Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 8

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

images

Ta hối hận, trót đọc trước đoạn kết phần này, giờ lăn lộn ra lười, ứ muốn edit. Vật vã~

Chương 8

Niếp Hành Phong kỳ thật cách Trương Huyền không xa, nhưng lại vừa hay ở ngoài kết giới. Anh rơi ở cách núi trăm dặm, cỏ dại mọc dày, khiến anh an toàn rơi xuống, ngồi dậy, nghe xung quanh tước kêu oanh hót, nước chảy róc rách, tụ về một khe núi xanh.

Phát hiện thất lạc Trương Huyền, hơn nữa trong tay không có tác thiên thu, Niếp Hành Phong rất lo lắng, vội vàng đứng lên tìm kiếm khắp nơi, người còn chưa tìm được, các loại chim trùng thú nhỏ hình thù kỳ quái nhìn thấy không ít, ở chỗ hoang nguyên trăm dặm, nói không hết mênh mang, phiến đất viễn cổ khiến người đời sau không cách nào tưởng tượng.

Niếp Hành Phong rất nhanh phát hiện thời gian của bọn họ khi tới sớm hơn rất nhiều, hơn nữa nơi này cũng không phải Ly Sơn, nhưng nếu tác thiên thu có thể đổi mệnh, anh tin tưởng có thể ở chỗ này chờ Ngự Bạch Phong đến, trước mắt trọng yếu nhất là tìm được Trương Huyền.

Trong khu rừng tìm kiếm, trời chiều dần buông, nhưng thủy chung không tìm được Trương Huyền, Niếp Hành Phong bắt đầu thấy gấp, chợt thấy hai đạo thân ảnh từ xa bay tới, rơi ở trước mặt anh, một người trong đó đúng là Hồ Linh Nhi, dung nhan kiều uyển thanh tú, cùng quỷ hồ dữ tợn kia hoàn toàn bất đồng, cùng đi với cô ta là một nam tử tuấn tú, tướng mạo quả nhiên cùng Tây Môn Đình có chút tương tự, hẳn chính là Vu Ngôn, hai người ở cùng nhau, xứng đôi nói không lời, tiếc là đều lộ vẻ kinh hoảng, mang theo mệt mỏi vì phải chạy dài, tay áo dính vết máu, tựa hồ vừa mới kinh qua chém giết.

“Các vị…”

Niếp Hành Phong vừa nói dứt lời, chỉ thấy trước mắt hàn quang chợt lóe, kiếm phong của Hồ Linh Nhi đã tới trước cổ, Vu Ngôn vội ngăn cản cô ta, nói: “Chỉ là người qua đường thôi.”

“Nơi này sao có thể có người qua đường? Nhất định là đồng bọn của tên khốn kia.”

Cương khí mãnh liệt trên người Niếp Hành Phong khiến Hồ Linh Nhi hoài nghi, nhưng sau vẫn do dự buông tha việc giết anh, người cùng yêu yêu nhau, vốn là vi phạm thiên đạo, nếu như lại sát sinh, bọn họ một đường lui cũng không có.

Từ xa truyền tới hơi thở Hình ngục chi thần, không còn thời gian tiếp tục dừng lại, Hồ Linh Nhi vội niệm đọc chú ngữ rời đi, thấy trên đất có vết máu, Niếp Hành Phong vội dùng chân lau đi, lập tức trước mắt có một bạch y nam tử đuổi đến, dung nhan thanh lãng tuấn tú, diện mạo ngạo mạn, thấy anh, thân thể giữa không trung đảo trở lại, nhảy đến trước mặt anh, mặt lộ kinh hỉ.

“Hình?”

Tiếng gọi quen thuộc, Niếp Hành Phong tâm tư nhất hưởng, không đợi anh nghĩ gì, lãnh phong đã bức tới, mỉm cười trên mặt Ngự Bạch Phong đã hóa thành lãnh ý, quát: “Yêu nghiệt phương nào, dám giả mạo bộ dáng sát phạt chi thần?”

“Sát phạt chi thần?”

Thấy Niếp Hành Phong nghi hoặc, Ngự Bạch Phong nhíu mày kiếm, nhanh chóng bấm độn tính, nhưng không cách nào truy ra lai lịch đối phương, không khỏi rất kinh ngạc.

Hắn đang đuổi theo bắt yêu hồ, thấy mục tiêu xa dần, không có thời gian cùng người lai lịch không rõ dây dưa, vì vậy vung ống tay áo, Niếp Hành Phong không đứng vững, lùi về phía sau đụng vào cây khô, dây leo trên cây giống như vật sống quấn trụ tứ chi anh, lập tức hung hăng buộc chặt, bị cột trên cây, Ngự Bạch Phong đã muốn ngự kiếm bay đi, Niếp Hành Phong vội nói: “Người anh muốn đuổi đi bên phải.”

Ngự Bạch Phong quay đầu lại, mặt lộ vẻ cười lạnh: “Yêu nghiệt, ngươi sẽ tốt bụng cho biết như vậy sao?”

“Tôi chỉ muốn anh thả tôi ra.”

“Linh thể hạ đẳng dám biến ra bộ dáng sát phạt chi thần, tội không thể tha!”

Tính không ra lai lịch Niếp Hành Phong, Ngự Bạch Phong đem anh cho là linh thể có chút đạo hạnh, khinh thường liếc anh một cái, vung tay áo rời đi, đi hướng bên trái.

