Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương 3

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 3

jpg

Đúng cây xương bồ không nhỉ, bạn không nghĩ là nó đẹp vậy.

Niếp Hành Phong sau khi nói chuyện với Niếp Thảo, liền lái xe rời đi. Do anh lái xe, vốn lộ trình phải đi gần một giờ nhưng không tới nửa giờ đã tới nơi, xe dừng trước khách sạn, thấy Trương Huyền mặt không đổi sắc từ trên xe nhảy xuống, Niếp Hành Phong tán thưởng mà gật đầu.

“Xem ra em đã quen ngồi xe nhanh rồi.”

“Nhờ có anh điều giáo.” Trương Huyền trừng mắt liếc một cái, xoay người tiến vào khách sạn.

Ánh mắt xanh thẳm trong nháy mắt đánh vào tâm thần Niếp Hành Phong, ngữ điều mập mờ vốn là liều thuốc tốt nhất, anh mỉm cười nói: “Anh sẽ tiếp tục cố gắng.”

Tây Môn Tuyết đang ở đại sảnh khách sạn chờ họ, đối với việc bọn họ tới nhanh như vậy có chút ngạc nhiên, đáy mắt lộ vẻ cảm kích, nhưng rất nhanh đã bị lãnh đạm che dấu đi, bước nhanh tới đón, không hàn huyên bất cứ điều gì, chỉ nói hai chữ.

“Cảm ơn.”

“Đều là bạn bè, nói cám ơn là khách khí rồi.”

Trương Huyền theo Tây Môn Tuyết tới phòng khách sạn ngồi, sau khi thấy bày trí của căn phòng thì choáng váng một chút, nhớ tới tràng cảnh xuất hiện trong mộng tựa hồ rất giống nơi này, nhưng cảnh tượng nơi này chỉ là chợt lóe rồi qua, sau đó chính là cảnh núi rừng, giống như dịch chuyển tức thời, thoáng cái đã liền chuyển tới hình ảnh ngọn núi lạnh lẽo đen như mực.

Chẳng lẽ người bị cậu mơ thấy bị quỷ đuổi giết chính là Tây Môn Đình? Trương Huyền cảm thấy có chút nhức đầu, hỏi: “Tây Môn Đình sao lại đột nhiên mất tích?”

“Tôi không biết.” Trong đôi mắt lạnh như băng của Tây Môn Tuyết hiện lên vài phần ảo não: “Là do tôi sơ suất.”

Huynh đệ bọn họ khi phá án, luôn luôn ngủ cùng phòng, nhưng lần này chỉ là án mất tích, không có bối cảnh con nhà giàu phức tạp, cho nên không quá đề phòng. Tối qua Tây Môn Tuyết đặt hai gian phòng khách sạn, Tây Môn Đình biết anh ưa yên tĩnh, cho nên đồng ý.

Sáng nay Tây Môn Tuyết tỉnh lại liền phát hiện không đúng, bởi vì Tây Môn Đình còn chưa tới gọi anh rời giường. Tây Môn Đình thích buổi sáng sớm, cậu trên cơ bản là có cảm giác chính xác như của đồng hồ báo thức, mười mấy năm qua chưa từng sai lệch, cho nên Tây Môn Tuyết lập tức tới phòng tìm cậu, nhưng cửa mở thế nào cũng không ra, cuối cùng anh không thể làm gì khác hơn là nhờ ông chủ khách sạn hỗ trợ mở cửa, nhưng lại phát hiện cả phòng trống không, Tây Môn Đình không biết đã đi nơi nào.

Tây Môn Tuyết biết là không tốt, kiếp sống trinh thám hàng năm dưỡng cho anh thói quen ngủ không sâu giấc, cho dù là cách vách, nếu có tiếng vang, anh cũng sẽ lập tức cảm thấy được, nhưng là tối hôm qua từ đầu tới cuối anh chưa từng nghe được bất cứ tiếng vang di chuyển gì, với thân thủ của Tây Môn Đình, không có khả năng hoàn toàn không phản kháng được mà bị người mang đi, hơn nữa camera theo dõi của khách sạn tối hôm qua cũng chứng minh Tây Môn Đình không hề từ trong phòng đi ra.

“Nếu như nghe theo lời A Đình, đặt một gian phòng thì sẽ không xảy ra chuyện gì rồi.” Biết rõ bây giờ nói lời này cũng đã vô ích, Tây Môn Tuyết vẫn ảo não nói.

Trương Huyền dạo qua một vòng trong phòng, muốn cố gắng nhớ lại chuyện trong mơ, nhưng rất hiển nhiên, việc ghi nhớ không phải thế mạnh của cậu, suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ được gì, không thể làm gì khác hơn là nói với Tây Môn Tuyết: ‘Chưa chắc, cho dù anh có thân thủ tốt, cũng phải có điều kiện tiên quyết là kẻ bắt cóc là người.”

“Cậu cho rằng kẻ bắt có không phải người?”

“Anh không phải cũng cho là như vậy sao? Nếu không sẽ không tìm tới chúng tôi rồi.”

Mặc dù chỉ tiếp xúc qua một lần, nhưng Trương Huyền hoàn toàn có thể cảm nhận được ngạo khí của Tây Môn Tuyết, thân là thành viên của một thế gia trinh thám, loại chuyện nhờ cậy đồng nghiệp giúp đỡ, nếu không phải chuyện cực chẳng đã, anh ta nhất định sẽ không chịu làm.

