Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 10

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 10

Hồi hương giổ tổ cứ như vậy bắt đầu bằng hưng phấn đi chơi, kết thúc bằng chinh chiến mỏi mệt. Lần này xuất hành nhiều thêm thành viên mới Nhược Diệp, nhưng thiếu Tiểu Bạch, trên đường về nhà Hoắc Ly vẫn buồn bực không vui, cả Nghệ vẫn tìm cách trêu chọc cho nó vui vẻ nó cũng không phản ứng, điều này làm cho Niếp Hành Phong rất lo lắng, vì vậy sau khi trở về vẫn để Hoắc Ly ở lại biệt thự, nơi này ít nhất có Nghệ ở cùng, tiểu hồ ly không đến nỗi quá cô đơn.

” Tiểu Ly Tiểu Ly, ngươi đừng buồn, mặc dù Tiểu Bạch đi, ngươi còn có ta a”

Buổi tối, Niếp Hành Phong cùng Trương Huyền ở trong phòng bếp vội vàng nấu cơm, nghe Nghệ ở phòng khách trêu chọc Hoắc Ly.

“Nhưng ngươi không phải Tiểu Bạch.”

“Ngươi có thể đem ta trở thành nó mà.”

“Làm sao có thể? Các ngươi một người là loài mèo, một người là loài chuột, căn bản không phải cùng một chủng loại.”

Bịch! Nghệ té xuống sàn, tức giận kêu to: “Không được đem ta cùng con chuột đặt chung một chỗ, ngươi xem ta đáng yêu thế này sao giống chuột a?”

Niếp Hành Phong lắc đầu, mặc dù đối thoại của hai người này có vấn đề, nhưng ít ra tốt hơn so với Hoắc Ly một mình khổ sở, nhìn một chút Nhược Diệp ngồi ở trên ghế sa lon hờ hững xem tv, anh ta kỳ thật mới là người tịch mịch nhất.

“Đừng lo, em sẽ nghĩ biện pháp tìm tung tích  Mộc lão gia tử, chuyện đã rất loạn, đừng để loạn thêm.” Trương Huyền an ủi Niếp Hành Phong.

“Anh cũng biết lão gia tử lo lắng chính là Nhược Diệp, cho nên mới để chúng ta chiếu cố anh ta.” Niếp Hành Phong trầm ngâm, đột nhiên ánh mắt rơi vào lọ gia vị Trương Huyền đang không ngừng thêm vào nồi, vẻ mặt cảnh giác: “Em thêm cái gì vậy?”

“Đường a.” Trương Huyền khó hiểu nhìn anh, “Cá dấm đường, đương nhiên phải thêm nhiều đường.”

Vẻ mặt đúng đắn đến không thể đúng đắn hơn, Niếp Hành Phong rất vô lực, bình tĩnh sửa cho cậu: “Đó là muối, Trương Huyền.”

“A, vậy làm sao bây giờ?”

Đừng hỏi anh, anh cũng không biết.

“Để em làm cho.” Hoắc Ly từ bên ngoài đi tới.

“Không cần, loại này việc nhỏ, anh có thể đối phó…”

Trương Huyền còn chưa dứt lời, đã bị Niếp Hành Phong nắm khuỷu tay kéo đi, kia mặc dù là việc nhỏ, nhưng anh dám khẳng định tiểu thần côn tuyệt đối làm không được.

” Các anh không cần lo lắng cho em như vậy, Nho Xanh nói đúng, Tiểu Bạch cùng Tiểu Mãn có thể đi luân hồi, đối với bọn họ mà nói là chuyện tốt, làm bằng hữu, chúng ta hẳn là vì bọn họ vui vẻ mới đúng.”

Tiểu hồ ly vẻ mặt rất nghiêm túc, ngược lại khiến Trương Huyền không biết nên nói cái gì, đang cố gắng tìm kiếm các loại từ ngữ an ủi, chợt bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa, tiếng thét chói tai của Nghệ cũng lập tức truyền tới.

” Tiểu sủng vật lại phát thần kinh rồi.”

Không biết là đã xảy ra chuyện gì, tất cả mọi người chạy ra, chỉ thấy cửa lớn mở rộng ra, một con mèo đen từ bên ngoài rất ưu nhã đi vào. Đương nhiên, ưu nhã chỉ là hình dung tư thái của nó, trên thực tế con mèo rất chật vật, toàn thân dính đầy tro bụi đất cát, hình như còn bị nước bẩn dội quá, con mèo nguyên bản lông đen biến thành màu xám, mèo hoang so với nó nhìn qua cũng còn sạch sẽ hơn.

“Tiểu Bạch!”

