TSCHMXMHT – Chương 17 + 18

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 17

thumb_01c29931a7a560dedc050138f1926018Trong giờ học, đã qua hai tiết, tính ra Khấu Qúy Dược chắc cũng đã rời khỏi trường, về phần kết quả gặp mặt với Thủy Sam ra sao thì, cậu cũng chỉ có thể tối về nhà mới biết được kết quả.
Nghĩ tới đây, Khấu Thu nhẹ nhàng ma sát các đốt ngón tay, Thủy Sam… Chắc có thể tin đúng không.
Bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói cắt đứt suy nghĩ của cậu, “Cậu nghe nói chưa?”
“Cái gì?” Khấu Thu nghiêng mặt sang bên cạnh, thấy Cơ Chi thần tình có chút bất an khó hiểu.
“Mấy hôm nay mọi người đều đang truyền, vị kia…sắp trở về rồi.”
Khấu Thu nhớ lại một chút, mấy ngày này quả thực không thấy mọi người trong lớp đàm luận về chuyện tình Cẩu Chỉ Xảo, ngay cả đi ở sân trường cũng không thấy học sinh thảo luận về bí ẩn cái chết của Cẩu Chỉ Xảo, ngược lại trong giờ học không ít người tụ năm tụ ba, không biết đang bàn luận cái gì.
Liên tưởng tới giọng nói tràn ngập kính nể và không yên lúc nãy của Cơ Chi, có thể khiến cho cậu ta dùng loại giọng nói này nói chuyện, vậy thì thân phận người kia không đơn giản rồi.
“Cậu là nói ai?”
Cơ Chi do dự một chút, sau đó nói, “Lận gia, Lận An Hòa.”
Cậu ta thấy Khấu Thu không có phản ứng gì, nghĩ đến Khấu Thu mới được nhận về không lâu, không biết cũng rất bình thường, “Bác Khấu khả năng còn chưa kịp đề cập qua về người kia với cậu.”
Khấu Qúy Dược quả thực chưa từng đề cập với Khấu Thu, nhưng Khấu Thu đối Lận An Hòa cũng không phải hoàn toàn không biết gì, đời trước Khấu Nguyên và Khấu Manh Trân vì để người đàn ông này chú ý mà dùng bất cứ thủ đoạn nào, thậm chí có vài lần ở trường hợp công khai đánh nhau, quan hệ đồng minh của bọn họ cũng theo đó tan vỡ.
Lận An Hòa, chỉ cái họ “Lận” thôi cũng đủ để nói rõ rất nhiều vấn đề, giống như Khấu gia, từ xưa đã là gia tộc cường đại, tài phú tổ tiên tích góp đủ để xếp thành trên trăm tòa núi vàng núi bạc. Mỗi gia tộc đều có thiên phú và kỹ thuật được bảo lưu lại, giống như Khấu gia cho ra không ít kỳ tài quân sự, thì Lận gia là am hiểu y thuật, mà Lận An Hòa, Khấu Thu mắt híp một cái — —
Bên ngoài đều nói anh ta có một đôi tay ma quỷ.
Y thuật trác tuyệt, lại có một trái tim còn băng lãnh hơn so với ác quỷ.
Cơ Chi chỉ coi là Khấu Thu còn chưa biết, tốt bụng nhắc nhở, “Nói chung, cậu nghìn vạn lần không nên đắc tội với anh ta, nếu là không cẩn thận gặp gỡ, cũng nên tránh cho xa.”
Khấu Thu chưa từng chân chính gặp qua Lận An Hòa, thấy bộ dạng Cơ Chi khẩn trương như vậy, không khỏi buồn cười nói, “Anh ta đáng sợ như vậy sao?”
“Cậu không biết đâu.” Cơ Chi liếc nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói, “Tôi nghe cha nói, người trong vòng đều gọi anh ta là ma quỷ, có thể thấy người này tâm tính lãnh huyết thế nào.”
“Đồn đãi đa số là tin đồn nhảm, cậu gặp qua anh ta chưa?”
“Khi còn bé vô tình gặp qua một lần.” Nghĩ đến cặp mắt trong trí nhớ kia, Cơ Chi nhịn không được rùng mình một cái, dù là đôi mắt sáng hơn so với sao trên trời, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao, giống như có thể xuyên thấu linh hồn của con người, chớp mắt chính là đao quang kiếm ảnh.
