Thiên sư chấp vị II-Q5-Chương 2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Đọc chương này ta thấy khó chịu với Ngao Kiếm kinh khủng, vậy nên tìm đọc phiên ngoại Thanh Lạc Kiếm, biết được sao này ảnh cũng chịu thiệt trong tay Trương Huyền , ta mới thấy dễ chịu một chút.

Ân, ta lười soát lỗi chính tả, mọi người đọc truyện, nếu có phát hiện lỗi thì báo ta với nha. Moa!

Chương 2

Nghệ quay lại không lâu, Ngụy Chính Nghĩa đã gọi điện thoại lại, câu đầu tiên là hỏi: [Sư phụ, ngài đụng độ đoàn bán ma túy sao? Bạch phiến thuần vậy từ đâu mà tới?]

“Gặp may thôi, ma túy kia rất thuần?”

[Vâng, so với truyền lưu ngầm kia thuần hơn nhiều lắm, hơn nữa tỉ lệ độ thuần cùng mấy vụ án lớn quốc tế gần đây rất giống, sư phụ ngài phải cẩn thận, đụng tới án lớn nhất định phải báo cảnh sát.]

Trương Huyền không nghĩ tới tra Lạc Dương sẽ tra được ma túy, bây giờ nếu như báo ra tên A Tam, tất nhiên sẽ dính đến vụ án Lạc Dương, nhớ đến phần hợp đồng chết tiệt kia, cậu không nhịn được kích động.

” Lão Đại, thoạt nhìn vụ án lần này rất khó giải quyết.” Chờ Trương Huyền nói điện thoại xong, Nghệ nói.

“Vụ án của chúng ta có lần nào không khó giải quyết sao?”

Cho dù kẻ bắt cóc Lạc Dương là phi nhân loại, Trương Huyền cũng không để trong lòng, sau khi đem dơi nhỏ đuổi đi, trước đi tắm rửa, sau đó trở lại phòng ngủ, gục ở trên giường King Size hăng hái bừng bừng gọi điện thoại cho Niếp Hành Phong, ở Ý bây giờ là buổi chiều, thích hợp nói chuyện phiếm, về phần vụ án, ngày mai cùng Ngao Kiếm gặp mặt rồi nói.

Chuông vang hai lượt là thông, nghe được thanh âm của Niếp Hành Phong, Trương Huyền lập tức kêu: “Chủ tịch, anh đang làm gì thế?”

[ Vừa mới dùng bữa xong, cùng Duệ Đình nói chuyện công tác.]

Hoạt động của công ty bên kia có chút vấn đề, cho nên Niếp Hành Phong mới phải cùng em trai đi Ý, nhưng vấn đề cũng đã được giải quyết không sai biệt lắm, bọn họ bây giờ đang thảo luận kế hoạch kinh doanh, điện thoại của Trương Huyền cũng gọi tới.

Nghe được là điện thoại của Trương Huyền, Niếp Duệ Đình biết điều đứng dậy cáo từ, chờ sau khi cậu rời đi, Niếp Hành Phong hỏi: [Em ở bên kia thế nào?]

“Không tốt.” Trương Huyền nằm ở trên giường, rất nhàm chán nói: “Không có ai làm bữa sáng, không ai gọi rời giường, không ai đón em lúc tan ca.” Quan trong nhất chính là ngay cả xem TV thu phí cũng không có ai phụng bồi.

Không nói thì anh cũng không biết, thì ra bình thường anh làm công tác làm được xứng chức như vậy, Niếp Hành Phong cười: [Chuyện không sai biệt lắm cũng xong xuôi rồi, anh nghĩ hai ngày nữa có thể trở về, có muốn quà gì không?]

“Không cần phải gấp.” Vừa nghe Niếp Hành Phong phải về nước, Trương Huyền theo bản năng ngồi dậy, kêu lên: “Nói không chừng em lập tức phải qua, chủ tịch anh ở bên kia chờ em.”

[Em muốn qua đây? Muốn sang chơi sao, anh cho người an bài một chút.] cùng Trương Huyền chung một chỗ đã lâu, Niếp Hành Phong đã sớm quen với chuyện thiên mã hành không của cậu.

“Không phải chơi.” Nói đến công tác, trong lòng Trương Huyền thót một cái, thanh âm biến nhỏ: “Kỳ thật em mới vừa tiếp một vụ án, muốn chủ tịch anh hỗ trợ một chút.”

Rõ ràng là tham âm năn nỉ lấy lòng, Niếp Hành Phong trong lòng làm công tác cảnh giác, trực giác cảm thấy vụ án Trương Huyền tiếp tuyệt đối không phải cần hỗ trợ đơn giản như vậy.

