TSCHMXMHT – Chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Có bạn nào xem Victor Frankenstein chưa, lúc đầu mình xem vì có Daniel Radcliffe, cơ mà về sau, mình chỉ thấy máu sói sôi lên vì độ gian tình giữa hai bạn Victor vs Igor (Daniel), quả thật như dội chậu hint vào mặt, hai bạn tình quá thể.

P/S: Không biết bao giờ truyện mình mới lội lên được top share google

Chương 6: Thật là một đóa Bạch Liên Hoa mỹ nị…

Món gan ngỗng

Món gan ngỗng

822ca06fe3ae02e99ebf63d64ce32f4c
Cơ Chi là nhân vật phong vân của cả học viện ETAM, thiếu niên xinh đẹp như hoa yêu nắm giữ một đám fan nữ điên cuồng, hơn nữa thái độ của cậu ta đối với mọi người đều là như gần như xa, vì vậy ở trong mắt rất nhiều nữ sinh, hình tượng của cậu ta giống như mộng ảo, xa không thể với, dụ người trầm mê.
Như Khấu Thu như vậy không bị vẻ ngoài của cậu ta ảnh hưởng, thật sự là người đầu tiên.
Buổi trưa tan học, cậu ta cuối cùng không nhịn được quay sang cái người đã đọc tạp chí tới trưa kia hỏi, “Cùng đi căn tin không?”
Khấu Thu nghĩ nghĩ rồi gật đầu, số lần cậu tới căn tin không nhiều lắm, đời trước vì lần đầu đi căn tin cao cấp như vậy nên đã gây ra không ít chuyện chê cười, sau đó cậu cũng ít đi căn tin, căn tin học viện ETAM với cậu mà nói không sai biệt lắm là xa lạ, có người dẫn đường cũng không tồi.
Khi cậu đem tạp chí nhét vào cặp sách, Cơ Chi liếc thấy đủ loại tạp chí chất đầy trong cặp cậu thì khóe mắt giật giật.
“Sách giáo khoa của cậu còn chưa lấy được sao?”
Khấu Thu lắc đầu, “Không muốn lấy, quá dầy, mang rất nặng.”
Cơ Chi nhíu mày, cậu hoàn toàn không hiểu mạch não của thiếu niên trước mắt này cấu tạo như thế nào.
Học viện ETAM xa hoa là có lý do, ngay cả căn tin đều trang hoàng vàng son lộng lẫy, rộng mấy trăm mét vuông, các cửa quầy nhiều đến làm người ta không kịp nhìn, không kịp chọn.
Nhưng có một cửa quầy có một đội ngũ xếp hàng đặc biệt dài.
Khấu Thu và Cơ Chi hai đại soái ca đi tới, lập tức hấp dẫn không ít sự chú ý.
Thấy Khấu Thu vẫn tò mò nhìn cái hàng ngũ dài dằng dặc kia, Cơ Chi chủ động giải thích, “Chỗ đó bán cá cuộn kiểu Pháp và gan ngỗng, mỗi ngày đều là bán ra với số lượng có hạn.”
Khấu Thu nghi hoặc, “Ăn ngon không?”
Cơ Chi ăn ngay nói thật “Tiêu chuẩn cấp đại sư, ít nhất, so với nhà hàng năm sao thì ngon hơn.”
Khấu Thu, “Chúng ta cũng đi xếp hàng.”
Cơ Chi nhìn thoáng qua đội ngũ, “Phỏng chừng đến chúng ta thì đã hết rồi.”
Cậu nói xong câu đó mới phát hiện Khấu Thu đã không thấy, lại thấy trong đại quân xếp hàng gia nhập thêm một thành viên, Cơ Chi bất đắc dĩ, cầm khay ăn cũng đi tới.