Ngự Bạch Phong giơ tay nhấc chân đều dẫn theo ngạo mạn bất phàm thuộc về thần linh, cùng cá tính Tiểu Bạch hoàn toàn không giống, khiến Niếp Hành Phong cơ hồ cho là mình nhầm người, nhưng thấy người bị dẫn theo đường mình định sẵn, không tự kìm được cười cười, vị thần này so với Tiểu Bạch còn dễ gạt hơn nhiều.

Mặc dù không có tác thiên thu, nhưng cuối cùng cũng tạm thời giúp vợ chồng hồ tiên giải vây, chỉ cần bọn họ có thể sống qua lúc trời sáng, hết thảy sẽ khác đi. Chính mình nên làm cái gì bây giờ? Niếp Hành Phong hoạt động thân thể, phát hiện thấy dây leo đem anh cuốn lấy rất chặt, thuật trói của Ngự Bạch Phong so với Nho Xanh còn lợi hại hơn nhiều, muốn tránh thoát ra, cũng phải mất chút thời gian.

Niếp Hành Phong không nghĩ tới thời gian cần dùng lại kéo dài như vậy, chờ anh tránh thoát khỏi trói buộc, đã là qua nửa đêm, không có thời nghỉ ngơi, anh thoát khỏi dây trói liền lập tức hướng phía Hồ Linh Tinh chạy trốn đuổi theo, núi rừng rất nhiều dã thú, may là đều kiêng kị cương khí trên người anh, không dám tới gần, thậm chí còn cách xa.

Dần dần, mặt trời lên từ phương đông, ánh dương từ từ bao phủ hoang nguyên, phiến núi rừng đã bị Niếp Hành Phong bỏ lại sau lưng, phía trước là khe núi màu ngọc bích, sơn lâm um tùm, dọc đường ngọn núi tỏa ra từng điểm thần quang tinh tinh, Niếp Hành Phong đi tới, mới phát hiện phát quang không phải là đá, mà là từng khối lớn vàng bạc bảo thạch, từ thời cổ đại còn chưa khai thác, những thứ này giống như những hòn đá phổ thông, tùy ý đều có thể thấy được.

Trương Huyền nhất định sẽ rất thích nơi này ha?

Khi đi vội vàng Niếp Hành Phong vẫn không quên nghĩ đến Trương Huyền, vẫn chưa tìm được cậu, nhưng bằng cơ trí của cậu chắc hẳn là không có việc gì, nhìn mặt trời càng lúc càng lên cao, Niếp Hành Phong bây giờ lo lắng chính là an nguy của vợ chồng hồ tiên.

Vừa đi về phía trước một đoạn, thanh âm binh khí va chạm truyền đến, trong không khí tản ra mùi vị huyết tinh, Niếp Hành Phong tâm trầm xuống, biết Ngự Hành Phong đã tìm được bọn họ rồi.

Phía trước là phiến đất rộng rãi, trên đất rải rác kim ngọc sắc thái xinh đẹp, nhưng lại bị màu máu biến vị, Niếp Hành Phong thấy trên đất tích lạc vết máu, Hồ Linh Nhi cùng Vu Ngôn ở một phía, Ngự Bạch Phong đứng ở phía khác, giữa hai bên cách nhau một đạo kiếm khí, Hồ Linh Nhi tóc dài tán loạn, sắc mặt trắng bệch, đã đến mức nỏ mạnh hết đà, xem xét lại Ngự Bạch Phong, vẻ mặt lạnh nhạt, tựa hồ đã nắm giữ sinh tử trong tay, căn bản không vội bắt Vu Ngôn, Vu Ngôn muốn giúp, nhưng cái gì cũng không làm được, chỉ có thể hô to: “Người yêu yêu nhau tuy có phạm thiên quy, nhưng chúng ta chưa từng thương tổn người khác, thượng tiên hà cớ phải bức bách người như vậy?”

Ngự Bạch Phong bất động như núi, lạnh lùng nói: “Hồ yêu lợi dụng linh lực giúp ngươi bói quẻ, tiết lộ thiên cơ, hơn nữa để tăng công lực của ngươi đã tàn sát vô số sinh linh vô tội, sớm là thiên đại không tha, vẫn là buông tha phản kháng, theo ta về thiên giới chịu phạt, nếu không thần uy giáng xuống, liền vạn kiếp bất phục!”

“A Ngôn chỉ dựa vào bói cỏ thi để sống, ta căn bản không có tiết lộ thiên cơ cho chàng!” Hồ Linh Nhi nói xong, ngực đã bị kiếm khí chấn thương, nhổ ra một búng máu, ngã trên đất.

“Công đạo thị phi, chờ đến thiên giới rồi nói.”

Ngự Bạch Phong thu kiếm, vung lên thần khí muốn bắt Hồ Linh Nhi, Vu Ngôn vội che ở trước người nàng, kêu to: “Ta sẽ không để ngươi mang nàng đi, muốn bắt thì phải bắt cả hai chúng ta!”

“Không biết tự lượng sức!”

Ngự Bạch Phong vung ống tay áo, dễ dàng hất Vu Ngôn ra, thần khí trói buộc quăng về phía Hồ Linh Nhi. Niếp Hành Phong gấp gáp, biết rõ mình không phải đối thủ của Ngự Bạch Phong, nhưng không cách nào ngồi yên không để ý đến, thà tiến lên, lấy đạo phù mang theo vung lên, ngăn trở thần khí, quát: “Phá!”

