộ, khuôn mặt trắng sạch sẽ lập tức bị máu bao trùm lần nữa, vung tay lên, móng tay  bén nhọn dài ra, hung hăng đâm xuống cổ họng Tiểu Uyển.

Trương Huyền đã thu hồi vũ khí, sự tình phát sinh đột ngột, cậu không kịp xuất ra, trong lúc nguy cấp, Nghệ đột nhiên nhảy lên, thân hình giữa không trung hóa thành hình người, xoay nửa vòng, khi rơi xuống vung ra đoản đao loan nguyệt, mang theo hung sát ngoan lệ thuộc về đao giả. Tiếng thét thê lương trong nháy mắt tràn ngập cả không gian, hồn phách La Tú Châu bị loan đao bổ tới trước ngực, sau một trận bốc lên, hoàn toàn biến mất trong không trung.

Trong nháy mắt yên lặng, Trương Huyền khó tin mà nhìn Nghệ đứng thẳng phía trên, nó vẫn duy trì động tác vung đao vừa rồi, đao phong âm lãnh dày đặc, nhưng lại không đè được ngọn lửa lệ khí tàn nhẫn phát ra từ chính bản thân Nghệ, khác với nó lúc bình thường, chỉ cần một ánh mắt, đã đủ làm người ta kinh ngạc mà chùn bước.

“Lão Thiên, ngươi một đao liền đem hồn phách cô ta đánh tan.” Trương Huyền lẩm bẩm nói.

Không nghĩ tới thức thần mình nuôi bình thường thoạt nhìn vô dụng, năng lượng bộc phát ra lại đúng thật là không thể xem nhẹ, Trương Huyền âm thầm kêu một tiếng may mắn, may là không cùng nó giải trừ khế ước thức thần, nếu không chính mình đã lỗ vốn to.

“Xin lỗi, người ta không phải cố ý.”

Nghệ hiển nhiên cũng bị năng lượng bộc phát của chính mình làm chấn động, lấy lại tinh thần, sợ đến lập tức biến trở về bộ dáng dơi nhỏ, cắn móng vuốt tự kỷ.

Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong đi lên lầu hai, phát hiện Hứa Đức Khải vì kinh hách quá độ, đã bất tỉnh nhân sự, Tiểu Uyển tựa hồ bị dọa đến choáng váng, vẫn ngơ ngác đứng nơi đó, Niếp Hành Phong vỗ vỗ đầu cô bé, an ủi: “Không có việc gì rồi, tất cả đều là quá khứ.”

Vụ án của Hứa gia liền giải quyết như vậy, phiền toái còn lại thì lưu lại cho Hứa Đức Khải sau khi tỉnh lại thì tự xử lỹ sau. Khiến Niếp Hành Phong đau lòng chính là, trên mặt Trương Huyền bị nữ quỷ vẽ ra một đạo vết máu dài, lúc ấy thấy nửa bên mặt cậu đều là máu, Niếp Hành Phong so với cảm giác chính mình bị thương còn đau đớn hơn.

Nghệ vì đã đem hồn phách La Tú Châu đánh tan, sau đó tự bế mấy giờ, cuối cùng là Trương Huyền chịu không được, nói với nói là La Tú Châu tự nguyền rủa chính mình, hồn phách sớm muộn cũng tự tán, nó chỉ là kết quả sớm hay muộn mà thôi, dơi nhỏ lúc này mới một lần nữa phấn chấn lên.

Sáng sớm vài ngày sau, Niếp Hành Phong thấy trên báo đưa tin Hứa Đức Khải treo cổ tự vẫn. Dựa theo di ngôn của anh ta, Hứa gia đem Tiểu Uyển đưa tới nhà thân tích cùng ở, chuyện liên tiếp xảy ra gây ảnh hưởng rất lớn tới thể xác và tinh thần đứa trẻ, bệnh trạng mất tiếng càng nặng thêm, thân thích không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là đưa cô bé tới chỗ bác sĩ tâm lý tiếp nhận trị liệu. Khéo là, nhận vụ này lại là Dương Di, La Tú Châu trước kia bị bệnh cũng do ông ta phụ trách trị liệu tâm lý, xuất phát từ đồng tình, ông ta biểu thị không thu phí, miễn phí điều trị cho Tiểu Uyển.

Nhân sinh còn phải đi con đường rất dài, còn có con gái cần nuôi dưỡng, sao lại nghĩ quẩn trong lòng phải tự sát?

