TSCHMXMHT – Chương 15 – 16

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 15

c04203406ca811c3bd485ee01adeae36Cửa hàng tiện lợi cạnh học viện ETAM vừa mở đã ăn đứt siêu thị, chiếm diện tích trên năm trăm mét vuông không nói, thực phẩm còn toàn hàng nhập, vật dụng hàng ngày đầy đủ mọi thứ, chỉ là ông chủ rất tùy hứng, ngay biển quảng cáo cũng không treo, chỉ dùng gậy trúc treo một khối vải đỏ viết bốn chữ — cửa hàng tiện lợi thật to bằng bút lông, đặt ở trước cửa lung lay đón gió.
Giờ này cửa hàng tiện lợi hầu như không có người, nhân viên cửa hàng là một nữ sinh mặt tròn mắt to, cô len lén nhìn chỗ khoảng cách giữa hai kệ hàng đã rất lâu rồi, một thiếu niên thanh nhã tuấn dật đang nghỉ chân ở bên cạnh kệ hàng, mày khẽ chau, nhìn qua có chút phiền não.
Người này đúng là Khấu Thu. Ánh mắt của cậu có chút phiền não, khúc xương chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở trong ngăn bàn cậu tất nhiên là cần đưa qua cho Mặc Vấn, mấu chốt là đưa kiểu gì, cầm trong tay nghênh ngang tới đó, phỏng chừng hôm sau cậu sẽ bị học sinh toàn trường cho là biến thái sát nhân cuồng, gọi điện bảo Mặc Vấn đến lấy là biện pháp đảm bảo nhất, chỉ tiếc… Ha ha…
Nhân viên giao hàng ở cửa gọi lớn, cô gái nhỏ là nhân viên cửa hàng bất chấp anh đẹp trai, vội vàng tới cửa tra hàng, Khấu Thu thấy vậy, trong đầu chợt lóe linh quang, không bằng gửi chuyển phát nhanh.
Cô nhân viên bàn giao xong, Khấu Thu đi tới quầy tính tiền.
” Tổng cộng ba đồng tám.”
Khấu Thu móc tiền ra đưa cho cô.
Khó có dịp nhìn thấy người đẹp trai như vậy, cô gái nhỏ vẫn mãi do dự, cuối cùng đỏ mặt lấy dũng khí nói, “Bạn nhất định rất giỏi làm việc nhà.”
Khấu Thu không biết cô là từ đâu cho ra cái kết luận này.
Cô gái nhỏ xấu hổ nói, “Có rất ít bạn nam sẽ mua màng giữ tươi.” (màng bọc thực phẩm)
Khấu Thu ngẫm lại hỏi, “Hiệu quả của màng giữ tươi thế nào?”
Tuy rằng không biết vì sao đối phương lại hỏi vậy, bất quá bắt chuyện thành công khiến cô gái nhỏ rất cao hứng trả lời, vặn vẹo ngón tay nói, “Rất hữu dụng nha, như là bảo tồn rau trong tủ lạnh, cũng có thể dùng đóng gói thức ăn sống hoặc chín.”
Vừa dứt lời, cô gái nhỏ đã tri kỷ bổ sung thêm, “Nhưng thời gian sử dụng không thích hợp dùng lâu dài, nhất là đồ có độ béo cao, rất dễ bị nhiễm vi khuẩn.”
Khấu Thu, “Xương cũng vậy sao?”
“Xương?” Cô gái nghi hoặc, “Là sườn sao?”
Khấu Thu, “Là thuần một cây xương trắng.”
“…Tôi không rõ lắm.”
Khấu Thu thấy cô không nói nữa, lại nói, “Vừa rồi không phải cô nói có thể bọc đồ sống sao?”
“…Hẹn gặp quý khách lần sau.”
Sau khi trở lại phòng học, Khấu Thu nhân lúc không ai chú ý đem khúc xương bọc bằng màng giữ tươi, để vào túi da trâu, sau đó quay sang nói với Cơ Chi đang ghé vào trên bàn nhắm mắt dưỡng thần, “Hai tiết sau tôi không lên lớp.”
Giọng nói bình thản hoàn toàn không có âm tiết phập phồng.
Cơ Chi còn chưa kịp nói gặp sau, chỉ thấy người ngồi cùng bàn đã mang theo túi da trâu tiêu sái rời đi, nhất thời thật lâu không nói được câu gì, từ khi nhận thức Khấu Thu, tựa hồ mỗi ngày đều sẽ có một cánh cửa mới mở ra với cậu, so với cánh cửa do Khấu Thu mở ra, Rashōmon (La sinh môn), Truman (Đỗ lỗ môn), Tinh võ môn, Khi hạnh phúc gõ cửa…quả thực đều là mây bay.
Nếu như Khấu Thu biết tiếng lòng của cậu ta, tuyệt đối sẽ vô cùng khinh thường. Nếu không tại sao nói chưa thấy qua cảnh đời ni? Cậu trước tiên mở ra rõ ràng là băng phong: Trọng sinh môn.
