TSCHMXKHT – Chương 23 +24 +25 +26

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

38867145

Chương 23
Khấu Bân Úc là người nói là làm, nói muốn đưa đón Khấu Thu đến trường, liền mỗi ngày đúng giờ chờ ở cửa trường học, chiếc Ferrari màu đỏ miễn bàn có bao nhiêu phong cách, hơn nữa anh ta có vẻ ngoài tốt, luôn sẽ có không ít nữ sinh dừng bước lại vây xem.
Sau tiết cuối cùng buổi trưa, Thủy Sam đem Khấu Thu gọi vào phòng làm việc.
“Thầy nghe nói buổi trưa ngày hôm qua có chuyện.”
Khấu Thu không kinh ngạc, chuyện này trong lớp đã truyền ra, vẫn là Trần Vân đứng ra cấm đem chuyện lan rộng ra ngoài, mới không ảnh hưởng tới danh tiếng trường học, cộng thêm trên hung khí tập kích cậu có dính máu của người khác, Mặc Vấn đã phái người làm phân tích mẫu máu, nhưng kết quả còn chưa ra.
Đôi mắt bích lục nhìn chăm chú vào Khấu Thu hồi lâu, thân thể thiếu niên lộ ra có vẻ đặc biệt đơn bạc, đuôi mày xinh đẹp của anh ta giật giật, “Em quá yếu.”
Ngoài anh ta thì ai cũng có thể xúc phạm tới cậu, điểm ấy làm anh ta tương đối bất mãn.
“Hiện tại huấn luyện thuật cận chiến thì đã muộn, cậu là cần một món vũ khí phòng thân.”
Nói rồi, từ túi áo khoác móc ra một chuỗi chìa khóa, đi tới trước tủ quần áo phía bên trái.
Chai chai lọ lọ dịch thể không biết tên, súng đạn, chủy thủ, roi da, gậy điện… phô bày tràn ngập ngăn tủ, làm người xem hoa cả mắt.
Cái gì gọi là tủ quần áo khác người, Khấu Thu rốt cuộc thấy được, không phải là rực rỡ đủ loại hàng hiệu, mà là một đống hàng cấm làm người ta phát rồ.
Thủy Sam cắn cắn môi, quay đầu lại nhìn thoáng qua Khấu Thu, lấy ra một khẩu súng đưa cho hắn, “Súng bắn đạn ria, họng súng khoảng 12 đến 20mm, hỏa lực lớn, mặt sát thương rộng, là vũ khí cận chiến hiệu suất cao, có nó, phàm là có người đuổi theo thương tổn em, chỉ cần một phát là đem đối phương bắn thành tổ ong.”
“Ý tốt em xin nhận.” Khấu Thu cự tuyệt tiếp nhận cây súng này, “Cây súng này so với □ □ còn dài hơn, tin tưởng em vừa đem ra chưa đụng hung thủ trước đã bị mời vào đồn cảnh sát.”
Thủy Sam, “Ở nước ngoài ngốc lâu, quên quốc nội cấm súng.”
Khấu Thu ha hả một tiếng, lẽ nào ở nước ngoài có thể dung túng thầy cầm súng chạy khắp nơi?
Thủy Sam bắt đầu có chút khổ não, “Roi em không biết dùng, chủy thủ đồ chơi này cần chú ý sức bật và kỹ xảo, không thích hợp với em, cung nỏ khó mang theo, nhắm bắn cần thời gian… “Ngón tay trắng nõn thon dài xẹt qua từng vật trưng bày nguy hiểm, cuối cùng dừng ở trước một bình xịt.
“Là nó.” Đôi mắt sáng lên, “Cái này thích hợp với em nhất.”
Khấu Thu nhận lấy, nhìn một vòng, trên cái chai không có nhãn, “Đây là gì? A- xít sun-phu-rich? Thuốc mê?”
Thủy Sam, “Bình xịt phòng lang.”
Khấu Thu, “…” Đã biết không thể đối người này ôm chờ mong quá lớn.
Thủy Sam lời nói thấm thía, “Thầy cũng là vì tốt cho em.”
Khấu Thu, “Những lời này vẫn còn bản hoàn chỉnh.”
Thủy Sam nghi hoặc nhìn cậu.
“Con là mẹ hoài thai mười tháng trong bụng sinh ra, mẹ có thể không thương con sao, mẹ đánh con mắng con là vì muốn cho con thành tài, mẹ bây giờ không đánh con, sau này con lớn lên không có tiền đồ lại quay về trách mẹ, đánh con chửi con là vì muốn tốt cho con có được hay không?” Khấu Thu mặt không thay đổi đọc lại, sau đó hỏi, “Thầy nghĩ có được hay không?”
Thủy Sam nhìn chằm chằm cậu một hồi, đột nhiên nở nụ cười, cười đến mặt người dạ thú không chút tình cảm nào.
Khấu Thu dường như có thể thấy trên người của anh ta bốc lên khí đen, đây tuyệt đối là tiết tấu muốn hắc hóa, cậu thức thời cất bình xịt phòng lang, biểu thị cảm ơn, xoay người nhanh chóng rời phòng làm việc.
Trải qua chuyện vừa rồi, đã bỏ lỡ giờ cơm, Khấu Thu đi ở trên hành lang vắng vẻ, trái phải hai bên treo khung ảnh lồng kính chỉnh tề, bên trong đều là bức tranh màu sắc sáng lạn, mới nhìn thì mới mẻ, nhìn nhiều thì thấy nhàm chán không thú vị.
Cuối hành lang là một thân ảnh tuấn mỹ cao lớn, anh ta cúi đầu tựa ở góc tường, tạo thành một cái bóng.
“Sao anh lại tới đây”
Mặc Vấn bởi vì tối hôm qua thức đêm, thanh âm có chút mất tiếng , “Chỉ là cảm thấy hôm qua cậu hỏi tôi xác nhận chuyện Cẩu Chỉ Xảo tử vong, có chút nghi hoặc.”
“Tôi cũng không định giấu anh.” Khấu Thu thản nhiên nói, “Lúc trước nhận được xương cốt, còn có kèm theo một tấm thiệp, lúc đó tôi không có chú ý, thẳng đến ngày hôm qua có người nói cho tôi biết chữ trên thiệp là của Cẩu Chỉ Xảo.”
“Thiệp đâu?”
“Chiều hôm qua tôi gửi cho anh rồi.”
Cuối cùng, nghĩ đến chuyện gửi bưu chính xấu hổ lần trước, bổ sung thêm, “Gửi chuyển phát nhanh, phỏng chừng đồ vật đã ở trên bàn làm việc của anh.”
Mặc Vấn, “Tôi có hai chuyện muốn nói cho cậu biết, thứ nhất pháp y đã lần thứ hai xác nhận, Cẩu Chỉ Xảo tử vong là không thể nghi ngờ, thứ hai,” Anh ta đột nhiên không nói tiếp, khóe môi nhếch thành một cái ý cười không rõ, như là nghĩ tới điều gì thú vị, “Cậu nghĩ Cẩu Chỉ Xảo là một người thế nào?”
“Kiêu ngạo, vênh váo, nông cạn.”
“Giống như những gì tôi nghe được.”
Khấu Thu nhíu mày, Cẩu Chỉ Xảo bối cảnh cũng không tệ lắm, có khuôn mặt đẹ, ở học viện có một nhóm lớn người ủng hộ trung thành, sao có thể có người cùng ý kiến với cậu.
Mặc Vấn, “Tình báo phải để ý toàn diện, ngoại trừ bạn học cùng lớp, tôi còn đi hỏi riêng nữ sinh lớp D.”
Cái này chẳng trách, lớp D thành tích đứng thứ hai, anh ta lại hỏi nữ sinh, khó tránh khỏi sẽ có đố kị lẫn lộn, nhưng tổng hợp lại cùng những bạn học khác cũng sẽ không quá bất công.
Mặc Vấn đưa di động cho cậu, bên trong còn có mấy bức ảnh.
Ảnh chụp đều là chụp một căn phòng, chỉ là trên thị giác lần đầu nhìn sẽ cảm thấy có cảm giác quái gở, tường căn phòng bị sơn thành từng ô vuông đen trắng lớn, bàn học vô cùng sạch sẽ, trên trang giấy viết một loạt công thức phức tạp, sách bày ra cũng phần nhiều thuộc loại kinh dị thần quái.