Sau khi phát ngốc ba mươi giây, Hoắc Ly lập tức xông lên, nhưng lập tức đã bị con mèo đẩy ra, Tiểu Bạch mắng to:” Hồ ly ngu ngốc, ta còn chưa có chết, ngươi đã chôn sống ta!”

“Nhưng là, không phải cậu đi luân hồi rồi sao?”

“Khụ khụ, cái kia a, bị chen ngang đẩy ra, cho nên ta không thể làm gì khác hơn là chờ đợt sau.”

“Vậy phải chờ đến khi nào?”

“Chuyện như vậy ta làm sao biết?” Tiểu Miêu phẫn nộ dùng móng mèo gõ sàn nhà: “Cũng vì sự ngu ngốc của ngươi, ta mới trở thành bộ dạng như vầy, ta muốn tắm rửa, lập tức đi nấu nước!”

“Được được!” Hoắc Ly hưng phấn chạy vào phòng tắm, đột nhiên dừng bước lại, nghi hoặc hỏi: “Mùi gì vậy? Là lạ…”

“A, cá của tôi!” Trương Huyền kêu to.

Mùi khét nồng nặc truyền đến, Niếp Hành Phong biết tối nay cá dấm đường là không ăn được rồi.

Ba mươi phút sau, Tiểu Bạch thư thư phục phục tắm rửa xong, đi tới phòng khách, trong phòng rất an tĩnh, Trương Huyền cùng Nhược Diệp đi mua thức ăn, Nghệ cũng tham gia náo nhiệt tham gia náo nhiệt đi theo cùng, Hoắc Ly ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm tối, trong phòng khách chỉ có một mình Niếp Hành Phong.

Tiểu Bạch nhảy lên ghế sa lon, đem thân thể cuộn tròn chuẩn bị chợp mắt một lát, chợt nghe Niếp Hành Phong hỏi: “Anh không đi luân hồi, là vì không bỏ xuống được Hoắc Ly?”

Tiểu Bạch híp mắt mèo, một hồi lâu, mới nói: “Cũng không phải là tất cả. Người giống như chúng ta, đã trải qua vô số lần luân hồi, còn lại chỉ có ký ức, nếu như đi đầu thai chuyển thế, thì ngay cả ký ức kia cũng sẽ không còn.”

Niếp Hành Phong không biết Tiểu Bạch làm như vậy có đúng hay không, có lẽ cùng một con đường, những người khác nhau đi lên, sẽ đi đến nhân sinh bất đồng, không cần biết đúng sai, chỉ cần bọn họ không hối hận vì quyết định của mình.

“Ngày đó tại sao lại gọi tôi là Hình?”

“Ách, vì anh bộ dáng rất giống một vị thần cũng là bằng hữu của tôi, lúc ấy lòng rất loạn, đem anh trở thành y.” Tiểu Bạch lại uể oải đáp.

“Chỉ đơn giản như vậy?”

“Nếu không anh cho là vì cái gì?” Tiểu Bạch nghiêng đầu nhìn, mắt mèo lóe ra ánh sáng giảo hoạt: “Hay là nói anh muốn nghe được đáp án gì?”

Niếp Hành Phong không biết, anh thậm chí không muốn đi chọc thủng lời nói dối của Tiểu Bạch, không phải mỗi người đều giống như nó đều dựa vào ký ức lấp đầy nhân sinh, anh bây giờ đang rất hạnh phúc, như vậy là đủ rồi.

Cơm tối rất thịnh soạn, là công lao nấu nướng của Hoắc Ly, Tiểu Bạch trở về nó rất vui vẻ, làm một bàn lớn tràn đầy món ăn, đây là lần đầu cả nhà sau khi đã trải qua liên tiếp chuỗi phong ba mới ngồi chung một chỗ hưởng thụ bữa cơm thịnh soạn, Trương Huyền còn cố ý thắp cho tổ sư gia ba nén hương, cung kính dâng đồ cúng lên bàn thờ.

” Trương Huyền khó được thành kính như vậy a.” Tiểu Bạch hồ nghi nhìn Hoắc Ly.

“Đó là bởi vì đại ca ở viễn cổ gặp được thần, cho nên sẽ tin tưởng thần linh có tồn tại.”

“Thần?” Nghĩ đến chuyện Niếp Hành Phong hỏi mình, Tiểu Bạch cảnh giác vẫy vẫy cái tai mèo, ngửi ra mùi vị bất bình thường.

Có liên quan đến chuyện Trương Huyền cùng Niếp Hành Phong trải qua ở viễn cổ, Hoắc Ly chỉ nghe sơ qua tiểu mãn nói qua, nhưng lúc ấy Tiểu Mãn một mực ngủ trong cơ thể Trương Huyền, cho nên cũng không phải rất rõ ràng, được hỏi, Hoắc Ly nghiêng đầu, không đáp được.

