KTCCTS – Chương 4

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit truyện cổ trang có một niềm hạnh phúc nho nhỏ, đó là không phải xoắn xuýt xưng hô nhiều. Vạn tuế 🙂

Chương 4

b8b0f9c39c6ae682f134408c1c7d434fRơi xuống là một môn kỹ thuật, không phải ai cũng có thể bảo trì vẻ anh tuấn tiêu sái khi rơi xuống.
Phạm Nhạc đội lốt thiếu niên thanh thuần nhe răng trợn mắt đem chân của mình kéo trở về, cậu phải khen ngợi Hệ Thống cho cậu cái xác yếu xìu hơi đẩy là ngã, nhưng tùy tùy tiện tiện ngã một cái mà không có một chút vấn đề gì đi. Thế nhưng…tâm lý cậu bị kinh hách a!
Đem mình chỉnh trang sửa soạn lại xong, Phạm Nhạc quan sát hoàn cảnh xung quanh một chút, cậu rơi xuống ở một rừng cây nhỏ, may mà xung quanh không có ai, nếu không lấy bối cảnh cổ đại của thế giới này cậu không chừng sẽ bị người xem là yêu quái mà đuổi bắt.
Phạm Nhạc mở ra kho hàng tra một chút, phát hiện ổ bánh ngô của cậu vẫn còn ở bên trong liền an tâm, cậu chỉ sợ vừa rồi ngã cũng làm bàn tay vàng cũng rơi mất.
” Hệ Thống đại ca có bản đồ hay cái gì đó không, chí ít để tôi xem một chút vị trí hiện tại và vị trí của nhân vật chính a?”
( Đinh, xin kí chủ tự tìm kiếm.)
Vẻ mặt Phạm Nhạc có chút suy sụp, bất quá cậu không phải người dễ dàng nhận thua như vậy, không phải chỉ là tìm một người thôi sao, nhớ khi xưa cậu đường đường là một tay chơi trò chơi thiện nghệ, còn có thể bị làm khó sao!
Căn cứ nội dung cốt truyện, nhân vật chính là bị đuổi giết ở thành Ninh Viễn, sau đó lưu lạc đến một huyện nhỏ gần đó là huyện Xương Uyển, cũng chính là ở đây gặp được nữ chủ. Bất quá kịch tình vốn không nói rõ thời điểm cụ thể nhân vật chính gặp nạn, cậu cũng không xác định nhân vật chính hiện tại ở nơi nào, chỉ có thể dọc theo lộ tuyến từ thành Ninh Viễn đến Xương Uyển để điều tra, về phần nhân vật chính chỉ là một đứa nhỏ sáu tuổi lại có thể dùng hai chân ngắn ngủn từ Ninh Viễn một đường chạy như bay đến Xương Uyển, ha ha, tác giả cũng không biết đâu!
Phạm Nhạc ra khỏi rừng cây nhỏ, ở gần đó dạo qua một vòng, không bao lâu liền phát hiện một thôn trang nhỏ, cậu vội vàng chạy tới gọi lại một lão hán thoạt nhìn thật thà chất phác ở cửa thôn.
“Lão bá, ta và người nhà bị tách ra, xin hỏi đây là nơi nào a?” Phạm Nhạc dùng sức chớp mắt giả bộ đáng thương, may là các xác ngoài này của cậu không tồi, coi như là bị cậu đeo lên vẻ *- 丝 (?) thì vẫn còn bảo lưu được hai phần khí chất quý công tử.
” Nơi này là La gia thôn, tiểu ca là người nơi nào a?” Lão hán kia buông nông cụ ngồi xuống, tiểu công tử này thoạt nhìn quần áo đẹp đẽ quý giá cũng không phải loại người gian xảo, nếu có thể kết thiện duyên cũng không phải không được chỗ tốt, mấy người nhà giàu chỉ cần vung tay một chút là đủ để cho người nghèo như bọn họ sống được khá giả hơn chút rồi.
” La gia thôn? Chưa từng nghe qua, lão bá ngài biết thành Ninh Viễn ở đâu không?” Phạm Nhạc đánh rắn tùy côn, đáng thương kéo kéo vạt áo lão hán, một bộ ngươi nói không biết ta khóc cho ngươi xem.
