TSCHMXMHT – Chương 3

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

P/S: Vâng, bắt đầu từ chương này chính là quá trình cười không nhặt được mồm mà bạn tác giả đã mang đến cho chúng ta :).

Chương 3: Thật là một đóa Bạch liên hoa mỹ nị…

nhc3a2n-ngc6b0

Vừa vào phòng khách, bầu không khí bên trong tương đối nghiêm túc, Khấu Qúy Dược ngồi ở vị trí gia chủ, xoanh quanh là các anh trai hờ đang ngồi ngay ngắn, thoạt nhìn có điểm giống tam đường hội thẩm.(Đây là phiên tòa thời Trung Quốc cổ đại, nói về các chế độ giám sát.)
( Hệ Thống: Nhận thấy uy hiếp! Uy hiếp! Người xung quanh tướng mạo vượt quá người thường trên ba mươi phần trăm, tự động mở ra hình thức phong hoa tuyệt đại.)
Cái quỷ gì vậy? Khấu Thu còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy trong thân thể không ngừng toát ra khí lạnh, loại khí này dường như từ trong khung phát ra, mỗi một bước đi, trái tim của cậu đều đau như bị khoan đâm vào, giống như máu từng chút một biến mất, thế nhưng cậu lại còn phải làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, lén bước chậm lại.
Khoảnh khắc Khấu Thu đi vào cửa, người ở bên trong ngoại trừ Khấu Qúy Dược đều là hít một hơi khí lạnh, ngay cả lãnh ngạnh như Khấu Qúy Dược, cũng là hơi nhíu mày, gien cường đại ở chỗ ngay khi bạn nhìn thấy người đó thì sẽ lập tức có cảm ứng đến từ huyết mạch, gien Khấu gia tương đối nghịch thiên, nam tuấn mỹ, nữ động nhân, Khấu Thu di truyền tướng mạo cực tốt từ Khấu gia, đây cũng chẳng có gì lạ, nhưng mấu chốt là…tướng mạo của cậu…tốt quá.
Anh thứ hai của Khấu Thu- Khấu Bân Úc, mười mấy tuổi đã lưu luyến bụi hoa, tự xưng là gặp qua mỹ nhân thiên hạ, nhưng mỹ đến thành như Khấu Thu như vậy, thật là chưa từng thấy qua.
Cậu lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhưng người ta lại không thể thấy rõ dung mạo của cậu, chờ khi cậu đi tới, ở xung quanh như có hơi nước nở nộ những đóa hoa yêu dã, mà người ở giữa nhị hoa lại phảng phất như muốn hóa thành khói sương.
Khi Khấu Thu đến gần, chóp mũi của anh ta thậm chí còn ngửi được mùi hoa sen nhàn nhạt.
Qủa thật là người đẹp như sen, di thế độc lập, phong hoa tuyệt đại.
Khấu Thu nào biết trong lòng người khác đang nghĩ gì, lúc này cậu chỉ đang cảm thấy đau nhức đến muốn bạo (nổ tung) có được hay không, lục phủ ngũ tạng giống như đều xoắn thành một khối, xem ra sau này có chết cũng không thể đứng chung một chỗ với một đám người bộ dáng quá tốt, cái giá phải trả thật quá lớn a.
Dùng nhan trị (giá trị nhan sắc) nháy mắt giết chết một đám người, nghe thật khí phách, nhưng cột máu đều sắp tiếp cận zero rồi!
“Tên.” Một tiếng lạnh băng truyền đến, Khấu Qúy Dược vừa mở miệng, người chung quanh theo bản năng thu hồi tâm tư.