Học viện ETAM quản lý rất có trật tự, tất cả chuyển phát nhanh đều là gửi ở phòng thu phát, Khấu Thu đi tới phòng thu phát thì vừa vặn chuông vào học vang lên, bên trong ngoại trừ một ông bác thì không còn ai, “Xin hỏi một chút, loại chuyển phát nào nhanh nhất?”
Ông bác không chút nghĩ ngợi nói, “Chuyển bằng bưu điện trong nước.”
“Tên này nghe hình như không quá nhanh.”
Ông bác ngẩng đầu tức giận nói, “Bác lớn tuổi rồi còn có thể gạt cháu sao, tin bác đi, không sai đâu, chuyển bằng bưu điện trong nước đi, dùng nó chuyển nhanh như ngồi hỏa tiễn vậy, “Tằng” một phát là đến.”
Khấu Thu nhìn ông bác đem túi da bỏ vào trong một cái hộp đóng gói xong, giao tiền đi ra cửa, ngẩng đầu nhìn trời, vì sao luôn có loại cảm giác bị lừa.
Lần thứ hai nhìn thấy Mặc Vấn, đó là ba ngày sau đó, anh ta vẫn lái chiếc xe đại chúng kia dừng ở cổng trường, quanh mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt, trên người còn mang theo mùi thuốc lá, phỏng chừng mấy ngày nay đều ngủ không được ngon giấc.
Thành thật mà nói, Khấu Thu rất kinh ngạc, cậu cho rằng Mặc Vấn nhận được bọc hàng xong sẽ tới gặp cậu trước tiên, không nghĩ tới để qua hẳn ba ngày.
Sau khi lên xe, hai người đều trầm mặc không nói, cuối cùng Mặc Vấn mở miệng trước, “Khúc xương kia không thấy.”
“Không thấy?”
Mặc Vấn trầm giọng nói, “Mấy ngày hôm trước tôi đến đồn công an học sinh kia báo án, người bên trong lại nói với tôi thứ đưa tới đêm đó đã không thấy tăm hơi.”
Khấu Thu giật mình, phản ứng lại, “Anh chưa nhận được đồ tôi gửi tới?”
“Đồ gì?”
Cậu đem mọi chuyện nói lại một lần.
Mặc Vấn nghiêm túc nói, “Gặp phải tình huống như vậy, cậu nên trực tiếp gọi điện cho tôi.”
Khấu Thu nhếch mày, “Để gọi điện thoại thì điều kiện tiên quyết là phải có số điện thoại.”
Mặc Vấn trầm mặc một chút, “Tôi quên.”
Hai người xuống xe đi qua phòng thu phát, Khấu Thu đột nhiên nói, “Có thể là lại bị trộm đi hay không?”
Mặc Vấn lắc đầu, “Sẽ không, nếu cố ý trộm ra tặng cho cậu, sẽ không cần phải lấy lại, trước đi hỏi xem ai là người phụ trách chuyển đi.”
Trong phòng thu phát ông bác đang say sưa xem mấy chương trình trên cái TV đen trắng mười inch, thấy Khấu Thu thì vẫy vẫy tay, “Lại tới gửi đồ a.”
Khấu Thu, “Cháu tới là muốn hỏi thăm một chút, người phụ trách chuyển phát mấy ngày hôm trước là ai ạ?”
Ông bác vui vẻ hớn hở nói, “Còn chưa chuyển đi a, lấy đâu ra người chuyển phát.”
“…”
“…”
Khấu Thu hít sâu một hơi, “Vậy món đồ hiện tại ở chỗ nào?”
Ông bác đứng lên đi tới kệ hàng phía sau lấy xuống một cái hộp, “Nha, ở chỗ này.”
Khấu Thu cầm lấy chuẩn bị quay đi.
Ông bác vội vàng nói, “Cháu không gửi nữa sao?”
Khấu Thu chỉ chỉ Mặc Vấn, “Anh ta là người nhận hàng.”
Ông bác sửng sốt một chút, sau đó vỗ vỗ vai Khấu Thu, “Thấy chưa, bác đã nói rồi, chuyển phát bằng bưu điện trong nước rất nhanh, còn chưa giao hàng đã đến, có phải giống như ngồi tên lửa đúng không.”
Cười gượng hai tiếng, thấy không ai tiếp lời, ông bác có chút ngượng ngùng gãi đầu, “Nói thật với cháu, gần đây người sử dụng chuyển phát bằng bưu điện trong nước quá ít, sở dĩ muốn nhận khoảng bảy món đồ mới chuyển đi.”
Chẳng trách ngày đó ông bác này đẩy mạnh tiêu thụ chuyển phát bưu điện với cậu, “Cháu là người thứ mấy?”
“Người thứ nhất.”
Khấu Thu im lặng cầm bọc đồ để vào tay Mặc Vấn, xoay người đi.
Thời gian buổi chiều cuối cùng là Mặc Vấn khăng khăng muốn đưa Khấu Thu về nhà.
Một đường nhanh như chớp giật, cuối cùng thắng mạnh xe ở trước cánh cổng trên con đường phủ kín đá cuội, Khấu Thu giơ tay lên nhìn đồng hồ, vừa đúng bốn phút rưỡi.
