TSCHMXMHT – Chương 19

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 19

images (1)
Mặc Vấn nhìn Khấu Thu và Cơ Chi, “Một hồi cần các cậu qua cục lấy khẩu cung.”
Cơ Chi nhíu mày, “Lấy ngay ở đây không được sao?”
Mặc Vấn lắc đầu, “Phá án cần phải làm theo nguyên tắc.”
Khấu Thu đột nhiên nói, “Thật hy vọng lúc anh lái xe trong lòng cũng nghĩ đến những nguyên tắc.”
Mặc Vấn lý trí vòng qua cái đề tài này, “Bởi vì còn là học sinh, vì lý do an toàn, ghi khẩu cung xong cảnh sát sẽ thông báo cho người nhà tới đón các cậu về nhà.”
Nghe đến đó, Cơ Chi sờ mũi một cái, nói với Khấu Thu, “Thật ước được giống cậu, ông già nhà tôi trở về khẳng định sẽ lải nhải một đống cho xem, còn bác trai thì không thế.” Nghĩ đến tính cách như núi băng của Khấu Qúy Dược, cậu ta lại nghi ngờ nói, “Lại nói, hai người bình thường ở chung thế nào?”
Khấu Thu, “Im lặng nhìn nhau.”

Ghi xong khẩu cung đã là nửa giờ sau, lúc này sắc trời tối dần, màn đêm chậm rãi buông xuống, người nhà Cơ Chi rất nhanh đã tới đón cậu, trước khi đi cậu ta trù trừ một chút, hỏi Khấu Thu có muốn về cùng cậu ta hay không, sau khi Khấu Thu cự tuyệt, cậu ta thở dài, “Vậy mai gặp ở trường.”
Khấu Thu gật đầu, “Mai gặp.”
Trong phòng làm việc cũng chỉ còn lại có Khấu Thu và Mặc Vấn, Mặc Vấn đang cúi đầu xử lý văn kiện, mỗi cái đều chăm chú xem lướt qua một lần, rồi mới ký tên lên.
“Kỳ thực anh không cần phải ở lại cùng tôi.”
Mặc Vấn ngẩng đầu nhìn cậu một cái, “Tôi chỉ làm hết trách nhiệm.” Nói đến đây, anh ta bổ sung, “Trong nhà hàng có camera nhưng không quay phòng bếp, huống chi ở phòng bếp còn có cửa sau, dẫn thẳng tới một hẻm nhỏ vắng vẻ, chỉ bằng vào tư liệu nắm giữ hiện tại, căn bản không đủ để bắt được hung thủ.”
Khấu Thu, “Tôi biết anh muốn nói cái gì, yên tâm đi, tôi sẽ không để mình liên lụy vào trong phiền phức.”
Mặc Vấn, “Cậu đã liên lụy vào rồi.” anh ta nhìn thẳng vào mắt Khấu Thu, gằn từng chữ một, “Cậu chọc giận hắn.”
Lần đầu tiên chỉ là tặng khúc xương, hôm nay lại là nhãn cầu bê bết máu.
Khấu Thu liếm liếm đôi môi khô khốc, “Tôi cái gì cũng không có làm.”
“Hơn phân nửa cũng là bởi vì cậu cái gì cũng không làm.” Mặc Vấn trầm giọng nói, “Tưởng tượng một chút, hung thủ vô cùng có khả năng ôm mê luyến cuồng nhiệt với cậu, tình cảm của hắn mỗi ngày đều đang sôi trào, nhưng cậu vẫn thờ ơ sinh hoạt, rất rõ ràng, đoạn tình cảm không ngang hàng trả giá này chọc giận hắn.”
“Có thể, anh là muốn tôi làm mồi dẫn hắn ra.” Khấu Thu khoanh tay, “Tốc chiến tốc thắng, tôi không phản đối.”
