Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 9

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 9

Lại một trận rung động kịch liệt thiên toàn địa chuyển, sau đó là xoay tròn từng vòng rồi yên tĩnh lại, chung quanh một mảnh yên lặng, Trương Huyền mở mắt ra, thứ thấy đầu tiên chính là vầng trăng nơi chân trời, trăm ngàn thế luân hồi, vĩnh viễn không đổi chỉ có phiến trời cao mang theo mênh mông của thời đại hồng hoang thượng cổ.

“Chủ tịch, hình như chúng ta đã trở về.” Thấy Niếp Hành Phong cũng ngã trên đất, Trương Huyền tâm tư hoảng lên không giải thích được, thì thào nói.

Lần này tay hai người cầm rất chặt, không thể chia cắt, cùng nằm ở trên đất bằng ngắm bầu trời đầy sao phía trên. Đây vốn là bầu không khí lãng mạn cỡ nào, đáng tiếc không khí trước mắt không đúng, nhìn chung quanh đầy âm hồn lệ quỷ, Trương Huyền thấy tiếc khi phát hiện bọn họ bây giờ không phải đang ở hoang nguyên cổ đại, mà ở hiện đại vạn năm sau, ở thời khắc nguy hiểm nhất của tam phá nhật.

“Các anh…” Nhìn bọn họ, trên mặt Hoắc Ly đầy nghi hoặc: “Đi viễn cổ Châu Phi sao?”

Hai người đều một bộ xám tro, y phục như bị đốt qua, dùng từ thê thảm cũng không đủ để hình dung, Trương Huyền thì thôi, Niếp Hành Phong nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng chật vật như vậy, còn mặc áo ngoài của Trương Huyền, bằng trí lực của tiểu hồ ly thì thật sự không nghĩ ra rốt cuộc bọn họ đã trải qua những gì, dẫn đến bộ dáng thảm trạng kia.

“Chúng ta có thể trở về đã là kỳ tích rồi, còn dám châm chọc đại ca của em.” Trương Huyền ngồi dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, nói: “Đừng lo lắng, tôi có mang lễ vật về cho mọi người, đều là ngọc thạch thượng cổ a, ách, bảo thạch đâu, sao tất cả đều không thấy?”

Túi dẹp dẹp, nói rất rõ cho cậu biết bên trong không để đồ vật gì, Trương Huyền nhất thời gấp đến ót chảy mồ hôi, lập tức lật ngược túi, có vài viên nho nhỏ rơi ra, cậu còn chưa kịp vui mừng, lại thật vọng khi phát hiện đây chẳng qua là cát đá.

“Của chủ tịch thì sao?” Không công đi thượng cổ một chuyến, nhưng cái gì cũng không lấy được, không cam lòng, Trương Huyền vội qua lục soát người Niếp Hành Phong, đương nhiên, túi Niếp Hành Phong cũng trống trơn, điều này khiến Trương Huyền hoàn toàn thất vọng.

“Sao có thể như vậy? Em thiếu chút nữa đã đem mệnh ném ở nơi đó, coi như cấp phí an ủi cũng được a!”

Mọi người đầy mặt hắc tuyến, đồng thời thầm nghĩ trong lòng, để Trương Huyền đến viễn cổ thay đổi vận mệnh có lẽ căn bản là một sai lầm, ở trong mắt thần côn này trừ tiền ra thì cái gì cũng không nhìn thấy.

“Trương Huyền!”

Bị Niếp Hành Phong rống, Trương Huyền lúc này mới trở về trạng thái, nhìn một chút mọi người chung quanh, còn có hồ yêu đang yên lặng ở phía xa nhìn cậu, lúc này mới nhớ ra mục đích chủ yếu bọn  họ về viễn cổ.

“Thế nào?” Nhược Diệp hỏi. Làm phép hao tổn toàn bộ khí lực của anh ta, trong tiếng nói lộ ra hư nhược.

Nhìn ánh mắt hết sức tha thiết của mọi người, Trương Huyền đột nhiên có chút chột dạ, vô ý thức cắn cắn ngón tay, rất muốn vào lúc này đem Tiển Mãn đẩy ra làm bia đỡ đạn. Ngón tay bị Niếp Hành Phong cầm kéo xuống, nắm ở trong tay anh, Trương Huyền đã tận lực, điều này anh so với bất luận kẻ nào đều rõ ràng, cho nên cậu không cần có bất kỳ áy náy nào.

“Thất bại đúng không?” Tiếng hừ tiêu điều từ trong miệng Hồ Linh Nhi phun ra, “Nếu như các ngươi thành công, ta nên biến mất.”

Cô ta tựa hồ đã đứng ở nơi đó rất lâu, tóc dài tản ra một tầng sương mù thận mỏng, Niếp Hành Phong nhìn cô ta, thân ảnh đơn bạc lộ ra tang thương dưới hành hạ của trăm ngàn năm tháng đã qua, khiến Niếp Hành Phong đột nhiên thấy cô ta rất đáng thương.

Mỗi lần chờ mong tìm được người yêu luân hồi chuyển thế, đều chấm dứt bằng thất vọng, nếu như phần kiên trì này là sai, vậy hai chữ cố chấp nên như thế nào giải thích?

“Tất cả các ngươi đều đang nói dối, ta căn bản là không nên tin các ngươi!”

Hồ Linh Nhi khàn giọng hô, trừng mắt nhìn bọn họ, trong tròng mắt bắn ra tia sáng điên cuồng oán độc, lập tức bàn tay nắm lên, lệ khí đọng trong lòng bàn tay, chuẩn bị tùy thời đánh ra.

“Đừng như vậy!” A Khải lảo đảo xông qua, ngăn cản cô ta, khẩn cầu: “Hết thảy đều có thể bắt đầu lại một lần nữa, chúng ta lại tìm kiếm một đời nữa, có được hay không?”