Trong tiếng quát, thần khí cư nhiên bị đạo phù đụng phải tách ra, Ngự Bạch Phong ngẩn ra, đợi lúc thấy Niếp Hành Phong, trong mắt hiện lên lãnh quang: “Lại là yêu nghiệt ngươi! Ngươi gạt ta đi nhiều đường quanh co, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi còn dám tự hiện thân!”

Niếp Hành Phong khoát tay để Vu Ngôn đỡ Hồ Linh Nhi rời đi, nhìn Ngự Bạch Phong muốn ngăn trở, anh bước lên phía trước ngăn cản, nói: “Tôi không có lừa anh, lừa anh chính là tâm tư tự cho mình là đúng của anh.”

“Lui ra!”

Niếp Hành Phong đương nhiên sẽ không thối lui, nói: “Buông tha cho bọn họ, cũng là buông tha cho chính anh, nếu không anh nhất định sẽ hối hận.”

Trên mặt Ngự Bạch Phong hiện lên nụ cười ngạo mạn: “Nực cười, thân là Hình ngục chi thần, đuổi bắt hồ yêu phạm tội là chức trách của ta, ta tại sao phải hối hận?”

“Ngươi có nghĩ tới hay không có lẽ bọn họ là vô tội?”

“Bọn họ có vô tội hay không, chờ lên thiên giới cùng thần chấp pháp giải thích.”

Niếp Hành Phong còn muốn nói nữa, đã bị Ngự Bạch Phong huy chưởng đẩy ra, anh dưới tình thế cấp bách, đem đạo phù còn lại cũng ném ra, anh không hiểu pháp thuật, chỉ là ở trong lòng đọc chú đánh lui, không nghĩ tới kim quang lập tức từ đạo phù tỏa ra, chắn phía trước Ngự Bạch Phong.

Bị ngăn trở ba lần bốn lượt, Ngự Bạch Phong nộ lớn, quát hỏi: “Ngươi rốt cuộc là yêu linh gì? Tại sao lại giúp hồ yêu?”

“Không phải tôi giúp cô ta, tôi là đang giúp anh!”

Thấy phù quang ngăn trở trước Ngự Bạch Phong, Niếp Hành Phong mới thở phào nhẹ nhõm, chợt anh thấy hắn cười lạnh một trận: “Loại tiểu xiếc này cũng dám lấy ra diễn trước mặt ta?”

Vung tay lên, thần khí bay ra, đánh cho đạo phù kim quang bay tứ tán, thần lực đánh vào trước ngực Niếp Hành Phong, làm anh nặng nề bắn ra ngoài, nhìn thân hình Ngự Bạch Phong nhoáng lên, đã ở ngoài mấy trượng, anh muốn đuổi theo cản lại nhưng lực bất tòng tâm, nơi cổ họng ngòn ngọt, máu tươi từ khóe môi chảy ra.

Ngực đau lợi hại, phảng phất như có sóng lớn trong lồng ngực rít gào quay cuồng, Niếp Hành Phong hút mấy ngụm khí, mới miễn cưỡng kiềm chế trái tim đập loạn, trong lúc hoảng hốt nghe được phía sau truyền đến tiếng bước chân, có người kêu to: “Chủ tịch!”

Nghe được thanh âm của Trương Huyền, Niếp Hành Phong vội lau vết máu ở khóe miệng, lập tức thân thể được đỡ lên, anh thấy khuôn mặt Trương huyền tràn đầy lo lắng cùng phẫn nộ, “Là ai đánh anh?”

“Anh không sao.” Niếp Hành Phong chỉ chỉ phương hướng rời đi của Ngự Hành Phong, “Bọn họ ở phía trước, nếu không ngăn cản sẽ không kịp nữa.”

Trương Huyền nhìn phía trước một chút, lại không động, so với ngăn cản tràng sai lầm kia, cậu bây giờ lo lắng an nguy của Niếp Hành Phong hơn.

Kết giới trấn độc khí rạng sáng mới tán, vừa thấy có thể rời đi, Trương Huyền lập tức lôi kéo Hình để anh ta hỗ trợ tìm kiếm hành tung Niếp Hành Phong, chờ bọn họ đuổi tới đây, thấy Niếp Hành Phong ngã trên mặt đất, còn có không gian tràn ngập yêu khí cùng kịch chiến huyết tinh, cậu biết tràng sai lầm kia lại lần nữa bắt đầu.

“Hắn chính là chủ tịch?” Hình hỏi.

Y một mực ở bên cạnh, lại từ đầu đến cuối cũng không tiến vào tầm mắt của hai người, loại cảm giác bị xem nhẹ này đối với vị thần như Hình mà nói tuyệt đối là kinh nghiệm khó có được. Y rất kỳ quái nhìn Niếp Hành Phong, người này bộ dáng cùng mình cứ như song sinh, nếu nói có chỗ nào không giống, có thể là trong con ngươi của đối phương lộ ra tình cảm, khiến y biết đối phương là người sống, phân tình cảm thuộc về nhân loại kia y nghĩ chính mình vĩnh viễn cũng không có được.

Niếp Hành Phong cũng nhìn sang Hình, trong khoảnh khắc, giống như là bị sét đánh, rất nhiều hoa điện nhanh chóng hiện lên, anh triệt để ngơ ngác, chỉ nghe Trương Huyền ở bên cạnh ủy khuất nói: “Chủ tịch, xin không cần đối với người tướng mạo giống mình làm hoa si.”

Ngực căng thẳng, Niếp Hành Phong lại có xu hướng thổ huyết, ” Anh không có việc gì, mau cầm tác thiên thu đi cứu người!”

“Vậy anh cẩn thận, em lập tức sẽ trở lại.”

