TSCHMXMHT – Chương 2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 2: Thật là một đóa Bạch Liên Hoa mỹ nị…

38199007
Khấu gia, đại gia tộc tồn tại mấy trăm năm, tài phiệt có thể thất bại, chính quyền có thể thay thế, nhưng đại gia tộc thì có trên trăm năm để tích góp, giống như một gốc cây đại thụ che trời sừng sững không ngã, huống chi Khấu gia đời này có một người là Khấu Qúy Dược, thời niên thiếu ông ta đã ở biên cảnh tham gia qua mấy tràng chiến dịch tàn khốc, mỗi một lần đều là lấy được toàn thắng, được xưng là thiết huyết chiến thần. “Thiết huyết” đối với người khác mà nói có lẽ chỉ là một từ để hình dung, nhưng chỉ có Khấu Thu biết người đàn ông này trong lòng đến tột cùng có bao nhiêu lãnh ngạnh, ông ta thậm chí có thể mặt không đổi sắc nhìn con trai của mình đi chịu chết.
Khấu Thu đạp xe đạp tới trường, lần này là gió thật thổi tung tóc mai trên trán, trên người cậu tỏa ra mùi hoa sen càng nồng hơn, người đi đường đều ngoái lại nhìn, thấy dung nhan của Khấu Thu thì đều là chấn động —thật là một thiếu niên ngọc thụ chi lan (cỏ chi và cỏ lan – thời xưa chỉ sự cao thượng, tài đức, tình bạn tốt.)
Khấu Thu một đường đạp như bay, cậu cũng không muốn mang một thân mùi hoa sen ở trên đường lâu.
Dựa theo ký ức đời trước, Khấu Qúy Dược sẽ phái Tả Nhất tới đón cậu, Tả Nhất vốn trực thuộc đơn vị bộ đội bắn tỉa cấp cao nhất, sau khi xuất ngũ thì đi theo bên người Khấu Qúy Dược, anh ta là một trong những người ít ỏi được Khấu Qúy Dược tín nhiệm, Khấu Thu đi đến cổng trường học thì dừng xe, dắt bộ tới nhà để xe, còn có cái gì so với để cho Tả Nhất tới đón cậu càng thêm làm cho những đứa nhỏ khác của Khấu gia chú ý, đáng tiếc kiếp trước cậu thực sự cho rằng Khấu Qúy Dược coi trọng cậu.
Nhìn đồng hồ, bây giờ là chín giờ mười lăm, nếu như cậu nhớ không lầm, Tả Nhất mười giờ ba mươi sẽ tới đón cậu, khi đó cậu đang học tiết thể dục.
Khấu Thu quyết đoán trốn luôn tiết thể dục, một mình đi tới gốc cây cách sân tập không xa ngồi xuống, chuẩn bị tạo hình a.
Phía trước có ba gốc cây đại thụ để chọn, cây thứ nhất cao to tráng kiện, là cây hòe gai, đầu cành xếp đầy những đóa hoa trắng nhỏ hình tròn, hiện tại đúng mùa nở hoa của nó, ánh lá xanh biếc, hương thơm thanh lịch, đáng tiếc vỏ cây là màu tro nâu đen, bề mặt có vài vết khắc nứt ra, không phụ trợ tốt cho mỹ cảm với áo sơ mi trắng của cậu.
Sự lựa chọn thứ hai là cây sáp ong, thân cây trơn thẳng, chỉ là cành cây nhỏ màu vàng sẫm, quá thô ráp, còn trụi lủi, quan trọng nhất là nó không có hoa, dựng không ra được bầu không khí duy mỹ.
Thứ ba là một thân cây rất đẹp, rất ưu nhã, rất đẳng cấp, nhưng Khấu Thu chết sống cũng không muốn chọn, nguyên nhân rất đơn giản —TM(Mẹ nó – có lẽ) đây là cây anh đào, từ xưa nương pháo (loại giống đàn bà) đều là thích ở dưới gốc anh hoa học đòi văn vẻ, khoe khoang phong tao, cậu cũng không muốn trở thành thành viên mới bên trong đám đó.
(Ta muốn dùng cây hòe tạo nên mỹ cảnh lần đầu gặp mặt.)
( Hệ Thống: “Đinh!” Cơ sở dữ liệu thiếu hụt, mời kí chủ lựa chọn tư liệu lần nữa.)
Khấu Thu nhíu mày (Ngươi điều không phải được xưng là bách khoa toàn thư sao, lẽ nào không có miêu tả về cây hòe?)
( Hệ Thống: Đừng làm loạn, ở đây ta có miêu tả về cây hòe, còn là hàng ngàn hàng vạn miêu tả, nhưng đều là về cố sự ma quỷ thần quái, nếu không, tráng sĩ ngươi tới thử trước?)
Khấu Thu:…
Nhất định phải đưa ra lựa chọn khác. Ánh mắt của cậu bồi hồi do dự giữa cây anh đào và cây sáp ong mười lăm phút, nhìn cây sáp ong cành lá trụi hoa, cuối cùng hít sâu một hơi, ngồi xuống dưới gốc cây anh đào.
( Hiện tại có thể).
( Hệ Thống: Tiếp nhận. Đã điều ra Lần gặp đầu hoàn mỹ dưới gốc anh đào: Cánh hoa anh đào bay múa rơi xuống trên vai thiếu niên, chợt thấy hàng mi dài cong cong, khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng cậu tựa hồ đối với vẻ mỹ lệ của mình không hề hay biết, ánh mắt chỉ dừng lại ở quyển sách trên tay. )
Khấu Thu nhìn trong tay bỗng nhiên xuất hiện một quyển sách, sửng sốt một chút sau đó cấp tốc tiến nhập trạng thái.