“Là một vị thần tên là Hình, bộ dáng rất giống chủ tịch, siêu suất khí, pháp lực cũng rất cao thâm. Đúng rồi, các cậu là bằng hữu, nói một chút về sự tích anh hùng của anh ta đi, mấy ngày nay mình tra tất cả cổ thư, đều không tra được tư liệu liên quan đến anh ta.”

Trương Huyền thắp hương xong, ngồi xuống trước bàn ăn, đem chuyện trải qua ngày đó tại viễn cổ kể lại một lần, Tiểu Bạch càng nghe càng càng nghe càng tức giận, đến cuối cùng, nhịn không được dùng móng mèo không ngừng cào lên bàn.

“Trước khi đi Nhược Diệp đã dặn trừ đổi mệnh ra, không được có liên quan đến bất kỳ chuyện gì ở viễn cổ, cậu không chỉ đem tác thiên thu đánh mất, còn dám cùng thần nói hưu nói vượn!”

“Tôi chỉ đưa cho Hình một ngôi sao may mắn, sau còn tạo phúc cho mọi người, hơn nữa trừ tê nhận ra, tôi cái gì cũng không làm a.” Trương Huyền đối với sự tức giận của Tiểu Bạch không giải thích được: “Truyền thuyết về tê nhận, phàm là người tu đạo đều biết, nói một chút cũng không sao a.”

Thấy mọi người hơn mười hai con mắt nhìn mình chằm chằm, đồng thời lắc đầu, Trương Huyền đột nhiên nhớ ra Hình xác thật không biết chuyện liên quan đến tê nhận, kinh hãi, thất thanh nói: “Không phải chứ? Truyền thuyết thượng cổ tê nhận không phải do tôi lưu truyền xuống đi?”

Mọi người đồng thời gật đầu, Trương Huyền có chút chột dạ, ngập ngừng: “Lúc ấy tôi thấy thần phiền não vì trừ hại cho dân, cho nên mới nói cho anh ta biết, hẳn là không có vấn đề gì lớn đâu ha? Dù sao người anh ta muốn giết là ác nhân mà.”

Tiểu Bạch tức giận đến trừng mắt, dạy cho kiếp trước của người mình yêu cách giết kiếp trước của mình, trên đời này lại có kẻ ngu ngốc như vậy, nhưng nếu Trương Huyền cùng chủ tịch bây giờ vẫn rất ổn ngồi chỗ này, vậy ít nhất chứng minh lịch sử không vì Trương Huyền nói hưu nói vượn mà thay đổi, cho nên, coi như xong đi.

Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch ý nghĩ giống nhau, lắc đầu, không lên tiếng nữa, Nhược Diệp đối chuyện không quan hệ đến mình cũng không quan tâm, chỉ có Nghệ, từ đối thoại của mọi người nghe ra có ẩn tình khác, nó từ túi bảo bối nhanh chóng móc ra giấy bút, viễn cổ bí tân, cùng lão Đại có liên quan, đợi tìm hiểu.

Không khí có điểm cương, Niếp Hành Phong cầm lấy chén rượu cùng mọi người chạm ly, bất động thanh sắc đem đề tài chuyển sang chỗ khác, quả nhiên, uống xong vài chén rượu, tất cả mọi người đều đã quên chuyện viễn cổ tê nhận, không khí lại một lần nữa náo nhiệt lên.

Nhưng Nhược Diệp vẫn không nói chuyện, vài ngày sống chung, Niếp Hành Phong phát hiện, Nhược Diệp cùng Nhan Khai bất đồng, Nhan Khai trầm mặc là bởi vì trời sinh ít nói, mà Nhược Diệp rất rõ ràng cho thấy không có thói quen cùng người ngoài trao đổi, có lẽ anh ta cho tới nay sinh hoạt quá cô đơn, nhìn thấy quỷ nhiều hơn so với người, cho nên trong lúc nhất thời không cách nào thích ứng loại không khí náo nhiệt này.

Sau khi ăn xong, Niếp Hành Phong đem Nghệ gọi vào một bên, để nó chú ý nhiều hơn với Nhược Diệp, trong nhà có hoạt động nhớ gọi anh ta, đừng để cho anh ta quá cô đơn. Chủ tịch phân phó đương nhiên phải nghĩa bất dung thân mà hỗ trợ, Nghệ trong lòng ôm chai rượu XO, rất vui vẻ gật đầu đáp ứng.

