TSCHMXKHT – Chương 27 + 28

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 27
Một trận gió thổi qua, ngoại trừ xấu hổ vẫn là xấu hổ.
Khấu Thu ngửa đầu, “Hôm nay gió lớn, đem cậu ta thổi choáng.”
Cơ Chi, “Tôi đã thay cậu mắng cậu ta rồi.”
“Lúc nào?” Trần Văn Tĩnh mở to hai mắt, làm đương sự, cô sao không nghe thấy? Chẳng lẽ là lúc cô đi thay quần áo?
Cơ Chi ý bảo cô nhìn xuống.
Chỉ thấy một đôi tay đẹp mắt chẳng biết lúc nào đang cầm một ngọn cỏ.
Cầm cỏ=Ngọa tòa!
Trần Văn Tĩnh: “Ha hả…Cảm ơn.”
— — — — — — — — — — — — — — — — — — —
Qúa hoàng hôn, gần đến tối muộn, Trần Nhạc Thiên cầm trong tay cây chổi phất phất lên trời hai cái, “Nhiều bụi chồng chất như vậy, năm nào tháng nào mới quét dọn xong?”
Cơ Chi lạnh lùng nói, “Hoàn toàn là do cậu gây họa.”
Trần Nhạc Thiên, “Khấu Thu cũng có phần có được hay không?”
Khấu Thu, “Rõ ràng là do Trần Văn Tĩnh.”
Trần Văn Tĩnh, “Tôi cũng là bị Cơ Chi gài bẫy.”
Cơ Chi, “…”
Nguyên nhân sự tình xảy ra muốn ngược dòng hồi tưởng lại buổi thi trắc nghiệm buổi sáng, Trần Văn Tĩnh là một học bá, rất nhanh sau khi làm xong đem đáp án viết vào giấy truyền qua cho Khấu Thu.
Tất cả đều là chọn ABCD, nhặt tới tốc độ cực nhanh, Khấu Thu chép xong liền đem giấy đưa cho Cơ Chi, Cơ Chi thành tích cũng là đi đầu, nhưng có đáp án của Trần Văn Tĩnh, cũng so sánh với đáp án của mình một chút, kết thúc thi trắc nghiệm, Trần Nhạc Thiên phụ trách thu bài của cả tổ, nộp cho giáo viên,.
Quá trình nghe vào thiên y vô phùng (áo trời không vết rách-không chê vào đâu được), hoàn mỹ không sứt mẻ, có thể nói là chuẩn mực của ăn gian.
Kết quả lại là tập thể bốn người bị phạt quét chỉnh cả đống tầng lầu các kho hàng.
Người bị phạt thứ nhất: Khấu Thu, nguyên nhân: Thi được 0 điểm.
Lại nói lúc Trần Văn Tĩnh truyền đến tờ giấy tràn ngập đáp án, ABCD tuyển chọn viết rất tinh tế, trình bày thành hình vuông, câu trả lời chính xác phải là chép dọc xuống, kết quả Khấu Thu chép ngang, thành công tránh được tất cả câu trả lời chính xác.
Người bị phạt thứ 2: Cơ Chi, nguyên nhân: Làm bừa trong cuộc thi.
Trần Văn Tĩnh truyền tới tờ giấy đáp án hoàn toàn khác, trải qua một loạt đấu tranh tâm lý phức tạp, cuối cùng vẫn là không tin bản thân, đem đáp đổi thành giống hệt đối phương, lúc đó cách cuộc thi kết thúc còn lại có hai phút, vừa kích động lên, ngay tên đều đổi thành Trần Văn Tĩnh.
Người bị phạt thứ 3: Trần Văn Tĩnh, nguyên nhân: Bị Cơ Chi liên lụy.
Người bị phát thứ tư: Trần Nhạc Thiên, nguyên nhân: Qúa ngu ngốc.
Lúc thu bài thi không cẩn thận thu luôn cả tờ giấy viết đáp án nộp cho giáo viên.
Kết quả của làm bậy chính là giờ khắc này cả đám cầm chổi, phất khăn lau, cúi đầu làm việc.
