TSCHMXMHT – Chương 7

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 7

8c9345e20756c23f31546ccb06e5cab81269150390_full
Tả Nhất từ khi còn là thiếu niên đã luôn đi theo bên người Khấu Qúy Dược, trùm buôn thuốc phiện thủ đoạn độc ác, lính đánh thuê võ nghệ cao cường, hacker kỹ thuật cao cậy tài khinh người, người nổi bật trong các lĩnh vực anh ta đều đã gặp, nhưng lớn gan như Khấu Thu, tuyệt đối là lần đầu thấy.
Ánh mắt Khấu Qúy Dược đã lạnh đến sắp kết thành một tầng băng.
Khấu Thu lại hồn nhiên chưa phát hiện, uốn éo người hoa chân múa tay, chơi đùa vô cùng vui vẻ, “Nào, cùng làm nào, đi theo nhịp của tôi, một, hai, ba, bốn, một, hai, ba, bốn…, một lần nữa, đây không phải diễn tập, đây không phải diễn…”
Một chữ cuối cùng còn chưa nói ra, Khấu Qúy Dược đã bổ một dao vào gáy Khấu Thu, cả người cậu liền mềm oặt ngã xuống.
Tả Nhất giật giật khóe mắt, tốt xấu cũng là con trai ruột của ngài, ra tay cũng quá độc ác rồi.
Khấu Qúy Dược một tay tha Khấu Thu, thản nhiên nói, “Nó quá ồn.”
Ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ, phủ lên ga giường một tầng ánh sáng trắng thanh khiết nhu hòa, thiếu niên nghiêng người ngủ say sưa, thường thường còn sẽ chép chép miệng.
Khấu Qúy Dược đứng ở cạnh giường của cậu, thần sắc khó lường.
Tả Nhất nhẹ giọng nói, “Mật mã hầm rượu ngay cả đại thiếu gia cũng không biết, tiểu thiếu gia cậu ấy…”
Khấu Qúy Dược xoay người ra khỏi phòng, Tả Nhất im lặng đuổi theo, “Lúc trước không phải các cậu đã điều tra qua thân phận của nó rồi sao.”
Tả Nhất gật đầu, “Vâng.”
Khấu Qúy Dược, “Đứa nhỏ này vẫn chưa cường đại đến có thể lừa gạt điều tra của Khấu gia, về phần khác, tôi không có hứng thú tìm hiểu. Theo thực lực của nó càng mạnh, cạnh tranh sẽ càng thêm kịch liệt, người thừa kế Khấu gia kế tiếp, sẽ là đứa nhỏ cường đại nhất trong ba đứa.”
Tả Nhất rũ mắt, hiểu ra dụng ý của gia chủ khi nhận tiểu thiếu gia về vào lúc này, Nhị thiếu gia không để tâm nhiều đến gia sản, đại thiếu gia thì không có gì để lo sợ, Khấu Thu trở về không thể nghi ngờ là để tăng thêm cảm giác nguy cơ cho hai vị vị thiếu gia.
Lúc ra cửa anh ta thoáng quay đầu nhìn lại qua Khấu Thu đang ngủ say ở trên giường, đáy lòng thở dài một tiếng, có một người cha cường đại lại lạnh lùng như vậy, đối với đứa trẻ này mà nói, không biết là phúc hay họa.
— — — — — — — — — — — — — — —
Học viện ETAM.
Khấu Thu móc ra chai rượu để lên bàn.
“Glenfiddich 1937.” Cơ Chi dùng ngón tay vuốt ve nhãn hiệu trên chai rượu, “Năm 2001 mới đóng chai bán ra, tổng cộng chỉ có 200 chai.”
“Tinh thần cậu tựa hồ không tốt lắm.”
Khấu Thu lia bút nhanh chóng sao chép bài tập, “Tối hôm qua trộm rượu ở hầm rượu trong nhà, bị cha tôi phát hiện.”
Cơ Chi nhíu mày, “Cậu không sao chứ?” Khấu Thu mới trở lại Khấu gia, lại xảy ra chuyện như vậy, nhất định là bị trách móc nặng nề.
“Xin lỗi.” Ngày hôm qua đáng lẽ cậu nên cự tuyệt đề nghị của Khấu Thu.
“Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi giả vờ say, ông ấy muốn mắng cũng chỉ có thể nín.”
Cơ Chi, “…”
Khấu Thu đóng nắp bút máy, cái kỹ năng chép bài này cũng giống như tập xe đạp, chỉ cần học được thì sẽ không quên, mặc dù cách lâu như vậy, tốc độ chép bài của cậu vẫn còn rất nhanh.
“Hơn nữa thuận tiện có thể thử xem điểm mấu chốt của cha tôi ở mức nào, cũng không mệt.”
Cơ Chi đã sớm nghe nói qua về Khấu Qúy Dược, niên thiếu thành danh, ở trong cái vòng này không có người nào muốn đối địch với ông ta, đối với nhân vật trong truyền thuyết như vậy, cậu quả thực có chút hiếu kỳ.
“Điểm mấu chốt của ông ấy là ở đâu?”