Ngày kế, công ty chuyển phát nhanh chuyển tới một hộp quà lớn, ký tặng là Tây Môn Đình, bên trong còn có phong thư hướng Trương Huyền tỏ vẻ cảm ợn, Trương Huyền xé mở hộp quà, phân điểm tâm bên trong cho mọi người, mình cũng cầm một khối nhét vào trong miệng, đại thán: “Giỗ tổ gặp phong ba lớn như vậy, còn chạy đi du lịch viễn cổ, đổi lấy cũng chỉ là chỉ là một hộp điểm tâm.”

“Tây Môn Tuyết không phải đáp ứng viết chi phiếu sao? Sao lại biến thành điểm tâm?”

“Khát nước quá, em đi châm trà.” Trương Huyền chạy vào phòng bếp, đem câu hỏi của Niếp Hành Phong đặt sang một bên.

Niếp Hành Phong đi theo cậu vào phòng bếp, đóng cửa lại, hỏi: “Vẫn còn không vui vì không lấy được châu báu?”

“Anh cho rằng em sẽ vui được sao?” Trương Huyền pha trà, bất bình tức giận nói: “Bốn túi châu báu đều mất mát toàn bộ trong vòng xoáy không gian, chỉ cần lưu lại một viên kỷ niệm cũng tốt a!”

Một viên hồng thạch chói mắt sáng lên trước mặt cậu, Niếp Hành Phong mỉm cười nhìn, “Ai nói không có vật kỷ niệm?”

“Kia…hình như là kim cương?” Trương Huyền nhận lấy, dưới ngọn đèn xem một chút, theo chuyển động, kim cương không ngừng bắn ra hồng sắc xinh đẹp, đỏ đậm chói mắt, tia sáng thuộc về bảo thạch thiên nhiên.

” Hơn nữa còn là kim cương đỏ quý giá nhất, chủ tịch anh làm thế nào mà mang về được?”

Kim cương chừng hai ca-ra lớn như vậy, cho dù không rành về châu báu, Trương Huyền cũng biết nó nhất định giá trị không rẻ, nhìn Niếp Hành Phong, trong mắt lóe ra tia sáng tuyệt đối không thua gì viên kim cương đỏ.

” Lúc ấy nắm trong lòng bàn tay, mang trở về xong, nhưng lại xảy ra thật nhiều chuyện, anh quên nói.”

“Đã nói anh là chiêu tài miêu mà lại, tùy tiện cầm cũng cầm đến tinh phẩm.” Trương Huyền hăng hái dạt dào loay hoay sờ viên kim cương đỏ kia, “Dùng nó làm gì đây? Vật trân quý như thế, làm vật kỷ niệm cũng quá đáng tiếc, bán đi thì lại quá lớn…”

“Đồ cho em, em thích làm gì đều được.”

“Em đến hàng châu báu hỏi một cái, xem làm cái gì thì tốt.”

Kim cương nơi tay, Trương Huyền cũng không có tâm tư uống trà, vội vã chạy đi, chờ cậu đi rồi, Niếp Hành Phong trở lại thư phòng, rút ra một phần giấy tờ giám định kim cương thiên nhiên trong hộc tủ, đốt, rất nhanh, trang giấy đốt thành tro, rơi vào thùng rác.

Viên kim cương kia cuối cùng làm thành dây chuyền hình thoi, dùng xích bạc đeo ở trên cổ Trương Huyền, theo động tác của cậu, không ngừng lóe ra sắc thái hoa mỹ, cậu đối với thu hoạch ngoài ý muốn này hài lòng đến không thể hài lòng hơn, nhưng vẫn oán giận Niếp Hành Phong ban đầu tại sao không cầm hai viên, như vậy có thể làm thành dây chuyền tình nhân, Niếp Hành Phong nghe, mặc cho cậu oán giận, nghĩ thầm nếu tiểu thần côn biết viên kim cương kia đủ đủ để mua lại một nhà xí nghiệp nhỏ, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

Nửa tháng sau, một cái túi lớn gửi từ thôn Thập Lý lên, người gửi là Nho Xanh, trong bọc để đầy mứt quả khô, rượu hoa quả, dược thảo quý hiếm, mặt khác còn có đầy một rương nhỏ các loại châu báu, cũng kèm theo bút tín của Nho Xanh. Mặt trên nói A Khải cùng tiểu hồ tiên rất tốt, mong bọn họ đừng lo lắng, tinh quái Ly Sơn cũng xuất quan, tộc trưởng gia gia rất cảm tạ bọn họ đã tương trợ, cho nên đưa lên lễ vật biểu tạ ý cảm ơn.

