TSCHMXMHT – Chương 13 + 14

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 13

Hình vu vơ

Hình vu vơ

Thủy Sam sải chân dài đi về phía Khấu Thu đang ngồi trên xe, khi thấy trên xe còn một người nữa, ánh mắt của anh ta hơi híp một cái, đè thấp tiếng nói, “Câu tam đáp tứ trêu hoa ghẹo nguyệt không phải là việc mà đứa trẻ ngoan nên làm.”
Khấu Thu, “Yên tâm, anh ta đã quá hai mươi lăm, quá già tôi còn chướng mắt.”
Hai người nào đó cùng lúc trúng tên, “…”
Lúc Khấu Thu muốn xuống xe Mặc Vấn đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, “Cậu chọn một chỗ đi, tan học tôi muốn gặp cậu nói chuyện.”
Khấu Thu gật đầu, “Không thành vấn đề, buổi trưa hai giờ, WC nam, đúng giờ gặp.”
Nói xong liền muốn xuống xe.
Tay áo lại bị kéo lại, Khấu Thu quay đầu lại, chỉ thấy Mặc Vấn mặt đen lại nói, “Đổi chỗ khác.”
Khấu Thu một bộ “Anh thật lắm chuyện”, bất quá vẫn rất thông tình đạt lý nói, “Vậy phòng tập kịch.”
Mặc Vấn gật đầu, lái xe đi.
Khấu Thu mở ô bỏ qua Thủy Sam đi về phía trước, người sau lại vẫn đeo lên tươi cười so với hoa còn xinh đẹp hơn đi theo sau, chủ động cầm ô giúp Khấu Thu, “Nói về phòng tập kịch, thầy nghe nói gần đây đang tập một vở kịch.”
Học viện ETAM chú trọng bồi dưỡng người tài trên nhiều phương diện, phòng tập kịch quy mô tương đương lớn, không khác gì một nửa Broadway.
“Kịch gì?”
“Romeo và Juliet”
Thấy Khấu Thu nhíu mày, Thủy Sam cười hỏi, “Em không thích?”
“Chỉ là cảm thấy không ý nghĩa, bất quá chỉ là ca tụng một phần ái tình lãng mạn phóng đãng.”
Thủy Sam nhìn chăm chú vào thiếu niên dung mạo thánh khiết, “Vậy em thích vở kịch nào?”
Đáy mắt Khấu Thu nổi lên một tầng sương mù, đôi mắt trong suốt, cả người giống như tỏa ra quang huy nhàn nhạt, “Sống và chết, tôn giáo và tín ngưỡng, sợ hãi và phẫn nộ, bất kể là cái gì, nhân tính mới là câu chuyện cuối cùng cần nghiên cứu thảo luận.”
Thanh âm của thiếu niên như tiếng suối chảy dưới trăng, mang theo mềm mại thuần khiết, Thủy Sam đứng bên người cậu, trong nháy mắt cảm giác như đang nghe thần âm.
“Nhân tính sao?” Thủy Sam tự lẩm bẩm, “Còn hơn “Romeo và Juliet”, xem ra em tựa hồ thiên vị “Thế giới bi thảm”.”
Ca tụng nhân tính thiện lương cùng cực hạn của cái ác.
” Thế giới bi thảm?”
Khấu Thu lắc đầu, quyển đấy dầy như vậy, cậu ngay cả hứng thú lật xem cũng không có, “Tôi không thích.”
Đôi mày tinh tế như thanh sơn của Thủy Sam nhướng lên, như là đang lâm vào hoang mang, “Vậy em thích gì — —”Viện thánh mẫu Pari” hay “Bóng ma trong nhà hát”?”
Khấu Thu nói thẳng, “Trên giường Alice.”
Thủy Sam sửng sốt một chút, tên này… Nói thế nào nhỉ, có chút khiến người khác suy nghĩ miên man, anh ta động động môi, cuối cùng chỉ nói,” Đáng tiếc thầy chưa xem qua.”
“Qủa thực đáng tiếc.” Khấu Thu nói, “Em vẫn cảm thấy nó là vở kịch kinh điển nhất em từng xem qua, trong đó có một lời kịch cho đến bây giờ vẫn khó quên.”
Thủy Sam bị gợi ra lòng hiếu kỳ, “Câu gì?”
“Để tôi ngủ đi, để tôi thức dậy, để tôi ngủ đi.”
“…”
Thật là lời kịch làm cho người ta khắc sâu ấn tượng.