Phòng học thường niên không dùng, sau lại đổi thành kho hàng, bụi bặm tung bay, tường bốn phía rậm rạp mạng nhện.
Cả đám bị hắt hơi liên tục.
Trần Nhạc Thiên tuyệt vọng nói, “Hiện tại mới quét tầng một, tòa nhà này tổng cộng mười lăm tầng, nghĩ đến đều thấy tâm vỡ nát.”
“Ở đây bụi quá,”Trần Văn Tĩnh lấy tay chận miệng mũi, “Tôi đi mở cửa sổ ra.”
Nói rồi, đi tới trước cái giường, cố sức đem cửa sổ đẩy ra, bụi trong khe hở tường kép chợt tung lên, tầm nhìn trước mắt đều có chút không rõ.
“Này, thế nào còn không qua đây.” Trần Nhạc Thiên kêu lên,”Cậu chỗ đó nhiều bụi quá.”
Trần Văn Tĩnh đứng bất động tại chỗ, đột nhiên, cô duỗi thẳng cánh tay phải, chỉ vào phía trước, “Nơi đó, vừa rồi hình như có người nhìn trộm chúng ta.”
Trần Nhạc Thiên sợ run cả người, “Tôi nhát gan, cậu đừng đùa kiểu này.”
Trần Văn Tĩnh không nói lời nào, chỉ là ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cây đại thụ phía trước.
Cơ Chi và Khấu Thu liếc mắt nhìn nhau, đi tới.
“Là ở chỗ này.” Trần Văn Tĩnh lẩm bẩm nói.
Theo phương hướng tay cô chỉ, là một gốc cây đại thụ cổ cao ngất, cành lá tươi tốt.
Học viện ETAM diện tích xanh hoá rất rộng, đối mặt với sau kho hàng là một mảnh rừng cây rậm rạp, ở đây quanh năm ẩm thấp, màu lá cây càng sâu càng ám.
Khấu Thu nhíu mày, “Thấy rõ hình dáng không?”
Trần Văn Tĩnh lắc đầu, “Lúc đó bụi rất nhiều, chỉ loáng thoáng thấy một cái áo choàng màu đen.”
Khấu Thu ngẩn ra, lần trước kẻ tập kích cậu không phải là cũng mặc một bộ áo choàng màu đen.
Lúc này sắc trời đã sắp tối, ngoại trừ bốn người ở lại trường còn lại giáo viên học sinh khác đã sớm về hết.
Cơ Chi trầm tư nói, “Nếu không chúng ta đi phòng bảo vệ, nói một chút tình huống.”
“Không còn kịp rồi,” Phòng bảo vệ ở cổng trường, tùy tiện đi ra ngoài quá nguy hiểm.
Cậu làm động tác đừng lên tiếng.
Ba người còn lại vểnh tai, chỉ nghe trên hành lang vắng vẻ, tựa hồ có tiếng động rất nhỏ, rất có quy luật, giống như có người tận lực bước nhỏ tiếng đi tới, đầu ngón chân rơi xuống đất trước, giảm bớt tiếng bước chân.
“Chạy!” Khấu Thu quát to một tiếng, thuận tay kéo qua Trần Văn Tĩnh yếu nhất, dưới tình huống như vậy, tốc độ chạy của nữ sinh và sức bật khiêm tốn nam sinh, cần phải có người mang theo.
Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên không kịp nghĩ nhiều, theo cậu lao ra phòng học, vừa mở cửa trong nháy mắt, Cơ Chi dư quang khóe mắt liếc tới phía sau cách đó không xa, một thân ảnh màu đen quen thuộc, đúng là kẻ mặc áo choàng đã tập kích Khấu Thu lúc đầu đụng ngã cà phê trong tay cậu.
Chỉ là lần này trong tay của hắn nhiều hơn một cái lưỡi hái sắc bén, hợp với áo choàng mặt nạ, hoàn toàn giống như tử thần kinh dị từ trong phim ảnh đi ra.