“Khấu Thu.” Quả nhiên giống như kiếp trước, Khấu Qúy Dược thậm chí không nhớ được tên của cậu, Bạch Mộng Thu đặt tên cho cậu thì đặc biệt dùng họ của Khấu Qúy Dược, tên dùng tên của chính cô, khát vọng có một ngày Khấu Qúy Dược có thể nhớ đến bản thân, Khấu Thu cười lạnh trong lòng một tiếng, Bạch Mộng Thu không khỏi nghĩ quá nhiều, sợ rằng Khấu Qúy Dược thậm chí ngay cả cô là ai cũng không nhớ rõ.
Cậu ngước mắt nhìn về phía người cha của mình, người ấy ngồi ở chủ vị, tóc dài dùng dây cột tóc màu bạc đơn giản buộc lên, khuôn mặt tuấn tú, ôn hòa tuấn nhã, chỉ từ tướng mạo căn bản không nhìn ra tuổi tác của ông ta, chỉ có từ khí chất toát ra quanh người mới có thể cảm giác được người này không phải trẻ tuổi như bề ngoài nhìn thấy, loại khí thế trầm ổn bất động như núi này, trừ phi trải qua tháng năm mài giũa mới có thể lắng đọng thành được.
“Bên phía Trần Lâm đã thu xếp xong, từ hôm nay trở đi con chính là tam thiếu gia của Khấu gia.”
Khấu Thu rũ mắt không nói, sợ rằng Trần Lâm nhờ cậu mà chiếm được một món hời rồi, bất quá còn nhiều thời gian, cứ để cho ông ta an ổn tiêu dao một đoạn thời gian trước, đợi đến khi con trai bảo bối Trần Chu của ông ta du học trờ về, mới là lúc bọn họ bắt đầu phải trở nợ.
Trần Chu, đời trước những việc anh làm với tôi, nhất định sẽ trả lại cho anh nguyên vẹn, không, là trả gấp trăm lần, chỉ là chỉ cần bảy phần, cũng đã đủ khiến anh vạn kiếp bất phục.
“Đi chỉnh trang một chút, trong bữa tiệc tối nay sẽ giới thiệu chính thức thân phận của con.”
Khấu Qúy Dược đi qua bên cạnh cậu, nhàn nhạt bỏ xuống một câu nói liền đi ra cửa, Tả Nhất tự nhiên là theo ông ly khai.
Chân trước Khấu Qúy Dược vừa đi, phía sau đã nghe thấy thanh âm chói tai, “Còn tưởng là loại mặt hàng gì, một bộ dụ dỗ người.”
Khấu Thu không cần nhìn cũng biết là Khấu Nguyên, lại nói, thân phận của Khấu Nguyên rất có ý tứ, từ huyết thống đến nói cậu ta hẳn là em họ của cậu, chỉ là sau khi cha mẹ qua đời thì được cho làm con thừa tự dưới tên Khấu Qúy Dược để nuôi dưỡng, cậu đẩy gọng kính, theo thanh âm nhìn sang, ánh mắt dừng lại ở trên người Khấu Nguyên một giây, rất nhanh dời đi, sau đó nhìn một chút người chung quanh, giống như vô ý nói, “Thật lạ, sao cậu và những người khác bề ngoài không quá giống vậy?”
Những lời này thật có thể đâm thấu tim, Khấu Nguyên nhiều năm như vậy để ý nhất chính là thân phận của mình, mặc dù chỉ là con thừa tự dưới tên Khấu Qúy Dược, dã tâm của cậu ta cũng không dừng lại ở đấy, bình thường ai dám dám đối với thân thế của cậu ta nói một nói hai, cậu ta tuyệt đối sẽ chỉnh đối phương đến chết.
Khấu Thu không để ý đến ánh mắt oán độc của cậu ta, theo người hầu chậm rãi bước lên cầu thang xoáy tròn, khi sắp bước đến thềm nghỉ, đột nhiên quay đầu, vẻ mặt vô hại, “Đại khái là tôi nhìn lầm đi, dù sao đều là cùng một cha, sao có thể khác biệt quá nhiều.”
Nói xong, thản nhiên rời đi.