Khấu Thu dư quang thoáng nhìn biểu tình im lặng của Thủy Sam, chỉ biết anh ta nghĩ đi chỗ khác, “Không phải như anh tưởng tượng đâu, trong câu truyện nhân vật chính Alice bị một gã trộm đêm trộm đi tất cả mọi thứ trong thế giới của cô ấy, cũng chính là một cái gương mạ vàng, màn đêm buông xuống sau khi kẻ trộm đem cái gương lấy đi, ở màn cuối của vở kịch, Alice đã buông tha nỗ lực đối thoại cùng linh hồn, sau đó đọc lên lời kịch này.”
Thủy Sam vẫn cảm thấy bí từ, thành thật mà nói, cái câu chuyện này nghe thật sự buồn chán.
Khấu Thu thản nhiên nói, “Mấu chốt không phải ở bản thân câu chuyện, thầy không cảm thấy Alice giống như được một con chim ngậm bay lên, đáng tiếc khả năng bay lượn của cô ấy, là do con chim cho. Cô ấy đau khổ giãy dụa giữa tôn nghiêm và hiện thực, tuyệt vọng chính là trạng thái bình thường của cô ấy.”
Khi Khấu Thu nói đến “Bị chim ngậm bay lên”, Thủy Sam hình như nghĩ tới điều gì, hơi cúi đầu, bất quá anh ta rất nhanh khôi phục lại, nhìn Khấu Thu bên cạnh, trong mắt lóe lên tia sắc bén, cho dù là rơi xuống, anh ta cũng sẽ lôi kéo đứa bé này cùng rơi xuống địa ngục.
Khấu Thu đương nhiên không biết mình thuận miệng kể một câu chuyện lại khiến độ biến thái của người bên cạnh tăng lên theo cấp luỹ thừa, bỏ qua các nhân tố loạn thất bát tao, kỳ thực nguyên nhân chủ yếu khiến cậu thích câu chuyện kia chỉ có một, đó là vở kịch này chỉ có tám màn, kịch bản chỉ có hai trang, thoạt nhìn vừa ngắn gọn, còn rất có tính triết lý, rất thích hợp dùng để đề cao tính tự kỷ.
Nói đơn giản, là dùng để trang bức.
Hai chỗ ngồi hàng thứ ba ở lớp A triệt để bỏ trống, chuyện xảy ra với Cẩu Chỉ Xảo hiển nhiên khiến cả lớp bị vây trong một bầu không khí nặng nề, nhưng bọn họ vẫn không kiềm chế được sự sợ hãi và hiếu kỳ ở người thiếu niên, nhịn không được thảo luận xem ai là người giết hoa khôi của lớp.
Có người nói là kẻ theo dõi cuồng trên đường về nhà, có người nói là ăn mày ở cổng trường, còn có người nói hung thủ khẳng định là ở trong trường, nói không chừng là một người thoạt nhìn chỉ là một học sinh phổ thông, thẳng đến khi Trần Vân đi tới, trận thảo luận này mới hỏa tốc dừng lại.
Trần Vân vẫn mặc một thân váy áo công sở màu đen như mọi ngày, dưới mắt cô ta có chút quần thâm, hiển nhiên ngủ không được ngon giấc, “Tôi tin rằng mọi người đều biết chuyện gì xảy ra, tôi không nói nhiều, từ giờ tan học nhất định phải có xe nhà đưa đón, trường học cũng sẽ cho tan học sớm nửa tiếng, trừ cái đó ra, mời các học sinh luôn phối hợp với cảnh sát điều tra lấy bằng chứng. Hiện tại, chúng ta bắt đầu học.”
Cơ Chi ghi xong nội dung trên bảng, quay ra nhỏ giọng nói với Khấu Thu đang xem tạp chí, “Cậu tới bằng cách nào? Sáng nay tôi thấy xe nhà cậu, từ trong xe đi ra chỉ có Khấu Manh Trân với Khấu Nguyên.”
Khấu Thu, “Đi nhờ xe.”
Cơ Chi nghe xong nhíu mày, “Qúa nửa là Khấu Manh Trân bọn họ cố ý làm khó cậu, nếu không sau này cậu ngồi xe nhà tôi, chúng ta có thể cùng đi tới trường.”
Khấu Thu cự tuyệt, “Không cần, lần sau tôi cản trước khi bọn họ lên xe là được.”
Cơ Chi, “Cậu lại không thích nhìn thấy bọn họ, cần gì phải ngồi cùng một xe.”
Khấu Thu, “Ghê tởm chết bọn họ.”
“…”
Hoạt động mỗi sáng của Khấu Thu căn bản chỉ là đọc vài cuốn tạp chí nằm ngủ một hồi, giữa giờ bớt chút thời gian nhỏ hai giọt thuốc nhỏ mắt, thoáng cái đã đến lúc nghỉ trưa, cậu quay đầu nói với Cơ Chi, “Lát nữa tôi có hẹn, hôm nay không đi căn tin với cậu được.”