Hồ Linh Nhi một chưởng đem anh ta đẩy ra, anh ta nặng nề ngã sang một bên, phun ra máu, hiển nhiên Hồ Linh Nhi hạ thủ rất nặng.

“Hơi quá đáng rồi!” Nho Xanh tiến lên đỡ A Khải, hướng quỷ hồ mắng to.

Kiếm khí đánh tới, Ngự Bạch Phong cùng Nghệ vội vàng ngăn cản, kiếm khí có chút bá đạo, trước ngực Ngự Bạch Phong nhất thời bị vẽ ra mấy đạo vết thương, Nghệ biến thành hình người, loan đao tung bay, ở chung quanh tản ra một tầng sát khí, đáng tiếc Hồ Linh Nhi căn bản không nhìn công kích của nó, cho dù bị lưỡi dao sắc bén làm bị thương, cũng không thèm để ý chút nào, chỉ một mực tấn công Ngự Bạch Phong, âm hồn vốn đang vây quanh bị sát khí của Nghệ đánh tới, hồn phách bị đánh xé thành bốn năm mảnh, trong lúc nhất thời tiếng rên thét vang vọng sơn cốc.

Trong lúc tranh đấu cánh tay của Hồ Linh Nhi bị loan đao của Nghệ xẹt qua, nhất thời máu tươi văng khắp nơi, một cánh tay rơi trên mặt đất, thân ảnh quỷ cùng hồ trong nháy mắt giao nhau ẩn hiện, cô ta cắn răng nhịn xuống, nhưng Nghệ cũng bị làm cho sợ hãi, nó biết chủ tịch không muốn gây khó khăn cho quỷ hồ, cho nên chỉ muốn hù dọa cô ta, không nghĩ muốn giết người, cho nên lập tức rút đao thối lui, thân hình vừa chuyển, biến trở về bộ dáng dơi nhỏ.

“Này, bây giờ không phải lúc ta cho ngươi tự bế!” Trương Huyền vừa dứt lời, Nghệ đã cắn móng vuốt bay đi vô tung vô ảnh.

Mất đi một cánh tay, thân hình quỷ hồ hơi dừng lại, đột nhiên ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét, máu tươi từ chỗ đứt chảy ra rất nhanh dài ra một cánh tay mới, năng lực hồi sinh quỷ dị khiến tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.

Thần lực năm đó bảo vệ phiến núi rừng đồng thời cũng cho Hồ Linh Nhi cơ hội hồi sinh, đáng tiếc oán hận làm cho cô ta chệch khỏi chính đồ tu luyện càng ngày càng xa, cuối cùng biến thành quái vật không phải quỷ cũng chẳng phải hồ.

Trương Huyền nghĩ tới điểm này, quay đầu nhìn Niếp Hành Phong, quỷ hồ có năng lực hồi sinh xương gãy là khả năng bọn họ không nghĩ tới, nói cách khác đối phương căn bản giết không chết, vậy bọn họ gặp nguy rồi. Nhược Diệp cùng Ngự Bạch Phong đều bị thương, anh em Tây Môn lại không biết pháp thuật, Hoắc Ly bọn họ không trông cậy được nhiều, nơi này lợi hại nhất chính là Nghệ, nhưng là thời khắc mấu chốt nó lại đi tự bế, làm Trương Huyền rất muốn thổ huyết.

Đạo phù dùng hết, từ giờ đến lúc sáng còn những mấy giờ, dưới loại tình trạng này làm sao bọn họ có thể sống sót? Thật muốn giống Nghệ cũng đi tự bế, nhìn đến Niếp Hành Phong cũng xông lên, Trương Huyền cắn răng vượt lên trước Niếp Hành Phong, đem ngọc khí trừ tà tháo xuống ném đi ra.

Ngọc khí dưới trời đêm xẹt qua một đạo kim quang, đánh vào trên người Hồ Linh Nhi, dưới cương khí sắc bén, Hồ Linh Nhi bị đánh ngã ra ngoài, thân hình biến ảo, biến thành bộ dáng tương giao giữa hồ và quỷ, gào thét ra tiếng, một lần nữa phi thân nhào lên. Ngự Bạch Phong bị hồ trảo của cô ta đánh trúng, ngã ra đất, cô ta vẫn không buông tha, lợi trảo bén nhọn chế trụ cổ họng Ngự Bạch Phong , may là pháp khí xích lửa của Hoắc Ly kịp thời vụt qua, khóa lại cổ tay của cô ta, khiến Ngự Bạch Phong  khó khăn lắm né được một kích trí mạng, nhưng Hoắc Ly lại bị pháp khí của mình phản phệ gõ vào trong óc, hôn mê bất tỉnh.

Vài tiếng súng vang lên xẹt qua bầu trời đêm yên tĩnh, đánh vào trên người Hồ Linh Nhi, cũng chỉ là làm cho thân hình cô ta hơi chậm lại, bất quá tác hồn ti của Trương Huyền đã thừa cơ vung ra, ngân long hoa phá trường không, quấn quanh xiết thân hình cô ta ở giữa, trên tác hồn ti quấn theo cương khí quỷ quái kiêng kỵ nhất, cô ta ra sức giãy dụa, lại không giãy được ra.

Cơ hội ngàn năm có một, Trương Huyền không dám do dự, niệm chỉ quyết, trên không vẽ nửa vòng tròn, quát: “Càn khôn tá vị, lôi điện tề hành, thần binh tật hỏa nghe pháp lệnh, cầu hỏa, tru tà!”

