Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 9

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 3

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

Khi edit đến cuối chương, ta khóc như mưa. Lạc tỷ viết hài ra hài, ngược ra ngược, so với những truyện ngược khác thì tình tiết ngược hai người yêu nhau nhưng bắt buộc phải tổn thương nhau thì đau hơn nhiều. *khóc ròng*

images (2)2008122235315658_2

Chương 9

“Niếp tiên sinh, anh tìm tôi có việc gì sao?” Nguyễn Hồng Lăng ngồi đối diện với Niếp Hành Phong ở trên ghế sa lon, rất lãnh đạm hỏi.

Trên bàn đặt cà phê nóng người làm vừa mang lên, nhưng Niếp Hành Phong biết đó chỉ đơn thuần chỉ là lễ tiết, vị nữ chủ nhân này hoàn toàn không có ý muốn nói chuyện cùng mình.

“Có một số việc muốn nói với cô.” Anh không để ý đến lãnh đạm Nguyễn Hồng Lăng nói.

“Nói anh kỳ thật không phải là MB, mà là tổng tài Niếp thị, kiêm làm cho văn phòng trinh thám sao?”

Nguyễn Hồng Lăng cười lạnh, giờ phút này cô ta hoàn toàn không có còn loại phong tình khi gặp nhau tại quán bar, mà là vẻ mặt cảnh giác kháng cự, khiến Niếp Hành Phong cảm giác nếu có thể, cô ta căn bản không muốn mời mình tiến vào.

“Xin lỗi, ngày đó tôi vì giúp bạn nên mới đi tới loại địa phương đó, cùng cô gặp vốn là ngẫu nhiên, nhưng tôi không nói thân phận thật của mình đích thật là tôi không đúng.” Anh rất thành khẩn mà nói.

Sắc mặt Nguyễn Hồng Lăng hơi hòa hoãn, trong vụ án bắt cắt cô cùng Niếp Hành Phong không trực tiếp tiếp xúc, nhưng sau đó nghe Dương Di tường thuật lại những chuyện xảy ra, cũng trong lúc vô ý biết được thân phận của Niếp Hành Phong. Cô biết trách móc Niếp Hành Phong kỳ thật rất vô lý, đối với người ngẫu nhiên gặp được, Niếp Hành Phong không có bất cứ nghĩa vụ nào mà phải giải thích này nọ.

“Xin lỗi.” Cô vén sợi tóc rơi xuống trước trán, xin lỗi mà cười cười: “Có thể do là mang thai gây nên, tâm tình tôi gần đây không quá ổn định, chuyện kia…thực không cần nói ra.”

“Kỳ thật tôi đến không phải vì chuyện đó.”

Nguyễn Hồng Lăng sắc mặt tái nhợt, tinh thần thoạt nhìn không tốt lắm, Niếp Hành Phong có chút do dự không biết có nên tiếp tục đề tài phía sau hay không, trầm ngâm một chút, mới nói: “Lúc đầu vụ án bắt cóc này là do cô bày ra đúng không?”

Sắc mặt Nguyễn Hồng Lăng thay đổi: “Anh đang nói cái gì? Tôi không hiểu!”

“Trong đại sảnh lắp đặt máy theo dõi nên có lẽ người làm có thể làm được, nhưng bọn họ không có khả năng biết tình hình kinh tế của Dương Di mà đòi số tiền lớn như vậy. Bọn bắt cóc không đòi giá trên trời, mà là rất có kế hoạch cướp lấy khoản tiền ấy, biết được thông tin này chỉ có thể là người thân cận nhất với Dương Di, đúng không?”

“Vậy thì có thể nói nên điều gì? Tôi là vợ của ông ấy, tôi có thể dùng tiền của ông ấy bất cứ lúc nào tôi muốn, cần gì phải chơi trò bắt cóc?”

“Có lẽ cô cũng không có quyền lợi tùy ý chi phối tài sản, tôi nghĩ khi hai người kết hôn ông ấy có cho cô ký loại hợp đồng này.”

Sắc mặt Nguyễn Hồng Lăng càng trắng, thoáng giật mình, đột nhiên đứng lên: “Tôi mệt rồi, mời anh lập tức đi cho!”

Nói xong xoay người rời đi, Niếp Hành Phong vội vàng đuổi theo, nói: “Cô hiểu lầm rồi, tôi đến nói với cô điều này, không phải là có ý uy hiếp cô, tôi chỉ muốn nói cho cô biết có một số việc không phải giống như cô vẫn nghĩ.”

Nguyễn Hồng Lăng dừng bước, Niếp Hành Phong còn muốn nói nữa, đột nhiên một quả bóng đỏ ném qua, thiếu chút nữa là đập trúng anh, Tiểu Uyển đứng ở hành lang, vẻ mặt phẫn nộ trừng anh.

“Tiểu Uyển, không có việc gì, chúng ta chỉ là đang nói chuyện thôi.”

Nguyễn Hồng Lăng nhặt quả bóng nhựa lên, đi tới bên cạnh Tiểu Uyển dỗ cô bé, cô bé vẫn như trước tàn nhẫn trừng Niếp Hành Phong, nhưng không phản bác, gật đầu, nhận bóng chạy đi.

Xác nhận cô bé đã đi xa, Nguyễn Hồng Lăng xoay người trở về, nói: “Tiểu Uyển bị rất nhiều đả kích, chồng tôi nói tiếp xúc trị liệu sẽ tốt hơn, nên mang cô bé về ở một thời gian. Cô bé rất quấn tôi, cũng rất nghe lời, mới vừa rồi cô bé có thể nghĩ anh sẽ gây bất lợi cho tôi, nên mới phát giận với anh.”

Vụ án Hứa gia đã kết thúc, Niếp Hành Phong không nghĩ tới còn có thể gặp cô bé này lần nữa. Thành thật mà nói, anh không quá thích Tiểu Uyển, trong mắt cô bé lộ ra tia hận ý hoàn toàn không giống như thứ mà trẻ nhỏ có thể có được, có lẽ đó là kết quả do đả kích liên tiếp tạo thành, nhưng giờ phút này ở Dương gia đột nhiên lại thấy cô bé, Niếp Hành Phong trong lòng có loại cảm giác bất an kỳ lạ.

Nguyễn Hồng Lăng đã một lần nữa ngồi xuống, trầm mặc trong chốc lát, nói: “Anh vừa mới rồi nói không sai, vụ bắt cóc này là do tôi bày ra.”

“Tại sao?”

“Anh hỏi vấn đề này quá dư thừa.” Nguyễn Hồng Lăng tự giễu mà nói: “Kỳ thật anh cũng biết vợ chồng chúng tôi quan hệ không tốt, nếu không đã không hoài nghi tôi rồi đúng không?”

Niếp Hành Phong sở dĩ hoài nghi Nguyễn Hồng Lăng, nguyên nhân lớn nhất là do thấy được biểu hiện cô đơn của cô trong quán bar đêm đó, cô ta rất không vui, thậm chí còn xúc động muốn phóng túng, anh muốn hỏi tại sao Nguyễn Hồng Lăng lại dùng phương thức cực đoan này.

“Kỳ thật lúc ấy tôi cũng vậy. Nhất thời xúc động mới có thể manh nha ý niệm kia trong đầu, nhưng rất nhanh đã thấy hối hận, nhưng đã liên lạc với bọn bắt cóc, sau lại nghĩ, cũng không có lựa chọn nào khác, cho nên mới được ăn cả ngã về không.”

