TSCHMXMHT – Chương 20 + 21 +22

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 20

78e7126f4f7596a7ff241479b0386022
Thanh âm của gió “viu” cái thổi qua, gió đêm xen lẫn lá cây cuốn thành vòng bay lượn, ngoại trừ xe buýt đã đi xa, đèn đường phủ xuống một cảm giác trống rỗng tịch mịch.
Tài xế xe bus không có quyền mở hòm đựng tiền, sau cùng bọn họ đành lưu lại phương thức liên lạc chờ đối phương đem tình huống báo về cho cấp trên.
Không có tiền cộng thêm thẻ không thể quẹt, hai người đành đứng tại chỗ, Khấu Thu lấy điện thoại ra, điện thoại di động của cậu có tổng cộng bốn số điện thoại, Cơ Chi, Mặc Vấn, Khấu Bân Úc, Thủy Sam.
Suy nghĩ một chút, cậu phát tin nhắn ngắn trong nhóm: Tôi có một người bạn, hiện nay đang ở trạng thái dắt díu theo con, trên người không có tiền mặt, thẻ xe bus duy nhất đã cống hiến cho hòm đựng tiền, hỏi: Người đó làm thế nào để về nhà?
Tin nhắn ngắn biểu hiện gửi đi thành công sau đó rất nhanh thì có nhắn lại.
Cơ Chi: Bạn cậu thật ngốc, đừng để ý đến người đó.
Khấu Bân Úc: Bạn em là mỹ nhân sao, nếu đúng thì anh đi đón cô ấy.
Mặc Vấn: Có chuyện, gọi cảnh sát.
Thủy Sam: Đi trở về.
Khấu Thu thu hồi điện thoại di động, vừa lúc đối diện với ánh mắt nhìn lại của Khấu Qúy Dược, kỳ thực gọi điện thoại gọi người tới đón bọn họ là biện pháp đơn giản nhất, bất quá hai người đều là người cực độ sĩ diện, ai cũng không muốn mở miệng giải thích nguyên nhân chính mình rơi vào quẫn cảnh.
Khấu Qúy Dược, “Đi về phía trước mấy cây chắc là có quán rượu.”
Khấu Thu, “Trước thử biện pháp khác.”
Khấu Qúy Dược yên lặng chờ đoạn sau.
Khấu Thu, “Đơn giản mà nói đây là một loại bản lĩnh thu hút người chỉ đường dừng chân, bắt chuyện cùng người xa lạ.”
Nói rồi đi về phía trước vài bước, một chiếc xe Maserati màu bạc từ trong bóng tối đi tới, đầu tiên Khấu Thu đi ra phía trước vẫy vẫy tay, thấy tốc độ xe chậm lại liền lăn trên mặt đất một vòng.
Khấu Qúy Dược ở phía sau không ngăn trở kịp, bị ép xem phát sóng trực tiếp cảnh người giả vờ bị đụng
Xe dừng lại, một đôi tay đẹp mắt dị thường mở cửa xe, người đàn ông một thân tây trang màu đen từ bên trong đi ra.
Bóng đêm càng làm tăng thêm mị lực trên người người đàn ông, dung nhan tuấn mỹ không thể xoi mói đơn giản là kiệt tác của tạo hóa.
“Đau…” Khấu Thu che bụng, biểu tình trên mặt rất thống khổ, đang chuẩn bị hô lên “Đau quá”, nhìn thấy người đi xuống từ trên xe thì bình tĩnh đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, mặt không đổi sắc nói, “Thật khéo.”
Người đến là Lận An Hòa đã gặp ở nhà hàng lúc trước.
Lận An Hòa nhìn cậu thật sâu một cái, “Phương thức chào hỏi của cậu rất đặc biệt.”
Bên trong xe còn đi xuống một người, tóc đuôi ngựa buộc cao, tây trang màu trắng, đúng là Lận Ngang. Lận Ngang và Khấu Qúy Dược là bạn cũ, cũng không dài dòng, ngắn gọn hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”
Khấu Qúy Dược thản nhiên nói, “Gặp chút phiền phức, cần anh chở giúp một đoạn.”
Lận Ngang trực tiếp nói, “Lên xe.”
Tất cả đều là người không thích nói chuyện, bầu không khí trong xe yên tĩnh một cách quỷ dị.
