Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vầng, bắn pháo mừng năm mới đây.

Bạn chính thức trở về.

Và nếu lười, bạn lại lăn.

*Ấy, đừng ném dép*

 

images567133_phao_hoa_fc1da

 

tải xuống

Chương 2

Ngọn núi phong cảnh tú lệ,  rừng cây thâm u, A Khải từ nhỏ lớn lên trên núi, mặc dù chân tàn tật, đi đường núi vẫn đi như bay, ven đường ngẫu nhiêu có mèo rừng, thỏ hoang hoặc động vật nhỏ chạy qua, thấy người lạ đến, cũng không sợ hãi, trốn sau bụi cỏ tò mò nhìn bọn họ chằm chằm.

“Nơi này không phải thường có du khách tới sao? Sao động vật nhỏ đều không sợ người?” Niếp Hành Phong khó hiểu hỏi.

“Đây là đường tắt, người ngoài không biết, chúng nó không đi lại ở nơi có người lạ thường xuyên xuất hiện, động vật nhỏ ở đây rất thông minh.” A Khải khi nói chuyện, trong mắt lộ thần sắc ôn nhu, như đang khích lệ đám nhỏ của chính mình.

“Có người lên thú săn bắn không?” Trương Huyền ánh mắt phiêu qua một con thỏ nhỏ, bộ dáng rất béo, thật muốn bắt nọ, hưởng thụ bữa thịt nướng.

“Có, nhưng đi săn chính là ném mạng của chính mình.” Nói đến săn bắn, ánh mắt A Khải lạnh xuống, “Nơi này thuộc về khu bảo vệ tự nhiên, ấn theo quy định vốn không thể săn bắn, nhưng vẫn luôn có người lén chạy tới săn, kết quả không phải là trượt chân rơi xuống vách núi chết, thì cũng là lạc đường, chờ đến khi tìm được thì đã trở nên nửa điên nửa dại, tất cả mọi người nói Ly sơn có sơn thần bảo hộ, sẽ không tha cho kẻ nào dám mạo phạm đến địa giới của người.”

Trương Huyền đánh giá con thỏ béo kia, nuốt nước miếng, biết bữa ăn thịnh soạn đã cùng mình hết duyên rồi. Nhưng đi một chuyến này cũng không tệ, ven đường có rất nhiều cây xương bồ, lá xanh hình kiếm, mùi hương thoang thoảng phất qua, dưới tình huống không có nhiều đạo phù, loại thảo dược trừ tà này xuất hiện thật đúng là đưa than sưởi ấm vào ngày tuyết rơi.

“Tôi hái chút cây cỏ, sẽ không mạo phạm sơn thần chứ?”

Khi nhận được câu trả lời phủ định, Trương Huyền đem ánh mắt chuyển hướng sang Niếp Hành Phong, cười hì hì gọi: “Chủ tịch…”

Đợi đến khi đến thác nước, trong ba lô leo núi của Niếp Hành Phong đã đựng không ít lá xương bồ, A Khải hỏi: “Các anh muốn cỏ dại làm gì?”

“Có lẽ sẽ hữu dụng.” Nhìn Trương Huyền ở phía xa cởi giày, đang nghịch nước ở trước thác nước, Niếp Hành Phong nhún nhún vai, lấp lửng trả lời.

A Khải cũng không tiếp tục hỏi nhiều, nói: “Có muốn đi tới trước thác nước đi dạo không? Tôi giúp các anh chụp ảnh.”

“Không cần đâu, tôi ngắm phong cảnh là được rồi.”

Thác nước không lớn, nhưng phong cảnh tú lệ, Niếp Hành Phong lấy máy ảnh ra, lựa chọn góc độ xong, chụp vài tấm phong cảnh, lại chụp cho Trương Huyền vài tấm, đến khi chụp thác nước, anh chợt thấy có bóng trắng nhác qua trên màn ảnh.

Trương Huyền rất nhanh trở về, ngồi bên cạnh Niếp Hành Phong, lật xem ảnh anh chụp, Niếp  Hành Phong nói: “Nơi này có rất nhiều thứ kỳ quái.”

“Đừng lo, trước mắt, em không cảm thấy chúng nó có ác ý.”

Niếp Hành Phong đối với giác quan thứ sáu của Trương Huyền luôn không ôm quá nhiều tin tưởng, “Kỳ thật vừa rồi khi em ở trong nước, anh thật lo lắng đột nhiên có một cỗ thi thể nổi lên.”

Trương Huyền liếc mắt nhìn anh, đột nhiên bật cười ha ha: “Có phải anh suy nghĩ nhiều quá rồi không? Nào có khéo như vậy, mỗi lần có sự kiện quái dị đều bị chúng ta đụng tới.”

Niếp Hành Phong cũng không nhịn được cười, việc này cũng không thể trách anh, ai bảo khi anh và Trương Huyền ở cùng nhau, giống như là thỏi nam châm hút quỷ tự nhiên, ngày nào mà không có sự kiện gì phát sinh, ngược lại lại cảm thấy không được tự nhiên.

A Khải đi phụ cận dạo qua một vòng, hái về một chút quả dại cho bọn họ, quả nhiều thịt rất ngon, ba người ăn xong quả dại, lại ngồi trong chốc lát, mới trở về. Trên đường về, A Khải nói: “Ngọn núi còn có vài cảnh đẹp khác, nếu các anh muốn chụp hình, ngày mai tôi tiếp tục đưa các anh đi.”

Niếp Hành Phong hàn huyên: “Không cần phiền toái vậy, chúng tôi tự đi là được rồi.”

“Ly sơn địa hình phức tạp, nếu không có người dẫn rất dễ bị lạc đường, nơi này cây cối nhiều, sóng điện thoại di động không tốt, nếu các anh muốn tự đi dạo, nhớ đừng đi quá xa.”