Chủ tịch đại nhân ra lệnh, Trương Huyền không dám tiếp tục dong dài, cũng không dám nói tác thiên thu đã sớm bị mình quăng mất, theo khí tức hồ tiên đuổi theo, hai bên đường trăm loại cẩm thạch, kim ngọc đầy đất, nhưng cậu không thể nhàn rỗi đi xem, chỉ nghe Hình nói: “Đây chính là nơi ta muốn dẫn ngươi tới, nơi này vàng bạc ngọc thạch mặc ngươi lấy tới.”

“Yên tâm, tại phương diện tiền tại tôi sẽ không cùng anh khách khí, nhưng trước phải đem vấn đề giải quyết.”

Chạy không xa lắm, hơi thở dây dưa kịch chiến liền đánh tới trước mặt, phía trước là một khối đá xanh thật lớn, trường kiếm của Hồ Linh Nhi bị gãy rơi trên mặt đất, Vu Ngôn ngã sấp ở một bên, quần áo đầy vết máu, tựa hồ bị thương không nhẹ, Ngự Bạch Phong đã hiện ra thần khí, nhốt Hồ Linh Nhi ở giữa, thần khí càng lúc càng ép gần về phía cô ta, cô ta  cố sức chống đỡ, nhưng hiển nhiên là không thể.

“Ngự?” Thấy Ngự Bạch Phong, Hình kinh ngạc.

“Các anh nhận thức? Thật tốt quá, mau bảo anh ta dừng tay!” Trương Huyền vốn tưởng tự mình xuất thủ, vừa nghe vị thần tiên bên cạnh nói nhận thức Ngự Bạch Phong, lập tức nhăn mi.

“Không được, Ngự là Hình ngục chi thần, quấy rầy hắn chấp pháp là vi phạm thiên luật.”

“Nhưng là hồ tiên bọn họ vô tội!”

“Phán định bọn họ có tội hay không là chuyện của thiên giới.”

Hình lãnh đạm trả lời đem Trương Huyền tức giận đến thổ huyết, không nói nhiều nữa, xông lên trước vung tay ném đạo phù, hô: “Sắc!”

Sắc lệnh truyền xuống, đạo phù nháy mắt đánh tan thần khí giam giữ, Ngự Bạch Phong bị chân khí đánh trả cắn trúng, liền lui lại mấy bước, thấy nam tử vừa đến lai lịch cổ quái, lập tức niệm phù chú, muốn công kích Trương Huyền, Hình vội vàng ngăn cản hắn.

“Chuyện có cổ quái, đừng lỗ mãng!”

Trương Huyền thấy Hồ Linh Nhi mặc dù hư nhược, nhưng tính mạng không đáng ngại, tâm lý nghĩ thầm thật nguy hiểm. Trời nhanh sắp sáng, nơi này còn có sát phạt chi thần, hẳn là không nháo ra dạng phong ba gì, cậu yên tâm, vọt tới trước mặt Ngự Bạch Phong, quát: “Tiểu Bạch chết tiệt, ngươi chơi đủ chưa? Hình ngục chi thần có gì đặc biệt hơn người, ngươi nếu cứ một mình một ý, ta cam đoan ngươi sau này vĩnh viễn ở trong hối hận!”

“Ngươi…”

Từ trước giờ chưa từng bị người nhục nhã trước mọi người như vậy, Ngự Bạch Phong nhất thời tức giận đến nói không ra lời, Trương Huyền cũng không có hắn có cơ hội nói chuyện, đối Hình nói: “Mau dẫn hắn đi đi, đi được càng xa càng tốt!”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Hình cùng Ngự Bạch Phong nhìn về phía sau chính mình, trên mặt hiện ra kinh dị vạn phần. Trương Huyền vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồ Linh Nhi  đứng lên, hai tay hướng thiên không, trong miệng lẩm nhẩm, ngón tay không ngừng lập chỉ quyết, động tác cô ta quá nhanh, Trương Huyền không thấy rõ pháp ấn gì, nhưng lập thức thấy trên không nháy mắt mây đen kéo tới, che phủ thành cái lồng, sâu trong tầng mây tia chớp lóe lên, như lợi kiếm phá trời cao.

“Cửu thiên thần lôi!” Cậu nghe Hình kêu lên ở phía sau: “Mau tránh ra!”

Có thể gọi cửu thiên thần lôi, phải là người tu đạo tới cảnh giới tối cao, bằng pháp lực của hồ yêu muốn gọi đến thần lôi…Trương Huyền có dự cảm không tốt, vội vàng kêu to: “STOP!”

Đã chậm, giữa trời cao đúng lúc này giáng xuống một đạo kim quang, xuyên qua tầng mây dày nặng nề, chém thẳng xuống tới, Trương Huyền chỉ cảm thấy cổ tay kéo căng, được Hình kéo hất ra, cùng lúc đó, thiên lôi hướng ba người bọn họ chấn xuống, Ngự Bạch Phong vội vàng vung pháp khí, dưới thần lực, thiên lôi cùng cương khí va chạm, nhất thời hỏa diễm bắn ra bốn phía, bao phủ về phía Hồ Linh Nhi.

Cửu thiên thần lôi quá mức bá đạo, bằng công lực của hồ yêu thi thuật, không khác gì nghịch thiên, rất hiển nhiên cô ta tính đồng vu quy tận, Ngự Bạch Phong trong lúc gấp gáp đáp trả, tuy bức lui thiên lôi, nhưng dẫn đến chú thuật cắn trả, trong nháy máy hỏa quang như đôi cánh, điện quang mờ ảo sáng cả không gian, trong tiếng nổ điếc tai, quần lôi quay cuồng, hướng đỉnh đầu Hồ Linh Nhi đánh xuống, Vu Ngôn muốn cứu nàng, lại bị cương khí ngăn trở, văng sang một bên.