Lái xe là Lận An Hòa, anh không lập tức khởi động xe, dư quang khóe mắt liếc qua kính chiếu hậu, “Có người theo dõi.”
Khấu Thu quay người nhìn lại, ngã tư đường cách trạm xe buýt không xa, dưới biển quảng cáo to lớn che lấp có một bóng ma im lìm bất động, rõ ràng là có người vẫn đứng ở nơi đó.
Đối phương hình như có chút đề phòng, bóng ma lay động một chút, rất nhanh biến mất.
“Muốn đuổi theo không?” Lận An Hòa mở miệng, thanh âm lạnh lùng.
“An Hòa, đi thôi.” Lận Ngang nói, “Phía trước có cameras, không tiện đi ngược chiều.”
Khấu Qúy Dược gật đầu, biểu thị không có ý kiến.
Xe khởi động, Lận An Hòa vững vàng không chế xe, ngay cả cửa sổ xe mở ra phân nửa gió đêm thổi vào cũng vừa vặn khiến người khác sảng khoái.
Khoảng chừng hai mươi phút lái xe, xe lần thứ hai dừng lại, đã đến cửa nhà chính của Khấu gia.
Khấu Qúy Dược tháo dây an toàn, “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Lận Ngang liếc nhìn Khấu Thu, “Con của anh?”
Khấu Qúy Dược gật đầu.
“Vừa lúc An Hòa cũng đã trở về, mấy ngày nữa tìm thời gian tụ hội một chút.”
Khấu Qúy Dược đồng ý sau đó dẫn Khấu Thu rời đi.
Maserati màu bạc như một viên đạn chói mắt phóng về phía đêm tối vô tận, khác với tốc độ bình ổn lúc tới, lúc này tốc độ của nó rất nhanh.
Lận Ngang đưa mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, “Cháu nghĩ đứa bé kia thế nào?”
Lận An Hòa, “Rất biết tìm cách.”
Chí ít người dám giả bộ bị đụng ở trước mặt anh vẫn là lần đầu.
Bỗng dưng, Lận Ngang khẽ cười một tiếng, “Cậu ta không giống người Khấu gia.”
Người Khấu gia, giống như cô lang (con sói đơn độc) kiệt ngạo bất tuân, mà Khấu Thu, lại giống một con hồ ly giảo hoạt.
Khấu Thu đi theo bên người Khấu Qúy Dược, người hầu đẩy ra hai cánh cửa chính lớn, hai người đi vào bên trong.
Nghĩ đến lúc trước ở trường học đề cập qua, Khấu Thu hỏi, “Không phải nói Lận An Hòa mấy ngày nữa mới chịu trở về sao?”
Khấu Qúy Dược, “Tung hỏa mù mà thôi, An Hòa là con trai độc nhất của Lận gia, nếu như không ngoài ý muốn, cậu ta sẽ trở thành gia chủ Lận gia đời kế tiếp, đến lúc đó sân bay sẽ có lượng lớn phóng viên truyền thông, ứng phó rất phiền phức.”
“Người mặc tây trang màu trắng bên cạnh anh ta, là Lận Ngang?”
Khấu Qúy Dược gật đầu, ngẫm lại lại nói, “Không nên đi trêu chọc Lận Ngang, anh ta khả năng cùng con tưởng tượng…” Nói đến đây ông dừng một chút, sau đó mới nói ra bốn chữ “Không quá giống nhau.”
Trước Cơ Chi nhắc nhở cậu không nên đi trêu chọc Lận An Hòa, nhưng Khấu Qúy Dược lại nói chân chính cần cẩn thận là Lận Ngang.
Như là biết Khấu Thu đang suy nghĩ gì, Khấu Qúy Dược khó có được mở miệng giải thích, “Lận Ngang rất thích trẻ con, cũng rất thích chăm sóc người khác.”
Khấu Thu giật mình, không nghĩ tới người đàn ông nhìn lạnh lùng như núi băng lại có một mặt cảm tính như thế.
“An Hòa từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, không cần Lận Ngang quan tâm.”
Nói xong câu này, hai người cũng đã vào phòng, Khấu Qúy Dược không nói nữa, Khấu Thu cũng không có theo đuổi hỏi tiếp không bỏ.
