Phiên ngoại

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Phiên ngoại: Chuyện đêm đó.
“Đại ca rất ghét bể cá trong phòng khách.” Đây là kết luận của Hoắc Ly sau mấy lần quan sát.
“Không, ta nghĩ lão Đại là không thích mấy con cá nhiệt đới kia.” Nghệ trình bày quan điểm của mình.
Mới vừa nói xong, chủ nhân của vấn đề đang thảo luận đi qua bên cạnh bọn họ, thuận tiện còn rất không hài lòng trợn mắt nhìn một cái bể cá xinh đẹp. Cậu không phải ghét bể cá, cũng không ghét cá, mà là thống hận châu báu ngọc thạch trong bể cá.
Thời gian đảo trở lại buổi tối mấy ngày trước, thời khắc cậu kéo chủ tịch, muốn dùng châu báu mua đêm đầu của anh, địa điểm, ách, đương nhiên là ở trên giường.
Cả gian phòng ngủ tràn ngập ánh lấp lánh, là do châu báu thiên nhiên lộng lẫy bị đánh đổ tản mát ra, mà trung tâm của ánh sáng là chính cậu. Cậu đem chiêu tài miêu chọc tức, vì vậy quần áo rất nhanh bị lột sạch sẽ, nam nhân bị dục vọng chiếm hữu sẽ mất đi sự bình tĩnh thường ngày, sau khi vuốt ve đơn giản liền chạy ào vào trong cơ thể cậu, động tác có chút hung hăng, nhưng không thấy ghét chút nào, loại khát vọng khẩn cấp muốn giữ lấy như gián tiếp nói cho cậu biết, cậu đối với Niếp Hành Phong mà nói, là quan trọng cỡ nào.
Trương Huyền chỉ là giãy dụa mang tính tượng trưng một cái rồi quăng vũ khí đầu hàng, từ lúc về quê sau bọn họ vẫn không có thân thiết qua, thành thật mà nói cậu cũng đầy lòng tưởng niệm loại hưởng thụ này, kỹ thuật của Niếp Hành Phong tốt vô cùng, có thể dễ dàng lấy lòng cậu, mặc dù trong miệng vẫn nói muốn áp đối phương, nhưng Trương Huyền biết mình không có phân kiên nhẫn kia của Niếp Hành Phong, trong chuyện tình sự vẫn để ý đến cảm thụ của cậu, cho dù bây giờ động tác loại này hơi mang sự hung hăng, cũng sẽ không khiến cậu có bất kỳ đau đớn hay cảm giác không khỏe nào.
Lần này kiềm nén có chút lâu, cho nên hai người rất nhanh đã nhiệt tình phát tiết ra, rồi sau đó, Niếp Hành Phong nằm ở trên người cậu, cũng không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cậu, hưởng thụ dư âm chuyện tình sự đi qua.
Trương Huyền nằm trên giường lớn, cực hạn khoái cảm khiến đầu cậu có chút mơ hồ, khí lực phảng phất tại khoảnh khắc vừa rồi toàn bộ bị rút đi. Bàn tay mở ra, vô thức ở trên giường nhẹ nhàng hoạt động, đầu ngón tay lạnh lạnh, chạm đến ngọc thạch tán loạn ở bên cạnh, xúc cảm lạnh lẽo bóng loáng, khiến thần trí cậu tỉnh lại, một ý niệm đẹp đột nhiên chui vào trong đầu.
『 muốn đêm đầu của anh, chờ em có bản lãnh rồi hãy tới lấy! 』
Đây chính là lời của chiêu tài miêu a, không bằng bây giờ quán triệt chấp hành. Nhìn nhìn người yêu đang tựa vào trong lồng ngực của cậu không hề phòng bị, môi Trương Huyền nhẹ nhàng câu lên, tiện tay cầm một viên ngọc thạch nho nhỏ, ngón tay khẽ động, theo sống lưng Niếp Hành Phong không nhanh không chậm đi xuống phía dưới, dừng lại trên bộ vị tối bí ẩn của nam nhân, mềm nhẹ đảo quanh, thân hình Niếp Hành Phong theo trêu chọc của cậu theo bản năng cứng đờ.
