Thiên sư chấp vị II-quyển 4-Chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mấy bữa trước wordpress tự nhiên ko vào được, tưởng là do wordpress đang tu sửa cái vụ chữ bị lỗi thành hình vuông, cuối cùng thì cũng chả sửa được gì. Chán! Làm ta mừng hụt.

Trong chương này có sự xuất hiện hoành tráng của một nhân vật lạ mà quen. 🙂

Chương 7
Xế chiều, Nghệ lấy hoa quả cùng rượu từ trong túi bảo bối của nó ra, phân cho mỗi người một ít, biểu thị sự hữu dụng của kế hoạch trữ tàng, mọi người không ai đói, sau khi ăn xong, Nhược Diệp cùng Ngự Bạch Phong ở phụ cận lập kết giới, kết giới kia tuy ngăn không được quỷ hồ, nhưng ít ra có thể ngăn chặn du hồn dã quỷ.
Tới tối đêm, sắc trời càng thêm âm u, âm khí bắt đầu tăng thêm, một ít âm hồn du đãng ở phụ cận, lại bị kết giới ngăn trở, không cách nào đi vào, nhưng quỷ ảnh rậm rạp như vậy cũng đủ để cho lòng người sợ hãi, Tây Môn Đình ghé vào bên cạnh Tây Môn Tuyết, cười khổ: “Em lớn như vậy cho tới bây giờ chưa từng thấy quỷ, lần này thấy triệt để.”
Tiểu Mãn cùng Nho Xanh không hiểu rõ lắm hung hiểm, còn rất vui vẻ theo Nghệ chơi đoán quyền, Hoắc Ly đi theo bên cạnh linh thể Ngự Bạch Phong, mỹ kỳ danh viết bảo vệ, bất quá Ngự Bạch Phong nhìn cũng không nhìn nó, A Khải một mình ngồi yên lặng ở một nơi, anh ta quay lưng, khiến người ta thấy không rõ biểu tình.
Niếp Hành Phong đi tới ngồi xuống bên cạnh Nhược Diệp, hỏi: “Anh là ngự quỷ sư, có biện pháp nào tốt giải quyết tràng ân oán kia không?”
Nhược Diệp khó hiểu nhìn anh, “Anh muốn giúp cô ta?”
“Qủy hồ giết người vô số, nhưng lại buông tha A Khải, chứng minh trong lòng cô ta còn một tia thiện ý, hơn nữa cô ta cũng có chỗ đáng thương, nếu như có thể, tôi hy vọng có thể cho cô ta một cơ hội.” Anh nghĩ Ngự Bạch Phong hẳn là cũng có ý như vậy, giết chóc vĩnh viễn không phải biện pháp tốt nhất giải quyết vấn đề.
“Nếu như cô ta là quỷ, còn có thể nói, nhưng oán niệm đã khiến cô ta biến thành nửa quỷ nửa hồ, thuật ngự quỷ của tôi vô dụng với cô ta.”
Đang nói chuyện, Hoắc Ly bên cạnh đi loạn đụng vào, té đến trước mặt bọn họ, túi hành lý đặt bên thân hình tiểu miêu bị làm đổ, túi bảo bối Tiểu Bạch mang theo tùy thân cũng tán loạn, một vật hình nửa vòng tròn lăn đến bên chân Nhược Diệp, anh nhặt lên xem, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Các anh sao lại có vật này?”
Ngân khí bằng hoa văn kỳ quái quấn thành hình vòng là chiến lợi phẩm thu được ở trong sự kiện đồ giả, sau Trương Huyền đem cho Nghệ, Nghệ cho Tiểu Bạch, ai cũng không biết là gì, cho nên Tiểu Bạch mang theo trong túi bảo bối.
“Anh biết nó?”
“Tôi ở chỗ sư phụ thấy được hình vẽ, nó là tác thiên thu, có nó, mệnh thư của bất kỳ kẻ nào cũng có thể tùy ý chỉnh sửa, đây là đồ thuộc về âm giới, sao các anh lại có?”
“Tôi còn tưởng đây là máy photocopy a.” Lời của Nghệ bị xem nhẹ, Niếp Hành Phong vội hỏi: “Anh dám khẳng định?”
“Tuyệt đối không sai được, chỉ cần nhìn phù chú trên vòng là biết, đáng tiếc chỉ có một nửa.” Là người bảo quản thập thế mệnh thư, đối với tác thiên thu trong truyền thuyết, Nhược Diệp rất quen thuộc, có đọc ngược chú ngữ cũng làm được, cho nên rất khẳng định.
Niếp Hành Phong chợt hiểu ra, thì ra tác dụng của ngân hoàn không phải là phục chế tạo hàng giả, mà là thay đổi nguyên bản, nhưng vì bị tách làm hai, chú ngữ không đủ, mới bị Tần Chiếu cùng Cố Tử Triều dùng sai.
Linh thể Ngự Bạch Phong đột nhiên phiêu lại gần, vội hỏi: “Sửa chữa thế nào?”
Trong nháy mắt, tâm tư của mọi người đều chuyển đến cùng một nơi, vì vậy nhìn Nhược Diệp, chờ mong câu trả lời của anh ta.
“Nếu có mệnh thư, trong lúc sửa đổi trên mệnh thư, không cần nói, chỉ cần nghĩ muốn thay đổi vận mệnh, tác thiên thu có thể làm chuyện phát triển tùy theo ý muốn của người đó, đáng tiếc nó chỉ có một nửa.”