A Khải rất nghiêm túc dặn dò, nhưng Niếp Hành Phong có loại cảm giác, anh ta ngoài thì nói là lo lắng an nguy của bọn họ, chi bằng nói là không muốn để bọn họ xâm nhập vào nơi thuộc về mình, có lẽ đây là tập tính cẩn thận của người miền núi, vì vậy gật đầu đáp ứng.

Trở lại thôn, Trương Huyền từ xa liền thấy ở mảnh đất trống trước thôn đang tụ tập rất nhiều người, mọi người vây quanh một tòa nhà lớn, mơ hồ có tiếng niệm chú truyền đến.  Nhãn tình của cậu sáng lên, tha hương gặp người quen, không nghĩ tới ở thôn trang hẻo lánh này, lại gặp đồng nghiệp.

Bước nhanh đến gần, chỉ thấy một người trung niên mặc trang phục đạo sĩ đứng trước một thần đàn mới lập, cầm kiếm gỗ vừa múa vừa xướng, thôn dân đều mang vẻ mặt nghiêm trang mà vây quanh ông ta. Tòa nhà mà bọn họ đứng trước kỳ thật là một kho hàng bỏ hoang, vết gỉ sét loang lổ, xà nhà bằng gỗ đã sớm mục nát, rêu xanh bám đầy, xem ra nơi này đã hoang phế rất lâu rồi.

Thấy bộ pháp của đạo sĩ kia, Trương Huyền nghiêng đầu len lén cười rộ lên, thì ra có người so với cậu càng lừa đảo hơn, bộ pháp mười bước có tám bước đi sai, tiêu chuẩn thế này cũng dám ra đây gạt người sao?

“Để các anh chê cười rồi.” A Khải ngại ngùng nói: “Trong thôn có quy củ lâu đời, hàng năm vào lúc này đều phải lập pháp sự.”

“Là cầu mưa thuận gió hòa sao?” Trương Huyền nhìn lá phù cầu mưa áp trên đàn tế hỏi.

“Không, là cầu cho người chết oan có thể an ổn.” A Khải chỉ vào kho hàng lụn bại nói: “Nghe ông nội tôi nói, nơi đây vốn là xưởng pháo hoa, bốn mươi năm trước vì một trận cháy lớn mà chết rất nhiều người, sau đó trong thôn liền thường xuyên xuất hiện một ít chuyện kỳ quái, các lão nhân đều nói là do oán khí tác quái, mời đạo sĩ đến làm phép, sau đó lại tạo thành tập tục.”

Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền nhìn nhau, A Khải vội khoát tay: “Tôi biết các anh là người ngoài vốn không tin chuyện mê tín, vậy xem như đang xem trò vui là được rồi, các anh cũng biết, trong thôn không có trò gì tiêu khiển, xem đạo sĩ làm phép cũng coi như là một loại hoạt động hưu nhàn.”

“Tôi không cảm thấy đây là mê tín, trên thực tế tôi…”

Chạy một ngày, chúng tôi muốn trở về sắp xếp một chút, hôm nay cảm ơn anh.” Cắt đứt lời nói của Trương Huyền, Niếp Hành Phong nói.

Khi chia tay A Khải mời bọn họ đến nhà mình ăn cơm, Niếp Hành Phong từ chối, thịt cùng rau dưa Trương Huyền mang đến nếu không ăn sớm, sẽ hỏng mất.

Trở lại nhà cũ, hai người trước đi tới từ đường tổ tiên dâng hương, ai ngờ lại phát hiện hoa quả cúng tế trên bàn đã vơi đi phân nửa, nhất là quả nho cơ hồ không còn một chùm, Trương Huyền kêu to: “Hơi quá đáng rồi nha, cư nhiên có người ăn vụng đồ cúng!”

Trong từ đường thoang thoảng mùi hương, trong gió đêm hết sức rõ ràng, lần này Niếp Hành Phong dám khẳng định, tuyệt đối không phải mùi hương, mà là…

“Mùi xương bồ.” Trương Huyền nói ra nghi vấn của Niếp Hành Phong.

Thôn dân mê tín, đám con nít dù đi ăn vụng, cũng không dám lấy rõ ràng như vậy, mà lại còn là đồ cúng của thiên sư, Trương Huyền giận quá mà cười: “Nếu để cho ta biết được là tinh quái nào làm, ta nhất định đánh cho nó hồn phi phách tán!”

“Cộc, cộc, cộc…”

Tiếng vang nhẹ nhàng truyền đến, giống như tiếng hòn bi nảy trên mặt đất, Niếp Hành Phong ngửa đầu nhìn lên trần, nhưng âm thanh rất nhanh liền biến mất, tựa hồ là bị khí tràng của Trương Huyền hù dọa, đã trốn đi.

“Quên đi, dù sao hoa quả mang đến cũng không ít, quay về lấy thêm một ít là được rồi.”

Niếp Hành Phong chờ hương hết, kéo Trương Huyền rời đi, về nhà bắt đầu chuẩn bị bữa tối, đương nhiên là món thịt nướng mà Trương Huyền vẫn luôn xoắn xuýt.

Hy vọng sẽ không nhảy áp, nhìn Trương Huyền rất nhanh chuyển đổi tâm tình, hăng hái bừng bừng mà mang chảo điện lấy ra, lấy rau dưa đã rửa sạch bỏ lên mặt chảo bắt đầu nướng, Niếp Hành Phong trong lòng liền hướng các vị tổ tiên cầu khẩn.

Điện lực không phải quá đủ, qua hồi lâu, mùi thơm của thịt nướng mới chậm rãi lan tỏa trong không gian phòng khách, Trương Huyền vào bếp lấy chén đĩa dữ trữ vệ sinh qua, sau khi trở lại, đột nhiên kêu to: “Chủ tịch, nấm hương của em đâu?”