“Chủ tịch. . .”
Giọng nói triền miên, giống như rượu thuần, trong nháy mắt mê hoặc tâm thần Niếp Hành Phong, rất tự nhiên nghênh đón nụ hôn đưa lên. Môi Trương Huyền cùng anh triền quấn, cực lực tiến hành nụ hôn nhiệt tình phóng túng, tay nhưng không chút do dự, ngọc thạch trơn mượt hướng về phía hậu đình Niếp Hành Phong, ngọc thạch không lớn, lại được bàn tay của cậu cầm đến ấm lên, nam nhân đang trầm mê trong nhiệt tình hẳn là không thể nhanh như vậy chú ý tới đâu ha.
Sự thật chứng minh, Trương Huyền đánh giá quá thấp lòng cảnh giác cùng năng lực phản ứng của Niếp Hành Phong. Tại một khắc sau cổ tay của cậu đã bị anh gắt gao cầm trụ, áp tới trên giường, bất quá Niếp Hành Phong cũng không có lập tức ngồi dậy, mà là vẫn cậu tiếp tục cái hôn nhiệt tình kia, thẳng tới lúc cậu phiêu phiêu dục tiên, mới buông cậu ra, ngồi dậy.
“Anh lần đầu biết châu báu còn có công hiệu tán tỉnh.” Viên tiểu ngọc thạch kia bị Niếp Hành Phong đoạt qua, chuyển động ở trong tay, mỉm cười nhìn: “Em học từ đâu vậy?”
Hồng ngọc xinh đẹp theo chuyển động bắn ra ánh sáng trong suốt oánh nhuận, khiến tươi cười của Niếp Hành Phong thoạt nhìn có chút thâm thúy, trong lòng Trương Huyền vang lớn chuông báo động, không dám nói loại trò chơi tình thú này là cậu học được trên TV thu phí, vì vậy chớp mắt vài cái, vẻ mặt vô tội nhìn Niếp Hành Phong.
Mâu quang màu lam bảo thạch xinh đẹp thanh thuần, định định nhìn mình, làm cho người nào đó thích liên tưởng đến động vật nhỏ, Niếp Hành Phong hiểu nếu như mình không phải hiểu rõ tiểu thần côn, tuyệt đối sẽ bị cậu lừa gạt, hơn nữa, cho dù biết cậu đang diễn trò thì bộ dáng kia vẫn khiến anh tâm sinh thương tiếc.
“Cám ơn em dạy anh thủ pháp mới, không bằng chúng ta thử xem?” Ý xấu trong lòng bị dẫn phát, Niếp Hành Phong mỉm cười cúi người ngăn chặn môi Trương Huyền, cố ý liếm cắn vành tai cậu, trêu chọc.
Vành tai Trương Huyền là điểm mẫn cảm, bị liếm qua, cậu quả nhiên có chút không chịu được, thân thể theo bản năng co lại, muốn tránh khỏi trêu chọc của Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong đời nào chịu thả, đuổi theo tiếp tục ác ý liếm cắn, đồng thời đưa tay vuốt ve hậu đình cậu. Mới vừa thừa nhận qua một hồi nhiệt tình phóng túng, nếp uốn co dãn nhẹ mang theo tình dịch mập mờ, dưới ánh sáng của hồng ngọc càng thêm mê người, Niếp Hành Phong vuốt ve nó, đem ngọc thạch dễ dàng đẩy vào.