Nguyễn Hồng Lăng bưng cốc cà phê trên bàn lên, tựa hồ muốn mượn việc thổi cà phê che dấu kích động, nhưng ngón tay run rẩy đã tố cáo sự bất an của cô, xem ra vụ bắt cóc giả thành thật ngày đó ảnh hưởng rất lớn tới cô.

“Chúng tôi thương lượng sau khi xong chuyện thì chia ba bảy, không nghĩ tới bọn chúng lại giữa đường lật lọng, may là cuối cùng em bé không có việc gì, nếu không tôi thật sự không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Nhớ tới những gì trải qua ngày đó, Niếp Hành Phong thở dài nói: “Cô thật sự là quá mạo hiểm.”

“Nhưng tôi rất muốn khoản tiền đó để nuôi dưỡng em bé. Tôi chán ghét loại cuộc sống này, tôi không muốn để đứa nhỏ trải qua những chuyện giống mình, nếu như chồng tôi nói với tôi chuyện kiểm tra ADN gì đó, tôi nghĩ tôi sẽ điên mất.”

Niếp Hành Phong không quá rõ ràng: “Con là của hai người, cô không cần có loại băn khoăn này.”

“Cám ơn anh đã tin tôi.” Nguyễn Hồng Lăng hướng anh cười cười: “Nhưng chồng tôi chưa chắc đã nghĩ như vậy, ông ta là một người rất đa nghi, đây có thể là bệnh chung của bác sĩ tâm lý, kỳ thật…Mấy năm nay chúng tôi…cuộc sống tình dục ít đến đáng thương, ông ta nếu nghĩ như vậy, cũng không phải không đúng, chỉ là tôi không có cách nào dễ dàng tha thứ.”

Cùng một nam nhân nói những chuyện như thế này, Nguyễn Hồng Lăng thoạt nhìn tương đối ngượng ngùng, nhưng vẫn là lựa chọn nói thẳng. Rất nhiều suy nghĩ buồn bực không như ý giữ trong lòng đã lâu, cơ hồ khiến cô hít thở không thông, cô hy vọng có thể có ai đó nghe hiểu tâm tình của mình, dù đối phương chỉ là người mới gặp mặt hai lần, hoàn toàn được coi là một nam nhân xa la, ít ra, người này tin tưởng cô.

Niếp Hành Phong hiểu không sai biệt lắm suy nghĩ của Nguyễn Hồng Lăng, không sợ vì kiểm tra ADN, nhưng không cách nào dễ dàng tha thứ cho loại cảm xúc không được tín nhiệm, cho nên cô mới lựa chọn cách làm cực đoan này.

“Tôi gặp chồng tôi khi theo học môn tự chọn là khoa tâm lý ở đại học, tôi rất sùng bái ông ấy, sau khi tốt nghiệp tôi hướng ông ấy đưa ra lời cầu hôn, ông ấy rất thống khoái mà đáp ứng, khi đó tôi cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, nhưng trước ngày tổ chức hôn lễ hai ngày ông ấy lại hẹn luật sư đến nhà, đưa hợp đồng đã làm xong cho tôi, bảo tôi ký tên, bên trên nói nếu như tương lai có một ngày chúng tôi ly hôn, tôi không có quyền lấy bất cứ tài sản gì của ông ấy, ông ấy nói đây là gia quy của nhà ông ấy, anh có thể hiểu cảm thụ của tôi lúc đó ra sao? Tôi căn bản không phải vì tiền mới cùng ông ấy kết hôn, tại sao phải chịu loại vũ nhục như vậy?”

Niếp Hành Phong không trả lời, chỉ yên lặng lắng nghe tâm tình phẫn nộ của cô.

“Cha mẹ tôi cũng rất coi trọng mặt mũi, thiệp cưới đã gửi đi, tôi không thể ngưng lại hôn lễ, cho nên tôi ký xuống phần hợp đồng kia. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn không có con, nhưng sự nghiệp của ông ấy phát triển rất khá, danh vọng trong giới tâm lý học thuật càng lúc càng cao, phụ nữ vây quanh ông ấy rất nhiều, cho nên, sau khi biết mình mang thai, tôi đã có ý niệm kia trong đầu. Tôi không có kinh nghiệm làm việc, để nuôi dưỡng con, tôi phải có một khoản tiền lớn, tôi muốn sớm thực hiện ý định của mình, tôi không muốn có ngày ông ấy đem đơn ly hôn đặt trước mặt tôi, tôi mới thừa nhận thất bại của mình…”

Nguyễn Hồng Lăng càng nói càng thương tâm, rốt cuộc không nhịn được đưa hai tay lên che mặt khóc lớn, Niếp Hành Phong lấy khăn tay ra đưa cho cô, lo lắng kích động sẽ ảnh hưởng tới thân thể cô, anh vội giải thích: “Xin lỗi, tôi không cố ý đề cập tới vấn đề làm cô thương tâm.”

“Không có việc gì, nói ra tâm tình tốt hơn nhiều.” Nguyễn Hồng Lăng nhận khăn tay lau đi nước mắt, chờ sau khi tâm tình bình phục, hít một hơi thật sâu, khôi phục lại rụt rè bình thường, nói: “Chuyện đã qua liền là như thế, nếu anh có ý định nói cho chồng tôi biết, tôi sẽ không ngăn cản, bởi vì tôi cũng nghĩ thông rồi, đối với tôi mà nói, đứa con mới là quan trọng nhất.”

Từ sau khi biết cô mang thai, Dương Di đối với cô có tăng thêm chiếu cố, nhưng ông ta càng làm như vậy, Nguyễn Hồng Lăng lại càng bất an, nội tình án bắt có giống như một tảng đá lớn đặt trong lòng cô, so với mỗi ngày như đứng trên miếng băng mỏng lo lắng chân tướng bị vạch trần, cô thà rằng thống khoái một lần mà kết thúc.

“Tôi không nghĩ vậy, nếu không sẽ không chọn lúc chồng cô không có ở đây mà đến gặp rồi.”

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Nguyễn Hồng Lăng, Niếp Hành Phong cười cười: “Tôi chỉ là hy vọng cô có thể cởi bỏ khúc mắc, không nên tiếp tục vây trong hận thù, có đôi khi hạnh phúc có thể ở ngay dưới chân cô, chỉ cần cô hơi cúi thấp đầu một chút, là có thể phát hiện ra.”

Nguyễn Hồng Lăng hoàn toàn giật mình, đó là một đáp án cô hoàn toàn không nghĩ tới, nhưng chân thành tràn ngập trên mặt nam nhân anh tuấn này, khiến cô tin tưởng anh ta không lừa gạt mình, nhưng vì sao anh ta lại có yêu cầu như vậy?

Trong lòng có chút loạn, cô miễn cưỡng cười cười: “Niếp tiên sinh, anh không chỉ có địa vị ưu tú quyết đoán, còn là thám tử danh tiếng đủ tiêu chuẩn, vậy chuyện hợp đồng là ai nói cho anh biết?”

“Không ai nói cho tôi, chỉ là sáng nay có người cũng cho tôi một bản hợp đồng tương tự, khiến tôi đột nhiên nghĩ đến nguyên nhân cô sắp xếp vụ án bắt cóc này.”