“Đó là nói ít nhất cơ hội thành công có một nửa.”
Nghe xong lời của Nhược Diệp, Ngự Bạch Phong mừng rỡ như điên, lột xuống càn khôn châu mang trên cổ mèo. Càn khôn châu qua lại giữa hai cõi âm dương, lại có tác thiên thu đổi mệnh, chỉ cần anh trở lại cổ đại, có thể thay đổi tràng vận mệnh kia, ngăn bi kịch kia phát sinh.
“Trên lý thuyết là như vậy, nhưng anh không đi được, anh là linh thể, lại bị trọng thương, căn bản không chịu được áp lực vòng xoáy trong lúc di chuyển.”
“Nhưng…”
Từ xa truyền đến tiếng thét dài cắt đứt đối thoại của bọn họ, mọi người theo tiếng nhìn lại, thấy kết giới đã bị đánh văng ra, vô số oan hồn lệ quỷ tranh nhau xông vào, bên trong có rất nhiều hồn phách bị quỷ hồ giết chết, lòng có oán khí, không cách nào luân hồi, ngày thường bị cương khí của ngũ mang tinh trận trấn áp, hôm nay tam phá nhật, đều cuồn cuộn tuôn ra, chúng nó kiêng kỵ lệ khí của quỷ hồ, không dám tới gần, chỉ ở gần đó dữ tợn kêu gào.
Dưới âm khí cường đại, kết giới của Ngự Bạch Phong cùng Nhược Diệp bị chấn thành bốn năm mảnh, lập tức gió lớn cuốn lên, Hồ Linh Nhi xuất hiện trước mặt bọn họ, mang theo khí tức tử vong, thân hình là người, nhưng dưới hình người lại lộ ra bộ dáng hỏa hồ, mặt hồ ly dữ tợn uốn éo cùng khô lâu quyền cốt không ngừng thay nhau thoáng hiện, phảng phất dưới hắc y không phải quỷ cũng không phải hồ, mà là một bộ xương.
“Ngự Bạch Phong, ngươi đã không còn đường để đi rồi!” Cô ta cười gằn, vung tay lên, lợi trảo cùng khô cốt nhân loại dung hòa, nói lên bây giờ lực lượng của quỷ hồ cường đại hơn ban ngày rất nhiều.
Ngự Bạch Phong híp mắt phượng, linh thể thoắt đến phía trước mọi người, muốn ứng chiến, Niếp Hành Phong đoạt thoại tiến đến trước anh ta, đối Hồ Linh Nhi nói: “Cô giết anh ta, người chết cũng không thể sống lại, sao phải khổ vậy?”
“Không liên quan đến ngươi!”
“Nếu như tôi có thể cho vợ chồng cô gặp lại thì sao?”
Hồ Linh Nhi vốn đã vận khởi lệ khí, chuẩn bị hướng cừu nhân phát một kích đoạt mệnh, nghe Niếp Hành Phong nói xong, động tác hơi chậm lại, hồ nghi nhìn, “Ta tìm nhiều năm như thế cũng không tìm được anh ấy, ngươi có thể tìm ra?”
“Không thể, nhưng chúng ta có thể đổi mệnh.” Niếp Hành Phong giơ lên ngân hoàn, “Đây là tác thiên thu, tôi đi thời viễn cổ hồng hoang, dùng nó thay đổi tràng bi kịch kia.”
Nửa vòng ngân hoàn dưới ánh trăng phiếm tỏa tia sáng nhu hòa trang nghiêm, Hồ Linh Nhi do dự một chút, đột nhiên hung ác hỏi: “Tại sao ta phải tin ngươi?”
“Các người chờ lâu như vậy, không lẽ không thể chờ thêm một lát.” A Khải chạy lên hỗ trợ nói chuyện, mới vừa rồi đối thoại của Niếp Hành Phong và Nhược Diệp anh ta nghe rất rõ, hỏi Nhược Diệp: “Đổi mệnh sẽ không mất nhiều thời gian đúng không?”
“Sẽ không. Tác thiên thu có thể rút ngắn chênh lệch thời không, coi như mất vài ngày, nơi này cũng chỉ là mấy giờ mà thôi.”
A Khải thật cao hứng, đến gần Hồ Linh Nhi, khuyên nhủ: “Cho mình một cơ hội đi, nếu quả thật có thể đổi mệnh, cô cũng không cần mỗi một đời khổ cực đi tìm anh ta.”
Hồ Linh Nhi không đáp lời, nhưng vẻ mặt đã nói rõ cô đang do dự, Ngự Bạch Phong cười lạnh, “Ngươi không tin? Hay sợ một hồi không vui, mới không dám thử?”
“Câm miệng!” Bị đâm trúng chỗ đau, Hồ Linh Nhi rống to, nhưng lập tức khống chế thất thố của mình, mắt đảo quanh mọi người, cuối cùng rơi xuống trên người A Khải, có loại cảm giác, ít nhất người nam nhân này có thể tin tưởng, bởi vì trừ A Ngôn ra, đây là người đối với mình tốt nhất.
Dưới đáy lòng khẽ mềm xuống, nhưng lập tức lại bị cừu hận xông lên chiếm cứ, quỷ hồ nghiêm mặt dữ tợn, tự nói với mình, nam nhân này sao có thể so với A Ngôn, bởi vì hắn đã phản bội mình, vào chính hôm nay.
