KTCCTS – Chương 5

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dạo này bạn mải đọc truyện Trọng sinh chi cực phẩm hoàng tử phi nên hơi trễ nải, các bác thông cảm

Chương 5

ảnh không liên quan

ảnh không liên quan

Dọc theo đường đi Phạm Nhạc vừa phải chú ý tìm kiếm thân ảnh của nhân vật chính lại vừa phải ứng phó với tiểu cô nương Lý Ly đột nhiên trở nên dính người, có thể nói là tâm lực lao lực quá độ, đã thế lại còn có một La lão hán ở bên cạnh không ngừng trêu ghẹo cậu.
Rốt cục con bò già cũng lôi kéo ba người đi qua một khúc quanh, cửa thành Xương Uyển đã ở trước mắt. Cửa thành đang xếp một đội ngũ dài, đều là người đang chờ vào thành. La lão hán bởi vì kéo một xe hàng nên cần giao thuế ở cửa thành, Phạm Nhạc liền thừa dịp này lôi tiểu cô nương Lý Ly bôi dầu vào chân mà chạy, đợi đến lúc La lão hán xong việc quay đầu lại thì hai tiểu tử kia đã không thấy đâu, lão hán không khỏi bật cười, chẳng lẽ còn sợ ông thu lộ phí sao!
Phạm Nhạc thật ra là sợ bị phát hiện nói dối nên liền mang theo Lý Ly vào thành, nhưng cậu cũng không biết nên đi đâu, thành Xương Uyển chỉ là là một thành nhỏ, nhưng ở trong mắt Phạm Nhạc thì đã là rất hiếm lạ. Trên đường đều là người đọc sách mặc trường sam đi lại, hoặc là bách tính mặc áo ngắn, hai bên đường bày đầy các loại sạp nhỏ, bán son phấn, tranh chữ, đồ ăn…Nhìn mà Phạm Nhạc thấy hoa cả mắt.
Lý Ly nhìn đại ca ca dọc theo đường đi lộ vẻ tò mò thì có chút khó hiểu, lẽ nào đại ca ca cho tới bây giờ cũng không ra khỏi cửa? Nhưng bé thông minh không hỏi, chỉ tập tễnh đi theo sau lưng Phạm Nhạc, một bước cũng không chịu tụt lại.
Phạm Nhạc ở trên chợ tới tới lui lui vài vòng mới cảm thấy mỹ mãn, trên người cậu không có đồng nào, cảm giác chỉ có thể nhìn không thể mua thật khó chịu a, giống như cái trâm hoa vừa nhìn thấy kia, thủ công tinh xảo quả thực không thể chê, không hề kém hàng công nghệ hiện đại, hơn nữa người ta đây là chế tạo thuần thủ công, đem đến hiện đại không chừng bán được khối tiền, đáng tiếc cậu không có tiền, nếu không đến lúc đó ở các thế giới buôn bán qua lại ít vật nhỏ kiếm tiền chênh lệch cũng không tệ a.
Chờ cậu đi dạo mệt, tìm một bệ đá ngồi xuống mới phát hiện một vấn đề, tiểu cô nương thoạt nhìn có chút khó chịu, hữu khí vô lực.
” Làm sao vậy?” Phạm Nhạc sốt ruột thử sờ trán bé, không nóng a.
Lý Ly nhìn Phạm Nhạc lắc đầu, cuối cùng mới ở ánh mắt của cậu ngập ngừng nói: “Đại ca ca, Ly nhi đói bụng…”
Đói bụng! Phạm Nhạc vỗ đầu một cái, lúc bọn họ đến thành Xương Uyển đã là xế chiều, lại ở trên chợ lượn vài vòng, hiện tại đều nhanh tối, chính cậu vài canh giờ không cần ăn gì cũng được, nhưng tiểu cô nương không chịu nổi a, nhưng vấn đề là cậu hiện tại không có tiền, làm sao bây giờ ni?
Phạm Nhạc ánh mắt đảo qua ngọc bội giắt ở thắt lưng.
(Gọi hệ thống đại ca, ngọc bội kia tôi có thể cầm đi đổi tiền không?)
( Đinh, tất cả vật phẩm trên thân thể này đều thuộc về đạo cụ nhiệm vụ, không thể đánh mất, không thể chuyển nhượng, không thể bán ra, bằng không tự gánh lấy hậu quả.)
Vừa nghe Hệ Thống nói vậy Phạm Nhạc liền câm nín, thân thể này cái gì cũng không thể động, cậu cũng chỉ đành tự lực cánh sinh, cũng không thể để một tiểu cô nương ngày đầu tiên theo cậu đã bị đói a. Cậu nhìn đôi mắt to ngập nước của Lý Ly, trong nháy mắt hăng tiết gà, cậu biết thể lực của thân thể này khẳng định là không được, nhưng trí lực không có trở ngại nha.