Xem ra ông trời không bỏ qua báo ứng lên một kẻ hoa tâm, Niếp Hành Phong yên lặng buông tờ báo. Bọn họ tân tân khổ khổ mới cứu được Hứa Đức Khải từ tay nữ quỷ, chính là hy vọng anh ta có cơ hội hối lỗi làm lại cuộc đời, đã làm chuyện sai, có thể sửa lại, nhưng nếu như đã chết, vậy đại biểu là tất cả không thể sửa chữa được gì nữa, đó không phải là kết quả anh muốn.

Nâng mi lên, nhìn một chút người yêu đang cố gắng ngồi gõ laptop của mình, vết thương trên mặt Trương Huyền đã sớm biến mất, vẫn là khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp tuyệt trần như trước, khiến Niếp Hành Phong rất kinh ngạc với năng lực chữa trị của cậu.

“Oa a, Nghệ thật lợi hại, máy quay đĩa cổ như vậy mà cũng có thể kiếm được tới tay.”

Thanh âm Hoắc Ly từ phòng khác cách vách truyền đến, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, Niếp Hành Phong thấy nói cùng Tiểu Bạch đang rất hứng thú mà vây lấy một cái máy quay đĩa kiểu cũ đang xoay vòng, Nghệ hướng bọn họ khoe ra chiếc đĩa đen giao hưởng lấy được từ trong biệt thự kia.

“Máy quay đĩa là trộm cầm tới từ chỗ Niếp gia gia, quay về còn phải trả lại, ta mới vừa kiếm được đĩa nhạc, cho các ngưoi thưởng thức một chút cái gì gọi là âm nhạc cổ điển.”

Hoắc Ly lật xem túi đựng đĩa nhạc, “Chỗ này có chữ này, 『Tặng cho người thân ái nhất』, thì ra là vật đính ước.”

Đặt đĩa nhạc lên, bởi vì đã lâu năm, khi bắt đầu âm luật rất cổ quái, còn không thể chạy kim quay, nhưng Nghệ rất nhanh đã điều chỉnh tốt, trong phòng truyền ra tiếng nhạc giao hưởng du dương.

“Ầm ĩ quá, cầm tranh ở chỗ chúng ta đâu có dễ nghe?” Tiểu Bạch nghe không quen âm nhạc giao hưởng tây dương, không nhịn được mà vung vẩy lỗ tai.

“Nhưng, chủ tịch nói cái này rất có giá trị sưu tập, nếu như bán đi, hẳn là có thể bán với giá tốt.” Nghệ phản bác.

Niếp Hành Phong nghe rất muồn cười, không hổ là thức thần Trương Huyền thu nhận, bất cứ cái gì liên quan đến tiền đều sẽ không bỏ qua.

Nhạc khúc vang lên trong chốc lát, lại không có thanh âm, Hoắc Ly dời qua dời lại kim máy hát của máy quay đĩa, hỏi Nghệ: “Ngươi xác định cái này có thể bán được giá cao?”

“Cái này ngươi phải hỏi chủ tịch.” Thời điểm mấu chốt, Nghệ rất không trách nhiệm mà nói.

Ba con vật hí hoáy cùng một chỗ trong chốc lát, đĩa hát lại xèo xèo chầm chậm truyền ra thanh âm, nhưng không phải âm nhạc, mà là tiếng xào xạc rất kỳ quái, cần thận nghe, tựa hồ là tiếng mưa to, trong đó còn kèm theo tiếng thì thào tự nói của một người phụ nữ.

“Anh nói yêu tôi, đều là lừa dối…Không buông tha anh…lụn bại…tử vọng…khụ khụ…”

Tiếng ho khan kịch liệt che đi lời nói sau đó, phía sau tựa hồ còn nói đứt quãng không ít, nhưng đều bị tiếng mưa to mãnh liệt át đi, ba con vật ba mặt nhìn nhau, cuối cùng, Hoắc Ly hỏi: “Đây là cái gì?”

“Ai biết.” Âm nhạc cổ điển không được thưởng thức, dơi nhỏ rất thất vọng cắn móng vuốt nhỏ.

Hoắc Ly lại quay đầu nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch lành lạnh nói: “Ta chỉ biết các ngươi đừng đừng nghĩ dựa vào cái đồ chơi cổ điển này kiếm tiền a.”

Thanh âm kia là của nữ chủ nhân trước đó của biệt thự trước khi chết lưu lại sao? Nghe đĩa nhạc người chồng đưa cho mình, lại không thấy cố nhân, nữ nhân ngay lúc đó chắc phải là tâm cảnh tuyệt vọng nhất, phần oán khí kia vô hình trung đã tăng thêm tàn lệ cho hồn phách La Tú Châu, đáng tiếc là đến cuối cùng cũng tiêu tán.

Ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh, Niếp Hành Phong không tiếp tục suy nghĩ đến quá khứ đen tối đã qua, đem ánh mắt một lần nữa chuyển tới trên người Trương Huyền.

“Em lại bận cái gì vậy?”

Từ khi thức dậy vào sáng sớm, Trương Huyền đã bận ngồi trước laptop, trực giác nói cho Niếp Hành Phong, cậu không phải đang làm việc, tiểu thần côn chưa bao giờ ôm nhiệt tình lớn với công việc như vậy.

Đôi tay đang gõ bàn phím của Trương Huyền thoáng dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh, không trả lời, chớp mắt mấy cái, hỏi ngược lại: “Chủ tịch, em bây giờ phá tướng rồi, anh có phải không quan tâm đến em nữa không?”

Phá tướng?

Niếp Hành Phong thiếu chút nữa thì sặc cà phê nhập khẩu vừa mới uống. Người này cả ngày rốt cuộc là suy nghĩ linh tinh cái gì chứ? Cậu đâu có phá tướng? Huống chi, dù phá tướng, mình cũng sẽ không để ý, bản thân cho tới bây giờ đều không để ý tới khuôn mặt.

“Đâu có sẹo?” Anh rất bất đắc dĩ mà nói.

“Có rồi! Mặc dù rất nhỏ, nhưng nhìn kỹ là có thể thấy!”

Trương Huyền vuốt vuốt khuôn mặt căn bản không có lấy một vết sẹo mà cường điệu lặp đi lặp lại, ít nhất Niếp Hành Phong cũng không nhìn ra trên đó có tì vết.

“Em đã uống vài chén nước bùa lớn, sao có thể lưu sẹo? Không phải là viết sai đạo phù rồi chứ, quay về phải thỉnh giáo Nhan Khai một chút mới được.

Khó trách mấy ngày nay Trương Huyền cố ý phải về biệt thự ngủ, tối qua cho dù bị anh cường ngạnh lưu lại, buổi tối đều tắt đèn trên giường, anh còn tưởng là tiểu thần côn đang đùa, không nghĩ tới là do lo vết sẹo bị mình nhìn thấy.

Anh chưa bao giờ biết Trương Huyền cũng có thể để ý đến chuyện như thế, có lẽ cậu chỉ là muốn giữ một khuôn mặt đẹp nhất dành cho mình, nhưng Niếp Hành Phong cảm thấy cậu căn bản không cần phải làm như vậy, vì đối với anh mà nói, bất cứ mặt nào của Trương Huyền đều là tốt đẹp nhất.

“Trương Huyền…”

“Chủ tịch, phiền anh ký lên cái này một cái, cám ơn.” Cắt đứt lời nói tâm tình của Niếp Hành Phong, Trương Huyền đem một phần tài liệu vừa mới soạn ra đưa tới trước mặt anh, còn rất quan tâm mà đưa bút tới.

“Ký cái gì?”

Thấy trong mắt xanh của Trương Huyền chớp động tia giảo hoạt, Niếp Hành Phong tươi cười hỏi, nhưng ánh mắt lại đảo qua tiêu đề to tướng ở phía trên văn kiện, còn có ghi chú nội dung khế ước phía dưới, tươi cười trong nháy mắt bay xa.

《 Hợp đồng tình nhân 》 người ký Niếp Hành Phong (sau đây gọi là bên A) cùng Trương Huyền (sau đây gọi là bên B) qua thỏa thuận của hai bên, đồng ý ký kết những điều lệ dưới đây.

Điều thứ nhất thu nhập hằng năm của  bên A  phải chia năm phần trăm cho bên B. Bên B khi đạt được doanh thu lợi nhuận ngoài ý muốn, cần đưa 50% số lợi nhuận cho bên B. Bên A nếu như phá sản, đóng cửa lúc khủng hoảng kinh tế, cần báo trước cho bên B.

Điều thứ hai bên A cần phải phối hợp với công việc của bên B, không được can thiệp hoặc hạn chế bên B bất cứ hành động gì.

Điều thứ ba bên A không được có bất cứ tai tiếng tình dục nào (chú thích một), nếu như vi phạm, bên B có thể xem xét tình huống nặng nhẹ mà hướng bên A đề xuất bồi thường tinh thần, số tiền phải trả lấy 20% thu nhập hàng năm làm hạn định. Đồng thời chỉ bên B mới có thể đưa ra quyết định chấm dứt quan hệ tình nhân, bên A cần hợp tác với bên B, đồng thời ngoài đồng ý trả 50% tài sản cố định có được, lấy 20% cổ phần công ty làm bồi thường.