Thiên hỏa đốt lên, Hồ Linh Nhi đột nhiên ngửa đầu phát ra thét dài thê lương, nhất thời âm phong ác liệt, từ bốn phương tám hướng xoay chuyển, trong nháy mắt đem thiên hỏa diệt sạch sẽ, đồng thời từ hai bàn tay đều xuất hiện kiếm khí quét qua, Trương Huyền lúc trước tiếp bảy đạo thiên lôi, chân khí đã sớm nỏ mạnh hết đà, tác hồn ti bị chấn thành từng đoạn, ngân long cương khí biến mất tại trong trời đêm.

“Trương Huyền!”

Thấy Trương Huyền bị chấn quỳ rạp trên đất, Niếp Hành Phong vội vàng đỡ lấy cậu, anh rất muốn lấy ra tê nhận trong cơ thể, giống như lần trước, đáng tiếc căn bản không được, chỉ có thể bảo vệ ở phía trước Trương Huyền, tránh cho Hồ Linh Nhi tiếp tục làm hại cậu, may là, Hồ Linh Nhi đánh gãy tác hồn ti cũng tiêu hao lượng lớn chân khí, đứng tại chỗ không ngừng run rẩy, hồ ảnh cùng quỷ ảnh giao nhau thoáng hiện, khóe miệng chảy xuống máu tươi xem ra cũng bị trọng thương, chung quanh vô số oan hồn thấy cô ta hư nhược, hướng tới gần cô ta, lại bị tiếng hét lớn của cô ta đánh văng ra thật xa.

“Cô việc gì phải khổ như vậy?” Nhìn cô ta, Ngự Bạch Phong vô hạn thương hại nói: “Nếu như cô muốn giết ta, ta ở đây, mặc cho cô động thủ, nhưng vì báo thù, đem mạng của mình cũng bồi lên, kẻ thù là ta đáng giá để cô làm như vậy sao?”

Bởi vì đau nhức, Hồ Linh Nhi không ngừng thở dốc. Nghe xong lời của Ngự Bạch Phong , cô ta ngẩng đầu, hung hăng nói:” Xứng đáng!”

Hôm nay Ngự Bạch Phong  chết cũng tốt, cô ta chết cũng được, đối với cô ta mà nói cũng là một loại giải thoát, tìm kiếm cả đời, đổi lấy từng thế tuyệt vọng, cô ta đã mệt mỏi, nhìn không thấy đích cuối của sự chờ đợi mới là chuyện tuyệt vọng nhất, so sánh ra, chết còn hạnh phúc hơn nhiều.

Thân hình nhoáng lên , lập tức tới trước người Ngự Bạch Phong, tay vung lên, hướng ngực anh ta đâm xuống, Niếp Hành Phong vội vàng gọi: “Dừng tay!”

Chân khí nhập vào trong lòng bàn tay, ánh sáng xẹt qua, tê nhận đã cầm chặt trong tay, Niếp Hành Phong tung người tiến lên, nhưng mũi đao đâm xuống lại khẽ do dự một chút, đúng lúc này, một thân ảnh vượt lên trước người anh, chắn giữa Hồ Linh Nhi cùng Ngự Bạch Phong , tiếp nhận một kích đoạt mệnh của Hồ Linh Nhi.

Móng vuốt bén nhọn đâm vào trong ngực đâm vào A Khải, trong huyết quang anh ta ngã xuống trước mặt Hồ Linh Nhi, Hồ Linh Nhi ngơ ngẩn, quên rút tay về, không chú ý tới tê nhận đang áp sát về phía mình, nhưng A Khải thấy được, nhịn đau đẩy Hồ Linh Nhi ra, nói với Niếp Hành Phong: “Xin hãy tha cho cô ấy.”

Tất cả phát sinh quá nhanh, Niếp Hành Phong không biết mình nên trả lời như thế nào, Hồ Linh Nhi rất đáng thương, cho nên anh từng cố hết sức muốn giúp cô ta, nhưng khi thấy cô ta sát hại người vô tội, thả cô ta có lẽ chỉ làm cô ta càng thêm đi sai lối.

“Không liên quan đến cô ấy, là tôi tự nguyện chết ở trên tay cô ấy.”

 Nhìn thấu do dự của Niếp Hành Phong, A Khải vội vàng nói, máu từ khóe miệng tuôn ra, anh ta đã chống đỡ không được bao lâu nữa, nhưng vẫn cố sức ôm lấy chân Niếp Hành Phong, rống to với Hồ Linh Nhi: “Chạy mau!”

Hồ Linh Nhi không động đậy, nhìn A Khải, trên mặt lộ ra thần sắc mờ mịt cổ quái, kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì tôi thích cô!”

A Khải kêu lên rất lớn, mạng sống bị đe dọa, cũng không cần cố kỵ chỗ nào nữa, nhưng Hồ Linh Nhi vẫn lắc đầu, mờ mịt nói: “Nhưng, ta là hỏi, tại sao thấy ngươi phản bội, ta sẽ tức giận đến muốn giết ngươi, nhưng  giết ngươi, lòng ta lại đau như vậy? Tại sao?”

Gió đêm cuồn cuộn nổi lên cuốn tung tóc dài, sợi tóc nhiễu loạn, vướng mắc tựa như câu hỏi của cô ta mà không người nào có thể trả lời, cô ta như là đang tự hỏi, hoặc như là đang hỏi mọi người trước mắt, lệ khí từ từ tiêu tán dưới sự ngơ ngác của cô ta, quỷ hồ khôi phục hình người bình thường, ánh trăng lộ ra, chiếu lên thân ảnh cô tịch.

Cô ta nhìn chăm chú A Khải, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, thân thể bắt đầu run rẩy, bởi vì run sợ kịch liệt từ từ đánh tới, như là bị người tới tấp đánh lên, không thừa nhận nổi mà ngã xuống, lẩm bẩm nói: “Không thể nào, chuyện này là không thể nào!”