“Đây là lần trước tôi qua nhà Cẩu Chỉ Xảo điều tra lấy chứng cứ chụp được, trong hình là phòng của cô ta.”
Khấu Thu nhìn chằm chằm ảnh chụp nhíu mày, “Đem phòng bài trí thành như vậy phần nhiều là người có tính cách quái gở, người cực độ đè nén, cùng tính cách cô ta thể hiện hoàn toàn không hợp.”
“Càng thú vị chính là, tôi ở trong phòng cô ta ngửi thấy mùi formalin.”
Khấu Thu nghĩ đến lúc mới gặp Cẩu Chỉ Xảo, đài mắt của cô ta đang biến mất, ngọa tằm là tượng trưng cho phúc khí , ngày sau biến mất nhất định là vì làm chuyện thương thiên hại lý, “Anh là nói có người thay trời hành đạo?”
Mặc Vấn cười lạnh nói, “Tôi xem là cá mè một lứa.”
Mặc Vấn đi rồi, Khấu Thu một buổi chiều đều hồi tưởng lại căn phòng của Cẩu Chỉ Xảo.
Ở nhà một mình không cần che giấu chính mình, nói cách khác, đen tối quái gở mới là bản tính của cô ta, nếu thật sự là như thế, kỹ xảo ngụy trang của cô ta thật quá tốt, chí ít cậu vẫn luôn không phát hiện.
Khấu Thu tự hỏi đến tận sau khi tan học Khấu Bân Úc tới đón cậu mới dừng lại.
Khấu Bân Úc khoanh tay duỗi hai chân thon dài thẳng tắp dựa nghiêng vào bên cạnh xe, đứng bên cạnh chính là Khấu Manh Trân và mấy nữ sinh anh ta không nhận biết.
Nhìn thấy Khấu Thu đi tới, Khấu Manh Trân đang cùng bạn cùng lớp nói đùa nháy mắt liền thay đổi, quay qua nói với một nữ sinh trong đám, “Cậu xem quỷ xui xẻo chính là quỷ xui xẻo, đi tới chỗ nào cũng xui.”
Nữ sinh kia cũng nghe nói án mạng gần đây cùng Khấu Thu nhiều ít có quan hệ, tự nhiên cũng không muốn gặp, “May là cuối tuần này cậu không cần gặp cậu ta.”
Hai người không coi ai ra gì nói chuyện với nhau, không thèm để ý đương sự nghe được có xấu hổ hay không.
Khấu Manh Trân liếc Khấu Thu một cái, sau đó nói với Khấu Bân Úc, “Anh hai, cuối tuần em muốn cùng bạn cùng lớp đi bãi biển Nhật Bản chơi hai ngày, anh nói với mẹ một tiếng giúp em.”
Nhà có tiền như bọn họ cuối tuần thiên nam địa bắc du ngoạn các nơi cũng không phải chuyện lạ, sau khi Khấu Bân Úc gật đầu cô ta liền cùng mấy người bạn xoay người đi, phút cuối còn không quên cười nhạo Khấu Thu một cái, “Có người phỏng chừng ngay cát trên bờ màu gì cũng không biết.”
Vài người cười nói đi tới ngồi vào một chiếc Mercedes dài gần đó.
Khấu Bân Úc lắc đầu, “Em ấy từ nhỏ vẫn được chiều chuộng, khó tránh khỏi tính tình có chút trẻ con, không cần để ý đến em ấy.”
Khấu Thu về Khấu gia, mở cửa liền thấy Hòa Phi Trân ra đón, không phải là của mình con gái mình, bà ta lập tức không vui nói, “Manh Trân đâu?”
Khấu Bân Úc vừa định nói, chợt nghe đối phương lạnh mặt mắng Khấu Thu, “Nhất định là cậu khiến con bé tức giận bỏ đi, muốn cũng không thể ngồi xe nhà mình trở về, gần đây bên ngoài loạn như vậy, tôi cho cậu biết, nếu Manh Trân có chuyện không hay…”
“Em ấy cuối tuần có chuyện khác.” Khấu Thu cắt đứt lời của bà ta.
Khấu Bân Úc cũng chặn lại nói, “Manh Trân quả thực có việc.”
Hòa Phi Trân, “Con bé thì có chuyện gì, nhất định là…”
Ba chữ “tiểu tạp chủng” còn chưa mắng ra, chợt nghe Khấu Thu thần sắc bất biến nói, “Em gái nói cuối tuần muốn cùng bạn đi biển Nhật bản, một đi không trở lại.”
Thời gian dừng lại một giây đồng hồ, khi Hòa Phi Trân lần thứ hai kịp phản ứng, sắc mặt không tốt, “Cậu nói bậy bạ gì đó!”
Khấu Thu liếc mắt nhìn Khấu Bân Úc, “Không tin bà hỏi anh ấy?”
Hòa Phi Trân lập tức đem đường nhìn đặt ở trên người Khấu Bân Úc.
Khấu Bân Úc cười khổ nói, “Ý trên mặt chữ, em ba không nói sai.”
Vừa dứt lời, chỉ thấy Hòa Phi Trân trừng mắt với bọn họ, mặc dù nội tâm khẳng định là không ti, nhưng để cho chắc, vẫn vội vàng đi gọi điện thoại xác nhận.
Khấu Bân Úc thở dài, nên nói cái gì cho phải đây, tinh thần văn hóa Trung Hoa bác đại.
Cuối tuần ngày thứ hai, các nữ nhân Khấu gia kiên trì đi làm mỹ dung, Khấu Qúy Dược ở sở nghiên cứu, trong nhà chỉ còn lại có Khấu Thu và Khấu Bân Úc, sau bữa cơm trưa Khấu Thu đi ngang qua phòng Khấu Bân Úc, thấy cửa phòng anh ta mở rộng, anh ta thì đang điên cuồng nhấn chuột.
“Xảy ra chuyện gì.”
Khấu Bân Úc tiếp tục cuồng nhấn chuột, “Máy vi tính treo.”
Khấu Thu đi vào, thấy trên màn hình máy vi tính mở một loạt tab chuyển đuôi file đếm không hết, đang đổi đuôi cho video.
“Giờ truyền hình cái gì cũng chiếu, vì sao còn muốn chuyển?”
Khấu Qúy Dược nhướng cặp mắt đào hoa, “Trẻ con biết gì, anh muốn đổi toàn bộ thành đuôi avi, xem như vậy mới có cảm giác.”
Khấu Thu nhíu mày, “Có gì khác nhau?”
Khấu Bân Úc cười nói, “Ngoan, chờ em uống sữa tươi cao hơn anh trai sẽ nói cho em biết.”
Khấu Thu còn muốn nói gì đó, chợt nghe tiếng điện thoại di động vang lên, thấy là số xa lạ, liền từ chối.
Rất nhanh, có tin nhắn gửi tới: Đang làm gì? Nghe điện thoại.
Phần đuôi còn đặc biệt kí tên Khấu Qúy Dược.
Loại giọng điệu ra lệnh này cho dù không kí tên Khấu Thu cũng có thể đoán được là ai, ngón tay bay múa, rất nhanh một tin nhắn đã được gửi ra ngoài:
Anh hai để con và anh ấy at 家里. gvi (iêm chịu, ko dịch nổi).
Rất nhanh, điện thoại di động của Khấu Bân Úc đang đối diện màn hình vi tính hài lòng nhìn file hoàn thành đổi đuôi vang lên, anh ta vừa mới tiếp nghe, chợt nghe đầu kia truyền đến một thanh âm vô cùng lạnh lùng, “Nghiệp chướng, mau cút đến sở nghiên cứu cho ta.”
————————————————–
Sân khấu nhỏ:
Bản chép tay phỏng vấn Khấu Bân Úc:
Ký giả: Vì sao muốn đem đuôi video đều chuyển avi.
Khấu Bân Úc: Mấy người không cảm thấy đem chữ mẫu cuối cùng xóa đi xem đặc biệt có cảm giác sao?
Ký giả : Có cảm giác hay không tôi không biết, nhưng liên tưởng đến tin nhắn em anh gửi đi, tôi biết vì sao cha anh sẽ để anh cút đến dưới mí mắt của ông ấy.

