Thiên sư chấp vị II-Q5-Chương 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Trong truyện, Trương Huyền gọi Ngao Kiếm là mắt trắng, từ này có rất nhiều nghĩa, nhưng đều dùng để chửi, ta chỉ trích những ý thấy hợp với truyện thôi.

1. chỉ tình trạng không được rõ ràng

2. chỉ những kẻ: không thức thời, vô tâm, nói lung tung, làm những việc chướng mắt không quan tâm cảm xúc của người khác | tự cho mình thông minh (tài lanh, khôn vặt) | ám chỉ “đồ ngớ ngẩn”, ngu ngốc. | Một số hành vi bị gọi như trên.

3. Làm những chuyện chướng mắt, không để ý đến cảm giác của người khác;

4. Hành động kiểu châm dầu vào lửa; khiêu khích tranh chấp;

5. Cố chấp, ngang bướng, không tiếp thu ý kiến người khác, cố ý đánh tráo khái niệm, ngụy biện để chống đối người khác;

021245F94-1 U1205P622T1D2444F7DT20071029143954 木座雪茄刀 dao cắt xì gà

Chương 1
“Chiêu tài miêu, mau rời giường! Chiêu tài miêu, mau rời giường! Chiêu tài miêu, mau rời giường!”
Sáng sớm, trong phòng ngủ, một cái đồng hồ báo thức hình con chiêu tài miêu mang ánh vàng rực rỡ chói lọi sung sướng kêu lên, tay mèo theo tiết tấu trước sau lắc lư quả chuông trong tay.
Một cánh tay từ trong chăn vươn ra, nắm lấy đồng hồ báo thức Tiểu Miêu, sau một khắc, đồng hồ báo thức lượn một đường cong xinh đẹp trên không trung, rơi xuống chiếc giường lớn cỡ King Size.
Sau năm phút đồng hồ yên tĩnh, tiếng kêu giống như vậy một lần nữa vang lên, Trương Huyền lười biếng mở mắt, lấy chân đạp cái đồng hồ báo thức xuống đất.
Thế giới cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh, cơn buồn ngủ của Trương Huyền cũng lăn xa, mở mắt ra, chớp chớp mắt, cậu không phải là đem đồng hồ báo thức đạp hỏng rồi chứ? Đây chính là quà cậu tặng cho chủ tịch nha, mặc dù chủ tịch chưa dùng qua lấy một lần, mà chính Trương Huyền mới là người cả ngày cùng tiểu chiêu tài miêu lăn qua lăn lại dày vò a.
Xốc chăn lên, vươn người ra nhặt đồng hồ báo thức bị ném tới chân giường lên, khi phát hiện nó không có bị rơi hỏng, Trương Huyền đem nó thả lại chỗ cũ, sau đó một lần nữa nằm xuống.
Đối diện là đồng hồ treo tường, cây kim chỉ là chín giờ, đối với Trương Huyền mà nói, vào cuối tuần, chín giờ chỉ có thể coi như là hừng đông, dù sao sớm như vậy cũng không có ai rời giường, Hoắc Ly cùng Tiểu Bạch đến hỏa hồ tộc thăm người thân, Nghệ ở dưới tầng hầm quấy rầy Nhược Diệp luyện công, quan trọng nhất là chiêu tài miêu – người yêu của cậu đang đi công tác ở Italia, dậy sớm cuối tuần thì chỉ là càng thêm nhàm chán mà thôi.
Trương Huyền từ từ nhắm hai mắt, sờ qua điện thoại di động đặt ở bên cạnh gối đầu, muốn gọi điện thoại cho Niếp Hành Phong, do dự một chút lại thôi, Italia bây giờ còn là sáng sớm, Niếp Hành Phong đã phải làm việc bận rộn rồi, cậu không muốn đem thời gian ngủ ngắn ngủi của anh cũng tước đoạt.
Vì vậy Trương Huyền kéo gối đầu, chuẩn bị ngủ tiếp, đúng lúc này, điện thoại di động vang lên, cậu mắt cũng không thèm mờ, trực tiếp ấn phím nghe.
“Uy…”
『 Trương Huyền, là tôi. 』Thanh âm rất có tinh thần của lão bản công ty thám tử Tả Thiên truyền tới: 『Nghe giọng của cậu hình như mới vừa tỉnh ngủ, cũng chín giờ rồi, cậu không phải vẫn còn nằm ngủ chứ? 』
Trương Huyền không lên tiếng, trực tiếp cắt điện thoại.
Điện thoại di động rất nhanh lại vang lên, hơn nữa còn là bám riết không buông, Trương Huyền thật sự bị nó làm phiền muốn chết, một lần nữa ấn phím nghe, rất bình tĩnh hỏi: “Lão bản, anh có biết cái gì gọi là cuối tuần hay không? Cái gì gọi là luật lao động? Cái gì gọi là cố quá quá cố? Không biết thì đi lật từ điển đi…”
『 Đừng cúp điện thoại! 』Tả Thiên kịp thời ngăn cản Trương Huyền một lần nữa cúp điện thoại, cười hì hì nói: 『 Trên tay tôi có một vụ án, cậu nhất định cảm thấy rất hứng thú. 』
“Tôi chỉ cảm thấy hứng thú đối với tiền.” Trương Huyền nói xong liền cúp điện thoại.
Lần này tiếng chuông không có vang lên nữa, nhưng Trương Huyền nằm trên giường đã hoàn toàn hết cơn buồn ngủ, hai mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, một hồi lâu, kêu to: “Tôi muốn từ chức!”
