Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Bạn rất lười đọc lại truyện để dò lỗi chính tả, mọi người hảo tâm lúc đọc để ý nhắc nhở dùm nha! Chân thành cảm tạ!

Chúc mừng ngày quốc tế thiếu nhi! Chúc các bé hay đọc truyện tình thánh, sớm thành hủ nữ!

Chương 6

Đến khi thức dậy vào sáng hôm sau, Trương Huyền cũng không tỉnh lại, chi phối thân thể chính là Tiểu Mãn, thật sớm rời giường, chạy đi tìm Nho Xanh và Hoắc Ly chơi, thấy bộ dáng vui vẻ của Tiểu Mãn, Niếp Hành Phong tha thứ cho Trương Huyền tùy hứng.

Tây Môn Tuyết cũng đã dậy, nhưng khí sắc không tốt lắm, giống như căn bản không ngủ qua.

“Tây Môn Đình tỉnh lại chưa?”

“Nửa đêm tỉnh lại một hồi, sau đó lại ngủ.” Tây Môn Tuyết nhìn một chút em trai nằm ngủ ở trên giường, mặt mày sầu lo.

Niếp Hành Phong cũng có em trai, anh hiểu rất rõ tâm tình lúc này của Tây Môn Tuyết, an ủi: “Trương Huyền nói cậu ấy không có việc gì, cậu ấy nhất định sẽ không có việc gì, hư nhược có thể là vì bị thương và kinh sợ, tĩnh dương một hồi sẽ tốt thôi.”

Đạo lý này Tây Môn Tuyết cũng hiểu, nhưng tâm tư vẫn phiền muộn, được Niếp Hành Phong khuyên bảo đi ăn điểm tâm. Bọn Tiểu Mãn ở bên ngoài chơi mệt, chạy về, ăn bữa sáng Hoắc Ly làm, lại chuẩn bị kế hoạch, tính toán lát nữa vào núi.

Chính là đang nói vui vẻ, một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, rất nhanh cửa bị đẩy ra, A Khải xông tới, vẻ mặt tức giận nhìn bọn họ, “Các người đã đem người mang về rồi!?”

Tây Môn Tuyết tâm tình đang xấu, em trai bị làm cho hôn mê, anh còn chưa đi tìm A Khải làm phiền đã là không tệ, kẻ làm sai lại dám tới cửa khiêu khích, đôi mắt híp lại, tay đã cho vào túi.

Niếp Hành Phong vội vàng đứng lên, thân hình vừa vặn che ở phía trước Tây Môn Tuyết, hỏi A Khải, “Tại sao anh lại vây khốn Tây Môn Đình? Còn dùng thuốc làm cậu ấy ngất đi?”

A Khải không đáp, chỉ là mặt âm trầm thì thào lẩm bẩm: “Các anh làm như vậy sẽ chọc giận cô ấy, ai cũng đi không được.”

“Anh nói quỷ hồ? Để nó ra mặt, tôi cũng đang muốn biết về tên khốn kia!” Tây Môn Tuyết lạnh lùng nói.

A Khải vẻ mặt kinh dị: “Thì ra các anh đã biết? Vậy các anh còn ở đây chờ chết?”

Nho Xanh đã chạy tới tham gia náo nhiệt: “Thiên kiếp qua, tinh quái Ly Sơn rất nhanh cũng sẽ xuất quan, chúng ta mới không sợ quỷ hồ.”

Đột nhiên thấy một con hồ ly tuyết nhảy lại đây nói chuyện, A Khải sửng sốt, lập tức giận nói: “Các anh căn bản không biết sự lợi hại của cô ấy, tam phá nhật sắp đến, các anh nhanh rời đi, có lẽ có thể nhặt được lại cái mạng…”

Niếp Hành Phong cười nhạt: “Anh thấy chúng tôi có chỗ nào sợ chết không?”

Tiểu Mãn cũng dùng sức gật đầu: “Ca ca cũng nói không ly khai!”

“A Khải nói không sai, hôm này là tam phá nhật, các anh không phải là đối thủ của quỷ hồ, lập tức thu dọn đồ đạc rời đi đi!” Thanh âm lãnh đạm vang lên ở cửa, Tiểu Bạch đi đến.

“Tiểu Bạch cậu làm sao vậy? Từ tối hôm qua đã cổ cổ quái quái.”

Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch có thời gian ở chung lâu nhất, cũng hiểu nó nhất, bình thường con mèo này nói chuyện cũng rất lãnh đạm, nhưng không vô tình giống bây giờ, thậm chí một tia tình cảm cũng không mang, cậu muốn qua ôm nó, nhưng hắc miêu thân thể xẹt một cái, tránh được.

“Không còn thời gian dong dài đâu, lập tức đi!”

Khí thế lạnh lùng chấn nhiếp phát ra từ trên người một con mèo, nhiều ít mang theo chút quỷ dị, nhưng không ai bật cười, tất cả từ sự nghiêm trọng trên người Tiểu Bạch nhìn ra chuyện không phải đùa, Tây Môn Tuyết nói: “Em tôi thể hư, chạy đi quá cực khổ.”

“Mang bệnh chạy, so với chết còn tốt hơn, tới chiều nay, nơi này quỷ mị rậm rạp, các anh coi như muốn chạy cũng không được.”

Trong phòng ngắn ngủi trầm mặc, một hồi lâu, Tiểu Mãn yếu ớt giơ tay lên: “Em có thể hỏi một cái được không, cái gì là tam phá nhật?”

Hoắc Ly cùng Nho Xanh gật đầu, cùng hỏi.

Một mình Nghệ không bảo trì nổi thăng bằng, bịch cái rơi xuống mặt đất, vội vàng bò lên, sửa sang lại tốt dáng vẻ, hỏi Tiểu Mãn: “Trong thân thể cậu bây giờ còn lão Đại, chẳng lẽ anh ta không nói cho cậu biết?”

“Ca ca nói không biết.”

