Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương 5

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nói thiệt, bạn không thích Trương Huyền cho mượn thân xác. 

Cũng không thích không khí nặng nề của Tiểu Bạch, vì tác giả rất dễ để cho mấy bạn nhân vật chết yểu, đến Trương Huyền cũng chết bị tổn thương nặng suýt chết một lần trong phần một rồi mà.

Chương 5

“Cho nên, các cậu đem thi thể cõng trở về?” Nhìn thi thể nằm thẳng trên đất, Niếp Hành Phong hỏi.

Khi thấy đoàn người xuất hiện trước mặt mình, Nhước Diệp trên người còn đeo một thân thể hư thối cực độ, anh thật sự là chấn kinh, Niếp Thảo nghe thấy dẫn thôn dân nhanh chóng chạy tới, cùng Tây Môn Tuyết nhận người, đáng tiếc thi thể hư thối quá nghiêm trọng, y phục cũng bị xé nát, không cách nào phân biệt được nguyên hình của người chết.

“Tôi có làm phép, sẽ không dính vận xui của thi thể.” Nhược Diệp đứng ở bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Anh ta kỳ thật chưa chết được bao lâu, hư thối nhanh vậy là do âm khí gây nên, tôi nghĩ hẳn là cùng thôn Thập Lý có liên quan, cho nên mang anh ta lại đây.”

Hai ngày nay người mất tích chỉ có hai người, nhìn Tây Môn Tuyết trong đám người, Niếp Hành Phong rất không hy vọng thi thể kia là em trai của anh ta.

Hoắc Ly đã đem quá trình bọn họ tới nơi này cùng Niếp Hành Phong nói qua, từ việc đụng xe trên đường, đến dễ dàng phát hiện thi thể chuyển đi ra, tựa hồ là người chết dẫn đường để cho bọn họ tìm được mình, Niếp Hành Phong không biết Nhược Diệp như thế nào sẽ đột nhiên xuất hiện, người quá nhiều, anh cũng không tiện hỏi, nhưng nhìn sắc mặt, trực giác cảm thấy là có chuyện phát sinh.

Rất nhanh, Tây Môn Tuyết xoay người lại, thấy vẻ mặt anh ta thư hoãn, Niếp Hành Phong yên tâm.

“Không phải A Đình.” Trong lời Tây Môn Tuyết mang theo một tia run rẩy, khi khẩn trương đến cực hạn rồi lại được thả lỏng, người có loại ảo giác hư thoát, nhưng cũng vui vẻ, chỉ cần không phải A Đình, vậy là đại biểu có hy vọng, chẳng sợ là hy vọng nhỏ bé.

Nho Xanh lắp bắp: “Cái bộ dáng kia cũng nhận ra được, anh thật sự là lợi hại.”

“A Đình vẫn mang cái dây chuyền quan tài kia, trên thi thể không có, hơn nữa A Đình tuyệt đối không động tâm với thứ không thuộc về mình.”

“Vậy là đạo sĩ kia, ông ta nhất định là trong lúc tu luyện thì nghe được truyền thuyết về Ly Sơn, tới tìm bảo, ai ngờ bảo chưa tìm được, mạng đã mất.” Nho Xanh nói.

Người chết thân phận không rõ, Niếp Thảo cho người đem thi thể tới nghĩa trang, chuẩn bị ngày mai lên trấn trên báo án, lúc rời đi, A Khải ý vị thâm trường nói với bọn họ: “Các vị hay là nhanh rời khỏi nơi này đi.”

Mọi người trở về nhà cũ, vừa vào cửa, Nghệ hiện ra nguyên hình, thấy Trương Huyền vẫn đứng phía sau Niếp Hành Phong, nó rất kỳ quái, bay qua hỏi: “Lão Đại anh không sao chứ? Vừa rồi một câu cũng không nói, có phải bị bệnh rồi không?”

“Chào mọi người.” Tiểu Mãn từ phía sau Niếp Hành Phong ló ra, xấu hổ cắn cắn ngón trỏ, nói: “Thật xin lỗi, em không quen nói trước nhiều người.”

Bịch! Nghệ rút gân cánh, té trên mặt đất, xoa mắt nhìn Tiểu Mãn, Hoắc Ly cũng gấp gáp chạy lên trước, lo lắng hỏi: “Đại ca anh bị đụng trúng đầu hả? Hay là nhân cách phân liệt? Anh thoạt nhìn rất quái dị.”

“Cái gì, cậu ấy mới không phải cái tên thần côn xấu xa kia, cậu ấy là Tiểu Mãn!”

Sợ mọi người khi dễ Tiểu Mãn, Nho Xanh vội vàng ngăn lại trước mặt cậu, Tiểu Mãn kéo nó, xấu hổ nói, “Thật xin lỗi, Nho Xanh tính tình chính là như vậy, nhưng cậu ấy là người tốt.”

“Niếp đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Bằng chỉ số IQ của Hoắc Ly hiển nhiên là không cách nào hiểu rõ tràng cảnh quỷ dị trước mắt, đành ngẩng đầu hỏi Niếp Hành Phong.