“Tôi quả thực cần cậu làm một chuyện, nhưng không phải là chuyện nguy hiểm như vậy.”
Khấu Thu chậm đợi đoạn sau.
“Cậu chỉ cần quan sát là được rồi.” Trong giọng Mặc Vấn hơi mang theo ý dẫn dắt, “Cậu biết hắn là ai không, Khấu Thu, hắn ở bên cạnh cậu, ở nơi rất gần cậu.”
Thanh âm êm ái mang theo dụ dỗ, giống như đang dẫn dắt hướng tư duy của con người.
“Nghĩ lại xem, đi ăn là quyết định lâm thời của các cậu, có người nào từ lúc các cậu rời khỏi phòng học thì bắt đầu theo cậu không, hắn có thể là bạn học của cậu, bạn bè của cậu, là người dọc đường đi cùng cậu chào hỏi.”
Màu mắt Mặc Vấn dần dần trở nên sâu hơn, “Trong đầu cậu lưu lại chân dung của mỗi người, có thể có trăm nghìn khuôn mặt, nhưng chỉ có một người là khác biệt, ánh mắt hắn nhìn cậu — — là tình yêu cuồng nhiệt, là ái dục, là điên cuồng.”
Trong con ngươi màu đen dần dần xuất hiện hoa văn dày đặc, như vòng xoáy hút lấy linh hồn con người, “Khấu Thu, nói cho tôi biết, hắn là ai?”
Thời gian dường như dừng lại ở một giây đó, Khấu Thu rốt cục mở miệng, thanh âm trong trẻo vô cùng, “Đồng thuật đối với tôi là vô dụng.”
Con ngươi Mặc Vấn khôi phục hình thái bình thường, tựa hồ là đang nghi ngờ.
Trừ phi lực ý chí cực kỳ mạnh mẽ, bằng không không có khả năng chống lại công kích của đồng thuật.
Khấu Thu, “Đồng thuật chỉ khi con ngươi của hai bên đối diện nhau, một phương trong đầu tiếp thu tin tức bên kia đưa ra thì mới có tác dụng.”
Cậu dùng ngón tay chỉ chỉ hai mắt của mình, ánh mắt sáng ngời trong suốt như hồ nước, “Hôm nay ra ngoài đeo kính sát tròng.”
Mặc Vấn giật mình, đột nhiên nói, “Tôi không nghĩ làm hại cậu.”
“Tôi biết.” Khấu Thu gật đầu, “Anh không dùng thiên chiếu với tôi, chỉ là muốn thôi miên để đẩy nhanh trí nhở của tôi.”
Nghe được cậu không hiểu lầm, ánh mắt Mặc Vấn nhu hòa xuống, “Lúc này không có biện pháp tốt hơn, hung thủ càng ngày càng táo bạo, đối tượng tiếp theo hắn muốn hạ thủ rất có thể là cậu, dù là vì chính cậu, cậu cũng phải học được quan sát người bên cạnh mình.”
Anh ta nói tiếp, “Trong đầu con người sẽ đối với tất cả những gì đã gặp lưu lại ấn tượng, chỉ là cũng giống như ảnh chụp, có cái ấn tượng không sâu, hình ảnh sẽ sai lệch, việc cậu phải làm, là làm sâu sắc ấn tượng đối với mỗi một người đã gặp qua.”
” Phải làm sao?”
Mặc Vấn, “Mỗi người đều có thói quen quan sát của mình, bình thường cậu quan sát một người như thế nào?”
Khấu Thu, “Nhìn mặt.”

