TSCHMXMHT – Chương 12

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 12

images
Ảnh chụp chụp chân thật mười phần, chỉ nhìn đã cảm thấy máu loãng tùy thời sẽ từ trong ảnh chụp chảy ra.
Ba mươi giây sau, Khấu Manh Trân rốt cục không kiên trì nổi, lấy tay gắt gao che miệng, chạy nhanh hướng phía WC, Hòa Phi Trân trừng mắt nhìn Khấu Thu đầu sỏ gây ra rồi đuổi theo.
Khấu Thu nghĩ có chút tiếc hận, đáng tiếc An Lôi và Khấu Uẩn Lương không ở đây, không thể thưởng thức được tấm ảnh này.
Khấu Nguyên nhìn thấy ảnh xong cũng không còn càn rỡ như vừa rồi, ngẩng đầu thận trọng nói, “Cha, xảy ra chuyện như vậy, mấy ngày này bọn con có thể tạm thời không đến trường được không?”
Ảnh chụp trên bàn được một bàn tay thon dài xinh đẹp cầm lên, Khấu Qúy Dược nhàn nhạt nhìn lướt qua rồi đem ảnh chụp thả lại trên bàn, “Khí lực của kẻ phân thây không lớn, ban đầu phải giơ đao lên thật cao, mới có thể miễn cưỡng chặt đứt được gân cốt, đao pháp cũng không lưu loát, chỉ là người thường mà thôi, các con từ nhỏ học thuật phòng thân, hắn không phải là đối thủ của các con.”
Không thể không nói Khấu Qúy Dược rất biết an ủi người, sau khi nghe xong Khấu Nguyên cả người đều run rẩy.
“Con chưa được học qua, có thể không đi.” Khấu Qúy Dược liếc nhìn Khấu Thu nói.
Khấu Thu dùng đũa gắp ảnh trở về, “Là một học sinh, nghỉ học là không đúng.”
Khấu Bân Úc ngồi bên suýt chút nữa phun cơm vào mặt cậu, cảm tình chuyện trốn học buổi chiều hàng này ném không còn một mảnh.
Bất quá làm anh hai, anh nghĩ cần phải khuyên bảo Khấu Thu một chút, “Vẫn là ở nhà tốt hơn, nếu như thật gặp biến thái, em ngay cả chiêu thức phòng thân cơ bản cũng không biết, đến lúc đó phải làm sao?”
Khấu Thu, “Đơn giản, giảng đạo lý đàm nhân sinh với bọn họ, sau đó để bọn họ tin tưởng thế giới tràn ngập tình yêu.”
“…”
Vô luận thế nào, ngày hôm sau thái dương vẫn cứ theo lẽ thường mọc lên, Khấu Thu theo thường lệ bung dù đi đến trường.
Lúc lên xe, Khấu Manh Trân chạy lên trước Khấu Thu, rất nhanh đem cửa xe đóng lại, sau đó phân phó tài xế, “Lái xe.”
Lái xe do dự, “Tiểu thư, nhưng… Tam thiếu gia còn chưa lên xe.”
Khấu Manh Trân cười lạnh một tiếng, “Thế nào, ngay lời của tôi anh cũng không nghe, đừng quên, trước đây là mẹ tôi giới thiệu anh tới đây làm việc.”
Lái xe liếc nhìn Khấu Thu ngoài cửa sổ xe, khẽ cắn môi, cuối cùng vẫn nổ máy, vội vã đi.
Trên mặt Khấu Nguyên lộ ra tươi cười độc ác, “Trong trường có người bị biến thái giết, không biết tiểu tử kia đi một mình tới trường có vinh hạnh gặp phải kẻ không nên gặp không.”
Khấu Manh Trân gật đầu nói, “Nghe rất có ý tứ.”
Lái xe ở phía trước âm thầm chảy mồ hôi lạnh, nhị tiểu thư và biểu thiếu gia cũng quá máu lạnh rồi.
Trên đường phố, ngoại trừ thỉnh thoảng có cơn gió nhỏ thổi tung lá cây trên mặt đất, cũng chỉ có một bóng người là Khấu Thu, ở đây phần lớn là khu biệt thự cao cấp của học sinh nhà giàu, thậm chí là trang viên cổ lão, đi ra ngoài đều là dùng xe xịn đưa đón, nào có người sẽ chọn cuốc bộ.
Khấu Thu rất bình tĩnh đi về phía trước, trong nội tâm một mảnh vui mừng, ngày hôm nay đi muộn có lý do, quả thực quá tuyệt vời, từ nơi này tới trường lộ trình khoảng hai mươi km, cậu cứ hai giây đi một bước, một phút có thể đi ba mươi mét, một giờ là một nghìn tám trăm mét, còn có năm nghìn bốn trăm mét, hai mươi nghìn mét phải đi…
Thảo x n ! Đầu óc tính không nổi, có cần viết phương trình hay không đây?
Đang nghĩ, phía sau truyền đến tiếng còi ô tô, Khấu Thu đi qua, cửa sổ xe hạ xuống, sườn mặt lãnh tuấn kiên nghị xuất hiện ở trong tầm mắt.
“Cảnh quan Mặc Vấn?”
“Lên xe.” Người ở bên trong mở miệng nói.
Khấu Thu đặt tay lên cửa xe, chậm chạp không có động tác tiếp theo.
Mặc Vấn nhíu mày, lặp lại, “Lên xe.”
Khấu Thu vẫn không có động tác.
Mặc Vấn nghĩ trẻ con bây giờ thật khó đối phó, ở đây một mảnh hẻo lánh, anh lại không thể làm như không thấy đem Khấu Thu bỏ ở nơi này, vạn nhất gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ.