Khấu Nguyên một hơi nghẹn ở trong lòng thiếu chút nữa thổ huyết, cậu ta nhìn Khấu Uẩn Lương và Khấu Bân Úc hung ác nói,” Các người cứ như vậy mặc kệ nó?”
Khấu Bân Úc phì một tiếng bật cười, cảm tình đây là muốn coi bọn họ là súng để dùng, cũng không biết đầu óc Khấu Nguyên có phải bị hỏng hay không, bọn họ quả thật kiêng kỵ sự tồn tại của Khấu Thu, nhưng chẳng lẽ lại có thể thích cậu ta? Chí ít bọn họ đều là con ruột của Khấu Qúy Dược, tranh này tranh nọ còn để ý tình cảm, cậu ta chỉ là chi thứ, giảo hợp tiến vào, còn vọng tưởng muốn chia một chén canh, thực sự là buồn cười đến cực điểm.
Khấu Nguyên nhíu mày, “Anh cười cái gì?”
Khấu Bân Úc khoanh tay, “Em ba đồng ngôn vô kỵ, cậu đừng để trong lòng.”
Khấu Thu đi hết bậc thang cuối cùng, sương mù trên người đã dần dần tán đi, người hầu dẫn cậu đến trước cửa phòng, Khấu Thu cho người đó rời đi, cầm chìa khóa tự đi vào, vừa vào phòng, chân cậu mềm nhũn, đỡ cửa tựa ở trên tường, mồ hôi lạnh trên trán từng giọt từng giọt chảy xuống, không còn thong dong ưu nhã như vừa rồi.
( Hệ Thống, ngươi tốt nhất giải thích một chút cho ta, cái gì gọi là tự động mở ra hình thức phong hoa tuyệt đại?)
( Hệ Thống: Hình thức này có thể nói là mở ra theo lương tâm nghề nghiệp, theo mức độ nhan sắc không ngừng tăng lên của người hiện đại, như thế nào mới có thể ở giữa một đám người đẹp trổ hết tài năng, đây là một vấn đề, hình thức phong hoa tuyệt đại chính là hưởng ứng hiệu triệu của thời đại mà sinh ra, nó là một kiệt tác vượt qua thời đại! Có thể che đậy rất tốt một phần tầm mắt của những người khác, tạo nên cảnh tượng tựa như mộng ảo, chỉ là kí chủ phải trả giá cao chút.)
Trả giá cao chút? Khấu Thu chỉ cảm thấy nửa cái mạng cũng sắp mất. Cậu đi về phía giường, chuẩn bị nghỉ ngơi một hồi khôi phục nguyên khí, cuối cùng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề lớn.
(Chờ chút, tiệc tối hôm nay con cái thê thiếp của Khấu Qúy Dược cũng ở đó, người đẹp so với ban ngày thì còn nhiều hơn, loại hình thức này lẽ nào sẽ lần thứ hai tự động mở ra?)
( Hệ Thống: Hình thức Phong hoa tuyệt đại chỉ áp dụng trong tình huống chỉ có năm người.)
Khấu Thu thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe hệ thống nói ngay sau đó: ( Đến lúc đó sẽ khởi động hình thức đương thời có một không hai.)
Khấu Thu: ( Cái gì là hình thức đương thời có một không hai.)
Hệ Thống không lên tiếng nữa.
Khấu Thu:… Ngươi! Treo! Luôn! Đi! (你! 麻! 痹!– từ gốc, mình không biết dịch sao nữa, nghĩ có lẽ là Thu Thu chửi hệ thống treo máy, tê liệt)
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình chỉ muốn yên ổn làm một mỹ nam tử , không cần quá xuất chúng, chỉ cầu đừng gặp họa.
Âm nhạc cổ điển du dương nổi lên, vài chiếc bàn ăn dài phủ khăn trải bàn hoa lệ, mép khăn mềm mại rũ xuống mặt đất, mặt trên bày đủ loại món ngon đẹp mắt.
