TSCHMXKHT – Chương 29 + 30

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 29
Bạn học lớp A cảm thấy nhất định là sáng sớm hôm nay mở mắt không đúng cách.
“Cậu có thấy không?” Có người xì xào bàn tán.
“Thấy thấy, ai nha má ơi, thật quá dọa người.”
“Đẹp có thể đẹp đến như vậy, nhưng tôi sao lại cảm thấy sợ hãi.”
” Trên lầu +1.”
“+1.”
“+ Số CMND.”
Một học sinh vào lớp muộn nhất vừa vào cửa liền lảo đảo một cái, sau đó cúi đầu chạy nhanh tới tổ thảo luận, “Mẹ ơi, tôi vừa nhìn thấy cái gì, Khấu Thu lại đang cười, còn cười… như vậy”
Khuynh quốc khuynh thành, thủy tính dương hoa (lãng =.=!!!).
Tuy rằng những lời này không nói ra, thế nhưng tất cả mọi người đều gật đầu không ngừng, tôi hiểu a, bọn tôi đều hiểu.
Nhìn nụ cười mê người này, chúng ta cách mỉm cười nơi chín suối hẳn là cũng không còn xa.
Cơ Chi rốt cục nhịn không được quay về phía người ngồi cùng bàn đang phóng các loại phong tao yêu mị thận trọng nói, “Nếu không…vẫn là đừng cười.”
Khấu Thu trên mặt vẫn duy trì dáng tươi cười, nội tâm lại đang tan vỡ, thật tình cũng không phải cậu muốn cười, hồ ly tinh trời sinh thiên vị thư sinh, phóng mắt nhìn cả lớp, nơi nơi là học sinh, kích động đến cái đuôi của cậu cũng sắp lộ ra rồi.
Hình thức “Thiên kiều bá mị hồ ly tinh”, tâm tình dao động đạt đến ngoài 50%, lộ ra một đuôi, vượt lên 70%, cửu vĩ hiện thế.
Khấu Thu loáng thoáng cảm giác được giá trị hưng phấn trong cơ thể đã đạt đến mức 49,999%.
Cũng may, tiếng chuông vào học kịp thời cứu vớt cậu.
Trải qua cửa ải thứ nhất, Khấu Thu ngay cả tâm tình xem tạp chí cũng mất, nhưng thật ra khó được ngẩng đầu nghe xong một tiết.
“Thầy số học của chúng ta dĩ nhiên là nam.”
Cơ Chi không nói gì, “Cậu đã bao lâu rồi không nghe giảng.”
Đứng ở trên bục giảng là một người đàn ông trung niên ước chừng bốn mươi tuổi, ngũ quan rất bình thường, phỏng chừng bình thường hay nhăn mày nên vùng lông mày cũng thành hình chữ “川” (xuyên), lúc này thầy giáo ở trên bảng đen vẽ một góc vuông, sau đó dùng phấn viết chấm một điểm, đánh dấu là điểm P, sau đó thầy nghiêm túc nói.
” Các học sinh nhìn chỗ này, tôi ở góc vuông thứ hai thả một P.”
Sau đó ở phía dưới bên phải đánh dấu một điểm P, “OP kéo từ nguyên điểm xoay tròn 135 độ, từ P nơi này sang tới góc vuông thứ tư. ”
Khấu Thu nhìn sang, bạn học chung quanh vẫn đang chăm chú ghi chép, bao gồm cả ngồi cùng bàn của cậu.
Chẳng lẽ chỉ có một mình cậu nghĩ nhiều?
Tiết 2 là tiết lịch sử, một phụ nữ tóc dài xõa vai thướt tha tiến vào phòng học, đôi mắt đẹp nhìn quanh bốn phía một vòng, phát hiện mọi người đều đông đủ, bắt đầu tiết học.
“Tiết trước chúng ta giảng đến Xa Chấn và Hiên Viên Long ở Thương Châu có một trận đánh có một không hai, lịch sử xưng là “Chấn Long dã chiến”. Trận đánh lúc đó, hai người đánh cho trời đất đen kịt, rồi lại gặp địch thủ kích động phản kháng… Kết cục cuối cùng mọi người cũng biết, Xa Chấn bại bởi Hiên Viên Long, thủ thành thất bại.”
Khấu Thu tiếp tục hai mắt nhìn về nơi xa, các học sinh cúi đầu chuyên chú ghi chép.
Quả nhiên nghe giảng bài vân vân…Qúa làm khó cậu rồi.
Sau khi tan lớp, Trần Nhạc Thiên xoay đầu lại, “Tuần trước giáo viên yêu cầu viết cảm nghĩ về “Hồng Lâu Mộng”, các cậu viết xong chưa?”