Trương Huyền mở cửa sổ nhìn ra ngoài một chút. Tầng bốn, không tính là cao, nhưng cũng không phải là độ cao mà có thể dễ dàng nhảy xuống, nếu như camera theo dõi đã chứng thật Tây Môn Đình không phải từ trong khách sạn đi ra, vậy chỉ có thể là qua cửa sổ, nhưng, cậu không nghĩ kẻ bắt cóc có võ công cao cường đến mức có trình độ có thể vượt nóc băng tường.

Cậu bắt chéo hai tay trước ngực nhìn Niếp Hành Phong: “Chủ tịch, anh có phải cũng ngửi thấy mùi quen thuộc đúng không?”

Niếp Hành Phong sớm đã nhận ra, mùi hương nhàn nhạt cực kỳ rõ ràng, như là hương xịt phòng của khách sạn thường dùng, nếu như không phải anh đã từng tiếp xúc qua, căn bản sẽ không chú ý tới.

“Xương bồ.” Anh nói ra hoài nghi của Trương Huyền.

“Nhưng xương bồ phải dùng một lượng lớn mới có thể khiến người ta sinh ra ảo giác.” Tây Môn Tuyết hoài nghi nói: “Mức độ này đối với cơ thể người không thể tạo nên bất cứ uy hiếp gì.”

Trương Huyền hướng anh ta cười cười: “Tôi nghĩ, mùi xương bồ chỉ là trùng hợp lưu lại. Anh kiểm tra qua phòng chưa? Có phát hiện thấy lông chó lông gà hay gì đó không?”

Tây Môn Tuyết lần đầu tiên chăm chú đánh giá vị nhiều nhất chỉ được gọi là trinh thám hạng ba này, phát hiện cậu ta cũng không phải vô dụng như trong tưởng tượng.

“Có.” Anh lấy từ trong túi ra một túi nilong đưa cho Trương Huyền. Trong túi nilong là vài sợi lông của loại động vật nào đó, màu lông đỏ trắng hỗn tạp, Niếp Hành Phong nhăn mặt cau mày, bản năng nhớ đến tiểu quỷ cùng hồ ly tiểu bạch kỳ quái ở từ đường tổ tiên, nhưng anh không cho rằng hai tiểu tử kia dám làm ra chuyện bắt cóc người.

“Cậu biết đây là của con gì lưu lại không?” Thấy Trương Huyền nhìn túi nilong, thần sắc có chút quái dị, Tây Môn Tuyết lo sợ bất an hỏi.

“Là của tinh quái.”

Tiếp xúc với nhúm lông, cho dù cách lớp túi nilong, tay Trương Huyền vẫn nhịn không được mà run lên. Âm khí oán niệm mãnh liệt dị thường truyền đến chính mình, như là oán linh sau khi chết không cách nào siêu thoát, nhưng đó lại là lông do tinh quái lưu lại, trong lúc nhất thời cậu cũng không biết nên trả lời như thế nào với Tây Môn Tuyết, cậu chỉ có một loại cảm giác, sinh vật này tuyệt đối không dễ chọc.

Đem túi nilong đưa cho Niếp Hành Phong, thấy anh nhíu mày, chứng minh anh cũng có cùng một loại cảm giác giống cậu, nếu như Tây Môn Đình bị tinh quái có oán khí như thế quấn lấy, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

“Trương Huyền.”

Nghe ra lo lắng trong tiếng gọi của Niếp Hành Phong, Trương Huyền hướng anh cười chớp mắt mấy cái, nói với Tây Môn Tuyết: “Đem cho tôi một món đồ Tây Môn Đình thường dùng, tôi thử xem có thể tìm được cậu ta hay không.”

Tây Môn Tuyết đưa điện thoại của Tây Môn Đình cho Trương Huyền, mặc dù Trương Huyền đối với việc tìm người không có hy vọng gì, nhưng vẫn là rất nhanh niệm chú với điện thoại di động, lập tức hiện ra một đạo phù trong không gian, hô: “Thiên địa có lệnh, thần nghiễn tứ phương, kim mộc thủy hỏa thổ, tôn ngô tầm lệnh, sắc!”

Đạo phù nổi lên một ngọn lửa, trong không trung không ngừng du đãng, cũng không di chuyển, theo chú ngữ Trương Huyền niệm lên, đốm lửa xanh thoáng nhảy vài cái, nhưng cuối cùng cũng không phản ứng nhiều, rốt cuộc lửa cháy hết, hóa thành tro rơi xuống đất.

“Không tìm được sao?” Tây Môn Tuyết khẩn trương hỏi.

“Ít nhất cậu ta còn chưa chết.” Trương Huyền tự giễu hỏi: “Đây cũng xem như tin tức tốt đi?”

“Cậu xác định?”

“Đừng hoài nghi đạo thuật của tôi!” Trương Huyền rất nghiêm túc nhìn Tây Môn Tuyết. Mặc dù pháp thuật của cậu bình thường cũng không phải rất linh nghiệm, nhưng lần này tuyệt đối là thuộc về phạm trù linh nghiệm.

Thấy không khí không tốt lắm, Niếp Hành Phong đành giảng hòa: “Bây giờ chúng ta trước tiên phải nhanh chóng tìm được Tây Môn Đình.”

Trương Huyền nhăn mặt cau mày, chú tìm người mất linh quang, nhưng cái giấc mộng kia cũng cung cấp cho cậu chút ít đầu mối, nếu như là trong núi mà nói, phụ cận chỉ có một ngọn núi, phạm vi tìm kiếm thu hẹp đi rất nhiều.

Niếp Hành Phong hỏi Tây Môn Tuyết: “Vụ án mất tích các anh phụ trách lần này có manh mối gì không?”

Trong mắt Tây Môn Tuyết hiện lên lãnh quang: “Anh nghi ngờ có liên quan đến sự mất tích của bọn họ?”