Khấu Thu sau khi nghe xong trầm tư, Cơ Chi cố ý nhắc nhở cậu không phải là không có nguyên nhân, chú của Lận An Hòa và Khấu Qúy Dược là bạn tốt, Lận An Hòa cơ hồ là được chú của anh ta nuôi lớn, tự nhiên có quan hệ qua lại với Khấu gia, cậu thân là con Khấu Qúy Dược, không thể thiếu đi việc cùng Lận An Hòa chạm mặt.
Bầu không khí quá nặng nề, Cơ Chi thay đổi đề tài khác thoải mái hơn, “Lại nói, chúng ta làm bạn cùng bàn cũng lâu rồi, nhưng còn chưa cùng ra ngoài ăn bữa cơm nào cả.”
“Trưa nào cũng ăn ở căn tin.”
Cơ Chi lắc đầu, “Tôi là nói ăn ở nhà hàng bên ngoài, hoàn cảnh tốt hơn, không ầm ĩ giống như căn tin, có thể thoải mái tâm sự a,” Nhắc đến ăn, cậu ta hứng thú nói, “Không bằng chọn hôm nay đi, vừa lúc gần đây tan học sớm, chúng ta đi Kha Uyển thì thế nào, canh quý phi nơi đó là tuyệt nhất.”
Khấu Thu lắc đầu, dùng nhãn thần ý bảo, “Hôm nay tôi có việc.”
Cơ Chi, “Vậy ngày mai?”
Khấu Thu lần thứ hai dùng nhãn thần ý bảo, “Ngày mai cũng có.”
Cơ Chi không ngừng cố gắng, “Ngày kia?”
Khấu Thu tiếp tục dùng nhãn thần ra hiệu, “Ngày kia cũng có.”
Đột nhiên, Cơ Chi cảm giác mình tìm ra được trọng điểm, thử dò xét nói, “Tôi mời khách?”
Khấu Thu, “Thịnh tình không thể từ chối, chốt tối nay đi.”
Cơ Chi, “…”
Giá tiền của Kha Uyển là loại đắt nhất, hoàn cảnh cũng là số một, một gian nhà hàng lại làm ra tiểu kiều lưu thủy đầy phong tình (cầu nhỏ có nước chảy bên dưới), chốn chốn phong cảnh như tranh vẽ, nhã nhặn lịch sự, đương nhiên mặt tiền cửa hàng của nó vô cùng lớn, vị trí cũng tốt, tuy rằng không phải trung tâm thành phố, nhưng thắng ở giao thông thuận tiện.
Khấu Thu ở chỗ này đụng phải người không muốn gặp — — Khấu Nguyên.
Cậu ta bỏ đi đồng phục học sinh, ăn mặc rất hấp dẫn, một thân hàng hiệu, khoác ngoài áo sơ mi kẻ ca rô, cười e thẹn, rất dễ giành được thiện cảm của người khác.
Trước khi Khấu Thu tới, ánh mắt của cậu ta vẫn chăm chú nhìn ghế lô cách đó không xa, trên mặt ửng đỏ lộ vẻ mất tự nhiên.
Nhìn thấy Khấu Thu, Khấu Nguyên thần sắc lạnh lẽo, “Sao anh lại ở chỗ này?”
Lực chú ý của Cơ Chi bị mấy người bảo tiêu ở bên ngoài ghế lô hấp dẫn, ở chỗ cổ tay bọn họ có xăm hình thảo dược, đó là gia huy của Lận gia.
Cậu ta vội vàng nói với Khấu Thu, “Nếu không chúng ta đổi chỗ khác?”
Khấu Thu nhíu mày, “Vì sao?”
Cơ Chi chỉ chỉ về phía ghế lô, “Đó là người của Lận gia, có hình xăm gia huy, nhất định là tinh anh trong tinh anh, người bên trong rất có thể chính là…”
Cậu ta còn chưa hết, nhưng Khấu Thu cũng đã đoán được.
Khấu Thu cũng không có nhiều kiêng kỵ như vậy, “Ăn một bữa cơm thôi mà, cũng không phải địa bàn của ai.”