Mứt quả rượu hoa quả cho Hoắc Ly, Tiểu Bạch cùng Nghệ, dược thảo cho Nhược Diệp, châu báu này bằng danh nghĩa Nho Xanh gửi cho Trương Huyền, cảm tạ cậu giúp nó tìm được chỗ Tiểu Mãn đầu thai, cho nên nó cố ý đi địa giới trước kia của quỷ hồ, nhặt về các loại đá xinh đẹp về cho cậu, còn với chủ tịch đại nhân, anh cái gì cũng không thiếu, tinh quái Ly Sơn cũng không biết tặng quà gì, bất quá sau này chỉ cần có việc cần, tất cả mọi người nhất định bất chấp gian nguy, nghe theo phân phó.

” Thật không nghĩ tới, con hồ ly ngay hình người cũng biến không ra, cư nhiên lại sẽ biết chữ, nhưng nhiều châu báu như vậy sao ngay cả một viên kim cương cũng không có, nó có phải hay không bị mù màu?”

Trương Huyền cố gắng lật tìm châu báu trong rương nhỏ, hy vọng có thể tìm ra một viên kim cương đỏ cho chủ tịch nhà mình, căn bản không có chú ý mọi người đang nhìn cậu chằm chằm, sau đó, vẫn là Nghệ nhịn không được, hỏi: “Lão Đại, anh khi nào thì tra kiếp sau Tiểu Mãn?”

“Trước lúc trở lại a, Nho Xanh nói nếu như tra được kiếp sau Tiểu Mãn, sẽ dùng châu báu đáp tạ, cho nên ta tra, dù sao cũng là nhấc tay chi lao.”

“Không phải em nói tra kiếp sau là vi phạm nguyên tắc thiên sư sao?”

” Nguyên tắc Thiên sư cũng có thể điều chỉnh theo tình huống.” Ngẩng đầu nhìn mọi người, Trương Huyền cười híp mắt: “Nhất là dưới điều kiện tiên quyết là tiền.”

Mọi người hiểu rõ, quả nhiên, không có tiền, là tuyệt đối không khiến Trương Huyền làm việc.

Buổi tối, Niếp Hành Phong tắm rửa xong, trở lại phòng ngủ, Trương Huyền đã ngủ thiếp đi, đối với lúc anh đi vào không cảm giác chút nào, buông xõa trên người, dưới cổ viên kim cương đỏ tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Niếp Hành Phong vẫn cho rằng Trương Huyền thích hợp với màu xanh, sắc xanh giống như biển cả, bất quá từ khi thấy khí thế của cậu khi đối kháng thiên lôi, đột nhiên nghĩ Trương Huyền phối với màu đỏ kỳ thật hợp hơn, cá tính mặc kệ đối mặt với bất cứ hiểm trở gì cũng không lùi bước, giống như liệt hỏa hừng hực, không tàn không lụi.

“Em như vậy, căn bản là đang dụ dỗ!”

Đến gần bên giường, cúi người tựa vào trên người Trương Huyền, hôn lên môi cậu, Trương Huyền đang ngủ say, đối với chuyện anh đến gần không có cảm giác, vì vậy Niếp Hành Phong gia tăng lực độ, nâng gáy Trương Huyền lên, để cái hôn kia biến thành càng thêm nhiệt tình, tay thuận theo đi xuống, gõ bỏ đai lưng áo ngủ của cậu, càn rỡ thăm dò.

Từ sau khi giỗ tổ, gặp chuyện liên tiếp, thân thể kia lại có Tiểu Mãn tồn tại, anh căn bản không dám cùng Trương Huyền thân thiết, sau Trương Huyền lại bị thương ở viễn cổ, mặc dù có dùng thuốc tiên, Niếp Hành Phong vẫn lo lắng thân thể của cậu không chịu được, cho nên trong khoảng thời gian này không có chạm đến cậu, bất quá nhìn sắc mặt, hẳn là đã khôi phục, bây giờ sắc đẹp trước mặt, không cần phải tiếp tục cấm dục.

” Thật muốn lập tức làm em.” Từ môi kéo dài đến tai, Niếp Hành Phong cắn lên vành tai Trương Huyền nói thầm.

Trong sự liếm duyện phiến tình Trương Huyền cuối cùng cũng bị liếm đến tỉnh lại, mở mắt ra, chớp chớp mắt, trong mắt nổi lên gợn sóng, màu xanh trong mắt khiến Niếp Hành Phong loạn nhịp, nhưng lập tức liền phát hiện không đúng, con ngươi kia không có ý cười nhẹ tự nhiên, mà là ngây thơ không giải thích được, bình tĩnh nhìn anh, “Ca ca, sao anh lại hôn em?”

Thanh âm trẻ con khả ái nhu nhuyễn, mỉm cười Niếp Hành Phong trên mặt cứng đờ, hoàn toàn đơ tại chỗ.