Quả nhiên, cậu chợt hỏi: “Chủ tịch anh trước kia có phải từng ở Ý không? Có hiểu rõ gia tộc Cát Á không? Em muốn biết chút chuyện có liên quan đến Lý Tra Đức.”

Niếp Hành Phong thanh âm trầm xuống: [Tại sao phải nghe chuyện về ông ta?]

” Lạc Dương bị bắt cóc, em nhận vụ án này.”

Đối Trương Huyền mà nói, Niếp Hành Phong căn bản không phải người ngoài, vì vậy đem vụ án Ngao Kiếm ủy thác nói giản lược một lần, sau cùng nói: “Em tra qua, Kiều Ngõa Ni có liên quan rất nhiều đên ma túy, lần này Lạc Dương mất tích lại liên quan đến ma túy, em đoán có phải hay không Kiều Ngõa Ni chuẩn bị di dời trụ sở ma túy đến Châu Á, lại bị Lạc Dương phát hiện, chủ tịch anh giúp em tra đi…..”

[Bỏ vụ này đi!] Cắt đứt dự tính hăng hái bừng bừng của Trương Huyền, Niếp Hành Phong lạnh lùng nói.

 Bị một hơi phủ quyết, Trương Huyền có chút mất hứng: “Vụ án Ngao Kiếm ủy thác, anh bảo em đẩy đi được không?”

[Bỏ vụ này đi! Vụ này không thích hợp với em!]

” Uy, anh quá độc đoán rồi! Đó là công việc của em, có thích hợp hay không, quyền quyết định ở trong tay em.”

[Em cho rằng em có thể phá được vụ này sao?]

Lời nói của Niếp Hành Phong càng ngày càng nghiêm nghị, Trương Huyền bắt đầu không hài lòng, giận dỗi nói: “Có thể phá hay không em không biết, nhưng đẩy vụ án đi khẳng định không xong.”

[Tại sao?]

[Vì tiền bồi thường a. Một trăm lần một trăm vạn đồng euro tiền bồi thường, có giết em cũng không lấy ra được.”

[Em nói cái gì?] Niếp Hành Phong bị ngữ điệu của Trương Huyền làm cho nổi giận, ngừng, mới nói: [Anh đã nói em đừng cùng Ngao Kiếm tiếp xúc quá nhiều, em có từng nghiêm túc nghe qua hay không?]

” Không cho em như thế này, không cho em như thế kia, em cũng là đang làm việc, ngay cả vụ án cũng không được tiếp vụ án khó, làm chuyện gì cũng phải được anh đồng ý trước đã sao? Em không có bị anh bao dưỡng, anh cứ bá đạo như vậy, nếu là  nhìn không quen, trực tiếp chia tay là được!”

[Em nói cái gì?]

Câu hỏi bình tĩnh, nhưng dẫn theo bão táp chưa từng có, thanh âm Trương Huyền lập tức nhỏ xuống, “Tóm lại em không cần anh lo lắng, cứ như vậy đi!”

Nói chuyện bắt đầu bằng hưng phấn, kết thúc bằng không hài lòng, Trương Huyền cúp điện thoại, giơ tay lên, điện thoại di động lướt một đường cong nho nhỏ, rơi xuống một góc giường. Cậu xuống giường, đẩy cửa đi ra ngoài, thức thần tiểu dơi dơi nghe lén ở cửa bị lực đập vào, bịch một tiếng, rơi ở trên vách tường đối diện, sau đó dán trên vách tường trượt xuống sàn nhà.

Không thèm nhìn thức thần, Trương Huyền xoay người rời đi, Nghệ vội vàng vỗ vỗ cánh bay đến trước mặt cậu, hỏi: “Lão Đại, anh sẽ không thật sự chia tay với chủ tịch chứ?”

Trương Huyền dừng bước lại, lam mâu liếc xéo nó, “Ngươi rất rảnh rỗi đúng không?”

Tà khí bay lên, Nghệ không dám nhiều lời, dùng sức lắc đầu nhỏ, hướng về sau lưng Trương Huyền hỏi: “Trễ vậy anh muốn đi đâu?”

” Tắm rửa.”

“Nhưng, mới vừa rồi anh đã tắm rồi.”

“Ta tắm một lần nữa không được sao?”