Cơ Chi gật đầu, “Có cần giúp cậu mang về một phần không?”
Khấu Thu cũng không khách sáo, “Hai phần cánh gà nướng.”
Cơ Chi vừa nghĩ vừa đi ra cửa, Khấu Thu gần đây tựa hồ mỗi bữa đều phải ăn cánh gà.
Hai điểm trưa. Phòng tập kịch.
Khấu Thu đến rất đúng giờ, buổi trưa đại đa số mọi người đều đi nghỉ ngơi, để giữ bí mật cho vở kịch, giúp mang lại cảm giác mới mẻ cho khán giả, tất cả rèm cửa sổ đều bị kéo xuống, ánh điện được điều chỉnh thành rất tối, chỉ có mấy diễn viên chính vẫn đang tập trên đài.
Xuyên qua ánh sáng yếu ớt, Khấu Thu nhìn thấy Mặc Vấn ở hàng cuối cùng của thính phòng, rất hiển nhiên, đối phương cũng nhìn thấy cậu.
Khấu Thu đi tới, ngồi ở bên cạnh anh ta.
Trên đài đang diễn tới màn kịch tính nhất, Juliet vô cùng thương tâm chất vấn, “Romeo, Romeo, vì sao chàng nhất định phải là Romeo.”
Diễn viên diễn rất tròn vai, trong mắt thậm chí còn có ánh nước chớp động.
“Anh thấy thế nào?”
Mặc Vấn ăn ngay nói thật, “Bỏ qua lời kịch và cốt truyện nhàm chán, cũng không tệ lắm.”
“Xem ra anh đã vứt bỏ tất cả tình cảm ôm ấp lãng mạn”
Mặc Vấn đột nhiên nói, “Pháp y đã đem thi thể người chết khâu lại.”
Khấu Thu, “Đó là một công trình vĩ đại.”
Mặc Vấn, “Qủa thật không dễ dàng, nhưng cũng đã hoàn thành, chỉ là còn thiếu một khúc xương.”
Khấu Thu trầm mặc một hồi, bỗng nhiên nói, “Tôi chắc biết nơi khúc xương đó rơi xuống.”
Lời tác giả: Trên tường hôm nay tôi là tác giả đổi mới sớm nhất, ngày mai có thể ngủ thẳng đến trưa rồi, hoàn toàn không có áp lực nha.╭(′▽`)╭(′▽`)╯
Thấy tất cả mọi người đều hỏi cp là ai, tác giả ngốc không thể trả lời từng người một, nên thống nhất nói rõ ở đây:
Một: Đặt cược hai quả dưa chuột, cược CP tuyệt đối có một nam.
Hai: Hai ngày nữa còn xuất hiện một soái ca siêu cấp suất, tác giả ngốc có lẽ sẽ chọn giữa anh ta và Thủy Sam để làm CP.
Ba: Trong truyện Mặc Vấn coi Khấu Thu là em trai để bảo vệ, về phần có gì gì khác hay không, chỉ có anh ta biết rõ trong lòng, đúng không? Bạn hỏi vì sao không chọn anh ta làm CP, là vì anh ta quá chính trực có được không, hệ thống của Khấu Thu còn có rất nhiều hình thức cẩu huyết còn chưa được mở ra đâu.
Hết chương 13

sad-or-beauti
Chương 14

“Tôi chắc biết nơi khúc xương đó rơi xuống.”
Trong bóng tối, những lời này đặc biệt rõ ràng.
“Hai ngày trước có người phát hiện một khối xương dính máu ở rừng cây nhỏ trong trường, anh có thể đi tra một chút.”
Mặc Vấn trầm giọng nói, “Sao cậu dám khẳng định nó thuộc về Cẩu Chỉ Xảo?”
Khấu Thu thấp giọng cười nhẹ, giọng nói mang theo vài phần trào phúng, “Anh tin tưởng trùng hợp sao?”
Mặc Vấn không nói, làm một cảnh sát, chức trách của anh là đặt vấn đề với mỗi một lần ngẫu nhiên, mỗi một lần trùng hợp, tất nhiên là không tin.
“Tôi sẽ đi thăm dò.”
Trên đài đã diễn đến màn cuối cùng, Romeo cho rằng Juliet đã chết, mình cũng đã uống thuốc độc.
Nam chính rất thâm tình, thần tình lúc hôn lên trán nữ chính đầy bi thương, đáy mắt ẩn sâu thiên ngôn vạn ngữ.