Cơ Chi ngẫm lại, cũng đúng, mình cũng là khẩn trương quá độ, Khấu gia và Lận gia giao hảo, Lận An Hòa có lãnh khốc, cũng sẽ không làm gì tiểu bối Khấu gia, ngược lại có thể là còn chiếu cố tới.
Nghĩ tới đây liền an tâm cùng Khấu Thu chọn một chỗ gần đấy ngồi xuống.
Hai người không coi ai ra gì nói chuyện, Khấu Nguyên thấy Khấu Thu ngang nhiên không thèm nhìn cậu ta, oán hận từ tâm sinh, một đứa con riêng mà lại làm đủ tư thái cao cao tại thượng, mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt thanh lãnh đạm nhiên kia, cậu ta hận không thể xông lên xé nát nó ra.
“Tôi còn là muốn xem anh có thể phô trương được bao lâu, sợ rằng tối nay trở về anh cũng sẽ bị cha đuổi ra khỏi nhà.”
Cơ Chi kinh ngạc nhìn Khấu Thu, “Đuổi ra khỏi nhà?”
Ngón tay thon dài của Khấu Thu vuốt ve một vòng theo đường viền của chiếc ly, “Lời cậu ta nói cậu cũng tin.”
Cơ Chi ngẫm lại cũng đúng, trong lòng cậu cũng không thích gì Khấu Nguyên, Khấu Thu mặc dù nói có lúc có thể khiến người ta tức chết, nhưng làm việc cũng quang minh lỗi lạc, đối với người khác cũng rất thẳng thắn, không trước mặt một đằng sau lưng lại lén lút tính kế, so về lời nói có gai thì mạnh hơn Khấu Nguyên không biết biết bao nhiêu lần.
Lúc này, chợt nghe tiếng ghế lô mở ra, người bên trong đi ra mặc một thân tây trang màu đen, đem vóc người hoàn mỹ của anh vây lại, dung nhan anh tuấn tràn ngập lý tính và băng lãnh, người đó chỉ cần đứng một chỗ, liền tạo thành khí tràng vô hình.
Khấu Nguyên nhãn tình sáng lên, tràn ngập khát khao đi tới, thân thể hướng phía trước, trước khi đi không quên cúi đầu hung tợn ở bên tai Khấu Thu nói nhỏ, “Tốt nhất là anh cũng giống như người mẹ tiện nhân kia của anh, tự giác cút đi, bằng không một ngày nào đó tôi sẽ khiến anh phải quỳ trên đất mà rời đi.”
Nói xong, lại đổi một bộ thiếu niên ngượng ngùng, chạy về phía cửa ghế lô, trong giọng nói tràn đầy kinh hỉ, “Chú Lận.”
Khấu Thu trong mắt hiện ra thần sắc đen tối, Cơ Chi phỏng chừng nghĩ cậu là bị lời Khấu Nguyên vừa nói làm ảnh hưởng tâm tình, nghĩ đến lời nói độc ác của Khấu Nguyên, đáy mắt cậu cũng phát lạnh, thời gian còn nhiều, đối với một kẻ ngang nhiên nói xấu bạn cậu về sau còn nhiều biện pháp thu thập, nghĩ đến vẻ ưỡn ẹo đi lên của đối phương lúc nãy, vô lực lắc đầu, “Thời buổi này thích đàn ông có nhiều, nhưng tự mình dán lên cầu người ta thượng sợ rằng cũng không nhiều lắm.”
Sau khi nói xong thì nhấn chuông trên bàn, phục vụ liền đi tới khom người chào rồi mỉm cười nói, “Hai vị muốn gọi món sao?”
Cơ Chi gật đầu, trước trưng cầu ý kiến Khấu Thu, “Cậu muốn ăn cái gì?”
Khấu Thu khóe mắt hơi nhướng lên, che đi trào phúng nơi đáy mắt, liếc về phía Khấu Nguyên, sau đó quay sang ôn nhu cười nói với phục vụ, “Vậy một ấm trà hoa cúc là được rồi, chỉ cần hoa cúc không cần trà.”
Thanh âm của cậu không lớn không nhỏ, vừa khéo ở cửa ghế lô có thể nghe thấy.
Khấu Nguyên đang nói cười vui vẻ nghe những lời này, thế nào cũng không cười được nữa.