Mười lăm phút sau, Trương Huyền xuất hiện ở trong phòng làm việc công ty thám tử Tả Thiên, bí thư Đỗ Vi Vi ân cần bưng cốc ca cao nóng lại đây, tươi cười đầy toan tính, phảng phất như sớm biết cậu nhất định sẽ đến.
” Lão bản rất lợi hại, đem sinh ý vươn ra được đến nước ngoài, lần này khách hàng là người ngoại quốc, bộ dáng siêu suất khí.” Cô nàng rất hưng phấn bát quái.
“Nhiều tiền không?” Trương Huyền uống ca cao nóng hỏi, đây mới là trọng điểm.
Đỗ Vi Vi gật đầu khẳng định: “Tuyệt đối nhiều tiền hơn tôi với cậu.”
” Chị Vi Vi, tiêu chuẩn của chị thật thấp.”
Đối Trương Huyền mà nói, ít nhất phải so với chủ tịch nhà cậu, mới tính là có tiền. Uống xong ca cao nóng, đi tới trước cửa phòng làm việc của Tả Thiên, chuẩn bị xem trước một chút vụ án, nếu như lại là theo dõi bắt gian, cậu sẽ lập tức rút ra, dù sao công ty thám tử cũng không phải chỉ có một mình cậu làm công.
Gõ cửa đi vào, Tả Thiên đang cùng khách hàng nói chuyện, nghe được tiếng vang, đồng loạt xoay đầu lại, cùng khách hàng đối mắt, Trương Huyền thiếu chút nữa sặc ngụm ca cao vừa mới nuốt xuống.
『Mắt trắng! 』Cậu kêu to ở trong lòng.
Ngao Kiếm hẳn là rất may mắn vì Trương Huyền biết kìm cương ngựa bên bờ vực thẳm, nếu không một thân tước hiệu kia cứ như vậy mà theo cái tên kia trôi đẹp. Anh ta đứng lên, mỉm cười đưa tay về phía Trương Huyền.
“Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp, Ngao. . . tiên sinh.”
Gọi quen là mắt trắng, muốn đổi cách gọi trong lúc nhất thời thật là có chút không thích ứng. Trương Huyền cùng Ngao Kiếm bắt tay, quay đầu nhìn Tả Thiên, nghĩ thầm, Vi Vi tỷ nói khách hàng là suất ca không phải là tên mắt trắng kia chứ?
“Các anh quen biết sao? Thật trùng hợp.”
Bất ngờ khi biết bọn họ quen biết, ánh mắt Tả Thiên vòng vo chuyển giữa Ngao Kiếm và Trương Huyền, thế nào cũng nhìn không ra điểm chung giữa bọn họ.
“Thật khéo.”
Trương Huyền từ giật mình lúc đầu phản ứng lại, nhìn Ngao Kiếm một chút, cảm thấy hôm nay anh ta có chút khác, vì vậy hỏi: “Ngao tiên sinh, anh biết công ty của chúng tôi là làm nghề gì không?”
” Đương nhiên, nếu không tôi cũng sẽ không tới.”
Ngao Kiếm cười dài, nhưng Trương Huyền thấy trong sự vui vẻ kia có một tia lo âu, điều này làm cho cậu đột nhiên rất tò mò đến tột cùng là có chuyện gì mới có thể làm cho vị Công tước cao quý này phiền lòng.
“Nếu anh biết, vậy anh nên đi công ty thám tử Tây Môn, nếu như ngay cả bọn họ cũng không giải quyết được, vậy công ty của chúng tôi khẳng định…”
Trương Huyền còn chưa nói hết, đã cảm giác được một tia X quang tàn nhẫn xạ lại đây, phát hiện là xuất phát từ lão bản nhà cậu, còn có chi phiếu lão bản cầm trong tay, ánh mắt Trương Huyền nhanh chóng đảo qua số tiền trên chi phiếu, lại một lần nữa bị sặc.
Ai dô, đếm ra hàng đơn vị thứ bảy của đồng euro a, cậu từ khi vào công ty thám tử còn chưa nhận qua vụ nào chi lớn như vậy, chi phiếu kia nhất định phải tới tay, tuyệt đối có thể mở mày mở mặt trước mặt chủ tịch.
” Có thể giải quyết, mặc kệ anh có bị thiên đại ma phiền, tôi cũng giúp anh giải quyết!” Chữ tiền làm đầu, Trương Huyền nghĩa từ bất dung đem mình bán luôn.
“Chờ một chút.”
Tả Thiên đem một phần hợp đồng đưa cho Trương Huyền, Trương Huyền lướt qua một cái, là phần bồi thường hợp đồng, loại hợp đồng này đối với Trương Huyền đã lăn lộn quen ở công ty thám tử thì đã sớm nhìn quen, thấy trên mặt có ghi rõ không hoàn thành nhiệm vụ tính như vi phạm hợp đồng, không nói hai lời, móc ra bút ký tên của mình ở phía dưới.
“Trương Huyền, chờ một chút, tôi cùng Ngao tiên sinh còn chưa nói nội dung cụ thể của vụ án.”
“Còn chưa nói?”
Đôi mi thanh tú của Trương Huyền hơi nhíu, từ lúc lão bản gọi điện thoại tìm cậu, đến khi cậu tới công ty, thời gian lâu như vậy, cư nhiên còn chưa nói tới nội dung vấn đề? Hiệu suất công tác của người này thật đủ chậm chạp.
“Thời gian chính là vàng bạc, lão bản anh cần phải kiểm điểm lại năng lực làm việc của mình a.”