Niếp Hành Phong đang ở cách vách sửa sang lại xương bồ vừa hái về, nghe tiếng kêu của Trương Huyền, anh đi tới phòng khách, chỉ thấy Trương Huyền đang đứng trước chảo điện, mắt xanh căm giận trừng anh, “Anh ăn vụng nấm hương của em, em vừa rồi rõ ràng là nướng ba cái!”

Ánh mắt Niếp Hành Phong đảo qua cái nấm hương duy nhất còn lại trên chảo nướng, không biết nên khóc hay nên cười, “Không phải anh.” Trương Huyền thích nấm hương anh cũng không phải không biết, sẽ không tranh cùng cậu, hơn nữa không có đũa, anh chung quy không thể dùng tay bốc ăn đi?

Bốn mắt nhìn nhau, mắt xanh của Trương Huyền đảo vòng, hiểu rõ, gật đầu oán hận nói: “Lại là tinh quái chết tiệt!”

Niếp Hành Phong nhìn mặt chảo một chút, tựa hồ thịt nướng cũng ít đi một ít, gió đêm thổi qua cửa sổ khép hờ, mang đến mùi hương thoang thoảng quen thuộc, anh nhíu mày rồi hạ mi, đi qua đóng cửa sổ.

May là tiếp đó không có chuyện quái dị gì phát sinh, thịt nướng cùng với cơm nóng hôi hổi, làm cho người ta chảy nước miếng ròng ròng, Trương Huyền đói bụng, không tiếp tục cùng tinh quái so đo, lấy bia ra, cùng Niếp Hành Phong vừa ăn thịt nướng, vừa đối ẩm.

“Sớm biết vậy, nên để tiểu dơi dơi cùng đến, để nó thay em làm phục vụ kiêm bắt quỷ.”

Sau khi ăn xong, Trương Huyền ở phòng tắm nấu nước nóng lầm bầm, Niếp Hành Phong ở bên trong thư thư phục phục ngâm mình, mà cậu chỉ có thể ở ngoài cố gắng nấu nước, xuân quang gì cũng không nhìn thấy.

“Nó không phải người làm thuê.” Cách tấm ván gỗ, Niếp Hành Phong nói.

“Nó đã không xứng với chức danh thức thần rồi, vậy cũng phải xứng với chức làm thuê đi.”

Cố gắng thêm củi, để cho lửa cháy thêm lớn, Trương Huyền thở ra một hơi, đứng lên, chuẩn bị theo vào cùng chiêu tài miêu đáng yêu hưởng thụ thú tắm chung tốt đẹp, ai ngờ Niếp Hành Phong đã đi ra rồi, anh cũng đã mặc áo ngủ vắt trên giá.

“Anh đi trải giường, em chậm rãi tắm đi.”

“Này…”  Không chỉ có ảo tưởng tắm chung tan thành bọt nước, ngay cả hưởng thụ phục vụ chà lưng cũng không được, Trương Huyền trơ mắt nhìn Niếp Hành Phong rời đi, rất ảo não mà nghĩ vừa rồi không nên cố gắng đốt lửa thì tốt rồi.

Cởi quần áo tiến vào thùng gỗ, nước ấm vừa đủ, Trương Huyền tựa vào mép thùng gỗ, từ từ nhắm hai mắt ngâm nga tiểu khúc. Từ tối hôm qua cậu đã không nghỉ ngơi đủ, nước ấm vừa đủ mà xua tan một ngày mệt mỏi, cậu nổi lên uể oải, đang mơ màng buồn ngủ, đột nhiên một mùi hương truyền đến, tiếp theo là tiếng bước chân cẩn cẩn dực dực, Trương Huyền không mở mắt, khéo miệng cong lên một nụ cười xấu xa.

“Đại lừa đảo cái gì cũng không biết, đạo sĩ thối! Ta hết lần này đến lần khác ăn sạch đồ của ngươi đó, xem ngươi làm thế nào đem ta đánh cho hồn phi phách tan!”

Trương Huyền đột nhiên ngồi dậy, thanh âm lập tức biến mất, cậu từ trong thùng gỗ nhảy ra, tiện tay cầm áo ngủ khoác lên người. Bốn phía không người, nhưng trên mặt đất có dấu chân nhỏ đang nhanh chóng di chuyển về phía trước, cậu phóng ra tác hồn ti hướng về phía dấu chân, ai ngờ tiếng hòn bi nảy vang lên, một khối xà phòng thơm trượt tới chân cậu, cậu không phòng bị, vừa vặn giẫm lên, sau đó…

Rầm rầm!

Niếp Hành Phong nghe được tiếng vang, vội vàng chạy đến, đối diện liền thấy một đứa trẻ từ đầu bên kia hàng lang chạy nhanh tới, trong tay còn dắt theo một vật trắng trắng gì đó, nhìn kỹ, thì ra là một đứa trẻ cùng một con tiểu hồ ly thân cao ngang nhau, toàn thân tuyết trắng, còn có chút béo, trong màn đêm, một người một hồ tay trong tay mà chạy trốn, có loại cảm giác rất quỷ dị.

Thấy anh, đứa trẻ lập tức dừng lại, sợ hãi không dám đến gần. Niếp Hành Phong tránh đường, anh biết đứa trẻ không phải nhân loại, nhưng trên người nó không có chút khí tức bạo lệ, thân hình gầy gò, khiến người ta đau lòng, đối với tinh quái như vậy, anh thật sự không đành lòng làm khó.

Nam hài lôi kéo tiểu hồ ly nhanh chóng chạy trốn, tại chỗ ngoặt lại quay đầu, hướng anh cười ngọt ngào: “Cám ơn ca ca!”

Niếp Hành Phong đi tới phòng tắm, vừa vặn thấy Trương Huyền rất chật vật từ trên mặt đất đứng lên, bước lên đỡ lấy cậu, hỏi: “Em không sao chứ?”

“Anh xem em như vầy giống như không có việc gì sao?” Trương Huyền xoa xoa thắt lưng, “Khi anh lại đây có đụng phải cái gì không?”

