Thiên sư chấp vị II-quyển 4-Chương 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thiên sư chấp vị II

Quyển 4

Tác giả: Phiền Lạc

Editor: Nhất Tiếu

*Dập đầu xin lỗi* Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu, thời gian qua ta sa đà vào tình yêu với tiểu thụ mới phát hiện ra Park Geon Tae

vlcsnap-2013-08-31-20h54m05s158 unnho2là em này

Và cuối cùng là sa chân vào con đường cuồng tình thánh SuUn

29-8-2013 12-59-42 AM 531689_256123607834680_522821326_n

 

Đại mỹ thụ làm điên đảo lòng ta- Yeo Un

Và tên công đáng chém ngàn đao: Dong Soo

142

 

Và cuối cùng là chậm trễ ra chương mới. *Dập đầu nhận tội*

Hắc, tiện thể quảng cáo tình yêu

Chương 1

Sáng sớm, một thân ảnh nho nhỏ mặc đồ thể thao chạy chậm trên ngã tư đường. Sắc trời còn sớm, đường có vẻ rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của người đó từ xa truyền đến, bên chân còn có một con mèo đen chạy theo, viên đá đính trên lỗ tai mèo dưới ánh nắng ban mai phát ra tia sáng chói lọi.

“Tiểu Bạch, ngươi không thấy chúng ta chạy bộ đến nhà đại ca là rất ngốc sao? Tận vài ki-lô-mét a.” Rốt cuộc chạy mệt rồi, Hoắc Ly không để ý đốc thúc của Tiểu Bạch, dừng lại, đứng ở ven đường, cầm khăn lông vắt trên cổ lau mồ hôi.

So với Hoắc Ly, Tiểu Bạch có vẻ thong dong hơn nhiều, dừng lại bên cạnh nó, rất bình tĩnh mà nói: “Chúng ta là chạy bộ buổi sáng, thuận tiện đến nhà chủ tịch.”

“Có gì khác nhau sao? Phù phù…” Hoắc Ly thở phì phò hỏi.

Tiểu hồ ly này thật sự là quá ngu ngốc! Tiểu Bạch không hài lòng mà nheo lại mắt mèo:  “Trong ba tuần ngươi phát phì hai vòng, không rèn luyện chạy bộ buổi sáng, ngươi không bao lâu liền biến thành quả bóng rồi! Vài km một con mèo như ta còn không ngại dài, ngươi còn dám kêu khổ cả ngày!”

“Đó là bởi vì ngươi dùng pháp thuật mà.” Bị rống, tiểu hồ ly rụt rụt cổ, nhỏ giọng giải thích.

“Vậy, sao ngươi lại không dùng?”

Sợ nhất loại phát hỏa trong bình tĩnh này củaTiểu Bạch, Hoắc Ly rất tự biết mình biết người nhỏ giọng nói: “Bởi vì ta ngốc.”

Đối với câu trả lời này coi như hài lòng, vì vậy Tiểu Bạch dương dương móng miêu nói: “Không sợ ngươi ngốc, chỉ sợ ngươi là lợn, không hiểu được, hoặc không giảm béo thành cônng, chạy bộ buổi sáng về sau vẫn cứ tiếp tục tiến hành.”

Hoắc Ly bóp bóp cơ mặt mình, cảm thấy căn bản không béo như lời Tiểu Bạch nói, nhưng, vì chứng minh mình không phải heo không muốn vận động, nó không thể làm gì khác hơn là tiếp tục chạy, trong miệng còn nhỏ giọng lầm bầm: “Tiểu Bạch so với cha còn nghiêm khắc hơn.”

Ít nhất khi cha đốc thúc nó luyện công, sẽ không quản cả cái chuyện giảm béo này.

Bản thân Xích Viêm sau khi bị trọng thương, liền vừa ở bên Hoắc Ly vừa tĩnh dưỡng, nhưng ông ta thân là tộc trưởng Hồ tộc, dời tộc lâu, luôn thấy bất an trong lòng, cho nên thương thế mới vừa thấy chuyển biến tốt, liền quay về tộc, cũng là trước khi đi đem tiểu hồ ly phó thác cho Tiểu Bạch, yêu cầu nó nghiêm khắc huấn luyện, vì vậy Hoắc Ly liền bắt đầu kiếp sống hỏa hồ bi thảm của nó.

Tiểu Bạch đuổi theo, chậm rãi nói: “Tiểu hồ ly, hình như có người mắng ta.”

“Không có, làm gì có ai mắng ngươi?” Tiểu Bạch bây giờ nắm giữ quyền sinh tử của nó, Hoắc Ly đâu dám phản kháng, sải bước chạy về phía trước, trong miệng hô: “Giảm béo, giảm béo, ta muốn giảm béo!”

Tiểu Bạch theo ở phía sau, mắt mèo chớp chớp, lộ ra điệu cười đặc biệt thuộc về mèo.

Dựng ngàn dặm lều vải, không có bữa tiệc nào không tàn, đây là câu nói mà gần đây nó thường nghĩ tới.

Trong khoảng thời gian này luôn luôn có chút tâm thần không yên, ngay cả ngủ cũng bị ác mộng bừng tỉnh, trong đầu xoay quanh những chuyện mình từng trải qua thời xa xưa. Nó thân là thiên thần phạm phải sai lầm lớn, bởi vậy vĩnh viễn rơi vào luân hồi, cho đến đời này biến thành mèo, gặp gỡ Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong, đây là bước ngoặt trong sinh mệnh của nó, nhưng, có lẽ cũng là một điểm nhấn.