Trương Huyền vừa giáo huấn lão bản nhà mình, vừa tiện tay cầm con dấu công ty trên bàn Tả Thiên, đóng một con dấu lên hợp đồng, Ngao Kiếm thu lại, đem danh thiếp đưa cho cậu, nói: “Hai giờ sau, tới đây tìm tôi.”
Trương Huyền kinh ngạc: “Anh còn chưa nói nội dung vụ án.”
“Di, cậu chưa nhìn kỹ hợp đồng sao?” Ngao Kiếm tươi cười tràn ngập tính kế, “Tốt nhất nên xem một chút, hai giờ sau gặp lại.”
Trương Huyền trong lòng chợt lạnh, như là bị độc xà cắn, càng là không có cảm giác đau, hậu quả lại càng đáng sợ, cậu vội vàng quay đầu nhìn Tả Thiên, vừa bay nhanh cầm lấy một trong hai phần hợp đồng nhìn kỹ, đồng thời kêu to: “Lão bản anh có lầm hay không, cái gì cũng không nhìn đã để tôi ký tên?”
“Tôi mới vừa rồi một mực ngăn cản cậu, câu có nghe qua sao?” Tiếng hô của Tả Thiên so với cậu còn lớn hơn: “Mắt cậu chỉ thấy có tấm chi phiếu kia thôi!”
Ngẫm lại, tựa hồ đích xác là vấn đề của mình, Trương Huyền không nói nữa, nhanh chóng xem xong hợp đồng, may mắn, nội dung chỉ là yêu cầu giữ kín bí mật, người phụ trách phá án có thân thế an toàn, cũng không có điều khoản quá mức.
“Anh ta chưa nói nội dung vụ án, nếu như là để chúng ta đi giết người phóng hỏa thì sao?” Tả Thiên nhắc nhở Trương Huyền: “Bỏ ra một trăm vạn, không thể nào chỉ là bắt gian tìm người đơn giản như vậy!”
“Là chuyện phạm pháp, mắt trắng sẽ để cho công ty thám tử đi làm?” Trong lòng Trương Huyền có chút không hiểu, nhìn vẻ mặt không cho là đúng của Tả Thiên, cậu lẩm bẩm: “Anh nếu là thật sự lo lắng, cùng lắm thì chúng ta không tiếp vụ án kia.”
” Không tiếp? Cậu đã ký lên rồi, còn muốn không tiếp?” Tả Thiên trừng to mắt nhìn Trương Huyền, tựa hồ khó hiểu cậu có tư cách gì mà nói người khác mắt trắng, “Cậu chưa nhìn tới điều lệ bồi thường hả? Không tiếp, chúng ta kiếm đâu ra tiền bồi thường cho anh ta?”
Trương Huyền lúc này mới nhìn đến phía dưới hợp đồng, không tiếp vụ án là vi phạm hợp đồng, phải trả gấp trăm lần phí thanh toán làm bồi thường, một trăm vạn đồng euro còn là gấp trăm lần, đại não của cậu tựa hồ không đủ dùng, tính không ra con số thiên văn như thế.
“Kia kia kia…”
Trương Huyền nhíu mày suy nghĩ, lại phát hiện mình không thể nào nghĩ ra chủ ý hay gì, nhìn Tả Thiên, đầy lòng kỳ vọng hỏi: “Nếu như tôi để chủ tịch nhà tôi giúp tôi trả khoản vi phạm hợp đồng kia, anh cho là có khả thi không?”
“Trăm phần trăm.”
Trong mắt Trương Huyền lập tức sáng lạn rực rỡ, “Anh cũng hiểu được chủ tịch nhà tôi là người thông tình đạt lý sao?”
“Không.” Nhìn cậu, vẻ mặt Tả Thiên bình tĩnh nói: “Ý của tôi là – nếu như Niếp tổng biết chuyện này, trăm phần trăm sẽ giết cậu rồi ném xuống biển.”
Hai giờ sau, Trương Huyền dựa theo địa chỉ trên danh thiếp của Ngao Kiếm đi tới trụ sở của anh ta, không có biện pháp, nếu ngay cả lão bản cũng cho rằng chủ tịch đại nhân không thể nào giúp mình trả phần bồi thường hợp đồng kia, vậy cậu chỉ có thể kiên trì đi lên, không phải có câu tục ngữ, gió ngày mai ngày mai mới thổi sao, đến lúc đó nói không chừng lại là gió đông, một đường thuận lợi.
Từ trên xe tắc xi đi xuống, nhìn đống kiến trúc trước mắt, ý nghĩ đầu tiên của Trương Huyền chính là mình có nhìn lầm địa chỉ hay không? Ngôi nhà mang phong cách châu Âu điển hình, nhìn qua có lẽ cũng không phải là đường hoàng phú lệ, nhưng lại có loại khí phách trấn áp người ta, vách tường xám nhạt đứng vững dưới ánh mặt trời, làm cho người ta có một loại cảm giác đừng có mạo phạm lăng uy.
Trước kia Trương Huyền từng cùng Niếp Hành Phong đến qua nhà Ngao Kiếm, nhưng không phải nơi này, có lẽ đây là biệt thự của Ngao Kiếm a, cậu vừa nghĩ vừa đi tới trước đại môn, bấm chuông cửa.
Dẫn Trương Huyền đi vào là một vị lão quản sự, trong cử chỉ mang theo phong phạm chấp sự được huấn luyện nghiêm chỉnh, ông ta mặt không đổi sắc dẫn Trương Huyền đi tới đại sảnh, hai tên bảo tiêu đứng nghiêm tại cửa tiến lên, yêu cầu Trương Huyền giao ra vật phẩm tùy thân.