Mặc Vấn nhìn Khấu Thu vẻ mặt bình tĩnh, đột nhiên hỏi, “Cậu ở trường tham gia câu lạc bộ gì?”
“Không tham gia, tôi định lên đại học mới nghĩ đến chuyện này.”
“Lại nói, sang năm sẽ thi đại học, cậu định báo ngành gì?”
Nói chuyện với người thông minh thật mệt chết, câu hỏi của Mặc Vấn rất xảo diệu, không phải là trường gì mà là ngành gì, “Cảnh sát.”
Mặc Vấn cau mày, rõ ràng không tin.
“Đùa chút thôi, bác sĩ là một nghề nghiệp tốt.”
” Pháp y?”
“Bác sĩ chỉnh dung.” Tiếp nhận ánh mắt kinh ngạc của đối phương, Khấu Thu chậm rãi nói, “Có phải đối với đáp án của tôi rất thất vọng? Người là một sinh vật mâu thuẫn, có rất nhiều kẻ có dục vọng giết người nhưng lại cố thủ điểm mấu chốt trong đạo đức con người, thường thường sẽ chọn nghề pháp y này, có thể có lý do danh chính ngôn thuận cảm thụ xúc cảm lưỡi dao xẹt qua da và phun máu.”
Thiếu niên ở trước mắt rõ ràng so với anh tưởng tượng thông minh hơn rất nhiều, “Con trai vẫn là học ngành có chiều sâu thì tốt hơn.”
“Mặt mũi là quan trọng nhất.” Khấu Thu khẳng định, “Chuyên ngành chỉnh dung cũng tương đối có nội hàm.”
Nói đến đây, cậu cười nói, “Lại nói, anh tựa hồ đem tôi thành đối tượng chính để làm hoài nghi là hung thủ giết người.”
Mặc Vấn, “So với là hung thủ giết người, tôi càng có xu hướng cho rằng giữa cậu và hung thủ có tồn tại liên hệ nào đó, loại liên hệ này có lẽ chính cậu cũng không tự biết.”
Khấu Thu nhíu mày, “Lý do.”
“Đối với những kẻ có chút bệnh trạng thích giết chóc, tướng mạo của cậu rất có lực hấp dẫn, dễ làm sản sinh dục vọng muốn lăng ngược.”
“…Anh thật biết nói đùa.”
Mặc Vấn suy nghĩ một chút, vẫn đề nghị, “Sau này nếu như làm chỉnh dung cho người khác, đừng chiếu theo tướng mạo của cậu mà chỉnh, cố gắng đẹp bình thường một chút.”
Khấu Thu nội tâm thổ huyết, cảm tình tướng mạo của cậu là thuộc loại không bình thường.
Cho là cậu còn chưa rõ, Mặc Vấn giải thích, “Khóe mắt của cậu xếch hơn so với người thường một góc 0,2 độ, lúc nhìn người như mang theo vị đạo mê hoặc, ánh mắt quá trong, thần thái quá lạnh, mũi quá cao, da quá trắng, cả khuôn mặt mang theo một loại quang mang nhàn nhạt, tản ra từ ái của cha xứ trong giáo đường, nhưng cậu cốt cách nhỏ xinh, tuổi lại nhỏ, máu thịt thiếu niên rất dễ kích khởi tâm lý bệnh trạng của người có dục vọng.”
Khấu Thu đem những lời này phiên dịch thành một câu — —
Cậu cứ muốn làm tiểu yêu tinh miệt mài đi con đường cấm dục, zombies liền sẽ thích cậu, muốn cậu, làm chết cậu!
” Thời gian không còn sớm,” Mặc Vấn đứng dậy, “Nếu như nghĩ ra cái gì có thể giúp đỡ thì gọi điện cho tôi, đúng rồi, con trai thì ít dùng nước hoa thôi, mùi hoa sen rất dễ kích thích hormone của tội phạm, đến lúc đó sẽ chỉ đem cậu rơi vào tình cảnh nguy hiểm.” Nói xong, hai tay đút túi rời đi.
Kim từ điển trong đầu Khấu Thu lần thứ hai mở ra hình thức phiên dịch: Bạch Liên Hoa ngốc bức chính là thiếu đánh!
Trên đài, Romeo sau khi uống thuốc độc thì chết, Juliet lại dần dần tỉnh lại, khi trông thấy gò má lạnh băng của người tình âu yếm, nhịn không được nghẹn ngào nức nở, “Romeo, Romeo của thiếp!”