Trước khi đi, Mặc Vấn đưa cho cậu một tờ giấy, mặt trên ghi một số điện thoại, thuận tiện dặn dò, “Mấy ngày này không nên đến trường một mình.”
Khấu Thu nhận lấy tờ giấy, gật đầu, đi vào trong nhà.
Bầu không khí trong Khấu gia không đúng lắm, Khấu Thu vừa vào cửa liền nhận thấy nhãn thần nhìn có chút hả hê của Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên, Khấu Bân Úc ngồi ở một bên, một động tác ngồi dựa vào sô pha bình thường, lại mang theo vị đạo câu nhân.
Bất quá hôm nay kỳ quái nhất phải kể đến Khấu Qúy Dược bình thường trở về trễ nhất cư nhiên cũng ở trong đại sảnh.
Ông cởi bỏ áo khoác tây trang, áo sơ mi đơn bạc phác họa lại vóc người cực tốt của ông, hiển nhiên cũng là vừa mới về không lâu.
“Giáo viên của con vừa gọi điện cho ta, mời lên trường gặp mặt, con biết nguyên nhân sao?”
Đó đơn thuần là câu nghi vấn, không phải chất vấn, cũng không phải trào phúng, Khấu Qúy Dược là thật không biết rõ nguyên nhân, con cái Khấu gia vì để biểu hiện trước mặt ông, không người nào không cố gắng học tập, đạt được thành tích nổi trội, ngay cả Khấu Bân Úc nhìn qua không làm việc đàng hoàng nhất cũng có hai bằng thạc sĩ, do đó trong từ điển nhân sinh của Khấu Qúy Dược, căn bản không có cái khái niệm “gặp phụ huynh” này.
Khấu Nguyên trong mắt toát ra trào phúng nồng đậm, chờ xem kịch vui.
Khấu Bân Úc lại là âm thầm suy tính lát nữa phải nói giúp em ba như thế nào, ít nhất phải khiến lửa giận của cha hạ xuống một chút.
Khấu Thu hơn phân nửa đoán được nguyên nhân, đoán chừng là gần đây trốn học quá nhiều, ngoài miệng lại nói, “Chắc vì con quá ưu tú, muốn biểu dương.”
Khấu Qúy Dược, “Manh Trân và Khấu Nguyên thành tích cũng không sai, vì sao cho tới bây giờ chưa gọi ta lên trường gặp?”
Khấu Thu thản nhiên nói, “Đó là vì bọn họ chưa đủ ưu tú.”
Khấu Qúy Dược gật đầu, thì ra gặp phụ huynh là vì đứa nhỏ quá ưu tú, phải đặc biệt biểu dương, “Ngày mai ta sẽ đúng giờ đi qua.”
Nói xong, cầm lấy áo khoác tây trang đi lên thư phòng tầng ba.
Trong đại sảnh nhất thời không có thanh âm, lại không có một người đến phá Khấu Thu, Khấu Bân Úc là bị bản lĩnh mở to mắt nói dối của Khấu Thu làm rung động, Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên là bị lí do thoái thác không biết xấu hổ của cậu làm sợ ngây người.
Một lúc lâu sau, thẳng đến phía trên truyền đến thanh âm khép lại của cửa thư phòng, ba người mới giật mình bừng tỉnh.
Phản ứng nhanh nhất là Khấu Manh Trân, cô ta theo bản năng chuẩn bị lên lầu vạch trần lời nói dối của Khấu Thu, ai biết Khấu Nguyên lại kéo cô ta lại, ghé vào tai cô ta nói mấy câu, Khấu Manh Trân liếc mắt nhìn Khấu Thu, khóe miệng lộ ra tươi cười ác độc.
Đúng vậy, sao phải vạch trần anh ta, cô ta chờ không kịp muốn thấy lửa giận của cha sau khi lên trường ngày mai.
Sau khi Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên rời đi, Khấu Bân Úc vẫn im lặng nãy giờ mở miệng nói, “Hay là đi cùng cha giải thích một chút rồi nhận lỗi đi, nếu không ngày mai không dễ giải quyết đâu.”
“Em có biện pháp ứng đối.”
Khấu Bân Úc nghi hoặc, “Biện pháp gì?”
Khấu Thu khóe môi nhếch một cái, không trả lời mà đi trở về phòng mình.
Khấu Bân Úc bị điệu cười của cậu làm cho rùng mình một cái, sao lại cảm thấy có người sắp phải xui xẻo a.
Buổi tối. Trong cục cảnh sát.
Mặc Vấn mở bọc hàng ra, chuẩn bị đưa đi xét nghiệm, sau khi mở ra túi da trâu, một khúc xương trắng rơi ra, anh trầm mặc nhìn khúc xương người được bọc kín kẽ bằng ba lớp màng giữ tươi, thật sâu thở dài.
Đứa nhỏ ngốc nghếch.
Hết chương 15