Nghệ cắn tiểu móng vuốt, chờ Trương Huyền vào phòng tắm, lập tức bay đến chỗ đèn treo, lấy điện thoại di động ra từ túi bảo bối, gọi cho Hoắc Ly, điện thoại vừa thông, nó đã nhỏ giọng hồi báo: “Lão Đại cùng chủ tịch cãi nhau, làm rất lớn, có thể sẽ chia tay, các cậu có muốn quay về không?”

Hoắc Ly nghe xong, vội vàng hỏi Tiểu Bạch đang hưởng thụ ánh trăng ở bên cạnh: “Nghệ nói đại ca muốn cùng Niếp đại ca chia tay, bảo chúng ta trở về ngăn cản.”

” Không thể nào.”

Hoắc Ly truyền lời lại đây: [ Tiểu Bạch nói không thể nào.”

” Tôi cũng hy vọng không thể nào nha.”

Nghệ mới vừa than xong, đã thấy cửa phòng tắm mở ra, Trương Huyền gọi: “Tiểu dơi, đi theo dõi A Tam, xem hắn có động tác gì kế tiếp.”

Nghệ sợ đến lập tức cắt điện thoại di động, vừa định hỏi A Tam là ai, cửa phòng tắm đã đóng lại.

Chủ nhân tâm tình không tốt, thức thần đứng mũi chịu sào thành pháo hôi, nó không dám hỏi nhiều, vỗ vỗ cánh bay đi, quyết định tự thăm dò.

Đem thức thần ồn ào đuổi đi, Trương Huyền tùy tiện tắm qua một cái, lúc mặc quần áo ánh mắt xẹt qua mặt gương, vết sẹo ở giữa ngực thu trụ tầm nhìn, nhìn chính mình trong gương, cậu đưa tay phủ lên vết sẹo.

“Đã nhạt đi rất nhiều rồi.”

Vết thương đã không còn dữ tợn như lúc đầu, chỉ là một vết nhợt nhạt, một đường thẳng tắp trực tiếp đâm vào trái tim, lúc ban đầu cậu cũng là từ vết sẹo này mới biết mình có thân bất tử, thử nghiệm vài lần đều chứng minh suy nghĩ của cậu không sai, nhưng khi cậu phát hiện chuyện này là thực xong, cậu cũng không vui vẻ lắm, chỉ có mê võng hoảng loạn, cho đến khi gặp Niếp Hành Phong.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo, gầy đây vết thương khôi phục rất nhanh, chiếu theo tốc độ này, không bao lâu nữa, nó sẽ hoàn toàn biến mất.

Sớm biến mất cũng tốt, tránh cho chủ tịch mỗi lần thấy đều sẽ cau mày, không chỉ không vui, thậm chí còn có cảm giác bị đè nén, cậu một chút cũng không thích.

Nhớ tới Niếp Hành Phong, ánh mắt Trương Huyền nhu hòa lại, mặc áo ngủ về phòng.

Ngồi vào trên giường, lấy ra laptop, rút ra dây mạng, thay bằng thẻ từ, sau đó bắt đầu gõ chữ. Ngón tay bay nhanh trên phím, đem tài liệu viết xong gửi đi, hồi âm rất nhanh truyền đến, Trương Huyền nhìn xong, mi mắt cong cong cười rộ lên, khép lại laptop, tắt đèn ngủ, trước khi chìm trong mộng đẹp, mới nhớ ra câu nói mỗi đêm đều nói.

“Chiêu tài miêu, chúc ngủ ngon.”

 Sáng ngày hôm sau Trương Huyền như trước bị đánh thức, nhưng lần này không phải bởi đồng hồ báo thức chiêu tài miêu của cậu, mà là bởi Nhược Diệp, câu nói đầu tiên đem cậu từ trong mộng đẹp đánh thức chính là – Nghệ đã xảy ra chuyện.

Mộng đẹp của Trương Huyền lập tức bay xa. Theo Nhược Diệp xuống lầu, chỉ thấy tiểu dơi dơi đầu hướng vào trong lưng hướng ra ngoài, trốn vào góc tường, bình thường tình huống như thế này, là nó đã bị đả kích bởi cái gì đó, đang tự bế, thấy cánh nó phát run, lúc ban đầu Trương Huyền còn tưởng rằng nó sợ hãi, đến gần mới phát hiện đó là sát khí, hơi thở mãnh liệt không thể áp chế từ trên người nó truyền đến, ngoài sát khí ra, còn có mùi máu tươi nồng đậm.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Trương Huyền quay đầu nhìn Nhược Diệp.

“A Tam đã chết.”