Súng tự chế (hay còn gọi là súng ria, súng bắn đạn hoa cải) có khả năng gây sát thương cao nếu bắn ở vị trí gần. Đây là loại súng người dân vùng cao hay sử dụng để đi săn thú trên rừng và bị cấm sử dụng từ nhiều năm nay.

Hết chương 23.

Chương 24
Khấu Bân Úc bị Khấu Thu hại mặt đầy máu, lăn đi đến sở nghiên cứu của Khấu Qúy Dược.
Kết quả là, toàn bộ nhà lớn cũng chỉ còn lại có một mình Khấu Thu.
Buồn chán cực độ là thuyết minh tốt nhất cho trạng thái của cậu bây giờ, muốn muốn ra ngoài đi dạo, lại phải lo lắng an toàn bản thân.
( Khấu Thu: Có biện pháp nào khiến tôi không hấp dẫn sự chú ý của biến thái không?)
( Hệ Thống: Hiệu quả chỉ có thể duy trì liên tục một tuần.)
Khấu Thu nguyên bản cũng không mong chờ gì, lại chợt nghe là có thể, lập tức làm ra quyết định.
( Một tuần cũng được.)
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Hình thức đối lập “Thần ái thế nhân” là “Tiểu vương tử trên tinh cầu” sắp mở ra, xin kí chủ chuẩn bị sẵn sàng. )
Khấu Thu nghe được bốn chữ “Chuẩn bị sẵn sàng” thì cả người đều không ổn, nhớ tới cái đuôi cá kinh thiên địa khiếp quỷ thần trước kia, không nhịn được rùng mình một cái.
( Khấu Thu: Chuẩn bị cái gì?)
( Hệ Thống: Xin lấy mắt kính xuống.)
Khấu Thu nghe lời tháo kính xuống.
( Hệ Thống: “‘Đinh!” Chúc mừng kí chủ, trang văn “Tiểu vương tử trên tinh cầu” chính thức mở ra, xin kí chủ mở ra hai tay, ôm lấy ngày mai tốt đẹp.)
Khấu Thu ôm thái độ nửa tin nửa ngờ đi tới cạnh cái gương, vừa ngẩng đầu liền sợ ngây người!
Sau đó qua mười lăm phút, cậu cúi đầu, ngẩng đầu, lại cúi đầu, lại ngẩng đầu, thẳng đến trước mắt đều nhảy ra sao Kim, rốt cuộc xác nhận, trong gương chính là mình không sai.
Một đầu tóc xanh lá mềm mại xoăn nhẹ tự nhiên, đồng tử màu hổ phách, con ngươi màu hổ phách, tròng mắt màu rượu đỏ, lông mi dài nhỏ, da thịt vô cùng mịn màng, hiện lên đỏ ửng hơi ngượng ngùng, vừa nhìn đã thấy là một đứa nhỏ vô cùng ôn nhu tinh tế, hay xấu hổ.
Khấu Thu: Tóc đen của ta đâu? Tròng mắt của ta đâu? Nói tốt thiếp lập song hắc (mắt đen tóc đen) đâu?
( Khấu Thu: Ta hối hận, đổi trở lại.)
( Hệ Thống: Thân, hàng hóa đã bóc ra, chúng ta không cho trả hàng nha. “Tiểu vương tử trên tinh cầu” kéo dài một tuần sau tự động tiêu thất, mời ngài xin ngài yên tâm.)

Trời xanh mây trắng đã lâu không thấy, bên ngoài không khí mới mẻ, tuy rằng tự do đi lại cái giá phải trả hơi lớn.
Dọc theo đường đi không biết đi ngang qua bao nhiêu phụ nữ trung niên, thấy Khấu Thu trong nháy mắt tình thương của mẹ đều bùng nổ, thiếu chút nữa xông lên ôm lấy, ở trên mặt câu thơm một cái.
Thật sự là một shota đáng yêu, phấn nộn nộn, giống như nai con lạc đường trong rừng rậm.
Một đường đỉnh vô số ánh mắt hiện tim hồng si ngắm, Khấu Thu rốt cục ngồi lên xe buýt.
Trên xe buýt dòng người chen chúc, qua một hồi, thật vất vả giữa đám người trôi đến một chỗ có tay vịn, chỉ thấy một bà cụ đứng lên, giữ đôi chân đang run lẩy bẩy, vẫy vẫy Khấu Thu, “Bạn nhỏ, nào, đến ngồi chỗ bà.”
Khấu Thu, “… Không cần, bà ngồi đi ạ.”
Bà cố nội, “Thực sự là đứa bé hiểu chuyện, bà không có việc gì, ngoan, nhanh ngồi.”
Xe gặp đèn đỏ dừng lại, Khấu Thu cái khó ló cái khôn, “Cháu trạm kế tiếp là đến rồi.”
Nói xong cũng nghe xe buýt báo trạm, “Trạm kế tiếp, khu vui chơi trẻ em, mời hành khách xuống xe chuẩn bị sẵn sàng trước.”
Khấu Thu, “…”
Hai phút sau, Khấu Thu đi xuống trạm nhìn xe bus tiêu sái ly khai, thổi tung một đống bụi bặm.
Phía sau cậu là cánh cửa lớn bảy sắc cầu vồng rực rỡ, trên cầu vồng ghi chữ thật to “Khu vui chơi trẻ em”, xung quanh còn dùng nốt nhạc trang trí.
Khấu Thu liếc nhìn bốn phía, ngoại trừ một cửa hàng trang sức đầy ắp người thì không còn cái gì khác, lập tức quyết định qua ghế dài công viên mua một túi bỏng ngô tiêu khiển một buổi chiều.
Hôm nay là cuối tuần, không ít người lớn mang theo đứa nhỏ tới khu vui chơi, đội ngũ xếp hàng thật dài, nhìn phía trước ít nhất còn phải đợi hai mươi phút.
Một dì phía trước trong tay dẫn theo một bé gái tóc buộc kiểu sừng dê, vẫn nhìn trộm cậu mãi, bởi vì rằng còn chưa mọc đủ, thanh âm nói chuyện mềm mềm, “Bay, đẹp,”
Mẹ bé gái bởi vì bé đột nhiên xoay người nhìn sang, vừa nhìn sang, hai mắt phút chốc sáng lên, đứa nhỏ dễ thương cỡ nào, ngượng ngượng ngùng ngùng, thiện lương hồn nhiên, “Em trai nhỏ, nhanh, đứng lên phía trước dì.”
Dì một tiếng như thế, phía trước không ít người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía sau là một shota manh manh nhuyễn nhuyễn, hai mắt ngập nước, vô cùng hoang mang, nhất thời đội ngũ nổ tung.
“Em trai nhỏ, đứng ở phía trước này.”
“Đứa nhỏ đáng yêu như vậy đương nhiên là đứng ở phía trước tôi.”
“Không, đến, chị cho em đứng xếp hàng thứ nhất.”