Hết chương 17

Chương 18

5c61953aa53fa0557264b998906b5ffaPhía sau Lận An Hòa đi tới một người đàn ông, cũng là anh tuấn thanh lãnh, thần tình xa cách lạnh lùng, tóc buộc đuôi ngựa, một thân tây trang màu trắng, tỉ lệ vóc người có thể nói là hoàn mỹ.
Hai người đứng một trước một sau, người ngoài đều chỉ dám liếc mắt chứ không dám tới gần, người trước khí thế quá lãnh ngạnh, người sau lại quá thanh tâm quả dục, bất cận nhân tình.
Người đàn ông xuất hiện trong nháy mắt, Khấu Thu liền cảm thấy không ổn, quả nhiên — —
( Hệ Thống: Nhận thấy uy hiếp! Uy hiếp! Người xung quanh tướng mạo vượt quá người thường trên ba mươi phần trăm, tự động mở ra hình thức phong hoa tuyệt đại.)
Cảm giác đau đớn tận xương tức thì dũng mãnh tiến vào đại não, Khấu Thu môi có chút trắng bệch, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, loại đau đớn này so với lần trước cậu cảm thấy thì còn cường liệt hơn.
Sắc mặt của cậu nhìn qua quả thật không tốt, nhưng Cơ Chi lại quỷ dị cảm thấy Khấu Thu hình như trở nên đẹp hơn, băng cơ ngọc cốt, tư thái tiên nhân, xung quanh cậu tựa hồ phủ đầy sương mù nhàn nhạt, như bất cứ lúc nào cũng có thể cưỡi mây đạp gió, mọc cánh thành tiên.
Cơ Chi rất nhanh tỉnh táo lại, “Cậu không sao chứ, cần tôi làm gì không, gọi bác sĩ hay kêu người mang thuốc giảm đau đến?”
“Bạn chí cốt.”
Sau khi nói xong Khấu Thu hít sâu một hơi, tận lực khắc chế loại đau đớn này, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con dao đặt trên bàn ăn, sau đó cầm chuôi đao đưa cho Cơ Chi.
“Hủy dung đi.” Như vậy có thể hạ thấp tổng thể giá trị nhan sắc của người xung quanh xuống.
Cơ Chi, “…”
Lúc này, ở cửa ghế lô cách đó không xa, trên mặt Khấu Nguyên vẫn đang cố chống đỡ tươi cười, trong lòng lại sớm suy nghĩ hàng nghìn cách để giết chết Khấu Thu.
Lận An Hòa đối Khấu Nguyên gật đầu một cái xem như trả lời, người đàn ông phía sau anh lại đột nhiên mở miệng, thanh âm băng lãnh, mang theo chút khàn khàn mệt mỏi, “An Hòa đã trở về, hai ngày nữa bọn ta sẽ đi gặp cha cậu.”
Khấu Nguyên trong lòng nhảy nhót một trận, vậy không phải là nói mấy ngày nữa lại có thể tiếp tục gặp mặt…Cậu ta ngước mắt trộm nhìn thoáng qua Lận An Hòa, chỗ vành tai có chút phiếm hồng.
Phục vụ bưng đồ ăn đi tới, Khấu Thu gọi là trà hoa cúc và bò bít tết, Cơ Chi vốn là muốn ăn canh quý phi, nhưng mà số lượng món đó có hạn, hôm nay đã bán hết, chỉ có thể chọn mỳ Ý.
“Mời dùng.” Nói xong, phục vụ cúi chào rời đi.
Khấu Thu nhấc nắp che của đĩa đồ ăn lên một nửa rồi lại buông xuống.
Cơ Chi thấy cậu không có ý muốn ăn hỏi, “Làm sao vậy?”
Khấu Thu thản nhiên nói, “Cậu ăn trước đi.”
Cơ Chi cầm lấy dĩa ăn vài miếng, thấy Khấu Thu vẫn chưa động, cũng dừng lại.
Khấu Thu, “No rồi?”
Cơ Chi lắc đầu, “Cậu không ăn mà chỉ nhìn làm tôi thấy quái quái.”
“Vẫn là ăn nhiều vài miếng đi.”
Cơ Chi không có động tác, thể hiện biểu tình kiên nghị thề phải ăn cùng với đối phương.