Lão hán kia nhưng thật ra bị bộ dáng này của Phạm Nhạc chọc cười, không khỏi nghĩ đến tiểu tôn tử trong nhà: “Thôn chúng ta cách thành Ninh Viễn không xa, nhà tiểu ca là ở Ninh Viễn?”
Nguyên lai là ngay gần Ninh Viễn, Hệ Thống vẫn là có chút đáng tin.
Phạm Nhạc hưng phấn mà gật đầu: “Vâng, nhưng ta muốn đi Xương Uyển, Tiểu Nhạc vốn chính là cùng cha đi Xương Uyển thăm gia gia ni!”
” Xương Uyển tuy rằng cũng không xa, nhưng cậu một đứa nhỏ một mình đi không an toàn.” Lão hán xoa xoa đầu Phạm Nhạc, Phạm Nhạc cảm giác đầu mình đều phải bị nhu vào trong bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn đều vo thành một nắm.
” Ha ha!” Lão hán nhìn bộ dáng kia của cậu thì cười to, “Coi như ngươi vận khí tốt, lão đầu ta ngày hôm nay sẽ đến Xương Uyển, cậu liền đi cùng đi!”
Tuy rằng Phạm Nhạc diễn xuất có thể nói là tệ hại, thế nhưng lại có được cái xác ngoài giúp thêm điểm, cậu thành công lừa được La lão hán, ngồi lên xe riêng của người ta.
La lão bá nhà cũng ở trong La gia thôn, cũng coi như không giàu không nghèo, một chiếc xe bò, ngày thường ngoại trừ chăm sóc hoa mầu thì cũng hay lui tới qua giữa Ninh Viễn và Xương Uyển để đưa người và hàng, nhưng cũng không phải ngày nào cũng đi, vẫn là Phạm Nhạc vận khí tốt vừa vặn gặp được.
Phạm Nhạc và La lão hán ngồi ở trên xe bò lung lay lắc lư chạy về hướng Xương Uyển. Trên xe còn kéo theo hàng hóa, Phạm Nhạc và La lão hán chỉ có thể ngồi sát về phía trước, bất quá có cỏ khô lót lên coi như cũng thoải mái.
Dọc theo đường đi Phạm Nhạc hết nhìn đông lại nhìn tây chỉ sợ bỏ lỡ thân ảnh của nhân vật chính, thế nhưng một đường đi tới vẫn không nhìn thấy người, mắt thấy sắc trời cũng nhanh tối, La lão hán vội vàng dừng xe ở một ngôi miếu đổ nát, chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm ở chỗ này.
Vừa vào trong miếu mưa liền rơi xuống.
La lão hán quen việc dễ làm từ trên xe chuyển xuống miếng ngói hứng nước mưa, nhóm lửa dựng lên cái giá treo ngói đun nước nóng.
” Tiểu tử chỉ sợ chưa từng ngủ qua ở chỗ như thế này đi, cẩn thận buổi tối không ngủ được a!” La lão hán cười trêu ghẹo, sau đó lại từ trong bao quần áo lấy ra hai cái bánh bột ngô, đưa một cái cho Phạm Nhạc, “Đợi một hồi nước sôi thì ngâm vào trong nước rồi ăn.” Lão hán nói vậy nhưng chính mình lại không chút để ý bắt đầu gặm bánh bột ngô khô khốc, thỉnh thoảng uống một ngụm nước lạnh.
” Ta… Không đói bụng” Phạm Nhạc cầm bánh bột ngô hình dáng không đẹp lắm trên tay, có điểm băn khoăn, không phải cậu ghét bỏ gì bánh bột ngô, mà là cái thân thể này của cậu căn bản không cần ăn cái gì.
” Lão bá ta cũng không có cái khác để ăn, ghét bỏ thì chịu đói a!” La lão hán làm bộ có vẻ tức giận, Phạm Nhạc không có biện pháp chỉ có thể cúi đầu gặm một cái.
Bánh bột ngô là dùng bột mì chất lượng kém trộn với bột trấu, đối với người hiện đại quen ăn các loại bánh ngọt như cậu thật khó có thể nuốt xuống. Nhưng cậu vẫn kiên trì nuốt xuống, sau đó giơ lên khuôn mặt tươi cười, “Cảm ơn La bá bá, ăn rất ngon.”