Trương Huyền bị một màn bất thình lình xảy ra trước mắt làm cho sợ ngây người, bọn họ hao hết tâm tư chạy đến niên đại thượng cổ, nhưng vẫn như cũ không cách nào thay đổi sự thật, chẳng lẽ đây là thiên ý?

Ngửa đầu nhìn trời cao, thấy kim quang lại hiện lên, ngay lập tức thiên lôi sấm hạ, Trương Huyền nhướng mi, đột nhiên ngửa mặt lên trời rống: “Bà nội nó, ta không tin thượng thiên!”

Trong tay hai đạo phù còn sót lại, hoa phá thành tầng lửa, nhảy vào, dưới thiên lôi hạ xuống nắm chỉ quyết, làm ra thủ ấn chú kim cương phù hộ thân, huy chưởng đón nhận, hai lực tương giao, trong tiếng nổ vang động trời, thiên lôi bị thủ ấn củaTrương Huyền đỡ được.

“Mau tránh qua một bên!” Hình hét lớn.

Cửu thiên thần lôi uy lực đến ngay cả thần như bọn họ cũng không dám đón đỡ, chính là người không rõ lai lịch này lại lấy thân ra chống lại, Hình hoàn toàn ngây dại. Đối Trương Huyền có vài phần kính nể, nhưng nhiều hơn là lo lắng, muốn tiến lên trợ giúp cậu, nhưng đợt thiên lôi thứ ba đã hạ xuống, khí diễm quá mức bá đạo cương liệt đánh văng ra, vì vậy đành trơ mắt nhìn tầng tầng thiên lôi rơi vào trên người Trương Huyền

Oanh! Oanh! Oanh…

Thiên lôi từng cái hạ xuống, cả không gian cháy sáng hỏa quang, hỏa diễm tùy theo thần lôi chấn hạ lan tràn tứ phương bốn hướng, cỏ dại cây cối trong nháy mắt bị đốt tẫn thành tro, ánh lửa chư lại tầm mắt Hình, mơ hồ thấy thân ảnh gầy gò kiên đĩnh đứng giữa hỏa diễm, ngạo thị trời cao.

Trong khoảnh khắc, y vốn chưa bao giờ biết đến tình cảm lại thấy khóe mắt có chút ướt át.

Lúc Niếp Hành Phong chạy tới chính là nhìn thấy một màn này –hỏa quang như mưa bay đầy trời, chấn lôi cuồn cuộn, dẫn theo uy nghiêm không thể ngăn cản, phảng phất như thần uy chúng sinh không thể xúc phạm, người cũng tốt, thần cũng được, đều không thể chạy thoát.

Trương Huyền nửa quỳ ở trung tâm hỏa quang, lấy thủ ấn ngăn cản thần lôi hạ xuống, mỗi đạo thần lôi xuống, thân thể của cậu liền thấy xuống vài phần, sắc mặt xám trắng, tay áo tóc tai bị lửa bám lên, tựa hồ đã nỏ mạnh hết đà, vẫn không chịu thua, tự mình cứng rắn như cây cung kéo căng, chờ chực một khắc ly huyền (tên rời đi) đến.

Thấy sắc mặt Trương Huyền, bởi vì nước mắt làm mơ hồ tầm mắt, Trương Huyền mang đến cho anh rung động chưa bao giờ có, là tuyệt diễm, là cương nghị, phảng phất như phượng hoàng niết bàn, biết rõ phía trước là cửa tử, nhưng vẫn không thể do dự vụt cháy trong lửa.

“Trương Huyền!”

Thấy tiếng nổ vang, Niếp Hành Phong lập tức vọt tới, cương khí của hỏa diễm tựa hồ đều bị khí diễm của Trương Huyền chấn nhiếp, không có nóng cháy như vừa rồi, Niếp Hành Phong dễ dàng liền vọt tới bên cạnh Trương Huyền, Nghe được tiếng gọi của anh, Trương Huyền nâng mi lên, con ngươi mang sắc kim lam hai màu hòa vào nhau, hư nhược nhìn về phía anh mỉm cười, bàn tay mở ra, mang theo run rẩy nhẹ.

“Chủ tịch…”

Niếp Hành Phong cầm chặt cái tay kia, sau đó ôm chặt Trương Huyền vào lòng, lấy lưng mình ngăn trở đạo thần lôi kế tiếp, không muốn cậu bị thêm bất kỳ thương tổn nào nữa, toàn bộ thương tổn, đều để mình anh gánh lấy!

Oanh!

Một kích kinh lôi cuối cùng vang lên, ngang trời đánh xuống, dẫn theo khí thế rung động vô cùng, hỏa quang rơi xuống giữa lưng Niếp Hành Phong phát ra tiếng vang kịch liệt, hoa văn cương khí ẩn dấu trên lưng Niếp Hành Phong dưới thiên lôi hồi phục, kim quang nổi lên, thuận theo sáu phương vị nhanh chóng du tẩu, tập hợp sức mạnh trong hai tay nắm chặt của hai người, đem đạo thiên lôi kia đánh văng ra xa, tiếng nổ oanh thiên truyền đến, Niếp Hành Phong ngẩng đầu, thấy hỏa quang đầy trời phía xa, trong nháy mắt bao phủ cả núi rừng, nhất thời, thanh âm chim thú kêu thét vang không dứt bên tai, vang vọng thiên địa.