Thông thường một trăm nữ nhân thì có chín mươi chín người lý trí sẽ bị tình cảm nghiền ép.
Phía trước nhất đột nhiên xuất hiện bác gái bán vé, mang kiểu đầu bạo tác chống tay hô lớn một tiếng, “Ồn ào gì thế, còn không xếp hàng! Ai cũng không được chen ngang!”
Khấu Thu thở phào nhẹ nhõm, may còn một người bình thường.
Sau đó chỉ thấy bác gái cười đến giống đóa hoa, “Đứa nhỏ đáng yêu như vậy sao còn cầu mua vé.” Nói rồi, rất nhanh kéo cánh cửa nhỏ bên cạnh, “Từ chỗ này vào là được rồi.”
Khấu Thu, “…”
Tình thương của mẹ như núi cậu chịu không nổi!
Tiếng nói cười vui vẻ, khu vui chơi chưa bao giờ thiếu nhân tố hạnh phúc, bất luận là xe qua núi với tiếng thét chói tai sợ hãi, hay vòng xoay ngựa gỗ chậm rì rì, đều khiến mọi người vui vẻ như nhau.
Khấu Thu ngồi ở trên ghế dài màu cam, gió nhẹ từ ngón tay xẹt qua, mang đến một trận mát lạnh, cậu không thể không ngửa đầu cảm thán đời này thật đẹp.
Trần thế mỹ mãn như vậy, vì sao còn có nhiều biến thái kỳ quái đi lại như vậy?
“Bạn nhỏ, mẹ cháu gọi đón cháu về nhà.” Một thanh âm nhẹ nhàng ấm áp truyền đến.
Khấu Thu ánh mắt lạnh lẽo, chẳng những có biến thái, còn có bọn buôn người ghê tởm!
Cậu cúi đầu, muốn nhìn một chút là người nào không có mắt tới bắt cóc cậu.
Người trước mắt vóc người thon dài cao ngất, buộc tóc đuôi ngựa cao cao, tây trang màu trắng, hiển nhiên thân phận của người này ngoài dự đoán của cậu, Khấu Thu giật mình thật lâu mới dám xác nhận trước mắt đúng là Lận Ngang.
Lận Ngang hiển nhiên cũng nhận ra Khấu Thu, ông ta hạ thấp mi mắt, bật người đổi giọng, “Cha cháu gọi đón cháu về nhà.”
Lừa quỷ à!
Khấu Thu một bộ “Tin ông mới có quỷ”, quyết đoán lấy điện thoại ra, “Chờ một chút, cháu xác nhận lại đã.”
Sau đó chỉ thấy một con dao giải phẫu sáng loáng xuất hiện giữa không trung, thanh âm của Lận Ngang trở nên băng lãnh, “Cha cháu gọi đón cháu về nhà.”

Khấu Thu mặt không đổi sắc cho điện thoại vào túi, “Cháu đột nhiên nghĩ ra, đúng là có chuyện như vậy, đi thôi.”
Một khắc kia ngồi trên chiếc Maserati màu bạc, Khấu Thu nghĩ nếu như ngay từ đầu cậu chọn ở nhà làm mỹ nam an tĩnh thì thật tốt.
Lận Ngang hôm nay cùng mấy ngày trước đây rõ ràng là không giống, người đàn ông lãnh diễm cao quý trong phòng ăn, lạnh lùng phê bình cậu “Y học không phải trò đùa” kia, họa phong biến thành một tên buồn người mặt người lòng thú ôn nhu săn sóc.
Nghĩ đến ngày ấy Khấu Qúy Dược nhắc nhở cậu so với Lận An Hòa càng phải cẩn thận với Lận Ngang, Khấu Thu nhất thời tâm tắc, lúc đó cậu nên truy hỏi, chí ít xác nhận đối phương có phải bị tinh thần phân liệt hay không.
“Cháu nhuộm tóc.” Lận Ngang chậm rãi mở miệng.
“Vâng.”
“Đeo kính sát tròng?”
“Vâng.”
Lận Ngang đang lái xe môi không hiểu sao cong lên một chút, “Tốt, tiếp tục bảo trì.”

Lận An Hòa mở cửa biệt thự, chỉ thấy Lận Ngang vui vẻ không được còn phía sau là Khấu Thu mặt đầy oán niệm, lập tức đoán được chuyện gì xảy ra.
Vào nhà sau, chỉ thấy nguyên bản thanh lãnh cao ngạo tiếc chữ như vàng Lận Ngang bắt đầu một đường vỡ nát, “Nói bao nhiêu lần rồi, không nên tùy tiện mở cửa cho người lạ, phải đợi chú đối chiếu ám hiệu xác nhận thân phận mới mở, chú ngậm đắng nuốt cay nuôi cháu lớn lên, cháu nếu có chuyện không hay xảy ra… ”
~~Crắc crắc crắc vỡ vụn, chẳng những là họa phong sụp đổ, người sắt cũng phải gãy.
Treo áo khoác lên xong, Lận Ngang đeo lên tạp dề màu hồng, xoa xoa đầu Khấu Thu, “Cháu ngồi đây trước chờ một lát, chú đi nướng bánh quy nhỏ cho cháu.”
Nói rồi, người đàn ông toàn thân từ trên xuống dưới phát ra bong bóng hồng phấn đi vào phòng bếp.
Khấu Thu thấy người đi xa, lập tức nắm lấy tay áo Lận An Hòa, “Cứu tôi.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái vô cùng kết hợp với thần tình ủy khuất, hoàn toàn là một bộ trẻ nhỏ nũng nịu.
Ngay cả lãnh khốc vô tình Lận An Hòa cũng không khỏi tinh thần dao động một chút.
Anh rút ra tay áo bị Khấu Thu bắt được, móc ra chìa khóa xe, đứng lên, thanh âm lạnh lùng nói, “Đuổi kịp.”
Thấy Khấu Thu chưa phản ứng, quay đầu nói, “Trừ phi cậu muốn ở lại hưởng dụng bánh quy nhỏ.”
Khấu Thu trong nháy mắt lấy tốc độ ánh sáng đuổi theo.
Trên đường Khấu Thu được đưa trở về, luôn mãi do dự, cuối cùng vẫn hỏi, “Chú ấy…không điều trị?”
“Ông ấy không bệnh.”
Khấu Thu ha hả một tiếng, ai tin!
Lận An Hòa như biết suy nghĩ trong lòng cậu, mở miệng giải thích, “Chú ấy rất thích chăm sóc trẻ con, chỉ là khi còn bé tôi quen chuyện của mình mình làm.”
” Lận Ngang rất thích trẻ con, cũng rất thích chăm sóc người.” “An Hòa từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, ít cần Lận Ngang quan tâm.”
Liên tưởng đến những lời của Khấu Qúy Dược, Khấu Thu đột nhiên ngộ đạo, cảm tình đây là nam nhân lạnh lùng thích chơi trò đô thị nuôi dưỡng không có dưỡng thành cháu trai, hiện tại đem ma trảo đưa tới trên người cậu.
Trước có biến thái, sau có nghiện nuôi dưỡng, chỉ ra ngoài một chuyến, thế đạo lại trở nên gian nan như vậy.
– – – – – – – – – – – – – – – – – – –
Khấu Qúy Dược và Khấu Bân Úc cuối tuần đều ngây người ở sở nghiên cứu, Khấu Thu tuy rằng không biết sở nghiên cứu cụ thể nghiên cứu chế tạo cái gì, nhưng loáng thoáng phát hiện nghiên cứu đã đến giai đoạn kết thúc.
Thứ hai tới trường, Khấu Thu lại một lần nữa bị vạn chúng chú mục.
Cơ Chi nhìn chằm chằm cái đầu xanh lá như tảo biển kia, tấm tắc than, “Cậu luẩn quẩn cái gì trong lòng vậy?”
Đang yên lành là một thiếu niên thanh lãnh, một cuối tuần không gặp liền biến thành shota mềm manh.
Thế giới biến hóa quá nhanh, biểu thị không tiếp thụ được.
Khấu Thu chớp chớp lông mi màu rượu đỏ, một bộ không muốn nhắc lại sống không còn gì luyến tiếc.
Lúc học, nam sinh ngồi ở phía trước cậu nhịn không được quay đầu lại nhìn vài lần, lúc Trần Vân xoay người ở trên bảng đen viết chữ thì rốt cục hỏi, “Cậu làm tóc ở cửa hiệu nào vậy?”
Khấu Thu đem quả táo đỏ trong tay đưa cho Cơ Chi, “Hỗ trợ bẻ một cái.”
Sau đó cầm bút lên làm bù bài tập, thuận tiện đáp lại hàng trên, “Làm tay DIY.”
Một lát sau, thấy nam sinh còn chưa quay đầu lên, nhắc nhở, “Giáo viên sẽ lập tức quay người.”
Nam sinh vẻ mặt cầu xin, “Dây thần kinh trên cổ hình như trật rồi.”
Thật không thể trách cậu ta, làm một học sinh ưu tú để nổi danh lớp A, trong lớp học sinh đều toàn bộ thân tâm đầu nhập vào học tập, căn bản không có kinh nghiệm đi học lén lút nói chuyện.
Thật vất vả lấy dũng khí một lần, cũng bởi vì dùng sức quá mạnh liền bị thương.
Khấu Thu không thể làm gì khác hơn là buông tha làm bù bài tập, nói với Cơ Chi, “Giúp một chút, cố định hai tay cậu ta, tôi giúp cậu ta xoay đầu lại.”
Một lát sau, thấy Cơ Chi không phản ứng, có chút nghi hoặc quay sang nhìn, “Làm sao vậy?”
Cơ Chi vẻ mặt đưa đám, trong tay còn đang cầm táo đỏ, “Lúc cố bẻ táo, dùng sức quá mạnh, đốt ngón tay cái hình như trật khớp.”
Khấu Thu nhìn quả táo đỏ nguyên vẹn không tổn hao gì trong tay cậu ta, lại nhìn nhìn các đốt ngón tay sai vị trí của cậu ta, tâm tắc không gì sánh được.
Hết chương 24.