“Tại sao tôi phải nộp vật phẩm tùy thân? Tôi tới làm khách, không phải tới thăm tù!”
“Đây là phân phó của chủ nhân, xin Trương tiên sinh lượng thứ.” Quản sự chẳng rắn chẳng mềm nói.
“Không cần xin lỗi, tôi chờ anh ta tới tìm tôi là được.”
Trương Huyền còn mong sao không cần cùng Ngao Kiếm gặp mặt a, đang kiếm cớ muốn chuồn, một thanh âm trầm thấp vang lên trong không gian.
“Tạm thời cất giữ vật phẩm cùng ủy thác của vụ án có liên quan, hợp tác một chút, đối với chúng ta đều có lợi.”
Là thanh âm của Ngao Kiếm, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn bốn phía, phỏng đoán giờ phút này anh ta đang đứng trước màn hình theo dõi mình, suy nghĩ một chút, cuối cùng lòng hiếu kỳ đối với vụ án Ngao Kiếm ủy thác chiếm thượng phong, đem cặp công văn cùng điện thoại di động, đồng hồ, vật phẩm tùy thân giao cho bảo tiêu, quản sự hướng cậu cúi người nói cám ơn, sau đó mời cậu theo mình đi vào.
Hai người đi thang máy tới lầu bốn, trước một gian phòng liền dừng lại, quản sự nhẹ nhàng gõ cửa hai cái, sau đó đẩy cửa ra, mời Trương Huyền bước vào, ông ta ở bên ngoài đem cửa đóng lại.
Bên trong là một gian thư phòng, mang phong cách trang hoàng cổ điển nhã trí của Châu Âu, mặc dù bày biện đơn giản, nhưng mỗi thứ nhìn qua cũng tuyệt đối có giá tiền không rẻ.
Ngao Kiếm ngồi ở trên ghế sa lon phía trước cửa sổ, cầm trong tay một điếu xì gà, trong phòng lượn lờ mùi khói thuốc nhàn nhạt, dao cắt xì gà đặt trên bàn dưới ánh mặt trời tỏa ra kim sắc, Trương Huyền thoáng cái đã bị sự lộng lẫy xinh đẹp của nó hấp dẫn, phỏng đoán thứ kia tuyệt đối không phải mạ vàng.
Ngao Kiếm hướng Trương Huyền khẽ gật đầu, làm động tác mời ngồi, anh ta cử chỉ thong dong văn nhã, nhưng trong khung lộ ra ngạo mạn cố thuộc về quý tộc thượng lưu Âu Châu, động tác mời ngồi dưới con mắt Trương Huyền xem ra không khác gì một loại bố thí.
Lạc Dương phải làm bác sĩ tư nhân cho một người như thế, nhất định là rất khó ở.
Trương Huyền nghĩ xong, đột nhiên hiểu lúc trước cảm thấy không đúng ở chỗ nào. Cậu vẫn chưa gặp được Lạc Dương, trên căn bản chỉ cần nơi có Ngao Kiếm xuất hiện thì nhất định sẽ có Lạc Dương, có lẽ trước mũi nhọn lộ ra là Ngao Kiếm, sự tồn tại của Lạc Dương không làm người khác chú ý, nhưng nếu như anh ta không có ở đây, nhất định sẽ làm cho người ta cảm thấy có chỗ nào đó thiếu sót.
Mà giờ khắc này, bên cạnh Ngao Kiếm thiếu đi thân ảnh ôn hòa lãnh thanh kia.
“Nói đi, đem tôi gọi tới đây, lại đem đồ của tôi cũng lấy đi, rốt cuộc là có nhiệm vụ trọng yếu gì cần giao cho tôi làm? Trước tiên phải nói rõ, chuyện phạm pháp tôi không làm.” Trương Huyền ngồi xuống đối diện Ngao Kiếm, nói thẳng ý nghĩ của mình.
Ngao Kiếm đem điếu xì gà hút hết nửa dập tắt trong cái gạt tàn, nhìn qua cái gạt tàn trong suốt tinh xảo, Trương Huyền lại bắt đầu liên tưởng đến giá trị của nó.
“Tai vách mạch rừng, cẩn thận một chút cũng không sao.” Ngao Kiếm mỉm cười: “Mặc dù người gia tộc Cát Á chúng tôi ngoài làm chuyện phạm pháp ra, việc khác làm được cũng không nhiều, bất quá yên tâm, vụ án này tôi chỉ là ủy thác tìm người phổ thông.”
Trương Huyền bật cười,”Tìm người? Tôi thật muốn biết là ai đáng giá một trăm vạn đồng euro.”
“Lạc Dương.”
Tiếng cười của Trương Huyền im bặt, tặc lưỡi hít hà: “Không nghĩ tới giá bác sĩ tư nhân của Italia các anh lại cao như vậy.”
“Bác sĩ tư nhân rất nhiều, nhưng Lạc Dương chỉ có một.” Nhìn Trương Huyền, trong con ngươi màu bạc của Ngao Kiếm hiện lên tia sáng lo âu, “Cậu ấy mất tích vào tối hôm qua, không hề báo trước bốc hơi khỏi nhân gian.”
Có báo trước được kêu là đi ra ngoài, trong lòng Trương Huyền nôn máng, bất quá nhìn vào độ nặng của một trăm vạn, cậu quyết định không thèm để ý đến phương thức biểu đạt Hán ngữ nghèo nàn của Ngao Kiếm.