Sẽ không tiếp tục tin lời hắn, nhưng, có thể cho chính mình một cơ hội, nếu như hết thảy có thể thật sự trở lại như ban đầu, vậy, cô sẽ không cần thừa nhận vô số lần thống khổ tìm kiếm luân hồi.
Sau một trận im lặng, cô ta lạnh lùng nói: “Hai canh giờ, ta chỉ cho các ngươi hai canh giờ, nếu như các ngươi không thể đổi được vận mệnh, vậy một người cũng đừng nghĩ chạy!” Nói xong phất ống tay áo một cái, thân ảnh đã biến mất trong bóng tối.
Niếp Hành Phong nhìn đồng hồ, giờ là chín giờ, coi như cho bọn họ bốn tiếng, cũng mới rạng sáng, chưa qua tam phá nhật, bọn họ vẫn không cách nào ngăn cản lệ khí của Hồ Linh Nhi, xem ra cô ta đã nắm chắc thời gian, mới có thể nói như vậy.
Ngự Bạch Phong đi tới trước mặt anh, hướng anh muốn tác thiên thu, “Để tôi đi.”
“Qúa mạo hiểm, để Niếp tiên sinh đi thôi, trong số chúng ta anh ấy là người có cương khí nặng nhất, cũng chỉ có người có cương khí đủ mạnh mới bù lại phần tác thiên thu còn thiếu.” Nhược Diệp khuyên nhủ.
Thấy Ngự Bạch Phong nhíu mày, Niếp Hành Phong mỉm cười nói: “Chúng ta là bằng hữu, cần gì so đo nhiều như vậy?”
Bằng hữu, từ ngữ nặng nề lại trân quý cỡ nào, Ngự Bạch Phong tin tưởng trên đời này không có đôi bằng hữu nào có thể dài lâu hơn anh cùng Niếp Hành Phong, lâu đến mức nói từ cảm ơn cũng là một loại tiết độc.
Không nói thêm nữa, anh đưa lục châu trong tay cho Niếp Hành Phong, “Đây là Càn khôn châu có thể đi qua lại giữa hai giới âm dương, có nó tồn tại, có lẽ có thể giúp anh thuận lợi đi về. Vợ chồng hồ tiên lúc chết, chỉ cần anh đúng lúc ngăn cản tôi đuổi giết bọn họ, vận mệnh có thể thay đổi.”
Nhược Diệp để mọi người thối lui, cầm lên tác thiên thu, bắt đầu niệm chú trên vòng, rất nhanh một đạo ngân quang trên vòng xoay tròn, tia sáng càng lúc càng nhanh, gió chợt nổi, tạo thành một vòng xoáy dưới chân Niếp Hành Phong, từ từ quấn lấy vòng, Nhược Diệp đưa tác thiên thu cho Niếp Hành Phong, thối lui khỏi hào quang, nói: “Đeo nó, mọi chuyện sẽ theo hướng anh hy vọng phát triển, đừng làm mất, còn có, trừ thay đổi vận mệnh, ngàn vạn lần đừng chạm đến bất kỳ ai hay chuyện gì ở viễn cổ.”
Niếp Hành Phong gật đầu, theo vòng xoáy bay lên, ngân mang tạo thành bức tường ánh sáng thật lớn tách biệt anh với người khác, gió càng lúc càng nhanh, đúng lúc này, đột nhiên có người kêu to: “Chủ tịch anh muốn đi viễn cổ thay đổi vận mệnh? Chờ em!”
Thân ảnh chợt lóe, Trương Huyền đã chạy ào vào tường ánh sáng, Nhược Diệp muốn kéo cậu ra, lại bị tia sáng chấn đến một bên. Niếp Hành Phong thấy Trương Huyền đột nhiên xông tới, theo bản năng kéo cậu, nhất thời chỉ cảm thấy trong tay trống rỗng, tác thiên thu đã bị cậu đoạt mất, Trương Huyền cười hì hì nói: “Hồng hoang có rất nhiều quỷ quái, đồ quan trọng như vậy, để em bảo quản cho.”
“Em còn hồ nháo, Tiểu Mãn làm sao bây giờ?”
“Không sao, nó bị em làm hôn mê, giờ đang ngủ say.”
Niếp Hành Phong còn muốn nói, luồng khí xoáy thật lớn đã đưa bọn họ cuốn lấy, thế tới quá nhân, hai người tay đang nắm nhất thời bị tách ra, một trước một sau nhập vào bóng tối khôn cùng.
Trước mắt một trận đen tối lại một lần nữa sáng lên, đau nhức liên tiếp truyền đến, Trương Huyền nặng nề ngã xuống đất, chỉ cảm thấy nhiệt khí chung quanh đập vào mặt, cậu xoa mông ngồi dậy, phát hiện mình rơi xuống một đoạn men theo vách đá, ngửa đầu mặt trời chói chang trên cao, cúi đầu là hoang nguyên vô tận, nói không hết thê lương trống trải, mênh mông không cách nào tả nổi, là cảnh tượng mà ở xã hội hiện đại tuyệt đối nhìn không thấy. Ở chỗ này, hết thảy đều bị vây trong thiên địa mới bắt đầu, hồng hoang hỗn độn, mang theo dấu vết tổ tiên loài người.
Xem ra Nhược Diệp thực đưa bọn họ đến niên đại thượng cổ, may là thuận lợi hạ cánh, nhưng, tác thiên thu đâu? Đây chính là vật tuyệt đối không thể đánh mất!