“Tôi chỉ là suy đoán.”

“Thực ra tôi cũng hoài nghi qua, nhưng tôi không tìm ra được chỗ giống nhau của bọn họ.”

Tây Môn Tuyết mở ra laptop, đem tư liệu điều tra của Lưu Gia Sinh cho bọn họ xem.  Lại nói về việc Lưu Gia Sinh mất tích cũng có điểm ly kỳ, một tháng trước anh ta cùng bạn bè đến du lịch, ở lại trấn Thập Lý vài ngày, trước khi rời đi đột nhiên cùng bạn bè nói gặp được mỹ nữ, muốn ở thêm vài ngày, bạn bè còn chưa quay về, ai ngờ ngày thứ hai anh ta đã không thấy tăm hơi. Xe riêng còn đỗ ở ven đường, chung quanh không có dấu vết giãy dụa do bị bắt cóc, cảnh sát địa phương đã điều tra rất lâu, vẫn chưa tìm ra được đầu mối, cuối cùng đem án này thành án mất tích.

“Án mất tích?”

“Đúng vậy, nhưng cha anh ta đối với đáp án này không hài lòng. Lưu Gia Sinh tính tình phong lưu, lại không có trách nhiệm, ở bên ngoài chọc không ít nợ phong lưu, cha anh ta nghi là có người phụ nữ nào đó vì yêu sinh hận, dùng thủ đoạn bắt cóc anh ta.”

Trương Huyền lập tức muốn lấy ảnh Lưu Gia Sinh thi chú tìm người, đáng tiếc thử hồi lâu, vẫn không có kết quả, cậu tức giận đến nhăn mặt cau mày, rất không muốn thừa nhận pháp thuật của mình có chuyện.

“Từ quá khứ không tốt của Lưu Gia Sinh trước kia, cha anh ta nghĩ như vậy cũng không phải không có đạo lý, trên thực tế chúng tôi cũng là hướng theo phương hướng kia để điều tra.” Tây Môn Tuyết đối với phán đoán khinh suất của chính mình rất hối hận.

Ánh mắt đảo qua màn hình máy tính của Tây Môn Tuyết, Trương Huyền vỗ vỗ vai anh ta, an ủi:   “Sau khi Tây Môn Đình mất tích mà anh có thể lập tức nghĩ đến việc thăm dò ghi chép mất tích của những người khác, đã là rất lợi hại rồi.”

Trong tài liệu ghi chép trừ của Lưu Gia Sinh ra, còn có một ít tài liệu của người khác, là ghi chép điều tra những người dân mất tích mấy năm nay ở trấn Thập Lý. Tây Môn Tuyết có thể sau khi em trai mất tích mà bình tĩnh tìm kiếm tư liệu, cũng không phải người đơn giản, Trương Huyền suy nghĩ một chút, cảm thấy chính mình tuyệt đối không thể nào bảo trì bình tĩnh được như vậy nếu chiêu tài miêu mất tích.

Niếp Hành Phong nhìn tư liệu, thần sắc trở nên ngưng trọng, “Nhiều người mất tích như vậy, tại sao không khiến cho cảnh sát chú trọng?”

Trong mấy năm mà mất tích hai mươi mấy người, hơn nữa người mất tích hơn phân nửa là người du lịch từ bên ngoài tới, trong tài liệu cảnh sát đem bọn họ ghi vào mục leo núi mất tích, đây đều là do Tây Môn Tuyết xâm nhập vào mạng thông tin nội bộ của cảnh sát địa phương tìm thấy.

“Trên trấn có truyền thuyết là do bọn họ chọc giận sơn thần, cho nên bị trừng phạt. Dân bản xứ rất sùng bái thần linh, cảnh sát cũng không dám quản nhiều, cho nên án mất tích vẫn cứ như vậy kéo dài, đến cuối cùng cũng không giải quyết được gì.” Đây là tin tức khi Tây Môn Tuyết điều tra vụ Lưu Gia Sinh mất tích lơ đãng nghe được, lúc ấy không quá để ý, bây giờ mới cảm giác được phía sau những vụ án mất tích có rất nhiều điểm kỳ quái.

“Cho nên tôi vừa rồi xem tài liệu của bọn họ, trừ việc những người mất tích đều là nam ra, không hề có điểm chung đặc thù nào.” Tây Môn Tuyết đem tài liệu người mất tích đưa cho bọn họ xem, hy vọng bọn họ có thể tìm ra được một ít đầu mối. Anh bây giờ đối với pháp thuật của Trương Huyền đã không ôm hy vọng gì rồi, từng bước kiên định mà phá án có lẽ mới là phương thức hữu hiệu nhất.

Niếp Hành Phong nhìn kỹ một lần ghi chép những người mất tích, đúng như lời Tây Môn Tuyết nói, bọn họ không có điểm chung đặc thù, nam nhân phân biệt từ mười mấy tuổi đến bốn, năm mươi tuổi, nghề nghiệp, nơi ở, phạm vi giao hữu, đều hoàn toàn không có điểm chung, nếu như cố gắng muốn tìm ra chỗ giống, thì là tướng mạo bọn họ đều là thanh nhã tuấn tú.

“Các anh suy nghĩ nhiều rồi.” Trương Huyền ôm tay đứng tựa vào tường, thuận miệng nói: “Chẳng lẽ các anh khi ăn thịt heo còn đi thăm dò giới tích và quê quán của heo sao?”

“Cậu khẳng định là do yêu quái làm?” Tây Môn Tuyết quay đầu nhìn cậu.