Một lúc lâu sau, Phạm Nhạc yên lặng ngồi dưới đất. Cậu đi nộp đơn làm phòng thu chi, nhưng người ta ngại cậu tuổi nhỏ, đi giúp người chép sách, nhưng người ta dùng chữ phồn thể… Cuối cùng cậu không có biện pháp chỉ đành đi cầu chưởng quỹ của một khách sạn bình dân cho cậu một công việc để sống, làm mấy việc vặt như cho ngựa ăn cũng được, nhưng người ta nói, xin lỗi, không-thiếu-người.
Cậu chạy vài vòng Lý Ly cũng chạy theo vài vòng, hiện tại thân nhỏ đều suy yếu, bước đi cứ bay bay. Phạm Nhạc ôm thân thể nho nhỏ của Lý Ly có chút đau lòng, cậu nghĩ đến ổ bánh ngô vẫn còn trong kho hàng.
(Tôi đem bánh ngô đưa cho bé gái này ăn thì thế nào.)
( Đinh, đạo cụ nhiệm vụ hủy coi như nhiệm vụ thất bại, xin kí chủ dẹp ngay ý nghĩ này.)
(Tôi có thể làm một cái khác mà.)
( Đinh, có thể, nhưng nhiệm vụ chi nhánh đầu tiên của kí chủ chưa hoàn thành, không thể mở ra công năng chế tạo bàn tay vàng ở ngoài không gian hệ thống.)
Đây quả thực giống như là thật vất vả leo lên đến đỉnh núi lại bị rơi trở về đáy vực, Phạm Nhạc nhìn Lý Ly hữu khí vô lực trong lòng, tầm nhìn đảo qua mấy khất cái ăn mặc rách rưới ở góc đường, một người đi đường thả lại một đồng tiền ở trong chén của bọn họ.
Thực sự không có biện pháp, mặt mũi gì, bôi đen thì ai cũng không biết là cậu, ngày sau tắm rửa sạch sẽ đi ra cậu vẫn là một anh hùng hảo hán. Nghĩ đến là làm, Phạm Nhạc ôm Lý Ly tìm một địa phương hẻo lánh, thay bộ cẩm bào và giày lộc nhung trên người, đem cái gì đáng giá đều gỡ xuống cất đi, lại thay một thân quần áo rách nhặt được, đem đất cát rưới lên tóc, bôi bẩn khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp.
” Đại… Ca ca… Lý Ly vẻ mặt nghi hoặc nhìn Phạm Nhạc đem mình từ một thiếu niên lang biến thành một khất cái nhếch nhách, tuy rằng trong mắt bé, đại ca ca như vậy cũng vẫn rất phong độ đẹp trai anh tuấn.”
” Ly nhi ngoan, ở chỗ này trông đồ đừng chạy lung tung, đại ca ca đi tìm đồ ăn cho muội, rất nhanh sẽ trở về!”
Phạm Nhạc đem quần áo và đồ dùng hàng ngày nhét vào trong lòng Lý Ly, nhìn bé nhu thuận gật đầu, thực sự nhịn không được đem móng lộc nắn nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của bé. Trẻ con thịt mềm nắn cực kỳ thoải mái a, tiếc là quá gầy.
Phạm Nhạc dặn dò xong quyết đoán xoay người rời đi, cậu không phát hiện có một thân ảnh nhỏ bé ôm chặt đồ trong ngực ngã ngã đụng đụng đuổi theo.
Hiện tại trời đã bắt đầu sẩm tối, nếu như không nhanh, mọi người đi hết, cậu còn hướng ai xin tiền.
Phạm Nhạc cố nén xấu hổ tìm một góc ngồi xuống, cầm trong tay một miếng ngói vỡ nhặt được trên đường, mở to hai mắt nhìn người qua đường lui tới.
“Xin mọi người thương xót, nhà của chúng ta gặp thiên tai chỉ có muội muội và ta trốn thoát,” Phạm Nhạc khóc ra một đống nước mắt nước mũi, “Muội muội ta ở trên đường nhiễm phong hàn, lại đã lâu chưa có gì ăn, đã sắp chịu không được, van cầu các vị đại thúc đại thẩm rủ lòng thương, xin giúp cứu muội muội ta…”
Bất quá hiệu quả có vẻ không tốt lắm. Vì vậy cậu liền cải biến phương pháp tác chiến, cậu đường đường một người hiện đại sao có thể bị xin cơm làm khó.