“Đừng lo, chỉ là có sinh linh ở tạm trong cơ thể Trương Huyền mà thôi.” Tiểu Bạch ở bên cạnh nhàn nhạt nói: “Nhất định là cậu ta bắt quỷ không dùng đúng pháp thuật, để quỷ nhập vào người, không biết cậu ta bây giờ đang làm gì?”

Chính là đang ở nơi nào đó gặp chu công a! Một ngày không thấy được Trương Huyền, Niếp Hành Phong cũng rất bất đắc dĩ, “Trên căn bản, chuyện này cùng Tiểu Bạch nói giống nhau.”

“Không phải chứ? Lão Đại, anh bắt quỷ cư nhiên để quỷ nhập vào người?”

Tiểu dơi dơi phấn chấn tinh thần, từ trên mặt đất bay lên, bay đến trước mặt Tiểu Mãn trên dưới đánh giá.

Hơi thở tràn ngập tà ác ngoan lệ từ trên người con dơi bé bằng bàn tay truyền đến, Tiểu Mãn có chút sợ, nhỏ giọng giải thích: “Thật xin lỗi, em không phải cố ý chiếm thân thể ca ca.”

Bộ dáng đáng thương, xuyên thấu qua đôi mắt xanh thẳm như vậy, tuyệt đối không thuộc về Trương Huyền, Nghệ nắm trảo thành quyền, làm thành thủ thế thành công, “YES, thật không phải là lão Đại!”

Tiến lên lấy móng vuốt chọc chọc gương mặt Tiểu Mãn, lại đổi thành nắm lấy, khi dễ chủ nhân cảm giác cũng thật tốt.

“Trương Huyền bản đơn thuần, so với lão Đại khả ái hơn nhiều. Ta gọi là Nghệ, sau này chúng ta sẽ là bằng hữu, đừng sợ, thân thể cứ việc dùng, dù sao lão Đại cũng sẽ không để ý.” Nó vỗ vỗ vai Tiểu Mãn an ủi.

Tây Môn Tuyết mắt lạnh bàng quan, một đống động vật ở chung một chỗ nói chuyện, nếu như không phải chính mình tận mắt nhìn thấy, thật sẽ cho rằng đó là ảo giác, xem ra bọn họ tựa hồ còn có rất nhiều chuyện để nói, anh cũng nên đi ngủ, ai ngờ vừa mới đi tới cửa, Tiểu Mãn đột nhiên gọi anh lại, đăng đăng đăng chạy tới, rất nghiêm túc nói: “Đừng lo, em trai của anh không có việc gì đâu.”

“Cám ơn.” Mặc dù chỉ là lời an ủi, cũng làm Tây Môn Tuyết an tâm, xoay người, tay áo lại bị kéo lấy, Tiểu Mãn nói: “Tôi sẽ cố gắng nhanh chóng cứu cậu ấy ra. Mười vạn đồng, không trả giá, lần này vụ án rất khó, không thể đánh chiết khấu.”

Đồng thanh tràn ngập ngây thơ, ngữ khí tuyệt đối lão luyện, Niếp Hành Phong trên trán lập tức hiện lên hắc tuyến, anh biết tiểu thần côn kia lại đang chào giá trên trời, bất quá tâm cũng buông xuống, anh hiểu rất rõ Trương Huyền, chỉ lúc tuyệt đối nắm chắc, cậu mới có thể không chút kiêng kỵ nào báo giá.”

Tây Môn Tuyết thần sắc cũng không thay đổi, nhàn nhạt nói: “Chỉ cần A Đình bình an, mười vạn không thành vấn đề.”

Niếp Hành Phong tiễn Tây Môn Tuyết rời đi, chờ khi trở về phát hiện Hoắc Ly cùng Nghệ đã cùng Nho Xanh cùng Tiểu Mãn quen thuộc, bốn người tụ tập chung một chỗ líu ríu trò chuyện, Tiểu Bạch nhưng lại một mình lẳng lặng đứng ở trên bàn, không biết tại sao, hôm nay ánh mắt của nó có chút không đúng, mắt mèo huỳnh lam mang theo tình cảm phức tạp mờ mịt.

Phát hiện bị chú ý, Tiểu Bạch lập tức nhảy xuống bàn, ra khỏi cửa, Hoắc Ly vội vàng đuổi theo, vì vậy mấy gia hỏa khác cũng đi theo chạy ra ngoài.

Trong phòng an tĩnh lại, Niếp Hành Phong ánh mắt chuyển hướng tới Nhược Diệp, hỏi: “Mộc lão tiên sinh có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Nhược Diệp sắc mặt lập tức tái nhợt xuống, trong mắt xẹt qua sợ hãi, thương tâm tuyệt vọng đan xen cùng sợ hãi, mỗi một cái đem anh kéo vào ký ức về tràng địa ngục Tu La kia.

Ngày đó, một đám gia hỏa không phải quỷ cũng chẳng phải yêu đột nhiên xông vào Mộc gia, đem hồn phách Mộc Thanh Phong thu lưu toàn bộ đánh tan, bọn họ miễn cưỡng lấy quỷ yêu trấn trụ, Mộc Thanh Phong lại bị thương nặng, Nhược Diệp làm phép cùng sư phụ rời đi, nhưng giữa đường bị ngăn cản, anh vì cứu sư phụ dùng đến cấm chú, lại bị đối phương một chiêu kích phá, sư phụ bị những người đó mang đi, chỉ dùng ý niệm nói cho anh biết là ông không có việc gì, muốn anh đến nương nhờ Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền.