Nguyễn Hồng Lăng là chủ mưu là chuyện anh đã đoán được ngay từ đầu, nhưng lại chọn im lặng, có một số việc không nói ra có lẽ so với nói ra càng tốt hơn.

“Hợp đồng tương tự?”

Nguyễn Hồng Lăng càng khó hiểu, nếu muốn làm hợp đồng, cũng là do con rùa vàng là anh ta lập chứ, sao lại có người dám lập hợp đồng với anh ta?

Niếp Hành Phong cười mà không đáp, lấy hợp đồng Trương Huyền đưa mình ra, đưa cho Nguyễn Hồng Lăng; Nguyễn Hồng Lăng nhận lấy, càng xem càng giật mình.

“Trương Huyền, là vị trinh thám kia đúng không?”

Sau án bắt cóc, Nguyễn Hồng Lăng được Trình Duệ giới thiệu về Trương Huyền qua ảnh chụp, nam tử xinh đẹp xuất chúng, cư nhiên có dũng khí đưa vị tổng tài đại nhân phần hợp đồng tình nhân khắc nghiệt đến không thể khắc nghiệt hơn, Niếp Hành Phong tựa hồ không phải đang nói đùa, nhưng cô thật sự không nghĩ ra bọn họ cư nhiên là…

“Không sai, chúng tôi vốn là người yêu.” Niếp Hành Phong khẳng định suy nghĩ của cô.

“Nhưng yêu cầu cậu ta đưa ra cho anh như vậy là quá mức, anh không giận sao?”

Nam nhân kia căn bản là coi trọng tiền của anh a! Cái gì mà chia đôi thu nhập, phá sản còn phải nói trước cho cậu ta, mặc dù cô không biết Niếp thị có thể phá sản hay không, nhưng hợp đồng làm đến mức này, là người đều đã phát điên đi? Ngay cả cô là người ngoài sau khi đọc cũng thấy bất công thay cho Niếp Hành Phong, nhưng người trong cuộc như anh ta lại không có chút dấu hiệu tức giận nào, ngược lại hoàn toàn, tựa hồ như còn rất vui vẻ, phần tươi cười kia nếu như không nhìn lầm, đó hẳn là hạnh phúc đi?

“Cậu ta chưa bắt tôi lấy toàn bộ tài sản chuyển nhượng làm điều kiện, đã là rất khoan dung rồi.” Anh đối với thói hư tật xấu của tiểu thần côn đã hiểu rất rõ, lần này Trương Huyền thật sự đã rất hạ thủ lưu tình.

“Hơn nữa, tại sao phải tức giận? Giàu nghèo cùng hưởng, đối với nhau thẳng thắn yêu cầu, đây chẳng lẽ không phải là biểu hiện của sự để ý sao?”

Nguyễn Hồng Lăng không nói gì, đem hợp đồng đưa trả về, cô hoàn toàn nhìn không ra có cái lỗ tiền vuông nào trong hợp đồng này có cái gì là yêu, nếu như không phải cô không có lực lý giải, vậy nhất định là vị tổng tài đại nhân này đã bị sắc đẹp làm cho mụ đầu rồi, trừ yêu ra cái gì cũng không nhìn thấy.

“Có một số người không quá hiểu cách biểu đạt tình cảm của chính mình, nhưng không thể vì bọn họ làm theo cách khác với ước định của thế tục, liền chối bỏ tình yêu của họ.”

Nguyễn Hồng Lăng ngẩn ra, chỉ nghe Niếp Hành Phong còn nói: “Mọi việc tại sao không đổi một góc độ khác mà ngẫm lại? Ông ấy đưa ra yêu cầu như vậy, có phải hay không là do không có cảm giác an toàn, cho nên mới dùng thủ đoạn hà khắc đó để giữ chặt cô lại bên mình?”

“Sự thật, là như thế này sao?”

Nguyễn Hồng Lăng thì thào nói, trước mắt tựa hồ thoảng qua năm đó khi Dương Di đưa hợp đồng cho mình, vẻ mặt khẩn trương, cho dù đứng trước trăm người nghe trên giảng đường lớn, cũng chưa thấy ông ấy khẩn trương như vậy.

“Tôi chỉ biết là mọi giả thiết đều có thể tồn tại. Ngày đó cô bị bắt cóc, chồng cô biểu hiện rất kích động, khi chạy tới hiện trường bắt cóc, ông ấy hỏi tới đầu tiên chính là cô, đối với tiền chuộc ngay cả liếc mắt cũng chưa từng nhìn đến một cái, khi đó, tình cảm của ông ấy là chân thật nhất.”

Nguyễn Hồng Lăng nghe được có chút hốt hoảng, trầm mặc hồi lâu, hỏi: “Bản hợp đồng hà khắc kia anh sẽ ký sao?”

“Đương nhiên.” Còn có cái gì tốt hơn so với cái này để lấy cớ đem tiểu thần côn gắt gao cột bên người? Trương Huyền cho anh phần hợp đồng này, kỳ thực chính là tình cảm sâu nặng nhất của cậu.

“Anh thật sự rất tin tưởng người yêu mình.”

“Thích một người, đầu tiên là sẽ cho người đó sự tin tưởng, có đúng không?”

Nếu như anh ngay cả điểm ấy cũng không làm được, vậy anh liền cô phụ tín nhiệm của Trương Huyền dành cho anh rồi, bởi vì anh biết Trương Huyền lúc đưa hợp đồng này cho anh, là chắc chắn anh sẽ không để ý, có lẽ hợp đồng lập rất mang tính con buôn, nhưng sao lại không phải là một loại coi trọng?

“Cám ơn anh.” Khi tiễn Niếp Hành Phong ra khỏi cửa, Nguyễn Hồng Lăng cười nói với anh.

Đó là nụ cười thoải mái sau khi được giải thoát khỏi hoang mang, Niếp Hành Phong nghĩ cô vốn là người thông minh, hẳn là cảm nhận được dụng ý trong lời anh nói với cô, rất nhiều lỗi lầm đã qua không thể nào bù đắp lại, nhưng có thể thử buông, bởi vì con đường phía sau vẫn còn rất dài.

Rời khỏi Dương gia, Niếp Hành Phong gọi điện cho Trương Huyền, Trương Huyền đang bận rộn ở văn phòng trinh thám, Niếp Hành Phong nói với cậu mình muốn đến công ty xử lý sự vụ, hai người hẹn buổi tối gặp mặt.

Niếp Duệ Đình không có ở công ty, thư ký của cậu ta nói với Niếp Hành Phong cậu ta vài ngày nay chưa tới, hơn nữa cũng không liên lạc được. Có Nhan Khai đi theo, Niếp Hành Phong không quá lo lắng, ở công ty đợi cả ngày, sau khi đem toàn bộ công việc tích tụ của Niếp Duệ Đình giải quyết xong, đã là buổi đêm.

Sau khi tan sở, Niếp Hành Phong lái xe tới dưới lầu văn phòng trinh thám Tả Thiên. Nhận được điện thoại của anh, Trương Huyền rất nhanh chạy xuống, vào trong xe liền không ngừng giục anh lái xe.

“Sao vậy?”

“Anh bây giờ là nhân vật trong tin tức ở công ty bọn em, bên trên có một đám lang đang chú mục về phía anh đấy.”

Niếp Hành Phong cười, theo mong muốn của Trương Huyền nhấn ga lái xe rất nhanh ra ngoài.