Chương 25
Dưới sắc mặt xanh mét của Trần Vân, Khấu Thu một nâng một kéo đi hướng phòng y tế.
Hai hàng cuối cùng nháy mắt trống đi ba vị trí, trên mặt bàn trống rỗng chỉ còn lại một quả táo lớn kiêu ngạo đứng thẳng.
Trên hành lang, Khấu Thu bị dẫm hai phát vào chân rốt cục nhịn không được nhắc nhở, “Nhìn đường.”
Nam sinh đầu chếch một góc sáu mươi độ, “… Nhìn không thấy.”
Nam sinh này tên là Trần Nhạc Thiên, người cũng như tên, trời sinh thuộc trường phái sống vô tư, cho dù đang ở tình huống như vậy, cũng không quên mua vui trong khổ, “Mẹ tôi nói, tái ông mất ngựa yên tri phi phúc, cho dù dưới tình huống xấu nhất cũng có thể có thể sẽ chuyện tốt đẹp xuất hiện, giống như bây giờ ở phòng y tế khẳng định có chị y tá mặc váy ngắn, bộ dáng vừa xinh đẹp vừa kiên nhẫn sẽ chờ nghênh tiếp chúng ta đến. Nghĩ tới lát nữa có một đôi tay nhỏ nhẹ nhàng xoa bóp cổ cho tôi, cảnh tượng nghĩ thôi đã đẹp đến bạo.”
Năm phút sau.
“Crắc.”
Một đôi tay vừa thô vừa to, không chút lưu tình đem đầu Trần Nhạc Thiên xoay trở lại.
Trần Nhạc Thiên đau kêu oa oa thảm thiết, nói tốt chị y tá thần tiên sao nháy mắt lại biến thành đàn ông trên mặt có vết sẹo khủng bố thế này.
Kỳ thực vị bác sĩ này bộ dáng cũng không đến nỗi nào, ngũ quan đoan chính, anh khí mười phần, đáng tiếc trên mặt có một vết sẹo dài phá hủy chỉnh thể, áo blue trắng khoác trên người anh ta có vẻ chật, để lộ cơ thể tràn đầy lực lượng, giống như sài lang hổ báo đang vận sức chờ phát động.
Hạ Dự liếc mắt nhìn Cơ Chi, “Tới phiên cậu.”
Cơ Chi dùng tay trái không bị thương gắt gao nắm vạt áo Khấu Thu, trên mặt viết rõ mấy chữ “Đừng đem tôi giao ra.”.
Khấu Thu không lưu tình chút nào chọc thẳng hiện thực, “Có bệnh phải trị.”
Cơ Chi liếc nhìn các đốt ngón tay sai vị, buông tha giãy dụa, biểu tình một bộ thấy chết không sờn.
Rất nhanh, lại “răng rắc” một tiếng.

Cơ Chi trong mắt nổi lên ánh nước, dòm Khấu Thu, đáng thương nói, “Tôi cảm giác khớp xương mình bị chặt đứt rồi.”
” Nhịn một chút liền qua.” Khấu Thu nhìn Hạ Dự ở sau rèm chế thuốc, động tác mới vừa rồi cậu rất quen thuộc, rất giống động tác Tả Nhất từng làm, bọn họ đều có đặc điểm chung, độ nhạy ngón tay tương đối cao, bình thường đều trầm mặc ít lời, bất cẩu ngôn tiếu.
Là đặc chủng từ đơn vị bắn tỉa.
Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên uống thuốc xong, liền đòi rời đi, cái nơi quỷ quái này ngây người nhiều một phút đồng hồ cũng là đối với tinh thần tàn phá rất lớn.
Thấy hai người không quay đầu lại đi thẳng về phía trước, Khấu Thu buồn bực, “Các cậu muốn đi đâu?”
“Quay về học a.”
“Quay về học a.”
Khấu Thu vẻ mặt trẻ con không dễ dạy nói, “Khó có được cái cớ trốn tiết buổi sáng tốt như vậy, các cậu cư nhiên chọn quay về.”
Đối với kiểu lớp A cố học tập cho giỏi, mỗi ngày hướng về phía trước, không đến muộn không về sớm mà nói, Khấu Thu tuyệt đối là một tồn tại không thể hiểu nổi.
” Chẳng lẽ các cậu chưa từng trốn tiết bao giờ?”
Shota manh manh mềm mềm chớp chớp lông mi màu rượu đỏ, đôi mắt ngập nước đầy xem thường, ngay cả sợi tóc màu lục xoăn xoăn cũng đắc chí nhếch lên mấy cái.
Bị một đứa nhỏ manh manh khinh bỉ, là người thì đều không thể nhẫn. Vì vậy trong một buổi sáng tươi đẹp, Khấu Thu dắt hai vị bị thương tàn phế quang vinh bước lên con đường trốn học.
Ở cửa trường học, Trần Nhạc Thiên nắm tay thề son sắt, “Nếu đã làm, không bằng chúng ta liền làm lớn.”
Cơ Chi gật đầu biểu thị đồng ý.
Khấu Thu ở một bên tạt nước lạnh, “Là trốn một buổi học, cũng không phải để các cậu vào đồn cảnh sát.”
Trần Nhạc Thiên không nhìn cậu, “Hôm nay tôi nhất định phải điên cuồng một hồi, đem những chuyện trước đây chưa từng làm đều phải làm.”
Cơ Chi tiếp tục gật đầu biểu thị đồng ý.
Khấu Thu buông tha giãy dụa, mặc cho bọn họ quậy.
” Không bằng như vầy,” Cơ Chi đề nghị, “Mỗi người nói một chuyện vẫn luôn muốn làm mà không dám làm, hôm nay chúng ta cùng nhau đem nó làm.”
Trần Nhạc Thiên, “Quyết định vậy đi.”
Khấu Thu: Tiếp tục là người trong suốt.
Trần Nhạc Thiên, “Tôi trước, tôi muốn chụp ảnh nghệ thuật.”
Lời vừa ra khỏi miệng đã bị hai người khác khinh bỉ, đứa nhỏ này chẳng lẽ ngay cả chụp ảnh cũng chưa từng chụp qua.
Trần Nhạc Thiên khóe môi cong lên, “Lỏa toàn thân.”
Khấu Thu, Cơ Chi: “…”
Trần Nhạc Thiên, “Đáp ứng rồi không cho đổi ý.”