Từ khi Nghệ nhận được chỉ lệnh của Niếp Hành Phong, cơ hồ hai mươi bốn giờ đều ở cùng một chỗ với Nhược Diệp, tối hôm qua nó không quay lại, Nhược Diệp có chút không yên lòng, vì vậy ngự quỷ đi tìm nó, kết quả phát hiện nó té xỉu ở một con hẻm hẻo lánh, chung quanh loang lổ vết máu, có mấy người chết ở nơi đó, nhìn xương cốt, không giống như người bình thường, đều là bị cắt đứt họng, một nhát trí mạng.

Trương Huyền nhìn Nghệ, Nhược Diệp minh bạch ý nghĩ của cậu,  nói: “Là đao của nó.”

“Là tôi giết người, nhưng là tôi không nhớ rõ lúc ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ kỹ có rất nhiều cái bóng, quỷ ảnh giống hệt nhau…” Nghệ đập đầu vào, chán nản nói.

Lại là cái bóng.

Trương Huyền hơi nhíu đôi mi thanh tú, mặc dù âm khí lệ tính trên người dơi nhỏ rất nặng, nhưng nó sẽ không tùy tiện đả thương người, cậu hiểu trong đó nhất định có cổ quái, vì vậy hỏi Nhược Diệp: “A Tam chết thế nào?”

“Sau khi tìm được Nghệ, tôi chiếu theo phương hướng nó nói đi tìm, thì thấy A Tam chết ở dưới một tòa nhà cao tầng, hắn ta nhảy lầu chết, hồn phách cũng tản mát, tôi không biết là ai ác độc thu hồn phách của hắn như vậy, để hắn ngay cả luân hồi cũng không  làm được.”

Phát hiện A Tam chết, Nhược Diệp lập tức mang Nghệ chạy về, muốn cùng Trương Huyền thương lượng nên làm cái gì bây giờ, đống nhà cao tầng kia tọa lạc ở khu phố phồn hoa, bây giờ thi thể A Tam hẳn là đã bị phát hiện.

“Anh chiếu cố Nghệ, tôi đi ra ngoài một chuyến.”

Trương Huyền rửa mặt xong, đổi y phục, đi ra ngoài thấy Nghệ còn buồn bực rúc vào góc tường, tiện thể nói: “Ít tự bế lại cho ta, bây giờ là đang xảy ra chuyện gì cũng còn chưa rõ ràng.”

“Nhưng là, tôi giết người.”

“Đều là người xấu!”

Người chết có phải người xấu hay không cậu không biết, nhưng cậu tin tưởng Nghệ nhất định phải có nguyên nhân mới đả thương người, được an ủi, tâm tình Nghệ quả nhiên tốt hơn nhiều, xoay người, thấy Trương Huyền đã chạy ra ngoài, vì vậy hỏi Nhược Diệp.

“Trường Không, anh cũng tin tưởng tôi sẽ không loạn đả thương người đúng không?”

Người chết đều bị mất hồn phách, chỉ có loan đao của Nghệ mới có thể làm được, nhưng thấy nó cắn tiểu móng vuốt, đáng thương mở to mắt nhìn chính mình, Nhược Diệp không thể đem lời này nói ra miệng, đem lon rượu hoa quả mới vừa cầm tới đưa cho nó, anh không am hiểu cách an ủi người khác, đây là điều duy nhất anh có thể làm.

“Tôi tin.”

Một lon rượu quả lập tức đem tiểu dơi dơi mua đứt, vui vui vẻ vẻ nhận lấy, gật gật cái đầu nhỏ nói: “Trường Không, tôi phát hiện tôi có chút thích anh a!”

“Đừng, xin cứ tiếp tục ghét tôi.” Nhược Diệp vẻ mặt bình tĩnh trả lời.

Trương Huyền rời khỏi biệt thự, lái xe cừu nhỏ đi tìm Ngao Kiếm. Từ sau khi tóm được chiêu tài miêu Niếp Hành Phong bằng vàng ròng nguyên chất xong, cậu đã lâu không cưỡi chiếc tiểu cừu này, nhưng sáng sớm là giờ cao điểm đi làm, so với xe ô tô, tiểu cừu mới là lựa chọn tốt nhất.

Trên đường nhân lúc đèn đỏ, Trương Huyền gọi điện thoại cho Ngụy Chính Nghĩa, quả nhiên cậu ta đang ở hiện trường tử vong của A Tam, Trương Huyền nói bóng gió hồi lâu, Ngụy Chính Nghĩa mới nói cho cậu biết từ hiện trường tra ra A Tam trước khi chết từng gọi điện thoại nói vĩnh biệt với bạn bè, anh ta trăm phần trăm là nhảy lầu tự sát.