Niếp Hành Phong có chút chột dạ mà lắc đầu, “Anh ôm em về được không?”

“Không cần.” Trương Huyền cầm cái áo ngoài khoát trên giá, trên quần áo dính một chút lông mao màu trắng, cậu cầm lên nhìn một chút, bật cười hắc hắc. Hòa thượng chạy được miếu không chạy được, muốn chạy khỏi lòng bàn tay cậu, không dễ dàng vậy đâu!

Trở lại phòng ngủ, Niếp Hành Phong mở TV nhỏ ở đầu giường, đáng tiếc tín hiệu rất kém, chỉ có thể miễn cưỡng thấy có mấy người đang nói, còn không thì nhiễu không chịu được, khiến hình ảnh hơn phân nửa là trắng xóa, anh không thể làm gì khác hơn là tắt TV. Trương Huyền nằm ở trong ổ chăn, loay hoay nghịch điện thoại di động, căn bản là không có tín hiệu, cậu thở dài: “Em ngay cả laptop cũng mang đến, xem ra là không dùng được rồi.”

Không TV không mạng đối với người hiện đại mà nói đúng là không cách nào tưởng tượng, nhưng Niếp Hành Phong cảm thấy ngẫu nhiên hưởng thụ một chút cuộc sống điền viên ngoại thế cũng không tệ. Tắt đèn, cùng Trương Huyền nằm trên giường, hồi tưởng lại các loại sinh vật phi nhân loại hôm nay đụng tới, còn có truyền thuyết A Khải kể cho bọn họ, anh hỏi: “Em nói nơi này sơn linh thủy tú, có phải thật sự có sơn thần ban phúc hay không?”

Trương Huyền rất khinh thường mà giễu cợt một tiếng, thản nhiên nói: “Trên đời này căn bản không có thần.”

“Em tin quỷ lại không tin thần?” Thiên sư cư nhiên không tin thần linh, Niếp Hành Phong đột nhiên phát hiện có đôi khi chính mình cũng không cách nào hiểu rõ Trương Huyền.

Trương Huyền có chút mệt mỏi, tùy ý nói: “Em chỉ tin tưởng những gì hai mắt mình nhìn thấy, quỷ quái em mỗi ngày đều thấy, nhưng thần, cho tới bây giờ em chưa từng thấy.”

Trời không lạnh, nhưng Niếp Hành Phong lại cảm thấy có một cơn lạnh lẽo không hiểu từ đâu táp lại, từ đáy lòng dâng lên sợ hãi, không phải sợ Trương Huyền, mà là sợ…Một loại cảm giác gì đó mà anh không cách nào hiểu được.

“Đừng như vậy.” Anh dò xét dịch người qua, từ phía sau ôm lấy Trương Huyền, “Trên đời hết thảy sự vật, chỉ cần tin tưởng, nó nhất định tồn tại.”

Khoảng cách thân mật khăng khít che đi bất an vừa mới chợt lóe, Niếp Hành Phong cười, mùi hương cơ thể nhàn nhạt vốn là tầng hấp dẫn sâu nhất, cảm giác vui thích giờ khắc này vô cùng rõ ràng, dứt khoát đưa tay ra giữ giặt lấy, cúi đầu duyện hôn vành tai Trương Huyền.

Có lẽ có chút trò tiêu khiển so với xem TV, lên mạng thì càng thú vị hơn.

Tay bị đẩy ra, Trương Huyền dịch người tới mép giường, lầm bầm: “Chủ tịch, xin anh không nên đối với tài xế của anh phát tình.”

“Đó là nói đùa.”

“Vậy thì cứ tiếp tục vui đùa đi…”

Tiếng hít thở dần dần nặng nề, chứng minh Trương Huyền đã tiến nhập mộng đẹp, Niếp Hành Phong cười khổ nằm quay về chỗ cũ, “Em cái tên thần côn có thù thất báo này.”

“Hà xử hợp thành sầu, ly nhân tâm thượng thu, túng ba tiêu, bất vũ dã sưu sưu…” ( cái này bạn chịu, tạm dịch là: Nỗi sầu hợp lại nơi nào, cách lòng người thượng thu, phẩy quạt ba tiêu, không mưa cũng gió vù vù…)

Bên tai quanh quẩn tiếng nói nhẹ nhàng, uyển chuyển lưu luyến, như tình nhân khi rời đi vô tận bi ai triền miên, Tây Môn Đình bừng mở mắt. Tiếng nói văng vẳng còn đang vang vọng trong không gian, mê ảo như mộng lại như thật, trong nháy mắt, Tây Môn Đình có loại lỗi giác linh hồn xuất khiếu, cậu ngồi dậy, lăng lăng nhìn phía trước, nơi phát ra thanh âm.

Cửa sổ không biết đã mở ra từ lúc nào, gió đem đem rèm cửa ôn nhu cuốn lên, một nữ tử vóc dáng thướt tha đứng dưới ánh trăng, tóc dài buông hạ, tay áo theo gió đêm nhẹ nhàng tung bay, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, như đang cười, nhưng mi gian lại có loại ưu thương nhàn nhạt, thanh âm nhẹ nhàng, nhỏ bé yết ớt giống như tùy thời có thể biến mất trong gió.

“Tiểu thư, cô…”

Tim Tây Môn Đình đập mạnh không ngừng, từ trên giường bước xuống, chậm rãi đến gần nữ tử. Ngữ điều bi ai thương tâm, khiến cậu rất muốn tới bên cô an ủi phần đau thương kia, sớm đã quên lúc nửa đêm, sao có thể có người xuất hiện trong phòng mình, càng quên đi một thân váy lụa tơ tằm mỏng không giống với trang phục hiện đại của cô ta.