Nó không quan tâm sinh tử luân hồi gì, chỉ duy nhất không bỏ được chính là tiểu hồ ly ngu ngốc này, cho nên mới đột nhiên tâm huyết dâng trào mà huấn luyện Hoắc Ly, hy vọng nếu có ngày mình rời đi, cậu ta có thể tự mình đảm đương mọi việc. Mặc dù nhìn qua rất giống như một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng trong thiên sư môn, vĩnh viễn không có từ bất khả thi, nhìn Trương Huyền cùng chủ tịch sẽ biết, cho nên, Tiểu Bạch, cố gắng lên đi!

Cho chính mình nghĩ đủ, Tiểu Bạch đọc chú ngữ di chuyển, trong nháy mắt chạy vượt qua người Hoắc Ly.

Sau mười phút, dưới cố gắng sử dụng pháp thuật của Hoắc Ly, bọn họ rốt cuộc cũng đến biệt thự của Trương Huyền sớm hơn thời gian dự tính. Sắc trời vẫn sớm, khu dân cư chung quanh rất yên lặng, bậc thang trước cửa biệt thự phủ phục một người, Hoắc Ly dụi dụi mắt: “Di, đại ca cùng Niếp đại ca cãi nhau, bị đuổi ra ngoài sao?”

“Chủ tịch sẽ không cùng Trương Huyền cãi nhau.”

Tiểu Bạch ngửi ngửi, cảm thấy một cỗ mùi vị chán ghét dị thường, khí tức tràn ngập máu tanh bạo lực, xuyên thấu qua gió nhẹ, từ trên thân thể nằm sấp kia truyền đến. Nó chạy qua, thấy trên người người kia đầy máu, tóc rối tung buông loạn xuống, che khuất đi hơn phân nửa khuôn mặt, Tiểu Bạch dùng móng đem đầu người đó đẩy ra, phát hiện là một nam tử trẻ tuổi không quen biết.

Trên mặt đất trước cửa đầy những giọt máu, cách bậc thang càng gần, máu nhỏ giọt càng rõ ràng, tựa hồ nam tử kia sau khi bị thương đã chạy vội tới chỗ này, nhưng vì không còn sức nên đã ngất đi. Nhưng quỷ dị chính là, giọt máu kéo dài ở phía ngoài vài chục bước, đi tiếp ra phía ngoài liền không thấy nữa, giống như là người này từ trong hư không hiện ra vậy.

“Anh ta bị thương rất nặng a.” Thấy trên trán nam tử dính đầy vết máu, Hoắc Ly nói.

“Trước dìu anh ta vào đã.”

Hoắc Ly lấy ra chìa khóa mở cửa, lại dùng pháp thuật đưa nam tử bị thương vào phòng khách, trong biệt thự im ắng, chủ nhân tựa hồ còn đang ngủ say, Tiểu Bạch không thể làm gì khác hơn là gọi: “Nghệ, ngươi đâu rồi?”

Rèm cửa sổ khép kín, che khuất đi ánh nắng sớm chói lọi bên ngoài, Hoắc Ly đi qua mở rèm cửa sổ, ngẩng đầu nhìn đèn thủy tinh, Nghệ đang treo mình ngủ say bên trên, đối với bọn họ đến hoàn toàn không hề nhận thấy.

“Pháp thuật của Nghệ giống ta đều không tốt a.” Hơn nữa cảm giác chậm chạp giống nhau, thật khó tưởng tượng con dơi như vậy cũng có thể làm thức thần.

Hoắc Ly đưa hai tay lên miệng làm loa, nhỏ giọng gọi: “Nghệ, đến lúc rời giường rồi!”

Bị gọi vài tiếng, tiểu dơi dơi rốt cuộc bị đánh thức, bịch một tiếng rơi xuống đất, dụi dụi mắt ngồi dậy, hai mắt nhập nhèm nhìn bọn họ, “Là các ngươi à, dậy sớm a, là cố ý lại đây hỗ trợ làm bữa sáng sao?”

Tiểu hồ ly cũng không thấy không đúng, bình thường Hoắc Ly đến vào buổi sáng công việc duy nhất chính là phụ trách làm bữa sáng, Nghệ cũng đã quen rồi, nhưng…

“Hôm nay không cần a, lão Đại cùng chủ tịch…”

 “Đi lấy hòm thuốc, người này bị thương rất nặng.” Tiểu Bạch cắt đứt lời nó.

Dơi nhỏ vỗ vỗ cánh đi lấy hòm thuốc. Tiểu Bạch tiến lên xem xét thương thế nam tử. Người này tựa hồ chịu qua rất nhiều vết thương nặng nghiêm trọng, quần áo bị binh khí sắc bén cắt đến rách nát không chịu nổi, toàn thân trên dưới trừ vết thương lớn nhỏ bên ngoài ra, cánh tay phải bị vặn trật khớp, mềm oặt rũ xuống, yết hầu cũng bị lưỡi dao sắc cắt đến, máu đông thành vết lớn, tựa hồ cả yết hầu đều bị cắt đứt.

Hoắc Ly đi lấy chậu nước đến, dùng khăn lông ướt, lau đi vết máu trên mặt nam tử. Khi lau đến cổ người đó, phát hiện vết thương trên cổ đã khép lại, nhưng từ độ sâu vết sẹo cho thấy, tuyệt đối là một đao trí mạng.

Hoắc Ly bản năng mà sờ sờ trái tim nam tử, dừng trong chốc lát, đột nhiên kêu to: “Tiểu Bạch, người này không có nhịp tim a, có phải đã chết rồi hay không?”