Trong cơ thể Trương Huyền còn tràn đầy nhiệt tình phát tiết của Niếp Hành Phong, ngọc thạch mượt mà cũng không mang đến cho cậu bất cứ cảm giác không khỏe nào, thậm chí còn không có cảm giác được dị vật tiến vào. Nhưng theo châu thạch mà Niếp Hành Phong tiếp tục nhét vào, cậu cuối cùng phát giác không đúng, muốn tránh ra, lại bị Niếp Hành Phong ngăn chặn, mỉm cười hỏi: “Rất thoải mái đúng không?”
“Ca ca, đau quá. . .” Nhúc nhích không được, Trương Huyền thoáng ngẩng đầu, đáng thương nhìn Niếp Hành Phong.
Thanh âm mềm nhũn nhu nhu, Niếp Hành Phong ngẩn ra, trong nháy mắt, anh có loại ảo giác Tiểu Mãn phụ thể, nhưng lập tức hiểu đó là Trương Huyền đùa dai, hừ một tiếng: “Em bây giờ có gọi gia gia cũng vô dụng.”
Chiêu này vô dụng, Trương Huyền lập tức biến sắc mặt, kêu to: “Buông ra, chiêu tài miêu chết tiệt, em không muốn chơi SM!”
“Cái này gọi là tình thú, hơn nữa em là người bắt đầu, không phải sao?”
“Không muốn!”
Kháng nghị không có hiệu quả, ngón tay Niếp Hành Phong thăm dò đi vào trong cơ thể Trương Huyền, rất quen thuộc cong gãi, Trương Huyền còn muốn mắng tiếp, nội bích mẫn cảm bị đụng chạm, thân thể của cậu không nhịn được co giật, phát ra tiếng rên rỉ không rõ ý tứ, rất nhanh, cái trán chảy ra mồ hôi hột, mày hơi nhíu lại, tựa hồ không chịu nổi phần không khỏe kia.
“Làm sao vậy?”
Phát hiện Trương Huyền không thoải mái. Niếp Hành Phong vội vàng ngưng trêu chọc, dìu cậu ngồi lên, chỉ thấy cặp mắt kia biến thành màu giống như biển sâu, nước gợn liễm diễm rất ít thấy, mày gắt gao nhíu lại, một bộ rất khó trôi qua.
“Đau bụng. . .” Trương Huyền che bụng rên rỉ.
Thật sự đau như vậy? Niếp Hành Phong có chút hoảng. Ngọc khí ngưng khí an thần, còn có thể nuôi khí, cho nên anh mới dám chơi đùa như vậy, hơn nữa anh chỉ là trêu chọc Trương Huyền, cũng không có nhét vài viên bảo thạch vào trong cơ thể cậu, bảo thạch nhỏ lại mượt mà, theo lý thuyết sẽ không làm nội bích bị thương.
Bất quá thấy Trương Huyền đau như vậy Niếp Hành Phong cũng không dám chậm trễ, vội vàng đem ngọc thạch trong cơ thể cậu lấy ra, nói: “Có thể là bị lạnh, anh đi lấy nước, giúp em làm ấm.”
Nghe tiếng thấy Niếp Hành Phong đi vào phòng tắm, Trương Huyền lại lười biếng duỗi eo, nằm lỳ ở trên giường vẻ mặt giảo hoạt cười. Ai, muốn so chiêu với chiêu tài miêu, thật không phải chuyện dễ dàng a. Kỳ thật cậu một chút cũng không đau, ngược lại có loại khát vọng khẩn cấp, quá xấu hổ, cậu cũng không muốn chính mình bị vài viên đá làm cho cao triều, vậy sau này làm sao ngẩng đầu lên trước mặt chiêu tài miêu.
Niếp Hành Phong xả nước xong, liền vội vàng đem Trương Huyền ôm vào bồn tắm, bộ dáng cẩn thận khiến Trương Huyền có chút áy náy, lại sợ anh phát hiện mình nói dối, vì vậy cong người trốn trong nước làm đà điểu.