Đèn trong đại sảnh chiếu sáng rực rỡ, Khấu Bân Úc ngồi ở trên ghế sa lông xem báo, Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên vẫn đang ghé đầu vào nhau bàn tán gì đó, nhìn thấy Khấu Qúy Dược trở về, đều ngừng lại động tác trên tay, đứng dậy nghênh tiếp.
Nhìn thấy Khấu Thu đi theo bên cạnh ông, trong mắt Khấu Nguyên lóe lên một tia kinh ngạc, đại khái bởi vì quá giật mình, thậm chí không kịp che giấu, Khấu Manh Trân càng là không thể tin được kêu lên thành tiếng, “Anh như thế nào vẫn ở đây?”
Theo lý cha tới trường học biết Khấu Thu trốn học chắc chắn sẽ không chút do dự đem anh ta đuổi ra khỏi cửa lớn Khấu gia mới đúng.
Khấu Nguyên thì là kinh ngạc Khấu Thu tại sao lại cùng trở về với Khấu Qúy Dược.
Khấu Thu nhướng mi, nhàn nhạt liếc nhìn hai người một cái.
Khấu Qúy Dược mở miệng, “Manh Trân, con thất lễ.”
Khấu Manh Trân cuống quít cúi đầu, lời nguyên bản muốn nói nén ở trong họng, không dám lên tiếng, Khấu Nguyên cũng là lập tức thể hiện điệu bộ thuận theo, khoanh tay đứng ở một bên.
Theo Khấu Qúy Dược và Khấu Thu trước sau lên lầu, một ngày đến lúc đó cũng hạ màn.
Rèm cửa sổ che đi bóng đêm, vạn vật yên tĩnh, Khấu Thu lại mất ngủ.
Một đôi mắt đại biểu lại một sinh mạng vô tội biến mất, ngày mai tới trường, có lẽ sẽ phát hiện trong lớp một người bạn cùng lớp thần bí tiêu thất, lại xuất hiện thì sẽ giống như Cẩu Chỉ Xảo, chỉ còn lại thi thể bị phá thành từng mảnh nhỏ.
Nghĩ đến Mặc Vấn nói qua, tướng mạo của cậu sẽ kích phát tâm lý phạm tội của một ít biến thái, cậu đột nhiên ngồi dậy, cầm điện thoại di động lên nhắn tin nhắn ngắn: Thầy thấy mặt em sẽ có dục vọng muốn giết người sao?
Nhận tin nhắn đúng là Thủy Sam.
Tin nhắn rất nhanh được nhắn lại: Em rất ấm áp, sẽ chỉ làm người sinh ra mộng tưởng.
Khấu Thu thở phào một cái, lại phát một cái tin nhắn: Mộng tưởng gì?
Một lát sau, tin nhắn lần thứ hai nhắn lại – –
Muốn kéo em cùng rơi vào địa ngục, nếu như giết người khác, con đường xuống địa ngục chẳng phải sẽ rất chật sao, chỉ có hai người chúng ta là tốt rồi.
Khấu Thu nhìn tin nhắn xong: …
Ngay lúc Khấu Thu để điện thoại di động xuống lúc chuẩn bị ngủ, “Đinh” một tiếng, trên điện thoại di động xuất hiện một tin nhắn mới, mở ra xem, là từ một số lạ:
Vì đêm đã mở ra
Tôi muốn Người biết Hồng Liên của tôi nở trong mộng của Người
Hết chương 20.

Chương 21

Trước khi tiếng chuông vào học vang lên, Khấu Thu nhận được tin nhắn lại của Mặc Vấn:
Tin nhắn được gửi từ thuê bao trả trước, không tra được tin tức.
Khấu Thu cũng không có cảm giác đặc biệt thất vọng gì, nếu đã gửi tin nhắn thì nói lên hung thủ đã làm xong tất cả chuẩn bị.
Ngoại trừ vị trí bỏ trống của Cẩu Chỉ Xảo, trong lớp một người cũng không thiếu, không ai mất tích, xem ra gặp chuyện không may không phải bạn học cùng lớp chúng ta.
Cơ Chi dùng cùi chỏ đụng đụng cậu, “Nghĩ gì thế, nhanh vào học.”
Khấu Thu ngồi trở lại vị trí.