Nghệ rút gân cánh, thật vất vả chịu đựng không có rơi xuống, xoa trán. Được rồi, nó sớm nên biết, đối với một thiên sư hạng ba, ngay từ đầu không nên ôm hy vọng quá lớn, mặc dù chính nó cũng không rõ lắm, nhưng nó cũng không phải thiên sư, không biết là rất bình thường.

Một mực ở bên không lên tiếng Nhược Diệp trả lời: “Mỗi một giáp sẽ xuất hiện một lần tam phá nhật, một ngày này những oan quỷ ác linh không cách nào siêu sinh hay không được cúng bái sẽ ở lúc âm khí thịnh nhất quay trở lại dương gian, phát tiết oán khí, cho nên ngày này bách quỷ dạ hành, oán khí trùng thiên.”

Tiểu Bạch gật đầu: “Qủy thường còn như thế, chớ nói chi quỷ hồ không cách nào luân hồi, đọa nhập vào quỷ đạo. Ngày đó lực lượng của nó cường đại, các anh nếu muốn sống, biện pháp tốt nhất chính là rời khỏi địa giới của nó, đi sớm, có lẽ còn có thể giữ được mạng.”

“Đại ca cũng là thiên sư, ma cũng không sợ…”

Hoắc Ly còn chưa dứt lời, đã bị Tiểu Bạch cười lạnh trở về: “Cậu cho rằng bây giờ Trương Huyền có năng lực ngăn chặn tai họa?”

Bị mắng, Hoắc Ly không dám tiếp tục trả lời, Tiểu Mãn cùng Nho Xanh quay đầu nhìn Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong dùng ánh mắt hỏi Nhược Diệp cùng Tây Môn Tuyết, Nhược Diệp gật đầu, Tây Môn Tuyết hơi do dự, cuối cùng nói: “Đi.”

“Tôi dẫn đường cho các anh, đi đường tắt rời khỏi địa giới thôn Thập Lý.”

Thấy bọn họ đồng ý, A Khải lập tức đi lấy xe, Tây Môn Tuyết liếc mắt nhìn Niếp Hành Phong, “Tôi biết trong truyền thuyết có loại ma cọp vồ (theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt biến thành ma, không dám tách ra khỏi cọp mà lại còn giúp cọp ăn thịt người khác) chuyên môn vì hổ mang con mồi đến ổ.”

“Tôi nghĩ A Khải không phải người xấu, anh ta muốn hại chúng ta cũng không cần phải phiền toái như vậy.”

Tây Môn Tuyết đem Tây Môn Đình ôm ra, Niếp Hành Phong để Hoắc Ly cùng Nghệ đem hành lý tùy thân thu thập đơn giản một cái. Mọi người vừa ra cửa, thấy A Khải lái cái xe của đạo sĩ kia lại đây, chiếc xe khá lớn, hơn chiếc mini cooper của Trương Huyền, cũng đủ cho mọi người ngồi, lúc lên xe, Tây Môn Đình tỉnh lại, mơ mơ màng màng kêu một tiếng đại ca, Tây Môn Tuyết cầm tay cậu, an ủi: “Ngủ đi, anh vẫn luôn cùng em.”

Tiểu Mãn thấy vậy nước mắt lưng tròng, “Anh em bọn họ tình cảm thật tốt.”

Nho Xanh ôm nó, “Mình cũng đối với cậu tốt như vậy.”

Tất cả mọi người lên xe, chỉ có Tiểu Bạch đứng ở ngoài cửa không động, Hoắc Ly vẫy tay gọi nó, nó cũng không để ý, Niếp Hành Phong đã đi qua, nói: “Nghe lời cậu nói, hình như hiểu rất rõ quỷ hồ.”

“Tôi có đoạn ân oán cần cùng cô ta chấm dứt.” Tiểu Bạch thản nhiên nói: “Không liên quan đến ngoại nhân.”

“Chúng ta không phải người ngoài.”

Tiểu Bạch nhìn Niếp Hành Phong một cái, mắt mèo hiện lên thần sắc phức tạp: “Duyên phận của chúng ta đến đây thôi, tái kiến.”

“Tiểu Bạch không đi, em cũng không đi.”

Hoắc Ly nhảy xuống xe, Tiểu Bạch không nhìn nó, đối Niếp Hành Phong nói: “Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, luân hồi nhiều kiếp như vậy, tôi mệt rồi. Hình, tôi chưa từng cầu anh chuyện gì, lúc này, xin tôn trọng ý nguyện của tôi.”

Niếp Hành Phong nghe, nghe không hiểu lắm lời của Tiểu Bạch, nhưng phần cố chấp này đủ để anh bỏ đi ý niệm tiếp tục khuyên bảo trong đầu, mỗi người đều có nguyên tắc của mình, anh không thể can thiệp, gật đầu, chỉ nói một câu: “Bảo trọng.”

“Không muốn, em muốn cùng Tiểu Bạch một chỗ!”

Hoắc Ly đang nức nở bị Nghệ dùng pháp thuật làm hôn mê, ném vào trong xe, Niếp Hành Phong lên xe, dưới chỉ dẫn của A Khải khởi động xe chạy đi. Xe dần dần đi xa, xuyên thấu qua kính chiếu hậu, Niếp Hành Phong thấy con mèo nhỏ phía xa, có loại cảm giác, vừa rồi Tiểu Bạch nói tái kiến là có ý không tiếp tục gặp lại.

Hoắc Ly đã tỉnh, cúi đầu nhìn đầu gối mình, một từ không nói, Nghệ rất lo lắng, gục ở trên cửa sổ xe nhìn, “Tiểu Bạch một mình lưu lại sẽ không sao chứ?”