Khấu Thu lạnh lùng nói, “Tôi còn chưa rõ lắm, đáng tiếc lần này chưa chạm đến được, phải thử thêm vài lần nữa.”
Cậu nói rất bình tĩnh, nhưng Cơ Chi nghe thế nào cũng cảm thấy những lời này hẳn là phiên dịch thành như vầy, “Lần này chưa chết được, chết nhiều vài lần sẽ biết.”
Khấu Thu chép bài xong duỗi người, thuận tiện vứt cho Cơ Chi một cái đề nghị, “Mặc nhiều chút.”
Bây giờ là mùa hè, cậu mặc quần suông áo ngắn tay, chẳng lẽ còn không đủ nhiều?
Khấu Thu, “Nóng lạnh luân phiên, cẩn thận ốm.”
Cơ Chi, “Cậu đang kể chuyện cười lạnh sao?”
Khấu Thu cảm giác mình nên nói đều nói, cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ, chỗ ngồi bên cạnh cậu nhiệt độ luôn thấp hơn nhiệt độ không khí bảy đến tám độ, cách khỏi bọn họ năm mét, nhiệt độ không khí sẽ khôi phục lại bình thường, tiếp tục như vậy không bị cảm mới là có quỷ.
Tiết một là tiết số học của Trần Vân, cô ta vừa vào cửa thì theo thói quen nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chỗ ngồi hàng thứ ba, “Cẩu Chỉ Xảo đâu?”
Bạn học chung quanh đều lắc đầu, tỏ vẻ từ sáng đã không thấy cô nàng.
Cẩu Chỉ Xảo tuy rằng tâm cao khí ngạo, nhưng tuyệt đối là đại biểu cho học sinh ưu tú, chưa từng vô cớ trốn học, về sớm, thậm chí bởi vì là cán bộ học tập, mỗi ngày đều sẽ đến lớp rất sớm để giúp thu bài tập về nhà.
Trần Vân cau mày nói, “Quên đi, lên lớp trước.”
Hai tiết liên tục đều là môn của Trần Vân, cô ta có thói quen dạy quá giờ, vì vậy giữa tiết một và tiết hai hầu như không ra chơi, Khấu Thu theo thường lệ kiên trì đọc hai tiết tạp chí, đến tiết thứ ba, bởi vì là tiết thể dục phải ra ngoài, cậu mới ngẩng đầu lên.
Lúc cậu và Cơ Chi đi đến phòng thay đồ thay giày thể thao, bên trong mấy nam sinh đang thảo luận chuyện Cẩu Chỉ Xảo trốn tiết, một người trong đó rất lo lắng nói có phải hay không bị bệnh, một người khác lắc đầu nói hôm qua nhìn cô nàng vẫn rất ổn.
Khấu Thu chung quy có loại dự cảm xấu, theo tướng mạo Cẩu Chỉ Xảo mà nói, phỏng chừng sống không được vài ngày, vào lúc mấu chốt này lại mất tích, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
Giáo viên thể dục là một nam nhân trung niên hơn ba mươi tuổi, anh ta để cho học sinh làm vài động tác khởi động đơn giản rồi cho mọi người tự do hoạt động, điển hình hình thức giáo dục nuôi thả. Khấu Thu thấy mấy bạn học thậm chí đã đi trở về, lúc này Cơ Chi cũng mở miệng nói, “Bên ngoài quá nóng, chúng ta cũng quay về trong lớp đi.”
“Được trực tiếp đi sao?”
Cơ Chi nhớ tới cậu mới chuyển tới, giải thích, “Trước lúc hết tiết tập hợp một chút là được.”
Ánh mặt trời hôm nay quả thực rất độc, Khấu Thu không chút do dự chọn theo Cơ Chi về lớp.
Lúc bọn họ trở về, trong lớp đã có mấy bạn học, vài người tụ tập chung quanh bục giảng, không biết đang nhìn cái gì, Khấu Thu lúc đi ngang qua cũng nhìn lướt qua, không nhìn rõ lắm, chỉ mơ hồ thấy cái gì đó màu xanh.
“Game, game.”
Thanh âm đột nhiên vang lên làm mấy người quanh bục giảng sợ hết vía, một người trong đó trực tiếp ngã nện mông xuống đất.
Khấu Thu lúc này mới nhìn rõ ở trên bàn giáo viên, không biết từ lúc nào đã để một món đồ chơi hình chú hề, làm rất thật, tóc xanh, da trắng bệch, miệng dài tô son đỏ tươi, mặc quần áo màu tím, lúc trước không biết ai chạm vào cúc áo trước ngực nó, làm nó đột nhiên phát ra tiếng.
“Game, game.” Thằng hề lặp lại lần nữa, thanh âm của nó cổ quái không bình thường, “Chúng ta tới chơi trò chơi nào.”
Những đứa trẻ trong nhà có tiền có cái gì chưa thấy qua, chúng thích nhất là mấy trò kích thích mới mẻ, một người trong đó thật đi hỏi, “Trò gì?”
