TSCHMXMHT – Chương 1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 1: Thật là một đóa Bạch Liên Hoa mỹ nị…

whitelotus_jpg
Lịch trên tường lại bị lật qua một tờ, ngoài cửa còn có thể nghe tiếng nữ nhân nói mát, nào là loại mặt hàng này chỉ biết là lỗ vốn, nào là ăn cơm trắng (không làm mà được ăn), Khấu Thu cười nhạt, không thèm để ý tới.
Ngón tay tinh tế mơn trớn gò má chính mình, đây mới là thứ quan trọng nhất.
Tiếng mắng đột nhiên đình chỉ, Khấu Thu nghe thanh âm của Vạn Yến chuyển biến 180 độ, “Thế nào mà muộn thế này mới về?”
Sau đó nghe thấy Trần Lâm – người cha trên danh nghĩa của cậu trả lời giống như thường ngày, “Công ty mới ký hợp đồng mới một khách hàng, cùng ăn một bữa cơm.”
” Khấu Thu đâu? “
Vạn Yến cúi đầu giống như khổ sở nói, “Em gọi nó ra ăn cơm nhưng đứa bé kia nhất định không ra, cũng không biết có phải hay không do em nói nặng một chút.”
Trần Lâm xoay người nhìn chằm chằm cánh cửa khép kín nói, “Đừng để ý đến nó, đều là chiều quá sinh hư!”
Khấu Thu nghe được thiếu chút nữa bật cười, cũng không biết Vạn Yến mỗi ngày diễn một vở kịch như thế có mệt hay không, chỉ còn hai ngày, cậu nhìn chằm chằm ngày trên tờ lịch treo tường, lông mi rũ xuống, chỉ hai ngày nữa, người của Khấu gia sẽ trở lại đón cậu.
Trần Lâm họ Trần, cậu họ khấu, tất nhiên không phải cha con ruột, người vợ thứ nhất của Trần Lâm cũng chính là của mẹ cậu – Bạch Mộng Thu, quả thật ứng với câu nói tâm cao khí ngạo, ỷ vào tuổi trẻ có chút sắc đẹp muốn gả vào nhà giàu, sau khi tốt nghiệp dùng hết mọi biện pháp tiếp cận người thừa kế của Khấu gia là Khấu Qúy Dược, mà cậu, chẳng qua chỉ là kết quả của một đêm phong lưu của Khấu Qúy Dược. Đối phương đương nhiên sẽ không lấy mẹ cậu, đại môn của Khấu gia sao có thể là thứ mà Bạch Mộng Thu có thể vọng tưởng, mẹ cậu tuy rằng thức thời cầm tiền rời đi Khấu gia, nhưng lại không bỏ đi đứa bé này, ngược lại còn gả cho Trần Lâm.
Chỉ là lúc Khấu Thu ba tuổi, Bạch Mộng Thu vứt bỏ bé con là cậu bỏ đi biệt tăm biệt tích, đến nay Khấu gia chẳng biết từ đâu có được tin tức của cậu, chuẩn bị đón cậu trở về.
Nhận một đứa con riêng về nhà, không phải là Khấu gia có lòng nhân từ, mà là gia tộc danh tiếng như Khấu gia không thể để huyết mạch lưu lạc ở bên ngoài, quan trọng hơn nhận về chăm sóc còn có một chỗ lợi, đó là dùng để nhắc nhở cậu ấm cô chiêu khác ở Khấu gia, thêm một người thừa kế tranh đoạt tài nguyên, địa vị của bọn họ càng thêm tràn ngập nguy cơ.
Nói đơn giản, Khấu Thu có tác dụng chính là làm chướng ngại vật trên đường thừa kế của người trong gia tộc, Khấu gia gia phong lãnh huyết cường ngạnh, nếu như không chịu đựng được chỉ có thể trách chính cậu xui xẻo.
Đời trước không phải chính là như vậy sao? Khấu Thu đi tới gần gương, bản thân hoàn toàn không biết gì cả bị đón về, những tưởng bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc, kết quả là đến chết cũng chỉ là một đứa con riêng không được để ý đến, nhưng mà không sao, cậu cười nhạt, đời này cậu tuyệt đối sẽ không để lịch sử tái diễn, vì sao -vì ta đẹp.
Nếu như đời trước là cái giá để đời này có được bàn tay vàng cường đại, nghĩ lại cũng là có lời.
So với người khác sống lâu hơn một đời, Khấu Thu tổng kết ra kinh nghiệm chính là: Muốn trèo lên cao, muốn thành công, vậy nhất định phải: Load mặt! Load mặt! Không ngừng load mặt! Đây là chân lý không đổi từ xưa đến nay.