Mặc dù Trương Huyền vẫn luôn ở trong thân thể lười biếng, nhưng không có nghĩa là cậu không nghe được lời nói của Nhược Diệp, phát hiện không thấy vòng, cậu kinh hãi thất sắc, kia là thứ giải quyết vấn đề cùng dẫn dắt bọn họ trở về hiện đại, không có nó, sẽ rất thảm!
Kiểm tra trên người, không thấy, lại nghe một trận tiếng ngao cùng tiếng đập từ bốn phía truyền đến, trời long đất lở đinh tai nhức óc, Trương Huyền cúi đầu nhìn khe núi nhỏ, nguy hiểm thật, may là pháp thuật của Nhược Diệp không phải gà mờ, nếu không thật khéo rơi xuống vách núi, cậu rơi vào đúng trong sơn cốc.
“Chiêu tài miêu phù hộ.”
Trương Huyền thở phào, ở trước ngực tạo thành hình chữ thập, nhưng vừa làm xong lại thấy quái quái, cảm thấy không đúng, tác thiên thu không thấy, chiêu tài miêu của cậu cũng không thấy đâu, mọi người trong nháy mắt di động cùng nhau, chủ tịch sẽ không rơi xuống vách núi chứ?”
“Chủ tịch!” Trương Huyền gục ở bên vách núi, tâm hoảng ý loạn. Bất quá tiếng gào lập tức liền bị vài tiếng nổ rung động đất trời át đi, cả ngọn núi đều chấn động trong tiếng nổ, không thấy được Niếp Hành Phong, nhưng ở xa có ngân quang nhập vào mắt cậu, tác thiên thu chắm ở mặt đất phía trước.
Trương Huyền mừng rỡ, vội vàng chạy tới muốn nhặt về bảo vật, đúng lúc này, một quái thú to lớn từ đằng xa chạy tới, hai lỗ tai hướng lên trời, mắt như chuông đồng, giống như là gấu chó, lại so với gấu chó lớn hơn gấp mấy chục lần, mồm miệng hôi thối xông đến tứ phía, Trương Huyền bị mùi kia làm ho khan một trận, dưới chân quái thú máu tươi đầm đìa, tựa hồ bị trọng thương, lúc hấp tấp chạy lại bị ngân hoàn cắm trên mặt đất ngáng chân, lập tức trương miệng rít gào, cúi đầu đem ngân hoàn nuốt vào trong miệng.
“Không được!”
Tác thiên thu ngay ở trước mắt, lại trơ mắt nhìn nó bị quái thú ăn tươi, nhai vài cái nuốt xuống, Trương Huyền nuốt không ra nước mắt, không có tác thiên thu, bọn họ đừng nói đổi mệnh, ngay cả trở về cũng thành vấn đề, chủ tịch sẽ giết cậu a!
“Chết tiệt, ta liều mạng với ngươi!”
Lửa giận nổi lên, cũng không để ý lệ thú trước mắt có bao nhiêu cao lớn, Trương Huyền xắn tay áo, quyết định cùng nó tử chiến một trận, nhưng chưa đợi cậu động thủ, chợt nghe một tiếng rống truyền đến, “Nghiệp chướng, chạy đi đâu?”
Một đạo thân ảnh màu trắng hiện lên bay lại, đuổi kịp mãnh thú lúc phù chú kim quang chiếu xuống, đem nó vây ở giữa. Mãnh thú hiển nhiên không chịu thua, rít gào nhảy lên, hướng thanh ảnh kia công kích, nhưng lập tức bị chế trụ dưới kim quang, thần khí theo chỉ quyết của thanh ảnh vọt ra, đốt lên liệt hỏa, trong không trung hóa thành mãnh hổ ngao thiên, gào thét hướng thân thể quái thú đâm xuyên qua, một trận gào thét rung động thiên địa vang lên, thân thể quái thú lảo đảo, ngã xuống mặt đất.
Sơn nguyên trong nháy mặt kịch liệt rung động, Trương Huyền che lỗ tai, chờ chấn động dần dần giảm, mới thấy thần khí hình hổ trên không trung quay về tay thanh ảnh.
Nam tử phiêu phiêu hạ xuống mặt đất, tóc đen dài theo gió bay múa, phối với một bộ bạch sam, đôi mắt khinh chuyển, lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền. Nam tử không nói một lời, nhưng phần kiệt ngạo từ trong trầm mặc hoàn mỹ biểu đạt đi ra, dung nhanh thanh lãnh không tỳ vết, dưới hơi thở lạnh như băng lại trở nên không trọng yếu, dung mạo phảng phất chỉ là ảo ảnh, mà tinh túy là trên người nam tử tản mát ra khí diễm cường giả, khí thế ngạo nghễ, tựa hồ chỉ cần nơi nam tử kia xuất hiện, bất cứ vật gì cũng sẽ trở nên nhỏ bé, phần kia vô cùng hoàn mỹ, có cảm giác không nên tồn tại ở trần thế, Trương Huyền không tìm được bất cứ từ nào để hình dung.
Tim đập lúc nhanh lúc chậm, miệng hết khép lại mở, cuối cùng cậu mới tuôn ra được một câu: “Chủ tịch, không nghĩ tới anh cosplay lại có tính cảm như vậy!” Bay nhanh tới trước mặt đối phương, rất thân thiết sờ quần áo của người kia, hâm mộ hỏi: “Y phục thật đẹp, anh lấy ở đâu vậy?”