Khấu Thu thấy cậu ta tâm ý đã quyết, không thể làm gì khác hơn là giơ tay nhấc lên nắp đậy của món ăn — —
Con ngươi của Cơ Chi chợt phóng đại, chỉ thấy trên chiếc đĩa sứ màu trắng, không phải là món bít tết mê người, mà là một đôi mắt, lớp niêm mạc bên ngoài ngoại trừ dính tơ máu còn có chằng chịt mạch máu, hiển nhiên là vừa bị móc ra không lâu, bên cạnh dựng một tấm thiệp màu tím tinh xảo, mặt ngoài ghi hàng chữ hoa: Second gifts.
Phụ trợ với dĩa ăn bày ở bên cạnh, Cơ Chi nghĩ có chút buồn nôn.
Khấu Thu, “Đã bảo cậu ăn nhiều thêm vài miếng.”
Cơ Chi thấy khuôn mặt lãnh đạm của cậu, cả kinh nói, “Lúc này trọng điểm chú ý không nên đặt ở chỗ đó.”
Khấu Thu nghi hoặc hỏi, “Chính cậu nói, đồ ăn chỗ này rất đắt.”
Cơ Chi, “Người bình thường vào lúc này hẳn là sợ đến hét lớn một tiếng, sau đó báo cảnh sát mới đúng, không ai sẽ đi tính toán giá tiền thức ăn.”
“A,” Khấu Thu ngẫm lại thấy có đạo lý, “Cậu kêu đi.”
“…”
Khấu Thu, “Không phải nói cần kêu to sao.”
Cơ Chi: Vốn là rất khủng bố, nhưng bị cậu ta phá thành thế này, đột nhiên liền mất đi tâm lý hoảng sợ người bình thường ít nhất nên có.
Khấu Thu thấy cậu ta không kêu, không thể làm gì khác hơn là chính mình đến, hắng giọng,”A, a, a.”
Ba tiếng hoàn toàn không có âm điệu phập phồng, âm tiết dừng lại cực kỳ ngắn ngủi.
Bất quá tốt xấu gì cũng đưa tới sự chú ý của người xung quanh, phục vụ nghe được thanh âm chạy tới vừa nhìn thấy con mắt ở trên bàn liền lui về phía sau hai bước, lấy tay che lại khuôn mặt, “A!!!!!!!!!!!!!!!”
Nội tâm Cơ Chi: Đây mới là cách kêu của người bình thường.
Quản lí ở sau quầy vội đi qua, rốt cuộc là người đã được tôi luyện nhiều năm, tuy rằng cũng mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn là trước gọi cảnh sát, sau đó thanh âm run run đối với hai người nói xin lỗi, giải thích bọn họ cũng không hiểu sao lại xuất hiện loại tình huống này.
Khấu Thu, “Phải miễn hóa đơn.”
Quản lí ngẩn ra, suy nghĩ không theo kịp đại não, theo bản năng gật đầu, “…Tất nhiên.”
Động tĩnh bên này tự nhiên cũng ảnh hưởng đến ghế lô bên kia.
Khấu Nguyên nghe được tiếng kêu, liếc qua thấy đôi mắt trưng ở trước mặt Khấu Thu, vội lấy tay gắt gao che miệng mới ngăn được tiếng thét chói tai phát ra ngoài.
Lận An Hòa sớm đã chú ý tới động tĩnh bên Khấu Thu, từ lúc thân thể Khấu Thu không khỏe anh đã nhạy bén nắm bắt được, bản năng thầy thuốc mà, vừa vặn Khấu Thu lúc này cũng nhìn sang phía anh, một ánh mắt tĩnh lặng như nước, một ánh mắt sắc bén như dao, liền tạo thành hai loại đối lập.
Lúc này, một bảo tiêu áo đen cung kính mở miệng, “Ngài vẫn nên rời đi trước.”
Phỏng chừng không bao lâu ở đây sẽ bị xe cảnh sát vây quanh.
Lận An Hòa gật đầu, cất bước rời đi.
Khấu Nguyên mở miệng muốn nói gì đó, nhưng đến cổ họng thì không thốt được ra lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương đi qua từ bên cạnh mình.
Lúc đi ngang qua bên người Khấu Thu, anh bỗng nhiên mở miệng, “Dùng đá cục.”
Khấu Thu nhìn con ngươi trên bàn ăn, ngẩng đầu nghiêm túc nói, “Dùng màng giữ tươi được không?”