“Mau lên xe, tiếp tục cậu sẽ bị muộn.”
“Tôi rất muốn lên, nhưng cửa xe bị khóa từ bên trong.”
“…”
Bầu không khí trong xe có chút xấu hổ, vành tai Mặc Vấn hơi đỏ lên, “Lâu rồi không có ai ngồi xe tôi lái, vừa rồi không để ý.”
Khấu Thu không hiểu, “Không phải thường là mấy cảnh sát cùng ngồi chung một xe sao?”
Mặc Vấn gật đầu, “Không biết có phải do tôi bình thường nghiêm khắc quá hay không, cấp dưới không ai nguyện ý ngồi xe của tôi, trong cục liền phê duyệt cấp cho tôi riêng một xe.”
Khấu Thu có điểm thương hại, người này vừa nhìn đã biết là công tác cuồng, hơn nữa rất có thái độ phụ trách với công việc, loại tính cách lạnh lùng không biết linh động này quả thực không quá được yêu thích, chỉ là bị cấp dưới công nhiên ghét bỏ trong lòng hơn phân nửa hẳn là không dễ chịu gì.
Người này, một lòng vì công việc, cũng không có bạn bè, không biết có cô độc hay không.
Khấu Thu khó được sinh ra tâm đồng tình với một người, nhưng năm giây sau loại đồng tình này đã biến mất bằng tốc độ ánh sáng 299792458 m/s.
Cậu rốt cuộc biết vì sao không ai nguyện ý ngồi xe Mặc Vấn.
Không phải do vấn đề tính cách, tuyệt đối là do vấn đề ở người!
Cùng lúc xe khởi động, Mặc Vấn một cước đạp lên chân ga — —
Thời gian về sau, Khấu Thu trên cơ bản giống như cỏ dại trong cơn cuồng phong, bị thổi điên đảo, cậu không chút nghi ngờ nếu không có giây an toàn, cậu sớm đã bị quăng ra ngoài cửa sổ.
Phía trước có xe chặn đường, không vấn đề, thân xe Mặc cảnh quan trực tiếp vượt sát qua từ khoảng nhỏ ở bên sườn xe trước.
Phía trước đang thi công, cần đi vòng qua, không vấn đề, Mặc cảnh quan theo từ tấm ván gỗ đặt ở công trường bay ra, thành công rơi xuống con đường đối diện.
Muốn trải nghiệm cảm giác bay sao? Không cần làm X men, toàn bộ hành trình độc nhất vô nhị của Mặc cảnh quan sẽ mang bạn bay mang bạn trang bức (ra vẻ ta đây).
Đến cổng trường, Khấu Thu dùng một phút bình phục tâm tình, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thật lâu không nói gì.
“Bị muộn rồi sao?”
Khấu Thu hít sâu một hơi, “Từ chỗ tôi mới đứng cách trường khoảng hai mươi cây, nhưng từ chỗ đó đến đây, kim giây của tôi chỉ quay bốn vòng rưỡi, hỏi: Tốc độ xe của anh là bao nhiêu?”
Mặc Vấn an ủi cậu, “Yên tâm, chưa vượt tốc độ, chúng ta đi đường tắt, quãng đường rút ngắn đi phân nửa.”
Khấu Thu: …Qủa thực là đường tắt, từ khu vực này bay sang khu vực khác.
Cậu nhìn Mặc Vấn, nghiêm túc hỏi, “Thưc ra anh tốt nghiệp trường Hogwarts đúng không?”
“…”
Đứa nhỏ ngốc từ đâu tới.
Hôm nay cổng trường đông hơn rất nhiều so với bình thường, không ít người đi tới cổng đều dừng lại, ánh mắt vững vàng dính vào chỗ, thật lâu mới bất đắc dĩ rời đi.
Khấu Thu theo tầm mắt bọn họ nhìn lại, một người đàn ông tóc dài màu vàng đang đứng dựa vào một cây đại thụ tươi tốt, dương quang xuyên thấu qua cành lá rơi xuống bả vai anh ta, vành tai mỏng như cánh ve tựa hồ tản ra ánh sáng màu vàng, dường như cảm thấy ánh mắt của Khấu Thu, ánh mắt Thủy Sam hướng lại về phía cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt màu xanh biếc thấp thoáng một hồ nước nhu tình, đầy ắp đến muốn tràn ra.
Mặc Vấn, “Anh ta là ai vậy?”
Khấu Thu, “Biến thái, có thể nhìn ra là biến thái đẳng cấp rất cao.”
Mặc Vấn lắc đầu, trong đầu hiện ra khuôn mặt không đổi sắc của thiếu niên ngày hôm qua khi bước vào hiện trường án mạng, đột nhiên hỏi một câu, “Vậy cậu là gì?”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, gằn từng chữ, “Thanh niên bốn tốt mọc cánh dài muốn khuyên biến thái đi lên con đường chính đạo.”
Đứa nhỏ này thật thích đùa.
Mặc Vấn nhịn không được nhếch nhếch khóe môi, “Nếu bọn họ không nghe thì sao?”
Khấu Thu cắn răng hung ác nói, “Dám không nghe! Nhân đạo hủy diệt bọn họ!”
Hết chương 12.

Advertisements

4 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s