Mỗi người đều là chính trang tham dự, Khấu Thu mặc quần jean áo sơ mi trắng trông có vẻ vô cùng lạc loài.
Mặc dù như thế, người xung quanh cũng khó sinh ra đánh giá đây là cái người nhà quê, dù sao gương mặt đó đặt ở đây, có thể nói là thần kỳ.
Khấu Qúy Dược tự nhiên là chủ tọa, bên tay trái của ông đều là nữ, An Lôi là người vợ danh chính ngôn thuận của ông, ngồi ở nơi gần ông nhất, còn có hai người phụ nữ tuổi cùng bà ta không chênh lệch nhiều lắm, dáng dấp đều là đứng đầu, bảo dưỡng khá tốt, theo thứ tự là mẹ của Khấu Bân Úc – Cốc Lương Mộ và mẹ của Khấu Trân Manh – Hòa Phi Trân.
Đơn giản mà nói, Khấu Thu tổng cộng có năm anh chị em, anh cả Khấu Uẩn Lương, anh thứ Khấu Bân Úc, chị cả Khấu Nhan và em gái Khấu Trân Manh, cộng thêm thằng em họ là con thừa tự dưới tên Khấu Qúy Dược.
Từ lúc Khấu Thu ngồi vào bàn đã cảm thụ được vài ánh mắt dò xét, đều là không mấy thân thiện, cậu không hề nghi ngờ cảm xúc che giấu bên trong có một phần chính là muốn dồn cậu vào cõi chết.
( Hệ Thống: Hình thức đương thời có một không hai sắp mở ra, mời kí chủ chuẩn bị sẵn sàng.)
Khấu Thu hơi nhướng mày, chuẩn bị?
Theo “Đinh” một tiếng, vẻ ưu nhã quý tộc tự động toát ra theo mỗi động tác giơ tay nhấc chân của cậu, nhất cử nhất động giống như nước chảy mây trôi lưu loát sinh động, thỏa đáng.
Khấu Thu lúc này chỉ nghĩ đến thân thể có cái gì không ổn.
( Hệ Thống: Hữu nghị nhắc nhở, xin đừng đi lại.)
Đừng đi lại?
Khấu Thu động động chân, không thấy đau, còn có thể chuyển động tự nhiên, lại nói sàn nhà lạnh băng băng, thật thoải mái.
Chờ chút, cậu là có đi tất và giầy, sao có thể cảm giác được sàn nhà mát mẻ, Khấu Thu giống như vô ý cúi đầu nhìn thoáng qua, trong nháy mắt sợ hãi —
Ni mã? Chân cậu đâu? Cái vật thể mang theo mấy mảnh vây cá màu lam trong suốt cứ đong đưa qua lại này là cái gì? Đuôi cá sao?
( Hệ Thống: Hình thức đương thời có một không hai có giá trị thuộc tính ưu nhã là Max, trên đời này chẳng lẽ còn có sinh vật nào so với nhân ngư càng thêm ưu nhã sao? Nhân ngư đến từ biển sâu, ngươi đáng giá có được. Phóng nhãn nhìn người xung quanh, ngoại trừ người trên chủ tọa, không ai có thể có lễ nghi so với ngươi càng thêm ưu nhã hoàn mỹ.)
Khấu Thu thiếu chút nữa văng tục, ngay người đều không phải, muốn ưu nhã có cái rắm dùng!


20160102192213_HQRvm.thumb.224_04131517207mlSGn1zVqqOp9018lqF2J
Hết chương 3.

P/S: Từ Ni mã?尼玛? Thật không biết dịch cái từ này thế nào, hình như là biến thể của từ animal, dịch nghĩa chắc là súc vật, mình cũng thấy có chỗ dịch là một loại ngựa, nói chung chắc nghĩa của nó cũng tương tự kiểu Gì đây?. Để Ni mã? cũng khá dễ thương, nên…để thôi :).

P/SS: Hàng được tặng, cẩn thận máu mũi!!! (Thank bạn kyrahnguyen)

dCgeIoQ

Advertisements

4 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s