Niếp Hành Phong không biết, sắc trời hôn ám, cùng lúc anh và Trương Huyền mới tới thôn Thập Lý so sánh vô cùng khác biệt, dọc đường nhìn không thấy tới nửa tinh quái, tựa như chúng nó đang tránh né thiên kiếp đồng thời cũng tránh khỏi cái tam phá nhật không tốt lành, quỷ mị âm trầm không ngừng nhiễu tới bị xe đâm tới thật xa, Ly Sơn sớm đã không còn bộ dáng đầy linh khí lúc đầu, bốn phía mờ mịt, làm tâm tình người ta không tự chủ được âm u, đường nhỏ gập ghềnh chạy dài, phảng phất nhìn không tới cuối.

“Đừng lo, không có việc gì.”

Bả vai bị đè lại, là Tiểu Mãn từ phía sau rướn người lên, giọng nói lạnh nhạt trầm ổn quen thuộc, khiến Niếp Hành Phong trong nháy mắt không cách nào phân rõ nói với anh đến tột cùng là Tiểu Mãn, hay là Trương Huyền.

Xe tại đường nhỏ chạy nhanh, nhưng tổng có loại cảm giác không đi tới cuối, Nghệ vỗ đầu, “Chúng ta sẽ không lại đụng phải quỷ đả tường chứ?”

Niếp Hành Phong gọi điện cho Tây Môn Tuyết đi phía sau bọn họ, đáng tiếc điện thoại di động gần như không có biện pháp bắt sóng, lại đành phân phó Nghệ, “Cậu đi sang xe kia, bảo vệ Tây Môn Tuyết.”

Nghệ đi rồi, Niếp Hành Phong hỏi A Khải ngồi ở ghế phó lái, “Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

“Qủy hồ đã biết.” A Khải sắc mặt âm trầm, “Đây là không gian ảo thuật cô ta am hiểu nhất, cô ta đang ngăn trở chúng ta rời đi.”

Muốn đánh tan ảo thuật, trừ phi trong bọn họ có người có đạo hạnh cao hơn quỷ hồ, nhưng Trương Huyền cùng hai con hồ ly kia thì không nên trông cậy vào, Nhược Diệp là ngự quỷ sư, đáng tiếc quỷ hồ không phải là quỷ đơn thuần. Niếp Hành Phong nhíu chặt mi, đột nhiên nhớ ra đoạn kết giới quỷ hồ làm bằng vách đá nứt gãy, vì vậy chuyển tay lái, hướng tới lan can phòng hộ bên cạnh, A Khải kinh hãi: “Anh làm gì vậy?”

Niếp Hành Phong không để ý tới, mà nhấn ga tiến thẳng về phía trước, từ chỗ chết tìm ra đường sống, kia nhất định là trò đùa dai của quỷ hồ.

Xe lướt rất nhanh tới bên lan can, phía trước đột nhiên truyền đến một trận âm phong, vách núi trở nên sáng sủa, xuất hiện một mảnh đường lớn rộng rãi, đáng tiếc xe lại bị cỗ âm phong kia quấn lấy, bánh xe không di chuyển, không cách nào đi tiếp nửa phần, có người rống lớn: “Ai cũng không được phép đi!”

Thanh âm bén nhọn chói tai, Niếp Hành Phong chỉ cảm thấy màng nhĩ bị chấn đau đớn không thôi. Âm phong khắp nơi, một đạo thân ảnh bay xuống phía trước cửa xe anh, tóc dài đồ đen, nổi bật khuôn mặt trắng bệch, mặt mũi xinh đẹp, dưới phẫn nộ cực độ trở nên dữ tợn, hai mắt như máu đỏ sậm, thân hình thướt tha không che được tử khí phát tán quanh thân, phần ngoan lệ chỉ có dã thú mới có được theo cô ta đánh tới gần Niếp Hành Phong.

“Không ai có thể rời đi nơi này, buông tha phản kháng đi!” Cô ta lãnh giọng quát.

Tiếng súng vang lên, là Tây Môn Tuyết, thấy kẻ thù làm thương tổn em trai, anh không chút lưu tình, nhảy xuống xe ngay lập tức bóp cò. Nữ nhân đối với công kích không thèm để ý chút nào, cười lạnh một tiếng, ống tay áo vung lên, viên đạn đã nằm trong tay cô ta, lại bắn trở về, may mà Nhược Diệp kịp thời đón nhận, vận công ngăn đạn sang một bên.

Niếp Hành Phong cũng nhảy xuống xe, nữ nhân như không nhìn bọn họ tồn tại, mắt đỏ tràn ngập oán hận nhìn A Khải, oán hận nói: “Ngươi phản bội ta!”

“Đừng giết người nữa, sẽ bị trời phạt.”

A Khải vừa dứt lời, đã bị một cỗ lệ khí cường đại vỗ vào ngực, anh ta nặng nề ngã ra ngoài, phun ra một búng máu.

Nữ nhân hướng đến gần anh ta, vung tay lên, hét lớn: “Kẻ phản bội, không có tư cách sống thêm!”

Vừa hạ chưởng, Nhược Diệp vội vàng xông lên tiếp được, Nghệ cũng biến thành hình người, cùng Nhược Diệp sóng vai xông lên, đáng tiếc lệ khí của quỷ hồ quá cường đại, rất nhanh đã đánh bay hai người, Niếp Hành Phong nhân cơ hội đỡ A Khải đứng lên, thấy anh ta sắc mặt trắng bệch, tựa hồ bị thương không nhẹ.

“Mau rời khỏi nơi này.”

Niếp Hành Phong không hiểu pháp thuật, nhưng từ khí tràng cực độ âm lệ thì biết nữ nhân này đạo hạnh không cạn, bọn họ không phải là đối thủ, vẫn là tránh đi thì tốt hơn. Muốn đem A Khải đỡ lên xe Tây Môn Tuyết, quỷ hồ lại không cho anh cơ hội, tránh khỏi công kích của Nhược Diệp cùng Nghệ, thả người nhảy đến trước mặt Niếp Hành Phong, nắm đầu vai A Khải, Niếp Hành Phong chỉ cảm thấy âm phong ập đến, một lợi trảo thuộc về hồ ly hướng về phía ngực A Khải, anh vội vàng hô hoán tê nhận trong tư tưởng đi ra, nhưng gọi thế nào cũng không ra.