Suy nghĩ chuyển về, khó trách Lạc Dương vẫn không có xuất hiện, thì ra là mất tích. Từ phản ứng của Ngao Kiếm xem ra, Lạc Dương đối với anh ta mà nói đích xác rất trọng yếu, Trương Huyền thở dài, thuận tiện nghĩ, nếu như ngày nào đó chính mình mất tích, không biết chủ tịch có bỏ được một trăm vạn ra tìm người hay không?
“Anh hoài nghi có nội gián?”
Ngao Kiếm gật đầu, “Thân thủ Lạc Dương không tệ, có thể dễ dàng đem cậu ấy bắt đi, đối phương nhất định hiểu rất rõ hành tung của cậu ấy, cho nên tôi hẹn cậu gặp mặt ở đây, người nơi này đều là tâm phúc của tôi.”
“Anh có hoài nghi ai không?”
Ngao Kiếm không có trực tiếp trả lời, mà là nói: “Căn cứ vào hợp đồng, chuyện kế tiếp chỉ có hai người chúng ta biết, hy vọng cậu nhớ kỹ.”
“Tôi không có bà tám như vậy.” Chủ yếu nhất chính là cái khoản bồi thường một trăm lần một trăm vạn kia, cậu thật sự trả không nổi.
“Có đối tượng hoài nghi, kia phải nói bắt đầu từ nhà tôi, Hành Phong hẳn là có đề cập qua với cậu về gia tộc Cát Á chúng tôi rồi chứ?”
Chủ tịch mới không cùng cậu nói chuyện không có dinh dưỡng này, Trương Huyền nói: “Tôi chỉ biết anh là Công tước được truyền thừa.”
“Tôi là Công tước, nhưng là con thứ, phía trên còn có hai người anh trai, cũng thật bất hạnh, bọn họ trước sau gặp chuyện ngoài ý muốn đã qua đời, cho nên hiện một nửa sản nghiệp gia tộc nằm ở trong tay của tôi, còn có một nửa trong tay chú tôi là Lý Tra Đức, trước lúc tôi di cư đến nơi này từng gặp qua một tai nạn xe rất nghiêm trọng , đó là màn tai nạn do người gây ra.”
Ngao Kiếm đối với chuyện hai người anh trai của anh ta qua đời chỉ nói qua một câu, bất quá Trương Huyền nghĩ nguyên nhân bọn họ chết khẳng định không đơn thuần, nếu như Ngao Kiếm cũng chết, vậy người được lợi lớn nhất nhất định là Lý Tra Đức, cho nên màn tai nạn xe do người tạo ra kia, không cần phải nói cũng biết là ai sai sử.
” Cho nên, tôi tạm thời trở về trong nước, coi như là tĩnh dưỡng. Bất quá bọn họ tựa hồ không muốn buông tha cho tôi, bởi vì thủ vệ bên cạnh tôi rất nghiêm, bọn họ liền đem mục tiêu chuyển tới trên người bác sĩ của tôi, cho nên tôi không thể đi công ty thám tử của Tây Môn gia tộc, cây to đón gió, công ty thám tử Tây Môn không bí mật bằng công ty nhỏ hạng ba của các cậu, mất bao nhiêu tiền tôi không để ý, tôi chỉ cần Lạc Dương bình an.”
Nói bọn họ là hạng ba, quả thực chính là miệt thị, thành viên trong công ty thám tử của bọn họ không phải là hạng nhất trong hạng ba sao?
Dựa vào những lời này, Trương Huyền quyết định, cậu nhất định phải thừa cơ hung hăng bắt chẹt Ngao Kiếm một khoản, dù sao Ngao Kiếm cũng tự mình nói, không cần biết tốn bao nhiêu tiền.
Một phần văn kiện đưa tới trước mặt Trương Huyền, phía trên chính là lịch trình hàng ngày bình thường của Lạc Dương, Ngao Kiếm nói: “Tôi muốn trong thời gian ngắn nhất có được tin tức có liên quan đến cậu ấy.”
“Tôi sẽ cố gắng.”
“Là nhất định!” Lúc tiễn Trương Huyền rời đi, Ngao Kiếm nói: “Nhớ kỹ số điện thoại trên danh thiếp của tôi, nếu có tin tức, tùy thời có thể gọi tới.”
Tại cửa quản sự đem đồ của Trương Huyền trả lại cho cậu, cung kính tiễn cậu ra cửa.
Trương Huyền gọi tắc xi, trên đường về nhà đem tư liệu Ngao Kiếm đưa cho nhìn một lần, phát hiện hoạt động cá nhân của Lạc Dương rất ít, cơ hồ là đảo quanh giữa hai nơi là bệnh viện và Ngao gia, cho dù có an bài hoạt động, cũng là phụng bồi Ngao Kiếm ra ngoài. Tối hôm qua anh ta mất tích trên đường rời khỏi bệnh viện, tại một chỗ ngã rẽ được camera theo dõi giao thông ghi lại, người cùng xe đều biến mất, rất quỷ dị bốc hơi khỏi nhân gian.
Trương Huyền vừa lật tư liệu về nửa phần trước nhìn, lại chú ý tới Lạc Dương gần đây về nhà tương đối trễ, cậu nhướng mày, rất hài lòng vì bản thân đã nhanh chóng tìm được vấn đề mấu chốt.
Về đến nhà, Trương Huyền trước tiên làm một quẻ bói tìm người, căn bản bất linh, đạo phù còn chưa lên tới giữa không trung đã tự đốt biến mất, thử vài lần đều không được, cậu không thể làm gì khác hơn là bỏ cuộc.