(Chú thích một nói về xác định rõ tính chất quan hệ, tính chất giao dịch và hành vi, và xác định rõ biểu hiện tinh thần ngoài hành vi, giao tiếp thương giới bình thường không nằm trong phạm vi điều lệ.)

Điều thứ tư bên A không được lấy bất cứ lý do gì đòi đưa ra yêu cầu chia tay với bên B, nếu như muốn chấm dứt quan hệ tình nhân của song phương, bên A cần trả ngoài 50% tài sản cố định có được, còn phải đưa 20% cổ phần công ty cho bên B.

Điều thứ 5 bên B tùy thời có thể đưa ra quyết định chậm dứt quan hệ tình nhân với bên A,  không lấy thời gian địa điểm làm hạn định, bên A không được đưa ra bất cứ ý kiến chối bỏ.

Điều thứ sáu khi phát sinh tranh cái, bên A cần kịp thời (chú thích hai) xin lỗi nhận sai (chú thích ba), không được lấy bất cứ lý do nào đùn đẩy, nếu không chịu phụ trách tổn thất tinh thần của bên B, bồi thường tiền do bên B quyết định.

(Chú thích hai kịp thời, là nói khi đó, lấy không vượt qúa mười hai giờ đêm làm hạn định, nếu gặp thiên tai sự cố và trường hợp bất khả kháng, bên B không cần truy cứu trách nhiệm của bên A.)

(Chú thích ba điều lệ không giới hạn sai lầm về bên ai, bên A đều phải vô điều kiện nhận lỗi.)

Điều thứ bảy hợp đồng chiếu theo tố tụng, song phương hợp ý lấy xx tòa án sơ thẩm dưới quyền pháp viện, thua kiện một bên cần gánh chịu tất cả phí tố tụng và phí thuê luật sư.

Điều thứ tám hợp đồng chia làm hai phần, hai bên A B đều giữ một phần, có hiệu lực từ khi ký kết hợp đồng.

Đủ tàn nhẫn! Sau khi Niếp Hành Phong xem hết khế ước, trong đầu toát lên ý niệm đầu tiên.

Ngẩng đầu, nhìn một chút vẻ mặt cười hì hì của người yêu, anh bất động thanh sắc hỏi: “Sao anh lại cảm thấy từ đầu đến cuối đều là một mình anh trả tiền?”

“Bởi vì anh có tiền mà!” Trương Huyền cây ngay không sợ chết đừng mà trả lời.

Niếp Hành Phong trở nên chán nản: “Hai ngày em một mực bận rộn sẽ không phải là vì cái này chứ?”

Há chỉ có hai ngày này, từ sau khi cậu và chiêu tài miêu hòa hảo ngay lúc đó cậu đã lo lắng phần khế ước rồi. Không dám bẩm báo chi tiết, Trương Huyền dò xét sắc mặt và lời nói, nhưng sắc mặt Niếp Hành Phong không vui không giận, không nhìn ra được cái gì, không thể làm gì khác hơn là hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

“Trương Huyền, anh yêu em!”

Không cần bất cứ hợp đồng gì trói buộc, bởi vì ba chữ đó chính là hợp đồng tốt nhất.

Lam đồng xinh đẹp khi nghe câu nói co rút mãnh liệt một chút, ánh mắt Trương Huyền nhanh chóng chuyển qua chỗ khác, lầm bầm: “Công tử trăng hoa kia cũng nói yêu vợ anh ta, Hứa Đức Khải cũng nói yêu La Tú Châu, đến cuối cùng không phải đều lật lọng sao? Bày tỏ bằng miệng đâu có đạt được thỏa thuận chân thật.”

Anh không phải những người đó, đối với anh mà nói, yêu là một chữ rất nặng, một khi nói ra, chính là suốt đời suốt kiếp làm theo!

Niếp Hành Phong cảm giác cách làm của Trương Huyền rất buồn cười, nhưng đồng thời anh cũng vì bận tâm của cậu mà cảm động, nếu cậu thích, vậy thì theo cậu đi.

Cầm lấy bút đang định ký tên, trong đầu đột nhiên xẹt qua một ý niệm, ý nghĩ nguyên bản có chút mơ hồ trong nháy mắt này đột nhiên trở nên rõ ràng, anh vô thức mà đứng lên.

“Làm sao vậy?”

“Anh có việc phải đi trước.”

“Này, anh ký trước đã…”

“Quay về rồi ký.”

Niếp Hành Phong nói xong, cầm lấy phần hợp đồng chạy vội ra ngoài.

images (1)

Hết chương 8.

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II-quyển 3-chương 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s