“Người chết không có hô hấp.” Tiểu Bạch duỗi móng mèo dò xét khí tức nam tử, hô hấp mặc dù suy yếu, nhưng rất vững vàng, nhưng sờ tiếp qua phần ngực người này, phát hiện tiểu hồ ly nói không sai, hoàn toàn không có nhịp đập.

Mắt mèo của Tiểu Bạch hiện lên nghi hoặc, phân phó Hoắc Ly: “Trước giúp người này nối lại xương vai.”

Hoắc Ly nhức đầu, nối xương nó không biết, cố gắng nghĩ xem có pháp thuật liên quan hay không, đáp án là không có, may là Nghệ kịp thời chạy tới, anh dũng xung phong: “Để ta tới.”

Nó buông cái hòm thuốc, đọc chú ngữ, thân hình hóa thành bộ dáng thiếu niên. Trong ba người, pháp thuật của Nghệ xem như là cao nhất, tiến tới kéo lấy cánh tay nam tử, đè lại đầu vai, vặn qua một cái, chỗ trật khớp đã nối liền lại với nhau, vốn đang nghĩ muốn làm phép giúp người này tiêu tan đi phù thũng đau đớn, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra, vì vậy đành bỏ qua.

“Người này mạng thật lớn, cổ bị cắt một đao cư nhiên không có việc gì.” Hoắc Ly nói khi giúp nam tử băng bó vết thương, pháp thuật của Nghệ đã đến giới hạn, biến trở về bộ dáng dơi nhỏ, ở bên cạnh cắn móng vuốt một bên đánh giá nam tử, một bên lầm bầm, “Nhưng mạng cách người này rất âm, sát khí trên người rất nặng, sợ rằng muốn chết cũng không dễ chết đi?”

“Ngươi biết người này sao? Người này gục ở cửa.” Tiểu Bạch hỏi, trúng một đao trí mạng mà còn có thể sống được, có thể thấy được đây là nam tử lai lịch bất phàm, nhưng nó không nhớ Trương Huyền có nhận thức người như vậy.

Nghệ lấy làm kinh hãi: “Ngã ở trước cửa nhà ta? Nhìn bộ dáng thảm hại của người này, chẳng lẽ là đến nhờ lão đại trừ quỷ hộ? Nhưng lão đại…”

“Di, người này tỉnh dậy rồi!” Trong tiếng hô của Tiểu hồ ly, lời nói của Nghệ một lần nữa bị cắt đứt.

Nam tử mở mắt ra, trong mắt có chút mờ mịt, sau khi dưới sự trợ giúp của Hoắc Ly miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn bọn họ, hỏi: “Đây là nhà Trương Huyền sao?”

Ba người gật đầu, Nghệ thêm vào: “Xác thực mà nói, là nhà chủ tịch.”

Nam tử lộ vẻ kích động, vội nói: “Bọn họ đâu? Tôi muốn gặp bọn họ!”

Hoắc Ly trên dưới đánh giá anh ta, cẩn cẩn dực dực hỏi: “Anh có mang theo tiền sao?” Nhận tiền làm việc luôn luôn là tác phong của Trương Huyền, nhưng nam tử này nhìn qua không giống như là có thể lấy tiền từ trong người ra, nói không chừng còn muốn đổi lại.

Bắp chân bị Tiểu Bạch đạp một chút, sau đó hỏi nam tử: “Ngươi gặp phiền toái gì, nhất định phải tìm Trương Huyền?” Nó nhìn ra nam tử này không phải người bình thường, cũng không sợ việc mình biết nói sẽ hù dọa anh ta.

Nam tử quả nhiên không tỏ vẻ kinh ngạc đối với một con mèo biết nói chuyện, trả lời: “Sư phụ gặp nạn, bảo tôi tới nương nhờ bọn họ.”

Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch cùng quay đầu nhìn đồng hồ trên tường, lại nhìn Nghệ một chút. Đã hơn sáu giờ, Trương Huyền cũng nên rời giường rồi, nhiệm vụ morning call đương nhiên không thể là của ai ngoài thức thần.

Bị nhìn, Nghệ cuống quýt lắc đầu, Hoắc Ly vỗ vỗ nó, an ủi: “Đừng lo, đại ca sẽ không vì bị đánh thức mà đuổi giết ngươi.”

“Ta không phải lo lắng cái này, mà là…” Nghệ làm vẻ mặt khó coi nói: “Trong thời gian ngắn các ngươi sẽ không gặp được lão đại cùng chủ tịch, vì bọn họ đã về quê tế tổ rồi, hơn nữa để phòng ngừa bị  quấy rầy, điện thoại di động cũng tắt máy.”

Hô, những lời này ngay từ đầu đã muốn nói, nhưng cứ bị cắt ngang, bây giờ cuối cùng cũng có thể nói ra rồi.

“Tế tổ?” Mọi người đồng thời lớn tiếng hỏi.

“YES!” Dơi nhỏ gật đầu, “Nửa đêm đã xuất phát, bây giờ có thể đang ở trên đường hưởng thụ cảnh nông thôn a.”

“Quên người tôi không thể làm được, không cần tới chân trời góc bể, chỉ cần ở bên người là đã hạnh phúc rồi, nếu như hứa hẹn không đáng để tin cậy, vậy cái gì là đáng để chúng ta ôm ấp…”

Thân thể Niếp Hành Phong chấn động, bị tiếng nhạc mãnh liệt đột nhiên truyền đến đánh thức, xoa mắt ngồi thẳng người, thấy Trương Huyền đang hơi gật gù, theo nhịp điệu cùng hát vang theo, tiếng nhạc vượt quá đê xi ben bình thường bị chiếc mini cooper đang chạy gấp trong nháy mắt vứt lại phía sau.