Tại sao khi ở chung với chủ tịch, pháp thuật khác thì ngày tiến ngàn dặm, còn chú tìm người hết lần này tới lần khác cho tới bây giờ chưa từng linh nghiệm qua một lần? Trương Huyền không chịu thừa nhận đó là vấn đề của mình, tuyệt đối là do cao thủ bắt cóc Lạc Dương ở chỗ đó, dẫn đến cậu không cách nào tra được đầu mối.
Chú tìm người không thành công, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là triệu hoán Nghệ từ tầng hầm đi lên: “Đừng chơi nữa, ta có nhiệm vụ cho ngươi đây.”
“Bắt quỷ hay là phục yêu?” Gần nhất cuộc sống thật sự quá rảnh rỗi, vừa nghe nói có nhiệm vụ, Nghệ lập tức hưng phấn lên.
“Chỉ là tìm người mà thôi.”
Trương Huyền chỉ để Nghệ đến bệnh viện Thánh An nghe ngóng tình hình của Lạc Dương trước khi mất tích. Gần đây Nghệ cố gắng luyện công, thời gian duy trì hình người kéo khá dài, hơn nữa mặc đồ vào tuyệt đối là một mỹ thiếu niên, cùng y tá thu thập tình báo nhất định dễ như trở bàn tay.
Lĩnh nhiệm vụ, Nghệ hăng hái bừng bừng hỏi: “Em muốn kêu Trường Không đi cùng, anh ta ở nhà cũng buồn bực, sắp mốc lên rồi.”
“Tùy ngươi, chỉ cần ngươi có thể đem anh ta kéo ra ngoài.” Trương Huyền gõ bàn phím, thuận miệng nói.
So với tiếp xúc cùng con người, Nhược Diệp tựa hồ càng thích cùng quỷ hồn trao đổi, từ khi vào ở nhà cậu, cơ hồ đều ở dưới tầng hầm có âm khí nặng, Trương Huyền cũng không biết bây giờ Nhược Diệp ở nơi đó nuôi được bao nhiêu quỷ hồn rồi, Nghệ có thể lôi được anh ta ra ngoài, vậy coi như nó có bản lãnh.
Không nghĩ tới Nghệ thật đúng là đem Nhược Diệp kéo ra được, năm phút sau, hai người xuất phát, điều này làm cho Trương Huyền đột nhiên phát hiện dơi nhỏ có đôi khi cũng có chút bản lãnh, ít nhất chuyện khiến Nhược Diệp ra ngoài như vậy cậu tuyệt đối làm không được.
Đem thức thần phái đi rồi, Trương Huyền ở trên mạng tùy tiện tra một chút thông tin có liên quan đến gia tộc Cát Á, kinh ngạc khi phát hiện gia tộc của bọn họ từng có được địa vị huy hoàng ở Italia, mặc dù huy hoàng này đã thành quá khứ, nhưng đến nay danh hiệu bá tước Cát Á tại Italia vẫn là tượng trưng cho quyền lực và tài phú, bọn họ lũng đoạn hơn phân nửa thị trường mua bán tài chính ở Ý, hợp pháp, hay không hợp pháp, tất cả các con đường đều có thế lực của bọn họ thẩm thấu.
Đúng như Ngao Kiếm nói, hai người anh của anh ta đều gặp sự cố ngoài ý muốn mà chết, trên thực tế Ngao Kiếm cũng khó khăn lắm mới sượt qua được cái chết, bây giờ có thể cùng anh ta ganh đua cao thấp ở trong gia tộc chỉ có Lý Tra Đức, hơn nữa con trai hắn Kiều Ngõa Ni là phần tử trung thành của mafia, buôn lậu ma túy rửa tiền, không chuyện ác nào không làm, cha con bọn họ bắt cóc Lạc Dương, muốn có lý do uy hiếp Ngao Kiếm, nếu như vậy thì đây chỉ là một vụ bắt cóc phổ thông, bằng năng lực của Ngao Kiếm, tuyệt đối có thể lập tức tra được đầu mối, không cần phải nhờ đến cậu.
Trương Huyền tùy ý di chuột, vốn muốn tra ghi chép xuất nhập hải quan, ý nghĩ vừa chuyển, chuyện như vậy chỉ sợ Ngao Kiếm đã sớm tra qua, bằng thế lực Lý Tra Đức, nếu như bắt cóc người, hơn phân nửa sẽ dùng phi cơ tư nhân quá cảnh, tra ghi chép hải quan chỉ là phí công.
Nghệ cùng Nhược Diệp rất nhanh đã trở về, bọn họ cũng không có nghe được tin tức gì, Nghệ đem một tờ giấy đưa cho Trương Huyền, “Có vị y tá nói Lạc Dương từng hỏi cô ấy về quán bar này, không biết có tác dụng gì không.”
Trương Huyền nhìn lướt qua, Light Moon, chưa nghe nói qua, kinh nghiệm thường chạy tình báo nói cho cậu biết, đây không phải quán bar nổi danh, bất quá khi cậu tra xét địa chỉ quán bar, lại phát hiện hình ảnh của Lạc Dương trên camera giao thông từ khi đến quán bar đó thì không có xuất hiện lại trên bất kỳ thiết bị theo dõi nào nữa, cho nên rất có thể là Lạc Dương bị bắt cóc lúc ở trên đường rời khỏi quán bar.