Tiết một hôm nay, Là tiết sinh học, nữ sinh cả lớp đều bị vây ở trạng thái cực độ hưng phấn, từ khi Thủy Sam tới, thành tích sinh học của lớp gần đây giống như cổ phiếu, một đường đi lên, ngay cả hết giờ đi hỏi đề đều cần xếp hàng hẹn trước.
Mỹ sắc hại người không phải là không có đạo lý.
Thanh âm giảng bài trên đài thuần hậu trong suốt, êm tai giống như nước chảy, Khấu Thu không yên lòng quay bút, sau đó chợt nghe có người gọi tên cậu, nơi phát ra thanh âm đúng là bục giảng.
Thủy Sam tươi cười nhẹ nhàng, “Bạn Khấu Thu, em nêu ý kiến một chút đi.”
Ý kiến? Khấu Thu đứng lên, nỗ lực hồi tưởng lúc trước nghe được cái gì.
Hình như có người nói “Em càng nghiêng về gốm sứ”, lại có người nói, “Là giấy”, nhưng lập tức có ý kiến phản bác, “Rõ ràng ni lông thích hợp hơn.”
Tổng kết một chút, chắc là hỏi về vấn đề tài liệu.
Vì vậy Khấu Thu thuận miệng trả lời, “Em thích thủy tinh.”
Sau đó bầu không khí lớp học nguyên bản nhiệt liệt sinh động trở nên cứng ngắc.
Ánh mắt Thủy Sam nhìn cậu sâu không lường được, tươi cười nơi khóe miệng càng sâu xa, “Tốt, ngồi xuống đi.”
Một tiết qua Khấu Thu rất rõ ràng cảm giác được có không ít bạn cùng lớp mang theo ánh mắt kỳ dị len lén nhìn cậu vài lần, nét mặt một bộ biểu tình “Thì ra là thế, cư nhiên là vậy, quả thế”.
Khấu Thu nghiêng mặt sang bên hỏi bạn cùng bàn xem chuyện gì xảy ra, Cơ Chi đơn giản vì cậu thuật lại trọng điểm chuyện trước đó:
Thủy Sam, “Ngày hôm nay chúng ta muốn nói nội dung là các loại vật liệu, nhưng trên lý luận rất trừu tượng, nó rất giống quan hệ giữa người và người, vị bạn học kia thử đoán một chút.”
Nữ sinh A: “Giống nước.”
Nữ sinh B: “Em càng nghiêng về gốm sứ, đẹp nhưng dễ vỡ.”
Nam sinh A: “Rõ ràng là giấy, rất không đáng tin.”
Nam sinh B, “Em thấy ni lông thích hợp hơn, kết cấu phức tạp hợp thành đồ vật.”

Đến Khấu Thu, “Em thích thủy tinh.”
Ở thời đại này, thủy tinh, loại vật chất cứng rắn lại trong suốt này có rất nhiều hàm nghĩa, hợp chất đơn giản biến thành hợp chất phức tạp đến quan hệ giữa người với người, kinh qua một loạt tiếng hán dịch sang tiếng anh, tiếng anh dịch sang tiếng hán, đẳng thức của nó có thể viết như thế này:
Thủy tinh = thuật ngữ tính hướng = BOY’S LOVE = BL = đồng tính luyến ái nam.
Khấu Thu biết tiền căn hậu quả, nhìn lên Thủy Sam một bộ làm gương tốt trên bục giảng nói cười vui vẻ, “Rắc” một tiếng, bút bi cầm trong tay gãy thành hai đoạn.
Cơ Chi, “Cậu đem nó uốn cong.”

Một buổi sáng rất nhanh trôi qua, đảo mắt đã tới nghỉ trưa, Cơ Chi đứng lên vỗ vỗ vai cậu, “Đi, đi ăn cơm.”
Khấu Thu đánh một cái ngáp, đeo tai nghe lên, “Không đi, tối qua ngủ không ngon, tôi ngủ bù một lát.”
Nói xong, một tay gối đầu, một tay rũ xuống bên cạnh bàn, rơi vào trạng thái nửa ngủ.
Thấy cậu buồn ngủ vậy, vì tránh làm ồn đến cậu, Cơ Chi rời đi cước bộ rất nhẹ nhàng, chỉ mười phút sau, trong lớp chỉ còn lại một mình Khấu Thu.
Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nhạc rock bên tai, cũng chỉ còn lại tiếng hít thở khe khẽ.