Thấy anh tỉnh lại, trên mặt Trương Huyền lộ ra tia cười đắc ý sau khi thực hiện được trò đùa: “Morning, chủ tịch.”

“Âm nhạc của em rất mạnh.” Niếp Hành Phong chế nhạo, vươn tay vặn nhỏ âm lượng.

“Tất cả mọi người đều nói vậy.” Trương Huyền không hề tự giác, lại vươn tay mở âm thanh cực đại: “Buổi sáng, chủ tịch anh hẳn là phải có tinh thần một chút, nào, hát cùng em a.”

Nửa đêm bị kéo đi ra ngoài hứng gió, đổi lại là người nào cũng sẽ không có tinh thần đi? Niếp Hành Phong trừng mắt nhìn tiểu thần côn một cái, đem âm lượng một lần nữa vặn nhỏ.

Trương Huyền còn đang lẩm bẩm lải nhải: “Anh mỗi lần làm xong thận đều yếu đi a, nên bồi bổ một chút.”

“Anh rất bình thường, có chuyện chính là em.” Người bình thường sau khi làm tình, đều muốn nghỉ ngơi đi ngủ, chứ không phải là hơn nửa đêm lái xe ra đường cao tốc hóng gió.

“Nhưng nghe nói nửa đêm xuất môn dường như rất dễ gặp ma quỷ.”

Gặp quỷ? Mặc dù Trương Huyền là thiên sư, nhưng Niếp Hành Phong cũng không cho rằng cậu nhiệt tâm đến mức có nghĩa vụ giúp mọi người trừ quỷ.

“Chủ tịch, anh không nên mọi việc đều phải xem tiền, có khi cũng phải nói đến tình cảm.”

Được rồi, nói cảm tình, hy vọng lần này về quê tế tổ, tiểu thần côn cùng quỷ nói chuyện cảm tình thoải mái một chút.

Âm lượng một lần nữa lại bị bật lớn, Trương Huyền bắt đầu hát theo nhạc, lần này Niếp Hành Phong bỏ qua chuyện cùng cậu phân cao thấp, tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.

Sau nửa giờ, xe xuống đường cao tốc, thấy ven đường có trạm xăng dầu tự phục vụ, Trương Huyền lái xe đi vào. Xe là vừa mới mua, tiếc là xăng không nhiều lắm, vạch xăng đã chỉ tới mức cuối rồi, theo tình trạng này, nếu như không thêm xăng, bọn họ tuyệt đối không chạy nổi về tới quê của chiêu tài miêu.

Trương Huyền đỗ xe xong, nói với Niếp Hành Phong: “Lần sau nhớ đổ đầy xăng a.”

“Đây hình như là xe của em.”

“Là xe anh mua cho em!”

Thì ra tặng xe còn phải hữu nghị thêm cả cung cấp xăng dầu, nói chuyện thật có khí phách, khiến Niếp Hành Phong cảm thấy như chính mình thực sự có lỗi vậy, vì vậy gật đầu, “Ok, lần sau anh sẽ nhớ kỹ.”

Anh muốn đi đổ xăng, lại bị Trương Huyền ngăn cản, cười tủm tỉm nói: “Việc đổ xăng sẽ không phiền đến anh a, em sẽ tự mình chiếu cố bảo bối.”

Niếp Hành Phong đi tới máy bán nước tự động gần đó mua hai lon đồ uống, Trương Huyền đổ đầy xăng xong, nhận lấy đồ uống anh đưa tới, uống vài ngụm, đột nhiên dừng lại. Niếp Hành Phong thuận theo tầm mắt Trương Huyền quay đầu nhìn lại, thấy một chiếc xe việt dã đỗ ở phía trước, người đến đổ xăng cũng phát hiện ra bọn họ, cười hướng bọn họ khoát tay.

“Ồ, sao lại khéo như vậy, gặp mọi người ở chỗ này, sẽ không phải là tới bắt quỷ chứ?” Rất ngoài ý muốn mà gặp được người quen ở bên ngoài, Tây Môn Đình đến gần bọn họ lớn tiếng chào hỏi.

Tây Môn Đình là bằng hữu bọn họ quen biết trong vụ án quan tài lần trước, gia tộc Tây Môn kinh doanh nghiệp vụ trinh thám, sinh ý rất lớn, Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền đi qua, thấy cửa sổ xe hạ xuống, anh họ cậu ta kiêm cộng tác Tây Môn Tuyết đang ngồi ở ghế phó lái.

“Anh, đây là Niếp tiên sinh và Trương Huyền, mọi người lần trước đã gặp qua, nhưng lúc đấy anh đang hôn mê, không biết bọn họ.” Tây Môn Đình rất nhiệt tình mà giới thiệu mọi người với nhau, đáng tiếc hào khí không phủ được lên đến trong xe, Tây Môn Tuyết chỉ hướng Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền gật nhẹ đầu, mỉm cười một cái lấy lệ.

Trương Huyền cũng không để ý lãnh đạm của đối phương, hỏi Tây Môn Đình: “Hai người đến phá án sao?”

“Ừ, chúng tôi đến trấn Thập Lý phía tra án mất tích.” Tây Môn Đình từ trong túi lấy ra ảnh chụp, cho bọn họ xem, “Anh ta là Lưu Gia Sinh, là thái tử gia của một công ty kinh doanh nước ngoài, một tháng trước vào Thập Lý trấn du lịch, đột nhiên lại mất tích, cảnh sát địa phương đã tìm kiếm hồi lâu vẫn không tìm được, cho nên cha anh ta nhờ chúng tôi đi điều tra, các anh nếu có phát hiện gì, nhớ liên lạc với tôi a.”