Cơ Chi yên lặng móc ra một quyển “Hồng Lâu Mộng” cực kỳ dầy, “Tôi còn chưa đọc xong.”
Trần Nhạc Thiên nhếch miệng cười, “Tôi đọc là bản tinh giản, chỉ có một nửa của cậu.”
Trần Văn Tĩnh, “Quá khó khăn, tôi có rất nhiều chỗ đọc không hiểu, sau đó đổi thành sách thiếu nhi có ghép vần.”
Khấu Thu, “… Lúc nào bố trí làm?”
Trần Văn Tĩnh đột nhiên nói, “Đã như vậy, sau khi tan học mọi người cùng nhau đến thư viện làm thì sao?”
Cơ Chi, “Đồng ý.”
Khấu Thu, “Đồng ý.”
Thư viện học viện ETAM cũng là thư viện lớn nhất toàn thành phố, để cung cấp cho học sinh tài nguyên toàn diện nhất, thư viện thành lập hệ thống số liệu khổng lồ, phương tiện cho kiểm tra.
Trần Nhạc Thiên kinh ngạc nhìn tràn đầy một giá sách các loại phiên bản “Hồng Lâu Mộng”, “Rõ ràng là cùng một bộ sách, cùng một tác giả, lại có tận mấy quyển, còn phân dãy, có dày có mỏng.”
“Để cho tiện xem xét, đã tiến hành san giảm số lượng lớn rồi.” Trần Văn Tĩnh lấy một quyển có độ dày vừa phải, tay lại dừng lại ở giữa không trung, sau đó đem sách trả về chỗ cũ.
“Các cậu có nghĩ tới không, về chuyện ghi chép về bạn cùng lớp.”
Khấu Thu, “Ngày hôm qua quay về xem cả đêm, không có phát hiện gì đặc biệt.”
Trần Văn Tĩnh đỡ gọng kính, “Sách có thể tiến hành san giảm, người cũng có thể, ghi chép bạn học của chúng ta cũng không phải là tất cả đều điền.”
” Ngoại trừ ba người chúng ta, tổng cộng bốn mươi chín phần…” Trần Nhạc Thiên không thể tin nói, “Cậu là nói… Giáo viên?”
Trần Văn Tĩnh gục đầu xuống, “Chỉ là suy đoán, tôi cũng hiểu được là có chút thái quá.”
Những sự tình lúc trước lướt qua trong đầu Khấu Thu, xâu chuỗi lại, cậu trái lại nghĩ suy đoán của Trần Văn Tĩnh vô cùng có khả năng.
” Bất kể như thế nào,” Khấu Thu để sách trong tay xuống, “Chúng ta trước vẫn là rời khỏi thư viện thì tốt hơn.”
Lúc này đã cách tan học một lúc, thư viện chỉ còn rất ít người.
Đợi đến khi bọn họ đến thang máy đi xuống, cửa lớn đã bị xích sắt khóa lại.
Nhân viên quản lý ghé vào trên bàn trực ban, đầu dán lên cánh tay phải, giống như đang ngủ, điều kiện tiên quyết là không nhìn đến vết thương dữ tợn trên cổ của người đó, huyết quản bị cắt không ngừng trào ra máu tươi, Khấu Thu đi tới sờ sờ hơi thở của người đó, lắc đầu, “Đã hết cứu.”
Trần Văn Tĩnh đem móng tay găm chặt vào lòng bàn tay, dùng đau đớn kiệt lực bảo trì thanh tỉnh, tay kia che miệng lại, đem tiếng thét chói tai ngăn lại trong miệng.
Trấn tĩnh nhất lại lại bình thường không đáng tin cậy nhất Trần Nhạc Thiên, cậu ta trầm giọng nói, “Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, “Tầng bốn có phòng giám sát, trước vào đó, đi cầu thang.”
Ở tầng hai, Trần Vân đứng ở cạnh công tắc nguồn điện, dùng sức kéo xuống công tắc, toàn bộ thư viện trong nháy mắt trở nên tối tăm hơn rất nhiều.
” Khấu Thu,” Tay áo Khấu Thu bị nắm lấy, Trần Văn Tĩnh sợ run cả người, “Tôi sợ.”
Khấu Thu đi tới cửa thang máy đầu tiên là nhấn một cái, sau đó cả đám bước nhẹ chân về phía cầu thang.
Tầm nhìn tối tăm tuy rằng làm tăng sợ hãi trong nội tâm, nhưng vẫn tiện cho bọn họ ẩn nấp thân hình.