Một giờ sau, tiết thể dục ở sân tập đang ở trong bầu không khí náo nhiệt chưa từng có, các nữ sinh tụ năm tụ ba lại với nhau, hai mắt lóe lóe, “Mau nhìn mau nhìn, chú ấy thật là đẹp trai a.”
“A a a, ông chú cực manh của mình, quả thực không thể đẹp trai hơn a.”
“Chú ơi, cầu ôm đi…”
Người bọn họ đang thảo luận là một người đàn ông khoảng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, mặt mày nghiêm nghị lạnh lùng cứng rắn, nhất là ánh mắt của anh ta, giống như một tay thợ săn, kiếp sống quanh năm bắn tỉa khiến trên người anh ta bao phủ một tầng sắc thái thần bí.
Tả Nhất đi thẳng tới chỗ giáo viên thể dục, “Phụng lệnh gia chủ, đón tiểu thiếu gia về nhà.”
Giáo viên thể dục lúc sáng đã nhận được thông báo, có người muốn dẫn Khấu Thu rời đi, hiệu trưởng còn dặn riêng người này thân phận không tầm thường, nghìn vạn lần không nên đắc tội.
Nhưng mà đây thật không phải là chuyện anh ta có thể làm chủ, trên trán giáo viên thể dục toát mồ hôi hột, ánh mắt đảo quanh trong đám học sinh, cuối cùng xác nhận nói, “Chuyện này, Khấu Thu hôm nay hình như không đi học.”
Tả Nhất nhíu mày, “Không đi?”
Giáo viên thể dục lau mồ hôi, gật đầu.
Lúc này, một nữ sinh mặt tròn mắt to tốt bụng chỉ chỉ rừng cây nhỏ ngoài sân tập, “Nếu không chú đi vào trong đó tìm, Khấu Thu mỗi lần trốn học đều thích đi nơi đó.”
Người nói vô tâm, Tả Nhất lại từ trong lời này thu hoạch không ít tin tức, tuy rằng trước đó đã làm điều tra, nhưng khó tránh khỏi vẫn có chút thất vọng, dù sao là con của gia chủ, theo lý phải là ưu tú.
Anh ta lắc đầu, nện bước hướng phiến rừng nhỏ đi tới.
Một trận gió mát thổi tới, thị lực vượt xa người thường khiến anh ta từ rất xa đã trông thấy một màn làm say lòng người: Hoa nở diễm lệ, rực rỡ cả cây, thiếu niên ngồi đọc sách dưới gốc anh đào, khóe miệng hàm chứa ý cười, gió nhẹ thổi vén lên sợi tóc của cậu, cánh hoa rơi xuống vai cậu, từ xa nhìn lại, giống như phảng phất vượt qua nghìn năm.
Dường như nghe được thanh âm gì, thiếu niên ngẩng đầu lên, lộ ra dung nhan còn xinh đẹp hơn so với hoa anh đào, mặt mày nho nhã, dung nhan thanh lãnh, cậu đưa ngón trỏ trắng nõn lên làm động tác “Suỵt”- đừng lên tiếng, “Chú sẽ dọa tới chúng nó.” Sau đó lại cúi đầu đọc sách.
Tả Nhất lúc này mới phát hiện trên nhánh cây thấp thấp phía trước đang đậu một loạt con chim, trừng to đôi mắt đậu đen tròn vo nhìn anh ta, khi Tả Nhất nhìn lại, tất cả lũ chim bị kinh sợ vỗ cánh bay lên cao, ánh mắt của tay súng bắn tỉa sắc bén như dao, mang theo tia sáng lạnh lẽo, động vật thường thường so với nhân loại cảm giác nhạy bén mạnh hơn mấy chục lần.
Ngữ điệu của Tả Nhất mang theo một tia không xác định, “Khấu Thu?”
Khấu Thu ngẩng đầu, lúc bốn mắt nhìn nhau, cậu nhìn ra hoài nghi nơi đáy mắt của Tả Nhất, cậu đã sớm dự đoán là sẽ như vậy, Khấu gia nhất định đã làm một loạt điều tra về cậu, mà cậu bây giờ, rõ ràng là đã ra ngoài phạm vi điều tra của bọn họ.
Khấu Thu xoay người, giống như muốn rời đi.
Tả Nhất tự nhiên thấy được nốt ruồi màu chu sa dưới vành tai cậu, lúc này mới mở miệng xác nhận, “Tôi được cha cậu phái tới đón cậu quay về Khấu gia.”
Anh ta nói là “Khấu gia”, tất nhiên là muốn Khấu Thu có thể phản ứng kịp.
“Khấu gia, mệnh lệnh của Khấu Qúy Dược?”
Tả Nhất cau mày, “Gia chủ là cha của tiểu thiếu gia, xin ngài hãy chú ý xưng hô.”
” Cha… Sao?” Giọng của thiếu niên nhàn nhạt, không có ưu sầu, không có không cam lòng, cũng không có vui sướng, hình như chỉ là đang học một từ mới, thuận miệng đọc một chút, trong nháy mắt cậu quay đầu lại, vạn vật dường như đều đứng yên.
Người đẹp như yêu (yêu quái).
Ba mươi phút sau, tại nhà chính của Khấu gia.
Tiếng “kèn kẹt” vang lên.
Người hầu đẩy ra cửa lớn hoa mỹ, Khấu Thu từ trên xe bước xuống, nhìn ngôi nhà trước mắt hoa lệ giống như tòa thành, trong lòng bỗng dâng lên muôn vàn cảm thụ, cuối cùng ổn định tinh thần đi vào.
Hết chương 2

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s