“Trương Huyền! Trương Huyền!” Người trong lòng không có nửa điểm phản ứng. Tâm Niếp Hành Phong căng thẳng, vén lên mái tóc trước trán bị lửa thiêu quăn lại của cậu, thấy là vẻ mặt bình thản, giống như đang ngủ.

“Đừng lo, em không chết được…” Nắm tay nhau thật chặt, một hồi lâu, Trương Huyền mở mắt ra, cười nhìn lại, sắc kim trong con ngươi đã tản mát, mâu quang lam sắc, so với ngọc thạch khắp nơi càng thêm diệu lượng.

Tâm cuối cùng cũng buông xuống, Niếp Hành Phong dùng sức ôm chặt, mắng to: “Em tên ngốc này, có biết mình đang làm cái gì không!?”

“Thật xin lỗi, chủ tịch, em đem tác thiên thu làm mất rồi.” Trương Huyền rất hư nhược nói: “Cho nên em chỉ có thể…”

“Đánh mất thì thôi, sau này không cho tiếp tục làm chuyện điên rồ!”

Đừng nói là tác thiên thu, cho dù là tất cả các thần khí cộng vào, cũng không quan trọng bằng Trương Huyền, cứu người là một chuyện, nhưng vì cứu người mà quăng luôn mệnh là một chuyện khác, anh tuyệt đối không cho phép Trương Huyền vì thỏa mãn tâm nguyện của mình mà lấy thân chịu nguy hiểm.

Trương Huyền yên tâm, tựa vào trong lòng Niếp Hành Phong thầm kêu may mắn, giả đáng thương quả nhiên có hữu hiệu, vào lúc này, coi như mình gây ra đại họa ngập trời, cũng sẽ không bị trách cứ, cho dù giá hơi lớn chút.

“Linh Nhi! Linh Nhi!”

Tiếng gọi thê thảm vang lên, Vu Ngôn lảo đảo chạy tới, ôm lấy tiểu hỏa hồ đang cuộn tròn trong lửa, mới vừa rồi Trương Huyền cho dù hợp lực giúp cô ta, nhưng hồ tiên trên người đã sớm bị thương nặng không cách nào chống lại thiên lôi rung chuyển, đã sớm khí tuyệt bỏ mình, lông bị lửa trời thiêu cháy thê thảm không nỡ nhìn, Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền nhìn nhau, cũng minh bạch bọn họ đi một chuyến mất công, mệnh thiếu chút nữa nhét ở viễn cổ, nhưng vẫn như cũ không thay đổi được bất cứ chuyện gì, bi kịch phải phát sinh vẫn như trước xảy ra.

“Các ngươi…không có việc gì chứ?” Hình đi tới, nhìn hai người đang dựa vào nhau hỏi.

Hai người đều rất chật vật, quần áo bị lửa thiêu đến loang lổ rách rưới, nhất là Niếp Hành Phong, phía sau lưng y phục bị thiêu hủy, vết thương lộ ra, hẳn là đau không nói nổi, nhưng trên mặt anh lại không có nửa điểm thống khổ, trái ngược, lại tràn đầy vui vẻ.

“Anh xem chúng tôi có giống không có chuyện gì không?” Trương Huyền tựa vào trong lòng Niếp Hành Phong, miễn cưỡng hỏi.

“Ngươi tiếp bảy đạo thiên lôi.” Hình bất khả tư nghị nhìn bọn họ, “Các ngươi liên thủ, cư nhiên có thể chặn được lôi kích một đạo cuối cùng.”

Được thần khen ngợi, Trương Huyền có chút đắc ý, trên người đau đớn cũng không cảm thấy, đang muốn khiêm tốn vài câu, tiếng khóc tuyệt vọng bên cạnh đã cắt đứt tâm tình hưng phấn của cậu, thiên lôi tiếp được nhiều hơn nữa thì thế nào, đến cuối cùng vẫn là không cứu được người.

Ngự Bạch Phong đã sớm bị màn kinh tâm động phách trước mắt chấn trụ, chậm rãi đi tới phía trước, nhìn thân hình hồ ly đã sớm đốt trọi, đột nhiên có chút hối hận, hắn chỉ là muốn mang nó về thiên giới chịu phạt, không nghĩ muốn cướp đi tính mạng của nó, cho dù thân là thần, hắn cũng không có quyền tước đoạt mạng sống của con người.

“Chúng ta chưa từng hại người, không hề tiết lộ thiên cơ, tại sao lại hết lần này đến lần khác không chịu buông tha chúng ta?” Ôm lấy thân thể hồ ly, Vu Ngôn thì thào hỏi.

“Xin lỗi, ta không hề muốn giết cô ta.”

Trên người thư sinh trước mắt này dẫn theo phẫn nộ cùng sát khí, trong ánh mắt trần ngập oán độc, Ngự Bạch Phong dĩ nhiên cũng cảm thấy có chút sợ hãi, hắn lắp bắp nói: “May là có người chặn giúp thiên lôi, khiến cô ta không đến nỗi hồn phi phách tán, sau khi luân hồi các ngươi có lẽ còn có thể gặp nhau…”

“Luân hồi?” Vu Ngôn hung hăng nhìn hắn, phát ra tiếng cười dài: “Chúng ta cái gì cũng không làm sai, tại sao lại phải chờ luân hồi? Thượng tiên các ngươi phạm sát giới, lại muốn chúng ta gánh chịu hậu quả, đây là đức hạnh của thượng tiên các ngươi!?”