Thấy anh sững sờ, khóe miệng Trương Huyền từ từ nhếch lên, lộ ra tia cười giảo hoạt, sau đó lăn trên giường, tay dùng sức vỗ chăn, cười lớn.

” Cuối cùng cũng lừa được anh, chưa bao giờ lừa nổi anh, lần này cuối cùng cũng thành công!”

” Trương Huyền!”

” Chỉ là đùa một chút thôi, chủ tịch anh sẽ không tức giận đúng không?”

Trương Huyền cười hồi lâu, mới phát hiện Niếp Hành Phong sắc mặt không tốt, vì vậy ngừng cười, cẩn thận quan sát vẻ mặt anh, giơ tay lên, tựa hồ muốn mút ngón tay, nhưng lập tức kịp phản ứng đó là động tác của Tiểu Mãn, lại vội vàng để xuống.

” Kỳ thật em đang đợi anh, chờ quá lâu mới ngủ thiếp đi.”

“Chờ anh?” Niếp Hành Phong tâm tình lập tức khá hơn nhiều.

” Có việc muốn nói với anh.”

Trương Huyền gục ở bên giường cầm đồ đặt ở gầm giường, đai lưng áo ngủ mới vừa rồi bị Niếp Hành Phong cởi ra, nửa người lộ ra, Niếp Hành Phong nhìn ở trong mắt, đột nhiên hiểu bây giờ không có chuyện gì quan trọng hơn so với chuyện đem cậu ăn tươi.

Đồ lấy ra, là hộp nhỏ Nho Xanh gửi tới, mở ra nắp hộp, bên trong tràn đầy một hộp châu báu phỉ thúy. Thấy Trương Huyền ôm chặt cái hộp, mắt cười thành cong, Niếp Hành Phong rất vô lực, tiểu thần côn nhất định phải đem biểu hiện tham tài thể hiện rõ ràng như vậy sao?

Niếp Hành Phong kinh ngạc nhìn Trương Huyền đưa hộp châu báu tới trước mặt mình, cậu thấy anh đang nhìn chính mình, vẻ mặt lại có chút xấu hổ.

“Cho anh?” Quá hào phóng, hào phóng khiến anh thật không dám đón nhận.

“Không phải cho không.” Trương Huyền chớp chớp mắt, ánh nước màu xanh chớp động, dùng một loại ánh mắt dị thường chờ mong nhìn Niếp Hành Phong, rất trịnh trọng hỏi: “Em muốn hỏi anh rương châu báu này có đủ mua đêm đầu không?”

Cái gọi là lý trí trong não Niếp Hành Phong trong nháy mắt đứt phựt.

“Sao anh lại có vẻ mặt này?” Niếp Hành Phong trầm mặc khiến Trương Huyền rất không hài lòng, thu lại tươi cười, đôi mi thanh tú híp lại, hoài nghi nhìn, “Anh đừng nói với em, đã không còn đêm đầu nha? Sao có thể như vậy? Người kia là ai? Em cho là anh rất tự trọng giữ mình, anh cư nhiên lại…”

Cổ tay bị kéo, bị Niếp Hành Phong kéo lấy đặt ở trên giường, rương châu báu kia đổ ra, trong nháy mắt cả phòng ngủ tràn ngập ánh sáng đủ màu.

” Trương Huyền!” Niếp Hành Phong từ trên cao nhìn xuống, gằn từng chữ nói: “Tối nay anh không làm đến mức em cầu xin tha thứ thì anh không phải họ Niếp!”

“Anh đã sớm không phải họ Niếp rồi, anh là chiêu tài miêu của Trương gia a!”

Còn dám nói hươu nói vượn!

Niếp Hành Phong trực tiếp cúi người phủ lên môi cậu, che lại lời của Trương Huyền, chờ đem cậu làm đến thở hồng hộc, mới ghé vào lỗ tai cậu nói: “Muốn đêm đầu của anh, chờ em có bản lĩnh thì đến lấy!”

Rương châu báu kia cuối cùng cũng không có tác dụng gì, bị giằng co cả đêm, Trương Huyền ngày hôm sau quả nhiên không thể đứng lên, trong cơn tức giận đem châu báu cho bọn Hoắc Ly, bất quá mấy con vật cũng không có nơi sử dụng, vì vậy đều tự chọn vài viên vừa ý làm trang sức, còn lại đều ném vào bể cá trong phòng khách làm núi giả, đủ mọi hòn đá màu sắc rất đẹp, cuối cùng cũng có tác dụng khác.