“Anh ta trước khi chết đã gọi điện thoại?”

“Là gọi cho một ít hồ bằng cẩu hữu, nói cái gì có cái bóng đuổi theo anh ta, anh ta trốn không thoát, bạn anh ta không có để ý, ai ngờ mấy phút sau anh ta nhảy lầu tự sát, điển hình cho việc tinh thần thác loạn do hút ma túy. Sư phụ, sao ngài lại quan tâm đến công tác của đồ đệ? Đừng bảo đồ đệ ngài lại đang tra án quỷ quái gì nha?”

Trương Huyền lập tức phủ nhận, trước khi Ngụy Chính Nghĩa tiếp tục hỏi gì đã cúp điện thoại.

Thật không xong, chỉ một án bắt cóc đã có nhiều phong ba như vậy, một trăm vạn đồng euro quả không dễ lấy.

Xe tới quốc lộ, lúc chuyển tới một ngã ba yên tĩnh, âm thanh kỳ quái vang lên, tiểu cừu của Trương Huyền đột nhiên mất khống chế, phóng thẳng về hướng ven đường, cậu vội vàng nhảy xuống xe, trơ mắt nhìn xe lộn vòng vào rãnh nước, cậu khóc không ra nước mắt.

Không có tiểu cừu, cậu căn bản không thể quen biết Niếp Hành Phong, đây chính là vật đính ước của cậu và chủ tịch!

Không để cho Trương Huyền bi thương lâu, tiếng nổ lại liên tiếp truyền đến, cậu vội vàng quay người tránh khỏi tầm công kích của tay súng, cho tay vào túi, mò lấy một xấp đạo phù. Dựa vào, đạo phù chỉ hữu dụng đối với quỷ, đối với người thì chỉ là một đống giấy vụn.

Trong lúc vội vàng Trương Huyền cũng không quên nguyền rủa lão bản nhà mình, để cho cậu nhận vụ án nguy hiểm như vậy, vậy mà ngay cả khẩu súng cũng không cấp, cho dù là súng chống bạo động cũng tốt.

Đối thủ không ít người, Trương Huyền không có vũ khí, chỉ có thể chật vật tránh né, cậu chắc chắn không chết, nhưng không có nghĩa là sẽ không đau a, đang suy nghĩ nên rời đi như thế nào, đã thấy một chiếc xe màu đen nhanh chóng lao tới, dừng ở bên cạnh hắn cậu, người trên xe nói: “Lên xe.”

Trương Huyền nghiêng người lên xe, xe lại vội vã lái đi, bỏ lại đám người muốn giết cậu ở phía sau, Trương Huyền thở ra một tiếng, mới nhìn rõ ngồi ở phía trước chính là quản gia của Ngao Kiếm.

” Trùng hợp như thế?”

“Là chủ nhân bảo tôi đến đón cậu.” Lão nhân nghiêm đáp.

Xe một lần nữa tiến vào quốc lộ, nhập vào dòng xe chạy tới lui, Trương Huyền nhìn một chút phong cảnh bên ngoài, “Hình như đây không phải đường đến Ngao gia.”

“Tôi không nói là sẽ đến Ngao gia.”

Âm điệu không mang theo một tia tình cảm phập phồng, khiến Trương Huyền bỏ đi ý niệm hỏi tiếp trong đầu.

Xe dừng lại trước một khách sạn năm sao, quản gia đưa một chiếc chìa khóa gian phòng cho Trương Huyền, “Chủ nhân ở phía trên chờ cậu.”

“Các người thì sao?”

Không có ai trả lời cậu, chờ cậu xuống xe, xe lại quay đầu chạy đi.

Không biết đã xảy ra chuyện gì, Trương Huyền tiến vào khách sạn, dựa theo số ghi trên chìa khóa đi tới gian phòng thuộc tầng cao nhất, đem chìa khóa sát nhập, sau khi mở cửa, hơi dừng một chút mới đi vào.

“Cậu cẩn thận như vậy, là sợ trúng mai phục sao?”

Ngao Kiếm mặc một bộ tây trang, cắt may tinh tế, đang thoải mái dựa trên ghế sa lon trong phòng khách hút xì gà, thấy cậu đi vào, dập tắt điếu xì gà trong tay, ném vào cái gạt tàn thuốc.

Trương Huyền đóng cửa đi vào, hậm hực nói: “Nếu như anh mới vừa trải qua một hồi bị đuổi giết, sẽ hiểu tại sao tôi phải cẩn thận như vậy.”