Niếp Hành Phong còn tưởng rằng Trương Huyền vẫn không thoải mái, vì vậy đem tay dò vào trong nước, muốn giúp cậu xoa bóp bụng, hoãn giải khó chịu của cậu, Trương Huyền chưa kịp né tránh, chỉ cảm thấy chuyện sắp hỏng bét, quả nhiên, cánh tay giúp cậu xoa bụng rất nhanh dừng lại, Niếp Hành Phong nhẹ giọng kêu: “Trương Huyền.”
Không dám ngẩng đầu, Trương Huyền tiếp tục chui vào trong nước, nhưng một khắc sau đã bị Niếp Hành Phong kéo ra, nhìn thẳng cậu, tay thăm dò phía dưới cậu, cầm lấy phân thân đang ngẩng cao kia, nhàn nhạt hỏi: “Có thể nói cho anh biết, sao đau bụng mà còn có thể hưng phấn không?”
Bị chọc thủng, Trương Huyền không có cách nào giả bộ tiếp, hắc hắc cười giả bộ ngớ ngẩn, “Đau đớn cũng sẽ kích thích hưng phấn, nếu không chủ tịch anh cũng tới thử xem, nhất định sẽ càng hưng phấn hơn.”
Niếp Hành Phong cả khuôn mặt đều đen, lại bị tiểu thần côn lừa, làm hại anh cho là cậu bị đau bụng thật, tâm hoảng ý loạn tự trách không thôi. Khó trách cậu vẫn cuộn tròn, nguyên lai là sợ bị mình phát hiện, tên đáng chết này!
Không nói lời nào, trên tay khẽ gia tăng lực lên địa phương yếu ớt kia, Trương Huyền chau mày, có chút đau, nhưng cũng không phải đau đến không cách nào nhịn được, cậu ủy khuất nhìn Niếp Hành Phong, kêu la: “Anh dùng lực lớn như vậy làm gì? Muốn cho em thành thái giám à?”
“Để xem em còn có dám tiếp tục hồ nháo hay không!”
Vươn người ra, cắn môi Trương Huyền, ngón tay trên phân thân của cậu hơi mang ác ý nhu bóp, làm trừng phạt nho nhỏ. Trong cảm giác đau có xen lẫn vài phần vui sướng, Trương Huyền rất nhanh chịu không được, tựa vào trong lòng Niếp Hành Phong, khe khẽ rên rỉ đứt quãng, tựa hồ đang cầu anh hạ thủ lưu tình, bất quá, Niếp Hành Phong không có tiếp tục để ý tới lời cầu xin tha thứ của cậu, dưới nước, phân thân đặt ở trước cửa hậu đình của cậu, mạnh đâm vào.
“Tối nay, sẽ cho em lưu lại một đêm khó quên!” Thẳng người động thân, anh tựa vào bên tai Trương Huyền, mỉm cười nói.
Hoảng hốt thấy Niếp Hành Phong cầm trong tay một viên hồng ngọc, giác quan thứ sáu của thiên sư khiến Trương Huyền theo bản năng cảm thấy được nguy hiểm đang tới, kêu to: “Không muốn!”
Phản bác lập tức bị tắt ngấm, đôi môi bị giam lại, bằng môi.
Nhớ lại đêm đó đối Trương Huyền mà nói quả là vừa thống khổ lại vừa tuyệt vời, bị giằng co cả một đêm, cậu trong cơn tức giận, đem châu báu đều cho bọn tiểu hồ ly, bất quá vài viên từng cùng cậu có tiếp xúc thân mật kia lại bị Niếp Hành Phong giữ lại, thế nào cũng không trả, nụ cười ác liệt kia của chiêu tài miêu rõ ràng là đang nói cho cậu biết, có cơ hội lại có thể  dùng chúng nó chơi lại.
Sau đó Trương Huyền vài lần cơ hồ đem nhà lật tung lên, cũng không tìm được vài viên kia, nhìn bể cá xinh đẹp trong phòng khách, còn có hang cá bảo thạch, cậu hận hận nghĩ, tuyệt đối không thể để con mèo kia được như ý, cho dù dùng, cũng là cậu cầm đến trêu chọc con mèo kia.