“Ồ, tôi còn đang tự hỏi là ai, không phải là Khấu Thu đây sao, tôi thế nhưng nghe nói ngày đầu tiên đi học cậu thiếu chút nữa bị chủ nhiệm đuổi ra khỏi lớp.”
Thật không thể không nói oan gia ngõ hẹp, xếp trước Khấu Thu vừa lúc là Khấu Nguyên, Khấu Manh Trân, còn có Cẩu Chỉ Xảo.
Khấu Thu thản nhiên nói, “Cô ấy cũng chỉ có thể là mong muốn trong lòng mà thôi.”
Vật họp theo loài, người phân theo quần, Khấu Manh Trân và Cẩu Chỉ Xảo đồng dạng đều là bộ dáng quá đẹp, lòng dạ quá cao, ngày thường hay qua lại, quan hệ thân như chị em gái.
Cẩu Chỉ Xảo sáng sớm hôm nay nghẹn khuất còn nghẹn ở trong lòng, lúc này nhìn thấy Khấu Thu trong lòng suy nghĩ trăm nghìn loại biện pháp khiến cậu đem mặt quét rác (mất thể diện).
“Manh Trân, cậu ta hẳn là anh của cậu đi?”
Khấu Manh Trân chỉ là cười khẽ không trả lời, Khấu Nguyên lại xen vào nói, “Đúng vậy, sống vài chục năm mới lần đầu tiên nhìn thấy người anh trai này.”
Cẩu Chỉ Xảo là hoa hậu giảng đường, chỗ cô ta đứng vốn luôn có tầm mắt người truy đuổi, lúc này ánh mắt của người trong căn tin không sai biệt lắm đều tập trung ở chỗ này. Khấu Nguyên vừa nói ra miệng, nguyên bản không ít ánh mắt nữ sinh bị tướng mạo Khấu Thu hấp dẫn đều lập tức biến thành khinh thường, dù ở chỗ nào, thân phận con riêng từ trước đến nay đều không được chào đón.
Khấu Thu cũng không giải thích, tùy bọn họ châm chọc.
Cơ Chi nhíu mày, đi lên trước, vốn định giúp Khấu Thu nói mấy câu, nhưng bị đối phương ngăn cản, Khấu Thu đem khay ăn đặt lên tay cậu, ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói một câu.
Khấu Manh Trân thấy Khấu Thu thầm thầm thì thì, liền tỏ ra lo lắng sáp lại gần Cẩu Chỉ Xảo, “Không phải cậu ta đang nói xấu cậu đấy chứ.”
Đối với nam sinh giống như Cơ Chi, đa số nữ sinh học viện trong lòng đều có sự ái mộ, nghĩ đến bây giờ Khấu Thu có thể đang nói xấu danh tiếng của mình, Cẩu Chỉ Xảo sao có thể bỏ qua.
Cô ta trừng mắt nhìn Khấu Thu, đôi mắt đẹp tựa hồ có thể phun ra lửa, “Khấu Thu, thức thời thì mau rời khỏi đây.”
Khấu Thu nghiêng đầu nhìn cô ta.
“Anh trai, không nên quá đáng.” Thanh âm nhu hòa của Khấu Manh Trân đột nhiên xuất hiện, “Anh sao có thể nói xấu Cẩu Chỉ Xảo với anh Cơ Chi?”
Những lời này vừa ra khỏi miệng, đưa tới xung quanh không ít người xì xào bàn tán, “Rốt cuộc cũng chỉ là con riêng, một chút phép tắc cũng không biết.”
“Đúng vậy, đàn chị Chỉ Xảo tốt như vậy, còn bị người nói xấu.”
“Không thể không nói thói đời ngày nay, tùy tiện con chó con mèo cũng có thể tiến vào nhà giàu.”