“Thật ngại, tôi cũng là mới từ hiện trường bị nổ tới đây, hai tiếng trước, nhà tôi đã bị bạo bằng.” Ngao Kiếm ngồi thẳng người, khoát tay mời Trương Huyền ngồi xuống.

” Nhà của anh bị oanh tạc?” Trương Huyền nhíu mày nhìn Ngao Kiếm.

Người này giơ tay nhấc chân đều mang bộ dáng nhàn nhã khí phái, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết vừa bị đuổi giết, nhưng cậu biết Ngao Kiếm không phải đang nói giỡn, ý nghĩ đầu tiên thoát ra chính là — đáng tiếc một đống phòng ốc tốt a.

“May là tôi có phi cơ, nếu không bây giờ cậu đã nhìn thấy một cái thi thể rồi.” Ngao Kiếm cười giỡn, ánh mắt ưu nhã kia đã nói lên thái độ của anh ta đối với tử vong.

“Muốn uống chút gì không?” Anh ta đứng lên hỏi.

Trương Huyền không có trả lời, chỉ nói: “Anh không nói thật.”

“Hửm?”

” Lạc Dương đang giúp anh tra chuyện ma túy đúng không? A Tam nói ma túy gần đây rất thịnh hành trong xã hội thượng lưu, là mối làm ăn của gia tộc Cát Á các anh?”

Ngao Kiếm dừng lại cước bộ, ngân mâu híp lại, thản nhiên nói: “Cậu tra được rồi?”

“Tôi không thông minh, nhưng cũng không ngu như anh nghĩ.” Nhìn Ngao Kiếm, Trương Huyền nói tiếp: “Anh muốn đem ma túy vào tiêu thụ ở thị trường bên này, đáng tiếc có người nhanh chân giành trước, người kia không cần phải nói cũng biết là chú của anh?”

Bốn mắt nhìn nhau, một hồi lâu, Ngao Kiếm cười, “Tôi cho tới bây giờ cũng không hề cho rằng cậu ngốc, nếu không sẽ không giao vụ án này cho cậu.”

” Đúng vậy, còn vì thế mà cố ý điều tra tôi, bao gồm cả việc tôi ghét khói thuốc.” Trương Huyền nhàn nhạt nói.

Lúc thấy Ngao Kiếm dập tắt điếu xì gà, một lần thì cậu có thể cho rằng là ngẫu nhiên, nhưng hai lần thì cậu sẽ cho rằng Ngao Kiếm ủy thác cậu là có mục đích khác, tìm người chỉ là ngụy trang mà thôi.

Bị chọc thủng, Ngao Kiếm không có phản bác, nhún nhún vai, chậm rãi nói: “Không thể phủ nhận, tôi không nói hoàn toàn sự thật  cho cậu biết, nhưng cũng không có lừa cậu.”

Được rồi, đối với lời nói của Ngao Kiếm cậu tạm thời tin tưởng, cậu mạnh trong việc bắt quỷ, còn loại chơi trò đấu tâm kế này thuộc về công việc của chiêu tài miêu nhà cậu, Trương Huyền lười nghĩ nhiều, nhân lúc Ngao Kiếm đi rót rượu, cậu đem thông tin tối hôm qua tìm được ở chỗ A Tam, cùng phát hiện của A Tam nói ra, sau cùng hỏi: “Anh đoán là ai giết anh ta?”

” Trời mới biết.” Ngao Kiếm mở bình sâm panh, rót vào chén rượu, thuận miệng nói: “Tôi cũng không thể yêu cầu tất cả thủ hạ đều trung thành.”

Mọi chuyện đều đi trước bọn họ, chứng minh trong thủ hạ của Ngao Kiếm có nội gián, nhưng Trương Huyền đối việc này không có hứng thú, cậu chỉ phụ trách tra án, chuyện nội gián thì để Ngao Kiếm tự mình phụ trách là được.

“Cậu nhìn qua tâm tình không tốt lắm, uống ly rượu định thần đi.”

Ngao Kiếm đem ly rượu đưa tới, mùi rượu sâm panh đạm nhã chập chờn ở miệng ly, Trương Huyền tiếp lấy, lại không uống, đặt ở trên mặt bàn.

” Làm sao anh biết?” Cậu tức giận hỏi, Tâm tình đích xác không tốt, tối hôm qua cùng Niếp Hành Phong khắc khẩu, sáng nay Nghệ lại khác thường, còn có vừa ra ngoài đã bị đuổi giết, đổi là ai thì tâm tình cũng không tốt nổi.

Ngao Kiếm vẻ mặt lĩnh hội: “Cùng Hành Phong nháo không vui?”