Nữ tử mỉm cười nhìn cậu, thanh lệ kinh thiên nhân, Tây Môn Đình thần trí càng thêm hoảng hốt, như rối gỗ bị giật dây đi tới trước người cô, nữ tử đưa tay về phía cậu, gọi: “A Ngôn, thiếp tìm chàng đã rất lâu rồi…”
Tiếng nói mềm mại như tơ truyền đến, Tây Môn Đình hoàn toàn bị mê hoặc, cầm tay nữ tử, hoảng hốt nói: “Tôi không phải A Ngôn.”

“Nhiều năm trước là chàng.” Nữ tử mỉm cười nhìn cậu, “Đi theo thiếp, được không?”

Tây Môn Đình ngây ngốc gật đầu, liền cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, cảnh vật chung quanh bắt đầu xoay chuyển cực nhanh, cuồng phong nổi lên, chờ đến khi dừng lại, cậu mở mắt ra, phát hiện mình đã rời khỏi khách sạn, bốn phía một mảnh đen kịt, xa xa mây đùn từng trận, gió xuyên qua chạc cây, phát ra âm thanh sàn sạt quỷ dị, khắp nơi tràn ngập khí tức quỷ quyệt âm trầm.

Thần trí trở nên rõ ràng, Tây Môn Đình sợ đến mức lập tức hất tay nữ nữ, thụt lùi về phía sau vài bước, kêu to: “Cô là ai? Sao lại muốn dẫn tôi tới nơi này?”

Nữ tử không tức giận, vẫn ôn nhu như trước mà cười: “Chàng quên rồi sao, đây là nơi chúng ta đính ước.”

“Đính ước?”

Tay bị kéo tới trước một gốc cây tùng, cây cổ thụ cao vút loang lổ rêu xanh, cành lá xum xuê, chứng minh cây tùng có niên đại rất xưa, nữ tử chỉ vào nó nói: “Năm đó chúng ta ở trước cây ước định cả đời, sinh ở cùng nơi, chết cùng quan tài, chàng đã quên sao?”

Tây Môn Đình dùng sức lắc đầu, cậu không nhớ có cùng bất cứ người phụ nữ nào ước hẹn tam sinh, có đại ca lãnh khốc như dạ xoa ở bên cạnh trông chừng, cậu ngay cả kinh nghiệm cưa cẩm nữ sinh cũng không có , càng đừng nói ước định cả đời.

“Tiểu thư cô nhầm rồi, tôi không phải A Ngôn, xin lập tức đưa tôi trở về.”

“Chàng có thể nhớ lại, nếu như chàng là A Ngôn, thấy cây tùng, nhất định có thể nhớ lại kiếp trước, ngay lập tức có thể nhớ lại! Nhớ lại ngay!” Bị phủ nhận, nữ tử nóng nảy, ôn nhu nhất thời biến mất vô tung, hướng cậu hung tợn kêu lên.

Cổ tay bị nắm sinh đau, Tây Môn Đình rốt cuộc phát hỏa, dùng sức hất tay nữ tử ra, nói: “Tôi không phải! Tôi cái gì cũng không nhớ được, tôi căn bản không biết cô!”

“Chàng…” Nữ tử lảo đảo lùi về phía sau vài bước, nhìn cậu, ánh mắt có chút hoảng hốt, rồi sau đó phát ra tiếng thét tuyệt vọng: “Tại sao? Tại sao ngươi cũng không phải? Ngươi dám gạt ta!”

Tiếng kêu lộ ra âm tàn thảm thiết, Tây Môn Đình có chút sợ hãi, trực giác cảm thấy nữ tử không phải người, nhưng lại không phải quỷ. Chỉ thấy ống tay áo cô ta vung lên, khuôn mặt kiều mỵ dưới sự thống hận trở nên dữ tợn, sát khí âm trầm bức người, cậu không dám chậm trễ, xoay người bỏ chạy, đáng tiếc chưa chạy được mấy bước, đã bị rễ cây nổi lên ngáng chân, té ngã trên đất.

Đầu đập trúng một vật cứng, dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng Tây Môn Đình phát hiện kia đúng là đầu lâu người, lại nhìn sang bên cạnh, chung quan tán loạn không ít xương người, cậu sợ đến lập tức đứng lên chạy, lại bị dây leo cuốn lấy, kéo trên mặt đất. Nữ tử nhảy đến trước mặt cậu, vẻ ngoài không còn là hình người xinh đẹp, mà là hình thú màu đỏ, màu đỏ tràn ngập giết chóc.

Bị cô ta đè lại, người có đai đen taekwondo như Tây Môn Đình cư nhiên không giãy dụa được nửa phần, trên ngực đột nhiên đau xót, bị móng vuốt sắc bén hung hăng cắt qua. Gió âm thổi qua, nữ tử đã hóa thành lệ thú, giống như sói lại giống hồ, lại khổng lồ vô cùng, Tây Môn Đình trơ mắt nhìn tay cô ta vung lên, một bộ móng vuốt thuộc về dã thú hướng cổ họng chính mình đâm tới.

“A!”

Ngay lúc Tây Môn Đình cảm giác được cái chết đang đến gần, chiếc dây chuyền mặt quan tài từ trong cổ áo rơi ra, quái thú bị cương khí trên quan tài bắn trúng, rống lên một tiếng sợ hãi, thân hình đột nhiên biến mất tại không trung, Tây Môn Đình cũng bị âm lực của cô ta chấn động, thân thể quay cuồng mấy vòng, theo sườn núi lăn xuống…

Trương Huyền mạnh mở mắt, từ trên giường bật dậy, Niếp Hành Phong bên cạnh bị cậu làm tỉnh giấc, hỏi: “Sao vậy?”

Mới tờ mờ sáng, bên ngoài truyền đến tiếng mưa rơi rất nhỏ, Trương Huyền lúc này mới hiểu được chính mình là vừa nằm mơ, thở hắt ra, xoa trán một lần nữa nằm xuống, “Là ác mộng, mơ thấy bị quỷ đuổi giết.”