Tai nghe truyền đến tiếng nhạc đã đến đoạn cao trào, âm sắc nam cao vút, mang theo tình cảm say đắm nồng nhiệt, nhưng vào lúc này, cạnh cửa phòng học, quỷ dị xuất hiện một đôi giầy màu đen, chậm rãi hướng về phía trước.
Chủ nhân đôi giày ở nơi ngược sáng trong tay cầm một con dao nhuốm máu.
“I’m here.” Trong miệng của hắn thì thầm, âm tiết vặn vẹo như quỷ mỵ.
Hắn bước đi rất nhỏ, đi mấy bước lại dừng, ngưng mắt nhìn sườn mặt xinh đẹp của Khấu Thu, lại lặp lại câu niệm, “I’m here.”
Thanh âm càng ngày càng khàn, như là rắn độc phun xà tín “Tê tê” trầm thấp.
Một ca khúc kết thúc.
Ở lúc chuyển bài, cách nhau khoảng mấy giây an tĩnh, Khấu Thu tựa hồ nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, khứu giác của cậu linh mẫn dị thường, chóp mũi khẽ động liền ngửi thấy mùi máu tươi.
Cậu lặng lẽ buông lỏng chỗ cắm tai nghe.
Một giây sau, không chút do dự đem điện thoại ném mạnh về phía trước – –
Trong nháy mắt mở mắt, Khấu Thu rốt cục thấy rõ vị khách không mời mà đến, hắn cũng không cao lắm, toàn thân bị vây dưới lớp áo choàng đen, kết hợp với mặt nạ màu vàng, chỉ lộ ra đôi mắt hẹp dài sắc bén.
Không hiểu sao, Khấu Thu nghĩ đôi mắt này có điểm quen thuộc, nhưng lại không nhớ được đã gặp ở nơi nào.
Kẻ mặc áo choàng cũng bị Khấu Thu đột nhiên tỉnh lại làm kinh động, hơi hoảng thần một chút, vừa vặn cho Khấu Thu thời gian chạy trốn, cậu chống tay trái lên bàn, xoay người nhanh chóng chạy ra ngoài, hướng về phía góc lệch với đối phương mà chạy.
Kẻ mặc áo choàng bị cậu làm cho tức giận, giơ cao con dao lên đuổi theo, lúc ngàn cân treo sợi tóc, ngoài hành lang truyền đến thanh âm vui đùa ầm ĩ, kẻ mặc áo choàng trong mắt lóe lên vẻ không cam, nhưng cũng biết không còn thời gian, đem con dao trong tay dùng sức phóng về phía sau lưng Khấu Thu, sau đó lao ra khỏi cửa.
Cơ Chi tự dưng bị bóng đen va chạm, cà phê trong tay vẩy lên nửa người, cậu ta ngẩng đầu vừa mới chuẩn bị nhìn một chút là người nào không có mắt, thì chỉ thấy một bóng đen nhanh chóng biết mất ở góc ngoặt, mà một con dao nhuốm máu từ bên người Khấu Thu xẹt qua, mang theo bạo ngược hung hăng cắm ở trên tường.
Cơ Chi vội vàng xông lại, đỡ lấy Khấu Thu, “Cậu không sao chứ?”
Khấu Thu đầu tiên là chậm rãi hít vào, sau đó lắc đầu, “Tránh thoát một kiếp.”
Cơ Chi liếc nhìn con dao trên tường, lại nghĩ tới tình trạng vừa rồi, cũng thầm nghĩ thật nguy hiểm, nếu như lại hướng về bên trái vài centimet, sẽ đâm trúng tâm tạng của Khấu Thu.
Xảy ra chuyện như vậy, Khấu Thu tất nhiên là báo cho Mặc Vấn sau đó cùng Trần Vân xin nghỉ về nhà.
Cơ Chi lo lắng, cũng cứng rắn xin nghỉ muốn đưa Khấu Thu trở về.
“Nhà cậu hiện tại không có người, không bằng trước đến nhà tôi ngồi ngốc một lúc, buổi tối để bác trai cho người tới đón.”
Bây giờ không phải là lúc cậy mạnh, nếu một mình đi bộ trở về, không chừng liền bàn giao ở trên đường, Khấu Thu nghĩ chút rồi đồng ý.