La lão hán sống nhiều năm như vậy coi như cũng có chút nhãn lực, đương nhiên không nhìn không ra tươi cười của Phạm Nhạc có chút miễn cưỡng, nhưng chính vì vậy càng khiến lão hán cho rằng đứa nhỏ này thật biết điều. Vì vậy liền rót cho cậu một chén nước nóng.
Ngôi miếu hoang này không lớn, tượng phật đặt ở giữa treo đầy mạng nhện, đầu tượng phận đều đã rơi xuống. Hai người bọn họ ngồi ở một góc, trong góc phòng có một chút cỏ khô, chắc là do khách qua đường lưu lại.
Bên ngoài là tiếng mưa rơi ào ào, tuy rằng nằm cách một tầng cỏ khô nhưng vẫn còn có chút ẩm ướt, Phạm Nhạc lật qua lật lại có chút khó ngủ. Thời gian đã qua một ngày, nhưng vẫn chưa tìm được hành tung của nhân vật chính, đừng nói đến cái bóng, ngay sợi lông cũng không thấy.
Phạm Nhạc trở mình, đúng lúc này khóe mắt cậu đảo qua phía tượng phật, đột nhiên phát hiện hình như có một cái bóng giật giật.
Trong lòng cậu rùng mình, không phải là nhân vật chính chứ! Cậu vội ngồi dậy, nhưng nghĩ đến vạn nhất không phải nhân vật chính mà là người mang ý xấu, liền gọi cả La lão hán cùng dậy.
“Hả…sao vậy…” La lão hán còn mơ mơ màng màng.
” Suỵt -” Phạm Nhạc rón ra rón rén đi vòng sang phía bên kia tượng phật, ánh lửa tạo thành một bóng ma lớn phía sau tượng phật, giống như dã thú rình rập. Trong lòng cậu có điểm sợ hãi, nhưng cố hạ quyết tâm sờ soạng, đây là thế giới ngôn tình võ hiệp không phải thế giới linh dị thần quái, không có chuyện gì không có chuyện gì…
Phạm Nhạc di chuyển tượng phật, phía sau âm u không nhìn rõ lắm, cậu đi về phía trước vài bước muốn nhìn sát vào, dưới chân lại giống như đá phải cái gì mềm mềm. Đầu óc còn chưa phản ứng kịp Phạm Nhạc đã lập tức cúi đầu, sau đó liền đối diện với một đôi mắt to hắc bạch phân minh…
“A – -“
Một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên từ trong ngôi miếu đổ nát truyền ra, người qua đường đi đêm xa xa nghe thấy sau này liền nói có chuyện ma quái trong ngôi miếu nát, từ đó về sau lời đồn càng truyền càng rộng, người qua đường cũng không dám vào nghỉ chân ở trong miếu nữa.
Đương nhiên tất cả những chuyện đó đều không có quan hệ gì với Phạm Nhạc, cậu hiện tại đang xanh mặt đem nửa khối bánh bột ngô khô khốc cho vào trong nước nóng, đưa cho bé gái ngồi ở bên cạnh cậu.
Đúng vậy, bé gái.
Cậu liều mạng đến thiếu chút nữa sợ đến tim ngừng đập kết quả là tìm được một bé gái, nếu như là bé trai thì tốt xấu gì cậu còn mơ tưởng một chút đó không chừng là nam chủ.
Nhưng khi nhìn thấy bé gái bốn năm tuổi ăn mặc xấu xấu bẩn bẩn, người ta còn dùng một đôi mắt hạnh tròn vo ngập nước nhìn Phạm Nhạc. Hiển nhiên vừa rồi không phải có một mình Phạm Nhạc bị dọa tới.
“Không nghĩ tới nháy mắt cậu liền dắt về được một bé gái a!” La lão hán cười đến ái muội.
Phạm Nhạc làm bộ không nghe thấy, cậu quay sang bé gái vẫn chưa mở miệng: “Mau ăn đi, lạnh ăn không ngon nữa.” Tuy rằng lúc nóng ăn cũng không ngon.