“So với khả năng là người làm thì khả năng này lớn hơn.” Oán khí mãnh liệt do tinh quái lưu lại khiến Trương Huyền cảm thấy không đơn giản chỉ là thải âm bổ dương như vậy, nghĩ không ra vấn đề, cậu trực tiếp lựa chọn thực chiến, “Đừng nghĩ nữa, trực tiếp đi tìm người đi.”

“Cậu biết đi đâu tìm người sao?”

“Ly Sơn, đây là đầu mối duy nhất tôi có được.”

Thấy trong mắt Tây Môn Tuyết lộ ra nghi hoặc, Trương Huyền hỏi: “Bây giờ anh còn lựa chọn nào khác sao?”

Tây Môn Tuyết không tiếp tục do dự, “Tôi đi chuẩn bị một chút, ở dưới lầu chờ tôi.”

Niếp Hành Phong theo Trương Huyền ra khỏi khách sạn trước, ngồi trên xe, Niếp Hành Phong đột nhiên nói: “Vụ này em không nhất định phải tiếp.”

Trương Huyền quay đầu kinh ngạc nhìn anh, Niếp Hành Phong lại nhìn về phía trước. Trong lòng anh loạn một đoàn, trên cái túi nilong kia là oán khi mãnh liệt rất rõ ràng mà truyền đến anh, anh tin tưởng Trương Huyền cũng có thể cảm nhận được phần oán độc kia, vụ này tuyệt đối không đơn giản, nói không chừng còn từng bước gian hiểm, giống như vòng xoáy, một khi đã bước vào, liền không thể bứt ra.

Anh không thể lại nhìn Trương Huyền bị thương, thương tổn do tê nhận lần trước đối với cậu đã là cực hạn.

“Không có lựa chọn.” Thần sắc Trương Huyền trầm tĩnh, nhẹ giọng hỏi: “Em có thể mặc kệ, nhưng anh có thể không để ý sao?” Niếp Hành Phong không thể, ngay từ đầu Trương Huyền đã biết rõ điểm này, cho dù anh vì cậu mà không để ý chuyện này, tâm lý cũng nhất định rất hối hận, cậu không thích thấy chiêu tài miêu không vui, cho nên, biết rõ phía trước có nguy hiểm, cậu cũng tuyệt không lùi bước.

“Kỳ thật…”

“Hơn nữa, nhà Tây Môn rất có tiền, lại xem thường đồng nghiệp là chúng ta, hãy chờ xem, lần này em nhất định sẽ lấy của bọn họ một khoản lớn!” Trương Huyền cười hướng Niếp Hành Phong nháy mắt mấy cái, “Chủ tịch, anh đối với người yêu phải có chút tin tưởng, mặc dù em là đạo thuật hạng ba, nhưng vận khí tuyệt đối là hạng nhất.”

Điểm này Niếp Hành Phong tràn đầy nhận thức, nhưng càng làm cho anh rung động chính là sự lạc quan của Trương Huyền, cái ngạo khí vô luận thế nào cũng không khuất phục vận mệnh, một chút lo lắng trong lòng cũng tiêu tán, không thể phủ nhận, anh thích Trương Huyền như vậy.

Niếp Hành Phong cười, chế nhạo: “Trừ tài vận ra.”

Nửa giờ sau, ba người về tới trấn Thập Lý, Niếp Hành Phong vốn muốn tìm A Khải hỗ trợ dẫn đường, ai ngờ đi đến nhà Niếp Thảo mới biết được A Khải đã theo người trong thôn vào núi tìm kiếm đạo trưởng rồi, không biết lúc nào mới về.

Sẽ không phải lại thêm một cọc án mất tích chứ? Nghe Niếp Thảo nói xong, ba người nhìn nhau, tâm lý đều có loại dự cảm xấu.

“Xem ra núi này thật sự có điểm cổ quái.” Tây Môn Tuyết nói.

Trương Huyền nhún nhún vai, “Có lẽ đi.”

Ba người quay về nhà cũ lấy đồ dùng leo núi, theo đường mòn vào núi. Ngọn núi khắp nơi phủ bóng râm, cảnh tưởng một mảnh xanh um, cũng không thấy bóng dáng tinh quái, tựa hồ như chúng cũng biết có người soát núi, cho nên trốn đi.

Kết quả tìm kiếm rất không khả quan, ba người trong khe núi tìm mấy tiếng đồng hồ, cũng không thu hoạch được gì, Ly Sơn không lớn, nhưng giống như cái mê cung, vô luận đi như thế nào cũng không thể đem cả núi tìm hết.

“Anh có tin quỷ thần không?” Thuận theo con đường nhỏ dài đi tới, Trương Huyền đột nhiên hỏi Tây Môn Tuyết một mực im lặng không nói chuyện.

“Không tin.” Người sau trả lời rất kiên quyết: “Cho dù từng có kinh nghiệp bị quỷ đuổi giết, tôi đối với quỷ thần vẫn là nửa tin nửa ngờ.”

“Anh so với chủ tịch nhà tôi còn sắt đá hơn.”

Nghe xong Trương Huyền càu nhàu, Tây Môn Tuyết nói: “Nhưng, nếu như lần này A Đình có thể bình an trở về, tôi đáp ứng sau này sớm tối đều dâng hương cúng thần.”

Nghe ra được trong lòng của Tây Môn Tuyết, vị trí của Tây Môn Đình tương đối quan trọng, Trương Huyền gật dầu, rất trịnh trọng mà nói với anh ta: “Vậy anh yên tâm, tôi nhất định sẽ mang Tây Môn Đình trở về, người không mang trở lại được, cũng sẽ mang hồn về cho anh!”