Trần Văn Tĩnh cảm giác bản thân đánh mất ngũ giác, suy nghĩ loạn một đoàn, hiển nhiên giá trị thể lực của cô đã sớm đến cực hạn, nếu không phải Khấu Thu vẫn lôi đi, phỏng chừng đã sớm xụi lơ trên mặt đất.
Họa vô đơn chí, phía sau đột nhiên truyền đến hai tiếng “Đoàng” “Đoàng”.
Khấu Thu híp mắt lại, có người từ mái nhà đối diện tiến hành ngắm bắn.
Cơ Chi, “Tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, phía trước là hàng lang, tôi dụ hắn rời đi, các cậu trước tìm chỗ trốn.”
Khấu Thu cắn môi, đưa ra quyết định, “Phía trước là cửa an toàn, chúng ta chạy về phía tòa nhà đối diện.”
Cơ Chi con ngươi phóng đại, điên rồi sao? Đối diện nhưng có người nổ súng với bọn họ.
“Không chắc là hướng về phía chúng ta.” Khấu Thu nắm chặt cổ tay Trần Văn Tĩnh, “Kiên trì một chút nữa, chúng ta chạy ra ngoài.”
Trần Văn Tĩnh khẽ cắn môi, “Nghe cậu, bị đạn bắn chết vẫn thoải mái hơn bị lưỡi hái chém chết.”
Màn đêm triệt để phủ xuống.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà là vài trăm mét, tất cả mọi người đều thở hổn hển, tốc độ cũng dần dần chậm lại.
Trần Nhạc Thiên đột nhiên mở miệng, “Cậu nói chúng ta có thể không phải mục tiêu ngắm bắn, có mấy phần nắm chắc?”
Khấu Thu, “Số học của cậu đạt tiêu chuẩn không?”
Trần Nhạc Thiên ngẩn ra, đúng nga, mục tiêu không phải là bọn họ thì là người đuổi theo phía sau bọn họ, thấy thế nào cũng là 50:50.
Cậu ta một bên chạy, một bên lấy điện thoại cầm tay ra, trong miệng mặc niệm, “Bà ngoại ông ngoại phù hộ, nghìn vạn lần không nên hướng chúng con nổ súng.”
Khấu Thu, “Lúc này không phải là nên xin ông trời phù hộ?”
Trần Nhạc Thiên, “Như nhau, lại nói bà ngoại ông ngoại tôi cũng ở trên trời, không chừng có thể đi cửa quan hệ thân thích.” Vừa nói, đột nhiên một luồng sáng chói mắt trong bóng đêm sáng lên, Trần Nhạc Thiên dừng chạy về phía trước, đột nhiên xoay người, đem điện thoại đã mở chế độ đèn pin nhắm ngay vào kẻ mặc áo choàng phía sau đang chạy như bay đến.
Xuyên thấu qua ánh sáng chói mắt, con ngươi cậu ta tinh tường phản chiếu ảnh ngược của chính mình trên lưỡi hái đang chém tới.
Trần Nhạc Thiên lại không thèm để ý chút nào, vững vàng đứng tại chỗ, cũng không tránh né, chỉ là đem điện thoại trong tay ném về phía kẻ mặc áo choàng.
“Đoàng” một tiếng vang thật lớn.
Kẻ mặc áo choàng xuyên thấu qua mặt nạ, nhìn lưỡi hái rơi trên mặt đất bị bắn ra một cái động, hắn ngẩng đầu nhìn về phía mái nhà đối diện.
Không chờ hắn hết kinh ngạc, lại một viên đạn phá không mà đến, bắn trúng cánh tay hắn.
Một cái lỗ máu trong nháy mắt xuất hiện, máu tươi từ bên trong cuồn cuộn trào ra.
Che cánh tay bị thương, kẻ mặc áo choàng xoay người chạy nhanh vào bóng tối vô tận.
Lúc Khấu Thu đi tới, chỉ nghe Trần Nhạc Thiên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha ha, “Tôi biết mà, bà ngoại ông ngoại tôi sẽ mở ngoại quải (thuật ngữ game: phụ trợ thêm) cho tôi! Who sợ who! Lão tử trên trời có người!”