Lúc này, tình nhân ban đầu của Romeo – Rosaline đột nhiên mặc lễ phục xinh đẹp chạy về phía giáo đường, chỉ vào Juliet điên cuồng cười to, “Ta cho ngươi giả bộ, thích giả chết a! Giả ngốc a! Gã đàn ông suốt ngày giả bộ cũng đã chết, ha ha ha ha, ta không có được thì ngươi cũng đừng mơ có, đi chết đi! Nhanh tự tử đi!”
Juliet thương tâm gần chết, nàng tìm kiếm khắp nơi, không tìm được thuốc độc, liền rút ra kiếm của Romeo đâm về phía mình, ngã vào trên người Romeo, cũng chết.
Khấu Thu đang ngồi dưới đài, “…”
Đây mẹ nó là kịch bản ai viết, đứng ra!
— — — — — — — — — —
“Cậu nhìn qua có vẻ tâm tình không tốt.”
Khấu Thu “Ha ha” nói, “Phải không?”
Cơ Chi gật đầu, đâu chỉ không tốt, quả thực kém đến không thể kém hơn, hai móng vuốt dính đầy mỡ cầm cánh gà mạnh mẽ nhét vào miệng, hai má phồng lên, sau đó hung tợn nuốt vào.
Tướng ăn thật hung tàn a, ngay cả xương cũng không phun ra!
“Cần khăn tay không?” Một thiếu niên ngọc thụ chi lan vậy mà ăn đến tay dính đầy dầu mỡ, thị giác trùng kích quá lớn, Cơ Chi biểu thị vô pháp tiếp thu.
“Tôi có rồi.” Nuốt xong miếng cánh gà cuối cùng, Khấu Thu cho tay vào ngăn bàn, nhưng chạm đến không phải là khăn tay mềm mại — —
Một xúc cảm lạnh lẽo theo đầu ngón tay tiến vào cốt tủy của cậu, cậu dừng động tác, cúi đầu nhìn thoáng qua, trong ngăn bàn tối như mực không biết từ lúc nào đã đặt một khúc dương dính máu, bên trên còn cột một cái nơ bướm màu đỏ thật to. Khấu Thu phản xạ có điều kiện đem tay từ trong ngăn bàn rút ra, một tấm thiệp cũng theo đó rơi ra ngoài, bìa thiệp màu tím, mở ra xem, trên thiệp vẽ một đóa hoa sen tinh thuần, dưới bông hoa là dòng chữ in:
Đầu lâu cao quý của Người, có được ánh mắt e thẹn như biết nói, Người chính là một đóa Bạch Liên Hoa lưu lạc chốn trần gian, tản ra mùi hương mê người. Trước khi tôi đem Người hái xuống, hãy cho phép tôi được dâng lên Người lễ vật đầu tiên.
By: Kẻ si mê bên cạnh Người.
Cơ Chi thấy ánh mắt Khấu Thu nhìn chằm chằm vào tấm thiệp, mỉm cười nói, “Là thư tình sao?”
Khấu Thu cất tấm thiệp, “Buổi trưa có ai tới chỗ ngồi của tôi không?”
Cơ Chi suy nghĩ một chút, “Lúc tôi từ căn tin về thì không có.”
Khấu Thu trầm mặc một chút, sau đó nói, “Đưa điện thoại của cậu cho tôi mượn gọi chút.”
Cơ Chi móc ra đưa cho cậu.
Khấu Thu vừa mới mở ra màn hình, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng, sau đó đem điện thoại đưa lại cho Cơ Chi.
Cơ Chi nghi hoặc, “Cậu không cần nữa sao?”
Khấu Thu không trả lời, nhìn ngăn tủ một lúc lâu, đột nhiên thở dài thật sâu — —
Lên xe không mở cửa xe, nói có việc gọi điện thì cư nhiên không đưa số điện thoại.
Cùng lúc đó, trong cục cảnh sát.
Một cảnh viên trẻ tuổi cầm báo cáo xét nghiệm máu đi vào phòng làm việc, “Đội trưởng, thứ anh cần đây.”
Mặc Vấn nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Cảnh viên trẻ tuổi thấy anh ta nhíu mày rất sâu, không khỏi hỏi, “Đội trưởng đang lo lắng gì vậy?”
Mặc Vấn mở báo cáo ra, “Có một học sinh, có khả năng đưa tới sự chú ý của tên biến thái.”
Cảnh viên trẻ tuổi, “Cần phái người bảo hộ người đó sao?”
Mặc Vấn, “Tạm thời không cần, có việc cậu ấy sẽ gọi điện cho tôi.”
Nói xong, lấy điện thoại ra nhìn một chút, không có cuộc gọi đến, “Ít nhất đến hiện tại chưa có chuyện gì.”
Hết chương 14

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 13 + 14

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s