Chữ chữ âm vang, Ngự Bạch Phong không dám nhìn thẳng anh ta, ngập ngừng: “Là các ngươi sai trước, ta…”

“Ai đúng ai sai đã không còn quan trọng.” Vu Ngôn lạnh lùng nói: “Không ai có thể đã làm sai chuyện mà còn không bị trừng phạt, coi như có làm thượng thiên cũng không thể!”

“Mọi việc từ từ thương lượng, ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn!” Nghe được lời nói quyết tuyệt của Vu Ngôn, Trương Huyền tâm biết không tốt, muốn xông qua ngăn cản, nhưng trên người truyền đến đau đớn khiến cậu hít khí lạnh, lại ngã vào trong lòng Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong vội vàng nói với Hình: “Mau ngăn cản anh ta!”

Hình nhảy đến trước mặt Vu Ngôn, nhưng đột nhiên lại dừng lại, thân thể hỏa hồ rơi trên mặt đất, y thấy trước ngực Vu Ngôn tràn đầy máu tươi, bị một thanh kiếm găm sâu vào lồng ngực, anh ta làm cái thủ thế kỳ quái, chỉ hướng Ngự Bạch Phong.

“Ta nguyền rủa ngươi…”

“Đừng nguyền!” Niếp Hành Phong gọi lớn. Làm chú ngôn sư, đó là phương thức báo thù duy nhất của Vu Ngôn, chính là nếu như anh ta biết lời nguyền này ngoài khiến Ngự Bạch Phong bị chịu khổ trong luân hồi, còn khiến hồ tiên sống trong tuyệt vọng, anh ta tuyệt đối sẽ không quyết định làm như vậy.

Đáng tiếc Vu Ngôn đối khuyên can của Niếp Hành Phong như nhắm mắt làm ngơ, ngửa mặt lên trời hô to, giống như muốn mang oán hận trút hết ra cùng tính mạng.

“Ta lấy tính mạng dâng lên, nguyền rủa ngươi vĩnh đọa luân hồi, mỗi một đời đều mất đi thứ trân quý nhất, đây là trình phạt đối với sự vô tình của ngươi, luân hồi không dừng, lời nguyền vĩnh viễn không biến mất!”

Chữ chữ trầm trọng, thêm vào là sức nặng của tính mạng, khiến Ngự Bạch không thừa nhận nổi, Vu Ngôn khi nói xong trên mặt lộ ra tươi cười hài lòng, thân thể lảo đảo, ngã vào trên người hồ tiên.

Mãnh liệt oán khí khiến Hình nhíu mày,nhìn thi thể của bọn họ, nói: “Cần gì phải khổ như vậy?”

Vươn tay ra, kim quang tản ra, đem hai người bao lại, rất nhanh hỏa diễm đằng khởi, cắn nuốt thân hình bọn họ.

Thân hình có thể thiên táng, nhưng phần cừu hận kia chỉ sợ trọn đời cũng khó ma diệt, chỉ thấy một đạo hồ hình màu đen từ trong hỏa bay lên, biến mất ở không gian mênh mông phía xa, Hình muốn đoạt trở về, lại bị Ngự Bạch Phong ngăn cản.

“Thôi, để cô ta đi thôi.”

Hồ tiên tích lũy oán niệm rất nhanh dung vào vô số hồn phách vô tội chết dưới thiên lôi, không thấy bóng dáng. Thiên lôi khiến cả ngọn núi bị liệt hỏa cắn nuốt, khung cảnh thế ngoại đào viên trong nháy mắt biến thê lương, rất nhiều hồn phách của chim thú tinh quái chết đi dây dưa trong lửa, không muốn rời đi cố hương, tiếng khóc thê thảm khiến đau lòng người, Ngự Bạch Phong tâm tư nhất hoảng, rốt cuộc hiểu rõ tất cả ngọn nguồn lỗi lầm cũng từ sự lỗ mang của mình lúc ban đầu.

Hắn không nói thêm gì nữa, xoay người lảo đảo rời đi, Hình hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

“Về thiên giới nhận trừng phạt.” Ngự Bạch Phong không có quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói phiến sinh linh đồ than kia là do hắn tạo thành, hắn đương nhiên sẽ không trốn tránh trừng phạt, cho dù, là vĩnh viễn đầu nhập luân hồi khổ ải.

Bóng lưng có chút tiêu điều, nhưng vẫn như cũ dẫn theo ngạo khí thuộc về một vị thần, Trương Huyền khen: “Tiểu Bạch vẫn là có chút đảm đương.”

Hình nhìn ngọn núi bị thiên hỏa thiêu đốt, mắt lộ ra thần sắc bi thương, “…kia vốn là phiến thiên đường nhân gian, bỗng dưng lại gặp nạn, hôm nay tinh quái tử thương vô số, oán niệm không thôi, chỉ sợ ngày sau sẽ xảy ra chuyện.”

Nhìn vị thần có khuôn mặt giống mình như đúc, Niếp Hành Phong không khỏi muốn tiếp cận, lại không dám tới gần, có một loại trực giác, đây không phải là người anh nên tới gần, có một số việc một số vật, một khi tiếp xúc, sẽ không cách nào quay đầu lại.

Thân thể ấm áp, Trương Huyền đem áo ngoài khoác ở trên người anh, “Mặc vào, đừng bày cảnh xuân ra ngoài.”