“Tối nay em muốn ăn gì?” Anh định thuận đường đi siêu thị mua đồ ăn.

“Ăn ở bên ngoài đi, em biết gần đây có cửa hàng há cảo mới.”

Trương Huyền đề nghị, chủ yếu là  do trong nhà lắm người không chức vụ, căn bản không cách nào cùng chủ tịch có thế giới hai người.

Đi tới cửa hàng há cảo mới khai trương kia, Trương Huyền trước chọn những món mình thích, sau đó đưa menu cho Niếp Hành Phong.

“Lần này em mời khách, chứ chọn thoải mái, không cần khách khí với em.”

Niếp Hành Phong quét mắt liếc cậu một cái, con ngươi màu lam ánh ra tươi cười sáng lạn, mặc dù tràn đầy tính kế, nhưng vẫn như cũ khiến anh có cảm giác thật đáng yêu.

Không biết lần sau sẽ bị tàn nhẫn chặt chém ở nơi như thế nào, tổng tài đại nhân trúng độc luyến ái lật menu cân nhắc.

Thức ăn rất nhanh được đưa lên, đang ăn cơm, Niếp Hành Phong hỏi: “Có muốn mang chút đồ uống về cho Nghệ không?”

“Không cần để ý tiểu sủng vật nhà em như vậy, nó đói bụng sẽ tự mình gọi cơm thôi.”

Trương Huyền mới không cần lo dơi nhỏ sẽ bị đói, trước kia khi ở biệt thự nói thường xuyên gọi cơm cho mình, so với chủ nhân là cậu còn hưởng thụ hơn nhiều.

Niếp Hành Phong nâng mi nhìn cậu, rất trịnh trọng nói: “Trương Huyền, Nghệ không phải sủng vật, ngày đó lực bạo phát khi nó trừ quỷ em cũng đã thấy được.”

Nghệ trước kia nhất định rất lợi hại, hơn nữa anh có loại cảm giác, Nghệ không thuộc về chính đạo, cũng không phải loại quỷ mị trong tà mang chính như Nhan Khai, có thể một đao chém tan hồn phách oán linh, chỉ điểm này thôi đã đủ để khiến người ta sợ hãi, anh hy vọng Trương Huyền không nên quá xem thường Nghệ, thậm chí tốt nhất là nên cùng nó bảo trì khoảng cách nhất định, bởi vì phần tà khí kia rất dễ dẫn phát tà ác từ sâu trong nội tâm con người.

“Em biết.”

Trương Huyền đương nhiên hiểu rõ ý của Niếp Hành Phong, nhưng không quá để tâm, lão luyện nói: “Đừng lo, thức thần vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương chủ nhân, trừ phi giải trừ khế ước, cho nên, chỉ cần khế ước còn tồn tại một ngày, em còn có thể bắt nó làm sủng vật nuôi một ngày.”

Niếp Hành Phong ngậm miệng, anh chỉ biết Trương Huyền mắt trái nhìn vàng, mắt phải nhìn tiền, những cái khác đều nằm ngoài rìa.

“Đúng rồi, nói về hợp đồng, hợp đồng em đưa anh anh có ký hay không?”

Sức liên tưởng phong phú khiến Trương Huyền đem đề tài từ thức thần nhảy sang vấn đề càng đáng quan tâm hơn, hai mắt trong suốt nhìn Niếp Hành Phong.

Niếp Hành Phong không đáp, trầm mặc một chút, nói: “Hôm nay anh thấy Tiểu Uyển ở Dương gia.”

Chiêu tài miêu chết tiệt lại chuyển đề tài! Trương Huyền không hài lòng mà phồng phồng má, “Cái bát lớn hay cái bát nhỏ đều làm từ gốm?”

“Chính là con gái Hứa Đức Khải, Dương Di vì giúp cô bé chữa bệnh, tạm thời đưa cô bé về nhà.”

“Cái gì?” Nhớ tới bé gái âm trầm kia, Trương Huyền nhăn mi, “Cô bé kia khí tràng rất âm, tốt nhất nên ít đến gần. Bạn lão bản cùng Dương Di vốn có giao tình, tôi phải khuyên ông ta, bỏ qua cách làm này.”

“Em cũng thấy cô bé như vậy?”

Trương Huyền cùng chính mình có cảm giác giống nhau, điều này khiến Niếp Hành Phong rất giật mình, anh cũng có loại cảm giác kính nhi viễn chi với Tiểu Uyển, còn tưởng là do ý thức chủ quan của ban thân, bây giờ nghe Trương Huyền nói như vậy, lại nghĩ tới phản ứng quái dị của La Tú Châu trước khi biến mất, anh đột nhiên cảm thấy có chút không ổn.

“Sao vậy?” Trương Huyền rất khó hiểu khi thấy phản ứng quá độ của Niếp Hành Phong, cắn há cảo tùy ý hỏi: “Em ngay từ đầu đã thấy vậy rồi, anh không thấy em vẫn không đến gần cô bé sao? Âm khí quá nặng sẽ khiến vận khí bản thân giảm xuống, thậm chí càng ảnh hưởng nghiêm trọng tới người xung quanh, em cũng không muốn tài vận của em…”

“Trương Huyền!” Cắt đứt lời lải nhải của cậu, Niếp Hành Phong hỏi ngược lại: “Lần trước em có biết người ủy thác mình lấy bản thiết kế đạo là ai hay không?”

“Không biết, lão bản nói tiền thuê là gửi qua bưu điện tới trước, sau khi lấy được bản thiết kế anh ta liền theo yêu cầu của người thuê đem tư liệu đặt trong hộp thư chỉ định tại bưu điện, nhưng người thuê có đến lấy hay không thì không biết, đó không còn là phạm vi điều tra của bọn em.”

Nói chưa dứt lời, cổ tay đã bị Niếp Hành Phong kéo, đứng dậy dời đi. Cậu kêu to: “Làm gì vậy? Em mới ăn có hai cái há cảo…”

“Không ăn nữa.” Niếp Hành Phong móc tiền mặt đặt lên bàn xem như tính tiền, kéo Trương Huyền chạy đi, “Chuyện có điểm không ổn, anh nghi người bị oan hồn chiếm lấy không phải La Tú Châu, mà là Tiểu Uyển, vợ chồng Dương Di gặp nguy hiểm.”

“Có nguy hiểm cũng phải đượi em ăn hết cơm trước đã a.”

Nhìn Niếp Hành Phong ngay cả tiền lẻ trả lại cũng không chờ lấy mà đã rời đi, Trương Huyền khóc không ra nước mắt, tên bại gia miêu này!

Hôm nay Dương Di tan sở rất sớm, trên thực tế, từ khi biết được vợ có thai, ông ta đều tan làm rất sớm, ngoài vui sướng khi sắp được làm cha, còn có sự bất an với vợ. Từ sau vụ án bắt cóc, trạng thái tinh thần Nguyễn Hồng Lăng vẫn không tốt, điều này khiến ông ta bắt đầu kiểm điểm lại chính mình trước kia đi sớm về muộn, ông là bác sĩ tâm lý, nhưng lại không để ý tới tình trạng tâm lý của người thân, đây không thể không nói là một loại thất bại.

Nhưng đêm  nay Nguyễn Hồng Lăng cho ông cảm giác bất đồng, khó thấy được cô mỉm cười mừng ông vào nhà, trong nhà không có một người làm, cơm tối là do Nguyễn Hồng Lăng làm, cô nấu được những món rất ngon, khiến Dương Di rất xấu hổ mà nhớ tới mình bình thường rất ít khi về nhà ăn cơm.

