TSCHMXMHT – Chương 4

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 4: Thật là một đóa Bạch Liên Hoa mĩ nị…

L2b 20140716103956_60608

“Đây là Khấu Thu, tam thiếu gia của Khấu gia bị thất lạc ở bên ngoài.”
Một câu nói như cục đá ném vào mặt hồ, gợn lên tầng tầng sóng gió trong lòng người. Tuy nói đã biết mục đích của bữa tiệc, nhưng khi Khấu Qúy Dược nói ra khỏi miệng, trong lòng vẫn không quá thoải mái.
Toàn trường lãnh đạm nhất có lẽ là Khấu Thu, cậu chỉ ngồi ngay ngắn ở đó, biểu tình bất biến, lưng cách ghế dựa một khoảng, ngồi đúng tiêu chuẩn thân sĩ. Tả Nhất tương đương với cận vệ của Khấu Qúy Dược, căn bản là ở bên cạnh Khấu Qúy Dược mọi lúc mọi nơi, lúc ăn cơm anh ta sẽ đứng cùng quản gia ở vị trí cách không xa lắm, tiếp tục thực hiện chức trách của mình.
Từ góc độ của anh ta nhìn sang, chỉ có thể nhìn thấy gò má lạnh lùng của Khấu Thu, trong lòng thầm nghĩ Khấu Thu thật đúng là ông cụ non, khiến cho người ta không cách nào nhìn ra một chút suy nghĩ trong lòng của cậu ta, so với mấy thiếu gia tiểu thư đang ngồi ở đây, hiện giờ nhìn lại người giống gia chủ nhất lại chính là người con riêng mới được đón về này.
Anh ta nào đâu biết rằng lúc này trong lòng Khấu Thu đang kinh đào hải lãng xoắn xuýt lại với nhau: Thảo thảo thảo, ăn một bữa cơm, thế nhưng lại biến thành người cá, nhìn nhìn mấy món ăn bày ở trước mặt, thật đúng là khó kham được a: Đóa tiêu khai bình khai bình ngư (cá cắt khúc xếp xòe tẩm tiêu), kim ngư hí liên (cá vàng chơi sen), ngũ thải tô ngư phiến (cá miếng nhiều màu). Tuy nói trên bàn bày đầy mấy chục món ăn, nhưng đây là bàn dài, mỗi người chỉ có thể ăn được mấy món trước mặt mình thôi a! Lẽ nào lát nữa bắt cậu một bên quẫy đuôi cá một bên ăn thịt cá sao.
Duy nhất đáng mừng chính là khăn trải bàn đủ dài để che giấu, mặc dù như thế, Khấu Thu vẫn trăm triệu lần không dám lộn xộn, rất sợ không cẩn thận sẽ bị lòi đuôi cá.
Mọi người chờ Khấu Qúy Dược nhấc đũa lên gắp một món ăn thì mới cầm lấy chiếc đũa trước mặt.
Khấu Thu nhận mệnh cũng cầm lên đũa, bắt đầu ăn, động tác của cậu rất khoan thai ưu nhã, trước dùng nước chanh tráng qua bộ đồ ăn (dụng cụ dùng khi ăn như chén, đũa, nĩa, muỗng), sau đó dùng đũa khéo léo lọc bỏ xương cá, rồi mới chậm rãi đưa lên miệng, điều này làm cho Khấu Nguyên vốn là muốn nhìn cậu mắc sai lầm mà chật vật hoàn toàn thất vọng.
“Lễ nghi trên bàn ăn của con là do ai dạy?” Rốt cuộc là Khấu Qúy Dược, không đem chú ý đặt ở hình tượng ăn uống tao nhã đẹp mắt của Khấu Thu, mà nhất châm kiến huyết chỉ ra điểm đáng ngờ.
“Qủa thực là hơi lạ, anh trai chẳng lẽ đặc biệt nghiên cứu qua cái này?” Chen vào nói chính là Khấu Trân Manh, ánh mắt của cô nàng linh động khả ái, mang trên mặt vài phần ý cười ngây thơ.
Khấu Nguyên cười trộm, Khấu Trân Manh nói lời này quả thực quá đẹp, Khấu Thu nếu như thừa nhận tìm hiểu qua, tất nhiên sẽ đưa tới sự nghi kỵ của cha, còn nếu nói không, cái tình huống này ai sẽ tin tưởng?