Nói xong lời cuối cùng, đã khóc không thành tiếng, đột nhiên ngã xuống nhào tới trên người A Khải, ôm lấy anh ta lớn tiếng kêu khóc: “Đừng chết, xin ngươi đừng chết, ta không phải cố ý…”

“Ngươi di tình biệt luyến thật nhanh nha.”

Trương Huyền mới vừa lẩm bẩm xong, đã bị Niếp Hành Phong trừng mắt, cậu không dám lên tiếng tiếp, cắn ngón tay ngồi xuống ngồi xuống trên mặt đất, Hồ Linh Nhi là di tình biệt luyến cũng tốt, là lương tâm trỗi dậy cũng tốt, nhìn cô ta trong trạng thái kia thì trong khoảng thời gian ngắn là là không thể nào động thủ được, nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút.

A Khải đã là đang hấp hối, run rẩy kéo tay Hồ Linh Nhi, nhỏ giọng nói: “Tôi không trách cô, dù cô làm gì, tôi cũng sẽ không trách cô.”

“Không!” Hồ Linh Nhi phát ra một tiếng khóc thê lương, đột nhiên kéo Niếp Hành Phong, năn nỉ: “Cầu ngươi cứu hắn, ngươi có thể đi viễn cổ, nhất định có năng lực cứu hắn.”

Tê nhận trong tay Niếp Hành Phong đã biến mất, nhìn Hồ Linh Nhi, anh nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không thể.”

” A Khải chính là Vu Ngôn chuyển thế đúng không?”

Ngự Bạch Phong nhẹ giọng hỏi, từ vẻ mặt quỷ hồ đau đến không muốn sống anh ta đã đoán được chuyện này, Hồ Linh Nhi khóc đến nói không ra lời, chỉ là dùng sức gật đầu.

Từ lần đầu tiên thấy A Khải đã cảm thấy anh ta rất quen thuộc, cho nên mới không cách nào ngoan tâm giết anh ta, nhiều năm như vậy, vẫn một mực yên lặng cho phép sự hiện hữu của anh ta, cô ta còn tưởng rằng đó là do mình đối với một người không trọn vẹn có một loại thương hại, nhưng thì ra tất cả là do anh ta là Vu Ngôn chuyển thế. Người muốn tìm luôn bên cạnh mình, cô ta lại vẫn không phát hiện, đây là thiên ý trêu người? Hay là cô ta đã sớm bị cừu hận che mắt, ngay cả chuyện đơn giản nhất cũng không thấy được?

Cánh tay cô ta đang cầm từ từ buông xuống, Hồ Linh Nhi lau đi nước mắt, thấy A Khải đầu rũ xuống, đã tuyệt khí, hạnh phúc một lần nữa lướt qua vai cô ta.

“Không!”

Cô ta bỗng khóc thành tiếng, tâm thần trong tuyệt vọng mờ mịt đã hoàn toàn rối loạn, hai tay run rẩy cầm tay A Khải, muốn dùng pháp lực kéo dài tính mệnh của anh ta, lại vừa muốn dứt khoát chết theo để cùng anh ta xuống hoàng tuyền, chính lúc đang bối rối, tay bị kéo ra, cô ta nghe được một thanh âm ôn hòa nói: “Đừng như vậy.”

Ngẩng đầu, nguyên thần thuộc về Vu Ngôn đang đứng ở trước mặt mình, dung nhan thanh nhã bình thản, tựa như vạn năm trước vẫn vậy, Hồ Linh Nhi muốn gọi anh ta, nhưng môi run rẩy nói không ra, vì vậy buông tha cho lời nói, chỉ là trở tay cầm lấy tay Vu Ngôn, cầm thật chặt.

Vu Ngôn đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô, mỉm cười nói: “Là ta không tốt, ước định của chúng ta, cho dù gặp nhau nhiều năm như vậy vẫn không nhớ lại chuyện trước kia.”

Hồ Linh Nhi gật đầu, lại dùng lực lắc đầu, mọi người xem không rõ nét mặt của cô ta, chỉ thấy bọn họ nắm tay nhau run rẩy đến lợi hại.

” Kỳ thật chúng ta đã gặp nhau qua nhiều thế, chỉ là nàng vẫn không phát hiện, bởi vì ta ở mỗi thế không chỉ có trời sinh tàn tật, còn vô cùng xấu xí, ông trời vẫn rất công bình, tướng tùy tâm sinh, làm ra lời nguyền tàn nhẫn kia thì ta làm sao có thể bảo trì dung mạo tuấn tú ban đầu?” Vu Ngôn đưa ánh mắt chuyển hướng Ngự Bạch Phong, hướng anh ta mỉm cười: “Bởi vì năm đó ta nhất thời xúc động, làm hại ngài lâm vào nỗi khổ luân hồi, ta ở nơi đây tự mình thu hồi chú nguyền rủa đã buông, cũng xin ngài tha thứ cho chúng tôi.”

 

Ngự Bạch Phong cười cười: “Loại chuyện này, ta đã sớm không có để ở trong lòng.”

” Ngài so với ta rộng lượng hơn nhiều.” Vu Ngôn xấu hổ nói: “Thân là chú ngôn sư, ta luân hồi lâu như vậy mới hiểu được, thì ra lời nguyền là lưỡi dao hai mặt, đặt lời nguyền lên người khác đồng thời cũng tự làm mình thống khổ.”

Thân ảnh của anh ta dần trở nên mờ nhạt, Hồ Linh Nhi kinh hãi, muốn kéo anh ta, nhưng lại cầm vào khoảng không, sắc mặt cô ta trong nháy mắt trắng bệch, khẩn cầu: “Đừng đi được không? Chúng ta vừa mới gặp mặt, chàng đi rồi, lại muốn ta một đời nữa đi tìm chàng sao?”