“Việc này để người làm làm là được rồi, em không nên quá bận rộn.” Đang ăn cơm, ông nói.

“Không sao, bác sĩ nói hoạt động thích hợp đối với sự phát triển của thai nhi sẽ tốt hơn.” Nguyễn Hồng Lăng nói: “Hơn nữa ngẫu nhiên cảm nhận thế giới hai người một chút cũng không tệ, cho nên hôm nay em để mọi người nghỉ một buổi.”

“Đúng là không tệ.” Nếu như bỏ qua bé gái yên lặng lui tại góc bàn ăn cơm. Nhưng không muốn phá hỏng không khí ấm áp khó có được, Dương Di không nói gì.

Sau khi ăn xong, Dương Di kéo Nguyễn Hồng Lăng vào phòng ngủ, nói với cô: “Anh định ngày mai đưa Tiểu Uyển đưa về nhà họ hàng của cô bé.”

“Tại sao?” Nguyễn Hồng Lăng rất kinh ngạc.

“Cô bé có vấn đề ở nơi này.” Dương Di chỉ đầu, nhỏ giọng nói.

Trên thực tế, ông rất hối hận vì đã đáp ứng lời nhờ cậy của người nhà Tiểu Uyển để chữa bệnh cho cô bé, mặc dù trong số người ông đang phụ trách trị bệnh cho không thiếu người bệnh nặng, nhưng không ai mang đến cho ông cảm giác bất an giống như Tiểu Uyển, cô bé hình như không có lúc nào khác biệt, chỉ cầm bóng yên lặng đứng nơi nào đó, không nói lời nào, cũng chỉ nhìn ông, cái loại cảm giác sởn da gà này muốn cũng không tránh khỏi, theo trực giác của bác sỹ tâm lý, Dương Di cảm giác tốt nhất là nên nhanh đem cô bé tiễn đi.

“Nhất định phải làm như vậy sao? Em cảm thấy cô bé rất đáng thương.”

Nguyễn Hồng Lăng chưa có con, sau khi nghe những gì Tiểu Uyển phải trải qua, tấm lòng đồng cảm sẽ khiến cô muốn nhận nuôi cô bé kia.

“Tin tưởng phán đoán của anh, cô bé không ở đây đối với chúng ta tốt hơn.”

“Nhưng…”

“Anh đi tắm trước, chuyện này về sau nói thêm.”

Thấy mình nhất thời nửa khắc sẽ không thuyết phục được Nguyễn Hồng Lăng, Dương Di trước đổi đề tài, nghĩ thầm về sau có thể tìm môt cái cớ chẩn bệnh rồi tống xuất Tiểu Uyển đi, vợ mình sẽ không có ý khiến gì.

Dương Di cân nhắc ra khỏi phòng, đột nhiên lại càng hoảng sợ, Tiểu Uyển đứng ở đầu hành lang lạnh lùng nhìn ông, vẻ mặt kia tựa như muốn nói cô bé cái gì cũng nghe được. Không đợi Dương Di làm ra phản ứng gì, cô bé đã xoay người chạy đi, chỉ là ánh mắt trước khi xoay người khiến cho Dương Di không rét mà run, ngay cả tâm tình hưởng thụ tắm nước nóng cũng bay biến.

Không yên lòng mà tắm rửa xong, mặc áo ngủ, đang muốn rời khỏi phòng tắm, ai ngờ cánh cửa bị đẩy ra trước, Tiểu Uyển đứng ở trước mặt ông, ngửa đầu lên thẳng tắp nhìn ông.

“Đã trễ thế này, cháu nên đi ngủ đi.”

Âm khí lạnh lẽo, hoàn toàn không thuộc về ánh mắt của trẻ nhỏ, Dương Di có chút không dám nhìn thẳng cô bé, miễn cưỡng nói.

“Ông muốn vứt bỏ tôi!”

Lần đầu tiên, Tiểu Uyển ở trước mặt ông mở miệng, ngữ điệu tràn ngập oán hận, là tiếng nói thuộc về nữ tử trưởng thành, thanh âm như móng tay cào lên bảng, khàn khàn chói tai.

“Không phải…”

Nói còn chưa dứt lời, cô bé đã ôm quả bóng nhựa trong lòng lao đầu tới, đánh vào chính giữa ngực Dương Di. Ông bị đâm lảo đảo ngã trong phòng tắm, mặt đất ẩm ướt trơn trượt, ông ngã ngửa xuống, ót đập lên mặt đất, trước mắt trong nháy mắt choáng váng, cú ngã mạnh khiến ông tạm thời mất đi năng lực hoạt động, hoảng hốt thấy Tiểu Uyển đi theo vào, trong tay nắm một con dao gọt hoa quả, từ phía trên lạnh lùng nhìn xuống mình.

“Cháu…cháu muốn làm gì?”

Đó là một vấn đề căn bản không cần trả lời, bởi vì ông thấy con dao hoa quả trên tay cô bé trong chớp mắt ngoan lệ đâm xuống.

“A…” Nguyễn Hồng Lăng trùng hợp đi ngang qua, sau khi chứng kiến một màn trên hành lang, sợ đến hét ầm lên.

Ngay trong chớp mắt dao nhọn đâm vào ngực Dương Di, một đạo kim quang nổi lên, đem hung khí đẩy ra, là bình an phù Trương Huyền cho ông. Dương Di vốn không tin tà ma, nhưng thời gian trước thực sự rất xui xẻo, vì vậy mang theo bên người, không nghĩ tới thật sự có công dụng.

Thừa dịp Tiểu Uyển bị đánh văng ra, Dương Di giãy dụa xoay người bò lên, lao ra khỏi phòng tắm, gọi to vợ: “Mau tránh đi!”

Nguyễn Hồng Lăng còn không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng hành động vừa mới rồi của Tiểu Uyển, còn nụ cười âm trầm trên mặt khiến cô sợ hãi,  bản năng theo Dương Di chạy đi, ai ngờ còn chưa chạy được hai bước, chỉ thấy trước mắt nhoáng lên bóng người, Tiểu Uyển đã đứng trước mặt bọn họ, tựa như lúc trước đứng ngăn bọn họ ở nơi đó, ôm bóng, hướng bọn họ âm hiểm cười.

Dương Di cuống quýt đem vợ che ở sau người, ai ngờ gió lạnh tràn qua, đem ông cuốn lên đập vào vách tường bên cạnh, lập tức dao hoa quả như kiếm sắc bắn tới.

“Đừng làm thương tổn chồng tôi!”

Nguyễn Hồng Lăng kêu to chạy đến bên cạnh Dương Di, chỉ thấy dao hoa quả treo lơ lửng trước mặt ông, mũi dao đối diện mắt ông, chỉ cần hơi gia tăng ngoại lực, dao nhọn sẽ lập tức xuyên qua não ông. Cô sợ đến toàn thân phát run, muốn đỡ Dương Di né ra nhưng lại lực bất tòng tâm, trơ mắt nhìn Tiểu Uyển ôm bóng chậm rãi đi tới gần bọn họ, dưới ngọn đèn khóe miệng hiện ra, lộ ra tia cười hữu nghị, nhưng lại ghép với vẻ mặt âm trầm kia, chỉ khiến người ta thấy quỷ dị kinh hãi.