Cả đám theo bản năng ngừng thở, ai cũng không biết có khả năng ở một chỗ rẽ có đụng phải hung thủ hay không.
Khấu Thu nhỏ giọng nói, “Công tắc nguồn điện bị đóng, hiện tại qua phòng giám sát cũng vô ích, các cậu biết chỗ nào tiện cho việc lẩn trốn không?”
Cậu không hiểu nhiều về thư viện của học viện ETAM, tổng cộng chỉ ghé qua ba bốn lần.
Trần Nhạc Thiên, “Phòng đọc chính, nơi đó rất lớn.”
Cơ Chi lắc đầu, “Không thích hợp. Tất cả đều là bàn, không có nơi ẩn nấp thích hợp.”
Trần Văn Tĩnh suy nghĩ một chút, “Phòng máy tầng ba ngược lại không tệ, đáng tiếc chỉ có một cửa, không tiện chạy trốn.”
“Các cậu nghĩ hung thủ là nam hay nữ?”
Khấu Thu bất thình lình nhảy ra một câu, hiển nhiên tất cả mọi người đều ở ngoài trạng thái, một lát sau, Cơ Chi là người thứ nhất mở miệng, “Là nữ, giáo viên nữ của chúng ta tương đối nhiều.”
Trần Nhạc Thiên đã từng thiếu chút nữa bị kẻ mặc áo choàng dùng lưỡi hái chặt đầu, hai người từng có tiếp xúc gần gũi trực tiếp, “Vóc dáng không cao lắm, chắc là nữ.”
Khấu Thu, “Đi thôi.”
Trần Nhạc Thiên, “Đi đâu?”
Khấu Thu quay đầu lại, “Đương nhiên là WC.”
Trần Nhạc Thiên, Cơ Chi, Trần Văn Tĩnh, “… WC?”
Khấu Thu, “Cậu đã nói nghĩ hắn là nữ, chúng ta phải đi WC nam.”
Trần Nhạc Thiên một lời nói ra tiếng lòng của hai người khác, “Luôn cảm thấy nghe vào rất có đạo lý lại rất không đáng tin cậy.”
Cả đám nhanh chóng đi vào WC nam.
Khấu Thu, “Nếu như hung thủ là nam, phỏng chừng sang năm người nhà sẽ đến WC nam hoá vàng mã cho chúng ta.”
Cơ Chi thâm sâu nói, “Chí ít trước khi chết cậu còn biết giáo viên số học là nam.”
Trần Nhạc Thiên nhịn không được cười khúc khích, “Lại nói Khấu Thu lần này số học lại không đạt tiêu chuẩn, ba mươi mấy điểm vậy?”
Khấu Thu cước bộ khựng lại, quay đầu lại, sắc mặt so với cảnh vật chung quanh còn đen hơn, “Tôi đã sớm cảm thấy Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn người quên đốt một quyển sách.”
“Quyển gì?” Ba người trăm miệng một lời hỏi.
Khấu Thu, “Số học căn bản 2.”
Hết chương 29.
Chương 30
“A!” Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, từ khoảng cách rất xa cũng có thể nghe tiếng bàn bị đụng ngã, tiếng bước chân mất trật tự, trong đó còn kèm theo tiếng chó sủa.
Trốn ở cửa nghe lén Cơ Chi nhíu mày, “Tên điên này bắt đầu đại khai sát giới, phỏng chừng có không ít bạn học đã chết.”
Cậu ta đi về lại, trầm giọng nói, “Nói vậy các cậu cũng nghe thấy được, có tiếng chó sủa.”
Trần Văn Tĩnh, “Tôi nhớ rõ chủ nhiệm lớp có một con chó.”
Ba người kia nhìn cô.
Trần Văn Tĩnh suy nghĩ lại một chút, “Có một lần ngẫu nhiên trông thấy, cảm giác rất đáng sợ.”
Trần Nhạc Thiên, “Tôi nhớ cậu cũng nuôi chó, sợ cái gì?”
Trần Văn Tĩnh, “Con chó kia và những con khác không giống, ánh mắt rất đáng sợ, hơn nữa trên người có một mùi lạ, ban đầu tôi có tỏ vẻ thân thiện, còn đem cây chân giò hun khói từ siêu thị ném cho nó, ai biết con chó kia liếc cũng không liếc một cái, ngược lại đối với quán thịt ở bên đường đối diện sủa liên tục.” Nói đến đây, cô cười khổ nói, “Bây giờ nghĩ lại, con chó kia rất có thể là được cho ăn thịt sống lớn lên.”