Trương Huyền xem ảnh một chút, lại ngẩng đầu nhìn Tây Môn Đình, “Các anh vẻ ngoài có điểm giống a.”

Nam nhân trong ảnh khoảng hai mươi mấy tuổi, mặt mũi sáng sủa, tóc lỉa chỉa, cộng thêm màu nhuộm xanh biếc quái dị, nhìn thoáng qua, quả thật có điểm hơi giống Tây Môn Đình, nhưng Tây Môn Đình so với anh ta có nhiều hơn vài phần anh khí, cũng lạc loài như anh ta.

“Thật sao? Bản thân tôi không có để ý.”

Tựa hồ không muốn Tây Môn Đình đem chuyện vụ án nói cho người ngoài nghe, Tây Môn Tuyết ho khan hai tiếng, Tây Môn Đình lập tức đem ảnh lấy lại. Trương Huyền nhìn anh em bọn họ, tâm ý tương thông rất vi diệu, là điều kiện không thể thiếu khi cộng tác, cậu gật đầu: “Được, dù sao chúng tôi cũng muốn đến trấn Thập Lý bên kia chơi, sẽ giúp các anh chú ý.”

Sau khi chào tạm biệt lên đường, Trương Huyền cảm thán: “Tây Môn Tuyết nói thật ít, nếu gặp ở bệnh viện, em còn tưởng anh ta vừa bị thương nặng mà hôn mê đấy.”

Không phải người ta nói ít, rõ ràng là chính cậu nói nhiều! Niếp Hành Phong điều chỉnh âm lượng âm nhạc trong xe, lấy im lặng làm hồi đáp.

Nửa giờ sau, xe tiến vào trấn Thập Lý, lại theo giáp ranh trấn nhỏ tiếp tục đi về phía trước, có vài km đường là địa giới Ly Sơn, từ đường tổ tiên của Niếp gia xây dựng ở Ly Sơn trong thôn Thập Lý.

Vào ngọn núi, đường xe bắt đầu biến hẹp, phía trước là núi rừng cây cối rậm rạp xanh um, dãy núi liên miên, mây thanh núi tú, khiến cho tâm tình người ta tự nhiên mà dễ dàng buông lỏng, Trương Huyền không nhịn được tặc lưỡi khen ngợi: “Ly sơn phong thủy thật không tồi, ông nội thật tinh mắt, đem từ đường tổ tiên xây ở đây.”

Tổ tiên Niếp gia bọn họ vốn quê ở nơi này, căn bản không phải là cố ý xem phong thủy mà xây từ đường tổ tiên, Niếp Hành Phong hỏi: “Trương thiên sư, em có thể có một ngày không đàm thần luận đạo hay không?”

“Không thể.” Trương thiên sư tủm tỉm cười nhìn anh nói.

Tiếp tục đi về phía trước, đường núi bắt đầu uốn lượn, trong núi nhiều sương mù, nhưng lại hoàn toàn không có cảm giác ẩm thấp khó chịu, rừng trúc xanh biếc, chim tước bay hót, làm người ta cảm nhận đầy đủ được phong cảnh xinh đẹp của thiên nhiên, Trương Huyền oán giận: “Không nghĩ tới thời nay mà còn thế ngoại đào nguyên như vậy, chủ tịch anh nên sớm mang em tới đây a.”

“Nơi này đích xác không tệ.” Đáng tiếc ông nội nói khí tràng của anh không hợp nơi này, đến một lần bệnh một lần, cho nên anh trừ lúc còn nhỏ theo gia gia tới đây mấy lần, sẽ không đặt chân đến qua.

Khi đi tới một ngã ba, Trương Huyền thả chậm tốc độ xe, hỏi Niếp Hành Phong, “Đi đường nào?”

Niếp Hành Phong cũng không biết, xem GPS trong xe một chút, không biết có phải bởi vì trong ngọn núi tín hiệu không tốt hay không, mà trên màn hình GPS hoàn toàn không có bất cứ biểu hiện gì.

“Anh sẽ không phải là không biết chứ?” Trương Huyền trừng mắt xanh nhìn anh.

Niếp Hành Phong xấu hổ một chút, vội xoay người lấy ba lô leo núi, tìm bản đồ, chỉ nghe Trương Huyền ở bên cạnh chậm rãi nói: “Em không mang bản đồ theo.”

“Em như thế nào lại không mang theo bản đồ?”

“Bởi vì em không nghĩ tới chủ tịch đại nhân anh minh thần võ ngài sẽ không biết đường.”

Niếp Hành Phong bị nghẹn đứng, lấy điện thoại di động nghĩ muốn gọi điện thoại hỏi, đã thấy Trương Huyền hạ cửa xe xuống, hướng phía bên ngoài gọi lớn: “Này, mỹ nữ, cho hỏi đến thôn Thập Lý đi như thế nào?”

Niếp Hành Phong nhìn ra ngoài, cạnh đường núi không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cô gái lưng đeo gùi đứng đó.

Nghe thấy tiếng gọi, cô gái quay đầu, là một nữ hài tử vẻ ngoài xinh đẹp dị thường, Trương Huyền lái xe chậm rãi tới bên người nàng, cô gái nhìn bọn họ, lại nhìn con đường bọn họ vừa mới đi qua, cái gì cũng không nói, lấy tay chỉ chỉ con đường đầu tiên bên phải kia.