“Đừng cố chấp nữa, chỉ càng thống khổ hơn thôi, tu hành cho tốt, có lẽ chúng ta sẽ còn cơ hội gặp lại.”

Nhìn thân ảnh Vu Ngôn càng ngày càng nhạt, thân thể Hồ Linh Nhi run rẩy kịch liệt, thất thanh kêu to: “Thiếp không muốn đợi nữa! Chàng muốn luân hồi, vậy hãy mang thiếp đi cùng!”

Vừa nói, lại đưa tay đánh về phía đầu mình, Vu Ngôn kinh hãi, muốn ngăn cô ta lại, nhưng lại phác vào khoảng không, vẫn là Ngự Bạch Phong kịp thời bắt được tay cô ta. Người hữu tình vừa gặp lại đã phải tách ra, nhìn Hồ Linh Nhi khóc ngã xuống đất, mọi người đều hiểu cô ta ác giả ác báo, lại thấy cô ta rất đáng thương.

Niếp Hành Phong quay đầu nhìn Trương Huyền, muốn hỏi một chút muốn hỏi một chút cậu có biện pháp gì để giải quyết không, ai ngờ thấy hé ra khuôn mặt hoàn toàn không biết trạng huống gì, sau đó nghiêng đầu nhìn, Niếp Hành Phong nhất thời minh bạch đó là Tiểu Mãn, thần côn đáng chết, vừa có cơ hội đã lười biếng, cũng không nhìn xem bây giờ là trạng huống gì.

” Có lẽ, ta có thể giúp các ngươi.” Lời Nhược Diệp đánh vỡ không khí thê lương: “Nhưng là các ngươi ở cùng một chỗ, đường đi sau này có thể so với tách ra còn gian nan hơn.”

Vừa nghe có hy vọng, Hồ Linh Nhi gật đầu liên tục, vừa quay đầu nhìn Vu Ngôn, anh ta cũng kinh hỉ, hỏi: “Không sao, ngài nói đi.”

Nhược Diệp đi tới trước thi thể A Khải, cầm tay của anh ta, niệm chú ngữ, rất nhanh, hai đạo ánh sáng màu lam từ tay anh chuyển vào trong thân thể A Khải, Niếp Hành Phong biết đó là hồn phách Nhược Diệp, nhưng không biết anh ta làm như thế nào.

“Tôi trời sinh có nhiều hơn một hồn một phách so với người bình thường, bây giờ đưa vào, dựa vào công lực của Hồ Linh Nhi, có thể giúp anh tồn tại bằng hình người trên đời này, nhưng anh giờ đã không còn là người, như vậy cũng được chứ?”

Hai người đồng thời gật đầu, hiển nhiên đối với việc có phải là người nữa không không xem trọng.

Vì vậy Nhược Diệp tiếp tục niệm phù chú, mọi người nhìn thấy nguyên thần Vu Ngôn hút ngược trở về thân hình A Khải, không lâu sau, A Khải ngồi dậy, Nhược Diệp buông lỏng tay cầm ra, nói: “Kế tiếp, các ngươi phải đi thu tập hồn phách vô chủ, thu tập đủ ba hồn bảy phách, mới có thể thật sự trở thành người, các ngươi phải hiểu quá trình kia rất dài.”

Người chết hồn phách sẽ trở về địa phủ, biến thành hồn phách vô chủ là vô cùng ít, trừ phi dùng tà lực lấy hồn phách của người, nhưng Nhược Diệp tin tưởng bọn họ sẽ không làm như vậy, hơn nữa những năm gần đây Hồ Linh Nhi sát sinh vô số, thiên kiếp sớm muộn gì cũng sẽ giáng xuống, bọn họ chọn muốn ở cùng một chỗ, sau này sẽ đối mặt với vô số kiếp nạn.

Vu Ngôn cùng Hồ Linh Nhi đương nhiên cũng biết điểm này, nhưng người hữu tình cuối cùng cũng gặp nhau, chung quy cảm thấy không có gian khổ gì không vượt qua được, Hồ Linh Nhi vui vẻ ra mặt, sớm không còn làm quỷ hồ ngoan lệ lúc trước, hướng Nhược Diệp liên tục nói cám ơn: “Không sao, còn gì so sánh với vạn năm chờ đợi dài dằng dặc? Tạ ơn ngài đã trợ giúp chúng tôi.”

Hai người tâm nguyện hoàn thành, lòng tràn đầy vui mừng, Vu Ngôn trêu đùa nói: “Đáng tiếc ta đời này quá xấu, không xứng với Linh Nhi.”

” Sẽ không a, bây giờ lưu hành cặp đôi người đẹp cùng quái thú.” Tiểu Mãn cất lên tiếng nói nhu nhu mềm mềm, thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, nó rất khó hiểu, hỏi ngược lại: “Là ca ca nói như vậy, không đúng sao?”

Niếp Hành Phong đem đầu quay sang một bên, không nhìn Trương Huyền nói hưu nói vượn.

Chuyện cuối cùng viên mãn, duy nhất không tốt chính là âm hồn tụ tập chung quanh càng lúc càng nhiều. Trên người Hồ Linh Nhi lệ khí tiêu tán, hồn phách từng bị cô ta tàn sát cũng tụ lại đây, muốn hướng cô ta trả thù, trong lúc nhất thời âm khí đại thịnh, từ từ hướng tới gần mọi người.

“Để tôi tới.” Nhược Diệp vươn tay phải, hướng Thiên Không, ôn hòa nói: “Buông xuống thù oán chấp niệm, để ta độ các ngươi vào luân hồi.”

Làm ngự quỷ sư, ngự quỷ dẫn độ là thế mạnh của Nhược Diệp, quả nhiên, khi anh ta niệm hướng sinh phù chú, vô số hồn phách theo lệnh vái chào từ từ tiêu tán, từ phương Đông phía xa sáng lên một tầng nắng sớm mỏng, một ngày mới sắp tới.