“Chết tiệt! Ta nhất định sẽ tìm được!” Trương Huyền nắm tay thề, bắt đầu tìm kiếm lần thứ N.
” Đại ca rốt cuộc làm sao vậy?” Tất cả mọi người ở phòng khách uống xong trà chiều, thấy Trương Huyền xắn quần, cầm máy hút bụi cùng chổi lông gà, một bộ khí thế không đem biệt thự hoàn toàn làm sạch sẽ không bỏ qua, Hoắc Ly rất khó hiểu hỏi Tiểu Bạch: “Đây đã là lần thứ năm tổng vệ sinh rồi.”
Tiểu Bạch đang mệt chỉ muốn ngủ, uể oải thuận miệng nói: “Cái này gọi là di chứng sau khi quỷ hồn phụ thân – từ trường của Tiểu Mãn ảnh hưởng tới Trương Huyền, khiến cậu ta biến cần mẫn.”
“Bị quỷ phụ thân quả nhiên sẽ chịu ảnh hưởng, lão Đại đáng thương a.” Nghệ học hỏi không biết mệt, tiếp tục hỏi: “Loại di chứng này sẽ kéo dài bao lâu?”
” Loại chuyện này, chỉ có quỷ biết, ta chỉ biết là, đó là một di chứng tốt vô cùng khi gặp quỷ.”
Ba con vật đồng loạt quay đầu nhìn, qua cửa kính trong suốt, tiểu thiên sư bị định cho là bị di chứng sau khi quỷ hồn phụ thể đang rất cần mẫn quét dọn…. Ách, là đang tìm kiếm.
《 Hoàn 》
Tiểu phiên ngoại nho nhỏ: hồ thuyết quỷ ngữ của Niếp gia
“Trường Không, Trường Không, Trường Không…”
Nhược Diệp không có cách nào tĩnh tâm tu luyện ngự quỷ thuật, bởi vì bên cạnh có một con dơi nho nhỏ náo loạn.
“Tôi không có điếc.”
“Nhưng tôi gọi nhiều như vậy mà anh đều không có trả lời.”
“Bởi vì tất cả mọi người đều gọi bằng họ của tôi.”
“Cho nên tôi mới gọi tên anh a.”
“Không được đi theo tôi.”
Tiểu móng vuốt xòe ra, ở trước mặt anh vung vẩy: “Tôi chỉ đang chấp hành nhiệm vụ của chủ tịch thôi.”
“Chủ nhân của cậu là Trương Huyền.”
“Chủ tịch là boss của boss của tôi.”
“Tôi không thích bị người theo sát.”
“Tôi không phải người.”
“Cũng không muốn một con chim theo sát.”
“Nói chính xác ra, tôi thuộc loài thú.”
Nhược Diệp hoàn toàn choáng váng đầu, vì vật ném ra đòn sát thủ: “Tôi rất ghét cậu!”
“Chúng ta cuối cùng cũng tìm được tiếng nói chung.” Dơi nhỏ ôm chai rượu rất vui vẻ gật đầu: “Tôi cũng không thích anh.”
“Vậy mời không cần quấn lấy tôi!” Đề tài trở lại nguyên điểm.
“Cái này gọi là đi theo.” Nghệ nói xong, lại bay vòng quanh Nhược Diệp bằng tốc độ ánh sáng mấy vòng, giải thích: “Đây mới gọi là quấn.”
Nhược Diệp rốt cuộc hiểu ra, trên đời tại sao lại có một từ gọi là “tức chết”, đối mặt với kẻ chả phải người cũng không phải chim có lối suy nghĩ không bình thường, cho dù bản thân có còn lại sáu cái mạng cũng tuyệt đối không đủ dùng.
HOÀN.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s