Cơ Chi là con trai độc nhất, cha cậu ta đối với đứa con trai này không biết bảo bối đến trình độ nào, rất sợ cậu xảy ra chuyện gì, ngay cả tài xế ở thời gian đi học cũng là đỗ ở cổng sau của trường, phòng ngừa tình huống khẩn cấp.
Điều này cũng giúp Khấu Thu không công kiếm được một chỗ lợi, cùng Cơ Chi thoải mái ngồi ở trên xe con lái về phía Cơ gia.
Tập đoàn Cơ thị tuy rằng so ra kém mấy đại gia tộc, nhưng tài lực cũng không thể khinh thường, Cơ Chi ở trong học viện được truy phủng vô số ngoài do thành tích ưu tú, bề ngoài xuất sắc của cậu ta, càng hấp dẫn người chính là gia thế của cậu, gả cho Cơ Chi, cũng có thể nói là tương lai vững vàng ngồi ở trên ghế bà chủ của Cơ thị.
Mà trong nhà Cơ Chi trang hoàng phong cách là theo kiểu tuyệt đối tráng lệ.
“Cứ coi như nhà mình, cậu ngồi chơi tự nhiên, tôi lên tắm trước đã.” Trước bị hắt một thân cà phê, khiến quần áo của cậu ta bây giờ vẫn còn ướt, mang theo mùi đắng của cà phê.
Khấu Thu gật đầu, biểu thị đã biết.
Cậu mở ti vi, nhàm chán chuyển kênh xem tiết mục, khoảng chừng hơn bốn mươi phút sau, thấy Cơ Chi còn chưa xuống liền hướng lên lầu gọi tên Cơ Chi, sau đó nói, “Cậu còn chưa xong sao?”
Một lát sau, Cơ Chi xuất hiện ở trong tầm mắt cậu, trên người còn mặc nguyên áo sơ mi bẩn.
Khấu Thu nhíu mày, “Cậu chưa tắm?”
Cơ Chi, “Tôi đang làm chuẩn bị.”
“Chuẩn bị hơn bốn mươi phút?”
Cơ Chi “Ừ” một tiếng, hồi đáp, “Tôi đang chọn quần trong.”
Hết chương 21.

fo3uEBw
Chương 22
Một gian phòng lớn như thế nhưng gia cụ lại bày biện rất đơn giản, chiếc giường Kingsize chiếm một phần ba căn phòng, Khấu Thu mặt không thay đổi đối mặt một giường quần lót phía trước.
Cơ Chi nhìn chằm chằm Khấu Thu, một lúc lâu đột nhiên nói, “Biểu tình của cậu có điểm giống như trên mạng nói là đang đau trứng.”
Khấu Thu, “Đừng hiểu lầm, đơn thuần là đau thận thôi.”
Cơ Chi ôm chặt hai tay, ngón trỏ vô thức ma sát, thần tình xoắn xuýt, giống như học sinh tiểu học gặp phải một đề thi số học quốc gia độ khó cao, “Cậu nghĩ cái nào được hơn?”
Hồng mân côi, vằn báo, cam tươi, sọc sọc đan xen, các loại màu sắc mê loạn mắt người, Khấu Thu chỉ chỉ cái ở giữa, “Cái kia rách.”
Cơ Chi nhìn một chút, sau đó giải thích, “Không phải rách, đó là quần chữ T.”
Khấu Thu, “…”
Cơ Chi nhìn đồng hồ đeo tay một cái, “Là lúc nên làm quyết định rồi,” nói rồi, phá lệ trịnh trọng hỏi Khấu Thu, “Nói cho tô biết, nên chọn cái nào.”
Khấu Thu thầm nghĩ muốn nhanh lên rời khỏi phòng này, tùy tay chỉ một cái thuần một màu, “Vậy cái màu vàng hơi đỏ kia đi.”
Cơ Chi cải chính nói, “Đó là màu vàng đại gia.”
Đuổi xong Cơ Chi, Khấu Thu mở túi sách, từ bên trong chọn một cái CD, chuẩn bị cầm xuống dưới đầu phát nhạc, từ đĩa nhạc lại rơi xuống một tờ giấy màu tím, giống như tấm thiệp đặt kèm xương người trong ngăn bàn lúc trước.
Quỷ thần xui khiến, Khấu Thu lại một lần nữa mở tấm thiệp, khi thấy trên phần lạc khoản (ký tên?) ghi “Kẻ si mê bên cạnh Người” thì ấn đường nhảy lên.