Khấu Thu kiên trì lọc xương cá, động tác của cậu rất nhẹ nhàng, ánh mắt chuyên chú, giống như không phải đang lọc xương cá mà là đang đối đãi với một món trân bảo, chỉ thấy cậu cũng không ngẩng đầu lên mà nói, “Không ai dạy, gia tộc di truyền.”
Khấu Trân Manh trợn to hai mắt, đại khái không nghĩ tới có người có thể nói dối một cách đường hoàng hiên ngang như vậy.
Khấu Nguyên không thể nhìn được cái loại tư thái thanh cao này của Khấu Thu nữa, trực tiếp phá, “Nói hươu nói vượn.”
Khấu Thu cũng không giận, hơi nâng nâng khóe mắt, dùng dư quang quét mắt nhìn cậu ta một cái, “Thế nào, cậu không được di truyền đến sao?”
Khấu Bân Úc nhịn không được cười ra tiếng, tam đệ mồm cũng thật độc.
Khấu Nguyên thật muốn xông tới xé nát cái miệng Khấu Thu, không biết có phải là ảo giác của cậu ta hay không, Khấu Thu dường như biến cậu ta không phải con ruột của Khấu Qúy Dược, mỗi lần mở miệng, đều có thể đâm trúng tử huyệt của cậu ta.
Khấu Thu thật ra không để tâm lắm đến Khấu Nguyên, Khấu Nguyên vui giận thất thường, hấp tấp bộp chộp, người như vậy chưa đáng để tâm đến, trong nhà này người cậu thực sự e ngại là An Lôi và Khấu Uẩn Lương, không hổ là mẹ con, đều là tâm cơ thâm trầm, tâm tư ác độc.
Nhìn lại quá khứ, trong nhà duy nhất không hại đến cậu đại khái chỉ có Khấu Bân Úc và Khấu Qúy Dược, Khấu Bân Úc phong lưu quen, đối với gia sản không quá để bụng, về phần Khấu Qúy Dược, ông ta ngầm chấp nhận tất cả tranh đấu, chỉ chú trọng kết quả, về phần quá trình thế nào, không cần hỏi tới.
Cha lạnh lùng, anh chị em lòng mang ý xấu, còn có tài sản đếm không hết, đây là Khấu gia — từ xưa tàn nhẫn lại cường đại.
“Con tên Khấu Thu đúng không?” Thanh tuyến nữ nhân rất hoàn mỹ, An Lôi ngẩng đầu lộ ra cần cổ trắng nõn, như thiên nga trắng cao quý, “Nhìn tuổi thì chắc đang học cấp ba đúng không, con trở lại Khấu gia, tự nhiên sẽ không để con trở lại trường học trước kia, lát nữa bác sẽ chọn cho con một trường học khác.”
Nữ nhân trời sinh đã biết diễn kịch, mà An Lôi tuyệt đối là cấp cập Oscar, mặt ngoài ôn nhu như nước, trong khung lại là độc xà.
Khấu Thu tự nhiên biết lát nữa bà ta sẽ chọn cho mình trường học rất tốt, hơn nữa còn chọn trường đứng đầu, cậu kiếp trước mang danh nghĩa con riêng, tiến vào trường học quý tộc, nhận lấy dĩ nhiên không phải là bạn học hữu nghị giáo viên che chở, trừ bỏ xem thường và lén lút bàn tán sau lưng, trong trường cậu hoàn toàn bị cô lập.
Bất quá lần này đã không giống trước nữa, cậu để đũa xuống, dùng khăn ăn lau sạch sẽ khóe miệng, có vẻ không để ý lắm, “Ngài chọn giúp con là được rồi.”
An Lôi cau màu, “Trường học là rất quan trọng, nhất là sang năm con phải thi lên đại học, tích lũy càng nhiều tri thức về sau học lên chuyên ngành cũng có nền tảng tốt hơn.”
Khấu Thu, “Không cần phiền toái như vậy, chuyên ngành sau này con muốn học và tri thức hiện tại học không có bất cứ quan hệ gì, khéo tay nhanh nhẹn và có thẩm mỹ là đủ rồi.”
Lời này vừa nói ra trong nháy mắt hấp dẫn đại bộ phận người chú ý, ngay cả Khấu Qúy Dược cũng nhìn về phía cậu.
An Lôi, “A? Con muốn học ngành gì?”
” Y học mỹ dung lâm sàng.”
Bầu không khí rõ ràng cứng lại mấy giây.