Niếp Hành Phong ở trên thắt lưng Trương Huyền hung hăng đẩy một cái, tiểu thần côn này, anh van em sau này nói chuyện có điềm tốt lành một chút có được hay không? Không phải ai cũng như em có thể thấy rõ được sinh tử như vậy.

Cú đẩy đổi lấy cái trừng đầy ủy khuất, Trương Huyền đang định nói chuyện, tiếng chuông lại vang lên, là điện thoại của cậu.

Tây Môn Tuyết lập tức chạy vội tới bên cạnh Trương Huyền, biết rõ khả năng Tây Môn Đình gọi đến là vô cùng nhỏ bé, nhưng vẫn là có một tia hy vọng, đáng tiếc tiếng líu ríu từ đầu bên kia đã đánh vỡ ảo tưởng của anh.

“Lão Đại, ngươi cùng chủ tịch ở nơi nào a, ta van ngươi không nên tắt máy a.”

Là tiểu dơi dơi, Trương Huyền thần sắc trở nên ngưng trọng, chính mình đã dặn dò qua, muốn cùng chủ tịch đại nhân thân ái trải qua thế giới hai người, không có chuyện chớ quấy rầy, ở phương diện này Nghệ rất nghe lời, trừ phi thật sự có chuyện gì phát sinh.

“Đại ca, chúng ta…có việc…ngọn núi…”

Trong sóng điện thoại không ổn định mơ hồ có thể nghe được tiếng Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch, bên kia rất ầm ĩ, tựa hồ vội vã muốn nói gì đó, nhưng cậu không cách nào nghe rõ được, gọi vài tiếng, cũng không thấy có đáp lại, cuối cùng điện thoại cắt rồi, Trương Huyền nhìn màn hình di động, phát hiện đang ở tình trạng ngoài vùng phủ sóng.

Niếp Hành Phong cùng Tây Môn Tuyết nhìn điện thoại di động của bọn họ, tình trạng cũng giống nhau, Trương Huyền đi đến phụ cận thử hồi lâu, cũng không thấy có tín hiệu, cậu cuối cùng cũng tin điều Niếp Thảo nói, tự giễu: ” Ở chỗ này điện thoại di động căn bản là đồ trang trí, tốt hơn hết là máy bàn còn có thể dùng được.”

Niếp Hành Phong ngẩng đầu nhìn ngọn Ly Sơn, núi cũng không phải quá cao, từ hoàn cảnh địa lý mà xét, hẳn là sẽ không tạo ảnh hưởng quá lớn với sóng điện thoại, nhưng trên thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

“Chủ tịch anh xem.”

Tiếng kêu của Trương Huyền cắt đứt phỏng đoán của Niếp Hành Phong, theo hướng ngón tay cậu nhìn lại, xa xa có một tảng đá rất lớn, dấu vết loang lổ dọc ngang góc cạnh thể hiện năm tháng.

“Có giống tảng đá ở cửa thôn không?” Trương Huyền rất kích động hỏi anh.

Hòn đá không phải đều cùng một dạng sao? Niếp Hành Phong bình tĩnh mà nhìn cậu, “Em muốn nói cái gì?”

Bị nghẹn một chút, Trương Huyền nhún nhún vai, “Không có gì, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái thôi.”

Cậu chạy tới gần tảng đá nhìn kĩ, không phát hiện ra có gì không ổn, nhưng cảm giác quái dị nói cho cậu biết, tảng đá này có điểm không giống bình thường, nhưng hai người kia không có cùng suy nghĩ với Trương Huyền, sau khi nghỉ ngơi lại tiếp tục lên đường, Trương Huyền cũng bỏ qua cố chấp nghiên cứu hòn đá, vội vàng đuổi theo bọn họ.

Kế tiếp tìm kiếm vẫn là không có thu hoạch gì, mắt thấy sắc trời dần tối, Niếp Hành Phong lấy ra la bàn, phát hiện thấy nó chỉ phương hướng không giống với ánh mặt trời, mặt trời không có khả năng thay đổi phương hướng, cho nên rất rõ ràng là nam châm xảy ra vấn đề.

Mày kiếm nhăn lại rất nhẹ, anh phát hiện vấn đề mấu chốt, ngọn núi nhất định tồn tại từ trường rất mạnh, mới có thể khiến sóng tín hiệu không tốt, và khiến la bàn xảy ra vấn đề. Đây là tri thức anh học được từ Trương Huyền, âm khi quá lớn tụ tập ở một nơi sẽ khiến hiện tượng này phát sinh, nhưng nếu có âm khí như vậy, với thể chất của anh nhất định sẽ sớm cảm thấy không thoải mái, nhưng sự thật lại trái ngược, ở trong núi, anh chỉ cảm thấy tâm cảnh thư sướng bình thản, có loại lỗi giác hòa cùng với tự nhiên.

“Trời đã muộn rồi, chúng ta trở về thôi.” Trương Huyền đề nghị.

Trời chiều rất nhanh đã xuống núi, sau khi mặt trời lặn trên núi có vẻ phá lệ cô tịch, nhưng Tây Môn Đình không muốn đi, chỉ hy vọng, có lẽ tiếp tục cố gắng một chút, là có thể tìm thấy em trai.

“Cậu tính toán tiếp xem, xem có phát hiện gì khác không.”

“Tôi có thể tính ra cái gì thì đều nói cho anh rồi.”

Thấy sắc mặt Tây Môn Tuyết khó coi, Trương Huyền rất muốn nói nếu như Tây Môn Đình xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đã sớm xảy ra.  Buổi tối tìm người ở trong ngọn núi hoàn toàn không có hiểu biết, xác suất thành công cơ hồ là gần không, trừ việc tiêu hao phần lớn thể lực, cũng không có khả năng có kết quả gì.