Trương Huyền đôi mắt mạnh co rụt lại, bất quá lập tức bình phục, thuận miệng nói: “Chỉ là cãi vã nhỏ thôi.”

“Tôi nghĩ, không chỉ là cãi nhau nho nhỏ đơn giản như vậy.” Ngao Kiếm cũng đem ly rượu đặt ở trên bàn, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Trương Huyền, “Cậu có nghĩ tới cậu cùng Hành Phong căn bản không thích hợp hay không?”

” Tại sao lại nói như vậy?”

Bàn tay đặt tại đầu vai Trương Huyền khẽ nắm chặt, cậu nghe được lời nói phất qua bên tai của Ngao Kiếm, “Cùng anh ta ở chung, vĩnh viễn sẽ không có người chú ý tới cậu, bởi vì anh ta đã chiếm hết tất cả nổi bật, cậu can tâm cả đời vĩnh viễn đứng ở phía sau người khác, làm cái bóng của anh ta?”

Lại là cái bóng, Trương Huyền nhíu mày.

Thanh âm trầm thấp từ tính, mang theo dụ dỗ, làm cho người khác không cách nào phản bác, Trương Huyền ngẩng đầu, tấm kính đối diện in rõ thân ảnh hai người, cậu thấy khóe miệng Ngao Kiếm hiện lên ý cười, khí độ ưu nhã, đồng thời lại mang theo lãnh khốc cường hãn, giống như kỵ sĩ trên chiến trường, cho dù biết một khắc sau có lẽ sẽ chết trong tay của anh ta, nhưng vẫn làm cho người ta không thể nào dừng bước.

“Đến bên này của tôi, tôi dám cam đoan, thứ Hành Phong cho cậu, tôi cũng có thể cho cậu, thậm chí còn nhiều hơn.” Giống như ma quỷ dụ dỗ, dáng vẻ ngã ngớn xinh đẹp.

Ánh mắt bắt đầu dời đi, Trương Huyền do dự hỏi: “Nhưng cho dù chung một chỗ, tôi cũng chỉ là cái bóng.”

“Không.” Ngao Kiếm cười lắc đầu: “Tôi sẽ giúp cậu tháo bỏ ngụy trang, có được sức mạnh chân chính của mình, cậu sẽ thành bất khả chiến bại, thiên địa vạn vật đều ở dưới chân cậu, mà điều này, chỉ có tôi mới có thể giúp cậu làm được.”

” Ngụy trang?” Trương Huyền khó hiểu.

Ngao Kiếm không đáp hỏi ngược lại: “Cậu không muốn biết trước kia cậu là ai sao? Cậu có sức mạnh như thế nào sao?”

Trương Huyền rũ xuống mi mắt, che đi sóng gió ở chỗ sâu trong đáy mắt, nhìn ra do dự của cậu, Ngao Kiếm mỉm cười, tay lướt qua cổ cậu, chạm vào dây chuyền kim cương đỏ xinh đẹp.

” Đây là Hành Phong cho cậu sao?”

“Là anh ấy nhặt được.”

Ngao Kiếm bật cười một tiếng: “Bây giờ còn lưu hành loại thủ pháp tán tỉnh này sao? Nhưng thành thật mà nói, viên kim cương kia quá nhỏ, căn bản không xứng với cậu, cậu xứng đáng có thứ tốt hơn.”

Tay của anh ta còn muốn tiếp tục đi xuống, nhưng đã bị Trương Huyền đưa tay đẩy ra, nhàn nhạt nói: “Tôi đồng ý.”

“Hửm?”

” Đồng ý hợp tác với anh, trao đổi là ký ức của tôi.” Trương Huyền giơ lên mi mắt, lam mâu nhìn lên: “Đó không phải là mục đích của anh sao?”

Ngao Kiếm giương lên mày kiếm, ý cười trên môi càng lúc càng sâu: “Tôi phát hiện tôi bắt đầu thích cậu, ít nhất cậu so với Hành Phong thì thành thực hơn.”

Hắn biết cá nhất định sẽ cắn câu, chỉ cần cho nó đủ mồi câu, nhưng, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, kế tiếp tất cả sẽ càng nhiều đặc sắc.

Ngao Kiếm vươn tay, phát ra lời mời dụ dỗ: “Tôi cam đoan, cậu sẽ không hối hận vì quyết định của mình, đi Ý với tôi, bằng năng lực của cậu, sẽ có thể giải quyết hoàn mỹ tất cả không sai sót.”