Nhớ tới lần về lại Mộc gia, nơi đó cảnh tượng hoang vu vỡ nát, Niếp Hành Phong đoán thầy trò Mộc Thanh Phong nhất định đã trải qua một hồi giao chiến kịch liệt, anh hỏi: “Du hồn thì sao?”

“Đều bị đánh cho hồn phi phách tán, những người đó hạ thủ rất độc ác.”

Nhược Diệp từ khi bắt đầu biết chuyện vẫn luôn ở cùng một chỗ với hồn phách, âm hồn đối với anh mà nói là tuyệt đối có ý nghĩa đặc thù, nhìn chúng nó hồn tiêu phách tán, chính mình thì cái gì cũng không làm được, loại đau này so với chết một lần còn khổ sở hơn, còn đối thủ đã một chiêu cắt đứt cổ họng anh, đến nay nhớ tới, cũng khiến anh không rét mà run.

Giơ tay trái lên, kia là lợi khí có thể mặc ý đoạt đi bất cứ sinh mạng nào, nhưng vì nó bị phong ấn, không hề có tác dụng, nếu như anh không phải trời sinh chín mệnh, giả chết thoát đi, có thể bây giờ đã trở thành một đống bạch cốt.

“Anh vừa bị mất đi một mệnh đúng không?”

“Tính mạng đối với tôi mà nói, chỉ là tồn tại dư thừa.” Nhược Diệp cười khổ: “Tôi vốn muốn xin các anh trợ giúp cứu sư phụ, nhưng bây giờ ngay cả bộ dáng người nọ tôi cũng không nhớ gì cả.”

“Nghĩ không ra?”

Nhược Diệp gật đầu, đây là thống khổ anh không cách nào chịu được, trong đầu anh tràn đầy tinh phong huyết vũ, nhưng hết lần này tới lần khác lại không nhớ lại nổi kẻ mấu chốt, nhưng, đó căn bản không phải người, đó chẳng qua là ma quỷ mang hình người.

“Đừng gấp, tôi nghĩ Mộc lão tiên như dặn anh như vậy, nhất định là có dụng ý của ông ấy, ông ấy cát nhân thiên tướng, sẽ không có việc gì.”

“Tôi biết.” Người nọ muốn giết thầy trò anh thì dễ như trở bàn tay, nhưng lại không làm vậy, cho nên sư phụ Nhược Diệp tạm thời an toàn.

“Anh trước ở lại đây, chờ chúng tôi đem chuyện Tây Môn Tuyết giải quyết xong, sẽ nghĩ biện pháp tìm kiếm Mộc lão tiên sinh, được không?”

“Sư phụ để tôi sau này nghe theo ngài, ngài trực tiếp phân phó là được rồi, không cần phải thương lượng.”

Nhược Diệp nói xong, rất cung kính lui ra, trong cử chỉ nghiêm nhiên đem anh cùng Mộc Thanh Phong đặt ở cùng vị trí, Niếp Hành Phong cười khổ, có loại dự cảm, thành viên gia tộc lại vừa tăng thêm.

Trời đã rất trễ, Niếp Hành Phong tắm rửa xong, quay lại đi qua hành lang, đột nhiên thấy dưới ánh trăng có một thân ảnh hắc sắc, Tiểu Bạch nằm ở đầu tường, ngửa đầu ngắm trăng, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Cảm thấy mình bị quan sát, Tiểu Bạch quay đầu lại nhìn Niếp Hành Phong, nói: “Tôi nghe Nho Xanh nói chuyện thiên kiếp, tôi nghĩ thiên kiếp của tôi cũng sắp tới rồi.”

Niếp Hành Phong đối với con mèo kia kỳ thật một điểm cũng không biết, trừ biết nó biết nói ra, đối với chuyện nó đã từng trải qua hoàn toàn không biết gì, bọn họ thậm chí chưa từng nói chuyện với nhau quá nhiều, tựa hồ mỗi người trong nhà bọn họ phía sau lưng đều đeo một quá khứ không muốn ai biết.

Không biết tại sao lại đột nhiên cùng nó tự thoại, Niếp Hành Phong chỉ có thể an ủi: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

“Không. Hình phạt, ba lần mặt trời buông xuống, tôi biết nên đến phiên tôi rồi.”

Động vật sẽ không cười, chính là giờ phút này Niếp Hành Phong cảm giác thấy Tiểu Bạch đang hướng anh mỉm cười, nụ cười giải thoát, trong đôi mắt xanh lục lóe lên, sau đó thân thể xoát cái, nhảy xuống tường, rất nhanh biến mất trong đêm tối.

Gió đêm phe phẩy, nhấc lên lớp màn trong nội tâm Niếp Hành Phong, Tiểu Bạch nói tựa hồ khiến anh có điều suy nghĩ, nhưng cẩn thận ngẫm lại, lại không nghĩ được gì.

Quay người trở lại phòng ngủ, mở cửa ra, Trương Huyền…không, nên nói là Tiểu Mãn ngồi ở trên cửa sổ, hai tay nâng mặt xuất thần.