“Dừng tay!”

Trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Nghệ từ phía sau đuổi lên, loan đao huy xuống, xẹt qua một đạo lam mang. Qủy hồ kêu thảm, hồ trảo bị cắt thương, cô ta vội vàng dùng tay kia tránh khỏi công kích của Nghệ.

“Di, loan đao này của ta lần này sao lại dùng không tốt? Hay là do người này đạo hạnh rất cao thâm?”  Nghệ không giải thích được, nhưng lập tức đã bị quỷ hồ khởi lệ phong thổi bay sang một bên, mấy người ngã sấp ngã ngửa, dưới đau đớn tiểu dơi dơi biến về nguyên hình.

“Hồ Linh Nhi, đừng giết người vô tội nữa!”

Một tiếng quát chói tai truyền đến, chặn đứng tấn công của quỷ hồ, tìm về phía âm thanh, chỉ thấy một con hắc miêu đứng ở đầu xe, mắt mèo híp lại, dẫn theo quang mang khí phách bình thản.

“Ngự Bạch Phong, cuối cùng ngươi cũng chịu ra, luân hồi vạn kiếp, cuối cùng cũng để ta tìm được ngươi!” Thấy Tiểu Bạch, quỷ hồ cười dài một tiếng, thu hồi lợi trảo, khôi phục bộ dáng yêu kiều uyển chuyển.

Đây là xảy ra chuyện gì, Niếp Hành Phong hoàn toàn chưa rõ, Hoắc Ly lại cẩn thận đi tới bên cạnh Tiểu Bạch hỏi: “Có phải cậu từng giết hỏa hồ kia không?”

Tiểu Bạch không để ý đến Hoắc Ly, nhưng ánh mắt chứng minh phỏng đoán của nó, vì vậy Hoắc Ly vội vàng nhằm phía quỷ hồ nói: “Chuyện đã qua rất nhiều năm, Tiểu Bạch cũng qua rất cực khổ, oan gia nên giải không nên kết, không bằng ngừng chiến đi?”

Qủy hồ không đáp lời, trong lúc Hoắc Ly cho là lời của mình có tác dụng, mấy đạo hàn quang hướng về phía nó phóng tới, Nhược Diệp cùng Nghệ miễn cưỡng tiếp được mấy cái, Hoắc Ly sợ đến ôm chặt đầu, chợt nghe một tiếng quát nhẹ truyền đến, bóng trắng vùng lên, đánh tan mấy đạo hàn quang, nguyên thần của Ngự Bạch Phong từ thân mèo phóng ra, ngăn ở trước mặt nó.

“Tiểu Bạch thật khốc!” Hoắc Ly tán dương đồng thời không quên đem thân hình hắc miêu thu hồi, bằng kinh nghiệm sinh tử cùng Tiểu Bạch ở chung, đây là công tác nó đã làm đến quen thuộc.

Chỉ có bạch y tung bay theo gió, y phục nguyên thần Ngự Bạch Phong thuộc về hình ngục chi thần, thong dong phiêu dật, mặc dù luân hồi vạn năm, cũng không thay đổi phong quang thiên thần ngày đó. A Khải thấy anh ta, đột nhiên thần trí hoảng hốt, tựa hồ thấy gương mặt kia rất quen thuộc, rất kính ngưỡng, còn có thống hận, ngực rất đau, một búng máu lại phun ra.

Ngự Bạch Phong lạnh lùng nói với quỷ hồ: “Năm đó vì ta nhất thời xúc động gây ra sai lầm lớn, muốn giết ta, ta tuyệt không hoàn thủ, ân oán theo ta và ngươi bắt đầu, cũng theo ta và ngươi kết thúc, cùng bọn họ không liên quan, thả họ đi đi!”

Qủy hồ nhìn lại anh, khuôn mặt kiều mỵ tràn ngập oán độc, “Ngự Bạch Phong, ngươi đã sớm không phải hình ngục chi thần, còn cho ta có thể sợ ngươi? Hôm nay ngươi đừng mong chạy, bằng hữu của ngươi cũng đừng nghĩ đi!”

Vừa nói chuyện, vừa vận công lên hai tay, hàn quang tỏa ra, hóa thành vô số lưỡi dao sắc bén hướng về phía Ngự Bạch Phong vọt tới, Ngự Bạch Phong vụt lên nghênh địch, nói với Niếp Hành Phong: “Dẫn bọn họ đi!”

Nhược Diệp tiến lên hỗ trợ, vốn là sắc trời hôn ám lại bị cương khí hai bên hoa phá, tuôn ra từng dải ánh sáng, Nho Xanh cùng Tiểu Mãn nhìn đến dựng thẳng hai mắt, ôm lấy nhau, đồng loạt kêu: “Thật là lợi hại, mỗi người đều thật lợi hại!”

Vừa mới dứt lời, đã bị Niếp Hành Phong kéo lui về phía sau, ném vào trong xe, thuận tay đem Hoắc Ly cũng ném vào, đóng cửa xe, nói với Tây Môn Tuyết: “Chạy mau!”

Tây Môn Tuyết hơi chần chờ: “Anh…”

“Các anh đi trước!”

Hồ Linh Nhi không cho bọn họ có cơ hội chạy thoát, ống tay áo huy lên, âm phong sắc bén, hướng chiếc xe không ngừng đảo quanh, Tây Môn Tuyết không cách nào khống chế tay lái, Niếp Hành Phong vội vàng trong linh cảm nảy lên, gọi: “Đưa súng cho tôi.”

Tây Môn Tuyết đem súng ném cho Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong tiếp được, móc ra đạo phù Trương Huyền mang đến, quay đầu lại, vung tay lên, đồng thời đạn xuất nòng, đạo phù xuyên phá hướng quỷ hồ vọt tới.