“Em bị quỷ đuổi giết?”

“Em xin anh, tôn trọng nghề nghiệp của em một chút, thiên sư sao có thể bị quỷ đuổi giết? Em là mơ thấy người khác.”

“Là ai?”

“Đã quên.” Trương Huyền nằm xuống, ngáp một cái lần nữa tiến vào mộng đẹp, “Chờ khi nhớ lại em nói cho anh.”

Cảm giác vừa ngủ đã thẳng đến lúc mặt trời phát ra ánh sáng mạnh, A Khải lại gọi bọn họ đi ăn cơm, Niếp Hành Phong từ chối khéo, bên này có bếp, tự mình nấu là được rồi, anh chung quy không muốn làm phiền người khác.

“Anh thật lợi hại, đại lão bản còn có thể nấu cơm.” Trương Huyền khi thức dậy thì nghe thấy A Khải dùng thanh âm sùng bái nói với Niếp Hành Phong.

“Tự nấu tiện hơn.”

“Tôi tưởng sẽ là tài xế nấu.”

Mắt nhìn Trương Huyền một thân áo ngủ từ trong phòng đi ra, còn đang mơ màng buồn ngủ, Niếp Hành Phong mỉm cười nói: “Tài xế nhà tôi địa vị rất lớn a.”

“Muốn ăn cháo không? Tôi mới hái chút rau dại, rất tươi, nhưng có chút đắng.”

Niếp Hành Phong đồng ý, vì vậy A Khải đem rau dại rửa sạch, thái nhỏ, bắt đầu nấu cháo. Anh ta làm việc rất nhanh, chỉ chốc lát sau, trong phòng bếp đã tràn ngập mùi thơm của cháo.

“A Khải anh cái gì cũng giỏi a!” Trương Huyền rửa mặt xong, theo mùi thơm chạy tới, “Con gái nếu gả cho anh nhất định rất hạnh phúc.”

Cái gì không nói lại nói đến chuyện này, Niếp Hành Phong trừng mắt liếc Trương Huyền một cái, may là A Khải không để ý, vô tư cười cười: “Con gái trong thôn đều muốn gả vào trong thành phố, người trẻ tuổi khỏe mạnh còn không tìm được vợ, tàn tật giống tôi, càng đừng hy vọng a.”

Lời tuy nói vậy, nhưng trên mặt A Khải một điểm tiếc nuối cũng không có, Trương Huyền rất khó hiểu, muốn hỏi, lại bị Niếp Hành Phong dùng ánh mắt ngăn lại.

Sau khi nấu xong, Niếp Hành Phong muốn lưu A Khải lại ăn cùng, nhưng bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, một đứa trẻ chạy vào gọi  A Khải, nói trong nhà có con chó bị hòn đá đập trúng bị thương, bảo anh ta nhanh đi xem một chút, A Khải vội chào rồi vội vã rời đi.

Niếp Hành Phong tiễn A Khải ra đến cửa, thấy có mấy đứa trẻ còn đang tò mò vây quanh xe ngắm nghía, anh xoay người đi lấy chocolate Trương Huyền mang đến, phân cho bọn nhỏ, hỏi: ‘Trong thôn không có bác sĩ sao?”

“Có bác sĩ, nhưng không bằng anh A Khải. Anh ấy rất lợi hại, biết rất nhiều thảo dược, hơn nữa chữa bệnh không lấy tiền.”

Cái sau mới là chủ yếu đi? Niếp Hành Phong cười, xoay người vào nhà, Trương Huyền đã sắp xong đồ ăn, chờ anh vào cùng ăn.

“Sau này đừng đề cập tới chuyện kết hôn trước mặt A Khải, sẽ làm anh ta không vui.” Đang ăn, Niếp Hành Phong dặn dò.

Trương Huyền không cho là đúng: “Chủ tịch anh nghĩ nhiều rồi, tàn tật thì sao? Chỉ cần đảm đang là sẽ có người thích thôi.”

“Hử?”

“Xin đừng dùng cái giọng mũi hừ em, nếu em thật lòng thích một người, sẽ không để ý thân phận tướng mạo của người đó, người đó không có tàn tật.”

“Em sẽ chỉ để ý người đó có tiền hay không thôi!” Niếp Hành Phong gắp nấm hương nhét vào trong miệng Trương Huyền.

Sau khi ăn xong hai người đi từ đường tổ tiên, lần này đồ cúng không bị ít đi, nhưng Trương Huyền ở trên bàn phát hiện một nhúm lông trắng đồng dạng, xem ra tên kia tối qua bị dọa sợ, không có dũng khí ăn trộm, nhưng được tha nhất định sẽ trở lại. Thừa dịp Niếp Hành Phong dập đầu dâng hương, Trương Huyền giơ cao ngón tay vẽ liên tục, bày kết giới trước bàn thờ.

Mới vẽ xong đã bị Niếp Hành Phong kéo xuống, bảo cậu dập đầu trước tổ tiên, Trương Huyền quỳ xuống nhỏ giọng khấn: “Lịch đại tổ tiên ở trên, xin thứ lỗi cho vãn bối vô lễ, ở chỗ này lập kết giới bắt yêu, xin hãy phù hộ cho con thuận lợi đem yêu tinh bắt lại, sau này con sẽ dâng lên nhiều đồ cúng hơn.”

“Em nói lầm bầm cái gì thế?”

“Không có gì, khó có được đi một chuyến, muốn tâm sự với tổ tiên, chủ tịch anh có muốn tham gia không? Thông linh rất đơn giản, tính anh theo giá cả của người yêu.”

Không nhìn vẻ mặt cười hì hì của Trương Huyền, Niếp Hành Phong đi ra khỏi từ đường. Một ngày nào đó anh không phải bắt quỷ đến mệt chết, cũng là bị Trương Huyền làm cho tức chết, có lẽ, cái sau có khả năng lớn hơn một chút.