“Cháu muốn làm gì? Chúng ta không có hại cháu, xin cháu thả chúng tôi ra…” Nguyễn Hồng Lăng nghẹn ngào cầu xin Tiểu Uyển.

Đứa trẻ mỗi bước đến gần lại mang đến cho cô lực áp bách cường liệt, ánh mắt bình tĩnh âm trầm biểu lộ khí tức tử vong, Nguyễn Hồng Lăng chưa bao giờ biết một đứa trẻ sẽ mang đến cho người ta cảm giác sợ hãi lớn đến như thế này, cô bối rối suy nghĩ đẩy con dao hoa quả trước mặt Dương Di ra, nhưng tay vừa mới đưa qua, lập lức đã bị một cỗ khí tức quái dị đánh văng ra, Dương Di đẩy cô, thúc giục: “Mặc kệ anh, em mau đi trước đi!”

Đầu Dương Di dưới hai lần va đập đã nứt trán, máu theo trán không ngừng chảy xuống, muốn chạy nhưng lại bất lực, nhưng ít ra muốn bảo đảm vợ an toàn, nhưng Nguyễn Hồng Lăng dùng sức lắc đầu, hoàn toàn không có ý chạy trốn.

“Tôi không muốn hại cô, tôi là đang giúp cô.” Tiểu Uyển nghiêng đầu nhìn Nguyễn Hồng Lăng, mang theo vẻ ngây thơ của trẻ nhỏ, đáng tiếc tiếng nói của nữ tử trưởng thành lại khiến phần trẻ thơ kia trở nên quỷ dị dị thường.

“Cô không phải nói muốn rời khỏi nam nhân này sao? Ông ta chết, cô liền tự do, cô có con, không cần loại nam nhân cả ngày chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt này.”

“Cô rốt cuộc là ai? Tôi căn bản không nhận ra cô, mau thả chồng tôi ra…” Nguyễn Hồng Lăng kinh hách quá độ, bắt đầu khóc không thành tiếng.

“Tôi là Tiểu Uyển, cô không phải nói còn muốn nhận nuôi tôi sao? Yên tâm, tôi sẽ không thương tổn cô.”

“Không đúng không đúng!”

Thấy Nguyễn Hồng Lăng lắc đầu khóc lớn phủ nhận, sắc mặt Tiểu Uyển nhất thời trầm xuống, dao hoa quả đâm mạnh về phía trước, may là Dương Di kịp thời cúi đầu tránh thoát, kéo Nguyễn Hồng Lăng muốn chạy trốn, lại bị bóng bay tới đánh trúng lên đùi, đau đến một lần nữa ngã xuống đất.

Tiểu Uyển vẻ mặt dữ tợn mà hướng ông mắng to: “Ông có biết phụ nữ khi có em bé thì không chịu nổi kinh hách hay không, ông lại còn lôi kéo cô ấy chạy, đối với vợ mình một điểm cũng không tốt, loại nam nhân này là đáng chết nhất!”

Trong tiếng rống giận con dao đâm trên vách tường lại tự động nhổ ra, con dao xoay tròn, hướng giữa lưng Dương Di đâm tới, giữa lúc nguy cấp, một đạo kim quang giữa không trung xẹt qua, khó khăn lắm mới đánh bật dao hoa quả sang một bên.

“Đáng chết chính là ngươi, oán linh!” Trương Huyền đứng ở đầu cầu thang, trong tay niệm hai đạo phù khác, lạnh lùng nói với cô ta.

“Chết tiệt!” Cương khí cường đại truyền đến, cô ta bị chấn động một chút, xoay người hung tợn mà nhìn cậu.

“Cường chiếm thân thể người khác, ngươi cũng chả tốt hơn điểm nào!”

Trương Huyền vừa nói, hai đạo phù lại vừa bắn ra ngay sau đó, cô ta bị đánh cho cao giọng thét chói tai, lui qua một bên. Niếp Hành Phong nhân cơ hội chạy tới, nâng vợ chồng Dương Di tới phòng ngủ, oán linh kia muốn kéo lại, tay vươn ra lại bị tác hồn ti gắt gao vây lại, Trương Huyền quát: “Lập tức ra khỏi cơ thể Tiểu Uyển, ta còn cho ngươi đường thoát!”

“Không có ta nhập vào, cô bé khi nhảy lầu đã sớm chết!” Oán linh bị cương khí trên tác hồn ti công kích đến đau đớn mặt trắng không còn chút máu, phát ra tiếng quát to oán độc: “Ta vừa mới có nhà, tại sao lại muốn đuổi ta đi?”

“Đây không phải nhà ngươi, nhà ngươi là ở địa ngục!” Trương Huyền bất sở vi động: “Vài chục năm trước ngươi đã chết rồi!”

Không để cho oán linh có cơ hội hướng vợ chồng Dương Di ra tay, tay Trương Huyền rung lên, đem cô ta kéo xuống lầu, cũng lập tức thả người nhảy xuống, ngón tay trong không trung vẽ lên, phong bế đường lui của cô ta. Ai biết bùa vừa hạ, cô ta liền hét thảm một tiếng, thanh âm trẻ con trong trẻo, là thanh âm Tiểu Uyển, vẻ mặt lập tức thống khổ mà khom hạ thắt lưng, không nghĩ tới phù chú sẽ làm thương tổn đến con người, Trương Huyền vội giải khai chú ngữ.

Phù chú đối với oán linh vô dụng, cô ta nhếch môi cười âm trầm, Trương Huyền thấy không ổn, chỉ thấy quả bóng nhựa đỏ kia bay lên cao đánh đến, đập lên giữa ngực cậu, cậu đau đến mày nhăn chặt. Đó rõ ràng chỉ là một quả bóng nhựa, nhưng lại nặng như chì, nếu đổi là người bình thường, xương sườn có thể đã gãy vài cái.

Dưới tình huống bình thường, phù chú sẽ không tạo thành thương tổn với người bình thường, trừ phi oán linh nhập xác khi cùng vật chủ đạt thành giao ước nào đó.

Trương Huyền ôm ngực phẫn nộ trừng oán linh, nhìn ra nghi hoặc của cậu, cô ta hướng cậu cười ngọt ngào: “Là Tiểu Uyển đồng ý cho ta nhập xác, giống như chơi trò trốn tìm.”

“Ngươi cư nhiên lừa gạt một đứa trẻ!”

Cho dù là đáp ứng bằng miệng, cũng là khế ước, trừ phi Tiểu Uyển cự tuyệt tiếp tục bị nhập xác. Nhưng bây giờ thoạt nhìn, vì bị ác linh xâm chiếm, nhân cách Tiểu Uyển cơ hồ đã hoàn toàn bị thao túng, cô bé căn bản không thể tỉnh táo để giải trừ giao ước với ác linh.

“Sao ngươi có thể hung ác như vậy? Ngươi có biết Tiểu Uyển có bao nhiêu đáng thương hay không, một mình chạy xuống tầng hầm chơi, khi ta đáp ứng cùng cô bé luôn ở bên nhau, cô bé không biết có bao nhiêu vui vẻ, hơn nữa, ta còn giúp cô bé báo thù, lấy lại bản thiết kế của mẹ cô bé, cho các người một khoản lợi nhuận lớn.”