Bé gái kia rụt rè nhìn Phạm Nhạc từ đầu đến chân một lần rồi ôm bát lui vào góc phòng gặp bánh bột ngô, bộ dáng kia giống như một con sóc nhỏ bị chấn kinh.
Phạm Nhạc một đầu hắc tuyến, lẽ nào cậu còn hạ độc cô bé!
Sáng sớm hôm sau Phạm Nhạc thức dậy, bé gái đã không thấy, cho nửa cái bánh bột ngô kết cả ngay tên cũng không được biết, lẽ nào đây chính là cảm giác bánh bao thịt ném chó?
Nghỉ ngơi cả đêm, La lão hán liền vội vàng bắt đầu giục con bò già của ông chạy đi.
“Đoán chừng xế chiều hôm nay là có thể đến Xương Uyển.” La lão hán một bên đuổi bò một bên hừ ca.
Chỉ là giọng hát thực sự không dám khen tặng, Phạm Nhạc hận không thể bịt kín lỗ tai của mình.
Hệ thống, hệ thống, tôi có thể che đi thính giác không? Phạm Nhạc trong lòng hỏi.
Trước cậu có hỏi lúc có người ngoài thì làm thế nào để liên lạc với hệ thống, kết quả hệ thống nói cậu có thể sử dụng công năng bí mật trò chuyện, lúc sử dụng thêm tiền tố bí mật là được rồi. Tuy rằng lúc mới bắt đầu có điểm 囧, nhưng dùng quen thì thấy rất có cảm giác.
( Đinh, không thể.)
“Ai!” Phạm Nhạc thở dài, cậu chỉ biết quá nửa là không được. Cậu nhìn về sau một cái, đột nhiên cảm thấy phía sau lưng hình như có điểm không đúng, có một chỗ hơi nhô ra, sau đó chỗ nhô ra kia đột nhiên động đậy.
Động! Phạm Nhạc lập tức bắn lên, không phải rắn chứ! Nếu bị rắn độc cắn, ở cái nơi chữa bệnh không phát triển này dễ ngủm luôn a!
“Làm sao vậy?” La lão hán thấy Phạm Nhạc kinh hãi liền hỏi.
“Có … có rắn…” Phạm Nhạc run rẩy chỉ tay vào chỗ cậu vừa thấy, quả nhiên có một chỗ bị nhô ra.
Ngay dưới mí mắt hai người, đám cỏ khô giật giật, sau đó chậm rãi chui ra một cái chân, cuối cùng chui ra một người.
Phạm Nhạc khóe mắt co quắp, cậu nói người này thế nào mà sáng sớm đã không thấy tăm hơi, nguyên lai là đã chui lên đây.
Bé gái mắt hạnh rụt rè ngồi trên xe nhìn Phạm Nhạc, tựa như bị khi dễ.
“Ta nói, ngươi theo chúng ta làm gì?” Phạm Nhạc cũng nghĩ không thông, đêm qua còn hận không thể cách cậu thật xa, hôm nãy đã tự xông tới, lòng dạ nữ nhân như kim dưới đáy biển a.
Bé gái chớp chớp mắt: “Đại… Đại ca ca…là…là người tốt…”
Khó có khi được phát thẻ người tốt Phạm Nhạc lại một chút cũng không cao hứng nổi, nếu như cậu thật là một đứa nhỏ nhà giàu đương nhiên không ngại đem bé gái khiêng về nhà, nói không chừng còn có thể làm con dâu nuôi từ bé, thế nhưng cậu bất quá chỉ là khách qua đường với thế giới này, bất luận hoàn thành nhiệm vụ hay chưa đều sẽ phải rời đi, căn bản không có biện pháp chiếu cố bé gái này.
“Ta…”
Còn không chờ Phạm Nhạc cự tuyệt La lão hán đã cắt đứt lời của cậu: “Tiểu cô nương người ta đều tự đưa tới cửa cậu chẳng lẽ còn muốn cự tuyệt!”
Phạm Nhạc bị nghẹn một chút, cậu cũng không thể nói kỳ thực mình ở Xương Uyển căn bản không có người thân a.
“Quên đi, ngươi trước cứ theo ta đã.” Để không bị hoài nghi cậu chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng trước, sự tình về sau thì để về sau nói, cùng lắm thì thuận theo tự nhiên a.