Về đến nhà, nhân lúc Trương Huyền vào phòng ngủ thay lại quần áo, Niếp Hành Phong lấy đồ ăn cùng nước hoa quả, đặt ở trên đĩa, để ở hành lang, nói: “Nếu thích, đây là tặng các ngươi, đừng đến từ đường ăn vụng, thiên sư ca ca sẽ tức giận.”

Trương Huyền thay một bộ trang phục thoải mái, vừa ra sân sau tìm ba lô nhỏ, chuẩn bị đi vào núi hái nấm hương. Ngày hôm qua trên đường đi thác nước cậu có trông thấy, dù sao tế tổ chỉ có hai lần sáng tối, có thể tranh thủ hữu hiệu một chút thời gian ban ngày, không thể không vào núi một chuyến. Nhưng khi chuẩn bị hành trang cậu lại phát hiện xương bồ ngày hôm qua hái đã biến mất, một gốc cũng không còn, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

“Tiểu yêu to gan lớn mật kia!” Cậu oán hận mắng.

Nghe nói xương bồ bị mất, Niếp Hành Phong cũng rất khó hiểu, đi phòng bếp, phòng khách cùng hành lang nhìn một chút, cũng không tìm được, nhưng hoa quả mình để ra vừa rồi không còn, trong đĩa thả hai viên đá nhỏ, anh nhặt lên xem, phát hiện không phải đá, mà là mã não tự nhiên, toàn thân trong suốt sáng long lanh, dưới ánh dương lóe ra quang mang xinh đẹp.

Niếp Hành Phong cười, cảm giác tiểu hài tử kia cùng hồ tinh cũng không đáng ghét như Trương Huyền nói, nhưng mã não vẫn là thả trở về, nhẹ giọng nói: “Các ngươi nếu thích, sau này ta sẽ chuẩn bị tiếp, không cần quà đáp lễ.”

Không biết hai đứa nhỏ kia ở chỗ nào, nhưng ở hành lang có hương xương bồ, anh tin chúng nó có thể nghe thấy. Xoay người trở về phòng, thấy Trương Huyền đang chuẩn bị đạo phù, Niếp Hành Phong vội ngăn cậu, “Em lầm rồi, nhất định không phải yêu quái kia trộm.”

Trương Huyền nhìn anh, trong mắt xanh tràn đầy hồ nghi, “Sao lại khẳng định như vậy?”

Không cách nào nói ra việc yêu tinh kia lấy mã não đổi lấy thức ăn, hẳn là sẽ không tiếp tục trộm đồ, Niếp Hành Phong không thể làm gì khác hơn là hỏi ngược lại: “Em hái xương bồ vốn là muốn đối phó với quỷ quái đúng không? Nếu quỷ quái sợ nó, tại sao còn dám tới trộm?”

“Xương bồ chỉ có thể hù dọa tiểu quỷ bình thường không có cách nào gia tăng sức mạnh, đối với tinh quái có đạo hạnh mà nói, tất nhiên sẽ không sợ rồi, chúng nó nhất định là sợ em dùng xương bồ để đối phó với chúng.”

“Nếu như thật sự sợ, vậy chúng nó hẳn nên lựa chọn bỏ trốn, chứ không phải trộm xương bồ đúng không?”

Trương Huyền nhăn mặt cau mày, cảm giác chủ tịch nói cũng không phải không có đạo lý, nhưng chung quy đối với việc xương bồ bị mất cũng thấy có chút bất an, lại nghĩ tới cái mộng cổ quái kia, vì vậy nói với Niếp Hành Phong: “Mấy ngày này anh nên ở cùng một chỗ với em, đừng hành động một mình, biết không?”

“Hiểu rồi.” Hiểu rõ lo lắng của Trương Huyền, Niếp Hành Phong đáp ứng, cười nói: “Có em bên người, cho dù anh muốn hành động một mình, cũng không thể a.”

Bởi vì xương bồ bị mất, Trương Huyền đem kế hoạch đi hái nấm hương tạm thời đổi thành hái xương bồ, nhưng đáng tiếc, sau khi nghe kế hoạch của bọn họ, A Khải lắc đầu bác bỏ, nói tối hôm qua mưa, làm cho đoạn sơn đạo kia bị đá trên núi rơi xuống chặn lại, không có khác nào đi lại, nếu như muốn hái nấm hương, có thể đi thác nước phụ cận, nhưng xương bồ thì không thể hái được rồi.

“Sẽ không khéo như vậy chứ?” Trương Huyền rất nhàm chán mà nhìn núi rừng xanh um xa xa nói.

Hôm nay thật ra cũng là một ngày nắng đẹp, thôn dân ngồi ở cửa tán dóc, thuận tiện thêu thùa may vá, không khí điền viên rất ấm áp, nhưng chung quy vẫn có cảm giác thiếu thiếu gì đó. Niếp Hành Phong nhìn xưởng pháo hoa bỏ hoang phía xa, đột nhiên nhớ ra cái gì, hỏi A Khải: “Chuyện pháp sự làm xong rồi sao?”

“Vẫn chưa, vốn là dự định làm trong ba ngày, nhưng mới hai ngày mà đạo trưởng đã không biết đi đâu, xe còn đậu ở bên kia.”

“Là lên núi ngắm cảnh sao?”

“Hy vọng là vậy, nhưng không nói một tiếng đã lên núi, làm cho người ta rất lo lắng a, không được dẫn đường sẽ rất dễ lạc, chúng tôi đang thương lượng có nên lên núi tìm người không.”  A Khải lo lắng nói.

Niếp Hành Phong nhìn Trương Huyền, phát hiện tâm tư của cậu căn bản không đặt ở trên cuộc nói chuyện, mà là nhìn chằm chằm ngọn núi phía xa.

“Em đang nhìn gì vậy?”