Vì vậy mỗi khi có một người đi qua, Phạm Nhạc liền xông tới đối với người ta khóc lóc kể lể một phen, sau đó sẽ khen: “Vị tỷ tỷ này xinh đẹp như hoa, tựa sen mới nở, Phật nói tướng từ tâm sinh, có thể thấy được vị tỷ tỷ này là một người rất tốt bụng mới có thể có được dung mạo như hoa như vậy, lấy phẩm tính của tỷ tỷ ngày sau chắc chắn sẽ tìm được một lang quân như ý tài mạo song toàn. Xin tỷ tỷ hãy thương cho muội muội của ta a!”
“Ai da, vị đại ca này, ta thấy huynh nhìn vị tỷ tỷ bên kia rất lâu rồi, chắc là vừa vị tỷ tỷ kia đi. Vị tỷ tỷ kia dung mạo tuyệt hảo vừa nhìn đã biết rất đức hạnh, đại ca thực sự là ánh mắt tốt. Ta xem vị tỷ tỷ kia vừa cho một con chó hoang cái ăn, chắc chắn là người thiện tâm. Đại ca huynh không bằng như vầy, muội muội nhà ta bị nhiễm phong hàn cần chữa bệnh, cầu đại ca phát thiện tâm, sau đó tôi lại đến trước mặt vị tỷ tỷ kia khen đại ca một phen, tỷ tỷ kia khẳng định sẽ nhìn đại ca bằng con mắt khác… “
Dựa vào da mặt còn dày hơn tường thành của mình cùng kỹ xảo hiện đại cưỡng chế đẩy mạnh tiêu thụ, Phạm Nhạc rốt cục đuổi kịp trước khi trời tối hoàn toàn kiếm được ba mươi mấy văn tiền, đây chính là một khoản tiền lớn, cho nên nói tiền của nữ nhân dễ kiếm, mà tiền của nam nhân thích nữ nhân rất dễ kiếm. Nghe tiếng đồng tiền ở trong miếng ngói kêu leng keng, tâm tình của cậu vút bay, đây chính là khoản tiền đầu tiên cậu kiếm được a. Một cái bánh bao hai văn tiền, số tiền này chắc đủ mua hơn mười cái a.
Cậu lập tức tìm một cửa hàng bánh bao sắp đóng cửa, chủ cửa hàng là một lão bản nương (bà chủ).
” Lão bản nương, lão bản nương, một cái bánh bao nhiêu văn tiền a?” Phạm Nhạc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dù bẩn thỉu nhưng ánh mắt cậu lại rất sáng sủa.
Hôm nay sinh ý không tồi, bánh bao đều bán gần hết, lão bản nương tâm tình tốt cũng không tính toán cùng một tên ăn mày: “Tiểu khất cái ngươi có tiền mua sao?”
Phạm Nhạc nghe xong lời này lã chã chực khóc: “Ta… Ta có,” cậu móc ra mấy đồng tiền được nắm chặt, “Ta muốn mua bánh bao thịt, lang trung nói muội muội cần ăn ngon, nếu không…nếu không thì qua không nổi nữa.”
Lão bản nương cũng trợn tròn mắt, nàng không phải chỉ nói một câu thôi sao, thế nào làm đem người làm cho khóc: “Bánh bao thịt bảy văn một cái, ngươi đây chỉ có sáu văn, không đủ.”
“Bảy văn?” Phạm Nhạc lại từ trong quần áo móc ra một văn, suy nghĩ một chút lại lấy ra một văn nữa, “Lão bản nương, ta mua một cái bánh bao thịt và một bánh bao thường được không, còn thiếu bao nhiêu văn ngài mai ta đưa ngươi được không? Ta nhất định sẽ trả, van cầu lão bản nương phát thiện tâm, lão bản nương là người tốt nhất định sinh ý sẽ hưng thịnh tiền vào cuồn cuộn!”
Lão bản nương không nghĩ tới đứa nhỏ này thật biết ăn nói, quả thực đáng thương, cũng không tính toán cái một văn: “Được, ta chỉ bán cho ngươi thôi a!” Nàng lưu loát nhặt một bánh bao thịt và một bánh bao thường, nhìn trong vỉ hấp còn lại một cái bánh bao cũng dứt khoát nhặt lên cùng đưa cho Phạm Nhạc, “Đây, lão bản nương thêm cho ngươi một cái, hai người hai cái sao đủ ăn, mau về nhanh đi.”
Không nghĩ tới còn có thể cọ được một cái, Phạm Nhạc đại hỉ, ôm chặt cái bọc chạy đi. Dọc theo đường đi người càng ngày càng ít, ngay lúc sắp về tới, phía trước đột nhiên chui ra vài tên ăn mày, coi mòi đã theo cậu một đường.
” Tiểu tử ngươi ngày hôm nay thu hoạch cũng không tệ lắm, đoạt địa bàn mấy ca mà không có gì biểu thị sao?” Mấy người bọn họ đem Phạm Nhạc bao vây lại.
