TSCHMXMHT – Chương 11

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 11:

tumblr_ndqhgeiNW41qziu0ao1_500
Trong nháy mắt Khấu Thu đi tới, Mặc Vấn đột nhiên nắm lấy cổ tay của cậu.
Khấu Thu nghi hoặc nhìn anh ta.
Mặc Vấn, “Tôi lo cậu sợ.”
Khấu Thu bình tĩnh đi về phía trước.
Người này, vừa kiểm tra mạch đập của cậu.
Đây vốn là một gian phòng thí nghiệm hóa học, bởi vì lâu không dùng, dụng cụ hóa học bên trong bịt kín một tầng bụi nặng nề, đối diện phòng thí nghiệm là một nhà kho lâm thời, bên trong để rất nhiều mô hình sinh vật tạm thời chưa dùng tới hoặc các loại phấn viết bảng đen, xế chiều hôm nay, giáo viên một lớp lúc lên lớp thì hết phấn dùng, liền tùy ý sai một học sinh đi tới đây lấy phấn viết.
Học sinh lấy được phấn viết từ nhà kho, lại nghe phòng thí nghiệm đối diện truyền đến tiếng quạt điện hoạt động kêu ong ong, lúc ấy liền nghĩ phòng thí nghiệm này không ai dùng sao có thể có người mở quạt điện, lòng hiếu kỳ xui khiến khiến cậu ta đẩy ra cửa phòng thí nghiệm, bên trong cánh cửa là cảnh tượng khiến bất kỳ kẻ nào cũng phải kinh hãi — —
Chỉ thấy trên mặt trên của quạt điện bày đầy thịt và xương người, trọng lượng đè nặng khiến tốc độ quay của quạt điện tương đối thong thả, ở giữa xen lẫn tiếng kim loại gỉ sét “ken két” khó nghe, học sinh xui xẻo hét to một tiếng sau đó bị dọa ngất.
Trong phòng thí nghiệm tràn đầy mùi máu tươi dính nị rỉ sắt, máu trên quạt điện còn đang “tí tách” rơi xuống.
Mặc Vấn nhíu mày, “Sao còn chưa thanh lý hiện trường?”
Nhân viên thăm dò hiện trường đi tới bất đắc dĩ nói, “Nếu như tắt nguồn điện, quạt điện dừng quay, khối thi thể phía trên sẽ theo quán tính bị văng xuống.”
Bị quăng xuống đất không phải thành thịt nát, còn kiểm thi thế nào?
Khấu Thu ngẩng đầu nhìn quạt điện, phía ngoài cùng treo một cái đầu người tóc buộc đuôi ngựa thắt bím, trên mặt được lau rửa rất, không có một chút vết máu, đúng là Cẩu Chỉ Xảo, thiếu nữ mấy ngày hôm trước còn vênh váo tự đắc, hôm nay ngay cả một thi thể hoàn hảo cũng không có cách nào bảo tồn.
Cẩu Chỉ Xảo hai mắt nhắm nghiền, lông mi của cô rất dài, đoạn máu huyết nơi cổ ngược lại càng phụ trợ làn da trắng của cô ta, Khấu Thu âm thầm kinh ngạc, thần châu của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ, thế nhưng nhãn đài vẫn chưa hoàn toàn thiết hụt, thậm chí vẫn còn lại đại bộ phận, theo lý không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy tử vong, cho dù chết, phúc chưa tan hết, tướng tử cũng sẽ không thê thảm như thế. Thừa dịp lúc Mặc Vấn và nhân viên thăm dò nói chuyện, Khấu Thu lấy điện thoại di động ra len lén chụp mấy tấm.
Đúng lúc cậu thu di động, Mặc Vấn và người nọ bàn giao gì đó, sau đó đi tới, “Chúng ta ra ngoài thôi.”
Khấu Thu, “Hiện tại đã đi?”
Mặc Vấn, “Một hồi sẽ có thang đưa vào, trừ phi cậu muốn xem bọn họ dỡ thi khối như thế nào.”
Khấu Thu không chút do dự xoay người đi ra ngoài.