“Tảng đá kia thật lớn!” Trương Huyền hai mắt sáng rực mà nói, cảm giác kia không giống như nhìn hòn đá, mà là đang nhìn vàng, sau khi nói thì hăng hái bừng bừng chạy tới, trái phải xem xét một chút, hồi lâu mới nhụt chí nói, “Chỉ là hòn đá.”

“Nó sẽ không vì khoảng cách rút ngắn mà liền biến thành vàng.”

Niếp Hành Phong tự nhận đã cùng Trương Huyền cơ hồ đạt tới trình độ tâm ý tương thông, nhưng chỉ là cơ hồ, như bây giờ, anh hoàn toàn không thể giải thích được sự cố chấp của Trương Huyền đối với một tảng đá. Kia chỉ là nham thạch bình thường, muốn nói có gì bất đồng, nhiều nhất chỉ là có thể tích lớn, niên đại dường như rất xưa, nhưng chỉ là hòn đá, cho dù trải qua trăm ngàn năm cũng không thể biến thành kim cương được.

“Nhưng là, không có khả năng a…” Trương Huyền vuốt lên tảng đá.

Mới vừa rồi đứng ở xa, cậu rõ ràng thấy có một cỗ năng lượng kỳ quái từ nơi này lan ra, nhưng sau khi đến gần, cái loại cảm giác này lại biến mất, cậu nhìn ngọn núi phía trước một chút, bắt đầu hoài nghi năng lượng là từ trong ngọn núi phát ra.

“Đi thôi, chúng ta đi nơi khác dạo chơi.”

Niếp Hành Phong nhìn ra A Khải lo lắng cho đạo sĩ, có thể sẽ cùng thôn dân lên núi tìm người, không muốn tiếp tục làm phiền anh ta, vì vậy kéo Trương Huyền rời đi, may là Trương Huyền không tiếp tục cố chấp với tảng đá, hăng hái bừng bừng đề nghị: “Nếu không chúng ta đi câu cá đi?”

“Em không phải nói đi hái nấm hương sao?”

“Câu cá trước, sau đó đi hái nấm hương.” Trương Huyền cười tủm tỉm an bài lịch trình ngày hôm nay.

Hai người theo chân núi trở về, tiếng chuông đột nhiên vang lên, Trương Huyền lấy ra điện thoại của mình, nhìn màn hình, lại nhìn Niếp Hành Phong, “Điện thoại của Tây Môn Đình.”

Niếp Hành Phong ý bảo cậu nghe điện, Tây Môn Đình sẽ không vô duyên vô cớ gọi cho bọn họ, tiếng chuông rất dồn dập, khiến anh có dự cảm không tốt.

Điện thoại vừa thông, phía bên kia nhưng lại là tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng:”Là Trương Huyền tiên sinh đúng không? Tôi là Tây Môn Tuyết.”

“Là tôi, anh tìm tôi có việc sao?” Câu nghi vấn này kỳ thật nên đổi thành câu khẳng định, vì Trương Huyền bây giờ khẳng định là chắc chắn có việc, nếu không Tây Môn Tuyết không có khả năng liên lạc với cậu.

“Xin hỏi bây giờ các anh đang ở chỗ nào? Là trấn Thập Lý đúng không? A Đình tối qua mất tích rồi, tôi muốn nhờ các anh trợ giúp.” Tây Môn Tuyết nói rất lãnh tĩnh, nhưng lời nói dồn dập đã vạch trần bất an của anh ta.

“Xảy ra chuyện gì? Có thể nói rõ ràng chút hay không?” Trương Huyền vừa đi vừa nói, rất nhanh phát hiện ra tín hiệu không ổn, đầu bên kia truyền đến tiếng nói đứt quãng, cậu vội vàng chạy trở về vị trí vừa nãy, nghe Tây Môn Tuyết nói: “Chuyện rất phức tạp, trong điện thoại nói không rõ được, nếu các anh chưa rời đi, tôi có thể đi tìm các anh.”

Trương Huyền nhìn Niếp Hành Phong, thấy anh gật đầu, liền nói: “Không cần, chúng tôi qua đó, xin nói địa chỉ cho chúng tôi biết.”

Tây Môn Tuyết sau khi đem địa chỉ khách sạn báo cho bọn họ thì cúp điện thoại, Trương Huyền cầm điện thoại đi đến gần đó kiểm tra một chút, phát hiện có nơi có thể miễn cưỡng nhận tín hiệu, có nơi thì hoàn toàn trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng.

“Đi thôi, chúng ta lập tức xuất phát.” Vừa rồi Trương Huyền khi nói chuyện đã mở loa ngoài, chuyện bọn họ nói Niếp Hành Phong nghe được rất rõ ràng, mặc dù đối với nguyên nhân hậu quả của chuyện này hoàn toàn không biết, nhưng muốn giải quyết vấn đề đương nhiên là phải càng nhanh càng tốt.

Trương Huyền đi theo phía sau Niếp Hành Phong, thở dài, rất thất vọng phát hiện lần này cả cá lẫn nấm hương đều không thể lấy được.

235_200907011446151p7y2cuu-vi-hotải xuống (1)

Hết chương 2.

 

Advertisements

10 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương2

  1. Chúc mừng năm mới (hơi sớm một chút) ^^ chào mừng nàng đã trở lại, ôi chao ta đợi lâu quá là lâu nên thử edit theo nhưng làm lâu quá chừng, may quá nàng đã trở lại rồi, ta sẽ đợi để đọc của nàng 😀 *ôm ôm*

  2. Đại tỉ nàng cuối cùng cũng về rồi a *tung hoa* *múa*. o(≧▽≦)o
    Hồi trước nàng quăng cái chương một xong lặn mất tăm luôn làm ta chờ mòn mỏi a ಥ_ಥ.
    Cái bộ bên nhà ta hoàn rồi đó, nàng qua đọc đi. Nhớ ra chương mới sớm sớm cho ta nha
    (づ ̄ ³ ̄)づ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s