Tiện nghi còn chưa mò đến, Trương Huyền chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, thanh ảnh đã lùi ra xa, nam tử nhíu mi, không vui nhìn cậu.
Quần áo cổ quái, ngôn ngữ cổ quái, tựa hồ là nhân loại, nhưng trong cơ thể lại tồn phục âm linh khác, mi gian có tà khí nhàn nhạt, nhưng trong tà khí còn có vài phần cương khí thuộc về người tu đạo, tổ hợp cực kỳ quái dị, nhưng từ trên người nam tử này tản ra, lại khiến y thấy cực kỳ tự nhiên.
“Ngươi là yêu nghiệt phương nào? Sao lại xuất hiện ở đây?” Mày kiếm cau nhẹ, sát phạt chi thần Hình trầm giọng hỏi.
A? Trương Huyền bị chấn trụ, trợn to mắt đánh giá người kia, những lời này luôn là câu cậu dùng khi bắt quỷ, hôm nay cư nhiên lại có người đoạt trước.
“Chủ tịch, là em nha, đừng đùa, chúng ta còn có chuyện trọng yếu cần làm.”
“Ngươi gọi chủ tịch?”
“Chủ tịch là anh, em là Trương Huyền…” Nói đến một nửa dừng lại, Trương Huyền nhìn thẳng Hình, đột nhiên lui về sau một bước, lẩm bẩm nói: “Ngươi không phải chủ tịch, ngươi là yêu quái gì? Tại sao lại giả trang thành bộ dánh của anh ấy? Ngươi đem chủ tịch nhà ta giấu đi chỗ nào rồi? Dám không khai thật, ta đánh cho ngươi hồn phi phách tán!”
Mắt phượng híp lại, song đồng màu lam dưới mặt trời toát ra quang mang chói mắt, lần đầu tiên phát hiện có người hay yêu có được con ngươi xinh đẹp như vậy, Hình ngẩn người, luôn luôn lãnh thanh kiệt ngạo như y lại không vì đối phương vô lễ mà tức giận.
“Ta gọi là Hình, phụng ngũ đế thần minh đến trần gian duy trì luật lệ thiện ác, tất cả mọi người gọi ta là sát phạt chi thần.” Khó có được, vị thần luôn luôn ít nói lại đáp lại.
“Sát, phạt, chi, thần!” Trương Huyền niệm xong, nhìn Hình, một hồi lâu đột nhiên cười rộ lên, “Trên đời này làm gì có thần? Chủ tịch anh đang nói đùa đúng không?”
Hai đạo hàn quang đột nhiên bức lại, Trương Huyền rùng mình một cái, khí phách lạnh như băng, tuyệt đối không thuộc về Niếp Hành Phong, cậu lập tức nhấc tay tin tha: “OK, OK, tôi tin lời anh, nhưng tôi chưa từng nghe qua tên anh, anh rất nổi danh sao? Tại thiên giới xếp ở vị trí thứ mấy?”
So với phản ứng thoát tuyến của Trương Huyền, Hình phản ứng phi thường đơn giản, trên mặt trừ đạm mạc ra không có bất cứ vẻ nào khác, y không cần người khác tin tưởng, lại càng không cần cùng kẻ người không ra người yêu không ra yêu này nói chuyện cùng nhau, xoay người, ống tay áo lại bị kéo lại, Hình có chút không hài lòng, nhíu mày quay đầu lại, chỉ thấy một đạo phù chú đưa đến trước mặt mình.
“Anh thần tiên đẹp trai, gặp tức là hữu duyên, cho xin chữ ký kỉ niệm được không?”
Trương Huyền chưa bao giờ thấy may mắn vì đã mang theo đạo phù bên người như bây giờ, hữu tình tặng kèm bút máy ngòi vàng, hy vọng vị thần tiên khốc giống chủ tịch này cho mình xin chữ ký. Thần tiên tại thiên địa hồng hoang, tỷ lệ nhìn thấy chỉ sợ so với ngôi sao lớn quốc tế còn khó gặp hơn, cơ hội tốt như vậy cậu đương nhiên không thể buông tha.
Hình đối hành vi của Trương Huyền rất khó lý giải, nhưng thấy tờ phù chú, mày kiếm nhướn lên, y không nhìn ra chất giấy, nhưng từ trên đạo phù nhìn ra quái nhân kia là người tu đạo, mặc dù phù họa khó coi giống như cẩu bò.
Hình tiếp nhận phù chú, Trương Huyền còn chưa kịp vui vẻ, chỉ thấy y vung tay lên, phù chú trong tay nháy mắt hóa thành một vòng tráo lớn, che ở phía trên người quái thú đã khí tuyệt, trên phù kim quang ẩn hiện, lập tức hỏa diễm nổi lên, thân hình quái thú vây trong biển lửa.
Mặc dù đây không phải dự tính ban đầu của Trương Huyền khi đưa đạo phù, nhưng thấy thần tiên tiện tay ném ra hỏa phù, suất khí nói không lên lời, cậu vô thức cắn cắn ngón trỏ, nhưng lập tức kịp phản ứng đây là động tác của Tiểu Mãn, vội rụt tay về, đôi mắt khinh chuyển, nhìn về phía Hình.
Ánh lửa nổi lên phản chiếu lên nửa bên gò má như ngọc, đường nét cương nghị ngạo nghễ, mang theo khí thế ngạo thị vạn vật của thần linh, Trương Huyền nhất động, thì thào nói: “Anh quả thực suất ngây người a, đây là cự thú gì? Nhìn anh giết nó so với giết gà còn đơn giản hơn.”