Tiểu hài tử nhìn qua tựa hồ không mấy vui vẻ, Niếp Hành Phong theo nó ngồi xuống, hỏi: “Nho Xanh bọn họ đâu?”

“Nho Xanh mang tiểu Ly cùng tiểu Nghệ ở gần đây chơi, em nói mệt mỏi, sẽ không qua.”

“Tại sao không đi cùng? Bị vây ở chỗ này lâu như vậy, em không muốn đi xem một chút sao?”

“Như vậy sẽ tạo thành gánh nặng cho thân thể ca ca.” Hài tử rất khổ não ngẩng đầu nhìn, “Tiểu Nghệ nói cho em biết, ca ca chỉ là thiên sư hạng ba a.”

Niếp Hành Phong cứng họng, khó được thấy trên mặt Trương Huyền có loại vẻ mặt tràn ngập phiền não này, anh nhịn cười nói: “Không sao, ca ca là hạng nhất trong hạng ba, cậu ấy tự biết bảo vệ mình.”

“Có thật không?” Đạt được câu trả lời khẳng định thuyết phục, Tiểu Mãn mắt lập tức lóe ra thần sắc vui vẻ, dùng sức gật đầu: “Em ngày mai đi tìm Nho Xanh chơi, nhưng Niếp ca ca yên tâm, em sẽ không để thân thể bị mệt.”

Thật là một hài tử hiểu ý người, Niếp Hành Phong hỏi: “Mới vừa rồi em sao lại báo giá cho Tây Môn Tuyết?”

“Là ca ca nói. Trên đời không có bữa ăn miễn phí, cái này là thành quả lao động đạt được, trao đổi giá công bằng.” Tiểu Mãn đôi mắt trong suốt nhìn, “Không đúng sao?”

Mỗi câu đều đúng, để chung một chỗ lại có cảm giác không đúng.

“Tiểu Mãn, thật ra có nhiều chuyện không thể dùng đúng cùng không đúng để phân chia.” Đây là cái duy nhất anh có thể giải thích.

“Dạ?” Tiểu Mãn nghe, lại không hiểu lắm, mày khẽ nhăn, nhưng lập tức cười lên, tiến lên ôm lấy Niếp Hành Phong, dùng sức hôn một cái lên khuôn mặt anh, “Em nghe lời anh, không nghe ca ca, anh thật giống anh trai em, anh nói nhất định không sai.”

Dấu ấn trên mặt vẫn mát rượi, Niếp Hành Phong hơi sững sờ, “Anh trai của em?”

“Đúng vậy, anh trai đối với em tốt nhất, làm việc cũng dẫn em theo. Em rất ngoan, trốn ở trong phòng nhỏ của xưởng chờ anh trai, anh nói không thể nói lớn tiếng, sẽ bị quản đốc mắng.”

Niếp Hành Phong ánh mắt chuyển thành thâm thúy, hỏi: “Là xưởng làm pháo hoa?”

“Dạ, anh nói làm xong việc sẽ tới tìm em, ngày đó phòng nhỏ rất nóng, nhưng em không dám đi ra ngoài, sợ anh bị mắng, vẫn chờ vẫn chờ, sau đó…Em cứ như vậy mà chết. Trong xưởng vốn nhiều người, rất náo nhiệt, sau đạo sĩ đến, bọn họ đều bị mang đi, chỉ còn lại một mình em.”

“Em là đợi anh trai tới tìm đúng không?”

Tiểu Mãn cúi đầu, ngón tay ở trên đầu gối vẽ vòng vòng, “Có thể anh trai đã sớm quên em rồi.”

Trong lòng có vướng bận, không cách nào siêu sinh, thì ra đây là nguyên nhân khiến Tiểu Mãn trở thành linh hồn bị trói buộc, Niếp Hành Phong cảm giác lòng có chút đau, sờ sờ đầu nó, để nó dựa vào lồng ngực mình, nói: “Sẽ không, Tiểu Mãn ngoan như vậy, mặc kệ qua bao nhiêu lâu, anh trai cũng sẽ không quên em.”

Thấy nó thương tâm, Niếp Hành Phong dỗ nó đi tắm, Tiểu Mãn tràn đầy tâm tính hài tử, nghe nói có thể dùng nước nóng, quả nhiên vui vẻ đứng lên, nhảy cà tưng qua tắm rửa, chờ Niếp Hành Phong đem chăn nệm trải xong, chợt nghe tiếng bước chân, đứa nhỏ từ bên ngoài chạy vào, toàn thân cao thấp không mang theo gì, may là nội y cùng áo ngử ôm ở trong ngực, che lại bộ vị trọng yếu, nhưng loại nửa hở nửa che này cảm giác càng phiến tình hơn, da thịt trắng nõn mềm dẻo, dưới ánh đèn tôn lên tuyệt đối mang mỹ cảm rung động.

Niếp Hành Phong cổ họng có chút phát khô, phát hiện mình có thể khiêu chiến Liễu Hạ Huệ.

“Sao không mặc quần áo?”

“Đi ngủ đâu cần mặc quần áo, em trước kia cũng là như vậy.” Tiểu Mãn ngược lại rất kỳ quái khi bị hỏi như vậy.