” Nếu như là chó, mũi hẳn là rất tinh, chúng ta không bao lâu cũng sẽ bị phát hiện tung tích.”
Nói rồi, Khấu Thu đi tới cửa WC, “Bị phát hiện, chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
Biểu tình mỗi người đều rất nghiêm túc, bọn họ bây giờ không khác gì cá trên thớt cả.
“Cạch”.
Cơ Chi kéo lại cánh tay Khấu Thu, “Cậu điên rồi sao, còn đi ra ngoài?”
Khấu Thu, “Tôi đi ra xem một chút, cố gắng nghĩ biện pháp.”
Cơ Chi, “Chờ cứu viện đi, cậu đi ra ngoài cũng chỉ có thể chịu chết.”
“Không chắc.” Ngón tay Khấu Thu vô thức ma sát, “Có biện pháp có thể thử một lần.”
” Biện pháp gì?”
Khấu Thu, “Tôi nói cậu cũng không hiểu, chuyện này chỉ có tôi một người có thể làm được, yên tâm đi, mặc dù không có mười phần nắm chắc, nhưng cũng có thể thử một lần.”
Cơ Chi nhìn cậu gằn từng chữ một, “Cùng đi.”
Khấu Thu, “Các cậu sẽ gây trở ngại, nếu như mười phút sau tôi vẫn chưa trở về thì ra cứu cũng không muộn.”
Thấy cậu ý đã quyết, Cơ Chi chậm rãi buông cánh tay cậu ra, chậm rãi nói, “Cẩn thận một chút.”
Khấu Thu gật đầu, trực tiếp đi ra ngoài.
Hành lang mùi máu tươi rất gay mũi, còn có thể đứt quãng tiếng kêu cứu, cậu không tận lực giấu tiếng bước chân, cả người lộ ra ở nơi trống trải.
Rất nhanh, qua hết một khúc quanh, không hề bất ngờ song phương gặp nhau.
Thái dương dần dần xuống núi, tia sáng càng ngày càng mờ, mặc dù như thế, đường nét Trần Vân và con chó lớn bên người cô ta vẫn vô cùng rõ ràng. Cô ta đeo kính nhìn ban đêm, bỏ đi áo choàng che giấu, trong tay nắm một lưỡi hái sắc bén, hiển nhiên đã làm tốt chuẩn bị đồng vu quy tận.
Khấu Thu lạnh lùng nói, “Quả nhiên là cô.”
Không giống với sự lạnh lùng của cậu, trên mặt Trần Vân biểu tình ôn nhu quỷ dị, “Tôi đợi giờ khắc này rất lâu rồi.”
Khấu Thu, “Ở trước khi bắt đầu, làm giáo viên, không bằng thay học sinh giải đáp một nghi vấn.”
Trần Vân mỉm cười gật đầu, “Mời nói.”
” Tại sao muốn giết tôi.”
” Cũng không phải tôi muốn giết em, là ‘chúng tôi’. ”
Nói đến đây, cô ta đột nhiên hỏi, “Em không có tài khoản weibo đúng không.”
Khấu Thu nhíu mày, sau đó gật đầu.
Trần Vân từ trong túi lấy điện thoại cầm tay ra, đăng nhập weibo, mở ra trang chủ của mình cho cậu nhìn, “Nếu như em có tài khoản weibo, khẳng định đã sớm biết.”
Tất cả weibo đều bị xóa, chỉ để lại một cái — “Chúng ta.” Còn kèm theo hình ảnh một đóa Hồng Liên phóng to.
“Vì đêm đã mở ra, tôi muốn Người biết Hồng Liên của tôi nở trong mộng của Người.” Cô ta cười ra tiếng, “Còn nhớ tin nhắn tôi gửi cho em không?”

Cái từ “Chúng tôi” này thì ra là dùng như thế.
Khấu Thu, “Cho nên nói cô và Cẩu Chỉ Xảo là một người.”
Trần Vân lắc đầu, “Em quả nhiên không lướt weibo, we are famulei (giống family, là 1 app). Cẩu Chỉ Xảo không phải cũng từng post weibo này sao?” Cô ta dùng ánh mắt chuyên chú nhìn chằm chằm Khấu Thu, “Hiện tại nên giải đáp vấn đề thứ hai, chúng tôi tại sao muốn giết em.”
Khấu Thu chờ đáp án.
“Em đối với chúng tôi nở nụ cười.”
Khấu Thu, “…Làm phiền lặp lại lần nữa.”
Trần Vân, “Em đối với chúng tôi nở nụ cười,” trong mắt cô ta mang theo si mê, “Cười rất xinh đẹp.”
Khấu Thu, “Còn gì nữa không?”