Chú thích: 

Rashomon (羅生門 Chữ Nhật/Hán: La Sinh Môn) là một bộ phim Nhật Bản của đạo diễn Kurosawa Akira công chiếu năm 1950. Rashōmon có cốt truyện mang tính cách mạng đối với điện ảnh thế giới khi nó đề cập tới một sự việc cụ thể là vụ án giết người-cưỡng bức thông qua góc nhìn của rất nhiều nhân vật khác nhau, một cách xây dựng vốn trước đó chỉ xuất hiện trong tác phẩm văn học.

TrumanHarry S. Truman (8 tháng 5 năm 1884 – 26 tháng 12 năm 1972) là Phó tổng thống thứ 34 (1945) và là Tổng thống thứ 33 củaHoa Kỳ (1945–1953), kế nhiệm Nhà Trắng sau cái chết của Franklin D. Roosevelt.

Nhiệm kì tổng thống của Truman có nhiều sự kiện xảy ra trong đối ngoại, bắt đầu với chiến thắng Đức quốc xã, vụ thả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki, sự đầu hàng của phát xít Nhật và sự kết thúc Thế chiến thứ hai, sự thành lập của Liên Hiệp Quốc, kế hoạch Marshall để tái thiết lại châu Âu, học thuyết Truman để kiểm soát chủ nghĩa cộng sản, sự bắt đầu của Chiến tranh Lạnh, sự thành lập của khối NATO và Chiến tranh Triều Tiên. Ông cũng được xem là tổng thống nghèo nhất trong lịch sử Hoa Kỳ .

Tinh Võ Môn là một phim truyền hình võ thuật của hãng ATV Hồng Kông, sản xuất năm 1995.