Nhận được nhiều mứt quả và rượu như vậy, Tiểu Bạch đề nghị mở party, party đêm đó chơi đến rất náo nhiệt, mọi người rất nhanh đều say, ha ha tụ chung một chỗ nói cám ơn với Nho Xanh, Nhược Diệp đã theo chân bọn họ thành quen, anh ta rất thích những dược thảo kia, lại là người có văn chương tốt nhất, liền xung phong làm người viết thư hồi âm của mọi người.

“Nếu có thêm Tiểu Mãn thì thật tốt.” Hoắc Ly không thể không tiếc nuối nói.

“Yes.” Nghệ đồng ý, nho nhỏ nói: “Bản đứng đắn so với bản Trương Huyền khả ái hơn.”

Chủ yếu nhất là sẽ không khi dễ nó, vừa nghĩ tới cái xe bị mình đâm hỏng kia, Nghệ đã cảm thấy thật là khủng khiếp, mặc dù xe có bảo hiểm, nhưng nó tin tưởng chủ nhân chủ nhân tuyệt đối sẽ không tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho nó, chỉ sợ làm tiếp mấy đời thức thần cũng không trả được nợ.

” Ít nhất Tiểu Mãn sẽ không tham tài như vậy.” Tiểu Bạch tổng kết.

Niếp Hành Phong tắm rửa xong, đi tới phòng khách, chợt nghe tiếng nghị luận của mọi người, thấy Trương Huyền không có ở đây, anh xoay người đi tới đài ngắm sao của biệt thự.

Trong gió đêm, Trương Huyền đang nằm trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, tiếng nhạc từ bên cạnh truyền đến, hết thảy đều yên bình an tĩnh như vậy, nhưng vai chính là Trương Huyền, liền lộ ra một loại thương cảm không rõ lí do, anh biết Trương Huyền không phải người thích yên tĩnh.

“Party chơi không vui sao? Tại sao lại một mình ngồi ở chỗ này?”

” Không có gì.” Trương Huyền không có mở mắt, thuận miệng nói.

Niếp Hành Phong nằm xuống chiếc ghế bên cạnh cậu, nhìn lên trời cao, nói: “Tiểu Mãn thật sự rất khả ái.”

Dư quang Khóe mắt thấy thân thể Trương Huyền khẽ rụt một cái, Niếp Hành Phong còn nói: “Nó cần mẫn, hiểu chuyện, thiện lương, nhưng cho dù tốt thế nào, cũng chỉ là Tiểu Mãn mà thôi, vĩnh viễn không thay thế được người nào đó.”

Trương Huyền là kiểu người gì anh so với bất luận kẻ nào cũng đều rõ ràng hơn, có lẽ người khác cho rằng Tiểu Mãn tốt, nhưng đối với anh mà nói, Trương Huyền mới là hoàn mỹ nhất.

“Anh hôn nó.” Rất lâu, gió đêm đem thanh âm buồn bực của Trương Huyền truyền tới.

Thanh âm rất thấp, nhưng tuyệt đối cảm giác được mùi vị ê ẩm bên trong, Niếp Hành Phong cười, rất muốn nói cho Trương Huyền biết, cái loại hôn đó chỉ là ca ca đối đệ đệ thương yêu sủng nịch, không quan hệ đến tình yêu.

” Trương Huyền.” Nhìn ánh sao lóng lánh đầy trời, Niếp Hành Phong hỏi: “Em biết thích cùng yêu khác nhau ở đâu không?”

“Hử?”

“Anh thích Tiểu Mãn, thích Nho Xanh, thích Tiểu Ly, Tiểu Bạch, còn có tất cả bạn bè của anh, nhưng yêu, anh kiếp này chỉ dành cho một người.”

Môi Trương Huyền nhẹ nhàng nhếch lên, một điềm buồn bực ban đầu theo mỉm cười tán đi, mở mắt ra nhìn Niếp Hành Phong, lại uể oải nói: “Nguyên lai chỉ có cả đời này a.”

Quả nhiên là lòng tham của tiểu thần côn, Niếp Hành Phong cũng mỉm cười nhìn, “Nếu như em muốn hẹn trước kiếp sau, anh cũng không phản đối.”

Trương Huyền không nói chuyện, quay đầu nhìn lên trời cao khôn cùng, không cần hẹn trước, bởi vì cậu biết, mặc kệ như thế nào, cậu cũng sẽ cùng Niếp Hành Phong gặp nhau, đó là tự tin của cậu.

“Kỳ thật đêm đó em tính được thiên kiếp của Nho Xanh, mới cố ý đem nó phong ấn dưới giếng khô đúng không?”