Buổi tối, Trương Huyền đi tới Light Moon, nó là một khu PUB không có camera (Pub: là một kiểu quán rượu mà trong đó có phục vụ cả thức ăn nhẹ. Nó có cả quầy bar và phòng chung phục vụ khách), bố trí bên trong coi như có thưởng thức, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng tính ở tầm trung, bằng thân phận của Lạc Dương mà tới nơi này, tựa hồ có chút cổ quái.
Trương Huyền đi tới trước quầy bar, đem ảnh Lạc Dương cùng một tờ tiền đặt trước mặt bartender, bắt chuyện: “Gần đây có thấy người này không?”
“Không.” Bartender trả lời cùng lấy tiền nhanh như nhau.
Trương Huyền đảo mắt, không thể làm gì khác hơn là lấy ra tờ nữa đẩy qua, lần này bartender gật đầu: “Đã tới, hai lần.”
Những lời này Trương Huyền tin tưởng là thật, bằng dung mạo Lạc Dương chỉ sợ gặp một lần cũng đủ làm cho người ta nhớ kỹ.
“Cùng ai?”
“Anh ta đến tiêu khiển một mình, bất quá người đến bắt chuyện thì thật đúng là nhiều.” Nói đến đây, trên mặt bartender lộ ra tia cười mập mờ: “Ngay cả A Tam cũng không biết tự lượng sức mình bắt chuyện với anh ta, nhưng cũng thật là kỳ quái, nhiều người như vậy, anh ta chỉ để ý đến A Tam.”
“A Tam?”
“Tên côn đồ thường đến chơi, nha, chính là người kia.”
Trương Huyền thuận theo tay chỉ của bartender quay đầu nhìn, vừa vặn thấy một nam nhân thấp bé từ bên ngoài đi vào, nam nhân bề ngoài đầu hoẵng mắt chuột, khó trách bartender lại chê cười anh ta, A Tam cũng nhìn thấy Trương Huyền, tựa hồ cảm giác được là bọn họ đang nói về mình, mặt liền biến sắc, xoay người bỏ chạy.
Giấu đầu lòi đuôi, Trương Huyền lập tức đuổi theo, không nghĩ tới chân A Tam ngắn mà chạy nhanh, ra khỏi quán bar liền chạy như điên, Trương Huyền đuổi tới một ngõ cụt, mới đem anh ta bắt được.
Thấy phía trước không còn đường, A Tam quay đầu lại, móc ra dao gấp tùy thân, đâm Trương Huyền, bất quá không đợi anh ta chơi dao, cổ tay tê rần, dao đã vào trong tay Trương Huyền.
“Lạc Dương tìm anh làm gì?” Cậu trực tiếp vào đề.
Bị một chiêu đoạt vũ khí, A Tam nhìn ra chênh lệch giữa hai người, mặt lộ vẻ sợ hãi, bất quá vẫn cường chống hỏi lại: “Mày nói cái gì? Tao nghe không hiểu.”
“Trong lòng không có quỷ, sao vừa thấy tôi đã chạy?”
“Tao nghĩ mày là cớm, gần đây tình hình căng thẳng, thấy cớm, tao đương nhiên muốn chạy.”
Nhìn ra đây là một lão bánh quẩy (kẻ nói dối lọc lõi), Trương Huyền không hỏi nữa, trực tiếp tiến lên soát người; A Tam muốn phản kháng, bị cậu cho một quyền vào ngực, lập tức đàng hoàng mặc cho cậu lục, trong miệng lẩm bẩm: “Mày hình như không phải cớm, đều là kẻ lăn lộn trong nghề, mày cũng đừng quá đáng quá…”
Trong lúc tên đó lải nhải, Trương Huyền đã đem đồ anh ta giấu trên người lục ra, ngoài một con dao, còn có mấy bao bột phấn, cậu muốn mở ra, lại bị A Tam chặn lại, lắc đầu liên tục.
“Không được, cái này rất đắt, trước mắt mua không được.”
Trương Huyền rất ít tiếp xúc đến độc phẩm, bất quá nhìn vẻ mặt A Tam khẩn trương, tựa hồ thật sự rất quý trọng mấy bao bột phấn kia, cậu tâm động, dừng lại, hỏi: “Nói cho tôi biết Lạc Dương tìm anh làm gì?”
“Tao thật sự không biết Lạc Dương mày nói là ai a.”
Trương Huyền đem ảnh Lạc Dương đưa đến trước mặt A Tam, A Tam lập tức liền ngẩn ra, lập tức dùng sức lắc đầu, Trương Huyền cười lạnh một tiếng, làm bộ muốn bóp nát gói thuốc, A Tam vội vàng ngăn cản, vẻ mặt đau khổ nói: “Tao đã gặp anh ta vài lần, nhưng anh ta chỉ là muốn mua thuốc, ngoài ra tao cái gì cũng không biết.”
“Anh ta mua thuốc?” Trương Huyền ngơ ngẩn, có đánh chết cậu cũng không tin nam tử cao ngạo thanh lãnh kia lại sẽ dùng ma túy, còn cố ý chạy đến nơi này mua thuốc.
Thấy Trương Huyền sững sờ, trên mặt A Tam lộ ra tươi cười quỷ dị: “Mày cũng không ngờ đúng không? Người thoạt nhìn càng đàng hoàng lại càng thích thứ này, trên tay tao đều là hàng tốt, có không ít người mua đâu.”
“Tối qua anh ta có tới không?”
A Tam do dự một chút mới nói: “Tới, nhưng lại lập tức rời đi, tao thấy kỳ quái, liền len lén đi theo…”
“Sau đó sao?”
“Sau đó thấy anh ta gặp mấy nam nhân cao lớn, lên xe của bọn họ, xe của anh ta cũng bị lái đi, là ở bên đó.”