Nhưng quan trọng là load thành thế nào a! Bộ dáng quá quyến rũ thì nhìn kết quả của Bao Tự, Đắc Kỷ với Dương Qúy Phi là biết, vẻ ngoài quá thanh cao thì xem tuổi già của Từ Huệ, Vương Chiêu Quân, Hoa Nhị phu nhân, quá đẹp dụ dỗ người, quá thanh cao làm người muốn ngược, Khấu Thu bàn tay vàng cường đại ở chỗ tùy thời tùy chỗ cải biến khí chất một người, muốn quyến rũ thì sẽ quyến rũ, muốn xinh đẹp thì sẽ xinh đẹp, muốn thanh cao thì sẽ thanh cao.
Hệ Thống load mặt tập hợp hàng nghìn hàng vạn miêu tả tướng mạo Mary Sue trong tiểu thuyết trên mạng, chỉ có bạn không thể tưởng tượng ra, không có cái mà nó không tạo ra được.
Khấu Thu đứng ở trước gương, người trong gương bởi vì lâu ngày dinh dưỡng không đầy đủ gầy gò dị thường, viền mắt hơi lõm xuống, tóc cũng đầy dầu dán ở trên trán, duy nhất làm người khác chú ý chính là da của cậu, bởi vì quanh năm không ra ngoài nên rất trắng, thậm chí là tái nhợt như bị bệnh.
Kỳ thực Khấu Thu vốn không xấu, ngẫm lại tướng mạo của Khấu Qúy Dược và Bạch Mộng Thu, đều là hàng top, đứa nhỏ sinh ra tự nhiên cũng sẽ không quá kém, chỉ là hiện tại cậu tuổi còn nhỏ, bình thường không được cho ăn đúng bữa, tóc không được chỉnh sửa giống như rơm rạ, mới không lộ được ra ngoài.
Qua hai ngày nữa người của Khấu gia sẽ tới đón cậu, cậu sẽ không ngốc giống như đời trước mang cái bộ dạng này đi ra ngoài gặp người, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, dù cho sau này cậu có chỉnh trang thành tốt hơn, thì trong mắt Khấu gia cậu vẫn là đồ dễ nhũi vô dụng rụt rụt rè rè ngày đầu vào cửa.
Khấu gia là quân nhân thế gia, bọn họ nhất định là thích tướng mạo cao ngạo lãnh ngạnh, Khấu Thu hướng về phía gương nhìn một chút, lắc đầu, vóc người này quá nhỏ gầy, hệ thống dù cường đại cũng chỉ có thể căn cứ tình huống thực tế làm ra cải biến, cậu hiện tại mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, trên mặt góc cạnh vẫn chưa có hoàn toàn hiển lộ, các nét đều rất nhu hòa, nếu như vậy –
(Ta muốn tạo thành hình tượng thanh niên cầu tiến thích đọc sách.)
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Đã điều ra vẻ ngoài khí chất phù hợp điều kiện: Cậu cứ lẳng lặng đứng ở nơi đó, đeo cặp kính không gọng viền vàng, da trắng nõn, cho dù ở trong hoàn cảnh ác liệt nhất, mỗi khi gió thổi vén lên tóc mai lưa thưa trước trán cậu, tựa như một đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.)
Hệ thống mỗi lần đọc ra một chữ, Khấu Thu vẻ ngoài lại cải biến một phần, không để ý đến miêu tả ác tục, Khấu Thu cắn răng nghe hết một chữ cuối cùng hệ thống đọc ra.
Lần thứ hai mở mắt nhìn người trong gương, như Khấu Thu bây giờ tâm tính đã đủ kiên định, cũng không khỏi lấy làm kinh hãi, cái người gầy yếu trước đó đã không thấy, thiếu niên trong gương đeo cặp kính không gọng viền vàng, hào hoa phong nhã, anh tuấn thanh lãnh, khiến người dễ dàng sinh lòng yêu thích.
Chỉ là –
Khấu Thu khóe miệng giật một cái, ngón tay chỉ vào tóc mai bay lên bay xuống liên tục trên trán, “Đây là có chuyện gì?”
( Hệ Thống: Đây là mức độ hoàn nguyên cao nhất của miêu tả “mỗi khi gió thổi vén lên tóc mai lưa thưa trước trán cậu, tựa như một đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”)