” Tiểu Bạch đừng đi!”

Hoắc ly mới vừa rồi bị binh khí của mình chấn hôn mê bất tỉnh, vừa mới tỉnh lại, đã thấy thân ảnh Ngự Bạch Phong  cũng từ từ tiêu tán trong tiếng pháp chú, nó lập tức đứng lên, nhào qua muốn bắt lấy Ngự Bạch Phong , đáng tiếc cầm tới tay chỉ là khoảng không.

“Có duyên sẽ gặp lại.” Nhược Diệp vỗ vỗ đầu Hoắc Ly, an ủi: “Trên đời này không có gì là vĩnh viễn, buông tha có đôi khi cũng là một loại hạnh phúc.”

Rất nhanh, thân ảnh Ngự Bạch Phong  hoàn toàn biến mất trong không trung, Niếp Hành Phong không nhịn được nhìn Trương Huyền, đột nhiên nghĩ, buông tay có lẽ cũng là một loại hạnh phúc, nhưng nếu để anh buông tay với Trương Huyền, có phải hay không cũng là buông tay với hạnh phúc?

Mặt trời cuối cùng cũng lên cao, nắng sớm dưới sương mù, mang theo linh khí thuộc về Ly Sơn, tam phá nhật đã qua, hồn phách chết oan dưới tương trợ của Nhược Diệp từ từ tán đi, vợ chồng Vu Ngôn cũng hướng mọi người nói từ biệt, Nho Xanh cùng Tiểu Mãn giúp Hoắc Ly đào hố, đem thi thể tiểu miêu chôn xong, Niếp Hành Phong đem viên lục châu chôn cùng tiểu miêu, làm xong mộ phần nho nhỏ, lúc rời đi Hoắc Ly hàm lệ nói: “Tiểu Bạch, lên đường thuận lợi!”

Mọi người rời đi sơn cốc, nửa đường quay đầu lại ngắm, ngọn núi dưới sương sớm mịt mờ mênh mông, cành lá che phủ, khắp núi linh khí thanh tú, tràng giao chiến sinh tử tối hôm qua cứ như vậy bị yên diệt dưới một mảnh thương mang.

Niếp Hành Phong thấy thần sắc Nhược Diệp rất kém, rất áy náy nói, “Cảm ơn anh, lần này không có anh, vợ chồng Vu Ngôn cùng Tiểu Bạch đều không thể được giải thoát khỏi lời nguyền luân hồi.”

Nhược Diệp cười nhẹ: “Ngài đừng nói như vậy, lão Thiên đem tôi đưa tới đây, có lẽ chỉ là muốn cho tôi một cơ hội chuộc tội.”

Lời nói bao hàm thâm ý, Niếp Hành Phong  không hỏi thêm, đem đề tài chuyển tới tác thiên thu bị mất, Nhược Diệp không để ý nói: “Có lẽ là thiên ý, nếu như hết thảy phát sinh dễ dàng thay đổi như vậy, vậy vận mệnh từ đâu mà đến? Mất đi tác thiên thu, đối với chúng ta mà nói, nói không chừng vẫn là chuyện tốt.”

Chuyện kết thúc, Nghệ cũng tự bế trở về, biết mình tại sống chết trước mắt mà chạy là rất không đúng, nó rất xấu hổ tới gần mọi người, nghe Tiểu Mãn cùng Nho Xanh nói chuyện đã giải quyết, không khỏi đối với thần lực của Nhược Diệp sùng bái dị thường, nhào qua, dùng móng vuốt lấy lòng đấm lưng xoa bóp cho anh ta, nó âm lực rất dồi dào, đúng là khí tức ngự quỷ sư thích, rất nhanh, sắc mặt Nhược Diệp chuyển tốt.

Về đến nhà, Tiểu Mãn muốn đi ngủ, Niếp Hành Phong ngăn nó. Giằng co cả đêm, tất cả mọi người chưa ăn, Trương Huyền lại bị thương, Niếp Hành Phong rất lo lắng thân thể của cậu không chịu được, để Nghệ qua chuẩn bị cho Tiểu Mãn ăn sớm một chút rồi mới nghỉ ngơi tiếp.

“Nhưng mà, toàn thân rất đau, rất muốn ngủ.” Tiểu Mãn chớp mắt nhìn Niếp Hành Phong, vẻ mặt ủy khuất.

Nghe nó nói đau, Niếp Hành Phong lập tức nhớ ra một màn Trương Huyền đã tiếp thiên lôi kia, tâm nhói lên, đang muốn để Nhược Diệp hỗ trợ xem một chút, anh em Tây Môn đã đi lại đây cáo từ, sau khi nói cám ơn, Tây Môn Tuyết nói: “Khi rảnh lại tụ tập.” Dừng một chút còn nói: “Bất quá không hy vọng lại đi bắt quỷ.”

Niếp Hành Phong cười khổ, thành thật mà nói, anh cũng hy vọng như vậy.

” Ca ca chờ một chút.”

Tây Môn Tuyết đi tới cửa viện, Tiểu Mãn đột nhiên gọi lại hắn, đăng đăng đăng chạy tới, Niếp Hành Phong thấy nó nói một trận với Tây Môn Tuyết xong, lại đăng đăng đăng chạy về.

“Cùng Tây Môn Tuyết nói cái gì đó?”

Được hỏi, Tiểu Mãn có chút nhăn nhó, bắt chéo vạt áo lắc đầu: “Ca ca không cho nói.”

Nghe nói là ý tứ của Trương Huyền, Niếp Hành Phong nhướn mi, tựa hồ nghĩ tới điều gì, nhìn Tiểu Mãn, nhàn nhạt  hỏi: “Không phải nói toàn thân đau sao? Còn dám nhảy nhót như vậy?”