Cơ Chi, “…Cậu chỉ là đi luận xác suất may mắn tương đối 50%. ”
Chỉ là hôm nay Trần Nhạc Thiên cái gì cũng nghe không lọt, vẫn cảm thán lặp đi lặp lại, “Lão tử trên trời có người!”
Khấu Thu và Cơ Chi mỗi người kéo một cánh tay của cậu ta, đi về phía trước.
— — — — — — — — — — — —
Cơ Chi, “Chúng ta đi đâu đây?”
Vườn trường đen như mực, không chừng kẻ mặc áo choàng đang ẩn núp ở nơi nào chờ bọn họ xuất hiện.
Khấu Thu nhìn tòa nhà đối diện cách đó trăm mét, thản nhiên nói, “Phòng y tế.”
Trên hành lang không có một chút tia sáng, trường học buổi tối luôn luôn vô cùng dọa người, bất quá bọn họ vừa gặp phải người sống truy kích, tạm thời quên sợ hãi đối với quỷ thần.
Phòng y tế khóa cửa.
“Làm sao bây giờ?” Cơ Chi nhìn cậu.
Khấu Thu đi lên trước gõ cửa, gõ một hồi không ai đáp lại, cậu đem tay về đút trong túi quần, ánh mắt sâu kín, “Cứu người cứu đến cuối, nếu đã ra tay, cũng không ngại thu lưu chúng tôi nhiều một lúc.”
Cơ Chi kinh ngạc nói, “Nơi này là phòng y tế, vừa rồi nổ súng giúp chúng ta chẳng lẽ là…”
Căn bản không cần trả lời, bởi vì cửa đã mở, xuất hiện trong mắt của mọi người, là một gương mặt mang theo vết sẹo lãnh ngạnh.
” Vào đi.”
Trong phòng một mảnh đen kịt, Hạ Dự lại đi đứng như thường, có vài người có lẽ trời sinh thích hợp bóng tối, cực tốt thị lực khiến anh ta xuyên thấu qua ánh sáng le lói cũng có thể thấy rõ bàn ghế trong phòng.
Vào cuối cùng Trần Văn Tĩnh bật lên đèn phòng y tế.
Ánh sáng đột nhiên tới khiến mọi người nghĩ có chút chói mắt.
Hạ Dự cùng ban ngày ăn mặc không sai biệt lắm, chỉ bất quá bỏ đi áo dài màu trắng, dưới áo ngắn tay là cơ thể tràn ngập sức bật.
Lúc này, Trần Nhạc Thiên bao tử đột nhiên không hài hòa vang lên, Hạ Dự liếc cậu ta một cái, giọng nói rất đạm mạc hỏi, “Có muốn ăn hạ diện (mì úp-cũng có thể hiểu là phía dưới :v) tôi cho cậu ăn không?”
Không thể không nói, hành động của Trần Nhạc Thiên mới vừa rồi khiến anh ta coi trọng một chút, vốn cho là một đại thiếu gia được chiều chuộng, không nghĩ tới lúc sinh tử nguy nan một đường, có thể vì an nguy của đồng bạn được ăn cả ngã về không, dùng ánh sáng cuối cùng, cung cấp cho anh ta điều kiện ngắm bắn.
Khoảng chừng năm giây, Trần Nhạc Thiên đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào Hạ Dự bắt đầu chửi ầm lên, “Tên nhân yêu, luyến đồng, vô lại, biến thái, ép lương vi xướng, tôi cho anh biết, tôi sẽ không khuất phục đâu.”
Cơ Chi nhướng mày, dùng ánh mắt hỏi Khấu Thu, hàng này lại sai cái gân nào rồi.
Trần Nhạc Thiên đột nhiên chụp cánh tay của cậu ta, “Lẽ nào các cậu không giận sao?”
Trần Văn Tĩnh, Cơ Chi, Khấu Thu nhìn lẫn nhau, oán giận cái gì?
Trần Nhạc Thiên, “Anh ta muốn tôi ăn phía dưới anh ta, quả thực chính là cầm thú, không, ngay cả cầm thú cũng không bằng!”