Đối với quỷ thần mà nói, súng chỉ là đồ trang trí, anh hiểu rất rõ, nhưng thêm đạo phù vào thì hoàn toàn không giống với lúc trước. Qủa nhiên, quỷ hồ bị viên đạn gắn phù chú đánh trúng, phát ra tiếng thét bén nhọn, tựa hồ bị thương, nhưng lệ khí không giảm, một chưởng đánh vào ngực Ngự Bạch Phong, Nhược Diệp cũng bị cô ta đánh trúng, ngã ra ngoài, tay trái anh ta không ngừng run rẩy, muốn vận công, rồi lại vẻ mặt thống khổ, tựa hồ do dự có nên xuất thủ hay không.

Qủy hồ bị đánh phân tán thân thể một lần nữa tụ lại, thấy thế cười lạnh: “Thì ra ngươi cũng là một quái vật, ngay cả tay cũng bị phong ấn.”

“So với loại bất quỷ bất hồ như ngươi vẫn tốt hơn!”

Bị châm chọc, Hồ Linh Nhi sắc mặt một trận âm lệ, vung đánh đánh tới Nhược Diệp, Niếp Hành Phong vội vàng che ở phía trước, vung súng muốn bắn. Thanh âm buồn bực vang lên, hết đạn, vội vàng sờ túi, phát hiện đạo phù cũng đã dùng hết, cũng may anh phản ứng nhanh, tung người tránh được công kích của quỷ hồ.

Tây Môn Tuyết cũng đã dừng xe lại, thấy trốn không thoát, ngoài xe còn đánh đến bất diệc nhạc hồ, Nho Xanh cung xoa xoa tay, cũng muốn ra ngoài hỗ trợ, nhìn Tiểu Mãn một chút, lại lộn trở lại, ôm lấy nó, nói: “Mình ở lại bảo vệ cậu.”

“Xuy!” Người kia cúi đầu cười lạnh một tiếng: “Một con hồ ly ngay cả hình người còn biến không ra còn muốn bảo vệ ta?”

“Cậu?” Nho Xanh sửng sốt, lập tức hiểu ra, kêu to: “Thì ra là ngươi tên xú thần côn, dám nói ta pháp thuật không tốt, ai nha…”

Lông cổ bị xách lên ném tới bên cạnh, Trương Huyền tung người xuống xe, vọt tới bên cạnh Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong thấy cậu quay lại, vội kêu: “Chạy mau!”

“Lúc anh gặp nguy hiểm em lúc nào thì chạy?”

Đôi mắt xanh như bích ngọc, ngạo khí tùy hứng chớp động chỉ thuộc về Trương Huyền, khóe miệng khẽ câu lên, Niếp Hành Phong sửng sốt, lập tức hoàn hồn: “Em tên này!”

Lệ phong quét tới, Trương Huyền vội vàng móc ra đạo phù, một nửa đưa cho Niếp Hành Phong, miệng đọc phù chú, quát: “Sắc!”

Đạo phù từ trong tay hai người đồng thời vọt lên, nhất thời kim hoa đầy trời, làm lóa mắt người, đạo phù nối thành một đường, cương khí hóa thành kim quang hình tròn trùm tới quỷ hồ, khí thế khiếp người khiến quỷ hồ phát ra một tiếng thét kinh hãi, trong nháy mắt biến mất không thấy bóng dáng.

Chung quanh mọi người nhất thời hóa đá, chỉ có Trương Huyền sắc mặt không đổi, vỗ vỗ tay, chỉnh trang xong nói: “Lão hổ không phát uy, ngươi đem ta thành chiêu tài miêu, thu công.”

Một hồi lâu, mọi người mới lấy lại tinh thần, Nghệ vỗ vỗ cánh bay tới, trong mắt tràn đầy kính ngưỡng: “Lão Đại, anh thật sự quá suất! Kế tiếp chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Chạy a, mi sẽ không cho là quỷ hồ dễ như vậy bị đánh bại chứ? Nhưng đừng lo, ta sẽ dẫn đường.”

Một loạt người vừa mới lấy lại tinh thần lại tiếp tục hóa đá, Trương Huyền đã nhảy lên xe. Lần này Trương Huyền lái xe, quỷ hồ làm ra đoạn đường ảo đã tiêu tan, nhưng Trương Huyền không lái ra đường, mà là lái vào trong núi, theo cái ngã ba bọn họ vừa mới vào núi kia lái vào.

Niếp Hành Phong cái gì cũng không hỏi, anh biết Trương Huyền nhất định có suy nghĩ của cậu, nhưng Tây Môn Tuyết không nghĩ như vậy, sau khi đi một đoạn, xe của anh ta lướt qua xe Trương Huyền, dừng lại hỏi: “Tại sao không rời đi? Mà là hướng vào trong núi?”

“Anh cố ý lái xe tới nói chuyện, là vì điện thoại di động không thông đúng không?”

“Vậy thì sao?” Tây Môn Tuyết tự thấy không ngu, nhưng không cách nào tiêu hóa câu hỏi của Trương Huyền.

“Anh thật cho là chúng ta có thể rời đi?”

Tây Môn Tuyết mắt lộ ra hoài nghi, nhưng không trả lời, Trương Huyền lại nói: “Chúng ta đi không được, lần này không phải nó chết, thì chính là chúng ta chết, lưu lại đánh cuộc còn có một lần sinh cơ, nếu anh muốn chạy trốn, một cơ hội cũng không có.”

Tây Môn Tuyết không nói, quay đầu lại nhìn chỗ ngồi phía sau, Tây Môn Đình đã tỉnh, mặc dù còn yếu, nhưng thần trí rất thanh tỉnh, nói: “Đại ca, em không có việc gì, đừng lo lắng.”