“A!” Tiểu mãn mở to mắt, vẻ mặt như bị phát hiện nói dối, Niếp Hành Phong hít sâu một hơi, cắn răng hỏi: “Lại là ca ca bảo nói như vậy?”

“Ca ca nói nếu nói đau, Niếp ca ca sẽ đau lòng, cũng sẽ không mắng ca ca.” Tiểu Mãn đáng thương nhìn Niếp Hành Phong, kéo kéo ống tay áo của anh, “Thật xin lỗi, không phải em cố ý, em chỉ không muốn ca ca bị mắng.”

“Chuyện không liên quan đến em.”

Không muốn dọa trẻ con, Niếp Hành Phong hôn hôn trán nó, coi như trấn an, còn Trương Huyền… Thôi vậy, giằng co cả đêm, anh bây giờ thật sự không có tinh lực cùng tiểu thần côn kia so đo.

Mọi người ở lại thôn Thập Lý hai ngày, Nhược Diệp dưới sự giúp đỡ của Nho Xanh, Tiểu Mãn cùng Nghệ đem ngũ mang tinh trận bị phá tu sửa lại cho tốt. Hoắc Ly có chút không có tinh thần, mặc dù cái gì cũng chưa nói, nhưng mọi người biết nó đang buồn vì Tiểu Bạch rời đi, cho nên cũng tận lực trách nhắc tới đề tài mẫn cảm.

Vu Ngôn cũng trở về bằng thân phận A Khải, anh ta mặc dù chỉ có một hồn một phách, nhưng dưới sự giúp đỡ bằng pháp lực của Hồ Linh Nhi, ít nhất thoạt nhìn giống với người bình thường. Hai người lại tới nói cám ơn với Niếp Hành Phong, thấy vẻ mặt hạnh phúc của bọn họ, Niếp Hành Phong đột nhiên nghĩ, hy vọng bọn họ vẫn mãi có thể hạnh phúc như vậy, về phần quá khứ sai lầm đã qua, có thể thông qua nhân sinh sau này từng chút một đền bù lại.

Đến ngày thứ ba, một trận chuông điện thoại đem Trương Huyền đang ngủ say gọi tỉnh, Nho Xanh tựa hồ biết là chuyện gì xảy ra, buồn bực cúi đầu không nói, vẫn là Trương Huyền mở miệng trước: “Tiểu Mãn ở chỗ này đợi quá lâu, đến lúc nên rời đi rồi.”

Niếp Hành Phong mắt nhìn tiểu hồ ly cúi đầu không nói một lời, lại nhìn Trương Huyền, Trương Huyền nói: “Em đã tra được địa chỉ nhà anh của Tiểu Mãn.”

Thân là phược linh, chỉ khi tâm nguyện đạt thành mới có thể có thể thuận lợi siêu sinh, mà chấp niệm của Tiểu Mãn chính là cùng anh trai nó gặp lại, trong nháy mắt Niếp Hành Phong đột nhiên hiểu ra nguyên nhân Trương Huyền vẫn không đem Tiểu Mãn đẩy ra, cậu là đang chờ đợi kết quả, đồng thời cũng cho Tiểu Mãn cùng Nho Xanh có cơ hội cuối cùng ở chung với nhau.

” Tiểu Ly nói Tiểu Bạch từng nói qua với cậu ấy, lều vải trải ngàn dặm, không có bữa tiệc nào không tàn, Tiểu Mãn không thể nào ở lại vĩnh viễn, luân hồi là vì tốt cho cậu ấy.” Nho Xanh nói xong cũng đem thân thể ngoảnh sang một bên, Niếp Hành Phong thấy ánh mắt tiểu hồ ly tựa hồ có chút đỏ lên, bả vai nhỏ run run, nhưng liều mạng không chịu xoay đầu lại.

Ngày thứ hai Trương Huyền lái xe tới trấn nhỏ lân cận trấn Thập Lý, dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa nhỏ, cửa hàng bề ngoài mộc mạc, trên giá không bày nhiều hàng hóa, một lão nhân hơn năm mươi tuổi đang tựa vào cửa phơi nắng.

“Là chỗ này.” Trương Huyền dừng xe lại, đi qua.

Nhìn bọn họ quần áo gọn gàng, lão nhân rất nhiệt tình mời bọn họ vào, cửa hàng có hương khí nồng đậm, là mùi hương cúng, Trương Huyền chọn vài món tạp vật, trả tiền, đến gần hỏi: “Lão nhân gia thờ phụng vị thần nào?”

” Ở trong nhà cúng bài vị em trai của ông, nó khi bé chết yểu, cho nên cúng chút hương khói, hy vọng nó ở bên kia không quạnh quẽ.”

『Là anh trai của em! Là anh trai của em! 』

Trong đầu truyền đến tiếng kêu của Tiểu Mãn, Trương Huyền làm như không nghe được, nói: “Cúng bài vị em trai, thật không thấy nhiều lắm.”

“Ai, là ông thua thiệt em trai mình nhiều.” Gợi lại chuyện cũ, lão nhân thở dài: “Nó là đứa em nhỏ nhất, ông đi đến xưởng làm việc cũng dẫn nó theo, nó rất nghe lời, mỗi ngày đều im lặng trong phòng tạp hóa nhỏ chờ ông xong việc, ngày đó xưởng bị cháy, nó cũng…Là ông hại chết nó, là lỗi của ông.”

『Không phải là lỗi của anh đâu, không phải là lỗi của anh mà! 』 Tiểu Mãn hô to.

“Không phải là lỗi của ông.” Trương Huyền thay đứa nhỏ nói ra, “Em ấy cho tới bây giờ cũng không trách ông.”