Mới vừa đi ra cửa, một tiếng khóc nức nở truyền đến, âm thanh khẩn cầu yếu đuối thật rất đáng thương, “Xin các anh, bên trong là chị em tốt của tôi, để tôi đi vào nhìn cô ấy lần cuối.”
Khấu Manh Trân thương tâm thậm chí đứng không vững, mấy bạn nam phía sau vừa đưa khăn và đưa nước, sau đó liên tục dỗ dành.
Cảnh sát ngăn cản cô ta chỉ cảm thấy đối phó một kẻ giết người so ra còn dễ hơn so với một nữ sinh, “Hiện trường án mạng không thể tùy tiện đi vào, huống hồ hiện trường rất huyết tinh, cô cũng chịu không nổi.”
“Đúng vậy, Manh Trân.” Một nam sinh vóc dáng cao lớn đỡ lấy cô ta, “Mấy người bạn cùng lớp của mình lúc trước nhìn thoáng qua bây giờ còn đang ói ở trong WC không đứng thẳng lên nổi.”
Khấu Manh Trân xoa xoa con mắt, đưa ngón trỏ ra chỉ vào phía trước, “Vậy vì sao anh ta có thể vào?”
Tầm mắt mọi người nháy mắt hướng phía Khấu Thu vọt tới.
Thiếu niên ngược sáng mà đến hai tay cắm ở trong túi quần, bình tĩnh bị người mạnh mẽ vây xem.
“Là anh, là anh đúng không.” Khấu Manh Trân đột nhiên như điên rồi xông lại, “Anh vì mấy ngày hôm trước khắc khẩu, mới đối với Chỉ Xảo hạ ngoan thủ.”
Cô ta trợn to đôi mắt tràn đầy nước mắt lên án, làm cho lời nói của cô ta tăng thêm không ít tính chân thực, quần chúng vây xem bên cạnh càng ngày càng nhiều, bị cô ta nói như vậy, ánh mắt bọn họ nhìn Khấu Thu đều mang theo sợ hãi.
Khấu Thu cười lạnh một tiếng, cậu đã nói Khấu Manh Trân như thế nào lại đột nhiên yêu quý bạn cùng lớp như thế, cảm tình là vì diễn vở kịch này, cậu quay đầu đi, hỏi Mặc Vấn, “Anh thấy sao?”
Mặc Vấn còn chưa mở miệng, Khấu Manh Trân đột nhiên xông lại, một đôi ngọc thủ nắm chặt quần áo Mặc Vấn, “Chú, chú nhất định phải vì Chỉ Xảo tìm lại công bằng! Chú, cô ấy còn trẻ như vậy, chết không nhắm mắt a!”
Trên khuôn mặt tuấn lãng của Mặc Vấn có chút không kiên nhẫn, ngại vì thân phận, không tốt trực tiếp đẩy ra, anh ta dùng ánh mắt ý bảo Khấu Thu, nên làm gì bây giờ?
Khấu Thu, “Nói cho cô ta biết, chúng ta không hứa trước.”
“A.” Mặc Vấn quay đầu nhìn nữ sinh khóc lóc ầm ĩ trước mắt, nghiêm túc nói, “Chúng tôi không hứa trước.”
Khấu Manh Trân, “…” Nhất thời diễn không nổi nữa.
Khấu Thu thở dài, xem ra người đàn ông này, ngoại trừ ở phương diện phá án, những phương diện khác IQ thật kham ưu.
Lại qua hai tiếng đồng hồ, sắc trời tối dần, Mặc Vấn cầm danh sách trường học cung cấp, thẩm tra đối chiếu hoàn chỉnh địa chỉ gia đình học sinh học viện, nhất là học sinh lớp A, đặc biệt cần lấy phương thức liên lạc với phụ huynh, bởi vì báo cáo kiểm tra của pháp y chưa đi ra, không có biện pháp giữ lại điều tra, học sinh liền được thông báo có thể dời trường, nhưng yêu cầu phải có người nhà đến đón.
Bởi vì có Khấu Bân Úc ở, Khấu Manh Trân cùng Khấu Thu còn có Khấu Nguyên rất nhanh có thể ra về.
Vừa vào cửa, Hòa Phi Trân đã chạy tới, đem Khấu Manh Trân ôm vào trong ngực, “Lúc trước giáo viên gọi điện thoại tới, mẹ đều đã nghe, đừng sợ, có mẹ ở đây.”