“Đi về nghỉ ngơi trước, ngày mai nhờ thôn dân quen thuộc đường núi dẫn đi tìm, có lẽ sẽ có phát hiện mới.” Niếp Hành Phong nói.

Tây Môn Tuyết rất rõ suy nghĩ của bọn họ, ngọn núi ban đêm ẩm thấp, bọn họ không có túi ngủ, nếu như miễn cưỡng ở lại chỗ này, ngày mai căn bản không thể bò dậy, càng đừng nói tìm người, anh trấn tĩnh tâm thần, gật đầu đáp ứng.

Trên đường trở về, nghe thấy tiếng thác nước chảy, Niếp Hành Phong hỏi Trương Huyền: “Em có loại cảm giác này không, hình như chúng ta chỉ một mực đảo quanh ở bên ngoài ngọn núi, chưa hề tiến vào trong lòng núi?”

“Em chỉ biết đây không phải là do quỷ lừa đường, đi lâu như vậy, một con quỷ cũng chưa từng thấy, thật nhàm chán.” Trương Huyền ngáp một cái vô cùng to.

Trở lại nhà cũ, A Khải đang ở cửa chờ bọn họ, thấy bọn họ trở về, thở phào nhẹ nhõm, oán giận: “Các anh tại sao đột nhiên lại muốn vào núi? Không có người dẫn đường rất dễ bị lạc.”

“Chúng tôi có bạn bè bị mất tích, vốn muốn nhờ anh dẫn đường, không khéo là anh cũng vào núi tìm người.” Trương Huyền nói: “Kỳ quái, cũng chưa từng gặp các anh.”

“Các anh có bạn bị mất tích?” A Khải rất giật mình, thanh âm cũng không tự giác đề cao, “Là lên núi bị lạc sao? Chuyện khi nào?”

Chuyện này nhất thời nửa khắc không thể giải thích rõ, Niếp Hành Phong thuận miệng có lệ cho qua, chỉ nhờ A Khải ngày mai hỗ trợ dẫn đường tìm người; A Khải đáp ứng, nói đạo sĩ kia cũng không tìm được, bọn họ chuẩn bị ngày mai trở lên núi tìm, dù sao cũng thuận đường.

Niếp Hành Phong tiễn A Khải xong, trở về nhà chuẩn bị cơm tối. Đột nhiên có hai vụ án mất tích ly kỳ, ba người đều mang tâm sự, cơm nước qua loa xong, Niếp Hành Phong bảo Tây Môn Tuyết đi tắm rồi nghỉ ngơi, anh và Trương Huyền đi từ đường tổ tiên dâng hương.

“Vừa rồi A Khải phản ứng rất mạnh.” Trên đường đi, Niếp Hành Phong nói.

“Anh ta có phải biết chuyện gì không?” Trương Huyền nói xong, đột nhiên nhảy dựng lên, “Xương bồ sẽ không phải là do anh ta lấy đi chứ? Buổi sáng chỉ có anh ta tới.”

“Có khả năng.” Niếp Hành Phong gật đầu, là người có nghiên cứu nhất định với thảo dược, A Khải không có khả năng không biết tác dụng của xương bồ, nhưng ngày hôm qua anh ta cố ý che dấu, vừa nghĩ như vậy, A Khải viện lý do đường lúi bị đá lấp liền trở nên có thâm ý sâu sắc, nhưng… Niếp Hành Phong nhìn Trương Huyền, bình tĩnh hỏi: “Vì sao anh ta lại muốn làm như vậy?”

“Em biết sao mà nói?” Trương Huyền đi vào từ đường tổ tiên, bị cảnh tượng ở giữa từ đường làm cho hoảng sợ, lần nữa nhảy dựng lên.

Một con hồ ly trắng như tuyết bị treo giữa không trung, một chân bị phù lục chế trụ chặt chẽ, vây nó trong kết giới, thấy bọn họ xuất hiện, lập tức kêu loạn một trận, thân mình giống như đu quay đưa qua đưa lại, , tựa hồ như muốn giải khai kết giới kia.

“Ta rốt cuộc cũng bắt được ngươi rồi!”

Bắt được tinh quái gây chuyện, Trương Huyền lập tức trở nên hưng phấn, bước nhanh tới trước mặt tiểu hồ ly, nghĩ muốn túm lấy lông gáy nó, ai ngờ hồ ly đột nhiên lủi thân, há mồm cố sức cắn xuống, Trương Huyền thiếu chút nữa là bị cắn phải, vì vậy vỗ đầu nó một cái.

“Hồ ly chết tiệt, nếu không thành thật, ta đánh cho ngươi hồn phi phách tán.”

“Dám giết ta, ông nội ta nhất định sẽ thay ta báo thù!” Bị chụp lại, tiểu hồ ly phun ra tiếng người, lớn tiếng mắng.

Trương Huyền lại sợ sao, cười hì hì nói: “Được a, vậy để cho nó tới giết ta đi, phạm vào sát giới, xem sau làm sao tu hành?”

“Tử đạo sĩ, thối đạo sĩ, thả ta ra!”

Tiểu hồ ly chin chít kêu, thân thể như quả bóng cuộn tròn phóng lên, cố gắng muốn thoát ra khỏi kết giới, nhưng lần nào cũng lấy thất bại làm kết, sau đó thẳng đến khi thở hồng hộc, nhìn vật nhỏ ở trước mặt bọn họ giãy dụa hồi lâu, mệt đến toát mồ hôi, nhưng miệng lại nửa điểm không ngưng mắng người. Cùng là hồ ly, tính cách nhưng lại cùng Hoắc Ly hoàn toàn trái ngược, lệ tính mười phần, một mùi hương từ trên thân thể không ngừng tản ra, là mùi xương bồ, nhưng so với cái kia thì đậm hơn nhiều.