“Trừ cái đó ra?”
” Vóc dáng.”
“… Trừ điều kiện ngoại hình.”
Khấu Thu đang muốn nói gì đó, chợt nghe có người gõ cửa một tiếng sau đó đẩy cửa tiến vào — —
Khấu Qúy Dược mặc một thân tây trang đặt may cao cấp đứng ở cửa, dưới ánh đèn màu vàng quất, vô cùng nho nhã tuấn tú.
Ông liếc mắt nhìn Mặc Vấn, sau đó nói với Khấu Thu, “Đi thôi.”
Khấu Thu trên mặt mang vài phần kinh ngạc, cậu còn tưởng tới đón cậu sẽ là Khấu Bân Úc, không nghĩ tới là Khấu Qúy Dược tự mình tới.
Nghĩ thì nghĩ, cậu vẫn đứng dậy từ trên ghế, cầm túi sách lên nói tạm biệt với nói với Mặc Vấn rồi đi ra cửa.
Trước khi ra cửa, Khấu Qúy Dược liếc mắt nhìn sâu vào Mặc Vấn.
Mặc Vấn bình tĩnh ngồi tại chỗ, dựa lưng vào trên ghế da, hai tay khoanh lại đặt trước ngực nhìn thẳng ông.
Trước cửa sổ có điểm sáng xuyên vào, Khấu Thu xuyên thấu qua ánh sáng yếu ớt nhìn mọi vật chậm rãi biến sắc, màu sắc bất đồng biến hóa liên tục, giống như kính vạn hoa, cậu không thể không nhắm mắt lại, trong đầu lại xuất hiện mảng lớn màu tím loang loáng, loại cảm giác váng vất này thẳng đến ra khỏi cục cảnh sát, hít một hơi khí lạnh thật dài mới dịu đi.
Cậu vốn không đeo kính sát tròng, đồng thuật của Mặc Vấn tất nhiên không mất đi hiệu lực, trước cũng chỉ là cường chống ở mặt ngoài.
Khấu Thu trước nhìn trời, cảm giác mình trang bức trang ra độ cao mới.
Sau cúi đầu, nhìn trái nhìn phải một cái, vì sao không thấy có xe đậu ở gần đây?
Một đạo thanh âm lãnh đạm truyền đến, “Phòng thí nghiệm cần một phần tư liệu, sau khi xuống xe ta đã để tài xế đi trước đưa tài liệu.”
Khấu Thu, “Vậy chúng ta về thế nào?”
Khấu Qúy Dược, “Bắt xe.”
Nói rồi đi ra vỉa hè định vẫy xe.
Bỗng nhiên phía sau truyền đến thanh âm lạnh lẽo, “Cha xác định có mang theo tiền mặt, xe taxi không nhận thẻ đâu.”
Khấu Qúy Dược không trả lời, lặng lẽ từ vỉa hè đi trở về.
Khấu Thu đành mở khóa túi sách ra lục lọi một chút, ngón tay chạm đến một góc của cái thẻ thì yên lòng, may là thẻ xe bus dùng lúc trước quay về Khấu gia vẫn còn, cậu lấy ra thẻ xe bus, “Ngồi xe bus.”
Khấu Qúy Dược khẽ gật đầu.
Gió đêm mát lạnh sảng khoái, điểm chờ xe bus này cũng không có nhiều người, mặc dù thế, khi tóc dài bị gió thổi tung lên, tây trang giày da Khấu Qúy Dược vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt của người đi đường.
Ngã tư đường phía trước sáng lên đèn xanh, xe buýt chậm rãi lái tới sau đó vững vàng đỗ lại, vừa vặn đứng ở trước mặt Khấu Qúy Dược.
Khấu Thu đem thẻ xe bus đưa cho Khấu Qúy Dược, đối phương sau khi nhận lấy thì lên xe.
“Lạch cạch.”
Khấu Thu theo ở phía sau trơ mắt nhìn người trước mặt vẻ mặt bình tĩnh đem thẻ bỏ vào trong hòm, sau đó vô cùng tự nhiên quay đầu lại hỏi cậu, “Chúng ta hai người, cần thêm một thẻ nữa?”
Khấu Thu, “…”
Tài xế xe bus, “( ° ο ° ) ~ “
Hết chương 19.

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 19

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s