Trần Vân ngoẹo đầu không rõ cậu đang nói cái gì.
“Trừ cái đó ra, còn nguyên nhân gì nữa không?”
Trần Vân, “Không còn nữa, chỉ là em cười, còn cười rất nhiều lần.”
Khấu Thu: …Làm người mặt lạnh thật tốt biết bao.
Loại thói quen cười nhạt này, phải sửa!
Trần Vân tự lẩm bẩm, giống như tình nhân nhu mì, “Tôi đã không kịp đợi nữa rồi, chúng ta chết chung nhé, như vậy em có thể chỉ đối với tôi mỉm cười.”
Nói rồi, chó dữ bên người cô ta gào lên nhào tới.
Dị biến vào giờ khắc này phát sinh, không trung yên lặng bỗng nhiên nổi lên gió to, trong không khí xen lẫn tiếng vùn vụt, như là tiếng chổi lông gà quét qua mặt bàn bằng gỗ tử đàn, chín cái đuôi hồ ly lớn điên cuồng vũ động.
Chó dữ dừng lại, ở tại chỗ cúi đầu gầm rú, tùy thời làm ra tư thế chuẩn bị tấn công, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chẳng những là người, ngay cả động vật không biết chuyện cũng cảm thấy sợ hãi.
“Em…” Trần Vân trừng lớn hai mắt, không thể tin nhìn một màn trước mắt.
Khấu Thu vẻ mặt băng lãnh, “Muốn mạng của tôi, có năng lực cứ tới.”
Trần Vân tất nhiên là muốn phản kháng, chỉ là chân bủn rủn một trận, bất đắc dĩ làm sao cũng không đứng thẳng dậy được, cô ta cắn răng, đi về phía trước vài bước.
Hình thức “Thiên kiều bá mị hồ ly tinh”, tự mang kỹ năng quyến rũ, nhưng cần thoát khỏi ràng buộc thân xác, như gió đâm vào xương tủy.
Phiên dịch thành tiếng phổ thông, xinh đẹp làm cho đối phương gập cả người lại.
Một cái đuôi hồ ly “Vút” một cái duỗi ra, cuốn lấy hông Trần Vân kéo cô ta treo lên giữa không trung, theo cái đuôi đong đưa, con ngươi Khấu Thu từ từ trở thành màu đỏ thẫm như máu.
Đột nhiên đem Trần Vân ném về phía sau.
Khấu Thu đứng tại chỗ lạnh lùng nhìn Trần Vân ăn đau, giống như đế vương quan sát chúng sanh, sự tồn tại của đối phương nhỏ bé đến giống một con kiến.
Cậu không thừa thắng xông lên, chỉ đứng ở nơi đó, ánh mắt đông lạnh, khí phách hiện rõ.
Nhưng chân tướng của sự thật chỉ có đương sự mới rõ.
Không phải Khấu Thu không muốn một phát tiêu diệt, thật sự là không có cách nào làm thêm được cái gì, chín cái đuôi có thể khống chế một cái đã coi như là cực hạn.
Hỏi: Làm thế nào khống chế cửu vĩ?
Đáp: Rất đơn giản, dựa vào lực thắt lưng, quần ẩu!
Khấu Thu hông trải qua lần vung vừa rồi, không ngoài dự đoán…bị trẹo.
Cậu hiện tại duy nhất có thể làm là đứng tại chỗ, tạo dáng chuẩn không nhúc nhích.
Lời tác giả:
Cẩu Chỉ Xảo: Chết đã lâu rốt cục được lộ mặt, chờ cậu rất lâu rồi, we are femulei, mau tới.
Trần Vân: Để “em và tôi” Trở thành “Chúng ta”.
Khấu Thu, “…”
Về hung thủ, đương nhiên không chỉ là Trần Vân đơn giản như vậy, Trần Vân tối đa chỉ là con tốt, thuộc tổ chức đoàn thể được Khấu Thu cười với mà chuẩn bị giết cậu, còn có đại boss phía sau màn, đương nhiên truyện này không phải là truyện trinh thám, kế tiếp chậm rãi tiến nhập tuyến vườn trường, tuyến tình cảm, tuyến đánh mặt các loại tuyến khôi hài, tổ chức thành đoàn thể giết người chỉ là đẩy tình tiết phát triển, khụ, sẽ không nhiều, để phòng lộ kịch bản.
Bất quá mọi người có thể đem tên nhóm gọi là “Chúng ta.” ( được rồi, tên này thật buồn nôn.)
Hết chương 30.

Advertisements

5 thoughts on “TSCHMXKHT – Chương 29 + 30

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s