” Đây không phải chữ Cẩu Chỉ Xảo sao?”
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nói, đem cậu dọa sợ.
Khấu Thu quay đầu lại, thấy là Cơ Chi, nửa thân trên của cậu ta để trần, không giống với vẻ ngoài gầy yếu, bắp thịt của cậu ta còn rất rắn chắc.
“Cậu không phải đi tắm sao?”
Cơ Chi nghẹo đầu, dùng khăn lông trắng khoác trên cổ chà lau bọt nước trên đầu, “Tắm xong rồi.”
“Cho nên cậu dùng một giờ để chọn quần lót, còn dùng không đầy ba phút hoàn thành toàn bộ việc tắm rửa.”
Cơ Chi, “Đây không phải vì sợ cậu ngốc một mình không quen sao, hôm nay đặc biệt tăng nhanh tốc độ tắm, so với bình thường nhanh hơn tròn ba mươi giây.”
Khấu Thu buông tha xoắn xuýt về vấn đề thời gian, chỉ vào tấm thiệp nhíu mày hỏi, “Trước cậu nói đây là chữ của Cẩu Chỉ Xảo?”
Cơ Chi gật đầu, chỉ vào vài chữ trong đó, “Không sai, Cẩu Chỉ Xảo viết chữ rất có đặc sắc, hình thái ngay ngắn, nét bút thanh thẳng, rất giống mẫu chữ in chuẩn, nhưng không giống quy tắc chữ in, cô ta thích ở nét bút cuối hơi vắt lên một chút, mang theo vị đạo thư pháp chữ Hoa.”
Khấu Thu cúi đầu nhìn kỹ một lần, Cơ Chi nói không sai, những chữ này tuy rằng đều rất quy phạm, nhưng mỗi nét kết thúc đều không thẳng hàng.
Nói vậy, những chữ này không phải in ra, mà là giả chữ in.
Cơ Chi ghét bỏ nhìn nội dung trên tấm thiệp, “Cậu sao lại có thứ này.”
Khấu Thu khép lại tấm thiệp, cất vào trong túi sách, “Nói ra rất dài dòng.”
Cơ Chi cũng không hỏi nhiều, thong thả đi đến bên kia giường, tủ đầu giường nơi đó để một chiếc máy quay đĩa cổ điển, màu vàng đen ám trầm, viền mạ vàng, rất đẹp, cậu ta đi tới, thả đĩa nhạc lên, dựa vào bên cửa sổ nhàn nhã nghe nhạc.
Giọng hát kiểu cũ và giọng vùng Mân Giang lập tức tràn ngập cả căn phòng, nhưng lại cùng phong cách trang hoàng tinh xảo cách điệu của căn phòng này không hợp nhau.
Cậu ta lại nghe rất si mê, nghe đến đoạn cao trào còn có thể hát theo một hai câu, giống như bây giờ, ngón tay xinh đẹp vẽ vài đường trên không trung, khóe môi du dương, tiếng hát giống như âm thanh đàn nhị thượng đẳng, “Thế gian không có phú quý vĩnh viễn, cũng không có nhị hoa vĩnh tồn.”
Ở chỗ quang ảnh loang lổ, tiếng nói mê người mang theo chán chường.
Khấu Thu trong nháy mắt có cảm giác mình thật không nhận ra một Cơ Chi như vậy, giống như một công tử quý tộc xuống dốc, tràn ngập không cam lòng và phẫn uất.
Cơ Chi quay đầu đi, con ngươi của cậu rất đen, từ góc độ kia nhìn qua, có chút hư vô trống rỗng, như muốn hút cả linh hồn con người.
“Có người đến.”
Khấu Thu qua mấy giây mới phản ứng được, cậu đi tới trước cửa sổ, tầm mắt của cậu ta xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn xuống, một chiếc Ferrari màu đỏ trương dương đậu ở cổng.
“Là anh hai tôi.” Khấu Thu thu thập xong túi sách, “Tôi đi đây, hôm nay cảm ơn cậu.”
” Trên đường cẩn thận.” Cơ Chi tiễn cậu xuống dưới lầu, dặn dò.
Khấu Thu ngồi trên xe Khấu Bân Úc, xuyên qua kính chiếu hậu, dưới trời chiều Cơ Chi giống như hòa làm một thể với sắc trời.