Cô ta cười hì hì nói với cậu, vẻ vô tội trong ánh mắt kia khiến Trương Huyền thầm muốn mắng chửi người, đáng tiếc ác linh căn bản không để cho cậu mắng người, vừa nói xong, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, vung tay lên, cuồng phong đột nhiên nổi lên, đồ đạc hai bên phóng ra đánh về phía cậu. Trương Huyền lo làm bị thương Tiểu Uyển, không dám dùng lại tác hồn ti, chỉ có thể đem binh khí tạm thời làm roi dùng, ác linh không sợ hãi, dưới ý niệm thúc dục, âm khí trong đại sảnh đại thịnh, bóng nhựa thông linh không ngừng đánh về phía cậu.

Niếp Hành Phong sau khi dàn xếp xong cho vợ chồng Dương Di, quay người trở về, đã bị âm khí mãnh liệt trong không gian làm cho cau mày. Đại sảnh dưới lầu là một mảnh hỗn loạn, thậm chí so với lần trước còn loạn hơn, ít nhất lần trước Trương Huyền còn không bị quỷ hồn La Tú Châu rượt đuổi nháo nhào, bây giờ chứng kiến cậu bộ dáng chật vật trong từ trường âm khí trốn đông trốn tây, Niếp Hành Phong vẻ mặt hắc tuyến, tình trạng này nếu để người muốn mời trừ quỷ thấy được, anh thề tuyệt đối sẽ không có người mời Trương Huyền đi phá án thần bí nữa.

“Xảy ra chuyện gì?” Anh xông lên trước, vừa giúp Trương Huyền cản đồ vật vừa hỏi.

Trương Huyền không đáp hỏi ngược lại: “Có đạo phù không? Mượn hai cái.”

“Không có.”

Niếp Hành Phong hôm nay ra ngoài căn bản không nghĩ tới sẽ có loại chuyện trừ quỷ này, đương nhiên không có khả năng mang theo đạo phù, nhưng thân là thiên sư mà Trương Huyền không mang đạo phù theo bên người hình như có chút không thể nói nổi.

“Anh không có đạo phù còn kéo em tới chịu chết!” Trương Huyền trên đường ẩn núp không quên tàn nhẫn trừng Niếp Hành Phong, “Tiểu Uyển bị ác linh lừa, giao ước cho cô ta nhập thân, khế ước khó giải, nếu em kiên quyết muốn đánh ác linh, Tiểu Uyển cũng sẽ chết.”

 Niếp Hành Phong đoán không sai, ác linh từ đầu đến cuối đều nhập thân của Tiểu Uyển, La Tú Châu âm lực cường đại chỉ là do sự nguyền rủa của cô ta trước khi chết cùng việc chịu ảnh hưởng từ oán khí của biệt thự, lúc cuối cô ta động thủ với Tiểu Uyển cũng có thể vì cảm thấy được cô bé bị chiếm xác. Vì Tiểu Uyển luôn ở nơi âm khí đỉnh điểm, nên tất cả mọi người không cảm thấy cô bé không thích hợp, nhưng Niếp Hành Phong càng có khuynh hướng lấy đạo hạnh của Trương Huyền, có thể là căn bản không nhìn ra.

“Thu tay lại đi, người vì oán hận mà chết không thể tiến vào thiên đường, đừng đem cơ hội cuối cùng của chính mình gạt bỏ.” Thấy ác linh đứng ở nơi âm khí thịnh nhất trong dòng chảy, phát ra tiếng cười to đắc ý, Niếp Hành Phong khuyên nhủ.

“Chủ tịch anh sẽ không phải định đánh đàn tai quỷ đấy chứ, không thấy cô ta đã nhập ma rồi sao?”

Trương Huyền mới không giống Niếp Hành Phong bình tĩnh nói chuyện cùng nữ quỷ như vậy, tác hồn ti trên tay tung lên, chuẩn bị thật sự không tốt, chỉ có thể trước đem cô ta trói lại, Tiểu Uyển chịu chút thống khổ chung quy so với giao thân xác cho nữ quỷ vẫn tốt hơn.

“Tại sao cô ta lại oán niệm sâu như vậy?”

Niếp Hành Phong rất khó hiểu, những thứ liên quan gắn bó với nữ quỷ không phải đã thiêu hủy rồi sao? Cho dù còn sót lại, hẳn là cũng không quá trọng yếu…

Nghi hoặc trong đầu cấp tốc hiện lên, đột nhiên nghĩ tới nút kết, vội nói với Trương Huyền: “Mau liên lạc với Nghệ, bảo nó thiêu hủy cái đĩa nhạc kia đi!”

Có lẽ di ngôn lưu lại trên đĩa nhạc của nữ nhân mới là dấu án sâu nhất, không có cách nào buông tha được oán hận, hủy diệt nó, mới có thể kết thúc oán hận của ác linh, mở cho cô ta đường sống.

“Liên lạc không được.”

Trương Huyền dùng ý niệm liên hệ hồi lâu cũng không liên lạc được với Nghệ, cậu tức giận muốn chết, chưa từng thấy thức thần nào đần độn như vậy, đại nạn đã tới ngay trước mắt chủ nhân, thân làm người hầu còn không hiện ra, còn đối với chú ngữ của cậu hoàn toàn không phản ứng. Vội trăm bề không thể làm gì khác hơn là lấy điện thoại ra gọi đi, tiếng chuông vang lên hơn nửa ngày, mới nghe thanh âm một người mơ mơ màng màng hỏi: “Ai vậy?”

“Ông nội ngươi đây!” Trương Huyền mắng to: “Bọn ta đang bị oán linh truy đuổi, ngươi chết đi đâu rồi? Lập tức đem cái đĩa nhạc cũ kia thiêu hủy đi!”

“Đĩa nhạc? Đĩa nhạc nào a? Đĩa nhạc, để ta tìm xem…”

Nói năng lộn xộn, ngữ khí mơ mơ màng màng, Trương Huyền có loại dự cảm xấu, tên kia tám phần là say rượu rồi.

Nghệ mặc dù yêu rượu, nhưng rất ít khi say rượu, nhưng hết lần này đến lần khác cứ vào thời khắc mấu chốt là nó lại say, Trương Huyền rống to: “Đi đốt đĩa nhạc, bây giờ! Ngay lập tức! Lập tức!”

“Không được!”

Nghe Trương Huyền nói xong, ác linh phát ra một tiếng rống to, mắt phiếm lãnh quang, quả cầu đỏ dưới oán niệm sai sử, nổi điên mà không ngừng đánh về phía cậu. Trương Huyền sợ ném chuột vỡ đồ, phù chú một cái cũng không dùng, đang bề bộn xem có nên nghĩ biện pháp khác hay không, chợt nghe trên đầu nổ ầm một tiếng, đèn trần thủy tinh cỡ lớn không chịu nổi chấn động của âm khí, bị cuồng phong kéo rơi, thẳng tắp nện xuống.

Niếp Hành Phong cùng Tiểu Uyển đang đứng ở giữa đại sảnh, trong lúc nguy cấp, Trương Huyền không kịp nghĩ, tác hồn ti vung lên, đem Tiểu Uyển giật ra, lập tức ôm Niếp Hành Phong lăn qua một bên, đèn treo thủy tinh rơi xuống sát bên người bọn họ, phát ra một trận chấn vang kịch liệt.