Thấy đại ca ca đáp ứng mang theo chính mình, bé gái trong mắt lóe lên tia sáng, hiển nhiên vô cùng kích động, nhưng nhìn xuống tay và y phục bẩn thỉu của mình, rồi nhìn sang cẩm bào trắng noãn của đại ca ca, liền không dám nhào tới, chỉ đem mình co lại thành một cục nhỏ nhỏ ngồi bên cạnh.
Phạm Nhạc là một trạch nam, phàm là trạch nam đụng với em gái manh, thậm chí là loli manh thì sự kiên nhẫn đều bạo tăng. Cậu nhìn bộ dáng bé gái như vậy còn có gì không rõ, nhanh chóng xé xuống một góc cẩm bào nhét vào trong tay người ta sau đó hỏi: “Muội tên là gì?”
“Lý… Lý Ly…” Bé gái Lý Ly cầm góc áo bị nhét vào trong tay mắt liền phiếm hồng, bé nhìn đôi mắt ấy nhìn đại ca ca, đại ca ca quả nhiên là người tốt!
“Lý Ly, cái tên tệ hại kiểu gì vậy!” Phạm Nhạc lặp lại, tên này vừa nghe đã thấy như điềm xấu, tuy rằng tên cậu cũng khá buồn cười, nhưng vẫn tốt hơn tên của bé gái này. (Ly là ly biệt)
Lý Ly nghe cậu nói thì gục đầu xuống, Phạm Nhạc lúc này mới phát hiện cậu hình như làm sai chuyện, ngay trước mặt người ta thổ tào tên của người ta, loại sự tình này quả thực quá hạ thấp trí thông minh của cậu a!
“Xin lỗi, kỳ thực…cũng nghe cũng hay a, là nương muội đặt cho sao?” Phạm Nhạc vội vàng xin lỗi, chuyện khi dễ bé gái nhỏ bị truyền đi ra ngoài sẽ sẽ không êm tai a.
Lý Ly lắc đầu, bé dừng một chút mới lên tiếng: “Là cha đặt, nương… Ly nhi chưa từng nhìn thấy nương, nương sau khi sinh Ly nhi thì đã qua đời…”
Chậc, cậu đây là cái mồm quạ đen gì, nói xin lỗi thôi mà cư nhiên chọc ra chuyện thương tâm của người ta. Trong lòng Phạm Nhạc đang suy nghĩ nên làm thế nào để an ủi người ta, bé gái…Vậy sờ đầu một cái là được ha!
Cậu nhìn về phía đỉnh đầu Lý Ly, đầu tóc một thời gian dài không gội sẽ không sạch được đi nơi nào, Phạm Nhạc có điểm giãy dụa, nhưng vẫn là vươn tay lên mang tính tượng trưng sờ sờ một tí, không có biện pháp, đây là cậu tạo nghiệt a!
Lý Ly cảm giác được tay đại ca ca đặt trên đầu mình, không dày rộng hữu lực như cha, lại cầm bé cảm thấy rất ấm áp. Bé nhịn không được nhào vào trong lòng đối phương, nhưng lại lập tức kinh hoảng, trên người mình bẩn như thế, đại ca ca sẽ không ghét bé chứ! Bé ngẩng đầu lên, rất sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt trách cứ, nhưng đối diện bé là một dáng vẻ tươi cười thuần túy, khiến bé nhịn không được sa vào.
Lúc Lý Ly nhào tới cả người Phạm Nhạc hơi cứng lại một chút, cậu bất quá chỉ sờ đầu một chút thôi a, lẽ nào đây là bộ phận mấu chốt gì sao? Không nên a, tuy rằng cậu không khiết phích nhưng không có nghĩa cậu cũng không để ý a! Bên trong nội tâm Phạm Nhạc điên cuồng hét lên nhưng trên mặt vẫn là duy trì dáng vẻ tươi cười, bé gái người ta vừa mới lên được tinh thần, cậu sao có thể lại chọc thêm một lần ni, ta cười ta cười…
Có đôi khi hiểu lầm kỳ thực rất tốt đẹp a.

Hết chương 4.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s