“Nó là hỗn độn, hỉ ác trừng thiện, cắn nuốt vô số sinh linh vô tội, con thú này đáng chết!” Thanh âm bằng phẳng, trừ sát cơ ra, không mang theo chút tình cảm nào.
Trương Huyền gật đầu phụ họa, riêng chuyện nó đem tác thiên thu nuốt mất, cũng đủ đáng chết. Cậu tiếc rẻ nhìn con cự thú bị lửa đốt đến không còn gì, thở dài, “Còn lợn béo lớn như vậy, nếu là nướng BBQ, một tháng cũng ăn không xong.”
Thấy Hình xoay người, cậu vội vàng đuổi theo, hỏi: “Anh thần tiên đẹp trai, tôi đang tìm người, anh lúc tới có nhìn thấy một người tướng mạo giống anh như đúc không?”
Tác thiên thu không còn, có tiếp tục ảo não cũng không thể phục hồi như cũ, Trương Huyền rất nhanh dời động lực, người nhất định thắng thiên, nếu đã tới, cho dù không có tác thiên thu, bằng pháp thuật của cậu, nói không chừng cũng có thể đổi mệnh, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là tìm được chủ tịch đại nhân thân ái.
“Không?” Nhìn Hình cười lạnh phủ nhận, Trương Huyền nhướn mày, quay đầu nhìn vách núi, không xong, chủ tịch sẽ không thật sự rơi xuống đáy vực chứ? Sẽ không, chiêu tài miêu vận khí vẫn luôn rất tốt, nếu như trong bọn họ có người rơi, người kia nhất định là mình.
“Khụ khụ…”
Hài cốt ác thú bị gió thổi qua, Trương Huyền bị hun ho khan liên tục, Hình cau mày, bắt lấy đầu vai cậu nhảy lên giữa không trung, niệm đọc chú ngự phong, rất nhanh đi tới một mảnh đất trống.
Sau khi hạ xuống đất Trương Huyền đầu óc quay cuồng một trận, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, thấy Hình ngồi xếp bằng xuống, tựa như muốn nhập định, vội hỏi: “Đầu tôi sao lại choáng lợi hại như thế?”
“Hỗn độn toàn thân là độc, mới vừa rồi ngươi hút độc khí, không ngất đi đã là rất may mắn rồi.”
“Có độc sao anh không nói sớm?”
“Ta không nghĩ tới ngươi đạo hạnh lại kém như vậy.”
Trương Huyền cứng họng, cùng một khuôn mặt, tính tình nhưng nam viên bắc triệt, cảm giác lãnh mạc như vậy cậu rất không quen, lẩm bẩm: “Tôi đi đây, tôi muốn đi tìm chủ tịch nhà tôi, bái bai.”
“Ngươi không thể đi.” Hình thản nhiên nói: “Trong phương viên trăm dặm đều là độc khí của hỗn độn, rời đi khỏi ta, ngươi rất nhanh sẽ bị độc hôn mê, hơn nữa trong kết giới trăm dặm của ta, trừ ta và ngươi, không có sinh linh tồn tại.”
Đổi câu nói, ít vòng vo là được, vừa nghe Niếp Hành Phong không có ở trong phạm vi trăm dặm, Trương Huyền có chút nóng vội, bọn họ lần này không phải du lịch phản cổ, mà là có chuyện trọng yếu cần làm, người đều cứu không được, còn đem chiêu tài miêu nhà cậu làm mất.
“Độc khí kia đến lúc nào thì tán?”
“Ít nhất sáu canh giờ.”
“Đó không phải là mười hai tiếng sao?” Nhìn ánh lửa một bên chân trời, Trương Huyền kêu to.
Bấm đốt ngón tay, muốn ở nơi này tìm người, ít nhất phải đợi đến ba bốn giờ sáng, mà chừng bảy giờ sáng là lúc Hồ Linh Nhi nói sẽ tới đòi mạng, cậu còn muốn đi tìm chủ tịch, tính thế nào cũng không đủ thời gian.
“Vậy anh dẫn tôi đi được không? Anh không phải thần tiên sao? Nhất định có thể bảo vệ tôi rời khỏi nơi này.”
“Vì đề phòng sinh linh đi nhầm xông vào, ta cần canh giữ kết giới, chờ độc khí hoàn toàn tán đi mới có thể rời đi, hơn nữa ngươi đã trúng độc, trong khoảng thời gian ngắn là không thể nhúc nhích được.”
Trương Huyền động thân một cái, quả nhiên phát hiện toàn thân không còn chút sức lực nào, cậu nhìn khuôn mặt lãnh đạm của Hình hồi lâu, cuối cùng nhận mệnh ngồi xuống, trong lòng mặc niệm tổ sư gia phù hộ chiêu tài miêu, ngàn vạn lần đừng xảy ra gì ngoài ý muốn.
“Ngươi từ đâu tới đây?” Hình nhìn, hỏi: “Ta lập kết giới đã xác nhận qua không có ai, ngươi như thế nào đột nhiên xuất hiện?”
“Từ nơi rất xa đến a.” Không chiếm được tương trợ, Trương Huyền nổi lên tâm tư trêu cợt, cố ý nói: “Xa đến nỗi anh không cách nào tới.”