Cơ Chi, “Tôi muốn đến câu lạc bộ.”
Đồng dạng bị hai người khác khinh bỉ, ngay câu lạc bộ cũng chưa từng đi, có bao nhiêu “lúa”.
Cơ Chi ma mãnh cười, “Câu lạc bộ mãnh nam nhảy thoát y.”
Khấu Thu, Trần Nhạc Thiên, “…”

Đến phiên Khấu Thu, cậu trầm mặc quỷ dị.
Cơ Chi vỗ vỗ vai cậu, “Không có việc gì, nói ra nguyện vọng của cậu, chúng tôi nhất định giúp cậu hoàn thành.”
Khấu Thu, “So với các cậu, chuyện tôi muốn làm quả thực quá nhỏ bé, căn bản không đáng nhắc tới.”
Cơ Chi, “Chuyện gì?”
Khấu Thu, “Diệt mẹ cả mẹ hai của tôi, đánh mặt em út anh cả, ngược chết cha nuôi mẹ nuôi, đem con cha nuôi ngược đến chỗ chết, thay thế Khấu Qúy Dược, thành công thành gia chủ Khấu gia đời tiếp theo.”
Cơ Chi, Trần Nhạc Thiên, “…”
Sự thực chứng minh, mọi người trên đời này, bất luận bạn là công tử tuấn tú lịch sự ôn nhuận như ngọc, hay là mỹ nam phong lưu phóng khoáng mị lực đại sát tám phương; bất luận bạn là tiên nhân tựa ngọc cao cao không thể với tới, hay là đại hán đang ôm dưa hấu lạnh gặm ở nhà, trong nội tâm đều có giấu một nguyện vọng điên cuồng.
Làm sao để phán đoán nguyện vọng đó có điên cuồng hay không, đề cử một phương pháp thích hợp, đầu tiên ở trong máy tính gõ vào nguyện vọng, sau đó tải lên, bạn sẽ phát hiện một chuỗi dài các chữ xuất hiện trên màn hình là hai loại dưới đây:
“口口” “******”
Nói tóm lại, đây là nguyện vọng sẽ bị hệ thống hài hòa đánh rớt.
Trong ba người, xét thấy hai nguyện vọng phía trước điều kiện thực hiện là vào buổi tối, còn có một cái đoán chừng là hệ liệt sinh thời, Trần Nhạc Thiên tự nhiên mà leo lên vị trí thứ nhất.
” Muốn đi đâu chụp?” Trần Nhạc Thiên nói, “Đi chỗ nào kín đáo đi, nếu như bị ba tôi biết còn không đánh chết tôi không được.”
Cơ Chi, ” ‘Ám sắc’ thế nào?”
Trần Nhạc Thiên chần chờ một chút, “Nơi đó vị trí bí mật, nhưng tôi nghe nói thợ chụp ảnh ở đó thiên về chụp ảnh kinh dị máu me.”
Cơ Chi, “Chụp khỏa thân của cậu chẳng lẽ còn không kinh dị?”
Trần Nhạc Thiên, “…”
Cậu ta cũng là có dáng! Gà luộc thì làm sao, muỗi có nhỏ cũng là thịt!
“Ám sắc” là một tiệm chụp ảnh có tiếng rất lâu trong giới học sinh, tuổi trẻ thích truy cầu những cái không phải chủ lưu, bạo lực, mà chủ tiệm lại am hiểu chụp những cái đó, mỗi lần đều có những điểm mới mấu chốt không giống nhau, rất được học sinh ưa thích.
Đúng như tên của nó, mặt tiền cửa tiệm “Ám sắc” rất nhỏ, nằm ở trong ngõ hẻm âm u, trên tường gạch phủ đầy rêu xanh, đi vào mùi bùn đất ẩm ướt liền phả vào mặt.
Chủ tiệm ngồi ở bậc cửa, mặc trường bào phục cổ, trong miệng ngậm ống thuốc lào, râu ria xồm xàm, có vài phần cảm giác thi nhân lưu lạc chán chường.
Mà trước mặt của ông ta đang đứng một người đàn ông tướng mạo tuấn mỹ, tạo thành đối lập rõ ràng.
“Cảnh sát Mặc Vấn.” Khấu Thu mở miệng kêu lên.
Mặc Vấn quay đầu, có chút không xác định nói, “Khấu Thu?”
Khấu Thu gật đầu, “Là tôi.”
Mặc Vấn thời khắc này cảm giác giống như thấy một đóa Bạch Liên Hoa đột biến thành củ sen béo.
Chủ tiệm thấy có khách, chào đón Khấu Thu và bạn cậu đi vào, lúc Khấu Thu mới vượt qua ngưỡng cửa đã bị Mặc Vấn kéo lại, “Cậu trước chờ một chút.”
Thấy Cơ Chi quay đầu lại nghi hoặc nhìn bọn họ, Khấu Thu nói, “Các cậu vào trước, tôi lập tức tới.”
Chờ Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên đi vào trong, Mặc Vấn trên dưới quan sát Khấu Thu một chút, “Cậu cầm tinh con chó sao, chỗ nào có phiền phức là lại lủi vào.”
Khấu Thu nghi hoặc, “Đó không phải tiệm chụp ảnh sao?”
Mặc Vấn, “Còn là tiệm chụp ảnh quen thuộc của Cẩu Chỉ Xảo.”
Nói xong, Mặc Vấn móc ra tấm ảnh chụp, trong ảnh Cẩu Chỉ Xảo mặc vô cùng lộ liễu, tóc dài xõa tung mất trật tự giúp cô ta tăng thêm vài phần mị lực của nữ nhân trưởng thành.
Ảnh chụp vô cùng vặn vẹo, Cẩu Chỉ Xảo tay phải thành trảo, gắt gao nắm da thịt lộ ra ở thắt lưng, bởi vì quá dùng sức, móng tay đều găm vào trong thịt, xung quanh còn chảy ra tơ máu.
Mặc Vấn, “Chú ý vị trí tay cô ta.”
Khấu Thu, “Thận?”
Mặc Vấn, “…Là xương sườn.”
Xương sườn?
Khấu Thu ngẩn ra, đột nhiên nói, “Tôi nhận ra rồi, cái xương kia không phải là…”
Mặc Vấn gật đầu.
Khấu Thu đột nhiên nghĩ đến một suy đoán vô cùng đáng sợ, cậu giương mắt nhìn Mặc Vấn, xuyên qua biểu tình của đối phương, cậu biết có tám chín phần Mặc Vấn cũng có suy đoán này.
Mặc Vấn cảm thán, “Cái xương sườn này có lẽ là lễ vật chủ nhân của nó tặng cho cậu.”
Khấu Thu, “Ý anh là Cẩu Chỉ Xảo là can tâm tình nguyện bị giết, vì đem cây xương sườn này rút ra tặng tôi.”
Mặc Vấn, “Hình nền máy tính của Cẩu Chỉ Xảo chỉ có một câu——-‘Chỉ có cái chết mới nói hết được tình yêu tôi dành cho người.’ ”
Khấu Thu trầm mặc hồi lâu, lẩm bẩm nói, “Người điên.”
Mặc Vấn, “Tất cả chỉ là suy đoán, con ngươi trong nhà hàng, nói rõ còn có một người bị hại chưa tìm được, nhưng vô luận hung thủ là đồng lõa của Cẩu Chỉ Xảo hay là tội phạm đơn thuần, hắn đã hướng cậu hạ thủ một lần, như vậy rất nhanh sẽ có lần thứ hai, cậu…”
Khấu Thu cho là anh ta muốn phái lực lượng cảnh sát bảo vệ mình, đang muốn cự tuyệt, chợt nghe đối phương mở miệng – –
“Tự cầu nhiều phúc.”