Vừa vặn trong túi sách còn dư lại cái đã mua lần trước, không nên lãng phí.
Lận An Hòa cũng không nhiều lời, nói câu này xong liền không lên tiếng nữa, nhưng người đàn ông mặc âu phục màu trắng buộc tóc đuôi ngựa phía sau lại dùng giọng nam lãnh đạm nói, “Y học không phải trò đùa.”
Nói xong, hai người lần lượt ly khai, trong không khí tựa hồ còn lưu lại chút gió lạnh.
Bọn họ vừa đi, Khấu Nguyên quay về phía Khấu Thu mắng một tiếng “Xúi quẩy” rồi cũng bỏ đi, hình thức phong hoa tuyệt đại tự động giải trừ, Khấu Thu bởi vì thần kinh đau đớn căng thẳng cũng dần dần thư giãn xuống.
Thân thể khá hơn, cậu gọi quản lí cầm đá cục tới đặt ở xung quanh đĩa ăn.
Không lâu sau, tiếng xe cảnh sát liền truyền tới.
Cảnh quan phụ trách không phải người khác, mà chính là Mặc Vấn, anh ta mặc một thân đồ ở nhà rộng rãi thoải mái, hiển nhiên là vừa về nhà không lâu thì bị khẩn cấp gọi tới.
Lúc vừa nhìn thấy Khấu Thu thì anh ta sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền nhíu mày, trong lòng nghĩ đứa nhỏ không may này lại gặp chuyện gì, chờ đến khi nhìn thấy hai con ngươi trên bàn, thần tình liền trở nên nghiêm túc, phân phó cảnh viên theo bên người, “Gọi người tới lấy vật chứng, thuận tiện đem camera giám sát của nhà hàng lấy đến.”
Anh ta nhìn đá lạnh đang tan ra ở xung quanh, gật đầu nói, “Năng lực ứng biến không tệ.”
Khấu Thu, “Vừa vặn có một người hiểu biết y học nhắc nhở.”
“Hiểu y?”
Khấu Thu, “Anh ta bác bỏ đề nghị dùng màng giữ tươi của tôi.”
Mặc Vấn, “…Anh ta làm rất đúng.”
Khấu Thu nhíu mày, chỉ vào nhãn cầu trên bàn, “Có người nói với tôi đồ sống đều có thể dùng màng giữ tươi để bọc lại.”
Chẳng lẽ cô nhân viên bán hàng kia lừa cậu?
Mặc Vấn lãnh tĩnh nhìn cậu, “Mấy năm tôi ở trường cảnh sát, giáo sư lên lớp tiết đầu tiên liền nói với chúng tôi thế giới này tràn ngập tình yêu và hòa bình, giữa người với người cần thẳng thắn thành khẩn với nhau.”
Khấu Thu, “Chẳng lẽ không đúng?”
Mặc Vấn, “Có đúng hay không tôi không rõ lắm, nhưng ngày hôm sau ông ấy đã đâm chết bếp trưởng của trường cảnh sát, dao thứ nhất đâm vào dịch xanh chảy ra, dao thứ hai đâm vào dịch xanh đi vào dịch vàng chảy ra.”
Khấu Thu, “Anh xác định không phải dịch đỏ?”
Mặc Vấn, “Dao đầu tiên đâm vào mật, dao thứ hai đâm vào đại tràng.”
Cơ Chi ở một bên hít một hơi khí lạnh, không nhịn được hỏi, “Đầu bếp giết cha mẹ ông ta hay vợ ông ta?”
Mặc Vấn, “Đều không phải. Giáo sư của chúng tôi là người theo chủ nghĩa ăn chay.”
Cơ Chi, “Sau đó?”
Mặc Vấn, “Ngày đó đầu bến nấu rau không cẩn thận bỏ thêm hai miếng thịt.”
Cơ Chi, “…Tôi sẽ không bao giờ kỳ thị ăn chay.”
Hết chương 18.

Advertisements

5 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 17 + 18

  1. ông giáo sư kia cũng quá ấy ấy rồi đi =)))) có khi nào An Hoà là anh công của Khấu Thu k nhỉ, tôi hị vọng là An Hoà, chứ Thuỷ Sam đầu óc hơi bị biến thái kia…. cô biết đấy =))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s