Khấu Thu ngẩng đầu nhìn Hạ Dự, “Thông cảm một chút, môn văn của cậu ta là thầy sinh lý dạy, môn sinh lý là giáo viên hóa học dạy, quen là được rồi.”
Hết chương 27.
Chương 28
Hương vị cay nóng tràn đầy cả phòng, khiến người khẩu vị rộng mở, mọi người vùi đầu ăn mì, không ai hỏi Hạ Dự lấy súng từ đâu, nguyên nhân vì sao muộn như vậy còn ở lại trường học.
Học viện ETAM khắp nơi đều là bí mật không muốn người biết, cho dù nó có diện tích như một thao trường, cũng không có một cái cameras an ninh.
Cơ Chi khinh bỉ liếc nhìn ăn xong sớm nhất Trần Nhạc Thiên,”Lúc trước nói không ăn chính là cậu, hiện tại ăn ngay cả cặn cũng không chừa cũng là cậu.”
Trần Nhạc Thiên, “Không được hung dữ với tôi, bà ngoại ông ngoại tôi đang ở trên trời nhìn cậu a.”
Cơ Chi, “…”
Hạ Dự đưa bọn họ ra cổng trường, mấy người phất tay tạm biệt sau, tự quay về nhà.
Ngày hôm sau, lúc Khấu Thu tới trường học chỉ thấy Trần Nhạc Thiên tay ôm bụng, ủ rũ cúi đầu ghé vào trên bàn.
“Cậu ta làm sao vậy?” Khấu Thu để túi sách xuống, hỏi Cơ Chi.
Cơ Chi, “Bình thường đều ăn thực vật nấu nướng tỉ mỉ, ngày hôm qua cậu ta lần đầu tiên ăn mì ăn liền, phỏng chừng quá cay dạ dày chịu không nổi.”
Trần Nhạc Thiên đáng thương ngẩng đầu lên, hai mắt vô lực mở to: Cầu thoải mái.
Khấu Thu đuôi mắt nhếch lên, một bộ shota manh manh, chỉ là giọng nói chuyện rất lãnh đạm, “Mì ăn liền đóng hộp, loại sang như vậy còn ăn đau dạ dày, còn trông cậy vào cậu làm được cái gì?”
Trần Văn Tĩnh phát xong ghi chép bạn cùng lớp trở lại chỗ ngồi, Trần Nhạc Thiên héo rũ giống như cây bị sướng muối, “Khoảng cách đến tốt nghiệp còn một khoảng thời gian rất dài, hiện tại điền cái gì mà ghi chép bạn cùng lớp chứ?”
“Ngày hôm qua chuyện chúng ta bị phạt ở lại trường ngoại trừ bạn cùng lớp cậu nghĩ còn có ai sẽ biết?”
Người sống ở trong cái vòng này, đều sắp thành tinh, chỉ cái liền hiểu.
Trần Nhạc Thiên nhíu mày, “Cậu muốn thông qua ghi chép bạn cùng lớp tiến thêm một bước lý giải tin tức về bạn cùng lớp.”
” Phỏng chừng không chỉ như vậy,” Khấu Thu tán thưởng nhìn Trần Văn Tĩnh, “Ngày hôm qua người tập kích chúng ta cánh tay phải bị đạn bắn trúng, lúc viết chữ khó tránh khỏi tay sẽ run, cường độ rất nhẹ, nhưng chỉ cần từ chữ viết là có thể phân rõ.”
Trần Nhạc Thiên ánh mắt sùng bái nhìn Trần Văn Tĩnh, “Không thể tìm được bạn cùng bàn nào tốt hơn so với cậu, không chỉ dạy tôi môn sinh lý, còn mang cả thuộc tính phá án.”
” Ba” Một tiếng, đầu trong nháy mắt xoay ba mươi độ.
Khấu Thu đưa một tờ khăn giấy, Trần Văn Tĩnh tiếp nhận bình tĩnh xoa tay một chút.