Khấu Manh Trân nghe những thanh âm này, nét mặt chợt lóe lên vẻ đắc ý, ánh mắt cô ta nhìn Khấu Thu không cần nói cũng biết có vài phần khinh miệt, ngày hôm qua ở nhà anh không phải nói rất giỏi sao, hiện tại cũng chỉ có thể hết đường chối cãi.
Khấu Thu nhìn thoáng qua phía trước, đột nhiên xoay người đi.
Khấu Manh Trân lại khăng khăng một bộ muốn thay bạn tốt ra mặt giảng nghĩa khí, đôi mày nhíu lại, giống như đóa hoa thủy tiên yểu điệu yếu đuối, kích khởi sự thương tiếc của đại bộ phận nam sinh, “Anh trai, ít nhất, anh phải nói xin lỗi Chỉ Xảo mới có thể đi.”
Không ít người đều phụ họa theo.
Khấu Thu không trả lời, chọn một chỗ ngồi dựa vào cửa sổ phong cảnh cũng không tệ lắm ngồi xuống.
Khấu Manh Trân còn muốn nói thêm gì đó, lúc này Cơ Chi đi tới phía trước mở miệng, “Cậu ấy không nói xấu ai.”
Khấu Manh Trân không nghĩ tới Cơ Chi cư nhiên đứng về phía Khấu Thu, thủy mâu nhìn chăm chú vào cậu ta, “Anh Cơ Chi là người tốt, nhưng anh trai làm sai chính là làm sai, anh che giấu thay anh ấy như vậy đối với Chỉ Xảo là không công bằng.”
Chiếc cằm trắng noãn của Cẩu Chỉ Xảo khẽ nâng lên, trong mắt mang theo ánh nước, tựa hồi bị rất nhiều ủy khuất.
Nhìn một đám người xung quanh đều đang thay bọn họ tỏ vẻ bất bình, Cơ Chi chỉ là đi qua bên người Khấu Manh Trân, thuận tiện bỏ xuống một câu tiếp theo, “Các cô nghĩ nhiều rồi, Khấu Thu chỉ nói cậu ấy sẽ giữ lại mọi người, để tôi đi lấy hai phần gan ngỗng cuối cùng thôi.”
Cẩu Chỉ Xảo sửng sốt, mọi người lúc này mới chú ý tới trong lúc tất cả còn mải xem kịch vui, Cơ Chi không biết lúc nào đã chen đến phía trước lĩnh đi hai phần gan ngỗng cuối cùng rồi.
Tràng diện bỗng chốc trở nên lúng túng.
Khấu Thu tiếp nhận khay ăn Cơ Chi đưa tới, nhìn thoáng qua ba người đang xấu hổ ở giữa, nói nhẹ bẫng, “Các người sao có thể cảm thấy mình quan trọng hơn so với gan ngỗng.”
Não bổ là bệnh, phải trị. (脑补- ảo tưởng sức mạnh chăng 🙂 )
Cẩu Chỉ Xảo là người kiêu ngạo như vậy, tất nhiên là tức giận rời đi, Khấu Manh Trân đuổi theo, Khấu Nguyên trừng mắt nhìn Khấu Thu đang bình yên ngồi chỗ đó một cái, sau đó cũng đi ra căn tin.
Khấu Thu chuyên tâm ăn cơm của mình.
Cơ Chi linh hoạt dùng dao nĩa, “Đáng tiếc không có rượu whisky, món gan ngỗng này chỉ hợp với rượu mạnh như whisky mới có thể bật ra hương vị ngon nhất.”
Khấu Thu đối rượu không có nhiều nghiên cứu, không tiện phát biểu ý kiến.
“Đúng rồi, cậu không có sách giáo khoa, vậy bài tập thì làm thế nào?”
Khấu Thu tay ăn cơm chợt dừng, thế nào mà đem việc này quên.
Ánh mắt Khấu Thu nhìn Cơ Chi trong nháy mắt nóng lên.
Cơ Chi không hiểu sao nghĩ ánh mắt cậu ta nhìn mình giống như nhìn món gan ngỗng.
“Trước cậu nhắc tới rượu whisky.” Khấu Thu mở miệng nói, “Ngày mai tôi có thể mang cho cậu một lọ cao cấp nhất.”
Cơ Chi bản năng hỏi, “Điều kiện?”
“Cho đến cuối học kỳ, đem bài tập của cậu cho tôi mượn chép một chút.”
Một kẻ thiếu niên bề ngoài nhìn qua lạnh lùng cao lãnh không gì sánh được lại nghiêm túc hỏi chép bài tập của mình, Cơ Chi tỏ vẻ…Thật là vi diệu! (Nguyên văn.)
Khấu Thu mấy chục năm trước khi trở lại Khấu gia luôn cơm đều không được ăn no, càng miễn bàn có rượu tốt gì, nhưng cậu không có, hầm rượu Khấu gia lại cất giấu ngàn vạn chai rượu ngon, tiện tay lấy một chai cũng không tính là gì.
Khấu gia ba giờ sáng.
Khấu Thu dùng miêu bộ (bước mèo đi) từ trên cầu thang xoáy đi xuống, trực tiếp hướng về phía cánh cửa nhỏ phía sau giàn hoa tử đằng ở phòng khách, bụi tử đằng này sinh trưởng tương đối tươi tốt, từ trên giàn rủ xuống có đến mấy mét chiều dài, cơ hồ đem cửa nhỏ hoàn toàn che đậy, màu cửa lại là màu đỏ đồng, chạm trổ hoa văn phức tạp, người không biết nhiều lắm chỉ cho chỗ này là để trang trí.
Đẩy ra dây mây sum xuê trước mặt, Khấu Thu nhanh chóng điền mật mã vào, sau khi cửa mở thì đi vào.