Trương Huyền nói cảm ơn, lái xe chạy về bên phải, Niếp Hành Phong từ sau kính nhìn kỹ lại, phát hiện cô gái đã biến mất, anh lập tức quay đầu trừng Trương Huyền, “Em hướng quỷ hỏi thăm đường?”

“Không phải quỷ, là tinh linh cỏ cây.” Trương Huyền lái xe, lão luyện nói.

Xác thực mà nói, trúc vốn là một loại tinh quái, trời sinh tính thiện lương, pháp thuật lại yếu, đối với con người không có nguy hại gì, nhưng cô ta có dũng khí xuất hiện công khai ở nơi con người sinh sống, điều này khiến Trương Huyền rất giật mình.

Xe tiếp tục chạy vào trong, lại lục tục gặp mấy vị du khách đi leo núi trở về, còn có một vài tinh quái không biết là loài gì hóa thành hình người, xem ra Ly sơn sơn thủy thanh linh, đến nỗi tinh quái đều tụ tập đến nơi này tu hành, đồng loại nhiều, đương nhiên sẽ không sợ người, cùng bọn họ gặp thoáng qua mấy lần, Trương Huyền có loại trực giác, lần này về quê sẽ không yên bình mà trải qua như vậy.

Ai, cậu chỉ về quê tế tổ, không nên lại làm ra cái sự kiện gian khổ kéo dài gì cho cậu giải quyết có được hay không? Tổ sư gia phù hộ, dù là phù hộ một lần cũng tốt.

“Chủ tịch, anh quả nhiên là trời sinh từ trường âm khí, đi tới đâu thu hút tới đấy, mau nhìn xem trong ba lô của em có bao nhiêu đạo phù?”

“Hả?”

“Em muốn xem đạo phù có đủ dùng hay không, cái này gọi là chuẩn bị trước.”

Niếp Hành Phong mở ba lô của Trương Huyền ra nhìn xuống “Còn khoảng,” “Có ba mươi mấy cái.”

“Oa a, tuyệt đối không đủ, em phải bảo tiểu dơi dơi mang vội đến một ít.” Trương Huyền lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi, sau khi nhấn gọi mới phát hiện không có tín hiệu, không có biện pháp không thể làm gì khác hơn là dùng ý niệm truyền tin, đáng tiếc đối phương hoàn toàn không có phản ứng, làm cậu tức đến nghiến răng.

“Chủ tịch anh nói, thức thần có phải hay không là cái loại chờ người ta đem tất cả phiền phức giải quyết xong hết rồi nó mới xuất hiện?”

“Em nói cái kia hẳn là cảnh sát.” Niếp Hành Phong nói xong chỉ thấy Trương Huyền lại trừng lớn mắt xanh nhìn mình, “Anh nói sai sao?”

“Không, em phát hiện anh không hổ là chủ tịch, nói chuyện tuyệt đối một câu trúng đích, khiến em sùng bái anh một chút a.”

Niếp Hành Phong nắm cằm Trương Huyền để cậu nhìn về phía trước, “Quan sát đường đi!”

Thôn Thập Lý rất nhanh đã tới, đường núi phía trước thông suốt rộng mở, nông trang nhỏ chỉ có trăm hộ gia đình tọa lạc ở nơi sơn cốc rậm rạp cây cối, khiến người ta có loại lỗi giác như lạc vào cõi thế ngoại đào nguyên.

Đợi tiếp bọn họ là trưởng thôn Niếp Thảo, một vị lão nhân quắc thước khô gầy, nghe nói bọn họ tới, liền cầm tẩu thuốc mà chạy đến, cười ha hả mời họ đi vào.

“Niếp Dực gọi điện nói với tôi các cậu muốn tới, tôi liền một mực chờ đợi, đây là Hành Phong đúng không, lần trước cậu tới chỉ mới cao tới đây, không nghĩ tới chỉ chớp mắt đã thành người lớn rồi.” Lão nhân có chút nghễnh ngãng, nói chuyện tiếng rất lớn, nhưng tinh thần rất tốt, ông khoa tay múa chân nói về Niếp Hành Phong khi còn nhỏ, lại nhìn Trương Huyền một chút, “Đây là lái xe của cậu hả?”

Trương Huyền cước bộ lảo đảo, muốn giải thích, Niếp Hành Phong ngăn cản cậu, mỉm cười nói: “Đúng vậy”

“Đồ đạc đều đưa đứa nhỏ kia cầm là được rồi.”

Lão nhân rất thân thiết mà kéo Niếp Hành Phong vào sân, Trương Huyền quay lại xe nhìn đống quà đủ có thể xếp thành một cái núi nhỏ, miệng chảy dài: “Không phải chứ? Bảo tôi một mình mang?”

“Tôi giúp cậu.” Một nam nhân đi tới, hướng cậu nhiệt tình chào hỏi: “Tôi là A Khải, là cháu trưởng thôn.”

“Không cần đâu.”

Trên người nam nhân mang theo mùi hương nhang nhè nhẹ, thoạt nhìn còn chưa qua hai mươi, trên mắt phải đeo một miếng vải bố, chân trái tựa hồ cũng không tốt lắm, đi tới có hơi khập khiễng, Trương Huyền nào dám nhờ anh ta hỗ trợ, tuyệt đối là khi dễ người tàn tật.

“Không sao đâu.” A Khải đem đống đồ ôm lại, sau khi ổn định thì mang vào, nhìn đồ anh ta ôm cơ hồ nhiều gấp hai của mình, nhưng lại hoàn toàn không tốn sức, Trương Huyền sửng sốt hồi lâu, mới bật ra hai chữ.