Trương Huyền mày không nâng lên lấy một cái, cũng không đáp lại, vì vậy Niếp Hành Phong nói tiếp: “Em thật ra có thể đem Tiểu Mãn trục xuất khỏi thân thể của mình, nhưng em không có làm như vậy, là hy vọng cho nó nhìn một chút thế giới bên ngoài; em để Tây Môn Tuyết hỗ trợ tìm ca ca Tiểu Mãn, cái giá là thù lao anh ta vốn phải trả cho em, còn có, là em giúp Nho Xanh trước, nó mới cho em châu báu đúng không?”

“Em không có tốt như anh nói đâu, đều là gặp may thôi mà, đừng quên pháp thuật của em chỉ là hạng nhất trong hạng ba .” Trương Huyền lại uể oải trả lời.

Thật đúng là có thù tất báo a, Niếp Hành Phong trong bất đắc dĩ còn có chút buồn cười, “Không phải như vậy mà.”

Chỉ cần để tâm cảm nhận, người nhìn như lười biếng, kỳ thật nội tâm có rất nhiều nơi khiến cậu xúc động, Trương Huyền có ngạo khí thuộc về cậu, có một số việc căn bản khinh thường nói, nhưng Niếp Hành Phong biết mình có thể cảm thụ được, chỉ có anh mới có thể chân chính nhìn thấu người này, biết được điều này khiến anh rất vui vẻ, càng làm cho anh thấy thỏa mãn.

Niếp Hành Phong ấn vào máy nhạc, đem âm nhạc đổi thành ca khúc khác.

” Lang đang gọi, tuyết đang rơi, trăng như gương trên trời chiếu xuống, đường còn dài, rượu đong đưa, mặc cho cô đơn trong tâm đốt, tình chết, yêu tàn, cao ngạo hướng trăng thanh cười, nếu nghe được lời của tôi, nguyện làm kẻ say tâm tình…”

Khúc nhạc vừa mang chút ưu thương lại vừa mang chút trong trẻo quanh quảnh trong bầu trời, Trương Huyền nhướn mi, “Chủ tịch, anh gần đây hình như rất thích nghe nhạc cổ điển, không phải sớm đi vào trung niên chứ?”

“Không.” Niếp Hành Phong như có điều suy nghĩ nói: “Anh chỉ là cảm thấy có nhiều thứ rượu, càng để lâu càng thơm.”

“Ví dụ?” Trương Huyền nghiêng đầu nhìn.

“Ví dụ như chúng ta trước kia có lẽ là có quen biết, kiếp trước, kiếp trước nữa, còn có ngàn vạn kiếp trước từ lúc hồng hoang.”

“Ai biết được?” Trương Huyền nhún vai, lại cười một tiếng: “…rất trọng yếu sao?”

“Không trọng yếu, bởi vì trọng yếu nhất chính là, chúng ta bây giờ ở chung một chỗ.”

Trong đầu nét vẽ có chút đứt quãng, rất rối loạn, không cách nào nối thành hình đầy đủ, anh cũng không cố muốn nhớ lại quá khứ, trước mặt chợt hiện thân ảnh của Hình, dung nhan tương tự, cảm giác thân thiết quen thuộc, giống như bọn họ là cùng một người, nhưng anh biết…là không phải, anh là Niếp Hành Phong, vị thần ngạo nghễ khí phách kia, vĩnh viễn cũng không cùng anh trùng lặp.

Rất muốn hỏi Trương Huyền cùng Hình nói việc tê nhận đến tột cùng là lỡ lời hay cố ý, nhưng vẫn không hỏi ra, có một số việc không cần hỏi, anh chỉ cần biết, mặc kệ lúc nào, Trương Huyền, vĩnh viễn đều sẽ phụng bồi ở bên cạnh mình.

Niếp Hành Phong mỉm cười, thấy tươi cười của anh, Trương Huyền đem đầu chuyển trở về, một lần nữa nhìn lên phiến trời cao kia.

Có loại cảm giác, cậu cùng Niếp Hành Phong đã từng nhận thức, từ thật lâu trước kia, không chỉ có nhận thức, lại còn rất quen thuộc, đến mức có thể tâm ý tương thông.

Nhưng là, tại sao lại sẽ quên đi? Người trọng yếu như vậy, làm sao có thể dễ dàng quên? Nhớ lại lúc ở hồng hoang, lúc Niếp Hành Phong ở dưới thiên lôi liều mình bảo hộ cậu, Trương Huyền tâm đau xót, cậu xoa ngực, đột nhiên cười.

Quên lãng, kỳ thật cũng không có gì đáng sợ, có lẽ cậu đã từng quên anh, nhưng phần cảm giác yêu kia, cho dù có để cậu luân hồi ngàn vạn thế, cậu cũng sẽ tuyệt đối không quên!

Hoàn chính văn quyển 4.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-Q4-Chương 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s