Xa đến mức chính mình cũng không tới được? Đối với chức trách ở nhân gian của y, địa phương nhìn lên duy nhất chính là thiên giới ngũ đế, Hình hỏi: “Ngươi là sứ giả của ngũ đế?” Tựa hồ chỉ có một loại giải thích kia, không phải người không phải yêu, lại không thuộc về nơi này, còn có thể đột nhiên xuất hiện trong kết giới của y, chỉ có người thiên giới mới có thể làm được.
“Anh nói như vậy cũng không sai.” Đối với Trương Huyền mà nói, tam thanh ngũ đế đều là một.
“Tại sao lại tới đây?”
Cái này nói ra thì rất dài dòng, Trương Huyền suy nghĩ một chút: “Tới cứu người. Vì không để người kia giết người, miễn ngày sau bị giết, trước khi trời sáng cần phải ngăn người đó giết người, nếu không người đó giết người một lần nữa, sau đó lại bị người đuổi giết, sau đó chúng ta chỉ có thể trở lại ngăn cản…Anh hiểu tôi đang nói gì chứ?”
Một hồi lâu, Hình lắc đầu.
Trương Huyền thở dài, tâm thần lĩnh hội: “Qủa nhiên không có người nào hoàn hảo a, mặc dù anh là thần tiên, còn đẹp trai như vậy, IQ so với chủ tịch nhà tôi còn kém xa.”
“Ngươi luôn nói về chủ tịch, người đó thật sự giống ta như vậy?” Theo bản năng, Hình hỏi.
Trương Huyền lắc đầu, Hình giống nhưng thần thái không giống. Dung nhan giống, ở nơi Hình là một pho bạch ngọc điêu khắc, mặc dù hoàn mỹ vô cùng, nhưng không che được khí chất cứng rắn lạnh lẽo như băng, thiếu đi sức sống, coi như có hoàn mỹ hơn nữa, cuối cùng cũng chỉ là một khối đá mà thôi; Niếp Hành Phong mặc dù không có phần khí phách kiêu hùng của Hình, nhưng anh có sự kiên cường thuộc về bản thân anh, có niềm tin, ôn hòa cùng nhiệt tình, khiến cậu từ lần đầu tiên nhìn thấy đã rung động.
Đối thoại lâm vào trầm mặc, Hình bắt đầu ngồi xuống tu hành, Trương Huyền mặc dù lo lắng cho an nguy của Niếp Hành Phong, lại biết không có cách nào rời đi, không thể làm gì khác hơn là chết tâm, ngồi dưới đất xem xét phong cảnh chung quanh, đáng tiếc mọi thứ đều là hoang nguyên sa mạc, hiển nhiên Hình vì không muốn thương tổn sinh linh khác, cố ý ở phiến hoang dã này thiết hạ kết giới, đem quái thú bức tiến vào kết giới để tru diệt, nơi này đương nhiên không thể nào có cảnh tượng gì dễ nhìn.
Rất nhàm chán, vì vậy Trương Huyền lấy ra một tờ đạo phù, gấp vài cái, sau đó lại gấp thành tầng tầng, đang gấp tới hăng say, chợt nghe Hình hỏi: “Cậu đang làm gì vậy?”
“Gấp giấy.” Trương Huyền đem ngôi sao vừa mới gấp xong đặt ở lòng bàn tay cho Hình xem.
“Ngũ mang tinh?”
Trương Huyền co quắp khóe miệng, phát hiện vị thần này trong não trừ sát phạt cùng đạo thuật ra, không có bất cứ thứ gì tồn tại, đi lên trước, đưa ngôi sao cho anh ta, “Đây gọi là ngôi sao may mắn, tặng anh, sẽ mang may mắn đến cho cho anh.”
Hình kinh ngạc nhận lấy, thứ giống ngũ mang tinh không lớn lắm nằm ở trong lòng bàn tay, dưới ánh sáng tỏa ra kim sắc nhàn nhạt, mực đỏ trên phù chú bao quanh các góc ngôi sao, tạo thành đồ đằng xinh đẹp, thay vì nói là ngũ mang tinh, chẳng bằng nói là một món đồ chơi xinh đẹp, tạo ra bởi phù chú trừ tà được gấp dưới đôi tay khéo léo tinh xảo.
“Anh thần tiên đẹp trai, anh có vật gì tặng tôi không? Tôi không yêu cầu cao, chỉ cần cái thần khí anh vừa mới dùng tru diệt ác thú thôi.” Thấy đối phương tựa hồ rất thích lễ vật của cậu, Trương Huyền không hoảng không vội đưa ra yêu cầu.
Hình ngẩn ra, Hổ cự là pháp khí sát phạt của y, cùng y sinh tử không rời, tự nhiên sẽ không đưa tặng, nhưng thấy khuôn mặt tha thiết tiếc nuối kia, y khẽ trầm ngâm, nói: “Quay về ta mang ngươi tới một chỗ, đồ nơi đó mặc ngươi lấy.”
Đối với Trương Huyền mà nói, chỉ cần có thể mò đến bảo, mặc kệ giá trị của bảo là như thế nào, đều có cảm giác thành tựu, vì vậy rất vui vẻ nói tạ: “Nói về chuyện này, anh so với chủ tịch nhà tôi hào phóng hơn nhiều.”