Chương 16

tumblr_o2y0mrqLoL1v8aagdo1_400 - Copy

f6a6db30f63ffb9fba14f5bfbc0bfb6b

Ngón tay của thon dài trắng nõn gõ lên cánh cửa màu nâu sẫm.
“Mời vào.” Bên trong truyền ra giọng nữ nghiêm túc trầm thấp.
Tóc dài màu vàng quét qua cần cổ trắng nõn, mềm mại buông xuống trên bả vai, Trần Vân vừa ngẩng đầu liền thấy dung nhan đẹp như yêu nghiệt như vậy, nhất thời thất thần, bất quá cô ta rất nhanh trấn tĩnh lại, “Có chuyện gì sao?”
Thủy Sam cười cười, còn xinh đẹp hơn bông hoa hồng kiều diễm nhất thế gian, “Tôi nghe nói ngày mai cô muốn gặp phụ huynh Khấu Thu.”
Trần Vân gật đầu, nhớ tới Khấu Thu, có chút đau đầu nói, “Trốn học không lý do, còn không chỉ một lần.”
“Không bằng ngày mai để tôi gặp cha cậu ta.”
Trần Vân nhíu mày, không rõ dụng ý của anh ta, “Loại chuyện này vẫn nên để chủ nhiệm lớp đích thân gặp vẫn tốt hơn.”
Thủy Sam lắc đầu, “Chỉ sợ cô không có thời gian.” nói rồi đem văn kiện cầm trên tay đặt xuống trước mặt cô ta, “Vừa rồi hiệu trưởng nhờ tôi thuận tiện mang cho cô.”
Trần Vân cúi đầu nhìn qua văn kiện, biểu tình trên mặt chuyển thành kinh hỉ, “Đánh giá cấp bậc giáo viên?”
Học viện ETAM hàng năm đều sẽ chọn ra mười giáo viên để trao cấp bậc, kèm theo vinh dự là giáo viên được trao cấp bậc, còn có tiền thưởng là một trăm nghìn đồng tiền.
Thủy Sam nói, “Chúc mừng cô.”
Cấp bậc giáo viên thẩm tra rất nghiêm ngặt, chỉ là muốn chuẩn bị giấy chứng nhận và điền tư liệu đã là một đống việc, Trần Vân nhìn Thủy Sam ánh mắt mang theo vài phần xấu hổ, “Xem ra ngày mai phải làm phiền anh rồi.”
Thủy Sam ôn hòa cười nói, “Rất vui lòng phục vụ.”
— — — — — — — — — — — — — — — —
Ngày hôm nay Khấu Thu ra cửa rất sớm, Khấu Bân Úc đang mặc áo khoác thấy cậu ngay bữa sáng cũng chưa ăn thì hỏi, “Sao hôm nay đi học sớm vậy?”
Khấu Thu còn chưa kịp trả lời, Khấu Manh Trân vừa vệ sinh cá nhân chỉnh lý trang phục xong đi ra, thuận tiện nói, “Đoán chừng là vì sợ rồi, cũng tốt, đi sớm một chút gặp bạn cùng lớp, miễn cho về sau trở về bị cha đuổi ra khỏi nhà, lúc đó sợ rằng chỉ có thể đứng ở cổng học viện ETAM mà nhìn vào.”
“Manh Trân, đủ rồi.” Khấu Bân Úc trong lời nói mang theo vài phần răn dạy.
Khấu Manh Trân hừ một tiếng, đi về phía bàn ăn.
Khấu Bân Úc quay đầu nói với Khấu Thu, “Hôm nay anh phải đi làm ít chuyện, vừa vặn đi qua học viện ETAM, thuận tiện đưa em đi luôn.”
Khấu Thu gật đầu.
Cậu đã từng nghĩ Ferrari của Khấu Bân Úc tốc độ quá nhanh, nhưng sau khi ngồi qua xe Mặc Vấn, Khấu Thu lần thứ hai ngồi ngồi trên Ferrari bay nhanh về phía trước, chỉ cảm thấy tốc độ thật chậm rãi, bình ổn không gì sánh được.
Đến giao lộ thì gặp phải đèn đỏ, xe dừng lại, Khấu Bân Úc không nhịn được nói, “Em thực sự không có vấn đề gì sao?”
Khấu Thu nhìn ngoài cửa sổ, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, “Có một giáo viên thay chủ nhiệm lớp gặp cha rồi.”
Khấu Bân Úc vẫn không yên lòng nói, “Nói thế nào đi nữa thì cũng là một giáo viên, sao có thể không đề cập tới chuyện em trốn học.”
“Sẽ không.”
“Vì sao?”
“Anh ta thèm nhỏ dãi mỹ mạo của em.”
“…”