Khấu Manh Trân đỏ mắt, môi run nhè nhẹ.
“Lúc nào ăn cơm?” Khấu Thu hỏi Khấu Bân Úc.
“Bạn tốt của Manh Trân đã chết, cậu vẫn còn có tâm trạng mà ăn.” Hòa Phi Trân giận dữ mắng Khấu Thu.
“Chết cũng không phải tôi, vì sao không có tâm trạng?”
“Cậu! Cậu!” Hòa Phi Trân tức giận đến không nói ra lời.
Khấu Thu mặc kệ đôi mẹ con này làm bộ làm tịch, hỏi Khấu Bân Úc, “Trong nhà có phòng rửa ảnh không?”
Khấu Bân Úc gật đầu, “Bên cạnh thư phòng tầng ba có một gian, muốn anh dẫn em đi không?”
“Không cần, em tự đi là được.” Cự tuyệt đề nghị của anh ta, Khấu Thu một mình lên lầu.
Trong phòng tối.
Khấu Thu cầm ảnh chụp vừa rửa xong đi ra ngoài, trăm mối khó giải, theo tướng mạo thì Cẩu Chỉ Xảo mệnh số chưa hết, nguyên bản còn có thể lăn qua lăn lại vài ngày, sao có thể nhanh như vậy đã chết?
Cậu kéo ra rèm cửa sổ đóng kín, nắng chiều chiếu vào, Khấu Thu đứng ở cạnh gương, sáu cái cánh mơ hồ đến gần như trong suốt trong ánh sáng nhá nhem, mặc dù là trong suốt, lại phảng phất có thể nhìn thấy rõ hoa văn phía trên, duy mỹ ưu nhã.
Khấu Thu nhìn một lúc lâu, đột nhiên cảm thấy, có chút muốn ăn cánh gà nướng.
Lúc cơm tối, ánh mắt Khấu Manh Trân còn sưng lên, sắc mặt tái nhợt, không muốn ăn uống, so sánh ra, vẫn đang hung tàn gặm cánh gà nướng Khấu Thu có vẻ đặc biệt khiến người chú ý.
Khấu Nguyên đem món ăn ngày thường Khấu Manh Trân thích ăn nhất đẩy đến trước mặt cô ta, thuận tiện nói một câu, “Em gái khổ sở đến ăn không ngon, còn làm khó có người lại giống như cũng không có gì xảy ra.”
Cũng không biết vô tình hay cố ý, miếng xương cánh gà trên đũa trong tay Khấu Thu đột nhiên trượt một cái, văng ra ngoài, đập lên mặt Khấu Nguyên.
Khấu Nguyên lập tức đứng dậy, “Anh đừng quá đáng.”
“Ăn.” Thanh âm Khấu Qúy Dược nhàn nhạt, nhưng không ai dám làm trái, Khấu Nguyên hung hăng trừng mắt với Khấu Thu, sau đó ngồi xuống.
Khấu Manh Trân thấy Khấu Qúy Dược vì Khấu Thu lên tiếng, nhất thời không cam lòng, cúi đầu rất là thương tâm nói, “Ngay cả nhìn mặt Chỉ Xảo lần cuối cũng không thể, làm sao có thể nuốt trôi?”
Lời này rõ ràng âm thầm chỉ trích Khấu Thu vô tình vô nghĩa.
“Ba” một tiếng – –
Một tấm hình ném tới trước mặt cô ta, Khấu Manh Trân chỉ nhìn thoáng qua, nhất thời bị thi thể không trọn vẹn trong ảnh dọa cho sợ đến hoa dung thất sắc, chỉ nghe Khấu Thu thản nhiên nói, “Hiện tại nhìn được, cô có thể ăn rồi.”
Khấu Manh Trân sợ đến nước mắt đều chảy ra, đôi đũa trong tay cũng nắm không vững.
Khấu Thu, “Còn không mau ăn.”
Mọi người:…
Khấu Bân Úc: Em ba này, so với anh ta tưởng tượng còn dũng manh hơn a!
Hết chương 11.

debe6c6f1a8e2b649dd109a518614849

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 11

  1. ngu chưa, ai bảo muốn nhìn mặt lần cuối làm gì, đấy, ng ta cho nhìn rồi đấy :v
    chương này Khấu Thu ngầu quá, haha, thực ra trừ khi cái hệ thống phản chủ thì lúc nào khí chất của em cũng thuộc hàng top =)))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s