Khấu Thu mặc dù đang cười, mặt lại lạnh đủ để ngưng tụ thành một tầng băng, “Ta không cần cái loại đặc hiệu (hiệu ứng đặc biệt) ngũ mao (năm hào- để ngũ mao nghe hay hay) này.”
Hệ thống không đáp lại.
Giả chết đúng không.
Khấu Thu cười lạnh một tiếng, nhìn tóc mai trong gương bay lên bay xuống, đẩy gọng kính một cái, “Nếu như không sửa, ta đảm bảo đây là lần cuối cùng sử dụng ngươi.”
Hệ thống giãy dụa một phen, cuối cùng vẫn là tâm không cam tình không nguyện giải trừ cái đặc hiệu ngũ mao kia cho cậu, dù sao kho sách của nó còn hơn vạn loại miêu tả đều chưa được dùng, nếu như Khấu Thu không cần nó, chẳng khác nào thành đồ hỏng.
Vẻ ngoài không còn vấn đề gì nữa, Khấu Thu chuẩn bị đi tắm, chỉ là khi đi ngang qua quạt điện, Khấu Thu đột nhiên dừng bước, chóp mũi giật giật, “Mùi gì đây?” Cậu nhớ kỹ phòng mình không trồng hoa mà.
Đi vòng quanh căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông một vòng, Khấu Thu rốt cuộc rốt cuộc tìm được ngọn nguồn của mùi hương -không phải từ hoa cỏ, cũng chẳng phải mùi phấn son, mà là từ chính cậu, từ da thịt cậu vậy mà tự tỏa ra mùi hoa sen nhàn nhạt.
Khấu Thu hít sâu một hơi, ( Ngươi tốt nhất nên giải thích cho ta một chút.)
( Hệ Thống: Đây là hoàn nguyên mức cao nhất của miêu tả: “mỗi khi gió thổi vén lên tóc mai lưa thưa trước trán cậu, tựa như một đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”)
( Không phải ta đã bảo ngươi bỏ đi rồi sao?)
( Hệ Thống: Ta chỉ có thể bỏ đi đặc hiệu, còn những từ ngữ mấu chốt thì không có quyền hạn sửa lại, tuy ta có thể bỏ đi gió, nhưng tác giả là muốn miêu tả ra cảm giác “hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”)
Khấu Thu mơ hồ có loại dự cảm xấu:( Cái đó và mùi hương trên người ta có quan hệ gì?)
( Hệ Thống: Hoa sen là một thực thể, ta không có khả năng biến ngươi thành hoa sen, vì vậy đành dùng cái gì đó thay thế để người ta liên tưởng đến hoa sen, đó chính là mùi hương.)
Khấu Thu:…(Nói cho ta biết, mấy ngày nữa loại mùi thơm này sẽ bay mất đi, đúng không.)
( Hệ Thống: Ngươi thật khờ, mùi hoa sen đương nhiên là phải chờ đến lần sau khi ngươi điều chỉnh vẻ ngoài mới có thể mất đi chứ.)
Khấu Thu:… Thật muốn bóp chết nó ngay bây giờ!
Bất quá bây giờ không phải lúc cáu kỉnh linh tinh, Khấu Thu chỉ có thể thỏa hiệp, mặc dù không được hoàn toàn như ý, nhưng không thể không nói, bây giờ tạo hình vẻ ngoài của cậu rất tốt, rất dễ chiếm được cảm tình từ người khác, thu lại sự sắc sảo, còn có loại khí chất thanh lãnh, khiến người ta hoàn toàn không thể liên tưởng đến từ con riêng.
Cậu mở tủ quần áo lấy ra một cái quần jean, dùng bàn là tỉ mỉ là phẳng lại, đến khi không còn một nếp gấp nào nữa, mặc dù như thế cậu vẫn không hài lòng, buổi tối len lén chạy tới phòng bếp, mở vòi nước giặt đi giặt lại, mãi cho đến khi sắp xước da tay, quần jean phai màu mới thôi.
Bạn nói sao? Vì sao không mua một cái mới, Khấu Thu cười, ha hả, đương nhiên là để phối với gương mặt này của cậu, còn có cái gì so với thiếu niên anh tuấn thanh lãnh mặc một cái quần jean bị giặt đến trắng bệch cùng với áo sơ mi trắng đơn giản làm cho lòng người thương tiếc hơn chứ?
Khấu Thu nhìn đồng hồ, đã qua mười hai giờ, qua hơn ba mươi tiếng nữa, người của Khấu gia sẽ tới.
Dưới cặp kính mắt lóe lên tia sáng, Khấu Thu đối với bóng tối dày đặc ngoài cửa sổ nhẹ giọng lẩm bẩm: Lâu rồi không gặp, cha.
Lâu rồi không gặp, Khấu gia.