“Cám ơn.”

Nhà Niếp Thảo là kiến trúc mang phong cách cổ xưa nhã trí, bên trong rất sáng sủa, sau khi chủ khách ngồi xuống, Niếp Hành Phong mang lễ vật lấy ra, lão nhân sau khi khách sao vài câu thì nhận. Lấy tẩu thuốc ra khỏi túi, hỏi tình hình gần đây của Niếp Hành Phong, lại lải nhải nói đâu đâu một tí chuyện xưa trong thôn, thì ra con trai và con dâu của ông đã qua đời, trong nhà chỉ còn ông cháu hai người, A Khải trời sinh tàn tật, sắp ba mươi rồi mà còn chưa lấy được vợ, nói đến đây lão nhân không nhịn được thở dài.

Trương Huyền ngồi ở cửa uống trà, nghe xong lời này, nhìn một chút A Khải đang đốn củi trong sân, rất khó tin người thoạt nhìn như tiểu tử chưa tới hai mươi lại lớn tuổi như vậy, hơn nữa anh ta làm việc rất nhanh nhẹn, hoàn toàn không thua gì người khỏe mạnh.

Cơm trưa ăn ở nhà của Niếp Thảo, bàn ăn rất thịnh soạn, đều là do một mình A Khải làm, lão nhân ngại ngùng nói với bọn họ: “Ở nông thôn không có gì hay chiêu đãi, các cậu ăn tạm vậy.”

Kỳ thật lão nhân nói khách sáo rồi, thức ăn ăn rất ngon, Trương Huyền đang ăn cơm, trong lòng lại tăng thêm vài phần hảo cảm với A Khải, cảm thấy anh ta không tìm được vợ thì thật đáng tiếc.

Cơm nước xong, lão nhân bảo A Khải dẫn bọn họ tới nhà cũ của Niếp gia, đem hành lý thu thập một chút, lại đi chung quanh dạo chơi. Vừa nghe được đi dạo, Trương Huyền vội hỏi: “Ngọn núi này có nơi đẹp không?”

“Không có phong cảnh gì, trừ núi vẫn là núi, nhưng có một thác nước trên núi, nơi đó chất nước rất tốt, nếu thích, có thể bảo A Khải dẫn hai cậu đi xem một chút. Đúng rồi, trong núi tín hiệu không tốt, điện thoại di động ở chỗ này là vô dụng, nếu cái cậu muốn gọi điện, thì tới nhà của tôi.”

Niếp Hành Phong hỏi: “Nhà cũ không có lắp điện thoại sao?”

“Có lắp, nhưng không dùng được. Trong thôn máy điện thoại có thể dùng được không nhiều lắm, khi mới bắt đầu lưu hành, tất cả mọi người đều tranh nhau lắp điện thoại, nhưng đại đa số là không dùng được, cuối cùng không có biện pháp cũng đành bỏ qua.”

Trương Huyền liếc nhìn Niếp Hành Phong một cái, “Không sao, em nghĩ chúng ta cũng không cần dùng.”

Lần này về quê tế tổ vốn là muốn tới thế giới hai người cùng chiêu tài miêu, điện thoại di động không dùng được cũng tốt, không cần cố ý tắt máy, sợ đám động vật ầm ĩ kia quấy phá.

Theo A Khải dẫn đường, Trương Huyền lái xe chạy đến cuối thôn, phía trước có cây phú quý cành lá rậm rạp, bên cạnh chính là từ đường Niếp gia, bọn họ sẽ lưu lại nhà cũ ngay trong sân trong bên cạnh từ đường.

Trương Huyền dừng xe trước cửa nhà cũ, xuống xe nhìn bốn phía chung quanh, Từ đường xây dựng mang phong cách cổ xưa tao nhã, phía tây bắc núi non nối nhau, như hình vòng cung, xa xa là một khe nước nho nhỏ, tứ phương hơi lõm, lưng dựa kim tinh, địa hình quy tụ phú quý tài lộc, sơn cốc thanh linh, phong thủy tự sinh, khó trách sinh ý Niếp thị lại hưng vượng như vậy.

Nhà cửa quét dọn rất sạch sẽ, khi đi qua hành lang, Niếp Hành Phong nghe được phía sau truyền đến tiếng vang, anh xoay người lại, thấy có cậu nhóc năm sáu tuổi đứng ghé ở phía sau cửa xem bọn họ, hai mắt rất to, tròn tròn phát ra ánh sáng linh khí ngập tràn, thấy bị phát hiện, đứa trẻ sợ đến xoay người bỏ chạy.

Mùi hương thoang thoảng truyền đến, ánh mắt Niếp Hành Phong xẹt qua mặt đất, ánh mặt trời lên cao, trên mặt đất tạo thành những cái bóng nghiêng nghiêng, anh đột nhiên nghĩ tới nơi đứa trẻ vừa mới rồi đứng không hề có bóng.

“Chủ tịch anh đang làm gì vậy? Mau đến giúp a.”

Tiếng gọi của Trương Huyền kéo tâm tư Niếp Hành Phong trở lại, anh cười cười, quên đi, dù sao cũng không phải lần đầu gặp quỷ, loại chuyện này, quen là  được rồi.

Bọn họ lần này về quê tế tổ, mang theo thật sự không ít đồ, bất quá 90% là thuộc về Trương Huyền.

A Khải giúp bọn họ đem vali hành lý vào nhà, thấy Trương Huyền lấy ra một cái chảo nướng điện, vội hỏi: “Cái này có phải rất tốn điện hay không? Trong thôn lượng điện không đủ, dùng điện nhiều sẽ bị nhảy áp.”