Thay vì nói là hầm rượu, nơi này càng giống như là vương cung dưới lòng đất, ngàn vạn chai rượu trân quý không gì sánh được đều trưng bày ở chỗ này, chỉ cách một tầng thủy tinh trong suốt, giống như hương rượu tinh thuần đều sắp tràn ra.
Khấu Thu một đường đi về phía trước, rốt cục thấy tấm bảng gỗ viết chữ “Whisky”.
Ở đây mỗi một chai đều là trân tàng, Khấu Thu tiện tay cầm một lọ nhìn thuận mắt chuẩn bị rời đi, mới đi vài bước, bỗng cảm thấy mình đã tới đây rồi mà cứ vậy rời đi thì có chút không lời lắm, vì vậy lại quành trở về, từ trên kệ rượu chọn một chai khác, bỏ đi nắp gỗ, định bụng uống hai ngụm rồi sẽ rời đi.
Khi Khấu Qúy Dược trở về từ trung tâm nghiên cứu thì đã là đêm khuya, Tả Nhất theo thường lệ đi theo phía sau ông, khi bước lên lầu, ánh mắt Khấu Qúy Dược trong lúc vô tình đảo qua giàn hoa ở góc, hoa lá có chút tán loạn, ông dừng bước lại, Tả Nhất tầm mắt của ông nhìn qua, rất nhanh đã phản ứng kịp, mỗi một bồn ở Khấu gia đều có người chuyên môn chăm sóc, không có khả năng xuất hiện loại tình huống này, trừ phi có người đụng vào sau đó.
“Gia chủ, tôi đi xem trước tình huống.”
Khấu Qúy Dược nhẹ nhàng nâng tay phải biểu thị không cần, ánh trăng khiến tóc ông như được phủ một tầng quang huy màu bạc, ông bình tĩnh đi tới cánh cửa giấu phía sau giàn hoa, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh mã tấu sắc bén.
Cửa nhỏ màu đỏ đồng mở ra, Khấu Qúy Dược dẫn đầu đi vào, Tả Nhất theo sát phía sau.
Vừa vào cửa mùi rượu đã phô thiên cái địa truyền tới, Khấu Qúy Dược tay cầm mã tấu, toàn thân tản ra sát ý lạnh lẽo trái ngược với bề ngoài, thẳng đến khi thấy tửu quỷ đang ngủ say ở cách đó không xa.
Tả Nhất ngẩn ra, “Đây là… Tiểu thiếu gia?”
Khấu Qúy Dược không trả lời, mặt lạnh đi về phía trước, Khấu Thu trong mơ màng cảm giác có người đến, mở hai mắt mơ hồ, đánh một cái nấc rượu nho nhỏ.
” Usquebaugh-baul,” Khấu Qúy Dược nhìn bình rượu nằm bên cạnh Khấu Thu, “Lá gan cũng thật không nhỏ.”
Kỳ thực tửu lượng của Khấu Thu tuy không phải quá tốt, nhưng cùng người bình thường cũng không chênh lệch lắm, chết ở cái là cậu lại lựa chọn chai rượu này, rượu whisky bình thường đều là khoảng 43 độ, duy chỉ có chai này cậu chọn là do nhà máy rượu Bruichladdich chưng cất với số lượng có hạn, nhà máy này nằm ở trên đảo Islay – nơi xa nhất nằm ngoài khơi của cụm hòn đảo Inner Hebrides thuộc khu vực phía tây Scotland cách bờ biển Bắc Ireland tầm 30 km, luôn luôn có tiếng là làm việc cổ quái ở Scotland.
Mà Usquebaugh-baul, xuất xứ từ từ Gaelle, nghĩa là “Một loại chất lỏng có hại đối với sinh mệnh”, loại rượu whisky này đã trải qua bốn lần chưng cất, hàm lượng cồn cao tới 92%, một giọt cũng đủ để ảnh hưởng đến các bộ phận cơ thể, uống nhiều hai ngụm có thể là trực tiếp làm ngừng hô hấp.
Mà luôn luôn làm hết sức Khấu Thu, một hơi uống một hớp lớn, ngất luôn tại chỗ.
Thẳng đến vừa rồi mới khôi phục thần trí, nhưng cũng chỉ là tỉnh lại, hiện tại cả người đang ở trong tình trạng tinh thần thác loạn hưng phấn quá độ.
Nếu như bình thường, Khấu Qúy Dược đã sớm một cước đạp người bay ra ngoài, chỉ là thấy Khấu Thu như con mèo nhỏ say rượu, trong lòng Khấu Qúy Dược đột nhiên mềm nhũn một chút, từ lúc mới tới Khấu gia, Khấu Thu biểu hiện ra ngoài rất giống ông cụ non, tâm tư kín đáo, hiện tại cậu mặt mũi đỏ bừng dựa vào trên tủ rượu, huơ tay múa chân, như đứa bé không hề phòng bị, cùng ngày thường khác nhau một trời một vực.
Khấu Qúy Dược thu hồi mã tấu, thản nhiên nói, “Trở về ngủ.”
Khấu Thu miễn cưỡng đứng lên, giơ bình rượu ném xuống một cái, hào hùng vạn trượng nói, “Ngủ cái gì, thức dậy nào!”
Hết chương 6.

Món cá cuộn kiểu Pháp

Món cá cuộn kiểu Pháp

Mã tấu

Mã tấu

Chai Usquebaugh-baul

Chai Usquebaugh-baul

Não bổ Khấu Qúy Dược

Não bổ Khấu Qúy Dược

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s