“Thì ra là một con tiểu hồ hương a, là ăn xương bồ lâu dài sao? Đáng tiếc tu luyện mấy trăm năm rồi lại ngay cả hình người cũng biến không ra, thật ngốc.” Trương Huyền tại trên ót nó dùng ngón tay điểm một cái, “Ta đã rất hạ thủ lưu tình rồi, ở chỗ nãy có thiết kế thủ thuật che mắt, nếu không bị thôn dân phát hiện, ngươi giờ đã sớm thành hồ ly chết rồi.”

“Ta mới không phải biến không ra, là ta không muốn biến thành người, ghét nhất là loại đạo sĩ hỗn đản như ngươi, cắn chết ngươi cắn chết ngươi!”

Tiểu hồ ly còn đang cố gắng giãy dụa, thuận miệng mắng to, Trương Huyền cau mày nhìn Niếp Hành Phong, “Tình tình thật không tốt nha.”

Tính tình quả đúng là có chút không tốt, nhưng hẳn không liên quan đến việc Tây Môn Đình mất tích, nhiều nhất chỉ là tiểu tinh quái trộm chút đồ vật, Niếp Hành Phong nói: “Thả nó đi.”

“Thả nó? Mới là lạ.” Trương Huyền phất tay thu kết giới, nhéo đuôi hồ ly nắm ở trong tay, nhìn tiểu hồ ly nghiến răng nghiến lợi, vẻ   mặt nhăn nhở: “Tính tình thật không tốt sao? Ta sẽ phụ trách đem ngươi đi điều giáo thật tốt. Nói, ngươi có hay không vì tu luyện mà bắt người?”

“Chuối ổi một loại! Ta thích làm cái gì thì làm cái đó, ai cần ngươi quản!”

“A, miệng ngươi lại mắng ngươi a, còn mắng đến hiện đại được như vậy.” Trương Huyền một chút cũng khônng tức giận, cười vung vẩy tay, đem tiểu hồ ly làm như bàn đu đung đưa qua lại, động vật không quá lớn đối với Trương Huyền mà nói, giống như món đồ chơi bằng lông, tùy tiện lăn qua lăn lại.

“Chết tiệt, ta choáng ngất rồi, gia gia, cứu mạng a!”

“Gọi tổ tông cũng không ai để ý đến ngươi, thành thật chút, ta tha cho ngươi một mạng.”

“Không nói, chuối…ổi…một loại…” (Câu này hán việt của nó là Hương tiêu nhĩ cá ba nhạc 香蕉你个芭乐, bạn dịch không ra nổi nó là cái gì, có ai biết nghĩa chính xác thì bảo bạn với.)

Rất rõ ràng, tiểu hồ ly thật sự đã choáng váng, mắng người cũng không lợi hại như trước nữa, Niếp Hành Phong cảm thấy Trương Huyền lăn qua lăn lại nó vậy là đủ rồi, vì vậy ngăn cậu lại, “Đừng nháo, thả ra thôi.”

“Thả ta ra, quay lại ta nhất định sẽ cắn chết ngươi!”

Trương Huyền nhìn Niếp Hành Phong, “Anh thấy đấy, đối với loại lệ hồ này, tuyệt đối không thể nhân từ nương tay, tốt nhất là đốt thành tro bụi, đuổi tận giết tuyệt.”

“Không được!” Trong tiếng kêu bén nhọn, đĩa hoa quả trên án lăng không bắn tới, hoa quả bên trong bổ về hướng Trương Huyền, ngay sau đó một đứa nhỏ từ sau án lao tới, đánh về phía Trương Huyền, kêu to: “Nho Xanh, chạy mau!”

Trương Huyền còn lo tránh ám khí hoa quả, không đề phòng bị đứa nhỏ đụng một cái liền lảo đảo, buông lỏng tay, tiểu hồ ly nhân cơ hội nhảy xuống đất, bay nhanh chạy trốn ra ngoài, Trương Huyền vội gọi: “Chủ tịch, nhanh bắt lấy nó!”

Niếp Hành Phong do dự một chút, vẫn là tuân theo mệnh lệnh đuổi theo. Bên ngoài bóng đêm ảm đạm, tiểu hồ ly sớm đã chạy mất dạng. Niếp Hành Phong nhìn quanh, chợt thấy trên mặt mát lạnh, là hạt mưa nhẹ nhàng rơi xuống.

Anh lại đi về phía trước vài bước, cổ tay đột nhiên căng thẳng, bị một cái dây mây cuốn lấy, tiểu hồ ly hiện thân ở trước mặt anh, tay cầm một đầu dây mây, trong miệng nói lẩm nhẩm, dây mây quấn đến trên cây phú quý bên cạnh Niếp Hành Phong, giống như cái còng tay, gắt gao chế trụ anh.

“Đừng giãy dụa, sẽ rất đau, anh là người tốt, tôi không muốn làm anh bị thương.” Tiểu hồ ly đứng ở trước mặt anh, rất nghiêm túc nói, như vậy khiến anh có loại lỗi giác tưởng như nhìn thấy Hoắc Ly.

Niếp Hành Phong nhìn một chút còng tay cỏ dại tự nhiên trên cổ tay, không thể không nói cách làm của tiểu hồ ly thật đúng là sáng tạo, anh cười cười, không giãy dụa, mắt nhìn tiểu gia hỏa kia vung đuôi chạy mất.