Cũng đúng, Tiểu Mãn chết lúc năm, sáu tuổi, tuổi này đứa nhỏ ngủ không mặc quần áo là rất bình thường, nhưng vấn đề bây giờ là thân hình là của Trương Huyền a, Niếp Hành Phong vỗ vỗ cái trán, cảm giác Trương Huyền tìm cho mình phiền phức rất lớn.

Anh đi qua, cầm lấy y phục trong tay Tiểu Mãn mặc thêm cho nó, dỗ dành: “Vẫn là mặc vào đi, vì ca ca sẽ lạnh.”

“A!”

May mà Tiểu Mãn rất dễ nói chuyện, đứa nhỏ tùy anh loay hoay, Niếp Hành Phong mặc y phục cho nó, tự giễu: “Anh thường chỉ cởi y phục của em, giúp em mặc đồ đây vẫn là lần đầu.”

“Mô?” Tiểu Mãn nghe không hiểu, cắn ngón tay nghiêng đầu nhìn.

Niếp Hành Phong rên rỉ một tiếng. làm ơn, đừng dùng loại bộ dáng tinh thuần này dụ dỗ anh, anh cũng không phải là chính nhân quân tử. Mặc xong áo ngủ, tắt đèn nằm ở trên giường, Niếp Hành Phong nghĩ hôm nay ngàn vạn lần đừng mất ngủ, anh ngày mai còn có thật nhiều chuyện muốn làm.

Tiểu Mãn tựa vào lồng ngực anh, đem anh ôm đến chặt, mùi hương cơ thể quen thuộc khiến anh thấy thư hoãn, nhắm mắt lại, rất nhanh bị mệt mỏi vây khốn, mơ mơ màng màng tiến mộng đẹp, lại cảm thấy ngực khó chịu. Niếp Hành Phong không mở mắt, rất rõ đó là Tiểu Mãn động, ai ngờ Tiểu Mãn động ngày càng lợi hại, một chân gập lên, chen vào giữa hai chân anh ma sát, đôi môi lập tức ấm áp, bị hôn thật sâu.

Niếp Hành Phong mở mắt. Dưới ánh trăng một đôi mắt lam bình tĩnh nhìn anh, con ngươi hoàn mỹ không tỳ vết, mang theo nét cười giảo hoạt anh quen thuộc, môi khẽ câu lên, trêu chọc: “Nhớ em không? Chủ tịch.”

“Nhớ!” Nhớ quay về nên làm sao để giáo huấn thật tốt tiểu thần côn tùy hứng thích làm bậy này!

Đôi môi lần nữa bị câu trụ, Niếp Hành Phong có chút kháng cự, dù sao trong cơ thể Trương Huyền còn có linh hồn một người tồn tại; nhìn ra lo lắng của anh, Trương Huyền mỉm cười: “Không sao, đi ra ngoài giằng co một ngày, tiểu tử kia đã sớm ngủ như chết.”

Lại cúi xuống, càn rỡ mà nóng bỏng, Niếp Hành Phong nhiệt tình đáp lại Trương Huyền, phảng phất như xác nhận cậu có thật hay không tồn tại bên cạnh mình. Một lúc lâu, Trương Huyền mới quyến luyến không thôi kết thúc nụ hôn này, phiên thân nằm bên cạnh Niếp Hành Phong, tiếc nuối nói: “Chủ tịch khẩu kỹ thật điêu luyện, nếu không phải còn có việc, thật muốn lập tức muốn anh.”

Niếp Hành Phong lạnh lùng nhìn, “…kia hình như là lời thoại của anh.”

“Di, anh hình như không quá cao hứng?”

“Em cho rằng anh nên cao hứng?”

Trong mắt không có chút ý cười nào, cho thấy Niếp Hành Phong bây giờ đích thực rất tức giận, Trương Huyền nhận định tình hình, nhỏ giọng nói: “Chuyện không liên quan đến em, anh cũng biết trình độ pháp thuật của em, lúc cần thì không linh.”

Niếp Hành Phong tức giận kỳ thật không phải cái này, mà là Trương Huyền một câu cũng không nói, khiến anh lo lắng.

Có thể cũng biết mình làm có chút quá phận, Trương Huyền không nói, thân thể hướng bên cạnh lui lui, Niếp Hành Phong sợ cậu không vui lại bỏ đi ẩn tàng xuống, vội vàng đem cậu kéo lại, hỏi: “Nói đi, em có phải hay không biết Tây Môn Đình không có việc gì?”

Trương Huyền chớp mắt mấy cái, nhìn, “Không giận nữa?”

Bộ dạng cẩn thận lấy lòng, tựa hồ còn mang theo vài phần nhu thuận thuộc về Tiểu Mãn, Niếp Hành Phong rất muốn làm mặt căng thẳng, đáng tiếc thất bại, “Em tốt nhất là cho anh một lời giải thích hợp lý!”

“Pháp thuật không linh, em ra không được.”

 Niếp Hành Phong không nói chuyện, xem ra giải thích này còn chưa đủ, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là nói: “Em đột nhiên nghĩ đến, Tây Môn Đình mang theo bùa hộ thân, là cái bùa hộ thân quan tài Mộc Thanh Phong cho Tây Môn Tuyết, có tác dụng trừ tà khá hữu hiệu.”

“Em xác định bùa hộ thân có thể bảo toàn tính mạng của cậu ta?”