Niếp Hành Phong được Trương Huyền bảo hộ trong ngực, không bị thương, người yêu chiêu tài miêu ánh vàng rực rỡ, cậu nghĩ cũng không muốn để anh chịu nửa điểm thương tổn. Đương nhiên, làm anh hùng không phải không trả cái giá lớn nào, bả vai Trương Huyền bị rìa đèn rơi bên cạnh đập vào, đau đến nhíu mày, nhưng cậu không để ý, ngược lại rất đắc ý, chính mình có thể kịp thời tiêu trừ tai họa ngầm, trước kia hoàn toàn là quy cho linh cảm biết trước, xem ra cậu còn có rất nhiều tiềm năng nhưng chưa khai phá a.

Đang dương dương tự đắc, chợt nghe âm phong sau lưng nổi lên, Tiểu Uyển cầm trong tay mảnh thủy tinh nhỏ bén nhọn, hướng cậu vọt tới. Khoảng cách quá gần, Trương Huyền không kịp tránh né, bản năng phản ứng chính là lần nữa bảo vệ Niếp Hành Phong. Cậu không chết được, một dao kia không tính là gì, dù sao từ khi quen chiêu tài miêu đến giờ, cậu cũng thường xuyên hứng dao.

“Dừng tay!”

Sát khí đập vào mặt, cho dù được Trương Huyền ôm chặt vào ngực, Niếp Hành Phong như cũ vẫn có thể cảm nhận đầy đủ phần hàn khí kia, trước mắt tựa hồ hiện ra thảm trạng Trương Huyền bị lợi khí làm bị thương nặng, trái tim dường như trong nháy mắt ngừng đập, bản năng, khi ác linh đánh tới anh đồng thời cũng di chuyển thân thể, đem Trương Huyền ôm ngược lại vào trong lòng, lập tức vung tay phải ra.

“Xuống địa ngục đi!” Niếp Hành Phong lạnh giọng quát.

Anh luôn luôn tôn trọng sinh mệnh, cho dù đối phương là oán linh, đối với anh mà nói, cũng là một loại sinh mệnh, là bằng chứng duy nhất của sự tồn tại, cho nên mặc kệ lúc nào, anh cũng hy vọng có thể dùng cách ôn hòa để giải quyết tất cả, nhưng có một loại tình huống ngoại lệ, không được ra tay với Trương Huyền, đó là điểm mấu chốt của anh, một khi điểm mấu chốt đó bị khiêu khích, như vậy, thần quỷ ma đều giết không cần hỏi!

Trong tiếng quát lạnh lùng, một lưỡi dao trong suốt sắc bén trong nháy mắt đó thoát ra khỏi bàn tay, tỏa khí như cầu vồng, mũi nhọn mang theo ánh lửa bức người đánh vào người ác linh. Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, một đoàn hắc vụ từ cơ thể Tiểu Uyển bật ra, trong không trung không ngừng quanh quẩn giãy dụa, nhưng rất nhanh liền tiêu tán, Tiểu Uyển ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

“Thật là lợi hại, không nghĩ tới chủ tịch anh còn có vũ khí cuối cùng.”

Trương Huyền sau một giây từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, chính là gắt gao nhìn chằm chằm chuôi dao trong suốt sắc bén trong tay Niếp Hành Phong, không chút nào che dấu lòng hâm mộ cực kỳ với nó. Lưỡi dao sắc bén rất nhanh hóa thành vật thể hình nửa cong, một mạt quang mang âm lãnh ẩn hiện du đãng trên nó, có trang trí hoa văn chìm nổi, thoáng nhìn thấy âm trầm kinh khủng, rồi lại khiến người ta không thể trốn khỏi mà bị nó hấp dẫn.

“Đây…hình như là lưỡi dao tê giác trong truyền thuyết a…”

“Em bị thương!”

Đầu vai Trương Huyền bị mảnh vỡ thủy tinh đâm trúng chảy máu, Niếp Hành Phong muốn ngăn cậu lộn xộn, lại bị cậu đoạt đi vũ khí quái dị trong tay trước. Cực kỳ hâm hộ vuốt ve lưỡi dao cổ, về phần vết thương trên vai, cậu ước gì máu chảy càng nhiều càng tốt, để chiêu tài miêu đau lòng đi, như vậy cậu mới có cớ đem đồ tốt như vậy chiếm làm của riêng.

Cổ khí u ám lạnh như băng, lưu giữ dấu vết ngàn vạn năm tháng qua, trong sách đạo thuật của cậu có ghi những điều liên quan—— lấy tê làm đèn, chiếu linh nhiếp hồn; lấy tê làm dao, trảm thần diệt ma. Không sai, chính là nó, trừ lưỡi dao tê giác ra, không có bất cứ thần khí gì có thể giết hồn phách oán linh, đồng thời cũng không tạo thành thương tổn với vật chủ.

Vui vẻ vuốt nhè nhẹ ngón tay trên lưỡi dao, mang theo cảm giác mông lung quen thuộc nào đó, đột nhiên chấn động toàn thân, một vài hình ảnh lộn xộn hiện nhanh trước mắt, có sợ hãi, có máu tanh, nhưng càng nhiều hơn là đau đớn, ngực truyền đến đau đớn không cách nào nói lên lời, rồi sau đó, hình ảnh đỏ sẫm trong nháy mắt xâm chiếm hai mắt cậu.

Yết hầu ngòn ngọt, máu tanh tràn qua khéo môi, trong tiếng kinh hô của Niếp Hành Phong, Trương Huyền thần trí bay lên không, ngã vào trong lòng anh.

xin_2520104281615140591617xin_0220104281641390138819xin_24201042816151871884710

Hết chương 9.

Advertisements

6 thoughts on “Thiên sư chấp vị II- quyển 3- chương 9

  1. “lấy tê giác làm đèn, chiếu linh nhiếp hồn; lấy tê giác làm đèn, trảm thần diệt ma”
    Nếu mình nhớ không nhầm thì câu này qt là” lấy tê vi đăng, chiếu linh nhiếp hồn. Lấy tê vi nhận, trảm thần diệt ma” đúng ko bạn? Mình nghĩ để nguyên súc tích và hay hơn 🙂

    • ừm, ta có sai chỗ lấy tê vi nhận, nhưng mà ta nghĩ, không phải ai cũng có thể hiểu nghĩa của tê vi nhận, tê vi đăng, vì đa phần ít ai đọc qt, trước kia ta cũng thế, nên thôi thì cứ dịch ra cho lành. Mà thực ra ta cũng chưa hiểu lắm chữ tê và chữ nhận. Tê là tê giác đúng không, còn nhận thì thấy qt dịch là lưỡi dao. Nhưng ta nhớ trước kia mình đọc bên PoPo và Rùa thì dịch là sừng tê giác, nàng có biết thêm gì không thì chỉ ta với.

  2. Tâm Nhi * Nhào tới ôm *… Ta báo cho nàng 1 tin vui là sau bao ngày đợi chap mới, ta ngồi tính toán đã tính ra được chiều dài cái cổ yêu quý của ta sau khi nàng edit xong truyện * cười hăng hắc ghê rợn *… Nàng muốn ta biến thành Định hải thần châm của Tôn hầu tử sao hả * gục ngã *… TT.TT…

    Nhưng không sao… Vì sự biến thái vô độ của bãn thân. Ta sẽ đợi nàng… * vùng dậy *… Cuối cùng là mừng Chap mới nhé… Yêu nàng chết mất ;”>

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s