Phạm Nhạc vừa nhìn chỉ biết mấy người này đỏ mắt, cậu đã thấy mấy người này trước đều ngồi ở trong góc, không có thu hoạch gì, nhìn cậu kiếm được mười mấy văn không đỏ mắt mới là lạ. Cậu nếu như không đem tiền giao ra, chỉ sợ không tránh được một trận đòn đau, kết quả cuối cùng vẫn là bị cướp đi. Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cậu hiện tại không thể phản kháng, nhưng sẽ có một ngày sẽ đòi lại!
” Đại… Đại ca, các ngươi muốn gì?” Phạm Nhạc vẻ mặt sợ hãi.
” Muốn gì, đem toàn bộ tiền trên người ngươi giao ra đây!” Một tên ăn mày lớn tiếng nói.
Phạm Nhạc run rẩy cho tay vào trong ngực móc ra mười đồng tiền đưa tới, tên khất cái kia chộp lấy ước lượng một chút lại nói: “Không đúng a, hôm nay ta nhìn ngươi thu không ít!”
Tên khất cái không có ý tốt trực tiếp đem Phạm Nhạc đè xuống đất, vươn tay lục lọi trong ngực cậu lấy ra mấy đồng tiền nữa, hắn thấy Phạm Nhạc còn dám giấu thì hết sức bất mãn, ở trên bụng cậu hung hăng đạp một cước: “Còn dám giấu, ta xem ngươi là chán sống rồi!”
Thân thể này của Phạm Nhạc còn là thiếu niên, tên khất cái kia là người trưởng thành lực chân không nhỏ, làm cậu trước đây chỉ hơi xước tay một tí đã gào khóc kêu to giờ trực tiếp cuộn thành một đoàn trên mặt đất, ngay cả tiếng kêu đau cũng không thể phát ra.
Tên khất cái kia vốn đang vui vẻ áng chừng số tiền trong tay, lại thấy Phạm Nhạc bộ dạng đau sống đau chết thì hoảng hồn, hắn cũng không muốn đem người đạp chết!
Mấy tên khác thấy không ổn cũng nhanh chóng chạy trốn, bọn họ có gan cướp gì đó là bởi vì bị cướp chỉ là một tên ăn mày, quan phủ căn bản sẽ không quản, nhưng nếu là nháo xảy ra án mạng thì lại khác. Bất quá trước khi đi, kẻ ban đầu cầm mười văn tiền cũng đưa tay cầm đi một cái bánh bao trong tay Phạm Nhạc.
Qua một lúc lâu Phạm Nhạc mới chậm rãi đứng lên, trong bụng nội tạng phiên giang đảo hải như vỡ thành từng mảnh. Cậu nghiến răng nghiến lợi chống cây gậy rời đi, hiện tại trời đã tối rồi, cậu sợ Lý Ly chờ sốt ruột.
Cậu lúc đó tìm là một nhà dân bỏ hoang, đem Lý Ly an trí ở đó, lúc này thấy tiểu cô nương đang ngoan ngoãn canh giữ ở cửa, chỉ là không biết vì sao viền mắt thoạt nhìn hồng hồng, bất quá Phạm Nhạc cũng không phát hiện được.
“Đến, đại ca ca mua bánh bao cho muội này, còn có bánh bao thịt, mau nhân lúc nóng ăn đi.” Phạm Nhạc từ trong lòng ngực lấy ra hai cái bánh bao được bao chặt chẽ đưa qua, mùi hương thơm nức khiến cậu đều có chút chảy nước miếng.
Lý Ly có điểm chần chờ, bé chậm rãi vươn tay tiếp nhận bánh bao, lại cầm bánh bao đưa cho Phạm Nhạc: “Đại… Ca ca ăn…” Thanh âm của bé nghe có chút nghẹn ngào, bất quá, Phạm Nhạc thần kinh thô hoàn toàn không có phát hiện.
Cậu nhìn tiểu cô nương vẫn còn nhớ kỹ đến mình, quả thực có chút cảm động: “Không cần, ca ca đã ăn rồi, bánh bao này là cố ý lưu lại cho Ly nhi, mau ăn đi, lạnh sẽ không ngon nữa.”
Vào đêm có chút lạnh, cậu đem y phục lúc trước thay ra đắp lên người Lý Ly, cẩn thận đỡ tường đi ra ngoài. Cây gậy chống đã sớm bị cậu ném đi vì sợ tiểu cô nương phát hiện cậu bị đánh, sau khi vào cửa cũng cố ý sửa sang lại một phen, cậu kỳ thực có chút may mắn vì người nọ đá vào bụng, mà không phải bị đấm một quyền lên mặt.
Hết chương 5.

Advertisements

One thought on “KTCCTS – Chương 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s