A Tam chỉ chỉ một con hẻm nhỏ vắng lặng phía trước, gần đó không có đèn đường, cảnh tượng bên đó rất tối, nhưng Trương Huyền hoàn toàn có thể tưởng tượng tình cảnh lúc ấy — Lạc Dương bị súng khống chế, không thể không nghe lệnh của những người đó, kẻ bắt cóc giả bộ lái xe của anh ta đi, có thể thần không biết quỷ không hay bắt Lạc Dương đi, có thể thấy được những người đó có chuẩn bị mà đến.”
“Là những người nào?”
“Trời quá tối, nhìn không rõ lắm, nhưng tóc những người đó đều là màu vàng, vóc dáng rất cao, giống người ngoại quốc.” Nói đến đây, sắc mặt A Tam đột nhiên tái nhợt, trong mắt hiện lên sợ hãi: “Không, có lẽ không phải là người…”
” Không phải là người?”
A Tam dùng sức gật đầu, “Bọn họ đều không có bóng, không thể nhìn thấy bóng của họ…”
Trương Huyền vô thức quay đầu nhìn một chút, ánh trăng khiến thân ảnh của cậu kéo rất dài, cậu thấy thật buồn cười, cậu cũng không phải quỷ, đương nhiên là có bóng.
“Nên nói tao đều nói cả rồi, mau đem đồ trả cho tao!”
A Tam vươn tay muốn đoạt lại, Trương Huyền vội tránh thoát, mở ra một gói thuốc trong đó, ngửi ngửi, hỏi: “Anh lấy cái này từ đâu?”
“Cái này không thể nói, sẽ chết.” A Tam làm động tác cắt cổ, nhưng ánh mắt đã từ sợ hãi chuyển thành tham lam, thấp giọng hỏi cậu: “Thứ này không giống hàng phổ thông, tuyệt đối thuần, muốn thử không? Tuyệt đối high.”
“Cám ơn.”
Trương Huyền cười hì hì đem gói thuốc xé mở, trước mặt A Tam đem nó ném vào ống cống bên cạnh, A Tam trợn mắt há hốc mồm, thấy bột phấn trong nháy mắt hòa lẫn vào trong nước, hắn tức giận đến liên tục giơ chân, kêu to: “Mày dám chặn tài lộ của tao! Vương bát đản! Thằng chó! Tao thao mười tám đời tổ tông nhà mày!”
Quỷ biết tổ tông cậu là ai.
Trương Huyền đối với chuỗi mắng chửi kia làm như không nghe thấy, xoay người ra khỏi hẻm nhỏ, chờ tiếng mắng xa dần, mới triệu hoán thức thần, Nghệ khó được động tác nhanh chóng, rất nhanh vỗ cánh xuất hiện ở trước mặt cậu.
Trương Huyền đưa một bao thuốc bột lưu lại cho Nghệ, để nó đưa qua cho Ngụy Chính Nghĩa. Lạc Dương cố ý mua ma túy, nếu như không phải để hút, đó chính là thứ thuốc này có vấn đề, để đồ đệ điều tra xem, có phát hiện ra cái gì mới không.
Trở lại biệt thự, bên trong một mảnh tối đen, Trương Huyền đi vào, bật đèn, chợt thét một tiếng chói tai, quỷ hồn đang ở phòng bếp thu thập vệ sinh trong nháy mắt biến mất, Nhược Diệp nghe tiếng từ phòng khách bên cạnh đi ra.
“Xin lỗi, tiểu quỷ kia tương đối không thích ánh sáng.”
“Không có việc gì.”
Từ khi Niếp Hành Phong xuất ngoại, Hoắc Ly về quê, công tác xử lý cái nhà này rơi xuống trên người Nghệ, bất quá nó thích lười biếng, cho nên Nhược Diệp huấn luyện mấy con quỷ làm việc nhà, đối với Trương Huyền mà nói, chỉ cần có người để làm công tác là tốt rồi, quản nó là người hay quỷ.
Cậu rất sùng bái nhìn Nhược Diệp, “Ngự quỷ thuật thật sự rất lợi hại, có thể dạy tôi hay không? Để trả lễ, tôi ta dạy anh thuật trừ quỷ, thế nào?”
“Khí tràng của ngài không thích hợp ngự quỷ.”
Sau khi về ở chỗ này, Nhược Diệp cùng bọn họ nói chuyện vô cùng khách khí, hiển nhiên là do tuân theo lệnh sư phụ, anh không cách nào nói thẳng là Trương Huyền nội tức quá yếu, khí tràng rất tà, trấn không được quỷ là chuyện nhỏ, nói không chừng còn sẽ phải chịu cắn trả, cho nên ngự quỷ thuật nhất định không thể truyền thụ.
May là Trương Huyền cũng không để ý, nói: “Xin lỗi, lâu như vậy vẫn chưa tra được tung tích của Mộc lão gia tử.”
Kỳ thật Trương Huyền vẫn chưa từng ngừng điều tra hành tung của Mộc Thanh Phong, nhưng không thu hoạch được gì, cái này Nhược Diệp đương nhiên là biết, vội vàng nói: “Ngài đừng nói vậy, chuyện như vậy không gấp được, tôi tin tưởng sư phụ cát nhân thiên tướng, nhất định không có việc gì.”
Hy vọng như thế, Trương Huyền cầu khẩn như vậy ở trong lòng.
Hết chương 1.

Advertisements

One thought on “Thiên sư chấp vị II-Q5-Chương 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s