Thẳng đến xe phía sau không nhịn được bóp còi, Khấu Bân Úc mới phản ứng lại một lần nữa khởi động xe, anh ta nỗ lực tìm từ, không biết nên khuyên đứa em trai luôn có cái suy nghĩ ngốc nghếch muốn dùng mặt cứu vớt thế giời này như thế nào nữa, “Thực ra ngoại hình không phải ở tình huống nào cũng dùng được.”
Khấu Thu kinh ngạc, “Lẽ nào em không đẹp sao?”
“Dĩ nhiên không phải.” Khấu Bân Úc vội vàng nói, “Ý của anh là, đại đa số người vẫn chú trọng nội tâm hơn là ngoại hình.”
“Lấy một thí dụ.”
“…” Khấu Bân Úc vắt hết óc, “Nói thí dụ như người mù Abing, Abe no Seimei.”
Khấu Thu lạnh lùng nói, “Người trước nhìn không thấy, người sau chỉ bắt quỷ.”
Trầm mặc năm phút đồng hồ, Khấu Bân Úc đột nhiên sáng ngời đôi mắt, nói, “Đúng rồi! Còn có Asou Sanae, Maria Ozawa, Sora Mitsu Wakana, em xem các cô ấy không phải đều không chọn đàn ông tướng mạo nổi trội.”
Khấu Thu ngẩn ra, nghi hoặc, “Sora Mitsu Wakana?”
“Đó là đối tượng yy của anh, là hợp lại của Aoi Sora, Mitsu Dan, Sena Wakana.”
“…”
Lúc tới trường học, Khấu Thu theo thói quen nhìn đồng hồ, kim giây quay mười lăm vòng, ngửa mặt lên trời thở dài, đây mới là tốc độ bình thường đến trường học, kim giây quay bốn vòng rưỡi cái gì, quá coi thường luật sinh tồn của nhân loại bình thường rồi.
Khấu Thu trước tiên đi gặp Thủy Sam, đối phương đang ở ban công tưới nước cho cây xanh, nhìn qua đặc biệt ôn hòa vô hại.
Nghe có người đến, Thủy Sam buông bình tưới, xoay người lại, con ngươi màu phỉ thúy lục bích xinh đẹp đến cực độ.
Thấy là Khấu Thu, anh ta liền cười nói, “Yên tâm, thầy đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, vẫn là nói, “Cám ơn.”
Ngón trỏ của Thủy Sam mân mê cái cằm trơn bóng, nhìn qua có chút phiền não, “Nhưng mà thầy cần phải nói gì với cha em đây?”
Khấu Thu không chút do dự nói, “Khen ngợi em.”
Thấy đối phương sững sờ tại chỗ, cậu cho là anh ta nghe không hiểu, vì vậy liền giải thích, “Thầy cứ tùy tiện khen mấy câu, nói tốt về em một chút, nhưng đừng quá khoa trương, đem em hình dung thành nhân thần cộng phẫn, trên trời dưới đất không thể địch nổi là được, hiểu không?”
Thủy Sam gật đầu, hình như là hiểu.
Vì vậy kế tiếp lúc Khấu Thu lên lớp, trong phòng làm việc của Thủy Sam diễn ra một màn như thế này.
Hai người đàn ông, một mặc trong phục thoải mái, một tây trang giày da, đều là tóc dài, người trước tóc để xõa trên bả vai, sau sau thì dùng dây bạc buộc lại, khuôn mặt đều là tuấn mỹ vô song, hai bên đều ngồi rất quy củ, tư thế cũng rất tiêu chuẩn.
Nhìn qua, có chút giống gặp gỡ thương mại, trên thực tế — —
Một người cha chưa bao giờ có kinh nghiệm được “gọi phụ huynh” và một giáo viên chưa bao giờ cùng phụ huynh học sinh gặp mặt, ngoại trừ lễ tiết khi vào cửa hai bên chào hỏi lẫn nhau, thì bọn họ giao lưu là như vậy.
“Khấu tiên sinh có biết nguyên nhân hôm nay được mời tới trường hay không?”
Khấu Qúy Dược, “Nghe nói là để biểu dương Khấu Thu.”
Thủy Sam gật đầu, “Đúng, chính là vì để biểu dương em ấy.”