Tây Môn Tuyết xác thực rất lo lắng cho thân thể em trai, nhưng vẫn là nghe theo lời Trương Huyền, theo xe cậu hướng vào sâu trong núi, rất nhanh, sơn đạo ngày càng rộng, phía sau, một mảng đất trống xuất hiện ở trước mặt bọn họ, bốn phía cây cối rậm rạp phủ bóng, nhưng không có dấu chân, hiển nhiên, nơi này rất ít người tới.

Trương Huyền dừng xe lại, để mọi người xuống xe nghỉ ngơi, Hoắc Ly cùng Nghệ đối cậu bội phục sát đất, lần này ngay Nho Xanh cũng không thể không thừa nhận Trương Huyền rất lợi hại, ngay nó ở Ly Sơn mấy trăm năm cũng không biết trong núi còn có nơi thế ngoại đào viên này.

“Lão Đại, sao anh biết nơi này có đường?” Nghệ không biết mệt hỏi.

“Ta đoán.”

“Đoán?”

“Đoán.” Trương Huyền gật đầu, rất bình tĩnh cấp cho mấy người đang kêu lên sợ hại lời đáp: “Mọi người không phát hiện càng đi bên này âm hồn càng ít sao? Nơi này là trung tâm pháp trận cương khí, quỷ hồ tạm thời sẽ không lại đây.”

“Ách, khó trách tôi thấy nơi này có mùi rất đáng ghét, thì ra là như vậy.”

Nghệ gật đầu đồng ý với giải thích của Trương Huyền, nhưng những người khác vẫn chưa biết cái gọi là pháp trận là cái gì, xem chừng còn muốn cậu tiếp tục giảng, ai ngờ cậu ngáp một cái, tựa vào trên vai Niếp Hành Phong, “Chủ tịch, em mệt quá.”

Niếp Hành Phong có loại dự cảm bất hảo, quả nhiên lúc Trương Huyền ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã biến thành trạng thái Tiểu Mãn. Tiểu Mãn quay đầu, rất khó hiểu nhìn mọi người, lập tức xấu hổ gãi gãi cổ, “Thật xin lỗi, em ngủ thiếp đi, kẻ xấu bị đánh chạy rồi sao?”

Niếp Hành Phong một trận vô lực, nhưng lúc này không có thời gian cùng Trương Huyền dây dưa tùy hứng, anh kiểm tra thương thế của Nhược Diệp cùng A Khải, Nhược Diệp chỉ là bị thương nhẹ, bản thân điều tức là tốt rồi, A Khải bị thương nặng, Ngự Bạch Phong hướng Niếp Hành Phong lấy ra đạo phù, niệm đọc chú ngữ, dán phù lên ngực anh ta, coi như tạm thời giúp anh ta trấn trụ đau đớn. Thi thuật xong, linh thể của Ngự Bạch Phong lại phai nhạt vài phần, hiển nhiên do vận công tiêu hao quá nhiều thể lực.

A Khải rất không yên, “Tôi là người đáng chết, anh không cần phí sức cứu tôi, vẫn là giữ tốt tinh thần ứng phó quỷ hồ đi.”

“Không có ai là người nên chết, tự chăm sóc mình cho tốt, kiếp số của ta không cần bận tâm.”

Ngự Bạch Phong rất khốc trả lời đổi lấy Hoắc Ly ánh mắt tràn đầy tinh quang.

“Có thể cho tôi biết, kia đến tột cùng là xảy ra chuyện gì được không?” Tây Môn huynh đệ đi tới, Tây Môn Đình hỏi  A Khải: “Mặc dù anh bắt tôi uống thuốc là có dụng ý, nhưng tôi tin tưởng anh không phải là muốn hại tôi, nhưng là tại sao anh lại giúp ác quỷ kia?”

A Khải cười thảm một tiếng: “Bây giờ hỏi cái này còn có ý nghĩa gì?”

“Có lẽ chúng ta đều sẽ không thể rời khỏi nơi này, vậy ít nhất tôi muốn là quỷ minh bạch.”

A Khải cúi đầu im lặng, một hồi lâu mới chậm rãi nói: “Nói bắt đầu từ khi tôi cùng quỷ hồ kia gặp mặt. Hai mươi năm trước, tôi khoảng bảy, tám tuổi, một lần lên núi đốn củi bị lạc đường, tiến vào một địa giới không người biết, sau đó gặp phải cô ấy, cô ấy vẫn xinh đẹp giống bây giờ, nhưng khi đó tôi không biết cô ấy là quỷ hồ.”

A Khải ánh mắt mê ly sâu xa, hoàn toàn đắm chìm vào cái quá khứ lúc nhỏ, lúc ấy quỷ hồ đang luyện công, dung nhan tuyệt diễm xuất trần, khiến anh từ nhỏ đã dễ dàng tiến vào vực sâu mê luyến. Chung quanh quỷ hồ có rất nhiều bạch cốt, nhưng anh đều không nhìn, đó là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, kỳ quái chính là, quỷ hồ lại không giết anh ta, ngược lại còn đưa anh ta ra khỏi mê kính.

Lần nữa gặp lại quỷ hồ đã là vài năm sau, anh lúc săn thú phát hiện quỷ hồ bị thương, sau nghe được cô ta nói cô ta bị một đạo giả pháp thuật cao thâm đả thương, bất quá đạo giả kia cũng đã hóa thành một đống bạch cốt, khi đó anh đã biết quỷ hồ không phải là người, thậm chí không phải là loài tốt, nhưng vẫn cứu cô ta, nghe cô ta phân phó đi tìm các loại thảo dược giúp cô ta trị thương.

Sau anh lại từ từ phát hiện ra bí mật của quỷ hồ, cũng biết nội tình khi liên tục có người mất tích, nhưng anh cái gì cũng không làm được, anh có thể làm chỉ là vì những người đã chết đốt một nén hương, để bọn họ an tâm lên đường.