Như vậy cũng tốt, chính mình có thể đối Trương Huyền bàn giao kết quả.

Trong từ đường, Trương Huyền đang bị một đứa nhỏ ôm chặt lấy, nghĩ muốn bỏ cũng không ra, cậu có chút tức giận, lam đồng híp lại, quát: “Phược linh kia (tinh quái ràng buộc), ta xem ngươi còn có phần thành thật, không cùng ngươi so đo, lập tức buông tay, nếu không ngươi tự biết hậu quả!”

“Ta là Tiểu Mãn, không phải phược linh.”

Đứa nhỏ ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn cậu, đôi mắt trong veo xinh đẹp, không dính bụi trần, Trương Huyền ngây ngẩn cả người, đứa nhỏ mới năm, sáu tuổi này còn chưa kịp chính thức bước vào nhân sinh, đã trở thành phược linh rồi, suốt đời phải đảo quanh ở một nơi cố định, không cách nào rời đi.

“Được rồi, Tiểu Mãn, ngươi tách ra, ta không làm khó ngươi.”

“Không được, không cho làm thương tổn Nho Xanh, cậu ấy là bạn tốt nhất của ta, ngươi đáp ứng, ta sẽ buông tay.” Tiểu Mãn cố chấp nói.

Trương Huyền sắc mặt lạnh xuống, giơ tay lên, Tiểu Mãn còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, linh thể đã bị gió thổi ra ngoài, ném xuống sàn nhà. Nhìn nó, Trương Huyền thản nhiên nói: “Thân là linh thể phược linh cấp thấp, ngươi căn bản không có tư cách cùng thiên sư nói điều kiện.”

“Ngươi có thể bắt ta, nhưng xin hãy tha cho Nho Xanh.”

Tiểu Mãn từ trên mặt đất bắn lên, lại một nữa nhào lại đây, đối với cố chấp của đứa nhỏ Trương Huyền rất bất đắc dĩ, ngón tay vẽ phù chú, nghĩ muốn đem nó tạm thời thu lại.

Đạo phù lăng không triển khai, hướng Tiểu Mãn phủ tới, ai ngờ khi Tiểu Mãn chạy đến nửa đường, giẫm lên một đống lớn hoa quả vừa mới bị ném, dưới chân lảo đảo, ngã mạnh về phía trước. Mắt thấy đứa nhỏ ngã hướng về phía mình, Trương Huyền theo bản năng nâng tay lên đỡ, ngay lúc cậu vừa bắt được tay Tiểu Mãn, đạo phù đúng lúc chụp ở giữa lưng Tiểu Mãn, kim quang hiện lên, đưa nó chụp vào trong cơ thể cậu.

Xảy ra chuyện gì? Trơ mắt nhìn linh thể tiểu phược linh tiến vào trong thân thể chính mình, đạo phù kia cũng phất phơ rơi xuống trước mắt, Trương Huyền ngẩn người, có chút không rõ tình huống.

“Chuối ổi một loại, cả gan thu hồn phách Tiểu Mãn, ta giết ngươi!”

Lệ khí từ cửa truyền đến, là Nho Xanh đi rồi nhưng quay lại, không thấy Tiểu Mãn, tưởng Trương Huyền đã giết nó rồi, vì vậy vung lên móng vuốt bén nhọn, hướng Trương Huyền đánh tới. Trương Huyền còn đang sững sờ, may mà Niếp Hành Phong nghe được tiếng kêu của Nho Xanh, biết là không ổn, cắn nát dây mây trói tay anh, vọt tiến vào, thấy Trương Huyền hung hiểm, vội vàng kéo cậu sang một bên, tránh thoát công kích của Nho Xanh.

Trương Huyền lấy lại tinh thần, thấy hồ ly hung lệ, cậu cổ tay vừa chuyển, tác hồn ti buông xuống, phá không hướng nó phóng đi.

“Hồ ly ngu ngốc tự chui đầu vào lưới.”

“Ta giết ngươi, giết ngươi!”

Tưởng Tiểu Mãn xảy ra chuyện, Nho Xanh lệ khí dâng lên, không để ý sự lợi hại của tác hồn ti, lợi trảo bén nhọn hướng về phía Trương Huyền trảo mạnh, đáng tiếc đạo hạnh của nó không chống lại được tác hồn ti, một điểm tác dụng cũng không có, không đến hai chiêu đã bị tác hồn ti cuốn lấy, Trương Huyền đọc chú ngữ, đem nó dễ dàng trói lại, giống như mới vừa rồi dẫn theo cái đuôi của nó đu qua đu lại trong không trung.

“Xem là ngươi giết ta, hay là ta giết ngươi.” Trương Huyền cười nhìn nó, vẻ mặt khí định thần nhàn.

“Giết ta, ta thành quỷ cũng không tha cho ngươi!”

“A, ta còn chưa nghe qua có con hồ ly nào có thể biến thành quỷ.”

“Tiểu nhân cô văn quả lậu, cắn chết ngươi, cắn chết ngươi!”

Dưới phẫn nộ, lực đạo của hồ tinh bạo phát tăng lên nhiều, thân thể Nho Xanh đột nhiên cuộn lại ngửa đầu hung hăng cắn lên cổ tay Trương Huyền. Chờ khi Trương Huyền nắm cổ nó túm ra, cổ tay đã bị cắn đến đầm đìa máu tươi, trong mắt cậu hiện lên tia ngoan lệ, nắm cổ hồ ly đi ra khỏi từ đường.

“Chủ tịch, anh trước đem nơi này thu dọn một chút, em cùng tiểu hồ ly đi tâm sự chút.”

Hết chương 3.

 

Advertisements

2 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s