“Ít nhất có thể giúp cậu ta ngăn tai, hơn nữa em không cảm giác được khí tức tử vong của cậu ta.”

Vốn đang muốn nói phát hiện của mình hôm nay tại Ly Sơn, nhưng lại lo lắng Niếp Hành Phong hỏi tới chuyện nguyên thần ẩn tàng, Trương Huyền suy nghĩ một chút, quyết định bảo trì trầm mặc là tương đối thông minh.

Cái giải thích này tạm thời hợp ý anh. Niếp Hành Phong đem chuyện của Nhược Diệp nói cho Trương Huyền biết, nói đến chính sự, Trương Huyền vẻ mặt nghiêm túc lên. Mộc Thanh Phong công lực không thấp, người có thể dễ dàng đánh bại ông ta khiến Trương Huyền không cách nào tưởng tượng ra, hơn nữa người nọ lại không muốn mệnh của bọn họ, còn đối với Mộc Thanh Phong mà nói, thứ đáng giá nhất chỉ có một, chính là Thập thế mệnh thư.

“Có lẽ người nọ là cố ý thả Nhược Diệp đi, để anh ta tới tìm chúng ta.”

“Nói cách khác người nọ có thể cũng muốn đối phó với cả chúng ta.” Mặc dù tạm thời đoán không ra mục đích của đối phương, nhưng Niếp Hành Phong biết chuyện không đơn giản như Nhược Diệp nói, có người quăng lưới, đem bọn họ câu trụ xong, mạnh thu lưới, để cho bọn họ không còn đường sống hay phản kháng.

“Kỳ thật bây giờ đáng lo nhất không phải Tây Môn Đình hay Nhược Diệp, mà là Tiểu Bạch, nó từ sau khi tới đây vẫn có cái gì đó không đúng.”

Nhớ tới sau khi nghe Nho Xanh nói về thiên kiếp cùng quỷ hồ, ánh mắt Tiểu Bạch rất bối rối, Trương Huyền đoán nó đang giấu diếm cái gì đó, không, phải nói nó thấy được một ít chuyện bọn họ không thấy được.

Trương Huyền mạnh ngồi dậy, cầm lấy y phục để ở bên cạnh, Niếp Hành Phong hỏi: “Em làm gì vậy?”

“Làm việc a, thu người ta mười vạn đồng, em đương nhiên muốn đem Tây Môn Đình đầy đủ mang về.” Trương Huyền vừa nói, y phục đã mặc tốt, quay đầu thấy Niếp Hành Phong cũng bắt đầu mặc quần áo, cậu khẽ nhíu mày, “Anh nghỉ ngơi đi, em một mình là đủ rồi.”

“Anh ngủ không được.” Anh sao có thể để mặc Trương Huyền một mình mạo hiểm? Hơn nữa Trương Huyền đột nhiên trở về, cũng làm cho anh hoàn toàn tỉnh ngủ.

Thấy khuyên không được Niếp Hành Phong, Trương Huyền cũng không nhiều lời nữa, thu thập xong vật phẩm đi ra cửa.

“Nếu là thức đêm mệt mỏi, quay về đành trách em a.”

“Yên tâm, anh còn chưa đến nỗi già.”

 Trương Huyền đi đến chính là phòng ốc đạo sĩ từng ở qua, cửa phòng có khóa, khóa rất đơn giản, ngay khóa vạn năng của cậu cũng không cần dùng, lấy ra sợi dây kẽm cắm vào đảo hai cái, cửa mở. Trong phòng rất tối, Trương Huyền mở đèn pin, ánh sáng không lớn, đêm sâu thăm thẳm, cho nên không có người chú ý tới có ánh sáng.

Đạo sĩ mang đến hành lý tùy thân không nhiều lắm, công cụ lên núi cũng không ít, xem ra nhất định đã có chuẩn bị vào núi tìm bảo. Hành lý có bản bút ký, bên trong có bản đồ, Trương Huyền mở ra, tựa hồ là từ trên bản đồ lớn lấy xuống một bộ phận, từ trên hình là hình thôn Thập Lý cùng Ly Sơn, bên trên còn có dấu hiệu do mấy người địa phương làm, cậu xem xong, đem bản đồ bỏ vào túi.

Lại lật lật bút ký, bên trong ghi chép một ít phù chú cùng bức vẽ, xem ra đạo sĩ cũng không phải không có học thuật, nhưng có mấy trang bị xé rách, miệng vết xé rất lớn, nhìn ra người xé lúc ấy đang rất bối rối.

“Trên mặt ghi chép cách vào núi sao?”

Nơi quan trọng nhất lại bị xé, bộ phận còn lại giữ lại hẳn không có tác dụng gì, Trương Huyền đem bản bút ký thả lại, xoay người đi ra, nhưng lại không phải về nhà, mà là đi đến nhà A Khải, Niếp Hành Phong biết cậu hoài nghi trong lòng, cũng không nói nhiều, chỉ là đi theo.

Tường hậu viện nhà A Khải rất cao, nhưng không làm khó được hai người, tung người nhẹ nhàng nhảy vào, ai ngờ vừa đáp xuống, chạm mặt là gió lạnh đánh tới, đối phương lấy ra súng lục, chỉ vào Niếp Hành Phong, nhưng cũng giống như chỉ vào đầu mình, Trương Huyền mỉm cười nói: “Để súng xuống.”