Phía sau lưng của Niếp Hành Phong bị thiên lôi đánh, tuy có lục hợp pháp ấn bảo hộ, bị thương không nặng, nhưng trên lưng vẫn có một mảng thương, sợ Trương Huyền lo lắng, anh nhịn đau.

“Các ngươi bị thương không nhẹ.” Hình đưa hai viên dược hoàn cho bọn họ, “Đây là thuốc có thể giúp có ngươi sớm hồi phục như cũ.”

Niếp Hành Phong không muốn nhận, không công không nhận lộc, nhất là vị thần này, anh hy vọng càng ít tiếp xúc với anh ta càng tốt, Trương Huyền không để ý đến suy nghĩ của anh, đem thuốc nhận lấy, một viên ăn, một viên khác nhét vào trong miệng anh.

Linh dược mát lạnh, thoáng chốc tan, Niếp Hành Phong sau khi ăn vào, cảm giác đau đớn phía sau lưng từ từ biến mất, Trương Huyền cũng rất nhanh trở lại bình thường, nhảy dựng lên nhìn xung quanh, hỏi “Anh có thấy nơi này không hiểu sao rất quen thuộc không?”

Tiểu thần côn kiên cường giống con gián cường đại, Niếp Hành Phong nhìn về phía khối đá xanh: “Đây là Ly Sơn.”

Nói đến Ly Sơn, Trương Huyền lại nghĩ đến một chuyện siêu cấp không xong, dò xét một hồi, cậu nói: “Chủ tịch, tác thiên thu không còn, chúng ta có thể không thể trở về được, anh không ngại ở chỗ này làm tình lữ nguyên thủy chứ?”

Cậu cẩn thận đem chuyện tác thiên thu bị hỗn độn thú ăn mất kể lại, nghe cậu tự thuật xong, Niếp Hành Phong không nhịn được cười, tiểu thần côn trước sau đều luôn làm ra loại chuyện ô long này, chỉ có thể nói, đây là chuyện đã được định trước, vô luận bọn họ có hợp lực thể nào, đều cũng không làm nên chuyện gì, may là trên tay anh còn có càn khôn châu của Ngự Bạch Phong.

“Yên tâm, có thể trở về.”

“Thật sao?”

Vừa nghe có thể trở về, Trương Huyền lập tức hưng phấn, nhìn nhìn ngọc thạch châu báu đầy đất đập vào mắt, lập tức lấy một thanh nhét vào túi quần, một thanh khác nhét vào túi Niếp Hành Phong.

“Trương Huyền!” Niếp Hành Phong mặt có chút đen.

“Chủ tịch mau mang giúp em, nhiều người lực lớn, anh đừng nhìn không a.”

“Châu báu kia có khi là…”

“Đây là thượng cổ a, nơi này có là một mảnh lá cây, lấy về đều là đồ cổ anh biết không!”

“Các ngươi tùy tiện lấy.” Nghe được đối thoại của bọn họ, Hình nói: “Đây là ta đáp ứng Trương Huyền, làm đáp lễ.”

Tay mở ra, tấm ngôi sao may mắn nho nhỏ cầm trong lòng bàn tay, y nói: “Sinh linh vô cớ gặp nạn, hy vọng trận ngũ mang tinh có thể tịnh hóa trần thế, giúp bọn họ vượt qua kiếp nạn dài.”

Vung tay, ngũ mang tinh dưới chú ngữ từ từ dựng lên, toàn nhập vào không trung, cương khí sáng chói tại năm đỉnh ngũ mang tinh đốt lên, kim quang lưu động ẩn hiện, hiện thành trận ngũ mang tinh thật lớn, bao trùm lấy không gian phía trên núi rừng, hào quang rộng lớn chiếu sáng biển rừng bị thiên hỏa đốt cháy, tia sáng giáng xuống, hoa văn pháp trận ngũ mang tinh lấy ba người bọn họ làm trung tâm đan xen lẫn nhau kéo dài, kim quang đan vào lóe sáng, lập tức nhập vào không gian bao la rộng lớn, trong ánh sáng thanh tịnh, âm khí từ từ tiêu tán, linh khí khắp nơi, mang theo tấm lòng từ bi của thần.

“Nguyên lai kết giới ngũ mang tinh là do anh lập.” Nhìn pháp ấn dần tiêu tán trong bầu trời, Trương Huyền lẩm bẩm nói với Hình.

Hình nghe không hiểu lời cậu, ánh mắt đảo qua túi cậu, thấy hai túi lớn tràn đầy châu báu, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết chuyện Ngự sẽ tạo thành sai lầm lớn?”

“Chúng ta là sứ giả của thần, đương nhiên có thể tiên tri rồi.”

Trương Huyền đang khoe khoang, một đạo bạch quang đã tản ra chung quanh cậu cùng Niếp Hành Phong, vòng sóng hình tròn thật lớn đem bọn họ cùng Hình chia cắt thành hai thế giới. Đã qua lúc trời sáng, kết giới Nhược Diệp lập đã bắt đầu khởi động, tia sáng lóng lánh bao phủ bọn họ, gió lớn nổi lên, ở dưới chân xuất hiện vòng xoáy, bao lấy bọn họ.

“Trương Huyền!”

Nghe được tiếng kêu vội vàng của Hình, Trương Huyền trong khắc cuối kêu lên: “Nhớ kỹ lời khuyên của ta, ngươi nhất định có thể đạt được mong muốn, good luck!”

Dứt lời, bọn họ đã hoàn toàn tiêu thất trong khí lưu không gian.

 Hết chương 8.

 

Advertisements

3 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s