Khi đạo sĩ kia mất tích anh lập tức nghĩ là do quỷ hồ gây nên, cho nên vào núi muốn tìm di vật của ông ta, ai biết lại không tìm ra, nhưng lại gặp được Tây Môn Đình, anh cho Tây Môn Đình uống thuốc, trừ giúp cậu ta trấn sát, tránh oan hồn công kích, cũng là để cậu ta thần trí hoảng hốt, người không có năng lực suy nghĩ sẽ khiến quỷ hồ cho là cậu ta sắp chết mà tiện đà bỏ qua cho cậu ta.

“Anh biết rõ đó là sai, tại sao không ngăn cản người vào núi? Anh là như vậy có khác nào nối giáo cho giặc?”

Tây Môn Tuyết nói đổi lấy A Khải cười lạnh: “Tôi tại sao phải giúp những người đó? Bọn họ đều là vì châu báu mang lòng tham vào núi, nào phải người tốt? Cho dù là người tốt thì thế nào? Đối với tôi mà nói, tất cả bọn họ đều là người xa lạ, những năm gần đây làm bạn với tôi, đối tốt với tôi chỉ có quỷ hồ!”

“Anh thích cô ta?” Niếp Hành Phong thương hại nhìn. Chỉ có thích một người mới khiến người trở nên điên cuồng như thế, cố chấp như thế, không phải không biết sai, mà là tuyệt vọng đến cho dù biết là sai, cũng vẫn nghĩa vô phản cố đi làm.

“Tôi không thể thích cô ấy sao?” A Khải nhìn Niếp Hành Phong, hỏi ngược lại: “Tôi biết tôi tàn tật, lớn lên lại xấu, căn bản không xứng với cô ấy, nhưng tôi thích cô ấy là chuyện cá nhân tôi, tôi không yêu cầu cô ấy phải để ý tới tôi!”

“Nhưng, tôi cũng không có xem nhẹ ý của anh, thích vĩnh viễn không có đúng sai.”

Tây Môn Đình không bình thản như Niếp Hành Phong, lạnh lùng nói: “Vậy em tôi vô tội bị bắt thì thế nào!”

“Tôi biết.” Nói đến Tây Môn Đình, A Khải có chút áy náy. “Kỳ thật quỷ hồ giết những người đó, không đơn thuần là vì bọn họ tới tìm bảo, mà là cô ấy đang tìm tình nhân đang đọa nhập vào luân hồi, cô ấy nói tình nhân sẽ quay lại tìm cô ấy, lúc cô ấy phát hiện những người ấy không phải, mới nổi lệ tính, giết bọn họ, cô ấy cướp đi em trai anh, hẳn là cũng vì lý do này.”

“Gia gia nói, nữ nhân không chiếm được tình yêu rất điên cuồng.” Nho Xanh rất có tâm đắc nói: “Vậy nếu như chúng ta tìm được tình nhân của cô ta, không phải là đã giải quyết được vấn đề?”

“Cô ấy đã đợi hơn vạn năm, đã không muốn đợi nữa, khụ khụ…”

Nghệ rất kỳ quái: “Cô ta làm sao dám khẳng định tình nhân sẽ quay lại tìm?”

“Bởi vì Ly Sơn là nơi bọn họ đính ước, cũng là mộ của bọn họ.” Ngự Bạch Phong ở một bên nhẹ giọng nói: “Vạn năm trước, lúc thiên địa hồng hoang, tôi được ngũ đế phái đến nhân gian, chưởng quản hình ngục, tiểu hồ tiên của hỏa hồ tộc cùng chú ngôn sư  nhân gian yêu nhau, tôi tin lầm lời kẻ khác, muốn bắt cô ta về thiên giới nhận tội, kết quả thất thủ giết cô ta, tình nhân của cô ta vì tình tự sát, trước khi chết đối với tôi hạ chú nguyền rủa.”

Chuyện cũ từ từ nói ra, rồi theo gió tiêu tán, cảm nhận được phần thê lương kia, tất cả mọi người trầm mặc không nói, chỉ có Nho Xanh rất tò mò hỏi: “Chú nguyền rủa biến anh thành con mèo sao?”

Ngự Bạch Phong cười một tiếng, vạn bất đắc dĩ tẫn về trong tiếng cười: “So với cái kia còn tàn nhân hơn nhiều.”

Anh bị lời nguyền vĩnh đọa luân hồi, mỗi một đời đều sẽ mất đi thứ mình trân quý nhất, hơn nữa mỗi lần chỉ sau khi mất đi, anh mới nhớ lại đoạn quá khứ này, sau đó mang theo hối hận tiếp tục tuyệt vọng tiến vào luân hồi. Trừng phạt tàn nhẫn, khiến anh vĩnh viễn chịu phần thống khổ cùng lời nguyền, chính anh từ quá khứ oán hận nghĩ tới, lời nguyền kia trả giá bằng mạng sống, nặng đến mức anh vô lực oán hận.

Ngự Bạch Phong nhìn phương xa, phía trước đứng sừng sững một khối đá xanh, là nơi tiểu hồ tiên cùng tình nhân của cô ta tẫn mệnh, hơn vạn năm thương hải tang điền, vốn là thánh địa đào nguyên hóa thành phiến Ly Sơn, đã sớm nhìn không ra cảnh tượng năm đó, chỉ có phân cừu hận kia, cho dù trải qua ngàn vạn năm, cũng không giảm đi phần nào.

Tâm tình có chút buồn bã, anh ta nói: “Các anh yên tâm, đoạn ân oán kia của tôi cùng quỷ hồ sẽ chấm dứt, dù hồn phi phách tán, tôi cũng sẽ bảo vệ các anh bình an rời đi.”

“Qủy hồ nếu quả thật muốn thả người, vừa rồi cũng sẽ không hạ sát thủ, tam phá nhật đến, chúng ta căn bản không phải là đối thú của cô ta.” Nhược Diệp nói khiến tất cả mọi người lâm vào trầm mặc.