Trước lúc vào học, mấy người trước đi phòng làm việc của Trần Vân uống trà buổi sáng.
Hôm nay Trần Vân mặc bộ váy có tay áo, tóc buộc cẩn thận tỉ mỉ, vẫn là bộ dáng nghiêm túc cũ kỹ, “Tôi để các em quét tước vệ sinh, các ngươi khen ngược, kho hàng không quét, còn đem cửa sổ hàng lang chọc ra hai cái lỗ.”
Bốn người cúi đầu, một bộ chuyên tâm ăn năn.
Trần Vân cười lạnh một tiếng, “Các em đã tốt nghiệp tiểu học năm sáu năm, nói vậy cũng đã qua tuổi chơi bắn ná.”
Khấu Thu yên lặng giơ ngón tay giữa lên.
“Không phải là ná, em dùng ngón tay trạc phá.”
Trần Vân, “Ngón tay em chẳng lẽ là dùi kim cương.”
Khấu Thu gật đầu, “Là bàn tay vàng, cô không hiểu đâu.”
Nghênh tiếp cậu, là bị cho ăn mắng không chút khách khí.
Ba mươi phút sau, mấy người cúi thấp đầu đi ra phòng làm việc, cửa vừa khép lại một cái chớp mắt, bốn người ngẩng đầu lên đồng loạt giơ ngón giữa.
“Shit!”
“Bitch!”
“Fuck you!”
“Baka!”
Trần Nhạc Thiên, “Bước đi nhất trí như vậy, chúng ta quả thực là bằng hữu trung thành nhất.”
Khấu Thu, “Chó mới là người bạn trung thành nhất của con người.”
Cơ Chi, “Cá nhân tôi càng có khuynh hướng là mèo.”
Trần Văn Tĩnh, “Người bạn trung thành nhất của tôi mỗi tháng đến hỏi thăm tôi một lần.”

Lại nói ghi chép về bạn cùng lớp được chia đều thành bốn phần, bốn người bỏ qua thời gian ăn cơm trưa quý giá ở căn tin, chuyên tâm nghiên cứu mỗi một tờ ghi chép về bạn cùng lớp.
“Chậc chậc, đồ uống Lâm Dương thích nhất cư nhiên là Bảy quả chanh.”
Cơ Chi cười nhạt, “Vậy cậu ta mỗi ngày còn uống bò đen.”
Khấu Thu lạnh lẽo nói, “Không phải cậu vẫn thích quần chữ T sao?”
Nhận đến hai tầm mắt khinh bỉ, Cơ Chi xoa xoa mũi, “Sở thích cá nhân mà thôi, … ít nhất…tôi không mặc ở ngoài.”
Hơn mấy chục tờ ghi chép đọc qua một lần, không có phát hiện gì khả nghi.
” Chẳng lẽ là tôi nghĩ lầm rồi?” Trần Văn Tĩnh buồn bực.
Cơ Chi lắc đầu, “Suy nghĩ của cậu không sai, hung thủ vô cùng có khả năng ngay tại bên người chúng ta, chỉ là có chỗ nào bị bỏ quên thôi.”
Trần Nhạc Thiên đột nhiên đứng dậy, “Chẳng lẽ các cậu không phát hiện ra sao?”
Mấy người đồng loạt nhìn cậu ta.
” Truy sát, bắn nhau, trong lớp ẩn giấu sát thủ, hoặc là nội gian dò hỏi tình báo của chúng ta, quả thực giống như tình tiết trong phim ảnh — —
Tôi nghĩ chúng ta cần một danh hiệu.”
Cậu ta vừa dứt lời, những người khác đều cúi đầu ai làm việc người nấy, duy chỉ có Trần Nhạc Thiên ưỡn ngực dõng dạc nói,”Khiến chúng ta bắt được nội gian ẩn giấu trong lớp, danh hiệu liền kêu “Kế hoạch bắt gian!” ”

Sau khi về đến nhà, Khấu Thu cắn sữa chua theo thói quen bưng mặt ngẩn người nhìn ghi chép về bạn cùng lớp.