Khấu Thu cự tuyệt tiếp tục nói chuyện với Mặc Vấn.
Bàn tay to của đối phương đột nhiên đặt ở đỉnh đầu của cậu, xoa nhẹ hai cái, “Trường học các cậu lẽ nào không quản chuyện nhuộm tóc?”
Khấu Thu tức giận nói, “Trong học viện có không ít con lai, quản thế nào. Chẳng lẽ đánh về nấu rồi tạo lại.”
Mặc Vấn bật cười, “Lúc tôi đi học đừng nói nhuộm tóc, để tóc dài cũng không được, kể cả nữ sinh. Trong trường chỉ có hai loại người có khả năng để tóc dài – -”
Khấu Thu bị câu ra lòng hiếu kỳ, “Hai loại nào?”
“Một loại là dân tộc thiểu số, để tôn trọng tôn giáo tín ngưỡng, còn có một loại là trong nhà có người qua đời, không ít nơi có phong tục là trong nhà có người qua đời trong ba tháng không được cắt tóc, nên bọn họ cũng có thể để tóc.”
Khấu Thu, “Kia chẳng phải trong trường thuần là đầu đinh.”
Mặc Vấn nhướng mi, “Làm sao có thể? Trên có chính sách dưới có đối sách, từ khi điều lệ ban hành, hầu như trong lớp hơn phân nửa học sinh đều nói trong nhà có người qua đời, trong lúc nhất thời toàn trường bao phủ dưới bóng tối tử vong.”
Khấu Thu không nói gì, đây là đối với tóc dài có bao nhiêu chấp niệm!
Mặc Vấn cười lạnh một tiếng, “Có đôi khi không phải là có bao nhiêu muốn làm một chuyện gì đó, chỉ là càng bị ngăn trở, trái lại lại càng muốn làm.”
Giống như tình nhân gặp gia trưởng, nguyên bản đối với tình cảm còn chưa xác định, nhưng chỉ cần gia trưởng phản đối một cái, lập tức muốn sống muốn chết cũng phải kết hôn; trường học yêu cầu mặc đồng phục học sinh, học sinh vẫn cứ ở dưới quần đồng phục rộng rãi mặc vào một cái quần jean, sau khi tan học sẽ đem quần đồng phục cởi; làm vật lý trị liệu mặt bằng ngón trỏ, biết rõ có người ở cửa giám sát, vẫn muốn len lén muốn để mắt híp híp.
Nhân loại thiên tính ghét bị áp bách, thích khiêu chiến quyền uy.
Nói đến đây, nhìn cái đầu nhỏ ngây ngô manh manh gật gật, Mặc Vấn khóe môi cong lên, “Cậu tựa hồ rất có đồng cảm.”
Khấu Thu, “Loại tâm lý phản nghịch này tùy theo tuổi lớn dần mà biến mất sao?”
Mặc Vấn, “Cái này mất thì có cái khác xuất hiện.”
Khấu Thu, “Cho nên nói một hồi tôi càng không cho anh tính tiền, anh vẫn sẽ bỏ tiền trả giúp tôi đúng không.”
Mặc Vấn, “…”

Hết chương 25. 
Chương 26
“Một nghìn tám?” Mặc Vấn tay mở ví tiền ngừng lại, bọn họ không phải chỉ chụp tổng cộng ba mươi sáu tấm thôi sao.
Chủ tiệm liếc mắt nhìn anh ta, “Vốn chỉ lấy phí chụp là tám trăm, nhưng bọn họ muốn thêm ảnh.”
Mặc Vấn cười nhạt, “Tiền ảnh so với tiền chụp còn đắt hơn?”
Chủ tiệm, “Chúng tôi ấn theo ảnh tính tiền.”

Đi ra đầu ngõ, ngoại trừ Khấu Thu, sắc mặt ba người còn lại đều đen.
Mặc Vấn, “Quay về đóng cửa hắc điếm này.”
Cơ Chi, “Dám cười nhạo vóc dáng tôi thấp, ha.”
Trần Nhạc Thiên, “Mẹ nó, đem JJ của tôi chụp nhỏ như vậy, lão tử muốn thao lật toàn thế giới!”
Khấu Thu, “… Câm miệng.”
Ở nơi này hẻo lánh, Khấu Thu ngoài ý muốn gặp Lận An Hòa, đối phương mặc quần nâu hưu nhà, áo ngắn tay màu lam đậm, lộ ra cánh tay bắp thịt rắn chắc, trong tay của anh kéo một sợi dây, một đầu sợi dây là cái vòng đeo cổ loại nhỏ.
Khấu Thu lễ phép lên tiếng chào hỏi, thuận miệng hỏi một câu lý do đối phương tới nơi này.
Vốn tưởng rằng Lận An Hòa tính tình lãnh khốc nhất định sẽ không phản ứng, không nghĩ tới anh dĩ nhiên mở miệng trả lời, “Giúp chú tôi dẫn sủng vật đi dạo.”
Vài cái tầm mắt đều dừng ở cái vòng cổ rỗng tuếch.
Chứng huyễn tưởng?
Lận An Hòa cúi đầu, thấy chẳng biết từ lúc nào trong tay chỉ còn cầm một cái vòng cổ, “Nó lại chạy.”
Giọng nói rất bình tĩnh, có thể thấy được cũng không phải một lần hai lần.
Trần Nhạc Thiên có nuôi chó, nhìn cái trống không vòng cổ hỏi, “Là giống chó Poodle sao?”