Ánh trăng sáng ngời, thấy rõ là bọn họ, Tây Môn Tuyết bỏ súng xuống, thấp giọng hỏi: “Các anh tới làm gì?”

“Anh tới làm gì, chúng tôi cũng tới làm cái đó.” Trương Huyền hướng anh ta giơ tay làm hình súng, đem xiêm áo của thần thám đại đại đỉnh danh dò xét một lượt, cậu rất vui vẻ, cười hì hì buông tay xuống, “Xem ra chúng ta có cùng nghi ngờ.”

“Tôi chỉ là đụng trúng vận khí.”

“Vậy là anh đụng trúng rồi, bởi vì vận khí của tôi luôn rất tốt.” Dừng một chút, Trương Huyền rất không cam lòng nói tiếp: “Trừ tài vận.”

Đèn sương phòng sáng lên, nghe được tiếng bước chân khập khễnh truyền đến, Niếp Hành Phong vội hướng bọn họ làm thủ thế yên lặng, ba người ẩn về phía góc chết của tường viện. A Khải ra tới, anh ta đi tới phòng nhỏ phía cuối hậu viện, cũng không bật đèn, tự giam mình trong đó thật lâu mới đi ra, sau đó mở cửa ra ngoài.

Trương Huyền thủ thế để Tây Môn Tuyết đi theo dõi, chính mình liền xoay người đi đến gian phòng nhỏ kia. Cửa phòng không khóa, chỉ dùng then cài, có thể A Khải nghĩ hậu viện sẽ không có người tới, gia gia mắt mờ lại nghễnh ngãng, không cần quá đề phòng.

Vừa vào phòng, Trương Huyền đã nghe bên trong hương khí nồng đậm, cậu bị hun dẫn đến một trận ho khan, “Thì ra mùi hương trên người A Khải là nhiễm từ chỗ này mà ra.”

Đèn pin mở ra, chiếu khắp nơi, chỉ thấy đây là gian phòng để tạp vật, nhưng ở giữa có một hương án, trên án là linh vị không đề tên, trước linh vị là lò hương khói tha thướt, hiển nhiên là A Khải vừa mới đốt lên.

“Là linh vị ai vậy?”

“Rất nhiều người.” Ánh mắt đảo qua một đống tạp vật lớn, Trương Huyền nói.

Đồ đạc chủng loại rất nhiều, từ trang sức tới ví, thậm chí là dây chìa khóa đơn giản, nhìn mức độ cũ kỹ, không giống là của cùng một người, có vài vật phẩm phía trên có dính màu đỏ sậm, chắc là vết máu.

“Những cái này đều là di vật người chết, xem ra A Khải không chỉ biết về quỷ hồ, còn đối với nó rất quen thuộc, nếu như người vào núi đều là do anh ta dẫn, đương nhiên là có vào không ra.”

“Tây Môn Đình không phải.” Từ việc A Khải cung phụng hương khói cho người chết xem ra, trong lòng anh ta có áy náy, hơn nữa linh khí Ly Sơn tuyệt đối mạnh hơn tà thuật thải dương, quỷ hồ không cần thiết phải bỏ gốc lấy ngọn, Niếp Hành Phong hiểu chuyện này không phải đơn giản như vậy.

Hai người đi ra, đem cửa phòng đóng lại , theo dấu vết Tây Môn Tuyết lưu lại đuổi theo.

Xét về phương diện theo dõi, Tây Môn Tuyết so với Trương Huyền là trinh thám hạng ba thì lợi hại hơn nhiều, ký hiệu cẩn thận dễ hiểu, cũng không để bị người phát hiện. Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong rất nhanh đuổi theo, thấy A Khải hướng trong núi đi đến, mà Tây Môn Tuyết cũng là mặc trang phục leo núi, Trương Huyền nhỏ giọng hỏi: “Anh biết anh ta muốn lên núi sao?”

“Đoán.” Tây Môn Tuyết nhàn nhạt nói: “A Khải lúc thấy thi thể không phải kinh ngạc, mà là kinh hoàng, đứng ngồi không yên, cho nên tôi nghĩ tối nay có lẽ anh ta sẽ hành động.”

Sơn đạo là con đường mà A Khải đã mang Niếp Hành Phong đi qua, cho dù là đêm khuya, đường nhỏ uốn lượn cũng hoàn toàn không tạo thành khó khăn cho A Khải, rất hiển nhiên, con đường này anh ta vô cùng quen thuộc. Khi đến quãng đường bị ngắt ngang kia, anh ta không hề dừng bước, mà là trực tiếp đi qua, thân ảnh rất nhanh biến mất trong không gian tối tăm.

Qủa nhiên là pháp thuật che mắt, Trương Huyền đối với phát hiện lúc ban ngày của mình rất hài lòng, lấy ra hai đạo phù, đưa cho Niếp Hành Phong cùng Tây Môn Tuyết, “Đây là ẩn thân phù, cầm ở lòng bàn tay, ngàn vạn lần đừng buông ra.”