Rất nhanh, mặt trời xuống núi, hoàng hôn bao trùm, không trung tràn ngập hắc vụ nhàn nhạt, là khói độc của ác thú bị đốt hóa thành, Trương Huyền không thể làm gì hơn là dựa sát vào bên cạnh Hình, mượn cương khí trên người y né khói độc ăn mòn, cậu còn không chết được, nhưng không có nghĩa sẽ không trúng độc a.
Nhìn trời từ từ tối, bụng bắt đầu kêu, Trương Huyền nhịn không được trong lòng oán hận Nhược Diệp, biết rõ trong lúc di động có chênh lệch thời gian, lúc đưa bọn họ đi cũng không có cho bọn họ mang chút lương khô, không biết chủ tịch bây giờ thế nào, dù sao cậu là đói bụng, quay đầu nhìn Hình, rất rõ ràng vị thần này không cần ăn uống, chung quanh đều là dã quả trên cây, bất quá dính độc khí, không có cách nào khác, xem ra cậu phải chịu đói cả đêm.
“Kiếp sống sát phạt của anh bắt đầu từ khi nào?” Vì dời đi cảm giác đói bụng, Trương Huyền cùng Hình nói chuyện.
Hình không để ý cậu nhiều lời, thản nhiên nói: “Thiên địa sơ khai, từ khi ác linh bắt đầu tàn sát bừa bãi, ta đã tồn tại.”
“Vậy khi nào thì kết thúc a?”
“Chưa kết thúc. Một ngày quỷ linh ác thú còn tồn tại, nhiệm vụ của ta cũng vĩnh viễn không ngừng lại.”
“Làm việc làm được xứng chức như vậy, anh quả thực là thần tượng của tôi.” Trương Huyền khó được lấy ánh mắt sùng bái nhìn Hình, “Tiền bối, trên đời này có quỷ linh nào anh không cách nào giết được không?”
“Có.” Nhìn sương chiều phương trời phía bắc, ánh mắt Hình trở nên thâm thúy, “Hắn ở rìa Bắc Hải, tuy không phải ác thú, nhưng so với bất cứ ác thú nào còn tàn nhẫn hơn gấp trăm lần, ta vẫn luôn muốn diệt trừ hắn, đáng tiếc hắn là thần linh, có thần lực vô thượng, nếu ta đánh với hắn, nhất định sẽ dẫn phát bạo lệ hung hãn của hắn, đến lúc đó vùng đất phương bắc tất gánh đại nạn, sinh linh đồ thán…”
“Có gia hỏa lợi hại như thế sao?”
Diệt thần, đương nhiên không thể so với giết mấy ác thú hung linh, Trương Huyền nhíu mày, thấy khuôn mặt như bạch ngọc tinh xảo lãnh đạm lần đầu nổi lên nhàn nhạt âu lo, là thuộc về tấm lòng trách trời thương dân của thần linh, hay mê võng không biết dẫn phát từ đầu, khiến y đột nhiên cảm thấy đau lòng.
“Dùng tê nhận giết hắn!” Theo bản năng, cậu nói.
“Tê nhận?”
“Lấy tê làm đèn, chiếu linh nhiếp hồn, lấy tê làm nhận, trảm thần diệt ma. Tê giác có linh lực cường đại, nhất là sừng của Linh Tê thượng cổ, càng là cực phẩm trong cực phẩm, anh là chiến thần, không thể không biết điều này chứ?”
Hình lăng lăng lắc đầu.
“Oh my god, còn thần tiên nỗi gì, ngay cả thường thức cơ bản cũng không biết, tôi thật bị anh đánh bại!” Trương Huyền vỗ trán mình rên rỉ: “Bất quá không sao, tôi dạy anh, tê nhận là thần khí tốt nhất, tê nhận ngâm qua máu tươi của thần linh càng là ngàn năm khó gặp, dùng tên bại hoại kia huyết tế cho tê nhận, vừa có thể trừ bạo, vừa có thể đạt được pháp khí độc nhất vô nhị trong thiên địa, quả thực là nhất cử lưỡng tiện, tin tôi đi, không sai đâu!”
Trương Huyền miệng lưỡi lưu loát giảng, Hình liền bình tĩnh nhìn, một hồi lâu, trong mắt lóe ra ánh sáng nóng cháy.
“Tạ ơn ngươi!” Y rất trịnh trọng nói.
“Không cần tạ, chúng ta là người đồng đạo, trảm ác diệt ma cũng là bổn phận của tôi.” Trương Huyền vỗ vỗ bả vai Hình, chân thành khích lệ: “Anh nhất định có thể giết hắn, bởi vì anh là thượng cổ độc nhất vô nhị đích sát phạt chi thần!”
Màn đêm dần dần hạ, cảm giác đói bụng mới rồi bị cơn hưng phấn thay thế, Trương Huyền ngáp một cái, chuẩn bị trong lúc độc khí còn chưa hoàn toàn tiêu tán ngủ một giấc, đáng tiếc ngủ không sâu, vẫn mơ thấy Niếp Hành Phong, đến sau cùng buồn ngủ hoàn toàn tiêu tán, chỉ ở trong lòng lẩm bẩm chiêu tài miêu a chiêu tài miêu, anh rốt cuộc ở nơi đâu a?
Hết chương 7.

Advertisements

8 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-quyển 4-Chương 7

  1. luc e Huyen tu cam te nhan đâm vào ngực mình củng thấy rất đau. đến khi biết e ấy là người kêu a Phong làm như vậy thì mình cười không khép miệng lại được.kaka. mổi tội cho e huyền nhà ta.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s