Lão nhân hốc mắt có chút ướt át: “Cũng không biết có phải hay không do lớn tuổi rồi, gần đây ông thường mơ về em trai, nó vẫn mang bộ dáng khi còn nhỏ.”

Ông lão đo thử tầm tới đầu Tiểu Mãn, Tiểu Mãn dùng sức gật đầu, dưới ý chí mãnh liệt, Trương Huyền cũng không tự chủ được gật đầu theo, chợt Tiểu Mãn gọi: 『Hỏi anh ấy sống có tốt không? 』

“Ông làm sinh ý chỗ này có tốt không?”

“Cũng không tệ lắm, bọn nhỏ cũng rất hiếu thuận, ông mở cửa màng chỉ là muốn giết thời gian thôi, năm nay còn thêm cháu trai, ông đặt tên cho cháu trai là Tiểu Mãn, cháu chờ một chút, ông cầm ảnh chụp cháu trai ra cho cháu xem.

『Anh ơi, em rất nhớ anh! 』

Tiểu Mãn bắt đầu khóc lớn, khiến cho Trương Huyền cũng lệ nóng lưng tròng, rất muốn mắng nó, đáng tiếc đầy đầu đều là tiếng khóc oanh oanh liệt liệt, rõ ràng không buồn, nước mắt lại không dừng được, lão nhân đem ảnh chụp lấy ra, thấy Trương Huyền khóc rống như thế, bị dọa cho hoảng sợ.

『 thật đáng yêu, giống em như đúc! 』

Nhìn ảnh chụp, Tiểu Mãn vui vẻ cười, vì vậy Trương Huyền cũng nhịn không được cười theo, vì vậy thành ra vừa khóc vừa cười, cậu nhanh bị tiểu quỷ làm cho điên, không dám ở lại lâu, vội vã cáo từ chạy đi, lưu lại lão nhân gia trong cửa hàng không giải thích được.

“Ca ca, cảm ơn anh.”

Chạy đến nơi không có ai, Tiểu Mãn nói. Trương Huyền khóc đến nước mắt nước mũi dàn dụa, căn bản không có thời gian đáp lời, Niếp Hành Phong lấy giấy đưa cho cậu, Trương Huyền lau khô nước mắt xong, mới phát hiện thanh âm là từ bên ngoài cơ thể bên ngoài cơ thể truyền tới, ngẩng đầu, Tiểu Mãn đang đứng phía trước, mỉm cười nhìn bọn họ.

“Niếp ca ca, cũng cảm ơn anh.”

“Tâm nguyện đã xong, nên lên đường thôi.” Niếp Hành Phong mỉm cười nói.

Làm phược linh là rất đáng thương, cả đời đều du đãng ở một nơi cố định, mấy năm nay nhờ có Nho Xanh làm bạn, Tiểu Mãn mới không còn quá cô đơn, Niếp Hành Phong nghĩ Trương Huyền nhất định minh bạch phân thống khổ kia, mới có thể giúp nó như vậy.

“Nho Xanh!”

Tiểu Mãn vẫy vẫy tay về phía sau bọn họ, cùng Nho Xanh chào hỏi, Nho Xanh một đường ẩn thân đi theo bọn họ, nhưng vẫn không đến gần, nghe được tiếng kêu của Tiểu Mãn, nó vẫy vẫy cái đuôi to trắng như tuyết, dùng móng vuốt làm loa, gọi: “Đừng chần chừ, mau lên đường, nhất định phải đầu thai vào nhà tốt nha!”

“Ừ!”

Vầng dương nhàn nhạt đem thân thể nho nhỏ bao lại, nhìn hình thể của nó ngày càng nhạt đi, Nho Xanh đột nhiên chạy lại, kêu to: “Đừng lo lắng, tớ sẽ đi tìm cậu!”

Tiểu Mãn  tựa hồ nói gì đó, nhưng tiếng nói bị tường ánh sáng thật dày ngăn trở, Nho Xanh nghe không được, chỉ thấy nó vẻ mặt tươi cười, thân hình từ từ tản ra dưới vầng sáng, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

” Tiểu Mãn đáng chết kia!” Trương Huyền ở bên cạnh kêu to.

Tâm tình bị tiểu quỷ kia quấy nhiễu, cậu rõ ràng không muốn khóc, nhưng thế nào cũng không dừng nước mắt lại được, Niếp Hành Phong lần đầu thấy Trương Huyền khóc, cặp lam đồng bị ánh nước hoàn toàn bao phủ, liễm diễm chập chờn sắc xanh thẳm mê hoặc anh, Niếp Hành Phong tiếp tục kéo giấy đưa, cũng không an ủi, tùy ý Trương Huyền phát tiết.

Thật vất vả ngừng nước mắt, vạt áo bị lôi kéo, Trương Huyền cúi đầu vừa nhìn, tiểu hồ ly đứng ở bên cạnh cậu, ngửa đầu nhìn, dùng một loại ánh mắt rất sùng bái.

“Anh rất lợi hại sao, Tiểu Mãn nói anh tiếp được bảy đạo thiên lôi, đó là chuyện ngay cả tộc trưởng bọn tôi cũng làm không được.”

Trương Huyền nghiêm sắc mặt, xách lông mao trên cổ Nho Xanh ném qua một bên, “Tiểu hồ ly, đừng tưởng rằng nịnh nọt vài câu, ta sẽ giúp ngươi tra ra kiếp sau Tiểu Mãn, thiên cơ bất khả lộ, đây là đạo đức nghề nghiệp của thiên sư.”

“Không nói thì thôi, ta cũng không hiếm lạ!”

Tâm sự bị đâm trúng, tiểu hồ ly phát hỏa, vung móng vuốt làm động tác chỉ ngón giữa với Trương Huyền, cái đuôi lay động đã biến mất không thấy tăm hơi.

Hết chương 9.

 

 

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s