small_201412011729201716
Lận An Hòa không trả lời, giơ tay trái lên, ý bảo giữ yên lặng, ánh mắt lợi hại trên mặt đất quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên một tảng đá.
Anh đi về phía trước hai bước, tay phải rất nhanh dùng sức vói vào trong đất, túm mạnh một cái –
Một con rắn hoa bị xách ở giữa không trung, hiển nhiên đã không phải là lần đầu tiên bị túm kiểu này, cái đuôi câu lên cổ tay của chủ nhân, sau đó ngược lại bất động tại chỗ.
Lận An Hòa đem bỏ vào vòng cổ, hướng Khấu Thu gật đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Bốn người kia:…Dài kiến thức a.
Tiệm chụp ảnh tuy rằng thu phí rất hố, nhưng ảnh chụp đi ra quả thật không tệ, chí ít chụp ra họa phong không phải tầm thường.
Trên người Cơ Chi dùng cây hoa hồng che đi điểm mấu chốt, ảnh chụp phối sắc màu ấm, bối cảnh là ở ruộng hoa trời trong nắng ấm, hơn nữa bản thân cậu ta tướng mạo diễm lệ, ảnh chụp ra xinh đẹp giống như hoa yêu.
Trần Nhạc Thiên lại hoàn toàn tương phản, hình của cậu ta là kiểu đen trắng phục cổ, điểm mấu chốt không có bất kỳ che đậy nào, ở trong hình, cậu ta trợn tròn hai mắt, mồm mở lớn, tựa hồ như đang kêu cứu, kinh dị khủng bố cùng chân dung người vật kết hợp tương đối hài hòa.
Một buổi sáng rất nhanh muốn trôi qua, Mặc Vấn sau khi mời mấy người ăn một bữa mì coi như phí vất cả, an toàn đem người đuổi về trường học, sau đó rời đi.
Cơ Chi xuống xe bình phục một chút nhịp tim, “Cảnh sát giao thông làm sao có thể dễ dàng tha thứ cái loại sát thủ đường cái này tồn tại đến bây giờ?”
Trần Nhạc Thiên, “Có lẽ là anh ta bay quá thấp, cảnh sát giao thông không đủ trình độ.”
Khấu Thu vốn cho là lớp A đại đa số phạm phải thái độ cao lãnh, hiện tại mới hiểu được, rất nhiều người chỉ là không quen, một khi mở miệng nói chuyện với bọn họ, tự nhiên thuộc tính nói nhiều của đối phương cũng sẽ bị triệt để thắp sáng, từ nay về sau càng không thể vãn hồi.
Trần Nhạc Thiên chính là nhân tài kiệt xuất trong đó.
Từ khi nếm thử lạc thú nói chuyện len lén trong lớp, cậu ta liền kiên nhẫn nỗ lực thành thạo kỹ năng này, tiết một buổi chiều, chỉ là thừa lúc giáo viên không chú ý sẽ lén quay lại nói chuyện sẽ không dưới mười lần, cuối cùng Khấu Thu thực sự nhịn không được tiếng huyên náo của cậu ta, viết tờ giấy truyền đi, ý tứ khiến cậu ta yên tĩnh một chút.
Trần Nhạc Thiên mở tờ giấy xong trong thời gian rất lâu cúi đầu không nói gì.
Khấu Thu nhìn bộ dang khổ sở của cậu ta bắt đầu nghĩ lại, không phải là nói nặng quá rồi chứ.
Lúc này, chỉ thấy Trần Nhạc Thiên mạnh ngẩng đầu một cái, hai mắt tặc tặc tỏa sáng lòe lòe, “Thì ra còn có thể chơi như vậy.”
Khấu Thu trong hoảng hốt nghe được thượng đế ở bên tai nói với cậu: Chúc mừng người chơi Trần Nhạc Thiên thắp sáng kỹ năng “Truyền giấy trong lớp học”.
Một tiết bốn mươi phút, còn dư lại năm phút cuối Khấu Thu và Cơ Chi tiếp nhận từ bạn cùng lớp Trần Nhạc Thiên vô số tờ giấy truyền tới.
Ngồi cùng bàn Trần Nhạc Thiên là một nữ sinh trầm mặc ít nói luôn vùi đầu đọc sách, cha mẹ đều là giáo viên, cùng họ với Trần Nhạc Thiên, tên gọi là Văn Tĩnh, lúc này giống như rốt cục nhịn không được Trần Nhạc Thiên làm ầm ĩ, xoay đầu lại, ánh mắt quan sát qua lại giữa ba người.
Trần Nhạc Thiên cũng cảm giác mình làm quá phận, chính mình chơi không sao, mấu chốt là ảnh hưởng đến người ngồi cùng bàn nghe giảng.
Một lát sau, ngay lúc cậu ta chuẩn bị xin lỗi, chỉ thấy Trần Văn Tĩnh luôn mãi do dự, dư quang khóe mắt dừng ở đống giấy sắp thành một đống trên bàn, rốt cục thận trọng mở miệng, thanh âm ngại ngại ngùng ngùng, “Chơi rất vui sao?”
Trần Nhạc Thiên, Khấu Thu, Cơ Chi:…
Trần Văn Tĩnh tràn đầy hy vọng nhìn bọn họ,”Có thể cho tôi chơi cùng không?”
Đi học truyền giấy, nhìn qua thật kích thích thật thú vị.
Bốn người lục tục truyền một ít tờ giấy, nói những chuyện lãng nhách, không phải là phỉ nhổ trường học thì là cảm khái nhân sinh, bất quá ngoại trừ Khấu Thu, ba người kia chơi được tương đối hăng hái.
Tiếng chuông tan học rốt cục đúng hạn vang lên, Khấu Thu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trần Văn Tĩnh xoay người lại, nét mặt còn mang theo vài phần chưa thỏa mãn, quay đầu hỏi Khấu Thu, “Trò chơi này là cậu nghĩ ra sao?”
Khấu Thu, “…”
Không, nông dân chúng tôi đều chơi như vậy.
Trần Văn Tĩnh không đợi cậu trả lời, một đôi tay nhỏ bé non mềm gắt gao nắm vạt áo, mắt hạnh nhìn Khấu Thu mang theo sùng bái đếm không hết, “Cậu thật thông minh.”

Khấu Thu mặt không đổi sắc gật đầu, “”Qúa khen.
Trải qua truyền mấy tờ giấy ngắn ngủi, nhóm nhỏ bốn người chính thức thành lập tình cách mạng hữu nghị thâm hậu, cụ thể bao quát: Hổ trợ chép bài, đánh yểm trợ trong lớp, cùng thổ tào một giáo viên hôm nay ăn mặc…
Tiết thứ hai là thể dục, nhóm bốn đứa nhóc họp thành đội đi sau đó họp thành đội trở về.
Họa phong anh em tốt chói mù mắt chó hợp kim của đám bạn học lớp A.
Bất quá rất nhanh, chuyện xấu hổ đã tới rồi.
Nguyên nhân gây ra là khi tan học mấy người từ cửa hàng trở về, trên băng ghế xuất hiện một vết máu nhỏ.
Trên mặt ghế trắng xuất hiện một vết đỏ diễm lệ, muốn bỏ qua cũng không được.
Trần Văn Tĩnh lập tức nhận ra, khuôn mặt nhỏ xấu hổ đến cơ hồ có thể tích ra máu.
“Khụ khụ,” Cơ Chi ho nhẹ hai tiếng, an ủi, “Không cần để ý, bọn tôi đều…”
Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy Trần Nhạc Thiên đi tới, dùng ngón tay quẹt một chút trên vết đỏ, đầu ngón tay dính vào màu đỏ chói mắt, cậu ta vẻ mặt nghi hoặc, quay đầu hướng về phía ba người đang sợ ngây người hỏi, “Sơn ở đâu ra?”
Cơ Chi, Trần Văn Tĩnh, “…”
Khấu Thu vẻ mặt bình tĩnh nói, “Gia đình giáo dục là rất quan trọng.”
Hết chương 26.

 

Advertisements

2 thoughts on “TSCHMXKHT – Chương 23 +24 +25 +26

    • mấy bữa giờ bận quá cô ạ, giờ mới rảnh mà làm. tính làm hết cả mẻ rồi quăng, nhưng nhìn con số 117 kia, tôi nghĩ làm xong chắc mn quên truyện này luôn rồi :v, thế là quăng lên thôi. 🙂 Chắc ko lặn nữa cô ạ. Mong là vậy!!! 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s