“Chúng tôi sẽ không dùng.”

Niếp Hành Phong lấy chảo nướng điện trong tay Trương Huyền ra, thả lại vào trong túi hành lý, ai ngờ cậu lại lấy từ trong cái vali lớn ra than củi cùng giá nướng, còn có các loại thịt tẩm sẵn gia vị cùng các loại rau dưa.

“Không sao, vậy sẽ nướng bên ngoài, tôi còn mang cả rượu đến, A Khải đêm nay ở lại cùng ăn đi.”

Người này rốt cuộc là tới tế tổ hay là tới cắm trại dã ngoại? Niếp Hành Phong xoa mi tâm, trong lòng cầu khẩn lịch đại tổ tiên Niếp gia ngàn vạn lần đừng cùng tiểu thần côn chấp nhặt.

“Trong viện có giếng nước a.” Thu thập xong quần áo, Trương Huyền theo A Khải nói chuyện.

“Là giếng khô, trong nhà có nước máy, không dùng tới nó, nhưng phòng tắm không có lắp vòi hoa sen, phải nấu nước tắm, có thể sẽ có chút phiền toái.”

“Không sao, thùng gỗ cũng không tệ.” Trương Huyền chạy đến phòng tắm xem một chút, thấy thùng tắm gỗ, trong đầu lập tức ảo tưởng ra bản thân đang ngâm mình trong thùng gỗ, cùng tràng cảnh chiêu tài miêu hầu hạ, hài lòng gật đầu.

Ba người đem tất cả đồ đạc mang đến  đại khái thu thập xong, cầm đồ cúng đi tới từ đường Niếp gia. Từ đường được quét dọn sạch sẽ sáng sủa, không nhiễm một hạt bụi, ở giữa thờ phụng lịch đại tổ tiên Niếp gia, lư hương thơm ngát vừa mới cháy hết, trên từ đường vấn vít mùi hương thoang thoảng.

Gió xuyên qua đại đường, Trương Huyền hỉnh mũi ngửi ngửi, hồ nghi nói: “Mùi thơm quá.”

Niếp Hành Phong cũng ngửi được mùi hương thơm nhè nhẹ, như là mùi hương khói trong từ đường, nhưng tựa hồ lại không phải, không khỏi nhớ tới khi đứa trẻ kia xuất hiện cũng truyền đến mùi hương thoang thoảng như vậy.

“Là mùi lư hương.” A Khải giải thích: “Tôi mỗi khi đến quét dọn đều dâng hương, trước kia là ông nội làm, sau thân thể ông không tốt, nên đổi thành tôi.”

Khó trách trên người A Khải lại có mùi khói nhang, Niếp Hành Phong rất cảm động: “Cảm ơn anh.”

A Khải cũng không để ý, chất phác mà cười: “Không có gì, dù sao mỗi ngày tôi lên núi đều đi qua nơi này, quét dọn chỉ là thuận đường thôi.”

Hai người mang hoa quả đồ cúng đều sắp lên, lại cung kính mà dâng hương lên, bái lạy tổ tiên, Trương Huyền đề nghị đi thác nước trắng xem một chút, Niếp Hành Phong đồng ý, trở về cầm ba lô leo núi, theo A Khải cùng nhau vào núi.

Lúc xuất môn, Niếp Hành Phong thấy có mấy đứa trẻ đang vây quanh mini cooper, rất hưng phấn mà thảo luận. Thôn Thập Lý mặc dù xa xôi, nhưng vì Ly sơn phong cảnh tú lệ, nên du khách đến leo núi ngủ lại không ít, cho nên mọi người trong thôn đối với du khách vãng lai chưa từng cảm thấy ngạc nhiên, nhiều nhất chỉ là bọn nhỏ ngạc nhiên một chút về chiếc xe nhỏ đáng yêu của Trương Huyền.

Không thấy tiểu quỷ mắt to đáng yêu kia, Niếp Hành Phong nghĩ, quỷ dù sao cũng kỵ nhân khí, nơi nhiều người chúng sẽ không dám đến gần.

电饼铛(FXB-9) images (10)

Hết chương 1.

 

Advertisements

9 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-quyển 4-Chương 1

  1. Vừa ms phát hiện ra có bạn dễ thương trans phần 2 của Thiên sư chấp vị ta liền nhảy vào ngay a 🙂
    cày đến chương này mới cảm ơn bạn thực có lỗi 😉
    sau này sẽ k đọc chùa nữa a

  2. * bay tới * * lấy dây trói lại * Rồi Tâm Nhi, nàng ngoan ngoãn ở đây edit tất rồi ta thả ra nhá * cười hăn hắc * …. Con Hồ Ly từ chủ nhân hóa thành sũng vật của Con mèo lém kia rồi * nhếch mép * Ta phát hiện sang phần 2 ta thích coi mấy thiên tình sử của mấy cặp ngố phụ hơn là 2 nhân vật chính nha * Siết dây trói * Nàng mau ngoan ngoãn dịch tiếp cho ta mau kaka…

    • *ặc*, đừng siết, chết ta *phụng phịu*, ta thấy sang phần 2 anh Phong làm nô cho Trương Huyền là cái chắc rồi, phần 1 anh oai biết bao nhiêu thì sang phần 2…không còn gì để nói. Mờ đúng là cái gì ít thì lại thích hóng, ta cũng khoái mấy cặp phụ, chỉ có điều, mèo với hồ ly thì, trừ phi mèo hóa được thành người, nhưng mà thân xác em đã ra tro ra bụi rồi còn đâu…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s