“Nếu không có cách nào thoát đi, vậy quyết tử một trận, cùng tiến cùng thối, đây là pháp huấn của Tây Môn gia tộc chúng tôi.” Tây Môn Tuyết lấy ra súng chuẩn bị, nói với mọi người: “Tôi không hiểu pháp thuật, phải làm thế nào, các anh nói, tôi làm theo.”

“Có lẽ không đến nỗi không xong như vậy, quỷ hồ không có đuổi lại đây, chứng minh trong lòng cô ta có kiêng kỵ.” Niếp Hành Phong nói.

“Kiêng kỵ cái gì?”

Nho Xanh nghiêng đầu không giải thích được, quay đầu nhìn Tiểu Mãn, phát hiện nó chạy đến một bên, oa trong bụi cỏ tìm gì đó, Nho Xanh vội qua kéo lấy nó, lại thấy nó rất vui vẻ nhét đồ vào trong túi, nhìn kỹ, là mã não ngọc thạch, viên viên trong suốt, mang theo linh khí thượng cổ ngọc thạch, châu ngọc khắp Ly Sơn, nếu không có quỷ hồ, sợ rằng đã sớm bị kẻ tầm bảo đạp bằng.

“Ca ca nói đá nhỏ rất có giá trị, phải mang về nhiều hơn, Nho Xanh cậu cũng giúp mình mang về được không?” Tiểu Mãn dùng thanh âm mềm mềm nhu nhu nói.

Tiểu thần côn tự mình tham tài thì thôi đi, còn dạy hư trẻ con, Niếp Hành Phong rất bất đắc dĩ, đi qua, đem hành lý đầy châu báu lấy ra, một lần nữa ném trở về trong bụi cỏ, thấy nó cắn ngón tay rất vô tội nhìn mình, lại có chút đau lòng nói: “Ca ca làm như vậy là không đúng, tài bảo là thuộc về ngọn núi này, không thể tùy tiện cầm, nếu như em thích, quay về anh mua thật nhiều cho em.”

“Cám ơn Niếp ca ca, cái này…” Được dỗ xong, Tiểu Mãn lập tức cười vui vẻ, từ trong túi lấy ra một tờ giấy đưa cho Niếp Hành Phong, “Ca ca nói cái này rất quan trọng.”

Niếp Hành Phong nhận lấy nhìn, là bản đồ Ly Sơn Trương Huyền lấy ở chỗ đạo sĩ kia, đây chỉ là tấm bản đồ rất phổ thông, anh xem không hiểu chỗ nào, vì vậy cầm qua cho mọi người xem.

“Di, thật kỳ quái.” Thấy mấy cái ký hiệu kia, Nhược Diệp rất giật mình, lập tức lấy bút ra, đem những nơi có ký hiệu nối lại, một tinh phù ngũ mang từ trên bản đồ đột nhiên hiện ra, ngũ mang tinh trận rất lớn vừa vặn bao phủ cả ngọn núi, cả thôn Thập Lý cũng ở trong đó.

Thấy ngũ mang tinh trận có một điểm ở đầu thôn, Niếp Hành Phong đột nhiên nhớ ra khối nham thạch lớn ở gần xưởng pháo hoa. Khó trách gần thôn Thập Lý tần số sóng điện thoại rất kém, thì ra là bị ngũ mang tinh pháp trận làm nhiễu, cho nên chỉ có mấy gia đình ở ngoài pháp trận mới có khả năng tiếp thông điện thoại, Trương Huyền nhất định là đã sớm phát hiện tảng đá kia cổ quái nên mới thu bản đồ.

“Đây là pháp trận hóa giải oán khí, quỷ hồn trong lòng có oán khí không cách nào tiến vào kết giới.”

Làm ngự quỷ sư, Nhược Diệp nhìn ngũ mang tinh trận xong, lập tức cảm nhận được thần lực của nó. Ly Sơn địa linh nhân kiệt, thì ra là được đạo pháp trận kia che chở, nhưng là, ngũ mang tinh trận lớn như vậy ai có thể làm được?

“Người tu hành bình thường không thể nào có thần lực.” Nhìn đạo pháp trận kia, mày Ngự Bạch Phong âm u, tựa hồ nghĩ tới điều gì, “Đáng tiếc trận pháp bị phá, nơi này có lỗ hổng, không cách nào tiếp tục ngăn trở ác linh oan hồn.”

Anh chỉ vào một chỗ trên bản đồ nói, đó đúng là giải đất chỗ xưởng pháo hoa, rất hiển nhiên, trận lửa bốn mươi năm trước đã khiến ngũ mang tinh trận xuất hiện lỗ hổng, cho nên thôn Thập Lý mới có thể không ngừng có quái sự phát sinh, người trong thôn tưởng quỷ hồn chết oan trong lửa gây chuyện, kỳ thật đây chẳng qua chỉ là du hồn ngửi được linh khí Ly Sơn nên tụ tập đến mà thôi.

“Kết giới mặc dù bị vỡ một lỗ hỗng, nhưng thần lực vẫn hòn, quỷ hồ hẳn là đối với kết giới có điều kiêng kỵ, nhưng đến chiều nay thì khó nói, tam phá nhật, bách quỷ dạ hành, quỷ hồ pháp lực tăng cao, ngũ mang tinh trận ngăn không được cô ta.”

“Chúng ta cũng bố trí kết giới, dựng một trận lại một trận, chỉ cần qua hôm nay, mọi sự đều tốt lành.”

Nho Xanh chưa từng thấy đại trận, cho nên hoàn toàn không sợ, còn rất hưng phấn, Nghệ gật đầu phụ họa, nó tu hành không giống người khác, âm lực càng nặng, nó càng thích, thật hy vọng sớm đến bách quỷ dạ hành, tới càng nhiều càng tốt, nhưng nhìn sắc mặt mọi người không tốt, nó không dám đem lời trong lòng nói ra.

 

v2k-316-1312268162277E799BEE9ACBCE5A49CE8A18CE99B86E59088-de41d

Hết chương 6

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II-Quyển 4-Chương 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s