“Truy tìm kho báu. Bản đồ kho báu ngay ở trong túi.”
Lời vừa nói ra người vừa hỏi đã phá ra cười, liếc nhìn xung quanh, “Nói đi, ai trong các cậu bày trò đùa dai, không nói chứ, chú hề làm cũng không tệ lắm, mua ở đâu vậy.”
Người hai bên táng cho cậu ta một cái, “Nói bậy bạ gì vậy, đừng quên mọi người cùng nhau vào lớp.”
Người nọ nghĩ lại thấy cũng phải, cậu ta đưa tay vào trong túi thằng hề, cư nhiên thực sự móc ra một tờ giấy.
“Có thật này,” cậu ta giật mình nói, mở tờ giấy ra, bên trong vẽ lộ tuyến rậm rạp chằng chịt.
Người lúc trước ngã nện mông xuống đất đứng lên, đề nghĩ, “Cách hết tiết còn lâu, không bằng đi xem, dù sao ngốc ở trong phòng học cũng không có gì làm.”
Những người khác nghĩ cũng đúng, chỉ chốc lát sau, trong phòng chỉ còn lại có Khấu Thu và Cơ Chi.
Hôm nay, ở học viện ETAM xảy ra hai sự kiện chấn động, đầu tiên là học sinh lớp A đi tìm kho báu cuối cùng phát hiện một khúc xương trắng còn dính máu ở trong rừng cây của trường, thứ hai, trường học có giáo viên mới, nghe nói là đẹp đến kinh thiên địa khiếp quỷ thần.
Đến lúc xế chiều, mấy học sinh bị cảnh sát và nhà trường hỏi xong, lúc trở lại trên mặt chỉ mang theo một phần sợ hãi, phần nhiều là hưng phấn, bọn họ trở lại một cái, đã bị không ít bạn cùng lớp vây quanh, yêu cầu kể lại chuyện buổi sáng, ngay cả khi tiếng chuông vào học vang lên cũng chưa muốn tản ra.
Người đàn ông bước những bước dài hướng về phía bục giảng.
“Bởi vì giáo viên sinh học lúc trước của các bạn đã xin nghỉ sinh, nên từ hôm nay tôi sẽ dạy mọi người môn này.”
Thanh âm dễ nghe như huyền cầm khơi gợi, mềm nhẹ phất qua mỗi người ở đây.
Khấu Thu nguyên bản cúi đầu xem tạp chí, nghe được thanh âm này, cũng không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, đang đứng trên bục giảng là một người đàn ông máu lai vô cùng xinh đẹp, tóc vàng mềm mại dài tới mông, đôi mắt màu xanh biếc còn diễm lệ hơn so với bảo thạch, giống như cây trúc sau mưa, thanh lệ thoát tục, xinh đẹp tựa tinh linh.
Khấu Thu đời trước gặp qua rất nhiều người đẹp, cũng không khỏi thất thần một chút, huống hồ những bạn học khác trong lớp, ngoại trừ Cơ Chi hơi giật mình chút sau đó bình tĩnh lại, những người khác đều là há hốc mồm, mắt mất tiêu cự.
“Đầu tiên, mời mọi người trở lại chỗ ngồi của mình.”
Theo tiếng nói của anh ta rơi xuống, mọi người im lặng trở lại chỗ của mình.
“Tôi là Thủy Sam,” người đàn ông khẽ mỉm cười một cái, mang theo mỹ lệ kinh động nhật nguyệt, “Xin chỉ giáo nhiều hơn.”
“Hệ Thống: Báo động cấp A, báo động cấp A! Kiểm tra đo lường cho thấy giá trị mỹ lệ của sinh vật phía trước đã đạt đến 99,999%, phàm là sinh vật đạt tới chỉ số này, không phải yêu nghiệt cũng là biến thái, để giữ an toàn cho kí chủ, hình thức phòng ngự chung cực “Thần ái thế nhân” chính thức khởi động.) (Thần ái thế nhân-Thần thương xót loài người / chung cực – cuối cùng)
Cơ Chi nhìn mỹ nam trên bục giảng đẹp tựa tinh linh, chậc một tiếng, quay đầu cảm khái với Khấu Thu, “Người này bộ dáng không khỏi có chút quá…”
Vừa nhìn lại người ngồi cùng bàn, Cơ Chi nháy mắt trợn mắt tròn vo, so với khi thấy Thủy Sam lúc trước thì còn muốn kinh ngạc hơn, ngọa tào, đây là cái quỷ gì?!!!
Tiếp thu được loại ánh mắt này, Khấu Thu nhất thời cảm thấy cả người cũng không ổn, căn cứ kinh nghiệm ngày trước, nhất định có sự tình gì đó troll người đã phát sinh trên người cậu.
Hết chương 7.

 

Seri ảnh minh họa yêu nghiệt Thủy Sam

Seri ảnh minh họa yêu nghiệt Thủy Sam

large (1)

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s