Không mang theo chút do dự nào, Trương Huyền cũng đưa tay ra, hai người nhìn nhau cười, hai tay nắm chặt, tượng trưng cho lời thề, đồng thời cũng là một loại khiêu chiến, đều không thể nhìn đến mảng tối trong người của nhau.

” Như vậy, làm bằng hữu, chúng ta không phải nên uống một chén ăn mừng sao?” Ngao Kiếm cầm lên ly rượu đặt trên bàn.

Trương Huyền ánh mắt đảo qua chai sâm panh, nhãn dán màu đỏ MUMM, là rượu F1 chuyên dùng để ăn mừng thắng lợi, cũng chỉ có người đoạt giải quán quân mới có tư cách mở bình, trong nháy mắt, cậu tựa hồ hiểu dụng ý Ngao Kiếm mời cậu uống MUMM.

” Xin lỗi, tôi có thể mượn dùng phòng rửa tay một lát không?”

” Đương nhiên có thể.” Ngao Kiếm làm động tác mời rất thân sĩ.

Trương Huyền đi vào một lát, lúc đi ra không có tiếng nước, cậu chỉ là đi vào rửa tay, trên tay còn mang theo ẩm ướt. Rửa đi vết bẩn, bày tỏ thành ý, Ngao Kiếm phát hiện thần côn đạo thuật cũng không cao thâm này có vài chỗ cũng làm cho anh ta nhìn với cặp mắt khác.

“Cheers!”

Trong tiếng vang dễ nghe khi chạm của ly rượu, Trương Huyền một hơi đem rượu uống cạn, Ngao Kiếm chỉ nhấp vài ngụm nhỏ, mỉm cười nhìn Trương Huyền đặt chén rượu xuống xong, mày khẽ nhướng lên, sau đó thân thể ngã vào trên ghế sa lon ngủ mất.

” Thật đúng là một điểm phòng bị cũng không có.”

Ngao Kiếm ném đi ly rượu trong tay, chiếc ly bay đi rơi xuống vỡ nát trên mặt đất, thói quen của gia tộc Cát Á, anh ta đã sớm hoàn toàn thích ứng.

Đi tới trước mặt Trương Huyền nhìn kỹ, uống xong rượu đã được làm phép, Trương Huyền đã hoàn toàn lâm vào trong mộng, bởi vì ngủ say, khí tức trương dương vốn thuộc về cậu mới có cơ hội hiện ra, chỉ cần hơi tới gần là có thể cảm giác được rõ ràng, Ngao Kiếm không cho là Niếp Hành Phong không biết, có lẽ chính bởi vì anh ta biết, mới có thể đối tốt với Trương Huyền như vậy, thuận theo Trương Huyền như vậy, chỉ vì đạt được linh lực mà anh ta muốn có nhất.

Đồ chính mình coi trọng , sẽ tuyệt không để cho người khác nhanh chân giành trước, so với đối phó Niếp Hành Phong mà nói ,  đối phó với Trương Huyền dễ hơn nhiều , mặc dù đối với linh lực của cậu, Ngao Kiếm cũng không nắm chặc  có thể hoàn toàn khống chế , nhưng cơ hội ngay trước mắt , anh ta đương nhiên sẽ không mặc cho nó chạy thoát .

Ngao Kiếm đưa tay đặt trên trán Trương Huyền, nhẹ giọng nói: “Ta ở nơi này lấy tên lập khế ước, từ nay, sẽ trở thành chúa tể sở hữu linh hồn ngươi.”

Kim quang ám sắc từ bàn tay Ngao Kiếm tản ra, nhập vào giữa trán Trương Huyền, đây chỉ là phù chú đơn giản, nhưng Ngao Kiếm cho rằng vậy là đủ rồi, trói buộc linh hồn đối phương, tiện cho chính mình sai phái, bằng linh lực trước mắt của Trương Huyền căn bản không cách nào phá vỡ, cho nên, kế tiếp sẽ có trò hay để xem.

Hết chương 2.

 

Advertisements

10 thoughts on “Thiên sư chấp vị II-Q5-Chương 2

  1. trời ơi truyện hay quá đi TT^TT nàng ơi sao nàng không dịch tiếp, mọi người đều đang rất trông mong *ăn vạ* *cắn móng tay* [le sao thấy mình giống Nghệ quá nhỉ >v<]

  2. Hic…hic…ta vẫn ngồi đây mong chờ 1 bóng hình…Làm ơn dừng drop nàng ơi…bản QT bây giờ còn chưa đủ nói gì đến việc gặm nó!!!! Hic…con tin thét gào * NÀNG ƠI !! XIN HÃY QUAY VỀ !!!* oa…oa…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s