Hai người nghe lời cầm lấy, theo Trương Huyền đi với đoạn đường đứt gãy bên vách đá, thân thể không có cảm giác lơ lửng giữa bầu trời, mà là vững vàng đạp trên đất bằng, quay đầu nhìn bình chướng pháp thuật che mắt, cũng là một vòng xoáy đen.

Cảnh vật phía trước cùng lần trước Niếp Hành Phong thấy không có gì biến hóa, nhưng tiếp tục đi về phía trước, cảnh tượng dần dần bất đồng, trong gió đêm ở trong núi có cỗ chướng khí âm hàn, du hồn vô chủ ở trong không gian đen tối bồi hồi, ven đường bạch cốt lác đác, nhìn như là hài cốt người, càng đi về phía trước, xương cốt càng nhiều, âm khí càng nặng, cuối cùng đi tới một chỗ đất trống, phía trước truyền đến tiếng nam tử rên rỉ, Tây Môn Tuyết nghe được rõ ràng, lập tức liền muốn xông lên trước, lại bị Trương Huyền kéo lại, tránh vào bụi rậm bên cạnh.

A Khải ngồi chồm hổm trên mặt đất, đem bình để ở ngoài miệng giúp cậu uống thuốc, người kia tựa hồ giãy dụa, nhưng không thể khước từ, tùy ý anh ta đem thuốc đổ vào, một lát sau, A Khải buông tay ra, người nọ ngửa mặt nằm ngã trên đất, ánh trăng đem mặt của cậu chiếu rất rõ ràng, đúng là Tây Môn Đình mất tích.

Đổ thuốc xong, A Khải đem bình ném qua một bên, xem một chút du hồn phía xa, thở dài, xoay người rời đi. Chờ anh ta đi xa, Tây Môn Tuyết lập tức từ trong bụi rậm lao ra, chạy vội tới trước mặt Tây Môn Đình, ôm lấy bả vai cậu, Tây Môn Đình thần trí mê mang, thật lâu mới miễn cưỡng mở mắt ra, kêu một tiếng đại ca.

“Em thấy thế nào? Tên khốn kia cho em uống cái gì?”

Tây Môn Đình nói chuyện có chút hữu khí vô lực, môi mấp máy, phun ra mấy chữ vô cùng nhỏ xong, tựa vào trong lòng Tây Môn Tuyết ngủ say. Trương Huyền cầm cái bình kia ngửi ngửi, nói: “Đừng lo, chỉ là nước thuốc nấu bằng rễ cây xương bồ, lượng nhỏ có thể làm người tạm thời lâm vào hôn mê.”

Uống nhiều sẽ sinh ảo giác, thậm chí mất mạng, nhưng xem sắc mặt Tây Môn Tuyết, Trương Huyền đem câu này nhịn xuống.

Tây Môn Tuyết ôm lấy Tây Môn Đình, xoay người rời đi, Trương Huyền ở phía trước dẫn đường, Niếp Hành Phong đoạn hậu, rất nhanh đã ra đến kết giới che mắt kia.

Xuống núi, về lại nơi ở, Tây Môn Tuyết đem em hộ ổn định xong, thấy cậu sắc mặt uể oải tái nhợt, vết máu nơi ngực loang lổ, căm hận nói: “Tôi sẽ không bỏ qua cho tên khốn kia!”

Trương Huyền điều chế nước bùa, để Tây Môn Tuyết cho Tây Môn Đình uống vào, nói: “A Khải không muốn làm hại cậu ta, nếu không cậu ta căn bản không sống được đến bây giờ, uống đi, cậu ta rất nhanh sẽ tỉnh.”

Tây Môn Tuyết nói cảm ơn. Hai người rời đi, trở lại phòng, thấy Trương Huyền cười quỷ dị, Niếp Hành Phong nhíu mày hỏi: “Em cười cái gì?”

“Tây Môn Đình hôn mê bất tỉnh, em đang nghĩ Tây Môn Tuyết làm thế nào cho em anh ta uống thuốc.”

“So với cái này, em không thấy là cần giải thích một chút hành vi của mình sao?”

“Cái gì a?”

Nhìn Trương Huyền chớp mắt vô tội, Niếp Hành Phong cười lạnh: “Trên người em mang theo đạo phù ẩn thân, là đã chuẩn bị sẵn đi?”

A! Bị nhìn ra, cậu biết muốn dấu diếm chiêu tài miêu là chuyện không thể nào, Trương Huyền ánh mắt chớp a chớp chớp a chớp, phát hiện mình không cách nào tìm ra lời giải thích hoàn mỹ, thân thể lùi về phía sau, ngã ngửa xuống đất.

Niếp Hành Phong vội vàng ôm lấy, cậu, thấy cậu hai mắt nhắm nghiền, như là hôn mê bất tỉnh, vội vàng gọi: “Trương Huyền! Trương Huyền!”

Thật lâu, Trương Huyền từ trong ngực anh đứng lên, xoa mắt nhìn, lại quay đầu nhìn trời, “Ca ca, trời còn chưa sáng mà, sao lại gọi em dậy?”

Đồng thanh ôn ôn nhu nhu, Niếp Hành Phong đột nhiên tỉnh ngộ, tức giận đến nghiến chặt răng, mắng: “Trương Huyền, em tên thần côn đáng chết kia!”

Hết chương 5.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s