Hết chương 1.

P/S: Trong truyện có từ xoát kiểm 刷脸 , thật sự để dịch nó thành cái gì thì mình cũng không chắc chắn lắm, theo qt thì từ xoát giống như chà lau cà, còn kiểm là mặt hay vẻ ngoài, nếu dịch hết ra thì sẽ rất dài, cũng không hay lắm, mà mình thấy từ load cũng có thể dùng tạm để thay thế, thế nên mình sẽ mạo muội thay xoát kiểm bằng load mặt để cho ngắn gọn. Nếu bạn nào rõ nghĩa của từ xoát kiểm thì mình rất vui được chỉ giáo.

Chú thích:

Hoa Nhị phu nhân 花蕊夫人 họ Từ 徐, người Thanh Thành 青城, từ nhỏ đã biết làm văn, sau được làm Phí Quý Phi của Hậu Thục chúa là Mạnh Sưởng 孟昶, xuất thân là 1 ca kỹ ở Thanh Thành (nay ở phía Đông Nam thành phố Giang Yển). Tương truyền “Hoa Nhị Phu Nhân Cung Từ” có hơn 100 biến, trong đó thật ra chỉ có hơn 90 biến. Khi Tống diệt Hậu Thục, chỉ dùng có 1 vạn quân, 14 vạn quân Hậu Thục không chiến mà hàng, Hoa Nhị Phu Nhân theo Mạnh Xưởng lưu vong về phương bắc, đêm nghỉ ở Gia Minh dịch trạm, cảm hoài nỗi buồn nước mất nhà tan, đề lên vách quán bài “Thái Tang Tử”. Nhưng vì quân kỵ thôi thúc nên bị mất hết một nửa, cứ viết được 1 chữ lại rơi lệ.

Từ Huệ 徐惠, còn được gọi là Từ Hiền phi, là một phi tần của Đường Thái Tông Lý Thế Dân. Bà là một tài nữ văn thơ nổi danh đương thời. Cha Từ Huệ là Từ Hiếu Đức, nguyên quán ở Trường Thành, Hồ Châu.Tương truyền khi Đường Thái Tông băng hà. Từ sung dung đau lòng, qua đời một năm sau đó, năm 650. Đường Cao Tông cảm động, truy phong Từ Huệ ngội vị Hiền phi (賢妃). Bà được đặc cách an táng cùng Thái Tông tại Chiêu Lăng.

Vương Chiêu Quân (chữ Hán: 王昭君, bính âm: Wang zhào jun) là một mỹ nhân thời nhà Hán, một trong Tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Quốc. Về sau do kiêng húy của Tư Mã Chiêu, nàng được đổi gọi là Minh phi (明妃).Với sắc đẹp được ví là Lạc nhạn (落雁), câu chuyện về nàng trở thành một đề tài sáng tác phổ biển của thi ca, nghệ thuật. Vương Chiêu Quân đi vào lịch sử Trung Quốc như một người đẹp hòa bình, sự quên mình của nàng góp phần mang lại hòa bình trong 60 năm giữa nhà Hán và Hung Nô.Nàng là một trong Hai đại mỹ nhân của lịch sử nhà Hán cùng với một mỹ nhân khác tên Triệu Phi Yến.

Bao Tự, còn gọi là Tụ Tự, là 1 mỹ nhân quyến rũ, Vương hậu của Chu U vương trong lịch sử Trung Quốc. Bà là mẹ của Thái tử Bá Phục.Truyền thuyết kể rằng, Chu vương mê say nàng nhưng chưa bao giờ thấy nàng cười nên ra lệnh ai làm cho nàng cười sẽ thưởng nghìn lạng vàng. Vì để nàng cười, Chu vương đã đùa giỡn với chư hầu, rồi gây họa làm mất Cảo Kinh. Việc nhà Chu suy yếu bắt đầu từ đây. Điển sự nổi tiếng này được gọi là “Phóng hỏa hí chư hầu” (烽火戲諸侯).Mỹ danh của Bao Tự về sau thường được lưu truyền như một Hồng nhan họa thủy, thường được liệt kê vào danh sách các mỹ nhân nổi tiếng và ảnh hưởng nhất trong lịch sử.

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s