Dáng vẻ tươi cười hoàn mỹ trên mặt An Lôi lần đầu tiên có vết rách, “Con nói cái gì?”
“Y học mỹ dung lâm sàng.”
Khấu Nguyên thất thanh nói, “Cậu muốn học chỉnh dung?”
Khấu Thu nhướng mi, “Cậu có ý kiến?”
Đây không phải vấn đề có hay không có ý kiến, đường đường là con cháu Khấu gia, cậu không đi học tài chính, không đi học quản lý, nói cho tôi biết cậu nói muốn học chỉnh dung không phải là đang đùa tôi đấy chứ?
Khấu Qúy Dược nhíu mày, “Còn ra thể thống gì?”
Khấu Thu nhìn ông rất nghiêm túc nói, “Mặt rất quan trọng.”
Mọi người vây xem đều sợ hãi: Sao vẫn cảm thấy trong lời đứa nhỏ này có thâm ý khác a.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng không ai dám ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt của Khấu Qúy Dược, rất sợ đối phương nổi giận.
Khấu Qúy Dược ánh mắt lạnh như băng bắn lại, Khấu Thu thản nhiên nhìn thẳng ông, trong mắt giống như hồ nước sâu, trong suốt mà băng lãnh, Khấu Qúy Dược nhíu mày một cái, cuối cùng không nói gì nữa.
An Lôi, “Đã như vậy, con nghĩ học viện ETAM thế nào, vừa vặn Manh Trân và Khấu Nguyên cũng học ở đó, có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Khấu Thu cười như không cười nhìn bà ta một cái, ánh mắt của cậu rất thấu triệt, giống như có thể nhìn thấu tất cả suy nghĩ của đối phương.
An Lôi nhíu mày, đứa bé này hình như khó đối phó hơn so với tưởng tượng của bà ta.
“Vậy thì học viện ETAM cũng được.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên trộm vui vẻ, đến trường học rồi, tiểu tử này không phải là tùy bọn họ khó dễ.
Sau tiệc tối, mọi người lần lượt rời đi, đuôi cá của Khấu Thu cũng dần dần biến mất, ở lại cuối cùng chỉ còn lại Khấu Bân Úc, Khấu Bân Úc nhướng đôi mắt đào hoa phong lưu nhìn cậu, “Anh nói này em ba, em nghĩ kỹ chưa, đây chính là học viện ETAM, chi nhánh của học viện ETAM ở Thụy Sĩ, học viện quý tộc đẳng cấp toàn cầu.” Anh đặc biệt gia tăng trọng âm nhấn mạnh chữ “đẳng cấp”.
Kiếp trước Khấu Bân Úc cũng từng có hàm ý nhắc nhở cậu, chỉ là khi đó Khấu Thu ôm vô hạn ảo tưởng đối với tương lai, hoàn toàn không nghĩ đến những phương diện khác.
Cậu đứng dậy, đi tới góc bàn, cầm lên bánh tráng cuộn thêm mấy miếng thịt vịt nướng thái lát ở bên cạnh, một ngụm nhét vào miệng, đã sớm muốn ăn rồi a, chỉ tại không thể với tới.
Khấu Bân Úc ngạc nhiên nhìn cậu, rõ ràng mới rồi còn là hình tượng quý tộc ưu nhã, thế nào mà sau một giây đã thành bức tranh đại lão gia Đông Bắc.
“Anh hai sợ bạn học trong trường bắt nạt em sao?” Khấu Thu cảm thấy mỹ mãn liếm liếm đầu ngón tay dính tương, “Anh hai lo quá rồi, bọn họ tuyệt đối sẽ hữu hảo với em, bởi vì…”
“Em đẹp hơn bọn họ.”
Nói xong, xoay người lên lầu.
Lưu lại Khấu Bân Úc một mình hỗn loạn trong gió hồi lâu, hàng này muốn dùng mặt chinh phục thế giới bạn nói anh ta nên nói gì đây?
Hết chương 4.

s490925_89894

Đóa tiêu khai bình khai bình ngư

SONY DSC

Kim ngư hí liên

 

p800_201009081714182

Ngũ thải tô ngư phiến

images200651211153171568

Ngũ thải tô ngư phiến

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s