Khấu Thu lưu lạc bên ngoài nhiều năm sau khi trở về ở trường học còn có thể biểu hiện ưu tú như vậy, nhất định đã bỏ ra nỗ lực gian khổ hơn người thường gấp mấy lần, nghĩ tới đây, ánh mắt của Khấu Qúy Dược mang theo chút ấm áp.
Trong đời Thủy Sam lần đầu cùng phụ huynh học sinh giao lưu, có chút khẩn trương nói, “Kế tiếp tôi xin bắt đầu biểu dương.”
Khấu Qúy Dược nghiêm túc gật đầu, “Được, bắt đầu đi.”
Thủy Sam nghĩ đến lúc trước Khấu Thu nói qua muốn đem cậu ca ngợi thành nhân gian ít có, nhưng ngày thường anh ta chỉ nghe người khác ca ngợi mình, ca ngợi người khác thì là lần đầu, không thể làm gì khác hơn là nỗ lực nhớ lại tình tiết kịch truyền hình lúc trước từng xem, tổ chức ngôn ngữ một chút, hắng giọng dõng dạc nói.
“Bạn học Khấu Thu, từ khi nhập học tới nay, luôn đối với Đảng, với quốc gia, với nhân dân, với công cuộc chủ nghĩa cộng sản trung thành và tận tâm, vì sự nghiệp học tập đầu nhập tinh lực toàn thân. Trong lớp, em ấy cũng cần cù chăm chỉ, có can đảm có trách nhiệm, có lòng mạnh mẽ và ý thức trách nhiệm cao; ở trước tính đúng sai, em ấy kiên định với tư tưởng chính trị, luôn giữ đầu óc thanh tỉnh, lời nói đi đôi với việc làm, trước sau như một; nhân cách cao thượng, giỏi về đoàn kết bạn học, quan tâm bạn cùng lớp, có đạo đức cao thượng, nắm chắc và biết nhìn xa cho kế hoạch nhân sinh.”
Sau khi nói xong, liền đề cao tiếng nói, vô cùng chân thành tổng kết:
“Bạn học Khấu Thu, vĩnh viễn lưu truyền!”
Cho nên nói tuổi tác chính là bại lộ như vậy, Thủy Sam đối với kênh truyền hình trên TV hoàn toàn không có hứng thú, lần gần đây nhất xem TV còn dừng lại ở cuối thập niên tám mươi đầu thập niên chín mươi.
Vừa khéo chính là, người ngồi đối diện anh ta là Khấu Qúy Dược , Khấu gia là quân nhân thế gia, tác phong bảo thủ cũ kỹ, tuyệt đối hạn chế cho trẻ nhỏ xem mấy loại tiết mục giải trí loạn thất bát tao, từ nhỏ chính là phim kháng chiến, phim gián điệp, phim khoa học xã hội các loại truyền thụ.
Sau thì Khấu Qúy Dược tòng quân, mỗi ngày ở biên cảnh triển khai sinh tử đấu cùng trùm buôn thuốc phiện hay lính đánh thuê, làm gì có tinh thần mà xem TV, mặc dù sau này có trở về, cũng là bận việc gia nghiệp Khấu gia, thỉnh thoảng rảnh rỗi hưng trí, tối đa là cầm quyển sách đọc đến hừng đông.
Khoảng cách lần trước Khấu Qúy Dược xem TV trước khi đi bộ đội, là ở cuối thập niên tám mươi đầu thập niên chín mươi, vừa vặn trùng với Thủy Sam.
Vì vậy đối với Khấu Qúy Dược mà nói, Thủy Sam nói đơn giản là đem Khấu Thu khen tới lên trời, ông nguyên bản chỉ nghĩ Khấu Thu ưu tú, lại không nghĩ tới ưu tú tới mức độ này.
Vĩnh viễn lưu truyền, đây là đánh giá cao cỡ nào!

Hết chương 16.

Chú thích:

Abing: nhạc sĩ mù Sinh năm : 17 tháng 8, 1893, Vô Tích, Trung Quốc. Mất năm : 4 tháng 12, 1950, Vô Tích, Trung Quốc

Abe no Seimei: là âm dương sư, nhà chiêm tinh Nhật Bản. Tại thời Heian, Abe no seimei được sinh ra và trở thành âm dương sư mạnh nhất.

Asou Sanae, Maria Ozawa, Aoi Sora, Mitsu Dan, Sena Wakana: Diễn viên AV :v

Advertisements

2 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 15 – 16

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s