Khấu Bân Úc thấy cậu bình yên vô sự, thở phào nhẹ nhõm, “Cha nói mấy ngày này em không phải tới trường.”
“Không cần thiết…” Khấu Thu thắt chặt dây an toàn, “Không có khả năng luôn trốn ở trong nhà, cuối cùng vẫn phải đi ra ngoài.”
Một kẻ hung tàn mang tội giết người, thứ không thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn.
Xe mới ra đường lớn, đối diện đi tới một chiếc xe cũng là màu đỏ, vững vàng chặn ngang ở giữa đường.
Cửa xe mở ra, một mỹ nữ tóc cuộn sóng lớn nóng bỏng đi tới, cho dù đeo kính mát, vẫn có thể nhận ra đây là một nữ diễn viên đang nổi tiếng, tên là Kinh Tĩnh.
Kinh Tĩnh da trắng như tuyết, lúc này lắc lắc dáng người ngạo nhân 34D đi về phía bọn họ.
Khấu Bân Úc vẻ mặt bất đắc dĩ, xem ra đây lại là trái phong lưu, anh ta hạ cửa kính xe, ló ra, “Tĩnh tĩnh, hôm nay anh có việc gấp, chuyện của chúng ta quay về hãy nói.”
Kinh Tĩnh cười lạnh một tiếng, “Anh nghĩ em sẽ tin chuyện quái quỷ của anh?”
Trong mắt Khấu Bân Úc có chút không kiên nhẫn, “Trước đây lúc ở chung với nhau anh đã nói trước thích thì tụ không thì tán.”
Kinh Tĩnh tâm tình nhìn qua rất kích động, “Em đã làm sai chuyện gì, anh lại muốn cùng em chia tay!”
Khấu Bân Úc, “Em không sai, sai là anh.”
Kinh Tĩnh nắm chặt hai tay, “Nói chung, hôm nay anh không nói được nguyên nhân, em sẽ không để anh đi.”
Từ sau khi chia tay, Kinh Tĩnh gần như mỗi lần đều diễn trò cười trong mỗi buổi họp báo, Khấu Bân Úc dù có thương hương tiếc ngọc, cũng đã dùng hết kiên nhẫn, anh nhìn sâu vào mắt đối phương, mở miệng nói, “Chúng ta đã không còn khả năng ở chung một chỗ.”
Kinh Tĩnh bước lùi về phía sau, “Vì sao, vì sao, vì sao.”
“Anh uống say, cùng người khác lên giường.”
Kinh Tĩnh, “Em không quan tâm.”
Khấu Bân Úc, “Anh mang thai con người khác.”
Kinh Tĩnh, “…”
Thấy thế, Khấu Bân Úc gật đầu hài lòng, một lần nữa khởi động xe, rất nhanh từ bên cạnh đi vòng qua.
“Vừa vặn từ ngày mai trở đi, vì lý do an toàn, anh sẽ đích thân đưa đón em lên lớp.”
Khấu Thu nhìn anh ta một cái, thản nhiên nói, “Người mang thai cần ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Khấu Bân Úc, “…Anh chỉ nói đùa thôi.”
Khấu Thu “Ừ” một tiếng, “Vậy cần mang bao lâu, mười tháng?”
Khấu Bân Úc, “…”
Xe lái qua khu vực thành thị, Khấu Thu lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Mặc Vấn: Anh xác định Cẩu Chỉ Xảo thật đã chết rồi?
Rất nhanh, tin nhắn lại truyền đến: DNA không lừa được người.
Khấu Thu thở dài, Cẩu Chỉ Xảo nhất định là chết không sai, chẳng những là DNA, tướng mạo cũng không lừa được người, Cẩu Chỉ Xảo tướng chỉ bạc mệnh, nếu như vậy, tấm thiệp cậu nhận được là có chuyện gì?

41TdTnTIfuL._SX355_
Hết chương 22.

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 20 + 21 +22

  1. lại thêm Lận Ngang có thể ứng cử chức anh công của Khấu Thu rồi, anh này cũng đủ nguy hiểm, đủ cường đại mờ :3
    P/S: dạo này cô mất hút quá, reo rắc thương nhớ cho ng ta rồi bỏ đi biệt dạng thế hử =))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s