Khấu Qúy Dược vừa vào cửa, chỉ thấy trên ghế sa lon ngồi một búp bê sữa đang rung chân.
Đây là… Con của ông?
Lại nói Khấu gia thực nghiệm đang tiến nhập thời kỳ đặc biệt, Khấu Qúy Dược đã một tuần không về nhà, hiện tại cũng chỉ là trở về lấy tư liệu.
Khấu Qúy Dược nhíu mày đi tới, “Con đang làm cái gì?”
Khấu Thu hút một hơi sữa chua, cũng không ngẩng đầu lên, “Sống tạm mười bảy năm, lại vì không đối tổ quốc tận tâm, đối với người dân tận lực, vì Trung Hoa quật khởi mà đọc sách, nghĩ đến điều này, lòng đau như cắt, khổ không thể tả.”
Nói rồi, Khấu Thu lau mắt một cái, mặc dù không có nước mắt.
Khấu Qúy Dược không để ý tới cậu hồ ngôn loạn ngữ, “Ta nghe nói con gặp tập kích.”
Khấu Thu, “Hai lần. Nhưng đối phương cũng không thực hiện được.”
Nói đến đây, cậu lạnh lùng cười, trong mắt mang theo tia sáng lạnh, “Con vẻ ngoài tốt như vậy, sao có thể đi tìm chết!”
Khấu Qúy Dược, “Không nên làm con mồi mãi, con cần học được đi săn.”
Khấu Thu, “Đi săn?”
Khấu Qúy Dược, “Lợi dụng ưu điểm bản thân dẫn đối phương rơi vào hũ.”
Khấu Qúy Dược nói với cậu hai câu liền cầm tư liệu rời đi, Khấu Thu ở trên ghế sa lon ngồi một hồi, lấy điện thoại ra thấy có tin nhắn, biểu thị người gửi là Mặc Vấn.
Nội dung cực kỳ giản đơn: Mọi chuyện cẩn thận.
Khấu Thu suy nghĩ một chút, trả lời: Vừa rồi cha nhắc nhở tôi một câu, nói cho tôi biết phải làm như thế nào.
Mặc Vấn rất nhanh hồi phục: Làm như thế nào?
Khấu Thu hồi phục: Mỹ nhân kế, câu dẫn hắn đi ra.
Tiếp nhận tin nhắn xong Mặc Vấn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động hơn một phút đồng hồ, gia chủ Khấu gia, thấy thế nào cũng không giống như là sẽ đưa ra loại đề nghị thiếu IQ này.
Khấu Qúy Dược nguyên văn: Lợi dụng ưu điểm bản thân dẫn đối phương nhập hũ.
Từ điển nhà nước Trung Hoa mới phiên dịch: Vận dụng IQ bố trí cạm bẫy, cuối cùng thu võng.
Từ điển hàng “sơn trại” (hàng giả hàng nhái hàng kém chất lượng) trong đầu Khấu Thu phiên dịch: Ưu điểm = khuôn mặt, lợi dụng ưu điểm bản thân = thi triển mỹ nhân kế, dẫn đối phương nhập hũ = dục cự hoàn nghênh tao thủ lộng tư. (=.=!!!)
Cho ra kết luận sau, Khấu Thu lập tức làm quyết định.
( Khấu Thu: Ta cần ngoại hình phù hợp để thi triển mỹ nhân kế.)
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Đã xuất ra tư liệu phù hợp điều kiện, hình thức “Thiên kiều bá mị hồ ly tinh” chính thức mở ra, hình thức tự mang kỹ năng quyến rũ, nhưng cần tách khỏi ràng buộc của xác thịt, như gió đâm vào xương tủy.)
Theo một chữ cuối cùng của Hệ Thống kết thúc, trong phòng thiếu niên con ngươi màu hổ phách chuyển thành màu đỏ sậm, hai chân trắng nõn thon dài, eo thon tinh tế, cả người đều như báu vật tuyệt thế. Trừ cái đó ra, còn có chín cái đuôi xù lớn ở trên không trung quần ma loạn vũ.
Hết chương 28.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s